PDA

View Full Version : Bé quá hiếu động, thiếu tập trung



Lecam
01-07-2005, 01:16 PM
Con trai toi 3 tuoi duoc cac bac sy chan doan bi benh ADD/ADHD (Benh ve roi loan hanhvi, qua hieu dong, khong tap trung...) (Attention Deficit Disorder/Attention Deficit Hyperactivity Disorder) . Be thuong xuyen chay nhay leo treo lien tuc, khong tap trung vao viec gi duoc lau. Truoc day (toi 18 thang) chau phat trien binh thuong, tham chi con noi vaf doc tho duoc. Bay gio be khong choi voi ai. Di hoc cac co giao cung khong dieu khien duoc be.
Hien vo chong toi rat buon va lo lang. Chau dang su dung thuoc Tofranil theo chi dinh cua bac sy (ngay 02 vien truoc khi di ngu). Xin cho hoi nguyen nhan gay benh va cach chua tri. Lieu chau co the het benh khong, chau co the di hoc binh thuong nhu cac ban khac khong. Benh co bi di truyen khong.
Rat mong các bạn, các anh chị trên diễn đàn giup vo chong toi

Cac co, chu, anh chi va cac ban co con bi tinh trang nhu con trai toi co kinh nghiem gi xin chia se, tu van giup do vo chong toi voi.
Chan thanh cam on
Dia chi Email cua toi: phuhanguyen@dng.vnn.vn

banglang
01-07-2005, 05:02 PM
Xin lỗi bạn mình không giúp gì được nhưng cho mình hỏi là biểu hiện như thế nào thì là bệnh (vì mình thấy trẻ con đứa nào chẳng hiếu động), và bạn cho bé khám ở đâu để kết luận thế?

ConBe
01-08-2005, 11:54 AM
ADHD là căn bệnh "khá " phổ biến với trẻ nhỏ , rất khó chuẩn đoán và càng khó hơn để hiểu tại sao .
Những biểu hiện của trẻ mắc bệnh ADHD :

La hét khong muc ddich
Khó ngồi yên / Tay chân không lúc nào yên
Chạy nhảy, leo trèo rất nhiều
Khó ngồi chơi một cách nhẹ nhàng
Luôn luôn thấy bé bận rộn làm gì đó
Nói rất nhiều và nhanh
giành nói hoặc trả lời trước khi nghe hết câu hỏi
Khó có thể xếp hàng chờ đợi đến lượt mình
Tự nhiên nhào vô người khác và phá người khác

Trẻ mắc bệnh ADHD vẫn có khả năng nhận thức nên phải làm gì, ví dụ như nghe lời bố mẹ , thầy cô.....nhưng vì bé quá hiếu động , không tập trung được và dễ bị chi phối nên chuyện bé phải ngồi yên là điều rất khó hoặc không thể thực hiện đối với bé . Trẻ mắc bệnh ADHD thường không thể ngồi yên không hoạt động tay chân hoặc tập trung nghe giảng bài .
Hội "The American Academy of Pediatrics (AAP) " đoán thì 4% -12% các bé tuổi học tiểu học - trung học mắc phải bệnh này . ADHD tạo ra nhiều rắc rối / khó khăn cho các bé khi ở nhà , o trường học và trong cách chơi và đối xử với bạn bè . Bé trai mắc phải bệnh này cao hơn bé gái dến 3 lần . Lý do tại sao vẫn chưa tìm được . Thuốc sẽ làm bé bớt hiếu động để dễ dàng tập trung hơn . Dành nhiều thời gian chơi với bé , bắt đầu bằng những trò chơi có sự tập trung ít rồi từ từ tăng thêm các trò chơi có sự tập trung cao hơn . Tránh không cho bé xem nhiều TV vì sẽ làm bé thêm hiếu động . Tránh không lớn tiếng với bé , kiên nhẫn giải thích cho bé hiểu khi bé sai . Đối xử với bé như 1 người bạn để bé có cảm giác và tập làm quen chơi và học cách đối xử với bạn bè . Bệnh có thể chữa trị được hay không còn tùy theo bé và sự cố gắng rất nhiều của bạn nữa .

Chúc gia đình bạn vui vẻ, hạnh phúc .

ConBe
01-08-2005, 12:02 PM
Bạn nhờ Mod chuyển dề tài này sang diễn đàn " Nuôi Dạy Con " vì biết đâu có người có kiến thức rộng về đề tài này để trả lời thắc mắc của bạn . Mà bác sĩ chuẩn đoán bệnh con của bạn là bác sĩ tâm lý hay bác sĩ Nhi Khoa ? Bởi vì bé mới 3 tuổi mà bác sĩ đã chuẩn đoán bệnh này thì .... hơi sớm hoặc bé phải như thế nào bác sĩ mới kết luận dược như vậy khi bé mới có 3 tuổi đầu .

MeLuti
01-10-2005, 07:01 AM
Chào bạn,
Trong thời gian học thêm ở nươc ngoài mình cũng có được biết chút ít về bệnh này, nhưng mình nghĩ qua mấy câu kể như vậy của bạn thì khó có thể nói gì đựoc. Mình chỉ nghĩ là mọi chuyện từ chẩn đoán đến dùng thuốc đối với một bé ba tuổi như con bạn là nên hết sức thận trọng, chắc bạn cũng hiểu rõ việc này. Ban có thể nói rõ hơn một chút về bệnh của cháu, về gia đình, về quá trình mang thai và sinh, về sự phát triển của bé, bắt đầu từ bao giừo bé có biểu hiện thay đổi, bạn đã cho bé khám ở đâu, bác sĩ nào chẩn đoán và cho thuốc..
Thân,
Mẹ Luti

Lecam
01-10-2005, 09:25 AM
Chao cac ban.
Rất cảm ơn các bạn đã quan tâm đến bệnh của cháu. Biểu hiện của bé gần giống như bạn ConBe mô tả, nếu có thêm thông tin gì ConBe gửi cho mình với nhé. (Tuy nhiên bé lại không chơi với trẻ nhỏ khác nên không xen ngang hay phá các bạn đang chơi). Bé chỉ chơi một mình.
Vợ chồng tôi phát hiện những biểu hiện không bình thường của bé khi được 18 tháng tuổi. Trước đó bé phát triển bình thường. Bé biết nói từ lúc 14 tháng. Sau 18 tháng bé ít nói hẳn và quên rất nhiều . Thay đổi lớn nhất của bé là không tập trung vào bất cứ việc gì, không nhìn vào mắt của người đối diện khi nói chuyện với bé, không quan tâm đến xung quanh, chạy nhảy leo trèo quá mức mà người lớn không thể điều khiển được, không thể ngồi yên được một chỗ nên việc dạy dỗ bé rất khó khăn. Quá trình mang thai và sinh nở đều bình thường. Tôi có tìm hiểu thấy biểu hiện bệnh của bé gần giống với bệnh tự kỷ, nhưng các bác sỹ nói cháu bị bệnh ADD/ADHD.
Bé được khám tại phòng khám Bác sỹ gia đình và đã điều trị được 4 tháng. sau khi dùng thuốc đúng như ban ConBe nói cháu có bớt hiếu động hơn. Tuy nhiên việc tập trung chú ý thì vẫn chưa có tiến bộ. Khi gia đình và cô giáo dạy bé, chơi với bé thì bé đã có chịu ngồi yên nhưng bé tỏ ra căng thẳng và mắt nhìn đi chỗ khác. Hiện gia đình vẫn tiếp tục phối hợp với nhà trường để tìm phương pháp thích hợp dạy cho bé. Các Bác sỹ nói bệnh này ở nước ngoài đã được phát hiện khá lâu còn ở Việt nam thì rất ít thấy đề cập đến. Bạn Mẹ Luti ơi, bạn đã có thời gian ở nước ngoài nếu có tài liệu về bệnh, về phương pháp chữa trị, phương pháp giáo dục... bạn cung cấp cho mình với nhé.
Thân chào các bạn.

Mod CGDDB
01-10-2005, 10:41 AM
Mình xin phép di chuyển topic này qua Box Nuôi dưỡng chăm sóc con. Mọi người cứ tiếp tục trao đổi nhe :P .

ConBe
01-10-2005, 10:47 AM
Đúng là bệnh ADHD đã được bác sĩ Heinrich Hoffman bắt đầu đề cập đến từ năm 1845.
Trong quá trình mang thai hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến việc ADHD của bé . Nếu con bạn ngày trước nói nhiều mà bây giờ lại quên là do cháu quá sức nervous , về lâu dài có thể dẫn tới cà lăm. Để giảm bớt điều này nhất thiết mọi người xung quanh bé phải hết sức nhẹ nhàng nói chuyện với bé . Sở dĩ bé không chơi với bạn là vì 1. Các bạn khác reject chơi với bé , từ đó bé càng trở nên thu mình lại và không cố gắng giao tiếp với các bạn nữa . 2. là vì bé luôn luôn có cảm giác căng thẳng nên tuy có lúc cũng muốn chơi với bạn ( trẻ con nào cũng thích có bạn , cho dù có bi ADHD hay không ) nhưng không biết bắt đầu như thế nào là đúng / hợp với bạn nên bé cũng không cố gắng nữa .Muốn hiểu thêm về bệnh này bạn có thế search ở yahoo , viết vào chỗ tìm kiếm ADHD thì bạn sẽ tìm được nhiều bài nói về bệnh này . Tuy nhiên, muốn tìm tài liệu nói thật rõ về bệnh này thì mình chỉ biết vào thư viện và nếu được vào các thư viện trường y khoa hoặc thư viện của bệnh viện thì càng tốt. Rất tiếc là thời gian không cho phép vì chỉ còn khoảng 10 ngày nữa là mình về VN thăm gia đình nên không kịp đến thư viện copy tài liệu cho bạn .
Mình nghe bạn nhắc đến là bé được bác sĩ gia đình chuẩn đoán mà theo mình biết ngành bác sĩ gia đình là 1 ngành rất mới mẻ tại VN . Ở Mỹ thì lâu rồi nhưng ở Vn thì mới được đưa vào từ năm 2000 . Và vị bác sĩ này nếu đã chuẩn đoán được đúng bệnh của bé thì hẳn phải có rất nhiều kinh nghiệm vì ADHD là 1 bệnh rất khó chuẩn đoán như mình nói trong bài trả lời lần trước và cũng không phải bác sĩ nào cũng từng gặp qua bệnh này .

ConBe
01-10-2005, 10:51 AM
Mình vừa gọi điện thoại hỏi 1 người bạn gởi tài liệu sang cho mình . Nếu Lecam ở SG thì mình sẽ mang về đưa cho bạn còn nếu bạn ở HN thì mình sẽ gởi ra . Bạn có thể cho mình địa chỉ trong tin nhắn cũng được .

ConBe
01-10-2005, 11:56 AM
Mình vừa được ong xã cho muợn sách để copy và đã gởi một số tài liệu do National Institute Of Mental Health phát hành nói về bệnh con bạn cho bạn . Bạn đã nhận được chưa ?

Bong&Bambee
01-10-2005, 03:15 PM
Ngày trước có đọc mọt BS VN ở Mỹ giải thích là bệnh này là do trong não thiếu một chát gì đó. Vì thế họ cho trẻ uông thuốc để bổ sung và làm cho trẻ tập trung học hơn. Anh còn nhận xét là những đứa trẻ đó ngày xưa bị coi là cá biệt, nghịch ngợm .. nhưng khả năng sáng tạocủa chúng lại lớn, nếu biết bệnh và chữa thì khi ra đời chúng lại là những đứa giỏi. Bản thân anh bạn đó cũng thuộc loại như vậy , tất nhiên là về mức độ nặng nhẹ thì BS mới xác định được. Tuy nhiên, bạn nên tìm hiểu kỹ để biết và có cách ứng xử phù hợp trong giáo dục con, đồng thời hiểu con mình được chữa trị như thế nào, theo hướng nào ....
ADHD google có rất nhiều

Lecam
01-10-2005, 03:54 PM
Mình đã nhận được tài liệu của ConBe gửi rồi.Vợ chồng mình sẽ rất vui nếu được gặp gia đình bạn trong dịp bạn về Việt nam.
Mình cũng đã có tìm hiểu nhiều về ADD/ADHD thông qua google, yahoo... nhưng chủ yếu các phương pháp chữa trị, giáo dục là dành cho trẻ đã đến tuổi đến trường ( trên 6 tuổi). Cả gia đình mình bây giờ dành mọi nỗ lực giúp cháu hết bệnh. Hy vọng sau này cháu sẽ giỏi giống như anh bạn của Bong&Bambee thì hạnh phúc biết mấy.

babaongoc
01-24-2005, 10:28 PM
lecam có thể gởi tàii liệuvề bệnh cho babaongoc được không ?
Con babaongoc bé Bảo Ngọc 5 tuổi hiện nay cũng có những triệu chứng gần giống như đã miêu tả bệnh ADD/ADHD .Nếu được xin cảm ơn trước.
email:lqbao2003@yahoo.com

Lecam
01-26-2005, 09:26 AM
Minh da gui tai lieu ve benh ADD/ADHD babaongoc da nhan duoc chua. Minh dang nghi phep nen con mot so tai lieu nua chua gui duoc cho ban. Tuan sau minh se gui cho ban day du.
Chao ban.

H.Yen
01-26-2005, 01:17 PM
Minh da gui tai lieu ve benh ADD/ADHD babaongoc da nhan duoc chua. Minh dang nghi phep nen con mot so tai lieu nua chua gui duoc cho ban. Tuan sau minh se gui cho ban day du.
Chao ban.
Lecam ơi bạn cũng gởi cho mình tài liệu về bệnh ADD/ADHD nhé , titi nhà mình 5 tuổi cũng có những biểu hiện giống Be con mô tả đấy.
Email: mtam_y@yahoo.com
Cám ơn bạn nhiều nhiều!

meThao-chan
01-26-2005, 01:49 PM
Em nho co mot lan da xem tren TV cua Nhat, co mot chuogn trinh ve cac be bi mac benh nay. Co mot em be trai khoang 5 tuoi, cuc ky hieu dong, thich leo treo, dac biet hay thich treo len tren noc tu. Hang tuan gia dinh dua em be den gap bac sy tam ly (2 lan/tuan). Khi be ve nha, bo me phai het suc kien nhan, khong quat mang. Khi be lam gi do sai, vi du nhu de mot do vat o sai vi tri chang han, thi bo me phai het suc kien nhan de lai vat do vao cho cu, co gang de be nhin thay va giai thich cho be hieu. Em nho la xem phong su do, ket qua la sau 2 thang thi em be do da biet mo tu lanh, lay lon nuoc ngot ra, sau do dong cua tu lanh lai, do la viec ma truoc do be khong bao gio lam duoc, vi toan mo tu lay do an va khong dong lai. Em that su kham phuc su kien nhan cua bo me em be do. Em ke chuyen nay mong dong gop duoc mot chut gi do voi cac anh chi.
Chuc cac anh chi nhieu nghi luc va mong cac em be chong lanh benh.

MeLuti
01-27-2005, 10:09 PM
Chào bạn Lecam
Xin lỗi bạn vì mình đã hứa viết gửi cho bạn những gì mình học được về bé quá hiếu động sau đấy vào lại DD thì chẳng thấy bạn ở trong mục các GĐ đặc biệt nữa, cứ tưởng bạn đi đâu rồi, hom nay có chút thì giờ lang thang vào đây thì lại thấy bạn, xin lỗi bạn nhiều nhá, mình sẽ soạn lại những gì mình biết để gửi cho bạn sớm nhất có thể được nha.
Hẹn sớm gặp lại
Mẹ Luti

me be can
01-28-2005, 10:59 AM
Bạn Lecam ơi cho mình xin tài liệu với .Con mình là con trai khoảng 5.5 tuổi tương đối hiếu động nhưng chưa nhiều lắm tuy nhiên mình cũng muốn biết để có những phương hướng gíup cháu làm chủ bản thân tốt hơn .Có lúc mình cũng đã định đưa bé đến VB nhi đồng khám nhưng AX mình lại bảo con chưa đến nổi nào ,vậy là thôi .Dù sao cũng xin cám ơn bạn trước .Địa chỉ của mình là vietduong@hcm.vnn.vn

Lecam
01-31-2005, 08:49 AM
Minh da gui mot so tai lieu ve benh ADD/ADHD cho me be can, H.Yen va babaongoc roi cac ban nhan duoc chua. Neu chua nhan duoc cac ban thong bao cho minh de minh gui lai nhe.
Cam on MeLuti nhieu. Mong som nhan duoc tai lieu cua ban. Con trai minh van dang chua tri, tuy nhien viec tap trung cua be van chua duoc kha quan lam. Be van chua choi duoc voi ban be nhung da co the ngoi yen trong lop duoc 20 phut roi.
Chuc cac ban don mot cai tet that vui.

me be can
01-31-2005, 10:47 AM
Bạn Lecam ơi thật là buồn vì mình chưa nhận được tin cua bạn đâu .Mình phiền bạn lại gởi giúp cho mình một bản nữa nha .cám ơn bạn thật nhiều :)

me be can
01-31-2005, 10:51 AM
A vừa kiểm tra lại ,đã nhận rồi bạn lecam ơi cám ơn bạn nha :lol:

MeLuti
02-03-2005, 07:11 AM
Trước hết xin được nói rằng từ 3 đến 6 tuổi là thời kỳ hình thành và phát triển nhân cách rất mạnh ở trẻ em. Các nhân tố giúp và tác động vào việc phát triển của trẻ cũng rất nhiều. Vì vậy nên thận trọng khi đưa ra chẩn đoán. Trước mặt, con đường phát triển của bé còn rất dài, chúng ta còn có khá nhiều thời gian để giúp bé thay đổi, đừng bao giờ mất hy vọng.

I- Các biểu hiện thường gặp [/size][/size]

Trẻ quá hiếu động (TDAH) hay còn có thể gọi là háu động theo từ vựng tâm lý của trung tâm nghiên cứu tâm lý trẻ em tại Việt Nam
Thực chất đây không phải là một bệnh mà chỉ là một rối loạn hành vi ứng xử. Ít có biểu hiện sau khi sinh, nhưng cha mẹ và nhưng ngưòi xung quanh sẽ nhận thấy trẻ « có vấn đề » theo sự phát triển dần lên của trẻ ; khi mà người lớn bắt đầu đòi hỏi trẻ «biết làm chủ bản thân » (biết chờ đợi, biết chấp hành một số kỷ luật…) đặc biệt là rối loạn này thường biểu hiện rõ khi trẻ bắt đầu bước vào quá trình xã hội hóa (đi học)

Biểu hiện thường gặp

- Luôn động đậy chân tay, ngọ nguậy người, đẩy bàn ghế, vẽ bẩn lên bàn ghế…
- Khó ngồi yên một chỗ, ngay cả khi người lớn yêu cầu
- Dễ nổi cơn hung bạo, cào cấu, cắn bạn…
- Rất khó hòa nhập với nhóm, khó kết bạn, thường hay tự rút lui khỏi một nhóm chơi.
- Chân tay vụng về, hay làm đổ vỡ
- Không biết vâng lời
- Không biết tôn trọng giới hạn
- Có nhưng ứng xử không phù hợp với hoàn cảnh, không được chấp nhận, đặc biệt khi đến một môi trường lạ.
- Không biết rút ra bài học từ các sự việc, hiện tượng
- Có rối loạn giấc ngủ
- Những trẻ này hầu như chẳng bao giờ biết mệt mỏi là gì trong khi bố mẹ và những người lớn xung quanh thì mệt mỏi và hoa mắt lên khi nhìn chúng chạy nhảy
- Khó khăn trong việc tập trung chú ý
- Chậm phát triển hoặc có khó khăn về ngôn ngữ (vụng đọc, vụng viết, kém về ngữ pháp…)
- Có thể có khó khăn trong việc học tính

II- Nguồn gốc
Có hai trường phái đối lập nhau về nguyên nhân gây ra TDAH :
1- Nguyên nhân tâm lý (do có rối nhiễu trong gia đình, có sai lầm về GD của cha mẹ…) nguyên nhân này được nhắc đến nhiều bởi các nhà tâm thần học và tâm lý học trẻ em.
2- Nguyên nhân do rối lọan hoạt động não, được nhắc đến nhiều bởi các nhà thần kinh học trẻ em, các phòng thí nghiêm nghiên cứu về thuốc điều trị.
Ngoài ra gần đây nhất có một số tác giả cũng đặt ra giả thiết nghiên cúư về nguyên nhân do gène di truyền nhưng hiện tại chưa có một kết luận chính thức nào.
Cả hai trường phái đều khẳng định là có sự tham gia tác động của yếu tố môi trường.

III- Chẩn đoán :
Chẩn đoán là bước quan trọng nhất để dẫn đến quyết định đưa ra đường lối trị liệu, tất cả các chuyên gia đều cho rằng nên hết sức thận trọng khi đưa ra chẩn đoán trẻ mắc rối nhiễu này. Sẽ rất dễ nhầm lẫn giữa một đúă trẻ hiếu động và sống động và một đứa trẻ có những rối lọan thực sự, thường thì các bác sĩ phải dựa vào yếu tố biểu hiện trên lâm sàng và sau đó là dựa vào kết quả của các test tâm lý…. Thường trẻ háu động phải có kèm theo một số biểu hiện khác như : rối loạn phát triển ngôn ngữ, phát triển vận động (rất vụng về chẳng hạn) hoặc kém tập trung chú ý. Những trẻ này thường nhảy từ tròg chơi này sang trò chơi khác, từ việc này sang việc khác mà ít khi hoàn thành việc nào cả, chúng cũng thường hay quên.

Rối loạn này thường gặp ở những trẻ có độ nhạy cảm cao,có trí thông mình từ mức bình thường trở lên
- Cũng như các rối loạn khác, TDAH có nhiều mức độ khác nhau từ nhẹ đến nặng

IV- Chữa trị :

1 - Bằng các liệu pháp tâm lý : các nhà tâm lý trị liêu thường sủ dụng một số biện pháp như :
- Trị liệu nhận thức :
- Trị liệu hành vi ứng xử
- Trị liệu tâm vận động
- Trị liệu gia đình
Tất cả các biện pháp trị liệu này nhằm dạy cho trẻ cách làm chủ các ứng xử, cách tiếp cận và nhận thức vấn đề, giúp cho gia đình tháo bỏ được những mâu thuẫn, thay đổi và sửa chữa những GD sai lầm nếu có, quan trọng nhất là nâng đỡ gia đình, giúp cha mẹ vượt qua được những khó khăn trong tâm lý cũng như trong cư xử hàng ngày với con
- Các biện pháp trị liệu nghệ thuật cũng được áp dụng rất nhiều (tranh vẽ, nặn, âm nhạc…)

1- Bằng thuốc :

Việc dùng thuốc hay không dùng thuốc là vấn đề gây tranh luận rất nhiều trong giới bác sĩ chuyên khoa cả ở Pháp v à ở Mỹ, nghiêng về hướng sử dụng thuốc chủ yếu là các bác sĩ thần kinh trẻ em. Chống sử dụng thuốc chủ yếu là c ác nhà t âm thần, tâm lý học. Mới đây, ngày chủ nhật 31 tháng 1, trên kênh truyền hình M6 của Pháp có chiéu một phóng sự điều tra về trẻ TDAH, các tác giả đã đuă ra nhân chứng cho cả hai phía, phía nào cũng có lý lẽ và thành công riêng, các tác giả của phóng sự n ày đã để ngỏ cho cha mẹ và các bác sĩ t ự đuă ra quyết định lụa chọn PP trị liệu cho từng trẻ.
Thuốc được sử dụng cho TDAH là Ritaline, nằm trong nhóm thuốc dưỡng thần, đây là loại thuốc đặc thù để điều trị cho những trẻ này, tuy nhiên, chỉ có người làm trong các chuyên ngành tâm thần, thần kinh và nhi khoa mới được phép kê đơn thuốc này, và việc sử dụng thuốc cũng được theo dõi rất chặt chẽ của những nhà chuyên khoa.
Thuốc thường được chỉ định cho trẻ từ 6 tuổi vì các nguyên do sau :
- Do có thể có những tác dụng không tốt cho hệ thống thần kinh đang phát triển rất mạnh của trẻ. Đặc biệt ở Pháp, việc kê những đơn thuốc tâm thần kinh cho trẻ được kiểm soát hết sức chặt chẽ.
- Đối với trẻ dưới 6 tuổi, TDAH nhiều khi chỉ là biểu hiện mang tính chất nhất thời, trẻ có thể đạt được sự ổn định về tính cách sau khi được chăm chữa bằng các hình thức trị liệu tâm lý.
- Ở tuổi này, trẻ chưa chính thức bwocs vào môi trường học tập, chưa gay cản trở nhiều trong cuộc sống ở trường học.
Trong trường hợp quá cần thiết cho một trẻ dưới 6 tuổi dùng thuốc này thì bác sĩ thường chỉ kê một liều rất nhỏ cho trẻ uống trong một giai đoạn ngắn và phải được theo dõi thường xuyên.

3- Bằng chế độ ăn

Về chế độ ăn, Từ năm 1922 Bác sĩ Shannon đã bắt đầu công bố công trình nghiên cứu của ông về ảnh hưởng của thức ăn đặc biệt là đường lên trẻ TDAH, qua nghiên cứu 7 trẻ có rối loạn này, ông nhận thấy các triệu chứng sẽ giảm đi khi những trẻ này ngừng ăn đường và tăng trở lại khi trẻ quay lại ăn đường.
Năm 1974, bác sĩ nhi khoa Freingold tìm ra rằng những chất phụ gia thực phẩm, đặc biêt trong nước uống làm cho rối loan này ở trẻ tiến triển nặng hơn.
Năm 1980 ; Bà dược sỹ người Đức Hertha Hafer xuất bản cuốn sách « la Drogue cachée » (tạm dịch là thuốc độc giấu mặt), viết về những quan sát của bà trên chính đứa con nuôi cũng bị TDAH của bà, cuốn sách có nêu ra rất nhiều loại thức ăn có thể gây hậu quả xấu lên những trẻ bị TDAH như các chất phụ gia, đường, các phosphate được thêm vào trong một số loại thực phẩm chế biến sẵn, bánh quy, nước giải khát có gaz, sữa bò, cao cao, chocolate, cà chua, ngô...
Sau bà, một tác giả khác là Egger cũng nghiên cứu và đưa ra những kết luận tương tự. Các tác giả này khuyên gia đình nên áp dụng thử cho trẻ một chế độ dinh dưỡng như sau trong khoảng ba đến 4 tuần : Về nguyên tắc là một chế độ ăn không đường, không sũă bò và các sản phẩm sữa bò , không trứng, không cam quýt, không cà chua, không chất phụ gia. Cân đối giữa các protéine động vật và thực vật nhiều rau quả. Cha mẹ phải chuẩn bị đồ ăn cho trẻ, không mua đồ ăn sẵn
- Để thay thế cho sữa bò và các sản phẩm của sữa bò, cha mẹ có thể cho trẻ ăn thêm thịt, uống sữa đậu nành, ăn tăng thêm đậu phụ và một số loại đậu khác.
- hạn chế ăn trứng nhất có thể được.
- Dùng thêm dầu ăn như dầu hướng dương, đỗ tương, olive...
- Không ăn ngô
- Chỉ uống nước đun sôi để nguội hoặc nước khoáng thiên nhiên, không được uống các loại nước có gaz như coca, bia...
- Không được ăn đường, đặc biệt là đường kính trắng, không ăn kẹo và các loại bánh ngọt, để thay thế, có thể cho trẻ ăn mật ong, đường mía, mía, các loại hoa quả ngọt...
Thường thì sau khoảng 3-4 tuần, ứng xử của trẻ sẽ thay đổi hẳn. Khi đó, cha mẹ có thể cho trẻ ăn trở lại một cách tuần tự những thức ăn đã bị loại bỏ trong thời gian qua (cứ ba đến bốn ngày lại thêm vào một loại) và theo dõi phản ứng của trẻ để biết được đâu là nguyên nhân chính gây tăng thêm triệu chứng rối nhiễu cho trẻ. Đối với một số trẻ, thủ phạm chính là các loại nước có gaz, đối với trẻ khác là cà chua... Sau đó cha mẹ có thể thiết lập được một chế độ ăn thích hợp cho trẻ.
theo các nhà nghiên cứu này, kết quả thu nhận được tốt là khoảng 80 %, 20 % số trẻ sau khi thây đổi chế độ ăn không thấy có thay đổi gì thì nên tìm nguyên nhân khác.

4- Về chăm sóc hàng ngày : Khi đã ở trong trạng thái rối loạn này, trẻ thuờng có những mặc cảm về bản thân mình, mình là đuă bé chẳng đựơc ai yêu...tất cả những gì bé phải trải qua trong quá trình giao tiếp với người khác dễ đẩy bé đến trạng thái thu mình, dần dà những ý niệm về bản thân của bé sẽ bị chuyển về chiều hưong tieu cực. Trong khi đó gia đình cha mẹ thì lại quá mệt mỏi và căng thẳng, dẫn đến việc có thể có những sự cáu giận ngoài mong muốn với trẻ, tất cả những điều này đẩy trẻ và cả gia đình vào vòng luẩn quẩn. Sự bình tĩnh chấp nhận để tìm ra lối hành xử đúng là thái độ lý tưởng cần có của cha mẹ và những nguời thân, bạn hãy làm cho trẻ cảm thấy tình yêu thương của bạn.
Trẻ háu động đặc biệt cần một sự đều đặn trong sinh hoạt hàng ngày như người chăm sóc, giờ giấc ăn ngủ... Nếu có điều kiện, cha mẹ nên chỉ để cho bé đến trường MG nửa ngày, nửa ngày còn lại nên để dành cho những giáo dục cá nhân.
- tránh môi trường quá ồn ào, tránh nói quá to với bé, tránh quát tháo ầm ĩ làm cho bé sợ, tránh sự kích động của những trò chơi, phim ảnh mang tính chất bạo lực hoặc có thể có tác động quá mạnh với bé, tránh để bé xem vô tuyến hoặc tiếp xúc nhiều với máy tính.
- tránh việc giáo dục mang tính chất tập thể, mỗi người nói một câu, khi nào nói với bé cũng chỉ nên một người nói.
- Chú trọng việc giao tiếp mắt - mắt, có nghĩa là khi bạn cần nói với bé điều gì, tốt nhất là đến trước mặt bé, bạn có thể cúi xuống hoặc đặt bé lên cao để bạn có thể nhìn thẳng được vào mắt bé, nói nhẹ nhàng và rõ ràng, nên sử dụng câu ngắn và dễ nhớ, bạn có thể yêu cầu bé nhắc lại để xem bé đã thực sự hiểu điều bạn nói chưa.
Khi bé trở nên quá hiếu động, không nghe lời bạn nói, bạn nên ôm bé vào lòng, vuốt nhẹ dọc sống lưng bé, chờ bé vượt qua cơn kích động rồi hãy nói chuyện với bé.
- Trước khi ngủ nên tập cho bé thư giãn nhẹ nhẹ, xoa người cho bé, đặc biệt là dọc hai bên lưng để giúp bé ngủ say và sâu hơn.
- Đồ chơi và trò chơi, cần tránh những trò chơi mang tính chất kích động, cha mẹ nên sắp xếp để bé có một góc chơi riêng yên tĩnh trong nhà, dù là rất nhỏ. Còn nếu có điều kiện, bạn nên cho bé một phòng rộng rãi để ngoài chơi bé có thể chạy nhảy một chút mà không làm phiền đến các thành viên khác trong nhà. Các trò chơi với cát hoặc nước được rất nhiều nhà tâm lý tai Pháp sử dụng. Tất nhiên là tùy vào điều kiện sống của gia đình, nhưng nếu có thể bạn có thể nên cho bé tập bơi chẳng hạn. Đồ chơi nên chọn những đồ có nhiều màu sắc, có nhiều loại khác nhau, từ dễ đến khó, từ đòi hỏi tập trung ít đến nhiều.
- Nặn và vẽ cũng được sử dụng nhiều trong trị liệu cho trẻ HĐ.
- Các nhà tâm lý trị liệu cũng thường hay sử dụng những con thú bông nhỏ để cho trẻ chơi, tập đóng kịch. Làm một số trò chơi phân vai...
- Bố trí nhà cửa cũng nên thận trọng, trẻ háu động hay tò mò, xem xét, nghịch và ít làm chủ được bản thân, vì vậy nên cất hết những đồ có thể gây nguy hiểm cho bé.

MeLuti
02-03-2005, 07:16 AM
Bạn Lecam ơi,
Tôi thấy bạn nói là bác sĩ cho con bạn uống thuốc Tofranil, theo tôi được biết thì thuốc này chủ yếu được dùng dể điều trị chứng trầm cảm, có thể cho trẻ trên 5 tuổi dùng với liều thấp và có giời hạn về thời gian trong một số trường hợp khác như đái dầm chẳng hạn. Bạn có thể xem thêm thông tin về thuốc trong mấy địa chỉ này xem

.www.mentalhealth.com/drug/p30-t03.html - 34k - 31 jan 2005
http://carla7.chez.tiscali.fr/ritaline.htm
http://www2.biam2.org/

Tuy nhien, tôi nghĩ có thể vị bác sĩ kê đơn thuốc cho con bạn có một số kinh nghiệm rieng nào đó nên đã cho con bạn dùng thuốc như vậy, hay là bạn thử gặp lại và hỏi rõ hơn xem sao

Tôi nghĩ ngoài ra, bạn nên tham khảo thêm ý kiến của các nhà tâm thần học trẻ em về chuyện dùng thuốc vì chắc bạn cũng biết là các loại thuốc trong tâm thần kinh được chỉ định rất thân trọng, đặc biệt cho trẻ em. Mới đây, Ông bộ trưởng bộ y tế Pháp vừa đưa ra quyết định chỉ có các bác sĩ chuyên ngành tâm thần mới được kê đơn thuốc chống trầm cảm trẻ em và không được kê đơn cho trẻ dưới 15 tuổi, trong trường hợp không tránh khỏi, trẻ dưoi 15 tuổi dùng thuốc chống trầm cảm phải được theo dõi tại bệnh viện.
Tôi đã từng chứng kiến một đúă trẻ 5 tuổi, bị chẩn đoán nhầm là động kinh và được uống thuốc chống động kinh trong vòng hai năm, đến khi gặp được một bác sĩ giỏi, đưa ra được chẩn đoán đúng, và cho thôi dùng thuốc đó thì dường như cũng đã hơi muộn rồi vì bé đó đã phải chịu bao nhiêu tác dụng phụ của thuốc trong hai năm.
Ngoài ra, bạn cũng có thể tìm một thầy thuốc đông y giỏi để cho bé khám xem.
Chúc bạn tìm ra được cách tốt nhất để giúp bé.

Lecam
02-03-2005, 09:37 AM
MeLuti ơi, cám ơn bạn rất nhiều. Những thông tin của bạn, bạn Conbe và các bạn trên diễn đàn cung cấp rất bổ ích cho vợ chồng tôi.
Đúng như bạn nói về thuốc Tofranil chủ yếu chữa bệnh trầm cảm và bệnh đái dầm ở trẻ em. Ngoài ra Tofranil còn có công dụng cho một vài bệnh khác trong đó có ADHD. Vợ chồng tôi cũng đã có hỏi về việc dùng thuốc này khi cháu mới 3 tuổi tuy nhiên bác sỹ nói đã xem xét bệnh của cháu và nói dùng được. Đây là một bác sỹ người Úc hiện làm việc tại Việt Nam. Hiện ông làm việc tại phòng khám bác sỹ gia đình tại Đà Nẵng (vợ chồng tôi sống tại TP Đà Nẵng). Ông nói rằng ông đã từng chữa bệnh này thành công cho một số trẻ. Vợ chông tôi rất tin tưởng ông vì ông là một bác sỹ rất tận tình và có trách nhiệm. Sau khi sử dụng thuốc giấc ngủ của cháu đã bình thường (trước đó cháu thường xuyên thức dậy vào ban đêm 2,3 lần). Khó nhất hiện nay là việc tập trung, nghe lời, ngồi yên một chỗ nhìn vào mắt người đối diện khi nói chuyện và hòa đồng với bạn bè của cháu vẫn còn rất khó khăn. Chúng tôi cũng đang dự định sau tết sẽ cho cháu đi khám bác sỹ đông y.
ước mong lớn nhất của vợ chồng tôi là cháu sẽ sớm khỏi bệnh để có thể tự viết thư chúc Tết và cảm ơn các bác, các cô đã quan tâm đến cháu.
Chúc Meluti và đại gia đình LCM đón một cái Tết thật vui.

MeLuti
02-08-2005, 05:22 AM
Bạn Lecam ơi,

Tôi cũng là một người mẹ, và làm việc với trẻ con, tôi chỉ muốn chia sẻ với các bạn phần nào để giúp các bạn bớt đi được những nỗi vất vả của các bạn, và giúp được bé vượt qua được những khó khăn này thôi. Mong gia đình bạn gặp nhiều điều tốt lành trong cuộc sống.
Mẹ Luti

Lecam
02-21-2005, 01:35 PM
Vợ chồng mình đã tiến hành cho cháu ăn kiêng (không sữa, đường, trứng, cam quýt...) theo như tài liệu đã được nửa tháng rồi. Tuy nhiên cứ buổi trưa sau khi ngủ dậy và buổi tối trước khi đi ngủ cháu lại khóc và dắt tay mẹ ra hiệu đòi uống sữa. Cho cháu uống sữa đậu nành thì nếu không pha thêm đường nhất định bé không uống.
Thấy con khóc thương quá nhưng lại tin tưởng cháu sẽ tiến triển tốt hơn khi thực hiện chế độ ăn kiêng như vậy. Vợ chồng mình chỉ lo nếu không uống sữa cháu sẽ không đủ dinh dưỡng (hiện tại cháu gần 40 tháng mà chỉ nặng có 13,3 kg thôi).

MeLuti
02-22-2005, 07:45 AM
Mình cũng nuôi con chủ yếu băng sữa đậu nành, bé nhà mình cũng thuộc loại lớn nhanh, bé nhà bạn hơi nhỏ chắc một phần cũng là do bé hiếu động quá tiêu tốn nhiều năng lượng. Đúng là sữa đậu nành không đường thì bé không thích thật nhưng mình thì hay pha sũa cho con mình bắng nước mía hoặc đường mía nguyên chất, vì đường mía nguyên chất không giống như đường kính trắng, bạn có thể thử xem thế nào.
Mong bé chóng thay đổi.
Mẹ Luti

Lecam
02-24-2005, 03:31 PM
Bạn MeLuti ơi, cám ơn bạn nhiều, Vợ chồng mình sẽ thử áp dụng cho cháu ngay.
Bạn cho mình hỏi đường mía nguyên chất có phải là loại đường bát (đường làm thành từng bánh một như cái bát, màu đen) không.
Chúc bạn vui.
Lecam

MeLuti
03-03-2005, 04:56 AM
Chào bạn,
Xin lỗi đã trả lời bạn muộn vì bên này đang kỳ nghỉ đông, nhà mình vừa đi nghỉ về. Mình không biết trong nam thì đường mía nguyên chất có dạng như thế nao, ngoài bắc thì đường mía nguyên chất có màu vàng hơi đen và thường đóng thành những cục hình vuông, chữ nhật. Mua ở các hàng bán đồ ăn khô.
Có điều cần lưu ý khi cho bé ăn đường này để tránh mất vệ sinh do quá trình sản xuất và khi bày bán ở chợ không được bảo quản kỹ thì mình hay cho vào cùng với sữa để đun sôi luôn. Nếu bạn tự làm sữa đậu nành cho bé thì có thể mua mía, rửa sạch, chẻ nhỏ và cho vào đun cùng với sữa sau khi lọc xong. Bạn cũng có thể pha sữa đậu nành với mật ong nếu bạn tìm được loại mật ong nguyên chất, đáng tin cậy, bạn nên lưu ý là có một số trẻ bị nóng bên trong khi dùng mật ong có thể bị táo, vì vậy nên quan sát phân của bé khi cho bé ăn mật ong.

Hoặc bạn cũng có thể cho bé uống nước mía ép, mình vẫn hay tự ép mía cho con mình bằng cách chẻ nhỏ mía và dùng cái ép tỏi để ép. Sau đó lọc qua và cho bé uống. Mình biết bên đông y coi nước mía là một vị thuốc tốt cho những người hoạt động nhiều vì họ giải thích rằng nước mía rất mát phổi, phổi mát thì thận cũng mát, thận mát thì tâm trí con người bình ổn và dễ tập trung hơn, đỡ nóng nảy hơn, điều này mình đã có thực chứng quan sát trên bé nhà mình rồi.
Mình cũng có kinh nghiệm với bé nhà mình về sự khác biệt giữa cho bé ăn đường kính trắng với đường mía và nước mía, vào mùa hè, nếu mình cho bé uống sữa hoặc nước hoa quả ngâm với đường trắng là bé bị rôm xảy ngay, còn nếu dùng đường mía và nước mía thì người bé rất mát mẻ.

Vậy nhé, chúc cả nhà bạn một ngày vui.
Mẹ Luti

Me cu Quyenh
03-04-2005, 01:45 PM
Xin chao Me Luti va Lecam,

Con minh hon 17 thang, neu ket luan la co nhung bieu hien cua benh ADD/ADHD thi hoi som, tuy nhien tu lau vo chong minh cung de y va thac mac vi sao nhung gi minh day cho chau deu khong duoc chau huong ung hoac cung co lam nhung chi khi chau thich hoac nhung luc khong ai yeu ca lam (tuc la lam mot cach tu phat). Hien nay chau chua noi duoc - day cung la mot chuyen lam minh lo lang vi truoc day, luc khoang 6-7 thang chau cung phat am "baba, ba`ba`" duoc va lap di lap lai nhieu lan, nay thi khi tap cho be noi thi no chang tap trung gi het ma cu lo choi khong thoi. Con hieu dong thi khoi phai noi. Di den dau cung luc tung moi thu len bat ke la khong duoc phep, thuong phan khang bang cach la het de minh phai nhuong bo. Be rat manh dan, quen voi moi nguoi rat de nhung khong choi voi ban (be co di hoc) hoac nhung be khac trong nha ma chi thich choi 1 minh. Luc choi mot minh be con noi chuyen hoac hat (minh doan the) vi mieng co phat am nhung khong the hieu noi la no dang noi cai gi. 17 thang ma chua noi duoc gi lieu co qua cham khong?

Minh thay con cua Me Luti bieu hien benh tu 18 thang nen minh muon hoc hoi de tu kiem tra con cua minh. Neu co the duoc, xin vui long cho minh biet truoc day ban cho rang be bi benh nen dua di kham hay qua tu van cua ai do.
Neu minh can tham khao, Le cam co san long cho minh xin tai lieu tham khao khong. Cam on rat nhieu.
Email cua minh: thuao@operamail.com

Rat mong thong tin trao doi tu cac ban.
Me cu Quyenh

MeLuti
03-05-2005, 10:45 PM
Mẹ cu Quyềnh ơi,

Bé nhà mình không bị bệnh đó đâu, mình chỉ biết chút thông tin và kinh nghiệm nên gửi cho bạn Lecam thôi. về ngôn ngữ thì 17 tháng mà chưa biết nói cũng chưa phải là chậm hẳn đâu, thường người ta tính trẻ chậm phát triển NN từ sau hai tuổi cơ, mình biết nhiều trẻ đến 22 -24 tháng mới biết nói và ngay sau đó một thời gian thì nói nhiều đến bố mẹ cũng phát sợ.
Theo mình biết, để giúp bé học nói cũng có nhiều cách, hôm nay mình bận quá vì ngày nghỉ phải dành thời gian chơi với con nữa, mình viết cho bạn sau nhé.
Mẹ Luti

Lecam
03-07-2005, 03:07 PM
Chào Me cu Quyenh.
Bé nhà mình bị ADD/ADHD chứ không phải bé của MeLuti đâu. Bạn đọc kỹ các trao đổi chủ đề này trên diễn đàn sẽ rõ. Về tài liệu của bệnh này nếu cần mình sẽ gửi cho bạn (cả tiếng việt và tiếng anh). Tuy nhiên các biểu hiện, nguyên nhân, cách chữa trị và các kinh nghiệm, phương pháp chăm sóc giáo dục bé bị bệnh này thì có lẽ bạn Conbe và bạn MeLuti đã cung cấp khá đầy đủ thông tin. Mẹ cu Quyenh có thể đọc ngay trên diễn đàn này. Mình cũng đồng ý với bạn MeLuti là con bạn mới 17 tháng chưa nói là bình thường thôi. Chúc bạn và gia đình vui.

Mình đang tập cho bé của mình uống sữa đậu nành với đường mía đấy MeLuti ạ. Tiện đây cho mình hỏi MeLuti và các bạn trên diễn đàn về bệnh tự kỷ. Sao mình đọc tài liệu thấy biểu hiện của bệnh tự kỷ và bệnh ADD/ADHD thấy giống nhau quá. Mình thấy lo lắng vì đọc tài liệu thấy bệnh tự kỷ thì rất khó chữa khỏi và sẽ kéo dài trong suốt cuộc đời. Nếu các bạn biết thông tin thì cung cấp cho mình với nhé. Mình cảm ơn nhiều.
Lecam.

Le Khanh
03-07-2005, 10:23 PM
Bạn Le Cam mến
Bệnh Tự Kỷ ( nên gọi là Hội Chứng Tự Kỷ ) và tình trạng Hiếu Động ( hội chứng ADD ) tuy có một đôi nét giống nhau nhưng từ nguyên nhân cho đến việc chăm chữa đều khác nhau . Tôi có viết một cuốn sách nói về Hội chứng Tự Kỷ ( Trẻ Tự Kỷ, những thiên thần bất hạnh - NXB Phụ Nữ TP.HCM 2004) , nếu bạn ở TP HCM, bạn có thể ra các nhà sách, tìm ở quầy sách Tâm lý giáo dục ( hay y học ) bạn sẽ thấy, để có thể so sánh với hội chứng ADD ( Tôi đang soạn 1 cuốn sách về Hội chứng này và 1 số vấn đề khác của trẻ như Biếng ăn, khó ngủ, chống đối .... nhưng có lẽ phải vài tháng nữa mới in ra được. )
Trong trường hợp bạn không có thì giờ đọc nhiều, tôi có thể gửi cho bạn một số bài bằng Email.
Thân chào
LÊ KHANH

Lecam
03-08-2005, 05:19 PM
Thân chào bạn Lê Khanh.
Vợ chồng tôi rất cám ơn bạn. Bạn là người có chuyên môn nên có lẽ bạn hiểu được hiện vợ chồng tôi lo lắng và hoang mang như thế nào trước tình trạng của cháu.Từ ngày cháu điều trị theo chỉ dẫn của bác sỹ và từ khi cháu thực hiện chế độ ăn kiêng (đường, sữa, cam...) đến nay cháu có giảm việc chạy nhảy quá mức mà không biết mệt mỏi. Tuy nhiên ở nhà cháu vẫn chưa thể ngồi yên một chỗ được (trên lớp thì có tiến bộ hơn)và nhất là cháu vẫn không thể tập trung nghe người khác nói, nhìn vào mắt người khác lúc nói chuyện hay chơi với trẻ em khác. Cháu cũng không thể tự nói để diễn đạt ý muốn của mình. Vừa rồi tôi có được đọc một ít thông tin về bệnh tự kỷ lại càng cảm thấy lo lắng hơn và không biêt con mình bị hội chứng bệnh nào vì thấy những biểu hiện của 2 bệnh này tương đối giống nhau.
Rất tiếc gia đình mình không ở TP HCM nên mình không thể mua cuốn sách đó được. Hiện vợ chồng mình sinh sống tại TP Đà Nẵng. Lê Khanh có thể gửi tài liệu cho mình theo địa chỉ email:
phuhanguyen@dng.vnn.vn hoặc: hanguyenphu@yahoo.com

Chân thành cảm ơn bạn. Chúc bạn và gia đình vui, khoẻ.

Me cu Quyenh
03-09-2005, 12:58 PM
Chào Me Luti và Lecam,

Cám ơn 2 bạn rất nhiều vì đã quan tâm và giải tỏa nỗi lo lắng của mình. Mình đã chăm sóc con của các anh chị trong nhà nhưng chưa có bé nào chậm nói như cu Quyềnh cả. Khi vui, nó cũng nói nhiều lắm nhưng mình không hiểu nổi là nó nói gì ,thậm chí mình cố gắng trò chuyện với con nhưng không được bao lâu thì cu cậu lại tập trung vào thứ khác hoặc bỏ chạy mất. Tuy hiếu động nhưng mình để ý thấy cu cậu cũng có điểm đặc biệt là hay để ý thấy mình làm gì thì bắt chước (ngoài tập nói) hoặc khám phá đồ chơi, đồ đạc trong nhà...

Được 2 bạn tư vấn như thế này mình cảm thấy yên tâm hơn, hy vọng một ngày gần đây cu Quyềnh sẽ nói như sáo bù lại những ngày làm mình lo lắng. Cám ơn nhiều nhé, hẹn sẽ liên lạc lại sau. Chúc hai bạn hạnh phúc và luôn là những bà mẹ giàu kinh nghiệm. : :D

Mẹ cu Quyềnh.

MeLuti
03-21-2005, 07:05 AM
Chao me cu Quyenh

Như mình đã nói ở trên, bé nhà bạn 17 tháng mà chưa biết nói cũng là chuyện thường thôi, nếu thấy cần thiết và để cho thật yên tâm, bạn có thể cho bé đến khoa tai mũi họng khám để loại trừ những nguyên nhân do nghe kém hoặc cấu tạo bộ phận phát âm (lưỡi, dây thanh âm…) (mình đã từng gặp một bé ba tuổi nói rất kém, bố mẹ cho đi khám ở khắp nơi, sau đến khám ở khoa TMH, bác sĩ phát hiện ra rằng bé có đầy dáy tai ở cả hai bên, bác sĩ phải lấy hai lần mới hết, sau đấy bé nghe tốt hơn nhưng cũng phải đến hơn một năm sau mới nói được như các bạn cùng lứa vì bác sĩ nói là tai bé đã bị bít lại trong thời gian quá lâu.
Theo mình hiểu thì trẻ con không phải đúă nào cũng phát triển giống nhau, phát triển ngôn ngữ và vận động phục thuộc vào sự phát triển của các bán cầu não, đối với nhiều trẻ , các bán cầu não thường « nhường nhau » trong sự phát triển, nếu bán cầu não phụ trách ngôn ngữ phát triển mạnh hơn thì bé sẽ biết nói sớm hơn biết đi và ngược lại. Ví dụ như bé nhà mình thì 8 tháng đã bắt đầu biết nói rồi nhưng đến gần 12 tháng mới biết đi còn con chị mình thì lại biết đi từ lúc 9 tháng và đến 16 tháng mới biết nói, (tất nhiên trong một số trường hợp, trẻ cón thể vừa biết nói vừa biết đi vào cùng thời gian)
Ngoài ra, theo kinh nghiệm của mình, có thể do bé chưa biết nói nên thay vì trình bày được ý của mình, bé lại không được ai thấu hiểu nên dễ trở nên bức bối, hay cáu kỉnh và la hét như vậy đấy. Ở khu tập thể nhà mình hồi trước có cu Tý cũng đã 18 tháng mà mới chỉ nói được vài từ nghe rõ, còn lại là Tý « nói » bằng một thứ ngôn ngữ mà chẳng ai hiểu nổi, thế là Tý rất hay khóc nhè và cáu kỉnh mỗi khi muốn biểu thị một điều gì mà người lớn không hiểu, Tý có cái điệu cứ lăn đùng ra giữa nhà chân tay giãy đành đạch, miệng thì kêu ầm ĩ, hoặc là đứng vào xó nhà gặm ngón tay, bố mẹ cu Tý hồi đấy cũng lo thỉnh thoảng lại thấy cãi nhau vì Tý, mẹ Tý thì cứ hay than vãn là tại sao Tý lại chậm nói, trong khi con các anh chị bên nhà ngoại, đứa nào cũng biết nói sớm. Bố cu Tý lại hay đổ cho bác giúp việc không biết nói chuyện… , Tý cũng không được các anh chị trong khu tập thể yêu mến vì cái tính cáu kỉnh này, thậm trí có mẹ còn không muốn cho Tý chơi với con mình vì sợ « lây » tính xấu của Tý.
Sau mẹ Tý phải đi công tác xa hai tháng, mời bà nội sang chăm sóc Tý hộ, mình có dịp quan sát bà nội chăm sóc Tý, bà dành hẳn thời gian của bà cho Tý, bà hay dắt Tý đi chơi, gặp gì bà cũng chỉ cho Tý, giảng giải cho Tý rất mạch lạc, bà nội Tý hay ôm Tý vào lòng mỗi khi Tý cáu và khóc lóc, rồi bà cứ thủ thỉ hỏi Tý xem tý muốn gì, bà thử đoán có được không, và bà vừa đoán vừa đọc thơ, vừa hát…mỗi lần bà đoán đúng là Tý cười toét miệng Tý thơm bà chun chút, sau mấy ngày hai bà cháu đã gắn bó với nhau lắm, bà nội dần cũng hiểu được « ngoại ngữ » của Tý, bà trở thành « phiên dịch » cho Tý, bà dạy Tý đọc thơ, hát, lúc Tý ngủ thì bà hát ru….Mình thấy Tý điềm tĩnh và tự tin hẳn, sau hai tháng mẹ Tý về, gặp mình, câu đầu tiên là khoe Tý đã biết nói được nhiều từ và vài câu ngắn, và đặc biệt là không hay cáu nữa….Mẹ Tý tin tưởng mời bà nội ở lại giúp thêm một thời gian. Bây giờ đã 5 tuổi rồi, hè vừa rồi mình về Vn, gặp lại cu Tý đã sắp đi học lớp một, giỏi giang, nói năng chững chạc.
Như vậy theo kinh nghiệm của mình thì có thể rút ra một số điểm cần lưu ý để có thể giúp bé là :
- Tôn trọng nhịp phát triển của bé, không nên quá lo lắng, cố gắng nhìn nhận sự việc một cách tích cực, ngay cả khi bạn nghĩ là có thể bé bị một bệnh gì đó thì cũng nên hỏi ý kiến những người làm việc trong chuyên ngành đó, đừng giữ mối lo cho riêng bản thân mình.
- Giữ thái độ ôn hòa khi bé ở trong cơn cáu giận, ôm bé vào lòng, vuốt ve chờ cho bé qua cơn cáu giận rồi hỏi bé nguồn cơn do đâu. Luôn động viên khuyến khích, tránh trừng phạt hay mắng mỏ, tránh chê bai thứ ngôn ngữ riêng của bé, giúp bé thiết lập sự tin tưởng của bé vào chính bản thân bé và vào người lớn.
- Nếu có thể thì nên có người luôn ở bên để giúp đỡ bé, như là một điểm tựa trong cuộc sống (tâm lý học rất coi trọng các điểm tựa trong quá trình phát triển của trẻ).
- Cố gắng hiểu bé qua động tác, cử chỉ rồi nói lên ý hiểu người lớn về điều bé đang muốn thể hiện bằng lời nói để giúp bé dần hiểu được rằng : à, muốn vậy thì phải nói như vậy…
- Ngôn ngữ sử dụng với bé cần đơn giản, dễ hiểu, ngắn gọn, có đủ chủ vị ngữ, tránh pha tạp, tránh kiểu nói lái, nói ngọng theo kiểu trẻ con…
- Đặc biệt tôn trọng giao tiếp trực diện, giao tiếp mắt - mắt (ví dụ khi muốn nói với bé điều gì, người lớn nên đứng họăc ngồi trước mặt bé, nhìn thẳng vào bé để nói, tránh kiểu « hò hét » từ xa, tránh đứng từ trên cao nói xuống và bé phải ngẩng cổ lên để nhìn người nói với mình, điều này giúp bé cảm thấy được chú ý hơn, được tôn trọng hơn, bé sẽ yên tâm hơn, hơn nữa khi nhìn vào miệng người nói, bé dễ học được cách phát âm hơn.
- Thường xuyên đọc thơ, hát cho bé nghe (theo kinh nghiệm của mình, trẻ con rất dễ thẩm thấu những bài thơ ngắn, dạng 4 hoặc 5 chữ).
Chúc bé nhà bạn chóng biết nói nha.
Mẹ Luti

Me cu Quyenh
03-21-2005, 01:33 PM
Chào Me Luti

Mình thật sự cảm kích trước sự nhiệt tình của bạn, đúng là khi gặp bất trắc mình mơí thấy tích lũy được nhiều kinh nghiệm, học hỏi đựơc từ nhiều người, gánh lo của mình như được vơi đi.

Me Luti biết không, đúng là mình cũng quá lo lắng cho cu Quyềnh nên khi trên diễn đàn thấy bạn hỏi Lecam về bệnh ADDH mình tham gia để biết chi tiết hơn. Bé của Me Luti thế nào rồi, nay đã khá hơn chưa, cho mình hay với nhé. Cu Quyềnh nhà mình thì rất dễ thương đối với mọi người, thích giao tiếp tuy chưa nói được, chỉ có ở nhà đôi khi mới "gây gổ" với bố mẹ khi bị tịch thu cái gì mà bố mẹ cho là không an toàn cho cu cậu thôi. Bọn mình không có Osin, hồi nhỏ bé qua nhà bà ngoại hàng ngày, tối về với bố mẹ. Mình bận dọn dẹp nhà cửa, cơm nước, trong lúc đó, cu Quyềnh chơi trong phòng một mình, không đòi hỏi gì hết , thậm chí ngủ dậy không thấy bố mẹ cũng chơi một mình. Bây giờ, đi học rồi, cu cậu phát sinh nhu cầu tình cảm nhiều hơn (chắc là cháu bị cái cảm giác của ngày đầu đi học đè nặng tâm lý), vẫn cái tính chơi một mình nhưng phải có bố mẹ trong phòng, thấy bố mẹ đi ra là chạy theo la om sòm, mặc bố mẹ giải thích là đi lấy cái gì đó một chút thôi, không bỏ con đâu. Nhiều khi bé quyết liệt quá mình cũng chiều, xem cu cậu có thực sự muốn đi với bố mẹ không. Bé chỉ đòi ra ngoài hành lang để lấy cài này, nghịch cái kia thôi chứ không đeo như cái đuôi. Mỗi lần ngủ dậy, không thấy bố mẹ thì la lên, đang ở đâu phải lo chạy về, nhiều lúc cu cậu giận nhưng lại mau quên, chọc mấy câu lại cười.

Mình cố gắng giữ bình tĩnh khi bé có biểu hiện xấu, vỗ về bé khi bé khóc, tủi thân và hát cho bé khi bé ngủ những khi có thể. Đặc biệt là cho bé nghe nhạc êm dịu (thói quen mình vẫn làm khi mang thai bé). Hy vọng là bé sẽ hiểu mình và ngược lại. Mình sẽ làm như bạn khuyên, không quá nóng lòng trước tình thế này, giữ thái độ bình tĩnh trước mặt con và luôn tỏ ra cho bé biết mình yêu bé thật nhiều.

Cám ơn Me Luti nhiều lắm nghen, hẹn gặp lại.Chúc gia đình bạn luôn vui khỏe.

Mẹ cu Quyềnh

TanNg
03-21-2005, 03:52 PM
Trẻ con ở khoảng tuổi này thì nhu cầu bám mẹ rất cao, phải khoảng sau 2,5 đến 3 tuổi thì nó mới tự chơi một mình được. Với kinh nghiệm thằng con nhà mình thì cách tốt nhất là

-- Chấp nhận việc trẻ con đứa nào cũng bám mẹ không dứt ra được, sau 3 tuổi thì mới có thể dứt được.
-- Khi mới đón về nhà mẹ chịu khó bỏ ra chục phút ôm ấp, nói chuyện cho nó đỡ thèm. Mà nói thật ra bố nó còn thèm chứ đừng nói tới nó, chẳng qua bố nó không kêu gào ầm ỹ thôi.
-- Nếu có bỏ nó một mình thì nhớ giải thích trước. Thằng cu nhà mình trên hai tuổi, định làm cái gì cũng phải bảo nó trước một câu, chứ nếu đột ngột làm gì thì nó sẽ phản đối kêu gào ầm ỹ, nhưng nếu giải thích trước thì sẽ cười toe toét làm theo. Như vậy là nó ghét sự thay đổi đột ngột, chứ không hẳn là phản đối cái mình làm.
-- Nhiều khi nó cũng chỉ cần luẩn quẩn quanh mẹ thôi, nhìn thấy bố, mẹ là ổn, chứ không cần phải chơi với nó.


Mình bận dọn dẹp nhà cửa, cơm nước, trong lúc đó, cu Quyềnh chơi trong phòng một mình, không đòi hỏi gì hết , thậm chí ngủ dậy không thấy bố mẹ cũng chơi một mình. Bây giờ, đi học rồi, cu cậu phát sinh nhu cầu tình cảm nhiều hơn (chắc là cháu bị cái cảm giác của ngày đầu đi học đè nặng tâm lý), vẫn cái tính chơi một mình nhưng phải có bố mẹ trong phòng, thấy bố mẹ đi ra là chạy theo la om sòm, mặc bố mẹ giải thích là đi lấy cái gì đó một chút thôi, không bỏ con đâu. Nhiều khi bé quyết liệt quá mình cũng chiều, xem cu cậu có thực sự muốn đi với bố mẹ không. Bé chỉ đòi ra ngoài hành lang để lấy cài này, nghịch cái kia thôi chứ không đeo như cái đuôi. Mỗi lần ngủ dậy, không thấy bố mẹ thì la lên, đang ở đâu phải lo chạy về, nhiều lúc cu cậu giận nhưng lại mau quên, chọc mấy câu lại cười.

Le Khanh
03-21-2005, 05:41 PM
Bạn Tanng nói có lý đó
Trẻ con chỉ thấy bóng dáng bố mẹ là yên tâm rồi! và chúng ta cũng nên tạo một khoảng cách với trẻ, để cho cháu còn " lớn lên" chứ . Chúng ta chỉ can thiệp khi thấy trẻ vi phạm " nguyên tắc an toàn " hay có nguy cơ " gây thiệt hại hơi nghiêm trọng !" và đúng là muốn làm gì, đi đâu phải thảo luận với trẻ trước khi làm, mà hễ đã đề xuất là phải làm đấy, chứ " nói và lờ" là không ổn với lũ nhóc đâu - chúng sẽ mất lòng tin nơi người lớn, mà đã mất lòng tin thì coi như ...xong !

Me cu Quyenh
03-22-2005, 12:19 PM
Cám ơn LeKhanh va TangNg nhiều về đóng góp của 2 bạn, bé chưa biết nói, giải thích cũng chưa chịu hiểu. Tụi mình cố tập cho con tự lập nhưng thôi đành phải suy nghĩ lại, từ từ rồi tính tiếp, bé còn nhỏ, tội nghiệp. Mấy hôm nay mình đang cố gắng cải thiện tình hình, cho bé chơi thêm một chút ở sân trường, ở bên cạnh khi về đến nhà, nếu có làm bếp thì giao cho bố tắm và trông con. Khi ăn cơm, mình mang bé xuống nhà bếp, bé muốn làm gì tuỳ thích nhưng phải giám sát và chịu khó khắc phục hậu quả chút xíu (vì tay chân bé không lúc nào được nghỉ ngơi cả). Thấy bé vui vẻ và yên tâm hơn mình cũng mừng.

Còn một việc nữa mình xin hỏi các bà mẹ, chà răng cho bé lúc sáng sớm khó quá, mặc dù bé đã thức dậy vui vẻ. Có "chiêu" nào các bà mẹ cho mình tham khảo với. cám ơn nhiều nhiều.

Mẹ cu Quyềnh

Me cu Quyenh
03-22-2005, 12:24 PM
Mẹ Luti mến,

Thành thật cáo lỗi mẹ Luti, mình cứ bị nhầm lẫn bạn với Lecam. Con của Lecam bị ADDH chứ không phải con bạn, đừng buồn mình nhé.

Hẹn gặp lại
Mẹ cu Quyềnh

Le Khanh
03-22-2005, 02:35 PM
Mẹ cu QUYENH ơi
Công tử nhà bạn mới có 17 tháng, mà bạn nghĩ rằng có thể giải thích để cháu hiểu những lời dạy của bạn ? và bạn mong cháu tự lập ?
Đây là giai đoạn gắn bó nhất giữa mẹ - con đó bạn, trẻ bám mẹ là điều tự nhiên, trẻ mà lờ mẹ mới là có vấn đề - còn nếu cháu trên 24 tháng thì đó lại là chuyện khác - bắt đầu vào giai đoạn tự khẳng định rồi, lúc đó bạn có thể cho cháu " tự lập" trong khuôn khổ cũng được. Dĩ nhiên nếu bạn " gắn " quá khi cháu lớn lên lại " gỡ" không ra thì cũng khổ !
Còn bây giờ ? cảm giác an toàn, sự giao lưu qua lại ( giao lưu chứ không phải thấu hiểu đâu ) giữa mẹ và con là điều hết sức cần thiết. Vì thông qua mẹ, cháu mới có thể giao lưu với mọi người.
Tuổi này thì bạn chỉ cần cho cháu súc miệng thật sạch là đủ rồi, còn đánh răng ? bạn cứ đánh răng cho cháu xem, khi nào cháu thích thì sẽ bắt chước và tập chà răng không ( không nước , không kem ) cho vui, như 1 trò chơi một thời gian ngắn, rối dần dần cho cháu chà với nước ( nhớ tập cho cháu phun nước cái đã nhé ) trên 2 tuổi, khi cháu có thể hiểu được phần nào yêu cầu của mình, thì mới tập cho cháu chà răng với chút kem ( loại kem ngọt dành cho trẻ em ) - Vấn đề vệ sinh là một thói quen phải tập từ từ với sự ham thích - đừng bắt cháu đánh răng theo kiểu người lớn, có khi những lúc đánh răng lại giống như lên võ đài thì hỏng bét !

MeLuti
03-22-2005, 06:49 PM
Chào mẹ cu Quyềnh,
Mình không buồn gì bạn đâu, đọc bài trên mạng nhiều khi chính bản thân mình cũng hoa cả mắt lên, nhầm là chuyện bình thường ấy mà.
Mình cũng nghĩ như anh khanh và Tanng, đúng là trẻ con ở tuổi này đang còn bám mẹ, đặc biệt là trước những biến cố của cuộc sống như mới đi học chẳng hạn. Bé nhà mình hồi từ 16 tháng đến 3 tuổi cũng hay như vậy, mình để ý quan sát thấy nếu đi chơi công viên cùng cả hai bố mẹ thì bé yên tâm vui vẻ lắm, luôn luôn chạy phía trước, giao tiếp vui vẻ với nhiều người bé gặp trên đường, vậy mà mỗi lần AX nhà mình đi công tác xa, chỉ có hai mẹ con đi ra đường là bé hay bám lấy mẹ, đang đi nếu gặp người nào là quay ngoắt lại trốn sau lưng mẹ ngay, ở nhà cũng bám mẹ và bà đến nỗi mẹ và bà chẳng đi đâu được xa. Đến khi AX mình về thì bé lại bám lấy ba không rời ngay cả khi ngủ.
Mình đã trao đổi với nhiều bố mẹ, thấy con họ cũng như vậy cả, khi lớn dần, bé sẽ hiểu rằng ba mẹ dù có đi đâu cũng sẽ quay về với bé và bé sẽ yên tâm hơn thôi, bạn đừng lo nhiều nha.
Mình cũng nghĩ là bé nhà bạn dù sao cũng còn bé để rèn tính độc lập ngay được, mọi chuyện rồi sẽ đến dần dần thôi, nhưng mình cũng hơi có tý tý ý kiến khác với anh Khanh là theo mình thì việc nói rằng bé chưa hiểu những lời giải thích thì chưa hẳn đúng, mình nghĩ là các bé giỏi hơn mình nghĩ nhiều, có điều là để bé hiểu thì lời giải thích của người lớn cần rõ ràng, dễ hiểu và phù hợp với tuổi của bé thôi.
Về việc chơi, riêng mình thì có ý thức tập cho bé nhà mình biết phân biệt những gì là an toàn, những gì là không nhưng mình cũng không cấm đoán bé quá mức, ví dụ mình sẵn sàng cho bé chơi với búa, kìm, tuôc nơ vít... ngày từ lúc bé gần một tuổi vì bé rất thích, nhưng để bé được an toàn, mình chọn những thứ đồ nhỏ hơn, và vừa làm cũng bé vừa giải thích rõ cho bé cách cầm như thế nào, muốn vặn một cái ốc ra thì như thế nào, muốn đóng một cái đinh thì như thế nào... Mình thấy có lẽ nhờ như vậy mà bé nhà mình rất khéo tay, bé biết làm nhiều việc mà lại ít khi làm đau mình.
Tất nhiên về nguyên tắc thì cũng phải chấp nhận rằng có những điều mà tuổi bé thì chưa làm được, theo mình để tránh nguy hiểm cho bé và tránh việc mình phải theo dõi nhắc nhở quá nhiều thì bạn nên chú ý sắp đặt nhà cửa phù hợp với trẻ con, ví dụ phích nước, đồ điện, bật lửa, thuốc, đồ giặt tẩy...nên để xa tầm tay bé. và luồn gải thích cho bé hiểu những gì dứt khoát bé không được làm, nhưng gì bé có thể làm cùng bố mẹ....
Về chuyện đánh răng, mình nghĩ tuổi này cũng còn khó đấy, với bé nhà mình, khi bé dưới ba tuổi mình vẫn giúp bé đánh răng vì mình sợ bé đánh không sạch. Dưới hai tuôi mình cũng chỉ cho bé dùng nước muối thôi. sau đó mới dùng thuốc.
Có một bài hát mà mình thấy áp dụng để rủ trẻ con đi vệ sinh răng miệng cũng có hiệu quả, có thể bạn cũng biết rồi nhưng mình cứ chép ra đây nhé :
Anh sún ơi là anh sún ơi,
Nghe chúng tôi là nghe chúng tôi,
ăn kẹo nhiều đau răng đấy,
Nào có khó gì chuyện đánh răng,
Cầm bàn chải thì như kéo đàn,
Xoẹt xoẹt mấy cái là xong,
Anh sún ơi là anh sún ơi.
Ngày trước bé nhà mình cứ nghe bài hát này là cười khanh khanh và chạy đi dánh răng luôn.
Vậy đã nha, chúc cả nhà bạn đều vui
Mẹ Luti

Me cu Quyenh
03-24-2005, 01:04 PM
Me Luti va Lekhanh mến,

Nào có phải là mình ép cháu đánh răng gì đâu, chỉ là dùng gạc thấm nước muối chà răng lúc sớm tối thôi. Thấy cu cậu không hào hứng gì cả, mỗi lần thực hiện là phải dụ ngọt đủ kiểu, vậy mà còn khó khăn đấy, cắn mẹ hoài à. Chứ dễ gì mà tập cho bé phun nước ra, kem đánh răng... mình còn chưa nghĩ tới. Nhiều người cứ cho rằng, con nít cần gì phải kỹ quá như vậy, mình thì ngược lại, đừng thái quá thôi, chứ vệ sinh thì ở tuổi nào cũng không phải là việc làm thừa. Không tạo thói quen dần cho các bé thì sau này cùng lúc dồn dập nhiều yêu cầu quá, các cháu cũng mệt. Mình tập từ từ vậy, những lúc bé vui vẻ là thuận lợi nhất.

Hồi này, bé nhà mình còn bị thêm cái tật cứ bặm răng trên lên môi dưới, rất chặt (có khi còn mút mút nữa), làm hoài thành quen, có khi ngủ cũng làm. Hết ngọt đến doạ, có lúc đánh đòn mà cu cậu không bỏ tật. AX mình còn "độc chiêu" hơn, trét ớt lên miệng bé mà chẳng xi-nhê gì cả, thật là bó tay rồi. Xin thỉnh giáo quý vị.

Mẹ cu Quyềnh.

Le Khanh
03-24-2005, 02:37 PM
Mẹ cu Quyenh mến
Trước hết là xin lỗi bạn, vì bạn dùng chữ đánh răng, mà đánh răng có nghĩa là phải dùng bàn chải ! Việc bạn dùng gạc tẩm nước muối chà răng cho cháu là hết sức hợp vệ sinh, có điều không ...hợp với cháu ! Trẻ con chỉ thích ngọt, bạn lại bắt cu cậu nếm muối ( dù là pha loãng, nhưng vẫn mặn, vì nếu loãng quá thì cũng như không ! ) vì vậy, theo thiển ý bạn chỉ cần cho cháu súc miệng ( và bạn nên làm trước, nhấp một ngụm, phun ra, với thái độ vui vẻ như chơi trò chơi vậy ) với nước sạch là đủ rồi, và từ từ tập cho cháu làm quen với cái bàn chải .
Còn về việc cháu ngậm miệng, mút mút ... là cháu đang bị xì trét đó, và đó là hành vi giảm xì trét, bạn " dập" bằng muối ớt, mai mốt cái xì trét nó biến thể qua chuyện khác, khó chữa hơn lấy gì mà dập nữa ! Có nhiều cháu còn mút mút cái chăn, con búp bê, hoặc chính ngón tay của mình... đó là những hành vi " vô thức" và " vô hại" đôi khi có tác dụng giảm xìtrét nữa ( cháu sẽ dễ ngủ hơn ) mặc dù dưới mắt người lớn thì khó coi ! Nó cũng giống như bạn vừa làm việc vừa cắn cắn cây bút chì vậy mà, " no problem !" Bạn cứ vui vẻ, chơi đùa với cháu, tập cho cháu những trò chơi, những hoạt động tốt phù hợp với lứa tuổi, còn thói quen đó là " chuyện nhỏ" đừng để ý, nếu không có khi thành chuyện lớn đó !
Chỉ là những góp ý mang tính tham khảo thôi nhé, vì bạn vẫn có quyền làm theo ý mình, và cháu bé vẫn có quyền phản ứng theo kiểu của cháu !

TanNg
03-24-2005, 04:01 PM
Nên biến việc lau miệng đó thành trò chơi hơn là trách nhiệm. Ví dụ cho xem đoạn phim bé khác lau miệng, hoặc là bố mẹ lau miệng cho nhau để bé bắt chiếc.

pyky
03-24-2005, 05:06 PM
Tôi đồng ý hoàn toàn với anh Lê Khanh " phải tạo khoảng cách với trẻ để trẻ còn lớn lên nữa chứ !"

Mình chỉ n­ên quan sát, hướng dẫn, giúp đỡ cháu chơi đùa, học tập, tìm hiểu.. thế giới xung quanh, chứ không thể lúc nào cũng ôm ấp, cầm tay cháu từng bước một được (nhất là các bé trai) . Tôi nghĩ một phần các bé hay bám Mẹ cũng là do một phần lỗi của Mẹ nữa.
(tất nhiên điều đó không có nghĩa là không gần gũi, yêu thương và "lắng nghe" nhu cầu tình cảm của bé)

MeLuti
03-25-2005, 05:33 PM
Mẹ cu Quyềnh ơi,

Việc mút môi mình thấy đúng là như anh Khanh nói đấy, bạn cũng đừng nên quá quan trọng hóa nó, kinh nghiệm của mình là nhiều chuyện cứ lờ đi một thời gian, cố gắng chuyển hướng tập trung của bé sang chuyện khác thì sẽ giải quyết được chuyện mình đang lo lắng, trẻ con nhiều lúc dùng những hành động này khác để giải tỏa bớt những hẫng hụt hoặc căng thẳng mà bé không nói ra đươc, vì vậy cũng nên tránh dùng những biện pháp mạnh.
Hôm nay vừa gặp chị hàng xóm, mình mới hỏi chị ấy làm thế nào bé nhà chị ấy bỏ được tật mút môi và mút tay hồi con chị ấy còn bé, chị ấy bảo là theo lời khuyên của BS tâm lý, chị ấy đã dắt bé đi mua cho bé một con chó bông do bé tự chọn, về nhà, bé đặt cho nó một cái tên và bé chơi với nó rất nhiều, khi đến BS khám, hai mẹ con cũng mang theo em bông để bé chơi trò đóng kịch giả vờ với bác sĩ, lúc bé ngủ chị âý đặt con chó bông vào cạnh cho bé ôm....Sau đó bé còn xin mẹ cho mua thêm mấy con vật bàng lông nữa để bé tự chơi với chúng và tối nào cũng mang tất cả mấy con bông này vào giường, sau hai tháng có "bạn đồng hành" như vậy thì bé bỏ hẳn được thói quen mút môi và mút tay đấy. Không biết bạn đã thử cách này chưa.
Chúc vui
Mẹ Luti

Le Khanh
03-25-2005, 09:40 PM
Rất vui khi có được những người đồng cảm.
Có lẽ trẻ con thường thích những cái gì mềm mại
Chung quanh chỗ ngủ của 2 công chúa nhà mình ( cô lớn 14 cô bé 2,5 tuổi) là khoảng 2 tiểu đội thú nhồi bông, chú gấu bông lớn nhất to gần gấp rưỡi cô út và chú heo con nhỏ nhất bằng nửa bàn tay cô bé.
Cô gái lớn hồi nhỏ cũng thích ôm một miếng mền nhỏ để ngủ, vừa ngủ vừa nhằn nhằn cái mền. Cô gái út cũng theo gương chị, phải có cái " mền thúi" ( vì cô ta tè vô đó mà ) mới yên tâm để ngủ ( dù bé ngủ cũng dễ, bố vỗ lưng 1 lúc là lăn quay )
Nói chung là trẻ con vừa có nhu cầu được ôm ấp, nhưng cũng có nhu cầu chăm sóc người khác, và những cô búp bê, chú chó bông... là những "người" lý tưởng để các bé " phát huy" quyền làm cha mẹ. Và điều này giúp bé ổn định hơn !

Me cu Quyenh
03-29-2005, 02:11 PM
Mẹ Luti và Anh Khanh biết không, thực ra mình không muốn sử dụng biện pháp mạnh với bé làm gì, nói ngọt nhiều lắm đấy, vừa nói vừa nhẹ nhàng kéo môi dưới của bé ra hoặc gây cho bé chú ý đến chuyện khác như dắt ra vườn chơi, chơi dồ chơi... vậy mà 3 tháng nay rồi tình hình chưa suy giảm. Lúc đầu, cu cậu biết mình không đồng ý cho nó làm như vậy, có lúc nó còn chạy vào "xó" nhà, vừa ngậm miệng vừa "ư..ư" cho mình chú ý, khi mình nhìn thấy nó đang mút môi, nó còn làm xấu chọc mình nữa chứ.

Giải pháp của Me Luti cũng hay nhưng hình như em bé mà bạn nói lớn hơn cu Quyềnh nhà mình, bé sinh tật lúc 16 tháng, chẳng thể làm gì được. Bây giờ bé 1,5 tuổi rồi, nhiều nỗi ám ảnh vẫn theo mình không biết đến lúc nào nữa, nào là bao giờ con nói được (nhân đây xin cám ơn bài viết "bé ơi, sao không nói" của anh Le Khanh, mình cũng tìm được nhiều điều bổ ích), nào là làm sao con bỏ được tật xấu. Cu Quyềnh hiếu động lắm, không tập trung được vào cái gì lâu, chỉ yêu có mình cái gối "thối" của nó thôi, đến nỗi mình mua thêm 1 cái sơ -cua sợ hôm nào chẳng may có sự cố làm bẩn gối, còn có cái mà thay. Chỉ được một lúc, nó thẳng tay quẳng luôn cái gối mới. Đêm , mình thay cái gối mới vào chỗ cu cậu nằm, vậy mà tỉnh giấc vẫn đâu hoàn đấy. Cu Quyềnh gắn bó với cái nệm (bé nắm dưới sàn, 1 mình) và gối của mình lắm, rất ý thức, không tè dầm đâu, đang ngủ mắc tè là ngồi dậy gọi. Có lúc mình thử cho bé lên giường ngủ chung, nhưng một mực nó ôm cái gối yêu về "ổ" miệng còn càu nhàu gì đó không rõ nữa. À, cu cậu còn ghiền một thứ nữa là sờ tóc mẹ, từ nhỏ rồi, trông cái điệu vừa mút môi, vừa ư ử cái gì đó trong miệng như đang hát, tay xới tóc mẹ lên, thấy ghét quá chừng. AX mình bảo tự đến lúc con nó sẽ phát triển, đừng nôn nóng quá cũng chẳng thúc cho bé nhanh hơn được, ý kiến của quý vị thế nào, mình đã tâm sự hết những thói quen của bé rồi đấy. Xin cho mình vài ý nhé. cám ơn thật nhiều. :)

Mẹ cu Quyềnh

MeLuti
03-31-2005, 03:47 AM
Chào mẹ cu Quyềnh,

Con của chị hàng xóm nhà mình hồi ấy cũng ngang tuổi cu Quyềnh bây giờ đấy, thực ra thì ở Pháp, mình thấy rất nhiều nhà tâm lý và bác sĩ tâm lý đều nói rằng chuyện mút tay hay mút môi đều không phải là một tật lớn và có thể thay đổi rất nhanh nên họ cũng không chú ý quá nhiều đến hành động đấy của trẻ, cái họ chú ý là tìm hiểu nguyên nhân tại sao lại thế. Thằng bé con chị hàng xóm nhà mình thì bị thế sau một thời gian xa mẹ vì mẹ nó phải đi công tác, khi chị này trở về thây con mình bị như vậy thì quá căng thẳng, đánh vào tay và kéo môi bé ra nhiều lần, bà nó sợ có chuyện gì xảy ra nên mới khuyên mẹ nó đén nhờ bác sĩ, và bác sĩ cũng sợ mẹ nó căng thẳng quá không chịu được thì đánh nó đau nên bác sĩ mới quyết định can thiệp, và họ đã cho bé đóng kịch "con chó bông xa mẹ", hồi ấy bé đó cũng chưa biết nói đâu, chỉ mới biết vài từ thôi, vở kich chủ yếu do bác sĩ nói đấy chứ, đại khái là thế này : bác sĩ kể một câu chuyện ngắn có nhân vật là con chó bông, mẹ nó đi công tác và nó thì tưởng mẹ bỏ đi rồi nên quá sợ, và thế là con chó bông đã tìm cách để gọi mẹ về, cháu thử tưởng tượng chó bông làm thế nào để gọi mẹ nó về nhỉ ????và họ để cho bé cầm chó bông, dạy chó bông cách làm cho mẹ về bằng hành động.... và câu chuyện diễn biến như mình kể ở trên.

Vậy nếu có thể, bạn thử tìm nguyên nhân của bé nhà bạn xem. Cách đây vài tháng, mình thấy cô em họ mình cũng kêu ca về tình hình thẳng bé nhà cô ấy cứ hay "sờ chim", cả nhà cũng rất căng thăng, bố cháu cũng đánh vào tay rất nhiều lần, sau tìm hiểu ra mới biết ở nhà trẻ có bà bếp hay doạ trẻ con là đứa nào không ăn cơm thì chim sẽ teo đi đấy, bà ngoại của bé đã phải đến trường nói chuyện vợi bà bếp để bà đừng doạ cháu, còn mẹ bé thì giải thích cho bé hiểu là không có chuyện "teo chim", nhưng dù sao thì cũng cần ăn uống đầy đủ để cho chóng nhớn... và cũng phải mất đến gần hai tháng bé mới hết chuyện đấy đấy. Cả nhà em họ mình cũng được phen hoảng hồn vì cô em mình còn tưởng tượng ra bao nhiêu thứ bệnh nhiêu khê quanh cái động tác ấy của bé nữa chứ. Cô ấy bảo cô ấy đã phải khóc mất bao nhiêu ngày đấy.

Đọc những gì bạn viết, mình biết bạn là người rất quan tâm đến con và lo lắng cho bé nhiều, và mình nghĩ cu bé nhà bạn thì lanh lợi thông mình nên mới tìm ra được cách "bắt nạt bố mẹ" như vậy. Nhớ một lần cách đây vài năm mình có được nghe một ông bác sĩ tâm lý rất giỏi nói chuyện rằng : hầu hết đứa trẻ nào trong quá trình phát triển cũng có những vẫn đề này nọ, nếu vẫn đề không quá quan trọng thì cha mẹ chỉ nên đóng vai trò trợ giúp để bé vượt qua thôi chứ tuyệt đối không được quan trọng hoá và tưởng tượng ra con mình bị bệnh này bệnh nọ. Theo ông này, nhũng vấn đề nho nhỏ của trẻ được giới tâm lý gọi là nhiễu tâm dạng nhẹ, và những nhiễu tâm dạng nhẹ này rất cần cho sự phát triển của cả đời người, mỗi lần khi con người vượt qua được một nhiễu tâm dạng nhẹ thì lại trưởng thành lên một chút, và tất cả sự vượt qua, sự trưởng thành này tạo ra sức mạnh cho con người để đối phó với những khó khăn tiếp theo của cuộc sống.
Và cuối buổi nói chuyện, ông ấy cười rất to và nói một đoạn để kêt thúc rằng "hỡi các bà mẹ yêu quý (vì hôm đáy chỉ có các bà mẹ), xin các bà hãy bỏ đi hình ảnh về một đứa trẻ hoàn hảo mà các bà mơ ước từ thời thiếu nữ cho đến khi các bà mang đứa trẻ trong bụng, tôi xin nói với các bà một cách chân thực rằng, gần 50 năm trong cuộc đời làm việc với trẻ con của tôi, tôi chưa bao giờ có hân hạnh làm quen với một đứa trẻ hoàn hảo nào, vậy thì xin các bà hãy vui lên, hãy tự tin trong công cuộc nuôi dạy con khó nhọc của các bà, để cho những đứa trẻ không hoàn hảo có cơ hội được thể hiện ra những gì nó cảm nhận từ cuộc sống, cả những niềm vui và những điều đau khổ, tôi tin chắc con của các bà sẽ trưởng thành miễn là các bà hỗ trợ chúng đúng lúc và đủ độ mà thôi ..."
Chúc cả nhà cu Quyềnh vui nha.
Mẹ Luti,

Anh Khanh ơi, con em cũng luôn ngủ với cả tiểu đội thú bông, và bé còn sáng tác ra bao nhiêu câu chuyện nữa đấy ạ.

Me cu Quyenh
03-31-2005, 12:43 PM
Chào Me Luti

Cám ơn Me Luti nha, bài viết của bạn thực tế và sống động lắm. Mình muốn được tự tin và thanh thản như Me Luti ghê mà sao tập hoài không được :oops: . Từ khi cu Quyềnh mắc tật mút môi, mình luôn lo sợ rằng bé cứ mút hoài như vậy sẽ bị hô răng. Cái miệng xinh thế, bố mẹ không ai bị, mà con bị hô thì thật là "bi kịch" :cry: . Mẹ Luti đồng ý với mình không, theo bạn mình có nên đứa bé đến BS tâm lý không, vì ngoài mút môi thời gian gần đây, bé có vẻ căng thẳng khi đến . Mình còn có ý định chuyển trường cho bé nữa. Me Luti có gặp nhiều rắc rối với con cái như vậy không, chia sẻ với mình nha.
Mong tin

Mẹ cu Quyềnh

ConBe
03-31-2005, 01:03 PM
Cứ mỗi lần chuyển trường cho bé là mình cũng gây cho bé sự căng thẳng mới rồi nên mình nghĩ bạn nên suy nghĩ kỹ về điều này. Không lẽ cứ mỗi lần thấy con căng thẳng là lại đổi trường học? Bạn nên tìm ra nguyên nhân do đâu mà bé bị căng thẳng hơn là không rõ nguyên nhân mà cứ thay dổi môi trường của bé. Còn việc mút môi thì mình thấy cũng không có gì quá lo lắng lắm đâu vì nhiều khi đó chưa hẳn là stress mà có khi là tật cũng có thể.
Ngoài ra bệnh ADD/ADHD thường thường chuẩn đoán khi bé vào tuổi học pre-school chứ sớm quá khó chuẩn đoán chính xác. Các bé khi bắt đầu bước vào tuổi thứ 2 rất hiếu động, tò mò .... nên mới có từ "Terrible Two" là vậy. Con mình 22 tháng và terrible thật.

Me cu Quyenh
04-01-2005, 12:30 PM
chào ConBe,

Mình cũng suy nghĩ về việc thay đổi môi trường cho bé nhiều lắm, lúc trước lớp bé ít, thấy nó đi học vui vẻ một thời gian. Sau Tết, lớp đông quá (25 bé/ 2 cô), ngày nào vô cũng có vài bạn khóc quá, cô giáo phải chăm sóc các bạn đó nhiều hơn nên khi cu Quyềnh đến các cô ít đón vào như trước (đó là những gì mình thấy), còn gì gì nữa trong thời gian học làm sao mình biết được. Thời gian gần đây, mình thấy bé như thu mình lại, về nhà lại dễ cáu giận. Bé đang ở tuổi hình thành nhân cách, tập nói, mình lo bé bị ảnh hưởng và phát triển tâm lý lệch lạc nên có ý định tìm một trường khác ít học sinh hơn để các cô dễ chăm sóc và gần gũi với bé hơn. Mình đang suy nghĩ, chưa biết phải làm sao :( , mong các "mẹ" cùng cảnh ngộ tư vấn cho mình với.
Mẹ cu Quyềnh

MeLuti
04-04-2005, 04:52 AM
Chào mẹ cu Quyềnh,

Không phải lúc nào mình cũng được thanh thản như bạn nghĩ đâu, nuôi con mình cũng có nhiều lúc căng thẳng lắm chứ, bé nhà mình cũng có những vấn đề này nọ như nhiều trẻ con khác thôi mà. Có điều mình có khá nhiều thuận lợi trong việc nuôi con do nghề nghiệp của mình, do hồi bé mình hay ốm nên sau này có đi tập võ và yoga nên cũng có chút "bản lĩnh" của "con nhà võ", không đến nỗi quá mất bình tĩnh khi con có vấn đề gì đó.
Mình thấy bạn là người rất quan tâm đến con, có lẽ vì quan tâm quá mà bạn hay lo lắng như vậy cũng là chuyện thường. Mình cũng đông ý với bạn là nếu bé cứ mút môi quá nhiều thì môi cũng có thể bị cong ra chút ít, nhưng bạn cứ thử nghĩ mà xem, nỗi lo của bạn như vậy liệu có giải quyết được gì không, hay chỉ làm cho bé thêm căng thẳng mà thôi.
Có một điều mình học được trong cuộc sống và trong quá trình nuôi con là mình càng lo thì lại càng khó giải quyết một cách có hiệu quả những khó khăn mình gặp. Mình thấy ví dụ như em dâu mình là một bà mẹ rất tốt, nhưng vì cái gì em dâu mình cũng lo lăng quá nên thành ra lại hỏng việc, ví dụ cháu mình ăn uống khó khăn chẳng hạn, thay vì nhẹ nhàng tìm cách cho con ăn, em dâu mình thường nghĩ ra đủ các kiểu "ca cẩm", đại loại như : "không ăn thì làm sao mà lớn được", "không ăn thì người cứ quắt lại, xấu như ma chẳng ai thèm nhìn", "con thử nhìn bạn V xem, mỗi bữa ăn ba bắt cơm...." thế là mỗi bữa ăn đều trở thành cực hình đối với cả hai mẹ con, nếu có bố ở nhà, bố không chiu được lên tiếng bênh con thì lại thành hai VC cãi nhau (đây là một cái vòng luẩn quẩn khó tránh khỏi nếu không vững vàng). Một lần bố cháu cho đi xem các anh chị lớn biểu diễn văn nghệ, bé thích lắm về nhà cứ múa múa hát hát và mong trở thành cô diễn viên múa này, cô ca sĩ kia, em mình bảo "nhưng hình như là cô ấy (ca sĩ) ăn uống rất đều thì mới xinh và hát hay như vậy chứ nhỉ, ban đầu con bé vẫn chưa tin, hôm sau liền gọi điện hỏi một cô ở đài 108, cô này khẳng định đúng vậy (hì, cam tội nói dối trẻ con :oops: ). Thế là cô cháu mình hết hẳn nhõng nhéo khi ăn. Đấy mình chỉ lấy một ví dụ nhỏ để thấy rằng nếu tìm kiếm thì cũng ra một cách gì đó.
Mình cũng nghĩ như bạn Con Bé trước hết nên tìm hiểu trường lớp cho kỹ rồi hãy quyết định chuyển hay không chuyển, theo mình thì cô giáo đóng vai trò quan trọng nhưng cha mẹ cũng quan trọng không kém đâu. Hồi con mình còn nhỏ cũng hay sợ cô giáo, nhất là khi có cô mới, mình biết vậy nên thường hay đến đón bé sớm hơn, ngồi lại trong lớp một lúc, trò chuyện với cô giáo và quan sát bé chơi với bạn, việc này có lợi là bé thấy mình thân thiện với cô giáo thì dần không sợ cô nũa, hơn nữa quan sát cô cư xử với những bé khác mình cũng hiểu được phần nào tính cách và phương pháp dạy của cô để liệu đường ứng xử cho phù hợp.
Còn việc đi khám BS hay không thì mình cũng không biết khuyên bạn thế nào, nếu bạn thấy cần thì cũng nên đi, nhiều khi có người khác giúp bạn như một nhân vật trung gian khách quan cũng có thể giúp bạn được phần nào.
Mình biết là để có được sự bình tĩnh và tự tin trong việc nuôi con không phải là dễ dàng, mong bạn hãy cố gắng lên nhé.
Mẹ Luti

lanchi
04-04-2005, 08:03 PM
Chào mẹ cu Quyềnh,

Chắc cu Quyềnh là con đầu phải ko? Mới có 17 tháng, đừng đòi hỏi ở cháu quá nhiều. Trẻ con rất nhạy cảm. Khi mẹ căng thẳng, nó cũng cảm nhận thấy đấy. Muốn cháu ko bị căng thẳng thì trước hết mình phải thấy thoải mái, nhẹ nhõm đã . 17 tháng thì giải thích "mẹ phải chà răng cho con, con mới không bị sâu răng", bé cũng ko hiểu được. Bắt ép bé thì nó sẽ sợ và miễn cưỡng. Biến nó thành một trò chơi nhỏ, hoặc hát hò linh tinh lúc đó thì tốt hơn .

Có lẽ mẹ cu Quyềnh phải lo làm sao cho bản thân mình hết stress đi đã :)

Me cu Quyenh
04-06-2005, 01:42 PM
Mình cũng làm như bạn nói đó lanchi à, nhưng sao cu Quyềnh khó quá. Bây giờ cu cậu có 6 răng cửa, 2 răng hàm rồi, chưa dám dùng bàn chải chỉ dùng gạc thôi, mà sáng nào cũng mất thời gian quá. Mở tivi om sòm, làm trò đủ thứ mà cu cậu chẳng hưởng ứng gì hết, thậm chí còn chà răng cho "em voi, em xe" (đồ chơi của cu cậu và đủ thứ em khác nữa), có lúc còn gọi cả bố ra làm "người mẫu" nữa đấy. Mình lấy bàn chải sạch ra cho bé vừa chơi vừa làm quen cho đỡ sợ, nhưng thấy cu cậu cứ chà vào lưỡi rồi oẹ oẹ thấy ghê quá, chẳng bõ công cho ăn vào rồi trả lại mẹ thì hỏng bét. Mình đang suy nghĩ tìm cách, xin quý mẹ co cao kiến thì góp vào nhé.

Le Khanh
04-06-2005, 05:06 PM
Me cu Quyenh men
Co le cung khong biet gop y them voi chi nhu the nao - Co the chi tim doc tap sach : Tam ly tre con tuoi chap chung cua tien si Christopher Green ( 2 tap - co ban tai nha sach Nguyen Van Cu - gan truong DH Su Pham - goc Nguyen Van Cu - An Duong Vuong ) qua tac pham nay, hy vong chi co the chon lua cho minh mot " chien thuat" de cham soc chau thich hop voi minh nhat.

Me cu Quyenh
04-07-2005, 12:53 PM
Cám ơn anh Le Khanh và các mẹ đã góp ý, chia sẻ với mẹ cu Quyềnh rất nhiều trong việc chăm sóc con cái trong thời gian qua. Qua diễn đàn, mình tìm thấy sự đồng cảm, động viên cũng như học hỏi được nhiều kinh nghiệm. Xin cám ơn mọi người thật nhiều, hy vọng qua thời gian thử nghiệm các chiêu mới học được mình sẽ lại lên diễn đàn, báo cáo kết quả với mọi người.
Thân mến

bebefrance
03-27-2009, 06:31 PM
Chào các bạn. Tôi là một thành viên mới, hiện đang làm việc ở nước ngoài. Do tìm hiều bệnh ADHD nên mới biết trang web này. Đọc và tìm hiểu, tôi nhận được nhiều thông tin bổ ích. Tuy nhiên, tôi muốn hỏi cho trường hợp của con tôi.

Tôi có con trai, 5 tuổi rưỡi, hiểu nhanh nhưng khả năng tập trung của cháu rất kém; đặc biệt ở trường thường xuyên mất trật tự trong lớp, không nghe lời cô giáo giảng bài, luôn hiếu động,chạy nhảy, không thể ngồi yên một chỗ và hay nói leo. Tuy nhiên, những trò chơi mà cháu thích thì cháu ngồi chơi cũng lâu. Cháu thích vẽ tranh, nhưng khi vẽ xong thì cháu lại dùng bút bôi đen hết bức tranh.

Mặc dù gia đình khá nghiêm khắc và thường xuyên nói chuyện phân tích cho cháu nhưng cháu lại đâu vào đấy.
Khi cháu ngủ, toát ra nhiều mồ hôi.

Tôi mới biết rằng hiện nay xuất hiện hội chứng thiếu tập trung tư tưởng - hiếu động ở trẻ em. Cháu chuẩn bị đi học lớp 1 nên gia đình rất lo cho cháu.

Vậy không biết con trai tôi có nằm trong trường hợp này không?

Le Khanh
03-27-2009, 08:16 PM
Chào bạn bebefrance
Chắc là bạn hơi lo lắng, nên gửi thắc mắc của mình đến 2 topic ! bạn có thể xem phần trả lời của tôi - tuy nhiên, chi tiết ở phần này lại cho thấy cháu vẽ xong thì lại lấy bút bôi đen hết cả bức tranh là có liên quan đến vấn đề tâm lý đấy ( có điều cháu chuẩn bị vào lớp 1 nghĩa là đang học lớp MG 5 tuổi ? và cháu chỉ nghịch ngợm, không nghe lời cô thôi còn ở nhà thì vẫn nghe lời bố mẹ ? hay ở nhà cũng quậy như ở lớp .
Bạn ở nước ngoài ( Phảp ? ) còn cháu ở VN hay cũng ở với bạn ?
Có gì bạn cho biết thêm thông tin nhé

baochi17
08-09-2010, 02:09 PM
Em là thành viên mới của lamchame.com, em có một đứa cháu gọi bằng dì có những biều hiện giống với conbe miêu tả về bệnh ADD/ADHD, em muốn xin tài liệu về bệnh đó luôn với ạ. Địa chỉ mail của em là vuvn.thuy@gmail.com. Em cảm ơn nhiều ạ.

phuongedu
08-10-2010, 06:45 PM
Chào các bạn. Tôi là một thành viên mới, hiện đang làm việc ở nước ngoài. Do tìm hiều bệnh ADHD nên mới biết trang web này. Đọc và tìm hiểu, tôi nhận được nhiều thông tin bổ ích. Tuy nhiên, tôi muốn hỏi cho trường hợp của con tôi.

Tôi có con trai, 5 tuổi rưỡi, hiểu nhanh nhưng khả năng tập trung của cháu rất kém; đặc biệt ở trường thường xuyên mất trật tự trong lớp, không nghe lời cô giáo giảng bài, luôn hiếu động,chạy nhảy, không thể ngồi yên một chỗ và hay nói leo. Tuy nhiên, những trò chơi mà cháu thích thì cháu ngồi chơi cũng lâu. Cháu thích vẽ tranh, nhưng khi vẽ xong thì cháu lại dùng bút bôi đen hết bức tranh.

Mặc dù gia đình khá nghiêm khắc và thường xuyên nói chuyện phân tích cho cháu nhưng cháu lại đâu vào đấy.
Khi cháu ngủ, toát ra nhiều mồ hôi.

Tôi mới biết rằng hiện nay xuất hiện hội chứng thiếu tập trung tư tưởng - hiếu động ở trẻ em. Cháu chuẩn bị đi học lớp 1 nên gia đình rất lo cho cháu.

Vậy không biết con trai tôi có nằm trong trường hợp này không?

topic này bị bỏ quên lâu quá rồi, lúc đầu mình cứ tưởgn là các con của các mẹ hiếu động quá cơ, đọc thì mới hiểu là các mẹ có con bị chuẩn đoán là bị bệnh gì đó.
Bé nhà mình cũng hiếu động, thiếu tập trung, mình được 01 chị giới thiệu là cho con học Ucmas, các cô dỗ khéo và ít nhất các con lúc học là rất tập trung, ko biết quan điểm các mẹ khác như thế nào, chứ riêng việc tập trung là tớ thấy con tớ có biểu hiện rõ rệt và quan trọng là bé hứng thú đi học, thế là tớ mừng lắm rồi.

tayloswift
08-18-2010, 08:50 AM
chắc không giúp gì được cho bạn rồi! Có lẽ lần đầu mình biết tới căn bệnh này?

devil4786
02-20-2012, 03:13 PM
Ở CLB Võ thuật bên mình cũng có khá nhiều bạn có triệu chứng như vậy...Giờ nghỉ giải lao, các bạn chạy nhảy, hò hét rất nhiều. Đến khi bắt đầu vào các bài tập Kỹ thuật thì các bạn không thể tập trung làm theo lời thầy giáo và HLV ;)

Bên mình đã phải thay đổi kết cấu bài tập và để ý đặc biệt đến các bạn ý. Hiện tại thì các bạn có nhiều biểu hiện tiến bộ hơn rồi ;)

Câu lạc bộ Võ thuật Việt Nhật (http://vietnhatclub.wordpress.com)
"Học võ là học đạo"

thundersun
02-23-2012, 09:13 AM
Xin lỗi bạn mình không giúp gì được nhưng cho mình hỏi là biểu hiện như thế nào thì là bệnh (vì mình thấy trẻ con đứa nào chẳng hiếu động), và bạn cho bé khám ở đâu để kết luận thế?
Đúng vậy đó cùng câu hỏi với mẹ nó.

cha_cua_be
03-12-2013, 10:42 PM
Bạn đừng lo tất cả giần dần cũng qua mà

thientcy
03-13-2013, 11:45 AM
hihi, bé như thế sau này mới thông minh bạn ạ

ha.vi2011
03-16-2013, 01:53 PM
hiếu động sẽ khiến trẻ tư duy tốt và tiêu hao năng lượng nh.rùi dần dần tốt thui

MECUGAU20111402
03-16-2013, 02:46 PM
híc nhóc con nhà mình cũng hiếu động nghịch ngợm quá thể ý,chả mấy khi ngồi yên chơi trừ khi ngồi xem máy tính :((

vi_vi2011
03-23-2013, 12:56 PM
hic căn bệnh gì đấy em k giúp đc rùi

amickey197
04-09-2013, 09:25 AM
bạn à tình trạng con bạn có vẻ nặng nhỉ không chơi với ai lại còn không điều khiiển đc theo mình bạn nên điều trị tâm lý cho bé nữa kết hợp đông y bạn ạ.

viethuong1989
04-09-2013, 09:27 AM
hic, em cũng ko rõ vấn đề gì, lạ thật đó ạ

ADHD
08-20-2013, 04:58 PM
mình bị bệnh tăng động giảm chú ý, ai có thuốc đặc trị bệnh này không?

ADHD
08-20-2013, 05:15 PM
Chào lecam, em bị tăng động giảm chú ý, em tìm mua loại thuốc mà con chị đang dùng (Tofranil). Thuốc này ở việt nam chắc có chỗ đó mới có thôi. Cho em hỏi thuốc đó giá bao nhiêu một viên vậy chị. cảm ơn chị.

hangnhatshopping.com
08-21-2013, 10:32 AM
mình nghĩ trẻ con đứa nào cũng hiếu động có mấy khi ngồi yên đâu , nếu vì thấy trẻ hiếu động nghịch mà tiên đoán bệnh này chắc chưa đủ căn cứ, chắc bác sỹ phải dựa vào các biểu hiện khác nữa

chuoicabuong
08-21-2013, 04:04 PM
tăng động giảm tập trung thừong xảy ra ở bé trai hơn bé gái.

Light333
08-25-2013, 08:38 PM
ca này cũng khoai à nha! Mình ít kinh nghiệm nên cũng chẳng giúp được gì cho mẹ nó cả!
Bạn khám ở đâu mà kết luật vậy?

voimamut2011
08-26-2013, 01:12 AM
em cũng quan tâm về chứng bệnh này. Nhưng để kết luận các bé bị bệnh này phải qua 1 quá trình test và theo dõi. Nếu KL sai thì tội cho bé lắm.

vongdautam
08-28-2013, 04:04 PM
mình nghe nói bệnh nhưng kg có kn gì nên kg giúp các mẹ dc

ADHD
08-31-2013, 09:23 PM
TỰ KỶ VÀ RỐI LOẠN TĂNG ĐỘNG GIẢM CHÚ Ý.

Tác giả: TS. Nguyễn Thị Vân Thanh
Khoa Khám trẻ em, Bệnh viện Tâm thần tpHCM
Giảng viên khoa GDĐB, trường Cao Đẳng SP trung ương,tp.HCM.

Một số bậc phụ huynh đưa trẻ đến khám ở chỗ chúng tôi nói rằng họ đang cho con họ theo học ở một lớp dành cho trẻ tự kỷ.Khi tôi hỏi “Tại sao chị nghĩ con chị bị tự kỷ”? Phụ huynh này trả lời “Tôi đọc trên báo và so sánh với cháu, thấy cháu có rất nhiều biểu hiện của tự kỷ như: không nhìn mắt, chậm nói, có những hành vi kỳ dị, bất thường v.v. nên nghĩ cháu bị tự kỷ”

Thực tế thì những biểu hiện riêng lẻ đó có ở một số tình trạng khác chứ không chỉ ở tự kỷ. Đó là rối loạn tăng động giảm chú ý và chậm phát triển trí tuệ. Tuy nhiên, trong bài này, tôi chỉ đề cập đến tự kỷ và rối loạn tăng động giảm chú ý.

Biểu hiện đầu tiên mà những người mới vào nghề hoặc không làm về lâm sàng thường thường nhầm lẫn, đó là: trẻ “không nhìn vào mắt người đối thoại”.
Có nhiều lý do khiến khi giao tiếp trẻ không nhìn vào mắt người đối thoại. Trẻ bình thường không nhìn vào mắt người lạ vì trẻ ít tiếp xúc với các quan hệ xã hội và thấy xấu hổ khi nhìn vào mắt người lạ. Trên thực tế, trẻ vẫn nhìn vào mắt người nhà hoặc người quen.

Nếu không có kinh nghiệm, người khám có thể nhầm lẫn là triệu chứng bệnh lý. Trẻ rối loạn tăng động giảm chú ý không nhìn vào mắt người đối thoại vì trẻ không chú ý vào lời nói của người đối thoại. Trẻ đang mải chú ý đến những tác động khác ở xung quanh hấp dẫn hơn.

Trên thực tế, trẻ rối loạn tăng động giảm chú ý vẫn nhìn vào mắt người đối thoại nếu giao tiếp với người này hấp dẫn và làm trẻ chú ý. Tuy nhiên, những người mới vào nghề hoặc không có kinh nghiệm khai thác triệu chứng có thể bỏ qua chi tiết này.

Trẻ tự kỷ thì giảm rõ rệt việc sử dụng hành vi phi ngôn ngữ (không chỉ có ánh mắt, mà còn là cử chỉ và điệu bộ) để điều hòa các mối quan hệ xã hội. Hơn nữa, việc giảm sử dụng ánh mắt trong giao tiếp không chỉ ở một mối quan hệ hay một bối cảnh, mà là tất các các bối cảnh và mối quan hệ xã hội mà trẻ đang gia nhập.

Trẻ em học ngôn ngữ chủ yếu qua nghe người lớn nói và bắt chước theo. Trẻ rối loạn tăng động giảm chú ý cũng có thể chậm nói, hoặc nói/phát âm không rõ tiếng. Nhưng chậm nói của trẻ này chủ yếu là do trẻ không chú ý được đầy đủ vào lời nói của những người đối thoại nên không bắt chước được lời nói hoặc bắt chước không đầy đủ do vậy dẫn đến không học được lời nói của mọi người và kết quả là chậm biết nói hoặc nói không rõ ràng.

Trong lúc đó, trẻ tự kỷ chậm hoặc hoàn toàn không phát triển kỹ năng nói chủ yếu là do trẻ mất hoặc quá ít nhu cầu giao tiếp với người khác (trong đó có cả những người lớn mà đáng lẽ trẻ phải giao tiếp để học ngôn ngữ).

Trong giao tiếp, trẻ rối loạn tăng động giảm chú ý “dường như không nghe thấy những gì mà người khác nói với nó” dẫn đến việc: đôi khi trẻ không nghe tiếng ta gọi, ta nói hay đề nghị trẻ làm một việc gì đó. Tuy nhiên, đặc điểm này chủ yếu là do trẻ rối loạn tăng động giảm chú ý đang mải xao lãng với một kích thích mới lạ khác, chứ không phải là lời nói của người lớn lúc đó. Ngược lại, trẻ tự kỷ dường như không nghe thấy người lớn nói chuyện với nó chủ yếu là do trẻ mất hoặc quá ít nhu cầu giao tiếp xã hội với người khác.

Tương tự như vậy, trẻ rối loạn tăng động giảm chú ý không tạo được mối quan hệ bạn bè phù hợp với trình độ phát triển của trẻ chủ yếu là do: sự giảm chú ý của trẻ đến các quy tắc chơi trong các trò chơi với bạn cùng lứa dẫn đến việc trẻ phá vỡ các quy tắc của trò chơi và làm bạn bè cùng lứa không ưa thích, sau cùng là không tạo được quan hệ bạn bè.

Như vậy, nhu cầu giao tiếp, nhu cầu có bạn của trẻ rối loạn tăng động giảm chú ý là vẫn hiện diện. Trong lúc, trẻ tự kỷ không có mối quan hệ bạn bè phù hợp chủ yếu là do sự giảm thiểu quá thái nhu cầu giao tiếp xã hội và nhu cầu có bạn bè hoặc các quan hệ xã hội khác.

Những sự tinh tế như vậy trong lâm sàng đòi hỏi chúng ta phải hết sức thận trọng. Bởi lẽ, mỗi tình trạng lại có cách can thiệp lại hoàn toàn khác nhau. Ví dụ, trẻ tự kỷ, đặc biệt là trẻ tự kỷ có kèm theo chậm phát triển trí tuệ cần một sự dạy dỗ kiên trì vì nhận thức của trẻ rất chậm. Trong lúc đó, đa phần trẻ có rối loạn tăng động giảm chú ý thì nhận thức khá nhanh, thậm chí có chỉ số IQ khá cao, nhưng cần có biện pháp để trẻ tập trung chú ý.

Ở nước ngoài chỉ có những người làm chuyên khoa được phép đưa ra chẩn đoán rối loạn tăng động giảm chú ý hay tự kỷ.

Đặc biệt, để đưa ra một chẩn đoán tự kỷ, trẻ phải được nhập viện. Các quan sát theo dõi phải được tiến hành trong khoảng sáu tháng trước khi có một chẩn đoán tự kỷ. Điều này nói lên rằng, một chẩn đoán tự kỷ hay rối loạn tăng động giảm chú ý là một chẩn đoán rất khó và cần được làm một cách hết sức cẩn thận.

Một chẩn đoán được đưa ra, giống như một cái “mác”, cái “nhãn” dán cho trẻ, có thể kéo theo những ứng xử của cả cha mẹ và thầy cô giáo với trẻ khác đi. Nếu một chẩn đoán sai, kéo theo hệ lụy các quan hệ bị thay đổi có thể làm nhân cách của trẻ phát triển theo một hướng khác, không có lợi cho trẻ.

Như vậy, điều quan trọng là cần cẩn trọng khi chẩn đoán và các bậc phụ huynh nhất thiết không được tự ý chẩn đoán mà phải đem đến các nhà chuyên môn để làm chẩn đoán cho trẻ.

*Bài viết được gửi đến từ chính tác giả.

caixanhhoa
08-31-2013, 09:25 PM
Van de nay dung la nan giai qua..................

ADHD
08-31-2013, 09:47 PM
một Đặc trưng của bệnh là quá tập trung vào cái gì đó thường dễ thấy như phim, internet,.... Ví dụ như phim thì phải có các tình tiết diễn ra nhanh, vì trẻ tăng động thiếu kiên nhẫn.

ADHD
08-31-2013, 10:02 PM
các bệnh thần kinh, các triệu chứng chồng chéo lên nhau, nên nhiều bác sĩ khó mà phân biệt được.