View Full Version : CHA & CON!
Học làm cha!
(Tặng Linh, ngày con 12 tuổi)
Melbourne những ngày qua thật nóng,nhiều ngày nhiệt độ lên tới 35-37 độ. Tuy vậy vẫn thấy dễ chịu hơn Hà nội trong những ngày hè tháng 6 bởi độ ẩm không cao; thường cứ tắt nắng là không gian đã mát mẻ và đêm tới vẫn cần đến tấm chăn mỏng đắp ngang người khi ngủ.
Tôi ngồi trong căn phòng được phết mầu hồng nhạt theo sở thích của con gái tôi và ngắm nhìn thảm cỏ xanh rờn qua cửa sổ.Ngoài vườn, gió đang đùa giỡn lay đẩy những bông hoa vàng nhỏ bé xinh xinh, khi bắt chúng nằm rạp xuống ghé môi hôn cỏ, lúc lại để chúng đứng rung rinh mỉm cười dưới nắng.
Vào giờ này có lẽ cô con gái tròn 12 tuổi của tôi đang vui đùa cùng chúng bạn trong giờ nghỉ 20 phút tại trường trung học The University High School. Cô bé đã và đang có những năm tháng tuổi thơ thật hạnh phúc. Điều đó phản chiếu rất rõ qua gương mặt bầu bĩnh xinh xắn của bé. Hầu như không có bất cứ điều gì khiến bé phải sợ sệt hay lo lắng.Bé luôn luôn vui cười nhí nhảnh, nhiều lúc cao hứng bé nhún nhấy theo nhịp điệu bài ca đang vang hoặc múa vài động tác Võ Việt nam.Tính bé tự tin, cởi mở và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác nên cô bé có nhiều bạn chân thành. Bé thích đọc sách mà chúng tôi chẳng hề thuộc thành phần khá giả nên mỗi lần tới thư viện, bao giờ bé cũng mượn cả đống sách về đọc say mê.Năm ngoái cô bé sung sướng nhận thư chúc mừng thành tích đạt top 1% trong kỳ thi Toán tiểu học toàn Úc. Thật ấm lòng khi thấy bé thoăn thoắt rửa bát, dọn dẹp nhà cửa hoặc đưa ra lời đề nghị " bố mẹ có cần con giúp gì không" mỗi khi tới giờ chúng tôi chuẩn bị nấu cơm.Giữa chúng tôi và bé đã thật sự hình thành tình bạn tin cậy, gần gũi đầy cảm thông.
Cha tôi thường gọi điện, viết thư nhắc chúng tôi phải " giữ gìn bản sắc văn hoá Việt nam " cho cháu. Tôi hiểu điều lo ngại của ông. Hàng ngày cả nhà tôi đều đến trường từ sáng tới chiều tối, thời gian xum họp gia đình sử dụng Việt ngữ chỉ vỏn vẹn trong bữa cơm tối. Trong khi đó, cháu quan hệ với thầy cô, bạn bè, nghe nhạc, xem phim, nghĩ suy bằng English với thời gian lớn hơn bội lần.
Vợ chồng tôi ý thức được rằng,làm cha mẹ thật vô cùng khó khăn, dù ở trong hay ngoài nước cũng vậy. Hình như ở Việt nam chưa có hoặc rất ít những khóa huấn luyện dạy cách làm Cha Mẹ , cho dù có rất nhiều sách báo viết về vấn đề này. Hầu hết các bậc phụ huynh đều theo kinh nghiệm của ông cha ( mà nhiều khi đã lỗi thời, kiểu như " yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi" , " con không nghe mẹ trăm đường con hư") hoặc tự mình mầy mò đúc rút kinh nghiệm dạy con.
Tôi đã dự khoá học về " Tình bạn trong gia đình ","đặc tính tuổi thiếu niên",..., đã trao đổi thường xuyên với bạn bè, người thân về việc này nên đã giúp tôi hiểu biết nhiều hơn trong quan hệ CHA & CON. Tôi đã biết sống điềm tĩnh, biết nhìn rõ vào bản chất sự việc, hiểu mình và hiểu vợ con hơn. Tôi chú trọng tu thân bởi hiểu rằng cha mẹ sống , đối sử với nhau như thế nào, ăn uống nói năng, cử chỉ ra sao ... tất cả sẽ đều tự động nhiễm dần vào con cái. Tôi quan niệm làm cha mẹ cần luôn luôn mở mang trí tuệ và tình thương yêu nhằm đem tới cho con cái những gì tốt đẹp nhất. Trách nhiệm thiêng liêng LÀM CHA MẸ đòi hỏi rất nhiều hiểu biết và sự nhẫn nại.
Bằng trái tim nhân ái và đầu óc không thành kiến, tôi đã và sẽ đối xử với con mình như những người bạn nhỏ tuổi chứ không phải theo ý của tôi. Theo năm tháng, con gái tôi sẽ lớn lên trong cuộc sống đầy biến động. Chỉ cùng nhau tạo ra môi trường ấm áp, vui vẻ trong gia đình thôi chưa đủ,chúng tôi còn cần phải biết cách giúp con cái mình biết sống có bản lĩnh và đến một tuổi nào đó, biết yêu như bố mẹ của chúng. Tôi còn phải học nhiều, nhiều lắm.
Các bạn đã có con hoặc sẽ lập gia đình thậm chí đang yêu hay sẽ yêu, nếu qua tâm sự này mà bạn có thêm chút ít khái niệm về việc rất cần thiết phải học làm cha mẹ thì tôi đã cảm thấy vui lắm rồi. Tôi sẵn sàng chia sẻ mọi hiểu biết cùng kinh nghiệm của mình với các bạn.
Để kết, xin mượn lời thầy Thích Tịnh Từ :
"Trong gia đình mà ai cũng có nụ cười tươi mát là gia đình ta đang có hạnh phúc và một phước báu lớn nhất trên đời.
Hãy nhìn đời bằng con mắt từ ái
Nở nụ cười trên mặt và trong tim."
Bạn ơi nhớ nhé, hãy luôn luôn, nở nụ cười trong tim và trên mặt.
Australia, 28/1/2005. QuangMinh
me_mickey
01-30-2005, 02:49 PM
Bạn QM trước hết xin chúc mừng bạn dù sống ở trời Tây mà bạn không bị tây hóa , vẫn giữ được những bản sắc dân tộc thật đáng trân trọng !
cucthan
01-30-2005, 10:26 PM
Rất vui khi có đồng minh là bạn QM , tôi cũng là một ông bố của con gái 15 tuổi , chúng tôi trò chuyện với nhau hàng ngày rất vui , qua đó chúng ta mới biết được con của ta cần gì , hiểu gì và biết gì ; từ đó mới có cơ sở dạy con trên cương vị một người bạn lớn tuổi của con .
Một lần nửa hoan nghênh bạn tham gia LCM .
mycheese
01-31-2005, 09:01 AM
Cám ơn anh QuangMinh vì bài viết rất hay.
Tôi cũng ghé qua trang web của anh và thấy rằng các anh quả là những người dũng cảm, cao thượng và tình yêu thương đồng bào tha thiết.
Tôi đánh giá rất xúc động về việc các anh làm và rất nhiệt tình ủng hộ. Thật tiếc ở VN chúng tôi có rất ít thông tin về việc này.
Chào mừng Anh đến với LCM. Mong nhận được nhiều đóng góp của Anh, nhất là kinh nghiệm giáo dục con. Anh có cháu lớn 12 tuổi, chắc chắn sẽ là "tiền bối" của các thành viên mới bắt đầu ...làm cha mẹ. =D> =D> =D>
... chúc mừng bạn dù sống ở trời Tây mà bạn không bị tây hóa,vẫn giữ được những bản sắc dân tộc thật đáng trân trọng !
Rất vui khi có đồng minh là bạn QM...hoan nghênh bạn tham gia LCM .
Cám ơn anh QuangMinh vì bài viết .Tôi cũng ghé qua trang web...Tôi rất xúc động về việc các anh làm và rất nhiệt tình ủng hộ.
Chào mừng Anh đến với LCM. Mong nhận được nhiều đóng góp của Anh, nhất là kinh nghiệm giáo dục con. =D> =D> =D>
QM rất cám ơn các bạn đã đọc và các bạn đã có ý kiến phản hồi bài viết của QM. Tuy chỉ là một vài câu ngắn thôi nhưng nó đã khích lệ, động viên QM rất nhiều. QM sẽ cố gắng không phụ tình cảm tốt đẹp ban đầu mà diễn đàn LÀM CHA MẸ giành cho QM.
Bài "Học làm cha" là bài viết đầu tiên của QM trước nhiều người đọc nên QM đề tặng con gái là do vậy. QM có ý định sẽ viết một loạt bài về những gì mình đã trải nghiệm trong cuộc đời, trong quá trình học hỏi và cùng vợ bươn trải nuôi dậy con cái nơi đất khách quê người. Có thể một số điều QM viết chưa phù hợp với hoàn cảnh Việt nam hoặc ngô nghê, rất mong các bạn cảm thông và góp ý thẳng thắn.
Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng diễn đàn LÀM CHA MẸ này ngày càng phát triển, hữu ích bạn nhé.
Chúng tôi nằm co ro trong "túp lều" của mình. Mặc dù có tấm chăn bông nặng gần 3 kg đắp trên người cộng với "2 trái tim vàng", vợ chồng tôi vẫn thấy lạnh. Chả là " tổ ấm " của chúng tôi được vẩy thêm bên hiên nhà , mái ngói hẳn hoi chứ không còn lợp giấy dầu như năm trước. Nó có kích thước của một hình thang với các chiều là 1,2x3,5 x2,5x3,3 và cũng có cửa sổ, cửa ra vào đàng hoàng; có điều do được làm bằng thứ gỗ tận dụng nên các cánh cửa cứ vênh mặt lên khi có hàng viện trợ không hoàn lại đến từ hướng Đông Bắc. Tôi đã lấy giấy báo chít dán vào các khe kẽ nhưng mỗi khi lá cây phía đường Lý thường Kiệt xào xạc rên rỷ là tôi cảm nhận rõ bàn tay của gió xoa nhẹ má mình.
- Con đạp mạnh quá anh à. Em đauqua' .Mình cố chờ đến sáng xem sao. Giọng em hổn hển.
Tôi đặt tay lên bụng em và cảm nhận rõ sự "khởi động" của con. Nhỏm dậy bật đèn thấy em nhăn nhó , nhợt nhạt, tôi vội nói :
- Có lẽ chả đợi được đâu, để anh lên nhà nhờ anh Trường chị Thanh .
Tôi choàng áo, lịch kịch mở cửa nhà trên gõ phòng ông anh thì thào : Vợ em chuyển dạ. Như đã có phương án sẵn, bà chị dâu xăng xái : Em cứ đi gọi xích lô đi, chị xuống nhà ngay đây còn anh Trường cũng phi lên nhà bác sỹ ngay bây giờ.
* *
*
Hơn 2 giờ đêm, đường phố vắng tanh, lạnh ngắt. " Bác xế" mở hết tốc lực gò lưng đạp xe. Phóng xe máy bên cạnh, tôi định thò tay sang đẩy giúp, bác tài ngăn lại : tốc độ tối đa rồi " bố trẻ " ạ, chở bà đẻ không đi nhanh hơn được đâu. Quãng đường đến bệnh viện Bạch Mai như dài ra vô tận khi thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy tiếng vợ : Ối giời ơi. Tôi bảo, em đừng kêu giời, ông ta không nghe thấy đâu, cứ gọi " anh ơi" là hơn. Bà chị dâu khúc khích, cái thằng này, lúc nào cũng đùa được.
Cuối cùng thì cũng nhìn thấy ánh đèn tù mù của hành lang khoa sản. Bà y tá gắt nhẹ : Định cho con ra đời trên xích lô hả? Không chờ bác sỹ Tân Sinh được đâu, lên bàn đẻ ngay đi. Vừa may, bác sỹ đã tới. Chị nói dịu dàng : Anh không phải ra ngoài cứ đứng cạnh chị, động viên chị
* *
*
Nghe vợ tôi la, bà y tá cao giọng : -Đừng có kêu, để sức tý mà rặn.
Tôi nói khẽ : -Gà ra vào buổi sáng là tốt lắm em ạ, mà gà trống lại càng tốt. Dù đang đau, em cũng phì cười. Chúng tôi dự kiến nếu đẻ con trai sẽ đặt tên là Quang Linh, còn con gái sẽ là Thuỳ Linh. Những năm đó chả hiểu sao mọi người sính đặt tên con là Linh thế, chắc là do Nguyễn Văn Linh đổi mới thật chứ không phải "giả vờ đổi mới" ( ý thơ Nguyễn Duy )
Bác sỹ bảo, vỡ ối rồi, mở rộng lắm rồi, thai nhi khoẻ, mọi cái đều bình thường.
Vợ tôi lại la lớn, ối giời ơi, đau quá. Tay em bấu lấy cổ tay tôi xiết chặt, những đường gân xanh ở cổ nổi rõ, giật giật. Bà đỡ hét lên: rặn đi, rặn mạnh vào, lấy hết sức mà rặn đi nào. Tôi thì thầm vào tai em, cố lên gắng lên em, con sắp chào đời rồi. Em nhắm nghiền mắt, nghiến chặt răng, không kêu nữa toàn thân gồng lên rặn. Tôi gỡ tay em khỏi cổ tay tôi và đưa bàn tay mình cho em nắm. Em bóp tay tôi đau điếng rồi buông lỏng. Bác sỹ nhắc lại điều đã căn dặn từ trước : chị hít hơi thật sâu rồi đúng lúc rặn kết hợp dồn hơi từ lồng ngực xuống dần dần, cháu thò ra thụt vô thế là sắp ra rồi. Em lại hét lên, ôi ôi ôi... rồi chợt mím môi, bạnh hàm, tay lại xiết chặt lấy bàn tay tôi đau điếng, tôi như cảm nhận được nỗi đau của em.Tôi lại nói, em giỏi lắm, gắng lên em. Tôi chuyển mắt nhìn xuống dưới thấy nét mặt bà đỡ đột nhiên dịu lại và cùng lúc đó là tiếng oe oe chào đời của con tôi. " Con gái, 2 cân 7 ", bà đỡ vui vẻ nói to. Vợ tôi mỉm cười nhìn đứa con bé tý tẹo, xám ngắt ( chứ đâu thấy đỏ hỏn như người ta nói )trong tay bác sỹ rồi nhắm mắt lại, hai bên khoé mắt trào ra mấy hạt lệ. Trong giây phút đó tôi cảm thấy yêu vợ, thương con vô cùng. "Anh sẽ làm tất cả để con và em hạnh phúc", tôi tự nhủ với lòng mình khi đó và chắc sẽ giữ mãi ý nghĩ này cho tới lúc xuống mồ.
* *
*
Không phải chỉ vào ngày sinh nhật con hàng năm tôi mới nhớ đến lúc cháu chào đời mà hình ảnh đó thường tái hiện trong tôi. Hiện nay tại Việt nam đã có một số bệnh viện thực hiện điều mà ở nước ngoài gần như là sự bắt buộc là để chồng cùng "vượt cạn" với vợ. Như thế sẽ giúp cho "bà đẻ" cảm thấy yên tâm hơn, đỡ căng thẳng tâm lý hơn và trực tiếp góp phần làm giảm đau đớn cho vợ. Đó mới chỉ là một mặt của sự việc.
Đàn ông không mang nặng, cũng chẳng đẻ đau, nếu đọc hay nghe kể về chuyện lâm bồn cũng có thể hình dung được phần nào sự đau đớn của người đàn bà khi sinh nở. Thế nhưng nếu được "xem" vợ đẻ, tận mắt chứng kiến cảnh vợ đau đẻ rồi nhớ lại giây phút con mình chào đời chắc chắn họ sẽ thấy thương yêu vợ con nhiều hơn. Và vì thế, biết cảm thông với vợ, biết chăm lo cho hạnh phúc gia đình, không ngần ngại chia sẻ mọi công việc trong nhà và cùng vợ dạy dỗ con cái toàn diện hơn.
Tôi thành tâm ước mong tất cả các người cha Việt nam đều có được những trải nghiệm như tôi.
Melbourne, Tết Ất Dậu
Bài viết của anh QM xúc động quá. Đọc mà có thể tưởng tượng được những hình ảnh đang diễn ra. =D> =D>
Vợ chồng em không có được những trãi nghiệm như thế, vì em sinh mổ mà cũng chẳng đau bụng trước khi sinh, nhưng nhìn AX lính quýnh ở ngoài cửa phòng chờ mổ, cũng cảm thấy "thương" lắm rồi !! Mong sao các ông bố bà mẹ luôn có được những kỷ niệm đẹp trong đời sống vợ chồng & những kỷ niệm này sẽ giúp cho cuộc sống hôn nhân thêm bền chặt.
minh_nguyet1965
02-20-2005, 07:12 PM
Chào QM! mình cũng có con đầu 12 tuổi nhưng con trai ,thấy tấm lòng của một người cha biết lắng nghe quan tâm đối với con như một người bạn thật bái phục,mình phải học hỏi nhiều ở QM rồi, con trai hình như là khó dạy hơn đó không thể tâm sự tỉ tê như con gái nên mình không hiểu nó đang nghĩ gì ,rất hay lí sự cải bướng mà mình thì rất nóng tính nên mọi chuyện cứ um sùm cả lên,có chút kinh nghiệm truyền cho mình với .Cám ơn nhiều
Đọc bài của anh QM, em đã khóc. Thật xúc động. Thật tình cảm. Chúc mừng anh vì đã có những giây phút tuyệt vời ấy, chúc mừng anh vì đã là một người cha tốt như thế.
Mong anh hãy dành nhiều thời gian cho LCM để chia sẻ những kinh nghiệm cho những người ... TRẺ như bọn em.
mehuyen
02-22-2005, 11:08 PM
Cau chuyen cua anh QM that su xuc dong? va anh that can dam.
Dung la khi sanh nguoi vo can chong ben canh biet bao nhieu? nhung ma em nghe nhieu nguoi ke rang co nhieu ong chong khi o ben canh vo sanh sau nay khong dam gan vo nua vi thuong vo qua khi nhin canh vo sanh qua so, so vo lai bi dau,....... Cho nen khi sanh em khong dam de chong o ben canh hon nua OX rat la nhay cam voi nhung van de cua phu nu.
mehuyen
02-22-2005, 11:10 PM
Cau chuyen cua anh QM that su xuc dong va anh that can dam.
Xin loi vi da go du dau ?
Có một người CHA như thế
--------------------------------------------------------------------------------
Nếu bạn đã đọc rồi vẫn mời bạn đọc lại thư của một người cha viết cho thầy giáo của con mình. Tôi ngờ rằng thư này ông viết cho mọi người cha (mẹ )trong đó có chính bản thân ông bởi vì theo tôi nghĩ, không một ông thầy nào có thể làm được tất cả mọi yêu cầu giáo dục và dậy dỗ đó,
NGOÀI CHÍNH NGƯỜI CHA! Bạn có đồng ý với tôi không nhỉ, nhất là hiện giờ nhà trường có lẽ chỉ còn là chốn nhồi nhét kiến thức? Tôi xin mạn phép tô đậm một số dòng chữ mà tôi cho là quan trọng.
Xin thầy hãy dạy con tôi ...
(Tuổi Trẻ - Chủ Nhật, 21/11/2004) Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865) gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học. Được viết ra từ gần 200 năm trước ở nước Mỹ, nhưng bức thư vẫn giữ nguyên tính “thời sự” và gợi nhiều suy nghĩ cho chúng ta.
Kính gửi thầy…
Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này.
Rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết: cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố, thì ở đâu đó, sẽ có một con người chính trực; bên cạnh một chính trị gia ích kỷ, sẽ xuất hiện một nhà lãnh đạo tận tâm.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cứ mỗi một kẻ thù ta gặp ở nơi này thì ở nơi khác ta lại tìm thấy một người bạn. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu hiểu rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đô la nhặt được trên hè phố…
Xin hãy dạy cho cháu cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác là những kẻ dễ bị đánh bại nhất…
Xin dạy cho cháu biết đến thế giới kỳ diệu của sách… nhưng cũng để cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong nắng, và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Ở trường, xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi đi thi. Xin hãy tạo cho cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, cho dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó là ngược ngạo…
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chạy theo thời thế.
Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới Chân Lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp mà thôi.
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã… Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất nhưng không bao giờ được để cho ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
Xin hãy dạy cho cháu biết ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét… và đứng thẳng người bảo vệ lẽ phải.
Xin hãy đối xử với cháu dịu dàng nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên những thanh sắt cứng rắn. Hãy giúp cháu có can đảm biểu lộ sự thiếu kiên nhẫn và có đủ kiên nhẫn để biểu lộ sự can đảm.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình… con trai tôi là một cậu bé tuyệt vời.
Cảm ơn anh QM. Những bài viết của anh làm cho tôi nhớ Bố tôi quá. Ông ra đi đột ngột khi tôi mới 16 tuổi tràn đầy ước mơ. Tôi đã tưởng chừng như không đứng lên được vì cả tuổi thơ của tôi ngập tràn niềm vui và tự hào bên cạnh Bố. Thế mà...
Cảm ơn anh cho tôi sống lại những giây phút được nép mình nhỏ xíu vào lòng cha.
Cũng chính vì những giây phút ấy quí báu quá nên đôi khi tôi cũng đòi hỏi hơi khắc khe với chồng mình về cách cư xử của anh ấy với 2 đứa con chúng tôi. Vì tôi muốn được ngắm nhìn lại tuổi thơ tuyệt vời tràn đầy tình yêu thưong của Bố mình, tôi muốn con tôi cũng sẽ được đón nhận như vậy....
Đón mừng anh QM đến với diễn đàn LCM, mong rằng sớm đón nhận nhiều bài viết của anh để các ông Bố có thêm nhiều kinh nghiệm học hỏi, và còn để cho riêng tôi có dịp sống lại những ngày tháng ấm áp với tình cha và con gái mà Bố tôi đã để lại.
Thân mến
Toi xin loi vi ngoi o computer nay khong the go duoc dau. Toi co quan niem hoi khac voi bai duoi day nhung chua co thoi gian de viet
cho co dau co cuoi . Hen ban khi khac nhe. ( Tha6n meens)
Quan hệ Giữa Cha và Con Gái
... Tất cả phụ nữ trên đời, dù giàu hay nghèo, học thức hay không, và dù sống ở đâu, trong thời đại nào, cũng có một điểm chung, đó là có một người cha và có một mối quan hệ đặc biệt với cha của mình.
... Có lẽ có người thấy ông cha là một nhân vật xa cách trong cuộc đời, mình sợ nhiều hơn là yêu thương. Có người khi nghĩ đến cha thì trong lòng có cảm xúc buồn giận, cay đắng, vì người cha đó đã gây đau khổ cho mẹ mình. Cũng có người không có một cảm nghĩ nào về cha vì người cha đó đã qua đời hay đã lìa khỏi gia đình từ lâu, giữa cha con không có một quan hệ gần gũi nào. Có người vì những kỷ niệm đau buồn trong thời thơ ấu nên khi lớn không muốn nhắc đến cha. Cũng có những người con gái nghĩ đến cha với một tình cảm tốt đẹp, tràn đầy lòng thương yêu và biết ơn. Chúng tôi không biết quý vị ở vào hoàn cảnh nào, mang tâm trạng như thế nào, nhưng ước mong những gì chúng tôi chia xẻ trong đề tài này sẽ giúp chúng ta có cái nhìn khách quan và chính xác hơn về người cha của mình, và nhờ đó, mối quan hệ giữa chúng ta với bậc sinh thành được tốt đẹp hơn...
Trong quyển sách tựa đề: Making Friends With Your Father ("Làm Bạn Với Cha,") tác giả Kay Marshall Strom cho biết, khi nói đến ảnh hưởng của người cha trong cuộc đời con cái, người ta thấy ông cha vừa là người quan trọng nhất, vừa là người kém quan trọng nhất trong cuộc đời của con. Lý do là vì, trong vai trò đi làm nuôi sống gia đình thì người cha là quan trọng nhất, không thể thiếu được, nhưng trong vai trò yêu thương chăm sóc con cái, thì hầu hết các ông cha đứng vào hàng thứ yếu, mẹ mới là người quan trọng nhất. Hình ảnh chung mà chúng ta có về cha mẹ của mình là: cha thì nghiêm nghị, cứng rắn, xa cách; mẹ thì dễ dãi, gần gũi, yêu thương thông cảm với con.
...Dù mối quan hệ giữa người con gái với cha như thế nào, quan hệ đó cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tâm tính và đời sống của người con đó. Tương tự như mẹ và con, cha với con cũng sống chung với nhau một khoảng thời gian dài trong cuộc đời, vì thế hai bên có một vị trí quan trọng trong cuộc đời của nhau. Ngay cả khi một người đã chết, ảnh hưởng đó vẫn còn mạnh mẽ trên người kia. Quan hệ với cha dù tốt đẹp hay không cũng ảnh hưởng đến cái nhìn của người con gái vào đời sống và cách người đó chọn người bạn đời.
Người ta nói rằng, nếu muốn hiểu một người con gái, hãy để ý mối quan hệ của người đó đối với cha. Những điều xảy ra trong gia đình, trong thời thơ ấu và trong mối quan hệ với cha là chiếc chìa khóa để ta hiểu được ưu điểm, khuyết điểm cũng như những ưu tư , lo lắng và ước mơ của người con gái. Ông cha trong gia đình là hình ảnh đầu tiên về người khác phái mà người con gái nhìn thấy. Và dù người cha có để ý hay không, cha là người dạy cho con gái cách ứng xử với người khác phái. Nếu người con gái có mối quan hệ tốt với cha sẽ nghĩ tốt về đàn ông, và muốn có một người chồng có những ưu điểm như cha. Nếu cha để lại trong con gái một hình ảnh không mấy tốt về đàn ông, người con gái đó cần cẩn thận trong mối quan hệ với người khác phái, vì có thể bị ảnh hưởng bởi thành kiến hoặc có cái nhìn sai lầm về phái nam nói chung....
( bài này đăng ở một web tôn giáo nên tôi ngại vi phạm nội qui, đành "chép" dần về để các bạn tham khảo)
...Mối quan hệ giữa cha và con gái thường thuộc vào một trong những khuôn mẫu sau:
Được cha cưng chiều
Những người là con gái một hay con gái út trong gia đình thường được cha thương yêu, chiều chuộng. Ông cha cưng con thấy con làm gì cũng tốt, cũng hay nên ít khi sửa dạy; con muốn gì cũng được, sẵn sàng làm tất cả để cho con vui. Những người con gái đó lớn lên nghĩ rằng mình là trung tâm của vũ trụ, khi có gia đình thường trông mong quá nhiều nơi chồng và vì thế dễ thất vọng khi thấy chồng không chiều mình như cha ngày trước. Những người con gái được cha cưng chiều khi có gia đình cũng khó tách rời khỏi sự ràng buộc của cha, vì thế gia đình cũng dễ có nan đề.
Không được cha thương yêu và chấp nhận
Ngược lại, vì một lý do sâu xa nào đó, có những người con gái dù cố gắng bao nhiêu cũng không được cha yêu thương và chấp nhận, không bao giờ được cha khen, cho quà hay đưa đi chơi. Có một cô con gái kia cố gắng học đứng đầu lớp, về nhà hết sức vâng lời cha mẹ, giúp đỡ việc nhà nhưng không bao giờ được cha khen hay chú ý đến. Khi cô có chuyện lo buồn, cha không biết đến, khi có chuyện muốn nói cũng không dám vì cha cứ gạt đi chứ không muốn nghe. Vì những điều đó người con gái lớn lên mang nhiều mặc cảm, nghĩ mình không có giá trị gì so với những người khác trong gia đình.
Không hợp tính cha, chống nghịch với cha
Cũng có những người con gái không hợp tính với cha. Khi cha bảo điều này, khuyên điều kia thì khó chịu, muốn chống lại hay làm ngược đi. Những ý kiến của cha con gái không chấp nhận mà việc làm của con gái cha cũng không bằng lòng. Cha con luôn có những ý kiến trái ngược nhau, khi nói chuyện thường bất đồng ý kiến hơn là hiểu và thông cảm nhau. Những người con gái như thế không thích giống cha nhưng lại thường có tính giống cha mà không biết. Vì hai bên đều thấy mình đúng người kia sai nên cha con khó xích lại gần nhau để thông cảm nhau.
Lúc nào cũng muốn làm vui lòng cha
Có những gia đình con cái không được phép làm hay nói điều gì trái ý cha mẹ. Những người con gái trong gia đình này nghĩ rằng mình có bổn phận phải làm cho cha vui lòng luôn luôn, như thế mới được cha thương. Vì suy nghĩ như thế nên cha bảo gì, dù không muốn hay không đồng ý, cũng cố gắng vâng theo. Kể cả những quyết định quan trọng như chọn ngành nghề hay chọn người bạn đời cũng đều theo ý của cha. Mối quan hệ này bề ngoài trông có vẻ tốt đẹp nhưng sau này có thể để lại cay đắng trong lòng người con, vì thấy mình lúc nào cũng phải chiều ý cha chứ không được nói hay làm những gì mình mong muốn.
Sợ cha
Có những người con gái rất sợ cha, không những sợ khi còn nhỏ mà khi đã lớn, đã ra khỏi nhàvẫn còn sợ. Đây là trường hợp những người có ông cha nóng nảy hung dữ, say sưa, hay đánh đập la mắng con vô cớ, hoặc những ông cha áp dụng những kỷ luật quá nghiêm khắc, không thông cảm với những vụng về của con, thương con nhưng không biểu lộ ra nên con không cảm nhận được. Những người con gái sống trong khung cảnh này thường sợ và lánh xa cha để được an toàn, và khi lớn lên có thể có ác cảm với người khác phái.
Được cha chăm sóc, hướng dẫn trong tình thương và kỷ luật
Đây là mối quan hệ tốt đẹp nhất giữa cha và con gái. Người con gái khi còn nhỏ được cha chú ý, chăm sóc dạy bảo, không chiều chuộng quá đáng cũng không độc tài độc đoán với con. Khích lệ khi con làm điều tốt, tha thứ khi con lầm lỗi và chấp nhận khuyết điểm của con, sẵn sàng xin lỗi con khi lầm lỗi. Khi con đã lớn, cư xử như người lớn, tôn trọng ý kiến và quyết định của con. Tất cả những điều đó giúp con nhìn thấy giá trị của chính mình, tự tin khi bước ra khỏi sự bảo bọc của cha mẹ.
Được cha thương nhưng mẹ ganh tị
Đây là điều ít xảy ra nhưng không phải là không có. Có những ông chồng thương con gái nhiều hơn thương vợ, khiến người vợ, tức là người mẹ trong gia đình, lo lắng và ganh với con, sợ chồng dành hết tình thương cho con và không thương mình nữa. Có những bà mẹ thấy chồng và con gái trò chuyện tâm tình với nhau nhiều hơn là với mình thì không vui và tìm cách chia rẽ tình cha con. Đây có thể một phần là do sự thiếu tế nhị của người cha trong gia đình, cũng có thể vì người mẹ không biết lắng nghe chồng, không tôn trọng chồng nên người chồng tìm sự bù đắp đó nơi con gái. Dù sao đây là một quan hệ thiếu quân bình, cần được sửa đổi....
Còn nữa
Thân chào anh QM,
Tuy đã trễ nhưng hôm nay tôi vẫn nán lại văn phòng để đọc bài viết mới của anh. Càng đọc tôi lại càng mong rằng anh QM sẽ có nhiều bài post lên diễn đàn một cách hữu ích như thế (mong anh đừng mắng tôi tham lam quá !! :lol: )
Tôi nghĩ rằng tác giả cuốn sách có lẽ đã cất công tìm hiểu rất nhiều hoàn cảnh, tham khảo nhiều sách vở để có thể thống kê xúc tích như trên.
Tuy mỗi người một hoàn cảnh, và cũng có thể bài viết không phù hợp với một số người .. nhưng đối với bản thân tôi thì đúng lắm anh ạ.
Mối quan hệ giữa cha con tôi ngày còn bé đã ảnh hưởng gần như hầu hết tất cả những suy nghĩ cuả tôi từ khi tôi lớn lên đến khi trưởng thành lập gia đình rồi làm Mẹ. Tôi đã được hít thở cái không khí " Được cha hướng dẫn trong yêu thương và kỷ luật" đấy anh ạ.
Cũng chính lòng yêu thương mà cha đã cho tôi và sự tự hào về hình ảnh của người trong đời sống đã làm nấc thang cho tôi đi tiếp cuộc hành trình làm con, làm người của mình ngay cả khi không còn ông bên cạnh.
Nhưng thật sự cũng chính cái không khí ấy đã làm tôi khắc khe hơn, chi tiết hơn với tình yêu của tôi rồi với gia đình bé nhỏ hiện nay của tôi, với con với chồng tôi. Để đôi khi nó không được như thế thì tôi hụt hẫng, chao đảo , buồn phiền, tủi phận. Giá như cha còn bên cạnh tôi thì tôi đã lại được cha nhắc nhở, hướng dẫn tiếp rồi...
Cảm ơn anh QM một lần nữa, cảm ơn LCM.com đã cho tôi có dịp đọc các bài viết về tình cha con như thế này, để tôi có dịp trải lòng như hôm nay.
Ôi, giá như bây giờ đây Bố tôi biết rằng tôi yêu quí và thương tiếc ông biết bao.
thuhien
03-15-2005, 10:32 PM
Khác với chị Pyky, thuhien thì "không hợp tính cha, đối ngược với tính cha". Ông chỉ huy trong quân đội. Từ khi thuhien còn nhỏ, ông đã phải đi công tác xa nhà. Năm ông về với mẹ con một vài lần. Càng lớn, mình càng cảm thấy mình xa cách cha. Sau này ông chuyển ra Bắc làm việc nhưng với cung cách "chỉ huy" quân sự, quen với việc "nói một là một, nói hai là hai" và phong cách nhà binh, nên cha con luôn luôn bất đồng quan điểm.
Có lẽ "Khi mất đi những gì mình đang có thì mình mới cảm thấy nuối tiếc." Thế nhưng bây giờ xây dựng gia đình rồi lại khó có thời gian được gần cha để mà hiểu ông.
Nhưng dẫu sao mình vẫn luôn tự hào về cha của mình vì ông là một Thiếu tá trong lực lượng không quân.
Khi anh QM post bài này lên, thuhien nghĩ là ai cũng thấy hình ảnh cha - con của mình ở trong đó. ước sao tất cả các ông bố đều trở thành người cha tốt, hướng dẫn con nên người, là bạn bè của con cái.
minh_nguyet1965
03-16-2005, 10:50 AM
Mình mới 7 tuổi đã mất Ba lúc đó còn quá nhỏ nên ký ức về Ba đều do mẹ kể lại ,mình chỉ tưởng tượng qua những gì Mẹ đã diễn tả thì Ba cũng là một người cha thuyệt vời.Và mẹ ở vậy nuôi năm chị em khôn lớn thành người,bây giờ Mẹ già rồi mà mình thì ở xa thấy thương mẹ thật nhiều
Quan Hệ Giữa Cha và Con Gái
Bài 2
Mỗi ông cha trong gia đình là một con người đặc biệt, thành hình bởi nhiều yếu tố và nhiều ảnh hưởng khác nhau. Những ảnh hưởng đó gồm có: tính bẩm sinh, tâm tính của cha mẹ, của anh chị em trong gia đình, sự giáo dục của gia đình, ảnh hưởng của môi trường sống, của văn hóa trong xã hội mà các cụ được trưởng dưỡng, và tùy cách các cụ nhìn vào đời sống, nhìn vào chính mình. Tất cả những yếu tố này tạo thành người cha của chúng ta. Vì thế để thật sự biết rõ cha, chúng ta không chỉ nhìn vào việc làm, lời nói và cách cư xử của các cụ nhưng còn phải nhìn vào nhiều khía cạnh khác.
Mỗi ông cha là một nhân vật đặc biệt, không ông cha nào giống ông cha nào. Mỗi ông cha đều có ưu điểm và khuyết điểm cũng như những cá tính riêng. Tất cả những điều đó ảnh hưởng đến con cái và mối quan hệ giữa cha con. Khi mối quan hệ của ta với cha không tốt đẹp hoặc có những điều khiến ta buồn phiền, chúng ta thường nghĩ: phải chi bố của mình thay đổi, ước gì bố mình giống như người này người kia thì tình cha con đã tốt đẹp hơn. Thưa quý vị, không ai có thể thay đổi người khác, mà những người đã lớn tuổi lại càng khó thay đổi. Dù không thể thay đổi cha để mối quan hệ giữa ta với người được tốt đẹp hơn, điều chúng ta có thể làm là chấp nhận cha và tìm hiểu cha để thông cảm và thương yêu người hơn. Chúng ta có cần nhìn vào quá khứ, hoàn cảnh gia đình, vào những thiệt thòi khó khăn mà cha phải chịu trong thời thơ ấu để hiểu tại sao cha nói hay làm những điều mà ta thấy như là vô lý.
Trong quyển sách tựa đề "Making Friends with Your Father," bà Kay Marshall Strom cho biết, nói về mối quan hệ với con gái, chúng ta thấy có sáu nhóm ông cha khác nhau như sau:
1. Những ông cha thương và quý con gái
Nếu gia đình có ba bốn con trai rồi mới có một đứa con gái, người con gái đó thường được cha mẹ cưng chiều, yêu thương đặc biệt. Có những ông cha đi đâu cũng dẫn con gái theo, lúc nào cũng đem hình con ra khoe với bạn bè. Vì thương và quý con, dù bận đến đâu người cha đó cũng có thì giờ cho con, tham dự những sinh hoạt của con để khích lệ và khen thưởng con. Nhờ tình thương của cha, những người con gái này lớn lên có lòng tự tin và nhìn thấy giá trị của mình nên dễ thành công ở đời. Nếu ai cũng có người cha như thế thì quá hạnh phúc, nhưng trong thực tế những ông cha gần gũi, chăm sóc con, thông cảm với con như thế rất là hiếm. Chúng ta thường có những ông cha khác như:
2. Những ông cha lúc nào cũng lo con hư hỏng
Có những ông cha lúc nào cũng sợ con gái mình hư hỏng vì thế theo dõi, kiểm soát và cấm đoán đủ mọi điều. Chẳng hạn như, thỉnh thoảng con mới xin đi chơi nhưng không cho vì không tin con. Con gái phải ăn mặc theo những kiểu áo và màu sắc cha chọn, phải trang điểm theo tiêu chuẩn của cha. Bạn bè của con ông cha cũng biết rõ hết, người nào cha nghi ngờ hay không thích thì con không được tiếp xúc nữa. Khi người con gái bắt đầu có bạn trai, những ông cha này rất lo lắng, và chỉ người con trai nào ông cho là được, theo tiêu chuẩn của ông, thì con mới được làm quen. Con cũng không được đi học xa, việc chọn ngành nghề cũng do cha quyết định.
Khi không được cha tin cậy nhưng nghi ngờ và kiểm soát mọi chi tiết trong đời sống, người con gái có thể sẽ vâng lời, chấp nhận sự gò bó nhưng cũng có thể phản loạn và trở thành hư hỏng.
3. Những ông cha thiên vị
Có những ông cha thương con gái hơn con trai, thương con này nhiều hơn con khác và biểu lộ công khai sự thiên vị đó. Trong trường hợp này, người con được thiên vị sẽ sung sướng nhưng có thể bị anh chị em trong gia đình ganh ghét. Người con gái được cha thiên vị sẽ tùy thuộc nơi cha, trông mong quá nhiều nơi cha và khi lớn lên, khó tách rời cha để tự lập và nên người trưởng thành.
4. Những ông cha độc tài
Những ông cha độc tài thường xử sự như ông chủ hay ông vua trong gia đình và thường áp dụng kỷ luật cứng rắn đối với con. Người cha nói gì con cái đều phải vâng theo; các con, nhất là con gái, không bao giờ được có ý kiến. Nếu con không đồng ý hoặc thắc mắc điều gì liền bị cho là vô lễ, cứng đầu. Trong gia đình, người cha luôn luôn ra lệnh và con cái phải luôn luôn vâng lời, nếu không vâng lời sẽ bị trừng phạt. Những người cha độc tài như thế thường tạo ra hai nhóm con gái, (1) Những người con gái nhút nhát, mặc cảm, thiếu tự tin; sẵn sàng chạy theo người đàn ông nào có vẻ hiền lành hoặc nói năng ngọt ngào, tử tế. (2) Những người con gái phản loạn, luôn luôn chống lại sự độc đoán của cha, làm ngược lại những gì cha dạy bảo, có khi cố tình làm điều quấy cho cha tức giận.
5. Những ông cha nhu nhược
Có những ông cha lại quá nhu nhược, không làm chủ gia đình, không đặt tiêu chuẩn hay luật lệ rõ ràng cho con cái vâng theo. Trong những gia đình này người mẹ thường cứng rắn hơn và nắm quyền trong gia đình. Những người con gái lớn lên trong hoàn cảnh này biết rằng cha không phải là người cho mình nương tựa, cảm thấy thiếu thốn sự hướng dẫn và bảo bọc của một người cha, và có khi thấy mình có trách nhiệm phải làm một điều gì đó để giúp cha trở nên mạnh mẽ hơn.
6. Những ông cha không làm chủ chính mình
Đây là trường hợp những ông cha bị những chứng nghiện ngập hay có những thói quen xấu không bỏ được. Những ông cha này không có đời sống gương mẫu cho con noi theo, và vì không làm chủ chính mình, có khi còn trở thành bạo hành, hung dữ, đánh đập mắng mỏ con, khiến con bị tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần.
Ngoài sáu nhóm vừa kể còn có những ông cha không làm tròn trách nhiệm. Đây là những ông cha bỏ bê vợ con để chạy theo hạnh phúc riêng hoặc vì ham công ăn việc làm, thường vắng mặt trong gia đình. Những ông cha này không có mối quan hệ tốt đẹp với con và những người con gái trong gia đình lớn lên thường thương hại cho chính mình không nhận được tình thương của cha hoặc căm giận cha vì cha không có mặt bên cạnh khi mình cần đến.
Người con gái nào khi còn nhỏ cũng yêu thương và khâm phục cha, nhưng khi bắt đầu biết suy nghĩ nhận thức vấn đề, lòng yêu thương và khâm phục đó có thể bị giảm đi hoặc không còn nữa, vì đời sống và cách cư xử không tốt đẹp của cha. Tuy nhiên, điều chúng ta cần nhớ là ông cha nào cũng thương con. Sở dĩ lắm khi cha nói hay làm những điều khiến con không cảm nhận được tình thương là vì phái nam ít bày tỏ tình cảm. Hơn nữa, cha chúng ta dù sao cũng là những con người yếu đuối và bất toàn, không thể nào tránh được lầm lỗi. Những lầm lỗi đó một phần đến từ chính ông nhưng một phần là do ảnh hưởng của văn hóa, xã hội và của những thế hệ trước để lại.
Hiểu điều này, chúng ta sẽ không phiền trách hay buồn giận cha về những gì xảy ra trong quá khứ. Điều chúng ta có thể làm và cần làm để mối quan hệ giữa chúng ta với bậc sinh thành được tốt đẹp là chúng ta chấp nhận những bất toàn của cha và một lòng yêu thương, biết ơn cha vì công sinh thành dưỡng dục. Nếu chúng ta là những người con gái đã trưởng thành, đã có gia đình riêng, chúng ta không phải sống dưới quyền của cha nữa. "Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu," chúng ta đều biết câu đó. Người mà chúng ta phải tùng phục khi đã có gia đình riêng là chồng chứ không phải là cha. Nếu giữa chúng ta và cha có sự thông cảm, tôn trọng, hai bên có thể tâm tình, trò chuyện như bạn của nhau, đó là điều rất quý, chúng ta hãy dành thì giờ với cha để cha con tiếp tục giữ mối quan hệ tốt đẹp đó.
Còn nếu cha con khó xích lại gần nhau vì thiếu thông cảm và thiếu tôn trọng. Nếu cha vẫn xem con gái đã lớn như làđứa bé con bảo gì phải nghe nấy, muốn mắng mỏ thế nào cũng được hay đòi hỏi gì cũng phải chiều ý. Trong trường hợp đó chúng ta vẫn yêu thương và hiếu kính cha, nhưng cần cho cha thấy rằng chúng ta không phải là đứa bé con ngày xưa. Hơn nữa, chúng ta còn có những bổn phận và trách nhiệm khác phải chu toàn, như bổn phận với gia đình riêng, trách nhiệm trong sở làm, v.v... vì thế không thể làm tất cả những gì cha đòi hỏi. Nhưng trước khi tách ra khỏi sự ràng buộc hay kiểm soát của cha, chúng ta cần đặt những câu hỏi như: Tôi có còn tùy thuộc cha về mặt tài chánh không? Nếu còn chúng ta phải cố gắng chấm dứt điều đó. Một câu hỏi khác là: Cha có ai ở gần để trò chuyện cho khỏi cô đơn không? Nếu không, chúng ta cần tạo cơ hội để cha gặp gỡ những người bạn cùng tuổi. Nếu cha đau ốm cần chăm sóc thuốc men, miếng ăn thức uống, dĩ nhiên là chúng ta phải chăm sóc hết lòng. Điều quan trọng là chúng ta làm trọn những gì cần phải làm trong bổn phận của người con nhưng đừng để cho những buồn đau trong quá khứ cũng như những điều vô lý hay độc tài độc đoán của cha ảnh hưởng đến sức khoẻ của mình hay hạnh phúc của gia đình mình.
Minh Nguyên
Tôi bận quá. Đã "vẽ" ra thứ tự những bài sẽ viết rồi nhưng không sao thực hiện nổi. Tôi định "mở màn" bằng thời hiện tại với bài " Cha và con", tiếp nối bằng hồi tưởng " Xem vợ đẻ" để rồi từ đó sẽ theo mạch nuôi dậy con từ thủa trong nôi, lững chững biết đi, bi bô tập nói, nắn nót viết thơ... Nhưng các việc giành cho mưu sinh và nghiên cứu học tập, cùng vợ nuôi dậy con và cùng làm việc nhà, rồi ngẫm sự đời và tập dưỡng sinh... đã gần như chiếm trọn thời gian của tôi rồi. Rất tiếc không thể theo lịch trình và tham dự trao đổi thường xuyên với các bạn được. Đành tản mạn tạp bút vậy. Mong được cảm thông.
========
Khiêm tốn?
Khi còn mài đũng quần trong nước, tôi nhớ một ông thầy đã dậy dỗ :
" Khiêm tốn bao nhiêu cũng thiếu, tự kiêu một chút cũng là thừa".
Tôi hỏi : Thưa thầy, tự kiêu khác tự hào như thế nào?
Ông bảo, tự kiêu là đem cái tự hào ra kể.
Tôi lại hỏi, vậy có phải khiêm tốn là không được kể "cái" tự hào phải không ạ?
Ông nói, cái đó còn tuỳ.
Khi ra nước ngoài tôi nhận thấy "cái tôi" rất được đề cao. Chuyện khiêm tốn hay giả vờ khiêm tốn ít thấy biểu hiện ở những người tôi quen biết, nhất là ở những ông thầy , bà giáo hoặc những ông chủ mà tôi có dịp làm thuê. Điều này có căn nguyên của nó, dưới góc nhìn của riêng tôi, tất nhiên.
Nhớ hồi con gái tôi học lớp 3, cô có một bài tập khá thú vị. Mấy buổi tối, bé cặm cụi ngồi tô vẽ, cắt dán, kẻ chữ lên một tờ bìa khổ A3 và ... không cho chúng tôi xem. Chỉ đến hôm bé mang tới lớp chúng tôi mới được chiêm ngưỡng: Bé tự hoạ mình ở một góc trông rất ... không giống tấm hình chụp bé được dán ở góc kia nhưng cũng nhận ra đấy là một cô bé có hai bím tóc dầy và một nụ cười tươi... hết cỡ. Chính giữa tờ bìa bé dùng những mầu sắc khác nhau viết những dòng chữ:
TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ HAM ĐỌC SÁCH, TÔI ĐÃ TỪNG ĐỌC 2 QUYỂN TRUYỆN TRONG MỘT NGÀY.
TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ RẤT VUI TÍNH, TÔI RẤT THÍCH CHƠI VỚI BẠN BÈ.
TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ TỐT TÍNH, TÔI QUEN GIÚP ĐỠ MỌI NGƯỜI...
Tôi trêu : Lẽ ra con phải viết thêm , tôi là một cô bé ăn rất chậm, thường tốn hơn một giờ cho bữa ăn tối. Cô bé 8 tuổi đã giảng giải cho tôi : bố không biết à, đây là bài tập "Bạn hãy quảng cáo về bản thân", có nghĩa là chỉ viết những gì tốt đẹp của mình thôi bố hiểu không.
Khi tới lớp, mỗi học sinh sẽ có 5-7 phút để trình bầy bài tập trước cả lớp . . Bài tập này vừa nhằm tự giới thiệu bản thân vừa từng bước giúp cho học sinh mạnh dạn nói trước đông người, tập dần cho các em tính tự tin và khả năng diễn đạt nữa . Khi một bạn nói xong, các bạn khác sẽ góp ý kiến, nêu thêm về những tính tốt của bạn mình đồng thời chỉ ra những nhược điểm khi "thuyết trình" ví dụ như: còn đọc chứ chưa nói, mắt chưa nhìn các bạn, nói còn khẽ...Cô giáo thực sự chỉ đóng vai MC- người dẫn chương trình mà thôi .
Tôi vẫn nhớ những giờ thủ công ở Việt nam ,không biết bây giờ còn như thế không, nghĩa là bố mẹ nào khéo tay thì con được điểm cao . Cách dậy và học thế khiến đứa bé vô tình nhiễm dần tính "ăn gian", thói quen ỷ lại và bệnh ưa hình thức...
Ví dụ như thế tôi trải qua nhiều lắm, tạm rút ra rằng ở đây, ngay từ nhỏ, trẻ thơ đã được dậy cách yêu quý bản thân, tự hào chính đáng về bản thân và không cần phải khiêm tốn một cách câu nệ khi nói về mình.
Anh Minh ạ,đọc những dòng chữ anh viết thật cảm động quá và em thấy nhớ bố em,bố em lúc mào cũng dạy em như anh đã viết đấy,tiếc là bây giờ ốngống không gần em-Bố con kẻ nam người bắc-nhiều lúc nhớ bố chỉ gọi điện được thôi
Người cha luôn là ngưòi lo lắng cho con những cái gì sâu xa nhất mà ngườ mẹ còn không nghĩ ra được.Thế mới biết các cụ có câu"Đàn ông nông nổi giếng sâu" luôn đúng trong mọi hoàn cảnh
Nhớ hồi con gái tôi học lớp 3, bé có một bài tập khá thú vị. Mấy buổi tối, bé cặm cụi ngồi tô vẽ, cắt dán, kẻ chữ lên một tờ bìa khổ A3 và ... không cho chúng tôi xem. Chỉ đến hôm bé mang tới lớp chúng tôi mới được chiêm ngưỡng: Bé tự hoạ mình ở một góc trông rất ... không giống tấm hình chụp bé được dán ở góc kia nhưng cũng nhận ra đấy là một cô bé có hai bím tóc dầy và một nụ cười tươi... hết cỡ. Chính giữa tờ bìa bé dùng những mầu sắc khác nhau viết những dòng chữ:
TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ HAM ĐỌC SÁCH, TÔI ĐÃ TỪNG ĐỌC 2 QUYỂN TRUYỆN TRONG MỘT NGÀY.
TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ RẤT VUI TÍNH, TÔI RẤT THÍCH CHƠI VỚI BẠN BÈ.
TÔI LÀ MỘT CÔ BÉ TỐT TÍNH, TÔI QUEN GIÚP ĐỠ MỌI NGƯỜI...
Tôi trêu : Lẽ ra con phải viết thêm , tôi là một cô bé ăn rất chậm, thường tốn hơn một giờ cho bữa ăn tối. Cô bé 8 tuổi đã giảng giải cho tôi : bố không biết à, đây là bài tập "Bạn hãy quảng cáo về bản thân", có nghĩa là chỉ viết những gì tốt đẹp của mình thôi bố hiểu không.
Khi tới lớp, mỗi học sinh sẽ có 5-7 phút để trình bầy bài tập trước cả lớp . . Bài tập này vừa nhằm tự giới thiệu bản thân vừa từng bước giúp cho học sinh mạnh dạn nói trước đông người, tập dần cho các em tính tự tin và khả năng diễn đạt nữa . Khi một bạn nói xong, các bạn khác sẽ góp ý kiến, nêu thêm về những tính tốt của bạn mình đồng thời chỉ ra những nhược điểm khi "thuyết trình" ví dụ như: còn đọc chứ chưa nói, mắt chưa nhìn các bạn, nói còn khẽ...Cô giáo thực sự chỉ đóng vai MC- người dẫn chương trình mà thôi .
Tôi vẫn nhớ những giờ thủ công ở Việt nam ,không biết bây giờ còn như thế không, nghĩa là bố mẹ nào khéo tay thì con được điểm cao . Cách dậy và học thế khiến đứa bé vô tình nhiễm dần tính "ăn gian", thói quen ỷ lại và bệnh ưa hình thức...
Để nuôi dậy bé trưởng thành thật công phu . Khi nhà trường và xã hội còn quá nhiều bất cập thì bố mẹ càng phải cố gắng .
imported_bhkien
04-20-2005, 10:14 AM
Cám ơn anh Quang Minh về bài viết rất hay và sâu sắc.
Đoạn này tôi đã post ở mục Thu viên rồi, copy về đây vì có thể có bạn không để ý :Tôi không rõ ở VN việc dựng tường lửa ( firewall) có tác dụng ngăn cản thông tin tới mức nào và cũng không định phổ biến cách thức vượt nó.
Ở đây tôi chỉ viết về cách tôi vẫn sử dụng khi tìm tài liệu hoặc đơn giản là muốn đọc " một cái gì đó "... Đấy là việc sử dụng www.google.com .
Chỉ cần gõ những chữ cần thiết vào ô trống của Google rồi bấm vào google search là bạn có thể đọc mệt nghỉ ( Nhớ copy rồi paste về đây những bài thấy tâm đắc nhé ). Ví dụ bạn gõ: Làm cha mẹ chẳng hạn, bạn sẽ có một loạt bài sau:
Lòng Hiếu Thảo đối với Cha Mẹ Cao Tuổi - [ Translate this page ]
... vai trò làm con đây là một trong những điều chúng ta có thể làm cho cha mẹ nếu
... ta đã nhiều lần làm cho cha mẹ buồn và trong trách nhiệm làm cha mẹ, ...
www.tinlanh.org/httpdocs/phucam/hieu8.html - 14k - Cached - Similar pages
Chương 18 - [ Translate this page ]
... Trong chương này, chúng ta sẽ chú ý đến vai trò "làm cha mẹ". ... cho một công
việc chuyên môn nhiều đòi hỏi nhất, đó là trở nên một người làm cha mẹ. ...
www.nguoitinhuu.com/hon-nhan/chuong18.html - 11k - Cached - Similar pages
Chăm Sóc Cha Mẹ Già - [ Translate this page ]
... với trách nhiệm làm cha mẹ, bổn phận làm con và đời sống riêng tư của mình.
... e ngại rằng sự săn sóc của anh chị em sẽ làm cha mẹ già suy yếu hơn. ...
www.ykhoa.net/congtacvien/bsnguyenyduc/nyd072.htm - 56k - Cached - Similar pages
Anh Huong Cha Me Tren Doi Song Con Cai - Minh Nguyen - [ Translate this page ]
... con cái khi bị đòn chống đỡ làm cho cha mẹ tức giận hoặc bị tổn thương. ...
sửa dạy của cha mẹ mà còn làm cha mẹ tức giận và đánh đập các em nhiều hơn, ...
www.vndistrict.org/Thong_Cong/Thong_Cong_Xua/147anh.htm - 18k - Cached - Similar pages
[ More results from www.vndistrict.org ]
Thu Vien Hoa Sen - [ Translate this page ]
... "Cha nghiêm, mẹ từ" đó là hai đức tính để làm gương cho một gia đình, ...
để trở thành một người cha và người mẹ đúng nghĩa sống làm người, ...
www.thuvienhoasen.org/thucbien-17.htm - 25k - Cached - Similar pages
Chỉ cần gõ những chữ cần thiết vào ô trống của Google rồi bấm vào google search là bạn có thể đọc mệt nghỉ ( Nhớ copy rồi paste về đây những bài thấy tâm đắc nhé)
Theo cách đó, tôi thấy bài này đọc và thực hành được, xin trích vài đoạn và tô đậm vài dòng mà tôi xin phép được nhấn mạnh:
GIA ÐÌNH
Ảnh Hưởng của Cha Mẹ Trên Ðời Sống Con Cái
Bài 15
Những điều cha mẹ nên làm hoặc không nên làm trong việc dạy con
... Cha mẹ của Mai vì công việc làm ăn bận rộn nên ít khi có mặt ở nhà. Mỗi khi con gái gọi điện thoại đến tiệm xin đi đâu ông bà cũng cho ngay. Chẳng mấy khi ông bà hỏi lại xem con đi với ai, mấy giờ về. Trong khi đó, bố mẹ Thúy thì khác, mỗi lần cô bé muốn đi đâu phải xin phép trước và phải cho bố mẹ biết rõ là đi đâu, với ai, mấy giờ về. Nếu thấy điều con xin chính đáng, ông bà mới cho đi. Không những thế, khi nào lỡ về trễ, Thúy phải gọi điện thoại cho bố mẹ biết, nếu không, ông bà sẽ chong đèn ngồi chờ và khi cô bé về thế nào cũng không khỏi bị la mắng.
... Mai thường so sánh gia đình mình với gia đình Thúy và mơ ước được có bố mẹ chăm sóc như vậy. Dù được tự do muốn làm gì thì làm nhưng Mai cảm thấy buồn. Mỗi ngày, hai chị em Mai đi học về, thường không có ai ở nhà nên hai đứa muốn ăn uống, ngủ, chơi, xem ti-vi, chơi video game hay làm gì cũng được. Buổi tối cũng thường chỉ có hai chị em ăn cơm với nhau. Trong nhà không thiếu thứ gì. Thức ăn thức uống đầy tủ lạnh. Hai chị em mỗi đứa một bộ computer. Ngoài cái ti-vi thật lớn ngoài phòng khách, mỗi đứa còn có một cái riêng trong phòng.
... "các em thiếu niên ngày nay mang nhiều nỗi buồn giận trong lòng, chúng ta có thể nghe nỗi buồn giận đó trong những bài hát và trong âm nhạc của các em. Các em buồn giận vì nhiều lý do, nhưng hầu hết là vì các em không được gần cha mẹ, cha mẹ không có mặt bên cạnh khi các em cần đến." Bài báo này cũng cho biết, các em thiếu niên của thế hệ hôm nay cô đơn hơn tất cả những thế hệ thiếu niên trước các em. ..
Làm cha làm mẹ là công tác quan trọng nhất trong cuộc đời. Chúng ta có trách nhiệm tạo ra một thế hệ tốt đẹp hơn, trưởng thành hơn để nối tiếp thế hệ của mình. Nhưng điều đáng tiếc là ít có ai được chuẩn bị hay huấn luyận trước khi nhận lãnh công tác này. Hầu hết chúng ta đều dạy con theo cách cha mẹ chúng ta đã dạy chúng ta ngày trước hoặc là dạy con tùy theo cảm hứng.
... Hôm nay chúng tôi xin trình bày hai loạt nguyên tắc khác nhau trong việc hướng dẫn con cái. Loạt thứ nhất là những nguyên tắc mà nếu chúng ta áp dụng, sẽ tạo nên những đứa con hư hỏng, thiếu tinh thần trách nhiệm. Loạt thứ hai là những nguyên tắc mà nếu áp dụng, chúng ta có thể đào tạo nên những đứa con trưởng thành, mang lại niềm vui cho gia đình và hữu ích cho xã hội.
I. Tiêu Cực
Những cách hướng dẫn sau đây sẽ tạo nên những đứa con hư hỏng:
1. Cho con tất cả những gì con muốn và con đòi hỏi.
2. Khi con phạm lỗi, cằn nhằn nhưng không bao giờ sửa phạt.
4. Tập cho con tính tùy thuộc cha mẹ trong mọi sự và mọi việc.
7. Chỉ trích vợ/chồng của mình trước mặt con để con thấy người đó cũng có nhiều lỗi lầm.
11. Sẵn sàng sửa đổi công việc, giờ giấc của mình cho con được thoải mái, chiều ý con để con không buồn cha mẹ.
13. Ðừng bao giờ sai bảo con làm việc nhà, cha mẹ nên làm hết cho con.
17. Khi con giận dữ hay khóc lóc nên mau mau chiều ý con.
23. Hứa làm điều này điều kia cho con nhưng đừng bao giờ giữ lời hứa.
24. Dạy con phải biết khôn ngoan, đừng bao giờ nhường người khác, nếu không ra đời sẽ bị thiệt thòi.
II. Nguyên Tắc Tích Cực
6. Nêu gương tốt cho con trong lời nói, việc làm và cách cư xử hằng ngày. Chúng ta đều biết trẻ con bắt chước những gì các em nhìn thấy nơi cha mẹ nhanh hơn và nhiều hơn là làm theo những gì cha mẹ dạy bảo.
7. Dành thì giờ gần gũi, trò chuyện và chơi đùa với con. Nếu muốn con cái gần với cha mẹ, cha mẹ phải dành thì giờ chơi đùa và trò chuyện với con. Nếu lúc con còn nhỏ cha mẹ không gần gũi, khi con đến tuổi thiếu niên, sự ngăn cách đó sẽ càng rộng lớn.
8. Chú ý nghe khi con có điều muốn nói và tôn trọng ý kiến của con. Ðây là điều khó đối với hầu hết các bậc phụ huynh. Thường thường chúng ta muốn nói cho con nghe và muốn con tôn trọng ý của mình.
9. Thông cảm khuyên lơn an ủi khi con gặp khó khăn hay thất bại.
10. Ðặt kỷ luật cho mọi người trong gia đình và giải thích những kỷ luật đó cách rõ ràng.
13. Luôn luôn giữ lời hứa với con, dù là hứa khen thưởng hay sửa phạt.
14. Khi con bắt đầu lớn và hiểu biết, nói chuyện với con, làm người bạn thân của con, để khi con gặp nan đề sẽ không ngại nói với cha mẹ.
15. Khi cha mẹ làm điều sai quấy, sẵn sàng nhận lỗi và xin lỗi con. Lòng khiêm nhường và thành thật của cha mẹ sẽ khiến con kính phục và yêu quý cha mẹ hơn.
17. Tập cho con thói quen siêng năng làm việc, sống đơn giản, ngay thẳng, trong sạch
18. Dạy con biết thương những người kém may mắn và sẵn sàng giúp đỡ, chia xẻ với người khác những gì mình có thể chia xẻ được.
Minh Nguyên
Hãy nghe học sinh nói
NGUYỄN ĐIỆP HOA
(Đại sứ quán Úc, Hà Nội)
Các nhà giáo dục của chúng ta bàn bạc rất nhiều về chấn hưng giáo dục, nhưng trên mọi tờ báo, mọi diễn đàn đều thiếu vắng tiếng nói – có thể được xem là nhân vật chính của chúng ta: học sinh. Lúc nào chúng cũng bị coi là “không phải người lớn, miễn bàn”.
Các em nghĩ gì? Hằng ngày các em sống ra sao với những gì xảy ra ở trường? Các em phải chịu đựng và đối mặt với những gì? Các em nghĩ gì về thầy cô, về nhà trường? Các em trăn trở thế nào về chương trình học tập và phương pháp giảng dạy? v.v…
Năm con gái tôi 11 tuổi, một lần trong bữa cơm của gia đình, cháu nói một điều làm vợ chồng tôi giật mình: “Cứ bảo trẻ em có quyền bày tỏ ý kiến. Thế nhưng ở trường con và các bạn chưa kịp nói gì thì đã bị thầy cô át đi rồi. Làm gì có ai cho nói!”
Không chỉ ở nhà nhiều cha mẹ không nghe con cái nói, mà cả ở trường thầy cô cũng không nghe học trò nói và không cho chúng quyền được nói lên những điều chúng nghĩ.
Học sinh trong nhà trường có một nỗi sợ thường trực: đó là nói những điều chúng nghĩ, chúng hiểu, hoặc những điều chúng không tán thành. Một học sinh không dám giơ tay phát biểu vì sợ ý kiến của mình không giống như những điều các bạn khác trong lớp nghĩ và khác với đáp án của thầy cô. Nếu chúng buộc phải đứng lên nói và nói khác thì lập tức chúng bị phản ứng.
Vì chỉ biết có nền giáo dục “một chân lý duy nhất đúng, bài chỉ có một đáp án”, nhiều thầy cô không ngần ngại giễu cợt khi học sinh nói “sai”, có thể hiểu rằng: “sai” không chỉ có nghĩa là “không đúng” mà có khi là “không giống như điều mà thầy cô mong đợi”. Không dừng lại ở đó, việc biến ý kiến của một học sinh thành trò cười cho cả lớp đã trở thành một chuyện diễn ra bình thường, mọi nơi, mọi lúc và không một ai phê phán tính phản sư phạm và phản giáo dục kinh khủng của nó.
“Mỗi một cá nhân đều là duy nhất..."
Một học sinh sau khi nói “sai” bị cả giáo viên lẫn bạn bè ê, cười, có thể bị tổn thương nghiêm trọng và sẽ không bao giờ còn muốn giơ tay phát biểu trong lớp nữa. Chưa kể nếu nhiều lần như thế, nó sẽ ghét giáo viên, ghét lớp học và có những phản ứng tiêu cực khác. Liệu các giáo viên của chúng ta, trước khi đứng trên bục giảng thực hiện thiên chức cao cả của mình, có được học bài học sư phạm sơ đẳng này không: tôn trọng nhân phẩm con người – trong đó có học trò?
Quay trở lại chuyện của con tôi, cháu vốn được khen là học văn khá ở lớp 9. Lên lớp 10, cháu bỗng “học kém” đi một cách khó hiểu môn học này, thậm chí có cả điểm 1 bài tập làm văn. Bây giờ, khi đã đi học xa, cháu viết cho tôi: “Mỗi khi nhớ lại giờ văn của cô M. ở trường L.T.V, con lại cảm thấy như một cơn ác mộng!”.
Cháu kể: cô M., một giáo viên văn được trường L.T.V đánh giá là “dạy giỏi”, từng nói trước cả lớp, đại ý rằng: cô này (con tôi) kém lắm, không biết tư duy. Các cô các cậu có hiểu không? Tôi đang dạy các cô các cậu biết cách tư duy, nhưng các cô các cậu có chịu cố gắng đâu, cứ ngồi ỳ ra đấy”. Vì bị qui là “không biết tư duy”, cháu đã nhiều lần bị cô M. mang ra lớp đay nghiến, giễu cợt. Là mẹ cháu, tôi cảm thấy đau xót và căm phẫn khi biết chuyện này. Giá cô M. biết rằng: chính cô mới là người “không biết tư duy”, một tư duy sư phạm cần thiết đối với một giáo viên.
Nếu các nhà giáo dục đang ra sức phân tích xem tạo sao học sinh không thích học văn, thì tại sao họ không nghe học sinh kể về giáo viên của chúng đã dạy như thế nào? Không hiếm giáo viên nói với học sinh theo kiểu “viết gì mà ngắn thế này?”, “viết gì mà ngô nghê thế”, thậm chí “sao mà ngu thế”, “ăn gì mà ngu thế”…rồi mang các bài của học sinh đọc giếu trước cả lớp cho chúng cùng cười.
Năm nay 16 tuổi, con tôi viết: “Con không bao giờ có thể chấp nhận được cái lối dạy học đó. Nó xúc phạm học sinh một cách ghê gớm. Con không ghét cô M., nhưng cách xử sự của cô M. thì con không bao giờ quên được”.
“Con vẫn luôn tin ở điều đó và con sẽ quyết tâm thực hiện điều con mong muốn”
Con gái tôi giờ đã sang Mỹ học. Có những bài viết của cháu bằng tiếng Anh được điểm tuyệt đối 100/100. Cháu so sánh: “Ở đây thầy cô giáo hỗ trợ học sinh lắm. Cô Dooley (cô dạy Sử của con) nói: “Mỗi một cá nhân đều là duy nhất. Hãy nghĩ mà xem, bố mẹ các em đã cố gắng một cách khó nhọc đến thế nào, có phải là vì họ mong muốn có một “con khác” không? Không. Giờ đây, ai đó trong các em ngồi đây một ngày kia cũng có thể trở thành tổng thống nước Mỹ. Điều đó có thể không? Có”.
Một giáo viên đại học tại một trường ở Washington khi đến trường nơi con tôi học để nói chuyện, đã nhấn mạnh: “Không bao giờ được cho phép ai đó nói với các em rằng các em không thể làm được điều gì đó”. Cháu viết cho tôi, kể lại câu nói đó và khẳng định: “Con vẫn luôn tin ở điều đó và con sẽ quyết tâm thực hiện điều con mong muốn”.
Vâng, chỉ là những lời nói thôi, nhưng hãy so sánh những lời nói trên đây đối với một đứa trẻ và hiệu quả của những lời nói ấy. Tôi không cần phải nói thêm làm gì với quí báo và bạn đọc.
Về phần mình, là bố mẹ, chúng tôi không bao giờ mắng mỏ, nhục mạ con mình. Chúng tôi dạy cháu phẩm giá của con người là quí nhất, vì thế cháu đã không bao giờ chấp nhận bất kỳ ai, kể cả thầy cô xúc phạm cháu.
Tôi tin nhiều học sinh đã mất hết tự tin và suốt đời trở thành kẻ sợ sệt và theo đuôi chỉ bởi vì chúng nhớ đời những bài học từ trong trường: đừng nói khác kẻ khác.
Một con người không có suy nghĩ riêng, không dám có ý tưởng khác, hỏi làm sao còn sáng tạo cho xã hội được nữa?
Mặc dù đã là bố trẻ con, tôi vẫn thường đọc " Hoa học trò". Đọc để hiểu thêm về giới trẻ nghĩ, viết, chơi... như thế nào. Trong một số báo anh Đoàn Công Lê Huy viết một số nhận xét của anh về trẻ con ở một vài nước phương Tây mà anh có dịp công cán qua. Anh kể vài mẩu chuyện cho thấy chúng rất mạnh dạn, tự tin . Cuối bài, anh kêu gọi giới trẻ Việt nam hãy sống tự tin.
Tôi đọc và cảm thấy buồn ( cười). Lại nhớ đến một câu trong Chí Phèo : Ai cho tôi lương thiện. Phải, ai cho trẻ con của chúng ta được tự tin kia chứ? Trong gia đình, có bao nhiêu bố mẹ hành sử với con cái như những người bạn? Chăm sóc con nhưng không bao bọc quá, yêu cầu con sống có kỷ luật nhưng không quá nghiêm khắc, bận công việc nhưng vẫn giành thời gian thích đáng chơi với con khi chúng còn nhỏ và tâm sự với con về mọi mặt đơì sống khi chúng lớn hơn?... Nếu như bạn chưa phân biệt được ranh giới đó hoặc chỉ dăm câu ba điều với con mỗi ngày thì đừng vội trách nhà trường và xã hội.
"Tiên trách kỷ, hậu trách nhân" là vậy.
Tucurie
04-29-2005, 11:09 PM
Mặc dù là em đang bận ôn thi nhưng mà sau 30.4 sẽ hầu các bác cái phim ngắn 'Father and Daughter' ~ 15', 70MB nếu các bác có nhu cầu :)
http://img.photobucket.com/albums/v400/longthaihoang/father006.gif
http://img.photobucket.com/albums/v400/longthaihoang/father004.gif
http://img.photobucket.com/albums/v400/longthaihoang/father003.gif
http://img.photobucket.com/albums/v400/longthaihoang/father002.gif
http://img.photobucket.com/albums/v400/longthaihoang/father001.gif
Hoa diem tuyet
04-30-2005, 11:15 PM
Chào Tucurie,
Này anh bạn curie ơi, nếu post lên cái đề nghị nhiệt tình như thế mà chẳng có ai reply cả thì cũng hơi "tủi" đấy nhỉ :cry: . Dạo này tôi đang bị thất nghiệp (cái việc mà tôi đang làm hiện nay nó là việc làm theo thời vụ ấy mà). Trong thời gian đâm đơn đi các nơi chờ kiếm việc làm mới tôi chả biết làm gì cả, sợ rằng sẽ "nhàn cư vi bất thiện", nên nhờ anh post cái film lên để xem đỡ vài lúc nhé :lol: :lol: :lol:
Cảm ơn anh rất nhiều!
yenhoa
05-01-2005, 12:09 AM
Phim này đã có lần chiếu trên TV. Rất hay và cảm động. Nếu phim này đưa lên để chia sẻ cùng mọi người thì hay biết mấy!
Hoa diem tuyet
05-02-2005, 06:04 PM
Chị Yến Hoa ạ, cái phim này em "xem nát" ra rồi ấy chứ. Nhưng mà em thấy cái anh chàng Tucurie-newcomer này mới ngo ngoe trèo lên diễn đàn nên em reply anh ta một cái cho anh ta có thêm hứng thú. Mới cả có khi cũng có người nào đó bận chưa có dịp xem thì nhân đây cũng "được lợi". Chỉ có anh ta là mất thời gian thôi, vì theo như anh ta nói thì anh ta đang bận ôn thi, nhưng cứ "kệ xác"!!!
Hoa diem tuyet
05-02-2005, 07:11 PM
Chào anh Quang Minh,
Ôi, đọc cái bài Xem vợ đẻ của anh mà em cảm động quá chừng!!!.
Em bồi hồi nhớ lại cái ngày mà mình khổ sở vượt cạn một mình trong phòng đẻ. Thật kinh hoàng đến mức mà sau đó em luôn luôn có ý định là nếu lần sau đẻ thì mình sẽ "đăng lý mổ" luôn. Chả là em bị rơi vào trường hợp "đẻ khó" phải can thiệp, sau khi đẻ lại bị băng huyết phải can thiệp lần nữa (bây giờ mỗi lần dùng chữ "can thiệp" vẫn còn thấy hãi).
Em vào phòng đẻ từ sáng sớm mà đến 3 giờ rồi 4 giờ chiều vẫn chưa thấy gì. Mấy người vào sau đã ra cả với "kết quả rực rỡ". Cả nhà em gồm có mẹ em, em gái em và anh chồng cù lần của em cứ đi đi lại lại biết bao nhiêu lần không biết chuyện gì đang xảy ra với em ở trong đó. Mẹ em ngó vào phòng đẻ thấy có một người nằm hướng chân ra phía ngoài đang rất đau đớn la hét, mẹ em cứ nghĩ đó là em, bắt đầu sụt sùi. Nhưng con em gái em thì nhanh trí hơn, nó bảo anh chồng em thử nhìn vào xem đó có phải là em không, nhìn qua khe cửa phòng đẻ ấy mà, các bà đẻ được che phủ một chút, chỉ lộ ra cái chân thôi. Anh ta lượn qua lượn lại mấy vòng rồi khẳng định chắc chắn với mẹ em:''đấy không phải là chân của mèo"-chả là anh ta toàn gọi em là mèo-từ ngày lấy anh ta đến giờ trong con mắt của anh ta em chưa bao giờ là một cô gái thông minh cả, lúc nào cũng chỉ là một "con mèo ấu trĩ" thôi anh ạ! Mà cái cô gái lúc ấy thì quả không phải là em thật, vì em nằm ở góc khuất ở ngoài không nhìn vào được. Sau này mẹ em cay đắng nói rằng mẹ em đã nuôi em bao nhiêu năm mà cuối cùng lại cần phải nhờ đến anh ta xác nhận "cái chân của em".
Cuối cùng thì em cũng mẹ tròn con vuông vào lúc 5 giờ chiều. Nhưng vì bị băng huyết nên em phải nằm bất động khá lâu nữa trong phòng đẻ để tránh nguy cơ chảy máu sau đó. Lúc người ta đẩy băng ca đưa em ra ngoài thì mẹ em là người đầu tiên bế em bé, mẹ em không cho anh ta bế sợ anh ta làm rơi mất con gái em xuống đất thì gay! Tất cả mọi việc lo liệu sau đó cho hai mẹ con em đều do mẹ em, con em gái em và một bà mợ vừa đến đảm đương hết, anh ta không phải nhúng tay vào bất cứ việc gì. Cái việc duy nhất mà anh ta làm được vào buổi chiều hôm đó là nhân lúc mọi người đi ra ngoài rửa đồ và thu xếp các thứ thì anh ta lén lút cúi xuống đặt lên đôi môi nhợt nhạt chưa hết kinh hoàng của cô vợ anh ta một nụ hôn chứa đựng tất cả sự trìu mến và lòng biết ơn (ít ỏi) mà một anh chàng cù lần như anh ta có thể có!!! Đến bây giờ em cũng chả biết vào cái giây phút trọng đại như thế trong cuộc đời của con gái em liệu anh ta có được những suy nghĩ như anh về trách nhiệm của một người làm chồng làm cha không?!
Thế nhưng ngay ngày hôm sau khi em nói về việc bệnh viện đã có hình thức để cho chồng được tham gia "vượt cạn" cùng với vợ thì anh ta ráo hoảnh: ôi, lúc đó thì chắc là trông em "ấn tượng" lắm. Anh mà nhìn thấy em trong cảnh ấy thì chắc là anh sẽ bị "ám ảnh", cả đời chả dám "mạo phạm" đến em nữa. Lúc ấy có lẽ em nên ở cùng với mẹ em và con Cún-tên thân mật của con em gái em- thì hơn!!!
Không hiểu sao lúc đó em lại dễ dàng chấp nhận cái lý lẽ do anh ta đưa ra đến như vậy. Và chỉ mỗi một động tác ít ỏi như thế của anh ta cũng đủ làm em cảm thấy yêu mến anh ta trong suốt ngần ấy thời gian sống với nhau. Nhưng từ khi đọc được bài viết của anh, em thấy rõ sự cần thiết phải "đánh giá lại" về anh ta rồi đấy.
Chào bạn Hoa diem tuyet ( và các bạn khác nữa nhé),Đừng vội nghĩ "oan" cho anh ta thế bạn. Qua chuyện bạn kể tôi thấy nhà bạn vui đấy chứ. Chúc trong nhà các bạn chỉ luôn có tiếng cười thôi nhé. Còn câu chuyện "Xem vợ đẻ" của tôi lại có "thân phận" khác, mời bạn đọc hồi âm từ cô cháu ruột ( ở Mỹ):
Chu lac hau qua roi, bay gio thoi dai nay di de khong co chuyen dau don nhu hoi co nua dau. Vua vao den cua cua benh vien, bac sy da hoi ngay co can dung drug khong roi? Nhung ba de thuong dung "gay te mang cung" lam cho khong con cam nhan thay con dau cua co bop co tu cung gi nua a. Khi nao ma có cơn co cổ tu cung thi máy se doc duoc, bac sy se noi voi san phu la bat dau ran di . Dot vua roi chau vao benh vien de , có dùng thuoc giam dau, thay nhe nhang lam a, chi moi toi doan cuoi, bac sy khong ngo la de lau the, nen bi het thuoc, mat khoang 20 phut dau don thoi, nhung ma cung chang sao ca. Moi ca khi di de, khong co nguoi than ben canh thi cung co chồng la đỡ roi a. Chú gui cai thu day len day cot kinh qua a. hehe.
The thoi a, chuc ca nha khoe manh va hanh phuc.
Chau
Tôi rất tiếc vừa rồi không được chứng kiến không khí của dịp 30 tháng tư tại VN và có dịp lục tung báo chí , tham dự hội thảo, đến viện bảo tàng để tìm hiểu thêm tư liệu. Từ nhiều năm nay tôi vẫn để ý tìm kiếm những số liệu về tổn thất trong chiến tranh mà chưa thấy. 30 năm đã trôi qua rồi mà sao những ảnh hưởng của cuộc chiến vẫn đè nặng lên cuộc sống người Việt cả trong và ngoài nước. Thế hệ con em chúng ta tuy không phải trải qua những đói khổ, chết chóc của chiến tranh nhưng lại phải đối mặt với cuộc chiến chống lại sự tụt hậu của nước nhà, chống lại những giá trị đạo đức bị đảo lộn,...
Tôi định viết một bài về cuộc chiến và thời hậu chiến nhưng không xong, đành "chép" vào đây một bài viết về chiến tranh , trong đó cũng có 1, 2 ý về Cha và Con (để khỏi bị coi là lạc đề). Bài viết bằng Anh ngữ của một cây bút nghiệp dư và người dịch cũng vậy (nên đừng bắt bẻ nhau). Bạn đọc xong rồi thử đoán tuổi của tác giả nhé.
Hồ nước
Original by : T.T Nguyen
Translated by : Quang Nguyen
Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu tôi mà không có lời giải đáp. Tôi không biết chính xác là tôi trở về đây để tìm kiếm điều gì, tôi có thể hy vọng tìm thấy gì trong đống đổ nát hoang tàn của thành phố này. Cái hồ nước nhỏ ngay trước mặt tôi đây đã từng là một nơi tuyệt vời bởi vẻ đẹp huyền ảo và thơ mộng của nó. Nhưng bây giờ thì nó chỉ còn là một cái ao bé tẹo đầy nước bẩn, tẻ ngắt và thiếu vắng sự sống như vạn vật khác xung quanh. Chả có gì còn lại ở đây, thậm chí chim cũng đã bay đi hết. Tôi băn khoăn không biết liệu chúng có còn trở lại không ? Liệu tôi có còn lại được nghe chúng hót? Một làn gió mát thổi nhè nhẹ phảng phất qua mặt tôi. Tôi ngồi đó,ngắm nhìn màu đỏ mờ mờ ảo ảo của bầu trời, khi mà hoàng hôn sắp sửa nhường chỗ cho đêm tối. Tôi như bỗng nghe thấy một lời thì thầm trong trẻo. Những âm thanh đó êm đềm nhỏ nhẹ như tiếng sóng biển, khơi lại trong tôi kỉ niệm về những năm tháng đã qua. Sự tĩnh mịch như bao trùm xung quanh. Hình ảnh về quá khứ u ám đang lẩn lút trong tâm trí, như một bóng đen phủ kín lấy tôi. Quá khứ đang hiện lên ngày càng rõ nét còn hiện tại mờ nhạt dần trước mắt tôi. Tôi cảm thấy xúc động mạnh như đang được sống lại trong quá khứ. Sâu thẳm trong tâm trí tôi, những hồi ức hiện về rõ ràng và sống động như thể đó mới chỉ là ngày hôm qua vậy…
…Hôm đó là một ngày đẹp trời, trên cao mặt trời to sáng rực rỡ, những tia nắng gay gắt như thiêu cháy bầu không khí. Tiếng chuông báo tan trường kêu vang và ngay lập tức bọn trẻ ùa ra khỏi các lớp học, lao mình vào cái nóng oi của một buổi chiều mùa hạ. Sự ồn ào náo động nhanh chóng lên tới đỉnh điểm. Bầu không khí yên tĩnh xung quanh các bậc phu huynh đang chờ đợi bị thay thế bởi những tiếng trò chuyện của bọn trẻ. Hôm nay có vẻ ồn ào hơn mọi hôm bởi lẽ đây là ngày cuối cùng của năm học. Các em bé chạy nhẩy nô đùa một cách hứng thú, háo hức nghĩ về kì nghỉ hè đang ở phía trước. Những đứa lớn hơn nhẩy lên xe đạp, làm vài vòng quanh sân trường trước khi về nhà. Tôi nhìn thấy bố và lao vào vòng tay ông. Bố nhấc bổng tôi lên, đặt lên vai ông và chúng tôi cười nói vui vẻ suốt dọc đường về.
Bước dần xuống những bậc thang tới tuổi thơ, tôi còn nhớ là không nơi nào có thể cao hơn vai của bố tôi. Tôi còn nhớ rõ cái cảm giác được che chở, bảo vệ trong vòng tay của ông. Không một nơi nào trên thế giới có thể ấm áp hơn. Nhưng sau này tôi nhận ra rằng vòng tay của ông không thể bảo vệ được tôi và tôi không bao giờ có được cảm giác thực sự an toàn nữa.
Sau bữa tối hôm ấy, cũng như nhiều hôm khác, tất cả bọn trẻ con hàng xóm bạn tôi đều đi ra hồ để tắm. Bố mẹ bọn nó cũng đi cùng để giặt quần áo. Những tiếng cười đùa của bọn trẻ pha lẫn trong tiếng buôn chuyện của người lớn và tiếng hót của bầy chim. Chúng tôi nô đùa vui vẻ dưới hồ, tắm mình trong ánh sáng của những vì sao.
Hồ nước này là nơi tôi sống trong quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời. Những quãng thời gian thật đẹp và mỗi khi nhớ về chúng tim tôi lại đau nhói. Ngày nối tiếp ngày, những trận chiến giả bất tận dưới nước và những trò chơi tràn ngập niềm vui lẫn tiếng cười. Tôi từng nghĩ rằng chúng sẽ kéo dài mãi mãi. Thực tế là tôi nhầm bởi vì buổi tối hôm đó chính là dấu chấm hết cho những ngày tháng hạnh phúc của tôi. Buổi tối hôm đó có một sự khác biệt. Không phải vì hôm đấy là ngày đầu tiên của kì nghỉ hè. Cũng không phải do chúng tôi quyết định chơi trò bóng nước thay cho những trò chơi mọi khi. Mà là bởi vì có một cái gì đó đầy nguy hiểm và không ai ngờ đến sắp xảy ra. Cái điều diễn ra tối hôm đó sẽ được ghi vào trong sử sách.
Một tiếng còi inh ỏi vang lên ngay giữa trò chơi của chúng tôi, chen ngang tiếng nói chuyện rôm rả của những người phụ nữ và tiếng hót của bầy chim. Sau đó là tiếng của người phát thanh viên, đề nghị mọi người hãy bình tĩnh và sơ tán khỏi thành phố ngay lập tức. Mẹ tôi tìm thấy tôi giữa đám người đang bỏ chạy, bà nắm lấy tay tôi, chen lấn và kéo tôi theo. Sau đó bà bảo tôi là mọi việc rồi sẽ ổn cả. Nhưng ánh mắt của bà lại cho tôi biết một điều khác hẳn. Tôi biết là có một cái gì đó tệ hại, rất tệ hại đang sẩy ra. Những con chim dường cũng biết điều này, chúng bay đi tan tác và náo loạn.
Mọi thứ thật hỗn loạn. Mọi người đang bỏ chạy, bỏ chạy vì cuộc sống của họ. Ngay sau đó, những chiếc máy bay xuất hiện, phủ kín bầu trời và nhả đạn một cách bừa bãi xuống mặt đất. Một viên đạn bay ngang qua tôi với sức mạnh và vận tốc thật đáng sợ, cậu bé ngay cạnh tôi gục ngã, rơi xuống nước. Những phát đạn bây giờ được bắn ra một cách đều đặn hơn, từng người một ngã xuống.
Đó là lần đầu tiên tôi được chứng kiến cái chết. Cái cảnh tượng hãi hùng ấy vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi cho tới tận ngày hôm nay, máu chảy tràn xuống hồ, kèm theo là màu sắc của sự chết chóc, cuối cùng thì nước hồ nhuộm trong màu của máu.
Rốt cục thì điều gì đã xẩy ra ? Tôi hoàn toàn không thể hiểu được gì qua đôi mắt trẻ thơ, non nớt của mình. Tất cả những gì sau đó chỉ là sự choáng váng, là kí ức kinh hoàng. Nhưng tôi sẽ không bao giờ muốn quên đi những kỉ niệm đẹp đẽ về khỏang thời gian tôi có cùng bạn bè bên hồ nước, về sự ấm áp trong vòng tay của bố. Còn những kí ức về cái hồ nước đầy máu, nỗi ám ảnh về màu đỏ được tạo nên bởi máu của những người vô tội đã ngã xuống cũng khiến tôi không thể nào quên được.
Thật là một điều kì lạ khi có mặt ở đây, sau tất cả những năm tháng chiến tranh ấy. Chiến tranh đã làm thay đổi con người tôi, biến tôi thành một người hoàn toàn mới. Trưởng thành, sâu sắc và thận trọng. Chiến tranh đã dạy cho tôi biết thế nào là cái cảm giác lạnh và đói. Nói chung thì chiến tranh thật đáng sợ. Nhưng về một số mặt thì nó đã giúp tôi hiểu thêm nhiều về cuộc đời. Nó cho tôi sức mạnh. Bất chấp việc phải chạy trốn khỏi những cuộc ném bom rải thảm, khỏi những kẻ xâm lược đã chiếm đóng đất nước chúng tôi và tàn phá nhà cửa của chúng tôi. Cuộc sống, đối với tôi vẫn tiếp tục…
Bầu trời lúc này tối đen như mực, màu nước đục của cái ao không còn có thể trông thấy được nữa. Những vì sao to sáng lấp lánh trên màn đêm. Trăng đã lên, vẫn sáng tỏ như mọi khi. Mặt nước phản chiếu ánh sáng, trở nên long lanh như dát ngọc, in bóng của những cái cây khẳng khiu sần sùi. Nếu như cái ao này vẫn còn là cái hồ đẹp tuyệt và đầy thơ mộng như thủa nào thì nó sẽ vẫn là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của bọn trẻ tới đây chơi. Nhưng sau tất cả mọi chuyện, nó cũng như chúng tôi, chịu ảnh hưởng nặng nề của chiến tranh. Chiến tranh đã lấy đi vẻ thanh bình và tĩnh lặng của nó.
Thành phố sẽ được sửa chữa lại. Nhà cửa sẽ được xây dựng lại. Giống như một vết thương, những vết tích của chiến tranh rồi cũng sẽ phai mờ dần theo thời gian, nhưng nó sẽ vẫn còn ở lại đây mãi mãi. Cái ao vẫn còn chứa máu của những người đã chết. Máu ngấm vào lòng đất và ở lại nơi này vĩnh viễn. Tôi sẽ vẫn tiếp tục cuộc sống của mình và rồi thì cuối cùng trái tim vỡ nát của tôi cũng sẽ được hàn gắn lại. Nhưng nếu như bạn nhìn tôi kĩ hơn một chút bạn sẽ thấy nỗi đau vẫn còn đây, trong đôi mắt tôi. Tất cả những đứa trẻ chịu ảnh hưởng của cuộc chiến sẽ không bao giờ có lại tuổi thơ của chúng.
Mọi người khi xem bản tin thời sự, luôn buồn khi nhìn thấy những cảnh về chiến tranh, về nạn đói, về lụt lội. Họ sẽ ngồi đó và cảm thấy thương hại cho những người mà họ chỉ nhìn thấy trong giây lát trên màn hình. Nhưng ngay sau đó thì tất cả bọn họ đều quên hết những điều đã xem.
Tôi nghĩ rằng tôi đã tìm ra lời giải đáp cho những câu hỏi của mình. Tôi không thể thay đổi quá khứ. Tôi không thể giúp gì được cho những người bạn đã chết của mình. Nhưng tôi chắc chắn rằng tôi có thể thay đổi được tương lai. Tôi đã thật may mắn khi vẫn còn sống và tôi rất biết ơn số phận vì điều này. Cuộc sống thật đáng trân trọng, tôi có cơ hội để sống và ngay bây giờ đây tôi muốn tuyên bố trước toàn thế giới, ý kiến của tôi phải được lắng nghe. Tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, những đứa trẻ ở khắp nơi trên trái đất này sẽ không bao giờ phải sống trong sự sợ hãi nữa. Tôi hy vọng là chúng sẽ đều có những cơ hội ngang nhau. Tôi mong muốn được thấy sự bình đẳng giữa các quốc gia.
Tôi ngồi xuống bên cạnh cái ao, tận hưởng bầu không khí trong lành mát dịu. Chợt tôi nhìn thấy một cái gì đó đang chuyển động trên bầu trời. À, những chú chim đã quay trở lại. Chúng đậu trên một cái cây, cái cây sống sót còn lại và bắt đầu cất tiếng hót trong đêm.
Le Khanh
05-05-2005, 03:26 PM
Đã 30 năm trôi qua, mà chúng ta vẫn vừa đi vừa ngoáy cổ lại nhìn, thậm chí xoay hẳn người lại để ngắm nhìn hào quang quá khứ, để hả hê với một chiến thắng vang dội hoàn cầu, hay để chìm đắm trong những hoài niệm của chiến tranh, và lại tự hỏi sao ta đi chậm đến thế. Trong khi các nước chung quanh đều phát triển Hãy thử so sánh 30 năm sau chiến tranh của nước Nhật ( một nước bại trận, tan nát vì 2 trái bom nguyên tử ) và một đất nước Việt Nam ( Chiến thắng và còn rất nhiều tài nguyên )chúng ta sẽ thấy được tốc độ phát triển như thế nào.
Chỉ khi nào, chúng ta thực sự dám làm cái việc " khép lại quá khứ, hướng về tương lai bằng việc nhìn nhận một cách chính xác những năng lực của mình, không hình thức, không " Tự tôn" cũng không " tự ti" và chấp nhận những SỰ THẬT LỊCH SỬ. Thì lúc đó, thế hệ con em mới có điều kiện để phát triển, mới có " khoảng trống" trong trí óc để đón nhận những kiến thức mới, tư duy mới mà không còn bị cái bóng ma chiến tranh ám ảnh nữa.
Tucurie
05-07-2005, 11:32 AM
Phim này đã có lần chiếu trên TV. Rất hay và cảm động. Nếu phim này đưa lên để chia sẻ cùng mọi người thì hay biết mấy!
Gửi các anh chị,
Father and Daughter của đạo diễn Michael Dudok de Wit:
http://anonym.to/?http://s32.yousendit.com/d.aspx?id=2MQOACPT4EBXQ016ISQV0HDW8F
Xem cái này bằng Real Player, download ở đây:
http://forms.real.com/real/realone/realone.html?beta_bypass=true&bbits=true&type=dlrhap_bb&&src=realhome_bb_0_1_1_0_0_1,110404real_superpass_1 _0_0_0_0_0
Tiện thể có mấy bài về cha và con:
Father and Son - Boyzone:
http://anonym.to/?http://s28.yousendit.com/d.aspx?id=2QE7ECB4TJSEL1B7D0IJMXGA4U
Lyric:
It's not time to make a change
Just relax, take it easy
You're still young, that's your fault
There's so much you have to know
Find a girl, settle down
If you want, you can marry
Look at me, I am old
But I'm happy
I was once like you are now
And I know that it's not easy
To be calm, when you've found
Something going on
Take your time, think a lot
Think of everthing you've got
For you will still be here tomorrow
But your dreams may not...
How can I try to explain?
When I do, he turns away again
And it's always been the same
Same old story
From the moment I could talk
I was ordered to listen
Now there's a way, and I know
That I have to go away
I know, I have to go...
It's not time to make a change
Just sit down
and take it slowly
You're still young, that's your fault
There's so much you have to go through
Find a girl, settle down
If you want, you can marry
Look at me, I am old
But I'm happy
All the times, that I've cried
Keeping all the things I knew inside
And it's hard
But it's harder to ignore it
If they were right, I'd agree
But it's them they know, not me
Now there's a way
And I know that I have to go away
I know, I have to go.
Tears in heaven - Eric Clapton:
http://anonym.to/?http://s28.yousendit.com/d.aspx?id=3VFLCY2Z1FW872XXUPP3NL9RP5
Lyric:
Would you know my name
If I saw you in heaven
Would it (would you) be the same
It I saw you in heaven
I must be strong and carry on
'Cause I know I don't belong here in heaven
Would you hold my hand
If I saw you in heaven
Would you help me stand
If I saw you in heaven
I'll find my way through night and day
'cause I know I just can't stay here in heaven
Time can bring you down
Time can bend your knees
Time can break your heart
Have you begging please, begging please
Beyond the door... there's peace I'm sure
And I know there'll be no more tears in heaven
Thêm mấy bản Guitar của Tears in heaven:
Guitar 1: http://anonym.to/?http://s28.yousendit.com/d.aspx?id=1QC8FMSTA63PM1XT7KUDWBVWA2
Guitar 2: http://anonym.to/?http://s28.yousendit.com/d.aspx?id=1I9PZACHSIJ7U0D0QF139DJQPN
Download tất cả các files ở trên bằng các chương trình hỗ trợ download như Net Trasport, Flashget, Internet Download Manager,...
Chẳng hạn Internet Download Manager (IDM), download ở đây:
http://www.internetdownloadmanager.com/commerce/3456729339581/idman403f.exe
Muốn dùng lâu dài IDM thì dùng cái này:
IDM Crack:
http://s28.yousendit.com/d.aspx?id=1Y9K54K86P6CL2LA8784GUWCTJ
Hoa diem tuyet
05-07-2005, 05:02 PM
Chào anh Quang Minh, chào các bạn,
Em định bụng reply cái bài viết của anh từ lâu nhưng mà hơi bận. Hôm nay mới chấp bút được, không biết thông tin trao đổi ở đây còn tính thời sự không?!
Em cũng tán thành quan điểm phê phán học thuyết : "thương cho vọt cho đòn", và "khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ, tự kiêu một chút cũng là thừa". Đấy là học thuyết thô sơ thuộc thế hệ thứ nhất trong chuyên ngành nuôi dạy con cái. Những học thuyết kiểu như thế ngày nay đã được thay thế bằng nhiều học thuyết mới hiện đại, và được được ứng dụng triệt để, cho ra đời nhiều "sản phẩm" với chất lượng biến thiên trong một khoảng khá rộng.
Em làm một công việc thường xuyên phải tiếp xúc với nhiều người trẻ tuổi. Những người mà lòng tự tin và niềm kiêu hãnh đang phát triển rất mạnh mẽ và...chưa hoàn thiện. Em đã được gặp những người mà ở bất cứ nơi nào xuất hiện họ cũng nhanh chóng trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý và ngưỡng mộ. Nhưng sau một thời gian dài tiếp xúc thì người ta bắt đầu cảm thấy ở những người ấy cứ thiêu thiếu một cái gì đó, rất khó gọi tên cho rõ ràng. Mặc dù họ luôn luôn cho rằng mình là người hoàn hảo, là trung tâm của vũ trụ, họ thao thao rất nhiều về bản thân mình mà không nhận biết được gì về phản ứng của người nghe. Họ đang cung cấp cho thính giả một chương trình "quảng cáo" thứ thiệt mà lại cữ ngỡ đó là một chương trình "thời sự" đặc sắc...Họ thật khác với một cô bé 8 tuổi vì cô bé ấy biết rằng cô bé đang làm chương trình quảng cáo cho mình nên chỉ cần nói đến những điều tốt đẹp của mình thôi!
Và cái không gian chứa đựng sự có mặt của họ trở nên ngột ngạt...
Chúng ta, những bậc làm cha làm mẹ, chúng ta phải có bổn phận giáo dục cho con cái lòng kiêu hãnh, sự tự hào về bản thân và những cơ sở của niềm tự hào ấy. Nhưng chúng ta đừng quên dạy cho chúng niềm yêu mến những điều bí ẩn của vũ trụ và khả năng phát hiện ra vẻ đẹp ở những người khác. Bởi vì chính cái ấy nó làm cho con người cảm thấy cái thế giới này thật là phong phú biết bao, thật là đáng yêu và đáng sống...
Phải không anh?!
yenhoa
05-09-2005, 12:49 PM
Nhưng sau một thời gian dài tiếp xúc thì người ta bắt đầu cảm thấy ở những người ấy cứ thiêu thiếu một cái gì đó, rất khó gọi tên cho rõ ràng. Mặc dù họ luôn luôn cho rằng mình là người hoàn hảo, là trung tâm của vũ trụ, họ thao thao rất nhiều về bản thân mình mà không nhận biết được gì về phản ứng của người nghe. Họ đang cung cấp cho thính giả một chương trình "quảng cáo" thứ thiệt mà lại cữ ngỡ đó là một chương trình "thời sự" đặc sắc...Họ thật khác với một cô bé 8 tuổi vì cô bé ấy biết rằng cô bé đang làm chương trình quảng cáo cho mình nên chỉ cần nói đến những điều tốt đẹp của mình thôi!
Em cho rằng nếu còn bé được mọi người lắng nghe cảm xúc một cách thành tâm, công nhận những điều tốt và giúp trẻ hiểu rằng phóng đại là không hay thì chắc rằng những người này sẽ không quá thổi phồng về mình. Chắc chắn rằng khi còn nhỏ những người này thường không được bố mẹ, và thầy cô lắng nghe ý kiến của họ, khi lớn họ cũng học được những kinh nghiệm đó và chẳng chịu nghe ai nói. Vậy ta mới thấy hiện tượng như vậy.
Chúng ta, những bậc làm cha làm mẹ, chúng ta phải có bổn phận giáo dục cho con cái lòng kiêu hãnh, sự tự hào về bản thân và những cơ sở của niềm tự hào ấy. Nhưng chúng ta đừng quên dạy cho chúng niềm yêu mến những điều bí ẩn của vũ trụ và khả năng phát hiện ra vẻ đẹp ở những người khác. Bởi vì chính cái ấy nó làm cho con người cảm thấy cái thế giới này thật là phong phú biết bao, thật là đáng yêu và đáng sống...
Phải không anh?!
Em cho rằng chẳng cần giáo dục gì nhiều cho cao xa, và khó hiểu. Chỉ cần chúng ta lắng nghe để hiểu, và có những phản hồi tích cực.
Hoa diem tuyet
05-09-2005, 06:49 PM
Hìhì, thảo luận với nhau trên diễn đàn quả là rất vui :lol: :lol: :lol:
Tôi rất xúc động khi đọc loạt bài về "Bài văn gây chấn động "
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=78228&ChannelID=13
Thấy rất thương các em học sinh và càng chia sẻ những khó khăn chồng chất của bậc phụ huynh. Có lẽ đó cũng là lời giải đáp cho HDT khi bạn băn khoăn về giới trẻ mà bạn có dịp tiếp xúc. Giáo dục như hiện tại chính là vấn nạn lớn nhất cho đất nước trong tương lai. Rõ ràng cần phải cải cách triệt để ( đã có nhà giáo dục dùng từ Cách mạng) trong giáo dục .
Nhân đây tôi xin viết đôi dòng về bài Hồ nước, minh họa tí chút cho kiểu dậy học tiên tiến ở bên này.
Hồ nước là bài được giải nhất trong kỳ thi thường niên của một trường trung học. Tất cả mọi học sinh từ lớp 9 đến lớp 12 đều có thể tham dự ( không bắt buộc, cũng không tuyển chọn). Đầu bài chỉ gọn lỏn hai chữ The Pool.
Có học sinh viết về những vận động viên bơi lội Úc đoạt huy chuơng vàng trong các kỳ thi quốc tế. Có học sinh viết về bể bơi trong vườn nhà mình... TT, đã chọn "hồ nước" ở quê hương để viết. Trí tưởng tượng phong phú của em kết hợp với những mẩu hồi ức do bố mẹ kể trước đây là chất bột để em gột lên hồ. Tôi đọc bài của em mà rưng rưng nước mắt nhớ về tuổi thơ đi sơ tán của mình. Bài của em tuy có vài chi tiết chưa đúng như tiếng chim hót trong đêm, tắm giặt tại hồ nuớc ở thành phố... nhưng nội dung toát lên những ý nghĩ nhân bản sâu sắc về con người, về chiến tranh và hòa bình. Liệu bạn có tin là tác giả,cô bé Vn ấy chưa đầy 15 tuổi khi dự thi không?
Học sinh cần suy nghĩ độc lập và sáng tạo , đó là phương châm giáo dục cơ bản mà nhà trường ở đây thực hiện để nhằm đào tạo ra những công dân của đất nước họ.
Nhưng sau một thời gian dài tiếp xúc thì người ta bắt đầu cảm thấy ở những người ấy cứ thiêu thiếu một cái gì đó, rất khó gọi tên cho rõ ràng. Mặc dù họ luôn luôn cho rằng mình là người hoàn hảo, là trung tâm của vũ trụ, họ thao thao rất nhiều về bản thân mình mà không nhận biết được gì về phản ứng của người nghe. Họ đang cung cấp cho thính giả một chương trình "quảng cáo" thứ thiệt mà lại cữ ngỡ đó là một chương trình "thời sự" đặc sắc...Họ thật khác với một cô bé 8 tuổi vì cô bé ấy biết rằng cô bé đang làm chương trình quảng cáo cho mình nên chỉ cần nói đến những điều tốt đẹp của mình thôi!
Em cho rằng nếu còn bé được mọi người lắng nghe cảm xúc một cách thành tâm, công nhận những điều tốt và giúp trẻ hiểu rằng phóng đại là không hay thì chắc rằng những người này sẽ không quá thổi phồng về mình. Chắc chắn rằng khi còn nhỏ những người này thường không được bố mẹ, và thầy cô lắng nghe ý kiến của họ, khi lớn họ cũng học được những kinh nghiệm đó và chẳng chịu nghe ai nói. Vậy ta mới thấy hiện tượng như vậy.
Chúng ta, những bậc làm cha làm mẹ, chúng ta phải có bổn phận giáo dục cho con cái lòng kiêu hãnh, sự tự hào về bản thân và những cơ sở của niềm tự hào ấy. Nhưng chúng ta đừng quên dạy cho chúng niềm yêu mến những điều bí ẩn của vũ trụ và khả năng phát hiện ra vẻ đẹp ở những người khác. Bởi vì chính cái ấy nó làm cho con người cảm thấy cái thế giới này thật là phong phú biết bao, thật là đáng yêu và đáng sống...
Phải không anh?!
Em cho rằng chẳng cần giáo dục gì nhiều cho cao xa, và khó hiểu. Chỉ cần chúng ta lắng nghe để hiểu, và có những phản hồi tích cực.
QM chưa góp chuyện được nên "cử " Thảo Hảo b/c thay.
Cuối cùng là lè luỡi
Thảo Hảo
Câu chuyện kể trong bài viết ngắn này của Thảo Hảo nói lên một khía cạnh của nền giáo dục VN mà những người quan tâm không thể không suy nghĩ...
- Lè lưỡi để làm gì?
- Ðể liếm ghế.
- Ghế gì?
- Ghế cô giáo.
Ai đọc mẩu đối thoại trên mà không hiểu thì đúng là chưa đọc báo Tiền Phong, số ra ngày 9.03.2003, với câu chuyện có thật sau mà tôi xin tóm tắt lại :
Cô giáo Phương Lan, 26 tuổi, dạy tiếng Anh, vào lớp, thấy ghế của mình đã bị trò nào vẽ đầy phấn. Cô nổi điên, không chịu để lớp thay ghế mới, không chịu để lớp lau ghế cũ, mà bắt thủ phạm phải tự ra khai báo và lau.
Thủ phạm không đầu thú.
Hình phạt của cô dành cho cả tập thể dung dưỡng tội phạm là: cả lớp lên liếm cho sạch ghế của cô. 47 học sinh lớp 7 của trường PTCS Liên Hoa, Nghi Xuân, Hà Tĩnh đã lên liếm sạch ghế cho cô.
Nhưng, cô chưa hả giận. Cô bắt bỏ phiếu kín khai báo thủ phạm. 47 cái phiếu thu về toàn phiếu trắng. Cô tức giận ra lệnh: lên liếm ghế đợt hai, và không được liếm dối. 47 học trò lớp 7 lại lên liếm lần nữa, ngoan ngoãn.
*
Phần tôi, đọc xong, thấy giận cái "con" cô giáo kia 1, thì giận đám học trò kia 47 (bởi có 47 trò mà !). Giả sử tôi có con học trong cái lớp ấy, nếu đi học về cháu mách, bố mẹ ơi hôm nay con phải liếm ghế cho cô,
- Thế mày không dám bỏ ra khỏi lớp rồi lên mách ông hiệu trưởng à ?
- Không ạ !
thì tôi ắt sẽ quật cho cháu nó một trận đến... thụt cả lưỡi vào. Bởi vì, cái nỗi xấu hổ có con mất dạy đánh thầy, làm sao bằng nỗi nhục có con ngoan ngoãn liếm ghế cô !
Và sau khi đánh con xong, phụ huynh (như tôi) sẽ nghiến răng trèo trẹo :
"Hừ hừ... hừ hừ... Ðể xem cái ngành giáo dục lần này xử ra sao, xử ra sao... Thật tức quá, giận quá, tức quá !..."
Rồi lật tung sách Ðạo Ðức của con mình ra, xem thử có bài nào dạy về lòng tự trọng hay không.
*
Lòng tự trọng, đó là cái mà từ nhiều năm nay, ngành giáo dục nước ta đã tước dần tước mòn của học sinh, khởi đầu bằng những việc tưởng như nhỏ.
Hồi bé, là lớp phó học tập, khi tôi làm bài, có trò ngồi bên luôn quay cóp. Tôi để yên cho chép nhưng rất khinh. Một lần, trò nhìn không rõ, còn nhấc cánh tay tôi lên. Tôi cáu, mắng: " Không có lòng tự trọng à !" Trò ấy giận, xin đổi chỗ, đến ngồi cạnh một trò khác dốt hơn tôi.
Ôi, cái thời hoàng kim ấy qua rồi ! Cái thời mà trẻ con học giỏi học ngu rất phân minh, và nhận đúng những gì mình đáng nhận. Lòng tự trọng của trẻ con được kích thích, khi thước đo giá trị của chúng được rõ ràng.
Nhưng giờ đây, cuộc tỉ thí giữa học trò cũng đã hết. Ðề thi có khi còn được thầy cô cho biết trước. Có khi thầy cô lại còn đọc bài cho chép. Còn nếu mày không cho tao quay bài, mày để cho lớp tụt hạng thì mày chết với cô !
Và lòng tự trọng của lũ học trò chết dần, khi dễ dãi nhận những danh hiệu " giỏi ", " xuất sắc " mà mình chưa đáng hưởng, khi ngoan ngoãn thủ tiêu " cái tôi " để làm theo văn mẫu, bài mẫu... Chúng trẻ con mà ! Vả lại, có về nói với bố mẹ thì bố mẹ biết thế, nhưng cũng chẳng xui con mình bóp quả cam; tặc lưỡi nói con thôi chấp nhận sự giả dối đi, cho yên chuyện lên lớp.
Ðể rồi từ đó đến việc muốn cho yên chuyện thì liếm ghế, quả thật cũng không xa.
*
Ðấy là chuyện của học trò cấp nhỏ. Ðến sinh viên đại học, thì cái sự lôi thôi tự bằng lòng lại là một hình thức thiếu tự trọng khác.
Tôi nhớ có lần đi ngang một trường đại học lớn ở nước mình. Hông trường có những hàng cà phê "cóc", với các "cử nhân" tương lai ngồi đó, mà nhiều người trong số ấy, xin lỗi, trông nhem nhuốc, tối tăm. Trông họ rất "hãm" cả về quần áo lẫn thần sắc. Cứ nghĩ bụng, không biết đám sinh viên này thiếu một cái gì nhỉ?... Ừ, có lẽ họ thiếu sự kiêu căng về bản thân. (Tôi dùng chữ "kiêu căng" là mức hợm nhất đi, vô lối nhất đi, mức "chiếc áo" của ông "thầy tu" thôi đấy, chưa dám nói đến "kiêu hãnh", mà họ cũng không có được). Họ không thấy mình oai, không tự phục mình vì những gì mình đang có trong đầu. Họ chẳng làm cho đám thanh niên bán CD lậu bên đường ghen tị gì cả, vì cứ nhìn bên ngoài thì có gì khác nhau lắm đâu !
*
Ôi, cái sự kiêu hãnh về bản thân... Vì sao nó cứ dần teo tóp... Còn nhớ khi bạn mới vào lớp 1 không ? Bạn tự hào biết bao nhiêu phải không?
" Con học lớp 1.", nói mà mặt nghiêm trang, không đùa đâu đấy ! Cả gia đình " lợi dụng " sự kiêu hãnh này để ép bạn ăn thêm một bát cơm (" Mình lớp 1 mà ! "), để nói bạn đừng trêu em (" Lớp 1 người lớn ai lại trêu em ! ")...
Rồi lòng kiêu hãnh ấy mất dần. Chẳng ai khuyến khích nữa. Thế rồi một ngày kia, cái đứa trẻ cách đây mới có bảy năm, bướng bỉnh nhưng đầy tự trọng khi bước vào lớp 1, qua bao nhiêu lửa luyện của một lối giáo dục, đã sẵn sàng cúi đầu liếm cái ghế sạch như lau.
© 2003 talawas
Nguồn :
http://www.talawas.org/talaDB/suche.php
mycheese
05-18-2005, 10:38 AM
Đọc mà thấy đau nhói trong lòng!!!
Nhưng mà đúng thật...
Me AD
05-18-2005, 11:10 AM
=D> =D> =D>
Không còn lời nào để bàn.
Bài phân tích hay quá ! Cám ơn anh QM đã cung cấp trang web này cho mọi người. Thật là một trang web bổ ích. Mình thích lắm.
=D> =D> =D>
Không còn lời nào để bàn.
Bài phân tích hay quá ! Cám ơn anh QM đã cung cấp trang web này cho mọi người. Thật là một trang web bổ ích. Mình thích lắm.
Trang web http://www.talawas.org/talaDB/talaDBFront.php
do nhà văn Phạm Thị Hoài làm tổng biên tập. Do tiến bộ của KHKT và của mạng lưới thông tin toàn cầu nên bài vở ở đây cực kỳ phong phú và đa dạng. Người đọc dễ dàng theo dõi chủ đề mà mình quan tâm hoặc những lĩnh vực cần tìm hiểu như : văn học, chính trị, xã hội, tư tưởng, nghệ thuật... Cũng rất thuận tiện để bạn muốn tìm bài viết của tác giả đã được đăng (nhấn theo chữ cái rồi theo tên).
Có điều "Mình thích lắm" song bạn đừng quá mải mê chén các món ăn tinh thần ( vì nó có nhiều món vừa lạ vừa ngon, dễ khoái khẩu lắm)rồi để người khác nhăn mặt mà "xấu trai" đi mẹ AD nhé :lol: :lol: :x :x .
mycheese
05-19-2005, 11:38 AM
Hình như trang web này đang bị trục trặc gì đó mà sao mỗi lần truy cập đều chỉ nhận được thông tin:
The page cannot be displayed
The page you are looking for is currently unavailable. The Web site might be experiencing technical difficulties, or you may need to adjust your browser settings.
Nhim con
05-19-2005, 11:52 AM
Chao Qm. Doc bai vo de cua anh, em cam thay minh that dung cam vi luc vuot can chi co mot minh,. Chong em ve den noi khi con cua chung em ra doi duoc hai tieng dong ho. Nhin hai hang nuoc mat cua anh ay, em biet rang anh da hieu duoc nhung dau don ma em da phai chiu. Cam giac duoc lam cha me hanh phuc biet bao, dau rat nhieu cuc kho.
MeLuti
05-19-2005, 09:29 PM
mycheese đang ở Vn hay ở đâu, nếu ở Vn thì trang web này thỉnh thoảng vẫn bị trục trặc như vậy đấy, có một cách để phòng khi trục trặc mà vẫn có bài để đọc là viết thư cho ban biên tập Talawas để nhờ họ chuyển giúp tin và bài qua thư Talawas, sẽ nhận được tin bài khá thường xuyên qua dạng thư email.
mycheese
05-20-2005, 11:49 AM
Vâng, MyCheese đang ở VN.
MyCheese đã thử vào trang này mấy ngày liên tục mà luôn nhận được thông báo trên. Chắc là Firewall chặn mất rồi.
Tiếc quá!
Trong khoảng 20 giờ vừa qua <