Trang thơ về những người nữ. Những người nữ của đồng quê. Của thiệt thòi. Của thân phận… Nhưng vẫn vậy, như tự ngàn năm, họ lặng thầm tỏa rạng. Họ không biết hoa hồng và không biết đến một ngày họ được cả thế giới tặng hoa hồng!
Mẹ ơi
Ngày nào mẹ cũng lau nhà
sàn nhà sạch mà tâm hồn mẹ rỗng
ngày nào mẹ cũng nấu cơm
bữa cơm đầy mà hạnh phúc cứ dần vơi
mẹ buông sàn nhà đi
mẹ gạt đổ mầm đi
con khẽ thầm thì
để cha quay về
người đàn ông được nuông chiều của mẹ
sẽ thức tỉnh khi chẳng còn gì…
Bất lực
không đủ yếu đuối để buông
không đủ liều để bỏ
mẹ vẫn lau nhà và vẫn cứ nấu cơm
nắng ngoài song đã tàn
nắng trong mẹ sao cứ mãi trong ngần đến khổ
Con lạnh nhìn
nắng cũng khóc vì yêu…
NGÔ THỊ HẠNH (TP.HCM)
Thương chị
Mắc nợ gì tiền kiếp, tự ngàn xưa?
Hay tạo hóa vô tình không nắn nót
Chị thường giấu giọt buồn sau khóe mắt
Mấy khi ngồi ngắm bóng trước gương soi
Bao lo toan dồn lại một đôi vai
Chị lặng lẽ, lại càng thêm lặng lẽ
Vóc dáng ấy vốn thường ngày nhỏ bé
Dễ nhòa tan lẫn khuất giữa mọi người
Hiền hậu sao trong tiếng nói nụ cười
Lòng nhân ái chừng như không chút cạn
Chị dịu dàng như một vì sao sáng
Một vì sao nhỏ xíu giữa trời đêm
Thương chị mình, như cô bé lọ lem
Em ước chi có phép màu của Bụt!
Sẽ tặng chị một bất ngờ lớn nhất
Nét lung linh, gương mặt của trăng rằm…
HUỲNH ANH THƯ (Trà Vinh)





Trả Lời Với Trích Dẫn

Đánh dấu ghi nhớ địa chỉ