Trang 1/8 1234567 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 76
  1. #1
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Bài gởi
    2,237
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 190 lần trong 150 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default Vườn cổ tích: Thơ và Truyện cho bé

    Thấy nguyện vọng của Mẹ Tí Bông tuyệt quá ,nên mình mở topic này ,cùng các mẹ sưu tầm post vào tham khảo nha
    Mở hàng một chuyện



    Ai Biết Ăn Dè?

    Một hôm, các con vật nhỏ trong rừng tổ chức cuộc thi vui. Thi ăn. Không phải ăn nhanh, ăn nhiều mà là... ăn dè. Thỏ, Nhím và Sóc đã dự thi. Ban giám khảo phát cho mỗi con mười hạt đậu. Ai ăn được lâu nhất sẽ đoạt giải thưởng.
    Thỏ ăn mỗi ngày một hạt, được 10 ngày.
    Nhím ăn mỗi ngày nửa hạt, được 20 hôm.
    Sóc tuy nhỏ thế mà chỉ trong bốn ngày đã chén sạch. Phải đứng hạng bét là cái chắc.
    Ban giám khảo đợi Nhím ăn xong nửa hạt đậu cuối cùng mới vui vẻ mời bác Khướu có giọng hót vang xa thông báo:
    - Vô địch ăn dè là ... Nh..íi...m!
    Tất cả đều hoan hô Nhím
    Ðúng lúc ấy, Sóc bước ra nói:
    - Thưa Ban giám khảo, cháu còn hai hạt đậu nữa chưa ăn.
    Bác Khướu hỏi:
    - Hai hạt đậu ấy đâu?
    Sóc thưa:
    - Xin Ban giám khảo đi cùng cháu.
    Nói rồi, Sóc dẫn cả bầy đàn đông đảo tới vạt đất nhỏ, ngoài bìa rừng và đứng lại. Bác Khướu thấy Sóc không đưa hai hạt đậu ra, mới giục:
    - Hai hạt đậu của cháu đâu?
    Sóc liền trỏ vào hai cây đậu nhỏ đã có lá, có ngọn, đáp:
    - Thưa bác, đây ạ.! Cháu đã trồng đúng 20 hôm.
    Tất cả bấy giờ mới à lên, trầm trồ:
    - Giỏi quá! Sóc mới là nhất!
    Với hai cây đậu ấy, Sóc sẽ có hàng trăm hạt đậu nữa...

    Copyright by Chimcanhcut 2004


    Các đề tài tương tự:
    ___________

  2. Những người sau đây 6 đã cám ơn minh_nguyet1965 về bài viết hữu ích này

    bamecutin (09-17-2007), bombongmeo (04-04-2011), cuonghuongyenna (11-30-2011), HổPhụ Sinh VịtTử (08-11-2012), namduong171 (04-29-2013), zetafashion (02-11-2011)

  3. #2
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Bài gởi
    2,237
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 190 lần trong 150 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Vụ Kiện Châu Chấu

    Có một con châu chấu mải mê kiếm ăn nên lạc mất đường về. Tối đến, trời rét lại mưa rơi rả rích, làm cho chấu ta run rẩy. Nó muốn tìm một chỗ ngủ, nhưng bóng đen dày đặc chẳng biết đường nào mà lần. - "Ta cứ bò liều may gặp chỗ nào khỏi ướt thì nằm tạm một đêm". Nghĩ vậy chấu ta cứ lồm cồm bò mãi trên một cành cây mới bám được. Cuối cùng không ngờ nó lại lọt được vào nhà chim di. Ðến đây, châu chấu thấy ấm áp dễ chịu. Nhưng một tiếng hỏi cất lên:
    - Ðêm hôm khuya khoắt, ai vào nhà tôi đó? Khéo kẻo đạp lên mấy đứa con tôi!
    Thấy chim di mẹ đứng lên hỏi thế, chấu rên rỉ đáp không ra hơi:
    - Tôi là chấu đây!... Ðêm lạnh quá... Làm ơn cho ngủ nhờ một đêm, sáng dậy đi ngay.
    - Nhà rách nát lại chật chội, mấy mẹ con nằm không đủ. Thôi chú đi tìm nơi khác đi!
    Nhưng chấu vẫn kêu nài:
    - Cho ghé lưng nằm một tí phía ngoài này cũng được, kẻo tôi lạnh cóng không thể bước đi đâu được nữa.
    Nghe nói, chim di mẹ thương hại, bèn đáp:
    - Thôi được, cho chú mày nằm ghé bên kia, nhưng phải co cẳng kẻo đạp vào mấy đứa con ta.
    Thế là chấu xếp hai càng vào bụng, đặt lưng ngay bên cạnh mấy con bé của chim di. Chỉ một chốc sau chấu cũng như chim di, ai nấy đều ngon giấc.
    Ðang ngủ say sưa, bỗng nhiên một tiếng nai kêu "tác" bên cạnh nhà. Tiếng kêu quá to làm cho châu chấu giật mình tỉnh dậy. Chấu vươn vai rồi quên mất lời chim di dặn, duỗi thẳng đôi càng dài thượt của nó. Nhà chim di vốn đặt lơ lửng trên một cành na, nhà quá rách nát vì gió đánh tả tơi lâu ngày chưa kịp chữa. Châu chấu duỗi mạnh đôi càng làm cho cả một chỗ nằm kêu răng rắc:
    - Ôi chao! Ðổ mất, đổ mất.
    Chim di mẹ kêu tướng lên. Quả nhiên cái duỗi chân của chấu đã làm hại nó. Mấy con chim con bị đạp dồn về một phía, cái nhà nghiêng hẳn, chỉ một chốc rời khỏi cành na, một con chim non còn ngủ say cũng lăn theo và rơi tõm xuống sông. Mẹ con chim di bay loạn xạ đi tìm thì nó đã bị nước cuốn đi mất.
    Tức giận vì châu chấu tự dưng vô cớ đến gây tai họa cho nhà mình, sáng hôm sau mẹ con chim di bèn đi kiện với Bụt. Nghe nguyên cáo trình bày đầu đuôi, Bụt liền theo đến tận nơi xem xét rồi gọi châu chấu đến hỏi:
    - Tại sao nhà ngươi đêm hôm đến làm hại nhà người ta?
    Châu chấu cúi đầu nhận rằng quả nó có gây tang tóc cho nhà chim di, nhưng nó cũng cho Bụt biết rằng nó vốn không có ác ý:
    - Tôi không phải là kẻ vô ơn bạc nghĩa đâu. Vì con nai tự dưng ở đâu đến kêu thét vào tai làm cho tôi giật nảy mình. Chính vì thế mà tôi duỗi chân theo thói quen nên mới ra nông nỗi.
    Thấy châu chấu tình thực nên Bụt cũng thương hại, bèn cho gọi nai đến, kể cho nai biết đầu đuôi sự việc xảy ra, rồi bảo:
    - Nhà đổ con chết, rõ ràng là tại tiếng kêu thét của nhà ngươi. Tại sao nhà ngươi đêm hôm khuya khoắt đến đây kêu rống lên làm gì để gây nên tai vạ?
    Nai vội vàng trả lời:
    - Oan tôi quá! Lúc ấy tôi cũng đang lim dim đôi mắt. Tự nhiên một quả na xanh rơi trúng vào mặt làm cho tôi toáng đảm kêu lên. Vậy là tại quả na chứ không phải tại tôi.
    Nghe nai bày tỏ có lý, Bụt lại quay sang hỏi cây na:
    - Vì sao ngươi lại để cho quả xanh rơi trúng vào mặt con nai, làm cho nó hét tướng lên, gây tai vạ cho nhà người ta. Ngươi đã biết tội chưa?
    Na đợi Bụt buộc tội xong, lập tức trả lời:
    - Bẩm ngài. Tôi đâu có muốn quả xanh của tôi rơi. Vì con sâu nó làm hại tôi, nó cắn cuống quả xanh, cho nên quả mới rụng đấy ạ!
    Ðến lượt sâu được Bụt sai gọi đến kể cho nghe sự tình rồi kết tội:
    - Nhà ngươi đã thấy rõ chưa? Nếu nhà ngươi không cắn quả na xanh thì làm gì có tai vạ xảy đến cho nhà chim di. Vậy ngươi không tránh được tội lỗi.
    Nhưng Bụt không ngờ sâu cũng không nhận tội. Sâu đáp:
    - Bẩm ngài, tôi vốn sống yên ở trong đám lá khô dưới kia. Ở đó tôi có nhiều thức ăn ngon lành. Nhưng mấy hôm nay có con gà ở đâu đến nó sục sạo tìm giết cả họ nhà tôi rất là kinh khủng. May mắn làm sao, tôi ba chân bốn cẳng bò được lên đây. Chẳng có gì nhét vào bụng nên tôi phải gặm chút vỏ quả na xanh cho đỡ đói. Nếu có rơi trúng vào nai hay là con gì khác thì điều đó không phải tại tôi mà là tại con gà kia.
    Lại đến lượt gà được gọi đến đối chất. Gà vốn không phải quê tại khu vực này. Nó có một đàn con. Mẹ con thường dẫn nhau đi kiếm ăn. Nhưng thức ăn ngày một hiếm. Ngày hôm kia, mẹ gà nhờ được vịt, chỗ quen biết chở qua sông hứa sẽ xin ấp trứng vịt để đền ơn. Vì thế mấy hôm nay gà được no bụng. Nhưng khi nghe Bụt buộc tội vì đã gây tai vạ cho chim di, gà đớ người không biết tìm câu gì để chống chế vì khu vực này không phải là quê quán của mình. Hỏi đến ba lần, gà không trả lời được, nên bị Bụt sai giam lại.
    Bầy con của gà có bốn con mái, một con trống. Khi nghe vịt cho biết là mẹ mình bị giam ở bên kia sông thì chúng nó hết sức hốt hoảng. Chúng khẩn khoản nhờ vịt chở qua thăm mẹ. Bốn con gà mái nhớ thương mẹ quá, tranh đi trước. Chúng nó chỉ biết kiếm sâu tìm dế nuôi mẹ mà không biết kêu van với Bụt để mẹ được tha, nên cuối cùng lại về không. Hôm sau đến lượt con trống con đi thăm mẹ nó. Khi nghe mẹ nó kể đầu đuôi sự tình vì sao bị Bụt bắt giam, gà trống con bèn đi tìm Bụt rồi phân trần:
    - Bẩm ngài, ngài bắt giam mẹ con thật quả oan hết sức.
    Bụt chau mày, hỏi:
    - Lại còn oan nỗi gì. Nếu mẹ mày cứ kiếm ăn ở bên kia sông đừng qua bên này, thì làm gì có chuyện con sâu bò lên cắn quả na xanh, làm gì có chuyện quả na xanh ấy đứt cuống rơi vào mặt con nai để con nai kêu thét lên, rồi làm gì có chuyện con châu chấu giật mình duỗi chân đạp đổ nhà chim di và làm cho con nó chết. Chính thủ phạm là mẹ mày, mày còn kêu oan nỗi gì.
    Gà trống con lễ phép thưa:
    - Bẩm ngài, chính vì thế mà con phải kêu oan cho mẹ con, vì rõ ràng trong lục súc sáu loài, loài nào loài ấy khi sinh con đẻ cái đều được trời cho có sữa nuôi con. Riêng loài gà chúng con thì tuyệt nhiên không có lấy một giọt sữa. Vì thế gà phải chạy vạy tần tảo nuôi con. Mẹ con phải vất vả đi các nơi kiếm thức ăn là vậy. Bên kia người khôn của khó nên phải lần mò sang bên này. Tình cảnh khó khăn buộc phải thế, đâu có phải là tội tại mẹ con!
    Bụt thấy gà trống con cãi cho mẹ có lý có lẽ, đành phải thả cho mẹ nó về.
    Thấy gà trống bé người mà khôn ngoan, ai nấy đều khen ngợi. Từ đó mỗi lần có kiện tụng việc gì, người ta thường mang gà trống theo, hy vọng nhờ sự có mặt của nó mới thắng kiện. Còn gà thì phải ấp trứng vịt để trả ơn, dòng dõi của nó sau này vẫn thế.

    Copyright by Chimcanhcut 2004


    ___________

  4. Những người sau đây 2 đã cám ơn minh_nguyet1965 về bài viết hữu ích này

    bamecutin (09-17-2007), HổPhụ Sinh VịtTử (08-11-2012)

  5. #3
    Tham gia ngày
    Dec 2005
    Nơi Cư Ngụ
    Hà nội
    Bài gởi
    710
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 324 lần trong 13 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    bác MN ơi, ới bác cứ post lên cho mọi người cùng đọc nhé. Cả các bác khác nữa, ai có chuyện thì góp vào để các bố, các mẹ tham khảo nha. Bác Nguyệt ơi, em vẫn theo dõi đấy, bác cố lên nha. cảm ơn bác nhiều nhiều vì đã cung cấp cho mọi người những câu chuyện hay
    >>à, bác có ảnh thằng cu nào mà lạ thế??? em đang thắc mắc quá hè hè

    tia nắng nhỏ ơi, mẹ yêu con. he he giờ có 2 tia nắng nè!

    mail: congchuanho_nm@yahoo.com
    ___________

  6. #4
    Tham gia ngày
    Dec 2005
    Nơi Cư Ngụ
    Hà nội
    Bài gởi
    710
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 324 lần trong 13 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    bác MN ơi, ới bác cứ post lên cho mọi người cùng đọc nhé. Cả các bác khác nữa, ai có chuyện thì góp vào để các bố, các mẹ tham khảo nha. Bác Nguyệt ơi, em vẫn theo dõi đấy, bác cố lên nha. cảm ơn bác nhiều nhiều vì đã cung cấp cho mọi người những câu chuyện hay
    >>à, bác có ảnh thằng cu nào mà lạ thế??? em đang thắc mắc quá hè hè

    tia nắng nhỏ ơi, mẹ yêu con. he he giờ có 2 tia nắng nè!

    mail: congchuanho_nm@yahoo.com
    ___________

  7. #5
    Tham gia ngày
    Nov 2005
    Bài gởi
    1,534
    Click:
     
    Cám ơn
    1
    Được cám ơn 33 lần trong 24 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    KK ơi, thằng cu đáng yêu đấy chắc là con trai bác MN lúc nhỏ đấy, giờ các anh í lớn bự rùi.
    Bác MN ơi, em đọc nhiều chuyện bác post lên dưng mà em hay quên lắm nhiều khi về kể lại cho cháu nghe cứ quên quên nhớ nhớ nên em đã copy lại, để dành nay mai đọc và kể cho con nghe, đỡ tốn xiền mua sách bác ạ .
    Bác ơi, bác có trang web nào hay có nhiều bài kiểu như vậy không cho em xin địa chỉ với.

    ___________

  8. #6
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Bài gởi
    2,237
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 190 lần trong 150 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Taomeo ơi chị vừa mò ra trang web này lúc chiều post được hai bài xong là đến giờ đi đón con,chị toàn search để tìm chứ cũng đâu có rành
    Em đoán đúng rồi ,thấy toàn post hình các cháu nhỏ dễ thương quá, ganh tỵ quá nên chị về scan mấy tấm lúc tụi nó còn nhỏ để khoe ấy mà
    Hình bên tay phải là thằng lớn , còn bên tay phải là thẳng nhỏ

    ___________

  9. #7
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Bài gởi
    2,237
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 190 lần trong 150 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Ba Giỏ Khoai Lang

    Ngày xưa, có một lần Gấu, Thỏ và Khỉ rủ nhau cùng tới thăm nhà bác Dê. Trước khi về, bác Dê bảo chúng: "Ðây là ba giỏ khoai lang, mỗi cháu mang về một giỏ. Bằng giờ sang năm, đưa lại cho bác số khoai lang cũng như thế. Ðược không?"
    Gấu thích quá, liền nói: "Cám ơn bác". Rồi xách giỏ chạy theo Thỏ và Khỉ.
    Về tới nhà, chúng mới sực nghĩ tới lời bác Dê dặn: làm thế nào đây?
    Gấu nghĩ: "Sang năm nghĩa là còn sớm chán. ăn đã rồi sẽ tính". Thế là nó ăn luôn một lúc, hết nửa giỏ khoai.
    Thỏ nghĩ: "Dê yếu rồi, sợ gì ông ta, sang năm hãy tính"
    Còn Khỉ thì sao?. Nó chọn ra mấy củ khoai to cất đi...
    Ngày hôm sau, Gấu gặp Khỉ, hỏi:
    - Anh đã ăn hết khoai chưa?
    - ¡n một ít, còn giữ lại cũng không ít.
    - Gĩư lại để làm gì?. Ðể cho Chuột ăn à?
    - Không! Ðể trồng mà. Sang năm vào mùa Xuân thì đem trồng, đến mùa Thu thì sẽ thu hoạch. Sẽ có bao nhiêu là khoai để đem trả bác Dê, còn lại thì để ăn.
    Nghe Khỉ nói. Gấu hiểu ra: Khỉ làm như thế là đúng. May quá là mình hãy còn lại ba củ, phải giữ lại để làm giống mới được.
    Mấy ngày sau, Gấu lại lôi khoai ra xem. Gấu thèm rỏ dãi, nghĩ: "Làm giống thì cần gì tới ba củ?. Hai cũng được". Nghĩ tới đó, nó há to mồm ăn luôn một củ.
    Mùa đông tới, gió vù vù thổi, bụng Gấu cũng sôi réo lên. "Kiếm cái gì nhét đầy vào cái dạ dày đây?". Nó lại nghĩ tới khoai: "Ðể giống cần gì tới hai củ? Một không đủ hay sao?". Thế là nó lại ăn một củ.
    Mùa Xuân tới rồi. Gấu tỉnh giấc, nhìn thấy Ong đang hút nhuỵ hoa, chim Yến đang xây tổ, Khỉ con đang cày ruộng. Nó nghĩ tới củ khoai để giống, bèn đào một cái hố trước cửa nhà, đem củ khoai vùi vào đó.
    Mấy ngày sau, chẳng thấy động tĩnh gì, Gấu bới đất lên xem, củ khoai vẫn đang ngủ ở đó. Nhìn củ khoai, Gấu nghĩ: "Củ khoai đẹp như thế mà phải vùi vào đất, phí quá! Chuột mà biết sẽ lấy trộm. Chuột không lấy trộm đi thì cho dù khoai có mọc mầm, côn trùng cũng gặm chết nó. Côn trùng nếu không gặm thì mưa to cũng dìm ngập. Nếu không ngập mà chết, khoai lớn lên thì Chuột này, Chó con này, Hươu này... cũng lại đào... Hay là bây giờ đặt nó vào dạ dày là chắc nhất". Nghĩ tới đó, Gấu liền xơi ngay củ khoai.
    Mùa Thu tới, Gấu mang cái gì để trả cho bác Dê? Trong cái giỏ của nó, trừ mạng nhện ra, chẳng có cái gì.
    Gấu đi tìm Thỏ con, Thỏ con mang giỏ lại. Ôi, chả có lấy một củ.
    Cả hai đi tới nhà Khỉ. Vừa vào nhà đã thấy khoai mới dỡ chất đầy nhà.
    Khỉ thấy các bạn tới, vui quá. Nó mời Thỏ và Gấu ăn khoai thoả thích lại còn cho đầy khoai vào hai thúng lớn tặng chúng.
    Khỉ, Gấu, Thỏ mang ba giỏ khoai đầy đi gặp bác Dê
    Bác Dê cười vang:
    - Các cháu ngoan! Các cháu đã ngoan lắm! Bác đâu cần các cháu trả lại bác. Bác muốn xem ai biết suy nghĩ, ai biết lao động. Thôi, bác cám ơn, nhưng các cháu mang khoai về đi nhé!. Cả ba cháu đều là những đứa trẻ ngoan.
    Gấu, Thỏ nghe thế, mặt đỏ tía lên.

    Copyright by Chimcanhcut 2004


    ___________

  10. Những người sau đây 3 đã cám ơn minh_nguyet1965 về bài viết hữu ích này

    bamecutin (09-17-2007), Me Uyen (09-18-2007), vietnamtoys (04-05-2012)

  11. #8
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Bài gởi
    2,237
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 190 lần trong 150 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Chia Phần

    Một lần, Hổ, Sói, Cáo cùng đi săn mồi. Chúng bắt được một con gà, một con thỏ và một con dê. Chiều về, cả ba ngồi tính toán cách chia phần. Hổ bảo Sói thử đưa ra cách chia của mình.
    - Vâng!- Sói đáp lời- Tôi xin chia thế này: Cáo sẽ ăn con gà, tôi con thỏ, còn ngài Hổ- ngài được con dê!
    Nghe Sói chia phần như vậy, Hổ tức lộn ruột. Nó bạt tai Sói mạnh đến nỗi Sói lộn di mấy vòng, một con mắt lòi cả ra ngoài.
    Hổ quay sang bảo Cáo:
    - Này Cáo, mày thử chia phần xem sao.
    - Vâng! tôi xin chia. Gà thì ngài sẽ dùng cho bữa điểm tâm sáng. Thỏ sẽ là bữa trưa của ngài. Còn bữa tối, xin ngài dùng dê kia ạ. Nếu có dư chút ít nào đó, chúng tôi sẽ ăn, còn không thì cũng chẳng có vấn đề gì đâu, thưa ngài!...
    Hổ rất bằng lòng về cách chia phần của Cáo. Nó vui vẻ hỏi:
    - Này Cáo! Mày học ở đâu cách chia công bằng thế?
    Cáo nhanh nhẩu trả lời
    - Dạ, thưa ông Hổ. Tôi học được cách chia này từ con mắt của Sói đấy ạ.
    mới biết, bản chất của bọn côn đồ là độc ác và không đứa nào còn có đạo đức
    Hết

    Copyright by Chimcanhcut 2004


    ___________

  12. Người dưới đây đã cám ơn minh_nguyet1965 về bài viết hữu ích:

    bamecutin (09-17-2007)

  13. #9
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Bài gởi
    2,237
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 190 lần trong 150 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Câu Chuyện Về Cái Bóng


    Thuở trước, có một con Dê con có tính hay tò mò, thường nghĩ tới những việc khá lạ. Ví như, "tại sao lại gọi mình là Dê con?" Mình sinh ra từ đâu?. Trước khi có Dê con thì hình dáng ra sao nhỉ?". Làm rõ cho được căn nguyên, gốc rễ của những chuyện đó, có khi chính Dê mẹ cũng bối rối, không biết trả lời thế nào nữa!.
    Một buổi chiều, Mặt Trời đã sắp khuất sau núi, Dê con đi tìm Dê mẹ về nhà. Ðột nhiên, Dê con phát hiện ra một chuyện lạ: có một "cái gì đó" vừa dài, vừa bé luôn theo Dê con không rời. Dê con đi đâu là nó theo Dê con đến đấy. Dê con thử ngoẹo đầu, nó cũng nghẹo đầu. Làm thế nào để "thoát" khỏi nó đây. Dê con thấy mỏi mệt, phiền muộn trong lòng.
    Mẹ Dê chạy lại bên Dê con bảo:
    - Mặt trời sắp lặn rồi, chúng ta về thôi!
    Dê con bực tức đáp:
    - Không, con không về đâu!
    Dê mẹ thất kinh, hỏi:
    - Con không sợ Sói à?
    - Không sợ Sói. Con chỉ sợ cái thứ này!- Dê con chỉ vào cái thứ lạ, trả lời
    Dê mẹ nhìn thấy thế bật cười:
    - Ðó là cái bóng của con!. Thôi, chúng ta mau về nhà, kẻo tối mất!
    Nói xong, Dê mẹ dắt Dê con về nhà.
    Lúc đó, có một con Sói nấp sau một tảng đá lớn, định vồ Dê con. Nó đã nghe hết chuyện Dê con nói với Dê mẹ. Nó nghĩ: "Thật may, không nhào ra. Nếu không sẽ gặp phải cái bóng. Nhưng "cái bóng" suy cho cùng có hình dáng ra sao nhỉ, ta chưa hề thấy". Sói định bụng để xem xem "cái bóng" ra sao, rồi sẽ ăn thịt Dê con cũng không muộn.
    Ngày hôm sau, cũng vào lúc Mặt Trời sắp lặn sau núi. Sói bắt gặp Dê con trên đường đi tìm Dê mẹ:
    - Ðứng lại, Dê con!- Sói hét
    Sói đứng cản ngay giữa đường, thè cái lưỡi dài đỏ hỏn nhòn nhọn. "Không biết nó cần cái gì?"- Dê con sợ hết cả hồn, nghĩ vậy.
    - Mi đừng sợ. Sói già ta hôm nay không bắt mi. Chỉ muốn xem cho biết "cái bóng" ở đâu là ta thả cho mi đi.
    Dê con nghe vậy, trống ngực đập thình thịch, song cố trấn tĩnh, nói:
    - Ngươi muốn xem cái bóng à?. Nó so với ngươi hung bạo, cao to hơn, lại biết ăn thịt ngươi đấy. Khi đó ngươi đừng trách ta!
    Nghe Dê con nói, Sói nổi máu "yêng hùng". Nó xì một tiếng:
    - Ở chốn sơn lâm, lão sói ta đây chưa hề gặp một đối thủ đáng mặt, mi khỏi phí lời. Hãy mau nói cho ta biết "cái bóng" ở đâu?
    Dê con nói nhỏ:
    - Ðó, quay đầu lại đi. "cái bóng" đứng ngay sau ngươi đó.
    Sói quay đầu nhìn lại thì quả nhiên "có cái gì đó" đen, dài, ở trên mặt đất. Nó xông lại ngoạm, cắn, chiếc bóng bèn chạy về phía trước mặt nó. Nó chồm lên, cái bóng cũng chồm lên. Sói cứ đuổi cái bóng của chính nó cho tới khi rơi tõm xuống vực núi mà chết.
    Dê con? Nó cất tiếng hát và tìm Dê mẹ để cùng về nhà.


    Copyright by Chimcanhcut 2004


    ___________

  14. Những người sau đây 2 đã cám ơn minh_nguyet1965 về bài viết hữu ích này

    bamecutin (09-17-2007), HổPhụ Sinh VịtTử (08-12-2012)

  15. #10
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Bài gởi
    2,237
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 190 lần trong 150 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Thiên Nga Đen

    Ngày xưa, có hai chị em nhà nọ ở nhà đùa chơi với nhau, trong khi cha mẹ chúng ra đồng làm việc. Người em trai đang chơi ngoài sân. Còn cô chị đã ra khỏi nhà tìm thêm bạn nhỏ tới cùng chơi. Bỗng một con Thiên nga xà xuống, cắp mất người em trai bay đi. Người chị về tới nhà, không tìm thấy em đâu, nháo nhác đi tìm.
    Ðang chạy tìm thì người chị gặp một lò nướng bánh. Bánh đang xèo xèo... phát ra tiếng kêu:
    - Cô bé ơi, bánh sắp cháy mất rồi! Giúp tôi với!- chiếc lò kêu lên, cầu cứu cô bé
    - Xin lỗi, tôi đang rất bận. Tôi đang đi tìm em trai tôi!.
    Cô bé vừa nói, vừa chạy đi, nhưng chạy được vài bước, nghe tiếng xèo xèo dữ dội, lại quay lại nhấc khay bánh ra khỏi lò, rồi mới chạy tiếp.
    Cô bé cố chạy nhanh đi tìm em trai thì thấy cây táo trĩu trịt quả, oằn cả cành xuống
    - Cô bé ơi, dừng lại một chút!. Ôi nặng quá bởi các quả táo là con tôi!. Giúp tôi một chút đi!- Cây táo van nài cô bé
    - Xin lỗi, tôi đang rất bận. Tôi đang đi tìm em trai tôi.
    Cô bé vừa nói vừa chạy tiếp về phía trước. Nhưng nghe tiếng cây táo thở dài, lại quay lại, hái bớt ít quả táo đặt xuống đất cho cành cây đỡ oằn xuống, rồi mới vội chạy đi.
    Cô bé chạy về phía trước thì gặp một dòng sông nhỏ bị một tảng đá chắn mất dòng chảy ở giữa
    - Cô bé ơi, dừng một chút, giúp tôi nhích tảng đá chắn dòng chảy ra!- dòng sông nhỏ nài nỉ.
    - Xin lỗi, tôi đang rất bận. Tôi đang đi tìm em trai tôi.
    Cô bé vừa chạy đi thì nghe tiếng dòng sông khóc hu hu lên, nên quay lại cố sức bẫy hòn đá sang bên cho dòng nước chảy qua, rồi mới lại chạy tiếp.
    Cô bé lại chạy đi, chạy mãi vào trong rừng, tìm mọi nơi mà chẳng thấy em trai đâu cả. Mặt trời đã sắp lặn, cô bé lo quá. Bỗng thấy một con Nhím, cô bé bèn hỏi:
    - Nhím ơi, anh có nhìn thấy em trai tôi đâu không?
    - Cô bé tốt bụng ơi, em trai cô bị mụ yêu quái nhốt trong căn nhà gỗ kia kìa. Con Thiên Nga quắp em trai cô mang tới cho mụ ta. Mụ ta đang nhóm lò, chuẩn bị nướng em trai cô để ăn tối đó!
    Cô bé nghe thế muốn phát khóc lên, nhờ Nhím dẫn đường, tìm tới nhà mụ yêu quái. Mụ yêu quái đang sốt ruột nhóm lò. Cậu em trai bị nhốt ở căn buồng nhỏ bên cạnh. Cô bé trèo qua cửa sổ bế em trai ra và cả hai cố sức mà chạy trốn thật nhanh.

    Copyright by Chimcanhcut 2004


    ___________

Trang 1/8 1234567 ... cuốicuối

Đánh dấu ghi nhớ địa chỉ

Đánh dấu ghi nhớ địa chỉ

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không thể tạo đề tài
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể gắn kèm file
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •