Trang 1/10 1234567 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 94
  1. #1
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Nơi Cư Ngụ
    Phố Khương Thượng - Đống Đa - Hà Nội
    Bài gởi
    180
    Click:
     
    Cám ơn
    283
    Được cám ơn 104 lần trong 60 bài
    Blog Entries
    1
    Điểm đánh giá
    0

    Default 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    Bé nhà mình thích đọc truyện nên cũng có một bộ sưu tập truyện kha khá. Mình chia sẻ với các mẹ, các bố bằng cách chép các câu chuyện lên đây. Các bố các mẹ cho ý kiến nhé!
    Trong Topic này mình sẽ chia sẻ Cuốn 108 truyện ngụ ngôn hay nhất (NXB Mỹ thuật). Mỗi ngày minh sẽ cố gắng chép một câu chuyện. Cũng có thể chưa phải là hay nhất theo ý kiến của mỗi cá nhân, nhưng mình cũng thấy rất nhiều câu chuyện hay. Mình sẽ chép lần lượt từ câu chuyện đầu tiên đến câu chuyện cuối cùng. Mỗi câu chuyện sẽ có những ý nghĩa riêng, nếu bỏ chuyện nào cũng thấy tiếc. Sau mỗi câu chuyện sẽ có một lời bàn. Từ lời bàn này, bố mẹ sẽ cho con thấy những bài học sâu sắc hơn tuỳ thuộc từng trình độ nhận thức của con.

    Câu chuyện đầu tiên xin phép được bắt đầu:
    BỌ NGỰA BẮT VE SẦU, CHIM SẺ RÌNH SAU LƯNG

    Thời Xuân Thu, Ngô Vương là một vị vua vô cùng ngang ngược, các vị đại thần đều khó mà thuyết phục được ông.
    Một lần, Ngô Vương chuẩn bị tấn công nước Sở, nói rằng nếu ai can gián thì sẽ giết chết người đó. Các vị đại thần biết được tin này đều rất lo lắng, bởi nếu nước Ngô đem quân đi đánh giặc nước khác thì chính nước Ngô có thể bị một nước khác mạnh hơn tấn công. Thế nhưng, không vị đại thần nào dám can ngăn Ngô Vương.
    Trong số các vị đại thần, có một người tính tình chính trực. Trở về nhà, ông vẫn lo lắng không yên về chuyện này, nhưng không biết phải can ngăn vua như thế nào. Ông sốt ruột đi đi lại lại trong hoa viên. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy một con bọ ngựa đang rình bắt một con ve sầu, đằng sau bọ ngựa có một con chim sẻ đang nhìn chằm chằm vào nó. Nhìn cảnh ấy, ông liền nghĩ ra một cách để khuyên can vua.
    Sáng sớm hôm sau, vị đại thần đến ngự hoa viên. Khi Ngô Vương đi tới, ông giả vờ không trông thấy, trong tay cầm một cái súng bắn chim, nhìn chăm chú vào một cái cây. Ngô Vương rất tức giận, hỏi:
    - Mới sáng ra khanh đã đến đây làm gì? Tại sao nhìn thấy bản vương mà không quỳ?
    Vị đại thần làm ra vẻ vừa nhìn thấy nhà vua, vội vàng nói:
    - Vừa rồi thần mải nhìn con ve sầu và bọ ngựa trên cây nên không biết bệ hạ đến. Xin bệ hạ thứ tội.
    Ngô Vương tha tội vô lễ cho ông ta, tò mò hỏi:
    - Con ve sầu bà bọ ngựa trên cái cây này có gì đáng để xem vậy/
    Vị đại thần đáp:
    - Thần nhìn thấy một con ve sầu đang uống sương, không đề phòng một con bọ ngựa đang cong mình chuẩn bị tấn công nó. Nhưng con bọ ngựa không ngờ rằng có một chú chim sẻ cũng đang rình bắt mình, còn con chim sẻ lại không biết rằng trong tay thần đang cầm súng bắn chim định bắn nó.
    Ngô Vương nghe xong, ngẫm nghĩ rồi cười:
    - Ta đã hiểu ý của khanh rồi.
    Cuối cùng, Ngô Vương quyết định không tấn công nước Sở nữa.

    Lời bàn:
    Nếu chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà không tính đến cái hoạ ẩn nấp phía sau thì sẽ khiến mình rơi vào cái thế hiểm nguy.

    "Nếu tôi phải chết. Tôi muốn có người trả tiền cho cái chết của tôi!"
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php?331888
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php/361237
    ___________

  2. Những người sau đây 9 đã cám ơn lahang.manulife về bài viết hữu ích này

    BeBon2011 (12-28-2012), blu (11-07-2013), dangtrandang (06-23-2013), fang_rong (08-31-2011), ha.vi2011 (12-03-2012), lyhuyen (09-21-2011), SmartNet (12-03-2012), tkkh (04-23-2014), zztienquangzz (04-23-2014)

  3. #2
    Tham gia ngày
    Jan 2010
    Bài gởi
    44
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 6 lần trong 5 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    ôi, con trai mình thích đọc truyện lắm mà mẹ ko biết sưu tầm ở đâu, may quá hôm nay thấy topic của mẹ lahang, mẹ nó chịu khó post đủ 108 truyện như đã hứa nhé, tớ add favorites rồi đấy, mỗi ngày sẽ vào đây copy về đọc cho con trai nghe, cảm ơn mẹ nó nhiều.

    ___________

  4. Người dưới đây đã cám ơn judyhtd về bài viết hữu ích:

    lahang.manulife (08-17-2011)

  5. #3
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Nơi Cư Ngụ
    Phố Khương Thượng - Đống Đa - Hà Nội
    Bài gởi
    180
    Click:
     
    Cám ơn
    283
    Được cám ơn 104 lần trong 60 bài
    Blog Entries
    1
    Điểm đánh giá
    0

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    Sorry cả nhà, hôm nay vào topic muộn. Mình đã hứa là mỗi ngày mình sẽ chép một câu chuyện. Hứa là sẽ thực hiện nghiêm túc mà.
    Câu chuyện thứ 2: ĐÔNG THI

    Thời Xuân Thu, ở nước Việt có một cô gái vô cùng xinh đẹp tên là Tây Thi. Nàng được người đời sau coi là một trong tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc cổ đại. Người ta thường tả sắc đẹp của nàng khiến cho chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn. Trong mắt mọi người, từng động tác cử chỉ bình thường của nàng cũng đều uyển chuyển, đẹp đẽ đáng yêu.
    Tây Thi bị bệnh đau ngực, cứ mỗi lần phát bệnh, nàng đều lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt. Dù vậy, trong mắt mọi người, ngay cả dáng vẻ ấy của nàng cũng đẹp não nùng, khiến cho người ta thêm yêu mến.
    Ở thôn bên cạnh có một cô gái xấu xí tên là Đông Thi, luôn tìm mọi cách trang điểm để trở nên xinh đẹp. Một hôm, Đông Thi gặp Tây Thi trên đường, thấy Tây Thi lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt, trông vô cùng xinh đẹp. Đông Thi nghĩ, người ta ca ngợi Tây Thi xinh đẹp, hoá ra là vì dáng vẻ của cô ta khi nhăn mặt, nếu làm như thế nhất định mình cũng sẽ trở nên xinh đẹp. Thế là Đông Thi bắt trước Tây Thi, tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt, diễu qua diễu lại trong thôn. Điệu làm bộ làm tịch ấy khiến cho cô ta vốn đã xấu xí lại càng trở nên khó coi hơn, mọi người trông thấy đều phải vội vàng đóng cửa lại.

    Lời bàn:
    Muốn được trở nên xinh đẹp không có gì là sai. Đông Thi đã sai ở chỗ không hiểu thế nào là đẹp. Không phải thấy người khác đẹp, cứ bắt chước theo là có thể trở nên xinh đẹp. Biết là chính mình, tự nhiên như mình vốn có thì đã đẹp lên một phần rồi.

    "Nếu tôi phải chết. Tôi muốn có người trả tiền cho cái chết của tôi!"
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php?331888
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php/361237
    ___________

  6. #4
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Nơi Cư Ngụ
    Phố Khương Thượng - Đống Đa - Hà Nội
    Bài gởi
    180
    Click:
     
    Cám ơn
    283
    Được cám ơn 104 lần trong 60 bài
    Blog Entries
    1
    Điểm đánh giá
    0

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    Truyện trên ngắn nhỉ, đọc 1 tí đã xong, mình sẽ tiếp câu chuyện thứ 3

    Câu chuyện thứ 3: LỪA VÀ HỔ

    Thời xưa, ở vùng Quý Châu không có Lừa. Có một người hay làm việc tốt đã chở một con lừa đến đây bằng thuyền. Sau đó, ông ta mới phát hiện ra rằng ở đây hầu như không có việc gì cần đến lừa. Thế là ông ta đành thả lừa vào rừng.
    Một hôm, có một con Hổ đi dạo ở trong rừng. Từ xa, Hổ đã trông thấy Lừa. Lần đầu tiên nhìn thấy một con vật cao lớn như vậy, Hổ nghĩ Lừa chắc hẳn phải là một kẻ có bản lĩnh cao cường. Mặc dù bản thân là "Vua rừng xanh", nhưng Hổ vẫn không dám coi thường Lừa. Thế là Hổ nấp một chỗ và bí mật quan sát. Khi nó nhận thấy Lừa không phải là mối đe doạ quá lớn đối với mình, nó liền chầm chậm tiến tới, muốn kết bạn với Lừa. Lừa thấy có một kẻ to gan lớn mật xuất hiện trên lãnh thổ của mình, liền kêu lên một tiếng. Từ tiếng kêu mà suy thì Lừa rõ phải là một kẻ hùng mạnh. Hổ bị một phen khiếp đảm, tưởng Lừa định tấn công mình, sợ hãi chạy trốn. Nhưng Hổ chạy đi rồi mới nhận ra rằng Lừa không hề đuổi theo, mà vẫn nhởn nhơ gặm cỏ ở chỗ cũ. Sau nhiều lần quan sát, Hổ phát hiện ra Lừa không hề có bản lĩnh gì đặc biệt, và nó cũng không còn sợ tiếng kêu của Lừa nữa.
    Hổ càng ngày càng tiếp cận Lừa gần hơn. Khi Lừa đang ăn cỏ, nó chạy tới chạm nhẹ vào Lừa, hoặc khi Lừa đi dạo thì Hổ cố ý đi qua va vào Lừa.
    Hổ liên tục thử thách sự kiên nhẫn của Lừa. Lừa vô cùng tức giận, lần nào cũng giơ móng guốc đá Hổ.
    Dần dần, Hổ biết rằng bản lĩnh lớn nhất của Lừa chỉ là móng guốc để đá đối phương. Nó mừng rỡ phi vọt lên xông vào Lừa, gầm lên một tiếng và cắn chết Lừa.

    Lời bàn:
    Phải biết tin tưởng vào khả năng của mình, dám đấu tranh và giỏi đấu tranh thì không gì là không thể chiến thắng.


    "Nếu tôi phải chết. Tôi muốn có người trả tiền cho cái chết của tôi!"
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php?331888
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php/361237
    ___________

  7. #5
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Nơi Cư Ngụ
    Phố Khương Thượng - Đống Đa - Hà Nội
    Bài gởi
    180
    Click:
     
    Cám ơn
    283
    Được cám ơn 104 lần trong 60 bài
    Blog Entries
    1
    Điểm đánh giá
    0

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    Câu chuyện thứ 4: MUA XƯƠNG NGỰA

    Ngày xưa, có một ông vua rất thích ngựa thiên lý. Vua đã phái người đi khắp nơi để tìm kiếm, nhưng suốt 3 năm trôi qua mà vẫn không tìm được một con ngựa thiên lý nào.
    Một vị đại thần tự nguyện đứng ra đảm nhiệm việc này. Ông ta tâu với vua:
    - Tâu bệ hạ, bệ hạ chỉ cần giao cho thần một nghìn hai trăm lượng vàng, thần sẽ mua về cho bệ hạ một con ngựa thiên lý.
    Nhà vua rất vui mừng, giao cho ông ta một nghìn hai trăm lượng vàng. Vị đại thần đi khắp nơi, hỏi thăm nhiều người, cuối cùng cũng có tin về một con ngựa thiên lý. Nhưng khi vị đại thần tìm được đến nơi thì con ngựa đã chết. Vị đại thần nghĩ, giờ mà quay về tay không thì biết ăn nói làm sao. Thế là ông ta bèn bỏ ra 500 lượng vàng để mua xương của con ngựa chết. Trở về hoàng cung, vị đại thần tâu với nhà vua rằng ông ta đã mua được ngựa thiên lý. Nhà vua rất đỗi vui mừng, sai dắt ngựa ra cho vua xem.
    Vị đại thần mở một chiếc bao lấy xương ngựa ra dâng lên vua. Nhà vua nổi giận, bảo:
    - Cái trẫm cần là một con ngựa sống cậy được ngàn dặm một ngày. Khanh lại mang về một đống xương ngựa vô dụng. Khanh định đùa giỡn với trẫm sao?
    Vị đại thần bình tĩnh nói:
    - Nếu người ta biết bệ hạ dám bỏ 500 lượng vàng ra để mua xương của một con ngựa thiên lý đã chết, thì lo gì không có người mang ngựa thiên lý đến dâng cho bệ hạ.
    Nhà vua không tin lắm, nhưng cũng không trách tội vị đại thần nữa. Tin đó được truyền đi, người ta đều tin đức vua là một người yêu ngựa thiên lý thật sự. Chẳng bao lâu sau, nhà vua đã được dâng tặng những con ngựa thiên lý tốt nhất.

    Lời bàn:
    Làm bất kỳ điều gì cũng không nên chỉ nói miệng, mà phải thể hiện thành ý và có hành động cụ thể, như thế mới được người khác tin tưởng và nể phục.


    "Nếu tôi phải chết. Tôi muốn có người trả tiền cho cái chết của tôi!"
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php?331888
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php/361237
    ___________

  8. #6
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Nơi Cư Ngụ
    Phố Khương Thượng - Đống Đa - Hà Nội
    Bài gởi
    180
    Click:
     
    Cám ơn
    283
    Được cám ơn 104 lần trong 60 bài
    Blog Entries
    1
    Điểm đánh giá
    0

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    Câu chuyện thứ 5: NGƯỜI CHA VÀ BÓ TÊN

    Có một người cha trước khi chết gọi ba người con trai đến bên giường, đưa cho họ một bó tên và bảo:
    - Các con hãy thử bẻ bó tên này xem ai có thể bẻ gãy được.
    Người con cả gắng hết sức nhưng không thể bẻ nổi bó tên. Người con thứ cũng bẻ, nhưng vô ích. Người con út lấy hết sức bình sinh để bẻ, bó tên vẫn không bị gãy một chiếc nào.
    Người cha cầm lấy bó tên và tháo ra, rồi bẻ từng chiếc một, không cần mất sức cũng bẻ gãy hết rồi ôn tồn nói với các con:
    - Đó chính là sức mạnh của sự đoàn kết. Nếu các con biết đoàn kết với nhau thì không ai có thể đánh bại được các con. Hãy hứa với cha rằng, ba con sẽ chung sống hoà thuận và đoàn kết, thương yêu nhau sau khi cha nhắm mắt xuôi tay. Nói xong, người cha trút hơi thở cuối cùng.
    Người cha chết đi để lại cho các con rất nhiều tài sản, nhưng lại không nói phải phân chia như thế nào. Ba anh em đền tranh lấy phần hơn, không ai chịu nhường ai. Thế rồi, họ dứt khoát chia riêng rẽ mỗi người một gian nhà và không qua lại với nhau nữa, quên hẳn lời cha dặn trước khi qua đời.
    Không lâu sau, có một chủ nợ đến nhà, đòi 3 anh em phải trả món nợ mà cha họ đã vay trước đây. Ba anh em đùn đẩy nhau, không ai chịu trả nợ cho cha. Chủ nợ kiện 3 người lên quan. Quan phủ bắt 3 anh em mỗi người phải bỏ ra một phần đủ để trả món nợ. Họ vẫn ngoan cố không chịu. Quan phủ liền tịch thu tải sản của họ. Tới lúc ấy, họ mới nhớ tới lời dặn dò của cha, nhưng hối hận thì đã muộn mất rồi.

    Lời bàn:
    Có câu "Một cây làm chẳng lên non", khi gặp khó khăn, nếu đoàn kết một lòng thì nhất định sẽ vượt qua.


    "Nếu tôi phải chết. Tôi muốn có người trả tiền cho cái chết của tôi!"
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php?331888
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php/361237
    ___________

  9. #7
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Nơi Cư Ngụ
    Hà Nội
    Bài gởi
    21,269
    Click:
     
    Cám ơn
    4,744
    Được cám ơn 8,161 lần trong 5,823 bài
    Điểm đánh giá
    3 (100%)

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    đánh dấu để cùng chung tay với bạn nhé.

    ___________

  10. Người dưới đây đã cám ơn phuongedu về bài viết hữu ích:

    lahang.manulife (08-20-2011)

  11. #8
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Nơi Cư Ngụ
    Bắc Giang
    Bài gởi
    2,843
    Click:
     
    Cám ơn
    368
    Được cám ơn 543 lần trong 401 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    Oánh dấu để khi nào có thời gian rảnh đọc

    ___________

  12. Những người sau đây 2 đã cám ơn DinhKhoa về bài viết hữu ích này

    lahang.manulife (08-21-2011), miubong1804 (12-27-2012)

  13. #9
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Nơi Cư Ngụ
    Phố Khương Thượng - Đống Đa - Hà Nội
    Bài gởi
    180
    Click:
     
    Cám ơn
    283
    Được cám ơn 104 lần trong 60 bài
    Blog Entries
    1
    Điểm đánh giá
    0

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    Câu chuyện thứ sáu: CHUỘT NHÀ VÀ CHUỘT ĐỒNG

    Chuột nhà và Chuột đồng là bạn thân của nhau. Chuột đồng sống ở nông thôn, ngày ngày ra đồng ăn thóc, cuộc sống rất vui vẻ, hạnh phúc. Chuột nhà sống trong một hốc tường của một gia đình giàu có ở thành phố. Khi chủ nhà đi vắng, Chuột nhà chạy ra trộm thức ăn: nào là đỗ, thóc, pho mát, mật ong... Cuộc sống của Chuột nhà cực kỳ sung túc.
    Một hôm, Chuột đồng mời Chuột nhà đến chơi. Chuột nhà diện lễ phục về chốn đồng quê dự tiệc. Chuột đồng mang đại mạch và thóc mà mình dự trữ được ra đãi khách. Chuột nhà vừa ăn đại mạch và thóc vừa bảo Chuột đồng:
    - Bạn thân mến ơi, bạn sống như một con kiến tầm thường vậy. Còn chỗ tôi thì có bao nhiêu là thứ ngon. Bạn hãy lên thành phố hưởng thụ với tôi.
    Thế là Chuột đồng theo Chuột nhà lên thành phố sinh sống. Trong bếp nhà chủ của Chuột nhà, Chuột đồng thấy có đõ, thóc, lại còn có cả pho mát, mật ong... Nó thèm đến nỗi nước miếng cứ chảy ra ròng ròng. Không ngờ Chuột nhà lại có lắm cái ăn như vậy, nó rất ngưỡng mộ Chuột nhà.
    Khi chúng đang chuẩn bị đánh chén thì có tiếng người mở cửa bếp. Chuột nhà nhát gan, nghe thấy tiếng động liền ba chân bốn cẳng chui tọt vào hang. Khi xung quanh yên tĩnh trở lại nó mới dám chui ra. Vừa định cầm miếng pho mát lên thì lại có người mở cửa bếp. Chuột nhà lại vội vàng trốn vào hang.
    Lúc này, Chuột đồng đói đến mức bụng kêu òng ọc. Nó run run nói với Chuột nhà:
    - Tạm biệt bạn thân mến! Bạn cứ việc hưởng thụ những thứ ngon lành này đi, còn tôi không muốn cứ phải nơm nớp lo sợ như thế nữa. Tôi sẽ quay về ăn thóc, sống một cuộc sống bình thường và yên ổn.

    Lời bàn:
    Một cuộc sống giản dị nhưng vui vẻ, hạnh phúc còn hơn là sung túc, ăn ngon mặc đẹp nhưng luôn phải lo lắng, sợ hãi.


    "Nếu tôi phải chết. Tôi muốn có người trả tiền cho cái chết của tôi!"
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php?331888
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php/361237
    ___________

  14. #10
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Nơi Cư Ngụ
    Phố Khương Thượng - Đống Đa - Hà Nội
    Bài gởi
    180
    Click:
     
    Cám ơn
    283
    Được cám ơn 104 lần trong 60 bài
    Blog Entries
    1
    Điểm đánh giá
    0

    Default Ðề: 108 truyện ngụ ngôn hay nhất

    Câu chuyện thứ bảy: CÁO BỊ RƠI XUỐNG GIẾNG

    Có một con Cáo không may bị rơi xuống giếng. Nó cố gắng mãi để trèo lên mà không làm sao lên được. Cuối cùng đành phải ở lại dưới giếng.
    Một lúc sau, có một con Dê khát nước ra giếng uống nước. Nhìn thấy Cáo ở dưới giếng, Dê cất tiếng hỏi:
    - Anh Cáo thân mến, xin hỏi nước ở dưới giếng có vị ra sao vậy?
    Cáo gặp được Dê thì mừng thầm trong bụng. Nó nghĩ: "Cuối cùng cơ hội thoát chết của ta cũng đã đến rồi".
    Thế là Cáo vừa liếm môi vừa làm ra vẻ, nói:
    - À, bác hỏi đúng người rồi đấy. Tôi vừa mới uống nước ở dưới giếng này xong, vị ngon miễn chê. Đây là đúng là nguồn nước ngon nhất thế gian đấy. Bác đừng do dự, mau xuống đây uống đi. Bác sẽ thấy ngay là tôi nói không sai tí nào.
    Nghe Cáo nói, Dê lại càng cảm thấy khát hơn, còn đâu nghĩ được là Cáo có thể lừa mình? Dê háo hức nhảy xuống giếng. Sau khi uống nước xong, Dê mới nhận ra rằng để trèo lên miệng giếng không phải là chuyện dễ. Nó liền bàn với Cáo để tìm cách thoát khỏi giếng.
    Cáo nghĩ ngợi một hồi rồi bảo Dê:
    - Tôi nghĩ ra cách này. Bác gác hai chân trước lên thành giếng, rồi dựng sừng lên, tôi sẽ trèo lên lưng bác để nhảy lên trước rồi sẽ kéo bác lên sau, thế là cả hai chúng ta đều thoát.
    Dê bằng lòng làm theo lời Cáo. Cáo trèo lên lưng Dê rồi lấy sức bật nhảy lên miệng giếng. Nó thoát được rồi liền bỏ mặc Dê lại. Dê vô cùng tức giận, mắng Cáo là kẻ không biết giữ lời hứa. Cáo bảo Dê:
    - Này, ông bạn, nếu đấu óc ông đủ thông minh thì ông đã chẳng nhảy xuống đó.

    Lời bàn:
    Khi làm việc, không nên hành động bột phát mà phải nghĩ tới hậu quả sau này, suy tính trước xem tiếp theo phải làm gì, chứ không nên làm tới đâu nghĩ tới đó.


    "Nếu tôi phải chết. Tôi muốn có người trả tiền cho cái chết của tôi!"
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php?331888
    http://www.lamchame.com/forum/showthread.php/361237
    ___________

  15. Người dưới đây đã cám ơn lahang.manulife về bài viết hữu ích:

    Lý Thị Liên (12-10-2012)

Trang 1/10 1234567 ... cuốicuối

Đánh dấu ghi nhớ địa chỉ

Đánh dấu ghi nhớ địa chỉ

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không thể tạo đề tài
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể gắn kèm file
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •