Trang 1/9 1234567 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 83
  1. #1
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Bài gởi
    17
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default Khi vợ chồng phải sống xa nhau

    Không phải vợ chồng nào cũng được đoàn tụ. Có nhiều gia đình vợ và chồng thường xuyên phải sống xa nhau. Thời kháng chiến chồng nơi tiền tuyến vợ ở hậu phương. Nay thời bình họ lại vẫn phải xa nhau, vì lý do công việc, học tập ở nước ngoài ...

    Mình rất mong mọi người cùng chia sẻ. Những người phụ nữ cần phải làm gì để "một mình chèo lái" với gia đình của mình trong cái xã hội đầy rẫy những lo toan bộn bề này, làm sao để vẫn xây dựng được một gia đình vẫn trong ấm ngoài êm ...

    Các đề tài tương tự:
    Mod CGDDB
    ___________

  2. #2
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Bài gởi
    17
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Có những câu chuyện rất cảm động về những người phụ nữ tần tảo với gia đình như thế này:

    Dáng mẹ

    Cho đến giờ, khi đã trưởng thành, đã đi được nhiều nơi, thấy được nhiều điều, con vẫn không thể quên dáng mẹ tảo tần trong nắng chiều dạo ấy.

    Hồi mẹ còn nhỏ, có lần một bà cụ bảo số mẹ lận đận, lấy chồng cũng phải sống xa chồng. Quả vậy, những năm mới cưới rồi có đứa con đầu lòng, đứa thứ hai, thứ ba, thứ tư; ba cứ đi biền biệt. Khi thì ba lên đường biệt phái vào Nam mở đường Trường sơn, khi thì bám trụ xây cầu Thăng Long (ba vốn là kỹ sư giao thông mà). Một mình mẹ vừa đi làm vừa nuôi dạy 4 anh em con. Hết giờ làm việc ở cơ quan, mẹ lại lao vào trồng rau lang, khoai sọ để lấy rau nuôi lợn, trồng mía để anh em con có cái ăn khi trời nắng nóng. 5 giờ chiều mẹ đạp xe hơn chục cây số, dầm mình dưới đầm nước cao ngang ngực, vớt rau tóc tiên về bằm cho lợn ăn. Đứa con gái lớn là con; lúc ấy chừng 8-9 tuổi, đã biết giúp mẹ nấu cơm, tắm rửa cho hai em và băm rau lợn. Chỉ vậy thôi nhưng mỗi lần được mẹ khen con hãnh diện vô cùng.

    Lương của ba, của mẹ và tiêu chuẩn con cán bộ của anh em con thời kỳ những năm 70 cũng đủ để cả nhà có cái ăn, cái mặc. Nhưng mẹ lại muốn anh em con đủ đầy hơn, mẹ chẳng ngại công việc khó nhọc để làm thêm ngoài giờ. Nhớ dạo ấy gần khu tập thể nhà mình có đơn vị bộ đội, các chú ấy thường đến chở than ở khu hậu cần. Mẹ và cô Dung đã nhận xúc than lên xe sau mỗi giờ tan tầm. Mẹ vốn nhỏ bé, trước khi đi thoát ly mẹ chẳng phải làm việc gì nặng nhọc bởi mẹ là con út, bà ngoại lại bán hàng xén nên kinh tế gia đình cũng không đến nỗi nào. Vậy mà vì các con, mẹ lại làm thêm công việc nặng nhọc và đầy ô nhiễm đó. Khăn choàng che kín, mẹ giấu đi khuôn mặt trắng hồng của mình, nhưng con vẫn nhìn thấy những giọt mồ hôi ướt đầm lưng áo mẹ. Đôi tay mẹ thoăn thoắt xúc than vào giỏ rồi khiêng lên xe, chắc mẹ mỏi lưng và đau tay lắm. Vậy mà khi con dắt em ra chơi, mẹ vẫn cười thật tươi bảo con đưa em về, ở đây bụi lắm.

    Ráng chiều hắt những tia nắng cuối ngày lên lưng mẹ, lấy nón làm quạt mẹ tìm chút gió mát rồi lại nhanh tay làm. Có lẽ nghĩ đến chiếc áo mới cho em con, đến chiếc cặp đi học cho con và anh Cả, mẹ đã quên mất những giọt mồ hôi đang làm cay cả mắt.

    Cho đến giờ, khi đã trưởng thành, đã đi được nhiều nơi, thấy được nhiều điều, con vẫn không thể quên dáng mẹ tảo tần trong nắng chiều dạo ấy.

    (theo Người viễn xứ)

    Mod CGDDB
    ___________

  3. #3
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Nơi Cư Ngụ
    TP HCM
    Bài gởi
    362
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 250 lần trong 29 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Hay qua , xúc động nữa ...quả là những người phụ nữ ngày xưa và cả bây giờ phải sống xa chồng chịu nhiều thiệt thòi về nhiều mặt .
    Nếu là mình k biết mình có đủ nghị lực để vượt qua k nữa , xa chồng có 1 tuần mà dường như cả tháng và không thích như vậy chút nào .

    NGUYÊN-KIÊN (BH-HP)
    Bố mẹ Winni ( 10 /08/2005 )
    ___________

  4. #4
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Nơi Cư Ngụ
    TP.HCM
    Bài gởi
    240
    Click:
     
    Cám ơn
    4
    Được cám ơn 20 lần trong 13 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Chắc hồi xưa các cụ có kiên nhẫn và niềm tin hơn giới trẻ của mình ngày nay. Hay do hoàn cảnh khiến người ta chung thủy nhỉ?
    Bố mẹ ruột mình chờ nhau 9 năm , sau ngày giải phóng mới đoàn tụ đấy. Bố mẹ chồng cũng từng xa nhau 7 năm. Trong thời gian đó bao nhiêu vất vả nuôi con 1 mình, lại phải lo mẹ chồng, rồi dành dụm đi thăm chồng ... ngẫm lại mình thật khâm phục các cụ quá. Chắc hẳn phải nhờ 1 tình yêu cao cả nào đó mới vượt qua được ??

    Mẹ bé Băng Đăng

    ___________

  5. #5
    Tham gia ngày
    Jan 2005
    Bài gởi
    71
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 5 lần trong 3 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    có khi vì hàon cảnh bắt buột không chọn lựa được thì vợ chồng phải xa nhau, giống như sau khi giải phóng, ba mình bị đi tù cải tạo chẳng hạn, thì vì ba mẹ mình không có chọn lựa được nên họ đành phải xa nhau, còn thời nay có người vì công việc làm ăn, đi học ở nước ngoài vv, nói chung là vì họ chọn lựa sự sống xa nhau đó thì San không bao giờ hiểu nổi tại sao họ lại làm như vậy
    như San có cô bạn, giỏi lắm nhe, có chồng có đứa con trai 4,5 tuổi mà bỏ đi học ở mỹ cả năm trời, xong rồi tưởng nổi nhớ con làm cô ta muốn mau mau quay về chứ, nhưng không, cô ấy xin ngay được xuất học bổng đi nhật thêm vài năm nữa và đi liền, San tự hỏi tại sao cô ấy lại làm thế, nếu cô ấy quá ham học ham tiến thân tại sao lại lấy chồng, tại sao lại sinh con, làm như thế thì cái thằng bé con cổ mới thảm thương làm sao, San thì không thể nào hình dung nổi lũ con ở nhà của San sẽ ra sao nếu vắng bóng mẹ chỉ 1 ngày

    ___________

  6. #6
    Tham gia ngày
    Nov 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Hanoi
    Bài gởi
    81
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 2 lần trong 2 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Trời ơi, em sắp phải xa chồng em nửa năm đây này. Ai có kinh nghiệm gì tư vấn cho em với.
    Em buồn quá

    Love is never say sorry!
    ___________

  7. #7
    Tham gia ngày
    Jan 2005
    Bài gởi
    137
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 5 lần trong 5 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Mình có người bạn sống xa chồng cả năm trời do chồng cổ đi học bên Nhật. lúc đó cô ấy lại mới sinh em bé, thật tội nghiệp, một mẹ một con rồi vẫn phải đi làm.. cũng may có bà Ngoại ở bên, nhưng đến tối thì chỉ có hai mẹ con một mình với nhau. mình thực sự khâm phục sức bền ấy. mình cứ nghĩ nếu mình trong hoàn cảnh ấy thì sao nhỉ chắc tiêu quá vì cứ đến tối là ca trực em bé của AX mình mà.

    nhưng bây giờ là thời đại thông tin mà ta có meo này, có chat này, điện thọai thẻ này.... có gì chị em mình cứ việc tỉ tê cho đỡ nhớ, và còn điều chỉnh các chàng từ xa nữa chứ. quả là ngẫm lại cũng còn sướng hơn cha mẹ ta xưa nhiều phải không.

    me cua bimcun
    ___________

  8. #8
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gởi
    3
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 1 lần trong 1 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Mình củng là ngưòi từng sống xa chồng những 2 năm đây!

    ___________

  9. #9
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Nơi Cư Ngụ
    TPHCM
    Bài gởi
    174
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 17 lần trong 10 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default

    Trích Nguyên văn bởi sunset
    Mình củng là ngưòi từng sống xa chồng những 2 năm đây!
    sunset có thể chia sẻ bí quyết với mọi người có được không ? Chuyện chăm con một mình ra sao, khó khăn vất vả như thế nào ? Mình sẽ phải làm gì để một mình lèo lái con thuyền về được đến bến bình yên ?

    Từ lúc quen nhau yêu nhau rồi lấy nhau đến nay mình chỉ xa chồng được có 2 tuần nên chẳng có kinh nghiệm gì nhiều. Chỉ thấy khi thì nhơ nhớ, khi thì buồn buồn và khi thì khỏe re vì chẳng phải cơm nước hầu hạ mỗi ngày.

    Nhưng biết đâu biết đâu đấy, rồi sẽ có một ngày em xa anh, xa thật xa...

    Mọi người biết thì chia sẻ giúp mình với nhé.

    ___________

  10. #10
    Tham gia ngày
    Dec 2004
    Nơi Cư Ngụ
    Tp. Ho Chi Minh
    Bài gởi
    191
    Click:
     
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 3 lần trong 3 bài
    Điểm đánh giá
    0

    Default Làm sao bây giờ?

    Mọi người ơi! Me_be_Chip cũng đang buồn nẫu ruột vì vừa nghe tin: Có thể Ba_be_Chip sẽ được công ty đưa đi học ở Nhật khoảng 3 tháng_đúng vào thời điểm mình sanh bé (tháng 8 ) đây này !
    Anh ấy giúp mình chăm con mỗi tối, Chip nó thương Ba lắm! Mình cứ yên tríi là có thể giao Chip cho Ba chăm trong những ngày mình bận lo cho em bé mới ra đời... Thế mà bây giờ lại...
    Sanh con trong hoàn cảnh không có Chồng mình bên cạnh, sao Me_be_Chip thấy bất an quá...

    ___________

Trang 1/9 1234567 ... cuốicuối

Đánh dấu ghi nhớ địa chỉ

Đánh dấu ghi nhớ địa chỉ

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không thể tạo đề tài
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể gắn kèm file
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •