Quả bóng màu đen Một cậu bé da đen cùng mẹ bước vào tiệm bán tạp hóa ở góc đường.Mắt cậu sáng lên khi nhìn thấy những quả bóng nhiều màu chuyển động theo gió:màu đỏ, màu xanh, màu xanh, màu trắng, màu đen, màu vàng... Sau khi quan sát một hồi lâu, cậu bé bỗng ngập ngừng hỏi mẹ: - Mẹ ơi, quả bóng màu đen có bay cao như những quả bóng khác không? Người mẹ không ngăn được xúc động, liền ôm cậu bé vào lòng và dịu dàng nói: - Con nhìn này. Người mẹ mua một chùm bong bóng đủ màu, sau đó bà tháo sợi dây buộc và thả cho chúng bay lên. Những quả bóng đồng loạt bay lên thành một cụm, rồi tỏa ra khắp nơi, bay cao dần, cao dần cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt. - Con có thấy quả bóng màu đen cũng bay cao như những quả bóng khác không? -Người mẹ hỏi. - Vâng ạ! Con thấy rồi. -Cậu bé reo lên. - Con thấy đấy, những quả bóng cũng giống như con người chúng ta, điều quan trọng không nằm ở dáng vẻ bên ngoài, mà là những gì tâm hồn chúng ta chứa đựng. Đó mới thực sự là điều quan trọng con ạ.
Một chuyến đi xa Một người cha dẫn cậu con trai đi cắm trại ở một vùng quê để cậu bé hiểu được cuộc sống bình dị của những người ở đó. hai cha con họ sống chung với một gia đình nông dân. Trên đường về, người cha hỏi: " Con thấy chuyến đi thế nào?" - Tuyệt lắm cha ạ! - Cậu bé đáp. - Vậy con đã học được gì từ chuyến đi này? - Người cha hỏi tiếp. - Ở nhà chúng ta chỉ có một con chó, còn mọi người ở đây có tới bốn. Chúng ta chỉ có một cái hồ bơi trong vườn, còn họ có cả một giòn sông. Chúng ta thắp sáng bằng những bóng đèn điện, còn họ đêm đến lại có rất nhiều ngôi sao tỏa sáng. Nhà mình có những cửa sổ nhưng họ có cả một bầu trời bao la. Cảm ơn cha đã cho con thấy cuộc sống bên ngoài rộng mở và đẹp làm sao. Theo Inspire Today.
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ hì, e sẽ cố gắng up thêm nhiều truyện hay và ý nghĩa để các mẹ kể cho baby nhà mình thưởng thức
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Hì, tên topic hay quá cô ah. Tuệ Anh mấy hôm rồi sốt toàn 40.3 cô ah, uống thuốc và chườm cũng chỉ xuống được 39 độ. Sáng nay thì chảy máu cam mũi và miệng lóe lọe nhìn sợ quá, tại nóng trong, hic.
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Chục ngày nay trong viện với bà em nên k vào LCM c ạ. Trôm vía sao đợt này T.A cũng gặp mấy chuyện xui xẻo thế nhỉ, hết đau tay lại ốm. Khổ thân quá chị nhỉ. Chắc bố mẹ xót xa lắm, hic hic. hihi, e sẽ tiếp tục up thêm chuyện nữa nhé
Ai là người giàu có? Không bao giờ quên được lễ Phục sinh năm 1946. Năm đó tôi 14 tuổi, em gái Ocy của tôi 12 tuổi, còn chị Darlene 16 tuổi. Bố tôi đã qua đời trước đó năm năm nên bảy anh chị em chúng tôi sống cùng với mẹ trong một ngồi nhà chật hẹp. Năm trước, hai chị đầu của tôi đi lấy chồng, và các anh tôi cũng thoát ly khỏi gia đình. Một tháng trước ngày lễ Phục sinh, vị mục sư ở nhà thờ chúng tôi vẫn thường đi lễ thông báo rằng năm nay nhà thờ sẽ tổ chức một ngày lễ quyên góp đặc biệt để giúp một gia đình đang gặp khó khăn. Ông kêu gọi mọi người nên dành dụm ít tiền và dang tay giúp đỡ. Tan lễ về nhà, chúng tôi bàn với nhau xem mình có thể làm được gì. Chúng tôi quyết định mua 20 ký khoai tây để dành ăn cả tháng. Như thế chúng tôi sẽ tiết kiệm được 10 đô la tiền chợ để làm tiền quyên góp. Chúng tôi còn nhẩm tính nếu hạn chế sử dụng điện và nghe đài, sẽ được thêm một khoản tiền nữa. Chị Darlene nhận việc quét sân, lau nhà cho nhiều người, và cả hai chị em tôi cùng nhận trông trẻ cho bất kỳ ai có nhu cầu. Chỉ với 15 xu là chị em tôi đã có thể mua đủ vải bông để may ba miếng nhấc nồi rồi đem bán được một đô la. Chúng tôi đã kiếm được 20 đô la nhờ vào việc làm đồ nhấc nồi. Đó là một trong những tháng tuyệt nhất trong cuộc đời của mẹ con chúng tôi. Mỗi ngày chúng tôi đều đếm xem mình đã dành dụm được bao nhiêu tiền. Ban đêm, chúng tôi cứ ngồi trong bóng tối và bàn tán xem gia đình nghèo khó kia sẽ vui sướng thế nào khi nhận được số tiền mà nhà thờ sẽ góp tặng họ. Giáo xứ có khoảng tám mươi người, vì vậy chúng tôi tính toán rằng chắc chắn số tiền cả giáo xứ quyên góp được sẽ phải gấp hai mươi lần số tiền chúng tôi dự tính trao tặng. Chủ nhật nào mục sư cũng nhắc mọi người nhớ tiết kiệm ít tiền cho đợt quyên góp. Vào đêm trước lễ Phục sinh, chúng tôi nôn nao đến mức gần như không thể ngủ được. Chúng tôi không hề quan tâm đến chuyện mình không có quần áo mới để mặc vào dịp lễ Phục sinh, mà chỉ quan tâm đến việc cả nhà đã dành dụm được những bảy mươi đô la cho đợt quyên góp. Chúng tôi háo hức chờ đợi đến lúc được đến nhà thờ! Sáng Chủ nhật đó, trời mưa như trút nước. Tuy không có dù che, lại ở cách xa nhà thờ hơn một dặm, nhưng mấy mẹ con tôi chẳng ngại gì chuyện mình sẽ bị ướt. Chị Darlene nhét miếng bìa cứng vào giày để bít mấy cái lỗ thủng. Nước vào miếng bìa bị rã, và bàn chân của chị cũng ướt sũng. Nhưng rồi chúng tôi cũng yên vị trong nhà thờ, lòng đầy tự hào. Tôi nghe các bạn trạc tuổi mình bình phẩm gì đó về mấy bộ váy cũ chị em tôi đang mặc. Tôi ngắm nhìn họ trong những bộ quần áo mới, nhưng tôi vẫn cảm thấy mình là người giàu có. Khi đợt quyên góp diễn ra, chúng tôi đang ngồi ở hàng ghế thứ hai từ trên đếm xuống. Mẹ cho vào thùng quyên góp một tờ mười đô la, còn chị em tôi mỗi người đóng góp một tờ hai mươi đô la. Chúng tôi ca hát suốt trên đoạn đường trở về nhà. Vào giờ cơm trưa, mẹ dành cho chị em tôi một sự ngạc nhiên. Mẹ đã mua sẵn mười hai quả trứng, và chúng tôi đã luộc trứng để ăn kèm với khoai tây chiên! Chiều tối hôm ấy, vị mục sư đi xe đến nhà chúng tôi. Mẹ ra cửa nói chuyện với ông một lát, và sau đó trở vào nhà với một chiếc phong bì trên tay. Chúng tôi hỏi đó là gì, nhưng mẹ chẳng nói lời nào. Mẹ mở phong bì, một xấp tiền rơi ra. Có tất cả ba tờ hai mươi đô la mới cứng, một tờ mười đô la và mười bảy tờ một đô la. Mẹ cất lại số tiền đó vào phong bì. Cả nhà không ai nói gì mà chỉ ngồi nhìn trân trân xuống đất. Mới đây còn thấy mình là người giàu có, giờ chúng tôi mới hiểu ra mình là người nghèo khổ. Ba chị em tôi đã có một cuộc sống quá hạnh phúc đến nỗi chúng tôi còn thấy tội nghiệp cho những ai không có được bố mẹ như mẹ và người bố đã quá cố của chúng tôi, không có được gia đình đông anh chị em như chúng tôi và không được mấy đứa trẻ khác ghé thăm thường xuyên như vậy. Chúng tôi nghĩ rằng việc chị em dùng chung cái đĩa bạc rồi tìm xem mình có cái muỗng hay cái nĩa nào không cũng vui lắm chứ. Nhà chỉ có hai con dao nên chúng tôi cứ phải chuyền tay nhau trong bữa ăn. Tôi biết nhà mình không có nhiều thứ như những người khác, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ là gia đình mình nghèo. Thế mà vào ngày lễ Phục sinh đó, tôi mới biết là nhà mình như vậy. Vị mục sư đã mang đến cho chúng tôi số tiền dành tặng gia đình nghèo, nên chắc chắn là nhà tôi nghèo, tôi thầm nghĩ. Tôi không thích mình bị coi là nghèo. Tôi nhìn lại chiếc váy đầm, nhìn lại đôi giày đã mòn của mình và cảm thấy vô cùng xấu hổ – thậm chí tôi còn không muốn trở lại nhà thờ nữa. Mọi người ở đó hẳn đã biết nhà tôi nghèo rồi. Tôi nghĩ đến trường học của mình. Tôi là học sinh lớp chín, lớp tôi có trên một trăm học sinh và tôi vẫn luôn đứng đầu lớp. Tôi tự hỏi không biết mấy đứa bạn ở trường có biết nhà tôi nghèo hay không. Tôi quyết định sẽ bỏ học vì tôi cũng đã học xong lớp tám rồi. Thời đó thì chỉ cần có thế thôi. Chúng tôi ngồi lặng im thật lâu. Trời tối, và cả nhà chúng tôi đi ngủ. Suốt cả tuần, mấy chị em tôi cứ cắp sách tới trường rồi về nhà mà chẳng ai nói gì nhiều. Cuối cùng, vào ngày thứ Bảy, mẹ hỏi chúng tôi muốn làm gì với số tiền ấy. Người nghèo dùng tiền để làm gì đây? Chúng tôi không biết. Chúng tôi chưa bao giờ biết là mình nghèo. Chúng tôi không muốn đi lễ vào Chủ nhật nữa, nhưng mẹ bảo chúng tôi phải đi. Dù hôm ấy trời nắng đẹp, nhưng trên đường đi chúng tôi chẳng ai nói với ai lời nào. Mẹ bắt đầu hát, nhưng chẳng đứa nào hưởng ứng, và mẹ cũng chỉ hát mãi có một câu. Buổi lễ hôm ấy có một nhà truyền giáo đến diễn thuyết. Ông kể về những ngôi nhà thờ ở châu Phi được xây bằng gạch phơi khô ngoài nắng, nhưng họ cần có tiền để mua vật liệu lợp mái nhà. Ông bảo số tiền một trăm đô la là đủ để lợp mái nhà cho một nhà thờ. Vị mục sư nói thêm: “Lẽ nào tất cả chúng ta ở đây không thể hy sinh chút ít để giúp đỡ những con người nghèo khó ấy sao?”. Mẹ con tôi đưa mắt nhìn nhau và lần đầu tiên trong suốt tuần lễ ấy, nụ cười lại chớm nở trên môi chúng tôi. Mẹ lần tay trong ví và lấy ra chiếc phong bì. Mẹ đưa nó cho chị Darlene. Darlene chuyền cho tôi, tôi lại đưa tiếp cho Ocy. Ocy để phong bì vào thùng quyên góp. Sau khi đếm xong số tiền quyên góp, vị mục sư thông báo rằng số tiền có được đã vượt con số một trăm đô la một chút. Nhà truyền giáo rất phấn khởi. Ông đã không nghĩ rằng sẽ quyên được số tiền lớn như thế từ nhà thờ nhỏ bé của chúng tôi. Ông bảo, “Hẳn trong nhà thờ này có một số người rất giàu có”. Chúng tôi cảm thấy bất ngờ quá đỗi! Chính gia đình tôi đã đóng góp 87 đô la trong số tiền “hơn một trăm đô la một chút” ấy. Chúng tôi là gia đình giàu có trong nhà thờ! Chẳng phải nhà truyền giáo đã nói như thế sao? Từ đó trở đi, tôi không bao giờ cảm thấy mình là kẻ nghèo khó nữa.
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Hic, chắc năm hạn tháng hạn cô ah nên nó cứ dồn dập. Trộm vía là TA cũng ngoan, ốm sốt mà vẫn chơi, ko quấy khóc nên cũng đỡ mệt cô ah, nhưng người cũng tọp đi, ánh mắt kém tươi đi nhiều. Bà nhà mình ốm hả cô, hic, thời tiết khắc nghiệt này khiến người già trẻ em dễ đau ốm lắm. Kinh tế đã khó khăn mà thời tiết thì khắc nghiệt, cuộc sống xem ra cũng khó sống quá cô nhỉ?
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Trộm vía,TA nhà c vậy cũng đỡ cho bố mẹ, chứ con ốm là bố mẹ đã đứng ngồi lo lắng rồi mà bé lại quấy thì bố mẹ càng lo lắng sốt ruột hơn nữa. Chúc cho TA càng lớn càng mạnh khỏe chăm ngoan Bà e bị u tuyến giáp nhưng bà sợ k dám đi mổ để lâu giờ biến chứng nặng hơn. Mấy hôm rồi nhà e đưa bà vào 108 mổ. Trôm vía, bà gần 80t nhưng mà khỏe lắm ah. Đến ngày t2 bà đã ngồi dậy nói chuyện với con cháu và các bệnh nhân cùng phòng rồi ạ. Bà e mới ra viện đc mấy hôm về nhà an dưỡng chờ điều trị tiếp. Nhưng bsy nói k có gì phải lo lắng hết, mọi cái đều khá tốt. Đợt này vận đen dồn dập nên tình thần e hơi kém chị ạ. Chán nản chả muốn làm việc. Cứ hì hụi làm mà mãi cả đc tí tích cóp nào. Toàn ra tiền thôi. Lại có tiểu nhân ám sau lưng nữa cơ c ạ. Các cụ nói chả sai: Nhàn cư vi bất thiện. Phiền hết cả cõi lòng mề, hehe
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Hic, cuối tuần vừa rồi mẹ cháu lại nằm bẹp ở nhà vì bị ngộ độc thức ăn, trong vòng 1 đêm chạy ra chạy vào với cái toilet mà sút 2kg. Hôm nay đi làm rồi nhưng vẫn cứ lâng lâng. Hic, làm gì mà còn có cả tiểu nhân cơ hả cô, ác thế, yên ổn làm ăn còn khó lại còn dính tiểu nhân thì còn cửa nào mà làm ăn đây? Thời gian này nhà cháu cũng chỉ mong đủ sống, ko dám nghĩ đến tích cóp cô ah, hic.
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Hic, đợt e bận quá cứ đi liên miên nên chả có thời gian vào LCM. C cũng đen ghê đi. Hết chuyện nọ đến chuyện kia. Sức khỏe c ổn định chưa? Cuộc sống giờ khó khăn thật đấy. hi vọng sớm vượt qua giai đoạn này chị nhỉ. Còn e thì sống sao thấy mình thích mình vui là được kệ cho cái kẻ gọi là tiểu nhân ấy cứ đi sau lưng săm soi ganh ghét ng khác xao nhãng chuyện của bản thân thế là hắn tự trả báo. hehe.
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Hì, hôm trước mẹ cháu lại còn bị cái cánh cửa nó rơi vào chân đúng động mạch hay tĩnh mạch gì đó mà chảy máu cả ngày, bị từ sáng mà chiều mới cầm máu được. Đến hôm nay thì đi lại gần bình thường rồi. Ko hiểu còn hạn gì nữa ko cô ah. Chán đời, mẹ cháu đi cắt tóc tém nhìn như con trai rồi, để thấy có cái gì mới mẻ vui vẻ một chút cô ah.
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ ối rời, e cũng định đi cắt tóc nè c. Chán quá định đi cắt tóc hoặc ép thẳng tóc ra. Sao phụ nữ khi buồn hay túm lấy mái tóc để thay đổi thế nhỉ? chắc là chả có gì để đổi đc nữa nên đành mang tóc ra xử lý chị nhỉ. keke Sáng cuối tuần vui vẻ, chúc cho chị e mình bay hết tất cả các hạn xấu xí luôn nha c ♥
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Hì, thực ra thì mẹ cáhu trước giờ đều để tóc ngắn rồi, giờ chỉ cắt tém đi cho cá tính mới mẻ tí. Còn cô mà cắt ngắn mới là thay đổi bất ngờ, nhưng nghĩ thế thấy tiếc mái tóc dài quá. Mẹ cháu chưa hết hạn cô ah, vẫn thấy có mấy việc bực mình, haizzz!
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ ac ac, vẫn còn cơ hả c? hic hic. Thời tiết đã khó chịu lại thêm nhiều chuyện phiền phức nữa nhức đầu ghê. C cố lên nha .
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Hì, có thể cũng do mình nữa cô ah. Khi mà nhiều việc ko hay dồn vào 1 lúc khiến mình sức khỏe thfi giảm sút, tinh thần cũng mệt mỏi, dẫn đến ko tập trung, thành ra việc nọ xọ việc kia. Hì, hôm nay cuối tuần rồi. Nghĩ đến giấc ngủ nướng sáng mai mà thấy sung sướng rồi.
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ! Thanks bạn lyhuyen về những câu chuyện hay và ý nghĩa
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Vâng cũng có 1 phần là vậy. Hnay, Cn mà e vẫn dậy sớm như mọi ngày, chắc dạo này dậy sớm nên quen mắt. hihi. Các mẹ đọc mà thích mà e vui lắm lắm luôn ấy . Mấy ngày nay lu bu nhiều thứ nên ngồi với máy là chỉ đọc đạch thôi ngại gõ bàn phím ghê. Để 1,2 hôm nữa e lấy lại tinh thần e lại chọn lọc truyện tiếp nha.
Ðề: Mẹ kể con nghe ♥ Hì, gọi là ngủ nướng cũng chỉ thêm được 1 tiếng so với ngày thường cô ah. Đầu tuần rồi, chúc cô tuần mới may mắn và vui vẻ nhé!