con gái em nay đã 2t, nhưng bé rất hay dỗi, kể cả ko ai động đến ngừoi cũng lăn đùng ra dỗi, hỏi nó nó cũng lăn đùng ra, mà khóc thì cứ như bị cắt tiết ấy, tiếng lại to, cựa khỏe, ko bế nổi, em ko đánh cũng ko dc, nói nhẹ cũng ko dc , quát ko dc, nịnh nọt cũng làm rồi, em hết cách rùi, đang đêm ngủ cuãng tụ nhiên khóc như là mê ngủ nhưng có mà dỗ nửa tiếng đồng hồ cũng ko nín, em nản quá, stress quá, nó chỉ muốn theo ý nó thôi
Ðề: các mẹ tư vấn giúp em Bé đến tuổi này thường hay thế đấy chị ạ. Bé nhà em quãng tầm 2 tuổi cũng thế, hay dỗi, hay hờn, hay ăn vạ, nửa đêm cũng khóc ầm ĩ... Nhưng độ 1 thời gian thì tự nhiên hết. Thời gian đó em cũng mệt mỏi và stress lắm, nhưng cố gắng kiềm chế để ko quát mắng con, cố gắng dỗ dành thật kiên trì nhưng dứt khoát. Cũng chả có tác dụng j mấy đâu ạ, chủ yếu là luyện sự kiên nhẫn cho mình thôi ạ. Vì em nghĩ càng quát mắng càng ko có tác dụng j, chỉ làm con khóc thêm thôi. Em cũng cố gắng chơi với con nhiều hơn (dù đi làm về đã mệt lắm rồi ý). Vừa chơi lại vừa giải thích, kể chuyện cho con nghe, kiểu như bạn nào ngoan, ko khóc nhè thì sẽ làm bố mẹ vui, cả nhà cùng vui... Hi vọng con hiểu để ko làm mẹ mệt mỏi nữa. Mong mẹ và bé sớm vượt qua giai đoạn này!
Ðề: các mẹ tư vấn giúp em em cũng đã cố gắng nhưng em nóng tính, cv nhiều, về lại giải quyết chuyện con suốt ngày ăn vạm, muốn nổ tung đầu, đã thế còn hay chửi chứ
Ðề: các mẹ tư vấn giúp em í, giống hệt thằng con em mà nó lại mới 18 tháng thôi chứ. em cũng streessssssssssssssssssss
Ðề: các mẹ tư vấn giúp em em khủng hoảng quá, mà tiếng bé to như ngừoi lớn ấy nên khi nó gào muốn nổ tung đầu
Ðề: các mẹ tư vấn giúp em Mình có người bạn, con nó giờ được 3 tuổi rồi, mà lúc trước đó thì y như con chủ top, mà bây giờ ngoan lắm, biết xin lỗi ba mẹ nếu mắc lỗi đó. Bạn mình dạy bằng cách, khi nó đòi , nó dỗi, nó la hét làm hư thì đem nó ra ngoài , cho nó đứng gốc cây , góc tường, quay mặt úp vô , đứng 1 mình ở đó, muốn kêu khóc gì thì khóc ( nhưng vẫn theo dõi nó nhé ) vậy mà nó sợ nên ngoan hẳn .
Ðề: các mẹ tư vấn giúp em Hi, cố gắng lên mẹ nó nhé! Em cũng nóng tính lắm ấy chứ, nhưng mà biết tính con mình nên cố gắng nhẫn nhịn đấy ạ. Hoàn cảnh của em như thế này nhé: Lấy chồng xa, chồng lại là bộ đội, mấy tuần mới về đc 1 lần, chẳng phụ giúp j đc mấy. Nhà cửa chưa ổn định (chỉ có nhà ở quê chồng - xa). Lúc bấy giờ lương còn thấp, lương chồng còn thấp hơn >>> Đau đầu chuyện kiếm tiền và chi tiêu, tiết kiệm. Em ở với bố mẹ đẻ, bố mẹ cũng hỗ trợ nhiều. Nhưng vẫn ko thoải mái vì bố mẹ ko hợp con rể, mỗi lần chồng về thăm là lại ko vui . Đi làm thì xa, cách nhà 20km, sáng đi sớm, chiều về muộn. Đấy, em mệt như thế đấy, mà con thì vừa quấy, vừa lười ăn, vừa còi. Em cũng stress lắm ấy chứ. Lắm hôm ức chế ko chịu đc, ru con ngủ xong thì mẹ nằm khóc rưng rức... Nhưng dù ntn, vẫn phải luôn luôn cố gắng, cố nhắc nhở mình phải thật kiên nhẫn với con. Mình lỡ quát mắng, thậm chí là đánh con 1 lần rồi sẽ có lần sau, rồi sẽ thành thói quen... làm cho con xa mình hơn, khó dạy bảo hơn. Có những lúc muốn phát điên lên khi con gào khóc gần tiếng đồng hồ mà ko sao dỗ đc, bố mẹ em xót quá xuống bế cháu hộ, cũng chẳng đỡ đc. May mà thời gian đó đã qua. Vậy nên chị cố gắng lên nhé! Cố thật nhiều, rồi giai đoạn khủng hoảng này sẽ qua thôi ạ.