Cứ để em đặt giả thiết nhé! Nếu có tiền, em sẽ thay con laptop rùa bò bằng một “quả táo cắn dở Apple”, vừa nhẹ nhàng, vừa chạy vun vút. Sau này mình giàu, em sẽ tậu điện thoại nắp trượt hằng mơ ước từ lâu, thay cho “con dế già” em đã dùng lọ mọ từ hồi mới đi làm, bốn năm có lẻ. Nếu nhà mình có nhiều tiền, em sẽ mua xe tay ga đi cho hiền thục, nữ tính, thay quả xe số nặng trình trịch thi thoảng trời lạnh đạp mãi mới lên. Em cũng sẽ sắm máy giặt để giải phóng sức lao động… cho anh, mua tủ lạnh xịn, để có gì ăn không hết khỏi cần khúm núm gói rõ kỹ rồi gửi nhờ hàng xóm. Em sẽ lắp điều hòa hòng quên đi những tháng ngày oi ả, hai vợ chồng như con tôm bị nướng dưới tấm mái lợp proximang. Em sẽ mua TV màn hình tinh thể lỏng to, dán được vào tường xem cho sướng mắt, khỏi phải xem TV bằng màn hình máy vi tính bây giờ, vừa bé vừa hại mắt, nom lại không oai. Khi nhà mình lắm của, em sẽ thuê người giúp việc, cho hai vợ chồng mình nhàn tấm thân, tha hồ rảnh rỗi, chơi bời cho bõ những ngày đầu tắt mặt tối hết việc cơ quan đến việc nhà. Nhưng mà nếu thế, hẳn em cũng nhớ lắm những cảnh mình được chồng gọi là bà nội trợ thông thái, luôn biết mua thức ăn, tính toán sao cho ăn hết trong ngày, đỡ cần tủ lạnh, tốn điện. Có người giúp việc, em sẽ không thường xuyên được tự tay nấu những món anh thích, sẽ không được hỏi chồng: “Hôm nay anh muốn ăn gì để em nấu?”, và đương nhiên sẽ vắng dần những lời chồng khen: “Hay đấy, em đổi món liên tục, anh rất thích”. Em sẽ chẳng còn có thể hỉ hả: “Em nấu cơm xong rồi, cho em dây máu ăn phần với” trong khi hấp tấp lấy móc để ra phơi quần áo cùng anh sau khi anh đã giặt xong. Có điều hòa, mát quá sẽ khiến mình chỉ luôn ru rú trong nhà, lười chẳng buồn kéo nhau ra ngoài hóng gió. Em cũng không còn được phụng phịu, nhờ vả chồng: “Anh khởi động xe máy giúp em”. Và em chẳng dại mà mơ nhà mình giàu để có laptop đời mới, có TV đẹp, có lò vi sóng tốt. Vì em biết như thế, chồng em sẽ phải vất vả hơn trong công cuộc kiếm tiền, đi miết khiến người quắt quéo lại, khuya mới về và dĩ nhiên thời gian dành cho nhau, thời gian bên nhau tận hưởng những tiện nghi sang trọng cùng các thiết bị hiện đại sẽ chẳng được nhiều như bây giờ, thế thì những thứ máy móc ấy phỏng có ích gì? Vậy nên, xin đừng ai bảo em hâm khi mà chỉ ước điều duy nhất: “Nhà mình sẽ mãi vừa đủ như lúc này thôi”. Nguồn Tin dantri.com.vn
Tớ là tớ chả dại gì mà "ngây thơ trong trắng" như bác trong bài.Tớ là tớ phải giấy bút sẳn sàng.Nếu nhà tớ giàu,tớ sẽ... 1: Thay quả máy tính để bàn bằng em láp-tóp cho oách cho bỏ những ngày hỏng hóc k vào đc mạng. 2:Gửi cho bà nội khoảng 20tr để trả nợ.Hic. 3:Để dành khá khá rùi gửi ngân hàng sau này cho Tít đi học.Mặc dù giờ Tít mới có 1 tuổi rưỡi. 4:Cầm 1 cọc tiền trong tay thật lâu đến lúc nào tay thật mát.vì nhận lương cầm chưa kịp có mùi đã phải trả tiền nhà. 5:gì nửa nhỉ....Từng đấy thui mà chỉ nghĩ đến đã thấy mát lòng mát dạ
Mọi thứ vừa đủ thôi, cs sẽ thi vị và yên bình hơn, nếu giàu quá sẽ phát sinh những chuyên không lường được đâu nhỉ????
Chết thật, thế thì em có tham vọng to lớn khi mình giàu có, đấy là cho anh trai và em trai tiền mua nhà, biếu bố mẹ 2 bên một khoản tiết kiệm để ông bà ko phải vất vả như bây giờ, gửi ngân hàng một khoản để sau khoảng 10 năm nữa xây nhà và cho con đi học. Hhic ước mơ xa vời.
Nếu mình giầu mình sẽ: - Tậu cho riêng mình một "con xế hộp" để đưa con đi học tránh mưa, tránh nắng. - Mua một ngôi nhà rộng rãi (ko nhất thiết là biệt thự) có đất vườn trồng rau, nuôi gà, có ao nuôi cá để ăn những loại thức ăn an toàn cho sức khỏe. - Mua cho con những loại sữa tốt nhất để uống mà ko thiếu dưỡng chất. - Có thời gian và tiền bạc đi làm đẹp, đi tập thể dục thẩm mỹ, shopping mua quần áo mới ... - Hàng năm, vợ chồng con cái rủ nhau đi du lịch với dịch vụ thật xịn.... Ôi chỉ nghĩ đến đó mà thấy sung sướng vô cùng, thấy mình mạnh khỏe, đẹp đẽ, tươi trẻ ..... Ui cuộc đời có chữ "nếu" và "ước mơ" thì cứ ước mơ cho thỏa thích .... còn thực tế thế nào thì phải chấp nhận thế ấy thôi ....
em thấy ai nghèo đều mong giầu thế mà mãi ko giầu lên đc.người giầu thì càng ngày càng giầu.thế mới lạ. em cũng mong mình giầu lên có tiền mua nhà ở riêng có tiền gửi tiết kiệm để dành cho kitty mai sau,có tiền làm vốn kinh doanh,có tiền đổi xe khác đi cho tử tế.mong mãi mà ko đc.chắc khi sắp sang....mới có đc mấy thứ bé bé thôi
Hehe, topic này hay nhẩy... Em mà có nhìu xiền thì chắc vợ chồng con cái nhà em sẽ không còn ở trong tình trạng "suy dinh dưỡng" có hệ thống như hiện nay nữa. Cả nhà em ai ăn cũng khỏe mà vẫn cứ gầy còm (trộm vía, em ăn 1 bữa 4-5 bát cơm các bác ạ). Có ai hỏi nguyên nhân tại sao thì em luôn luôn trả lời là "vì thiếu xiền".
Nếu em lắm tiền, nhà giàu thì em sẽ: 1. thay con lap này bằng con lap khác ngon hơn, dùng 4năm rồi. 2. Thay con spacy của em bằng con bọ màu lông gà con, thay cho chồng em con dim già bằng con X6 3. Biếu ông bà nội 100 triệu, ông bà ngoại 100 triệu để đi du lịch. 4. Gửi vào tài khoản cho Chinsu 100 triệu để dành cho tương lai của con 5. Để ở nhà 50 triệu thỉnh thoảng lôi ra đếm vì sở thích của em là thi thoảng lôi tiền ra đếm mờ, dù biết rõ mười mươi mình có bao nhiêu xiền. Hê hê
Hehe, ước mơ của em hình như cũng na ná ước mơ của mẹ Chinsu thì phải. Em cũng có sở thích là đếm tiền, vì thế em có thói quen thường tích tiền lẻ vào 1 cái hộp riêng, thỉnh thoảng đem ra đếm cho đỡ thèm (vì tiền chẵn thì lấy đâu ra nhiều thế mà đếm)
mụ này, tuyền tính ở đẩu đâu,chả tính cho con, xem kẹo đây nì nếu mẹ kẹo giầu: mẹ mua ngôi nhà to, có bể bơi cầu trượt vườn tược cho con cho con đi học trường quốc tế năm nào cũng du dí nước ngoài nước trong lên vicom cứ hơn 300k cái áo phông , mẹ cũng mong lúc giàu mẹ mua áo đấy như áo 30k mẹ mua ô tô luôn cóc thèm đi xe máy nghĩ tới đây mẹ lại nghĩ tới hiện tại, cóc thèm nếu nữa, vì bố bảo, đợi bố thay mấy hàm răng thì hai mẹ con mình mới có xiền đi ô tô, mà đợi lão í móm thì....ặc...hự
Ngồi đây nắn nót bấm...bấm thế này có huyên thuyên quá ko nhỉ. Chứ ước 5-10 điều mà có đc điều nào ra hồn đâu.
Nghe các mẹ ước cao xa thế. Em chỉ có ước 3 mẹ con em bây giừ có 100 triệu, để: - Mẹ con cháu trả nợ 10 triệu - Cho bà ngoại 20 triệu sửa nhà - và số còn lại gửi Ngân hàng cho Tít & Mít học dần. Thế thôi cũng là quá đủ với 3 mẹ con cháu tùi. Ôi nhưng mơ ước cũng chỉ là mơ ước mà thôi.
nếu!!!!!!! đúng vậy đấy, mình đã có tất cả những điều mà chủ top nếu..., nhưng mình vẫn muốn nếu tiếp: .nếu nhà mình giàu mình sẽ mua xe 4 bánh để chủ nhật cho con gái về nhà ngoại cho đỡ nắng. . nếu nhà mình giàu mình sẽ mua luôn căn nhà bên cạnh đang rao bán để làm 1 mảnh vườn nho nhỏ. . nếu nhà mình giàu mình chỉ ở nhà và đẻ thêm vài ba đứa con nữa mà không phải đi làm. .... còn nhiều nếu lắm mới chít chứ....
Thấy các mẹ ước nhiều quá, nghĩ đi nghĩ lại ước thêm nữa (đúng là con người luôn có lòng tham hi hi ....) Ước cho con lúc nào cũng khoẻ mạnh, mọi bệnh tật bị đẩy lùi và sức khoẻ của cả nhà lúc nào cũng dồi dào để tận hưởng ...... Ước đập ngôi nhà đang ở của bà Ngoại để xây cái biệt thự cho to. Ước mua cho bà nội căn nhà mặt phố có tầng (như mong muốn của bà - mặc dù căn nhà đang ở của bà cách mặt phó có mấy mét ......) Ước đủ tiền cho con đi học trướng quốc tế ....... và có 1 tài khoản kha khá làm của cho con sau này ..... (đúng là tham quá phải không các mẹ hề hề ........) được như vậy thì sẽ
cái ji cũng có giá, mà giàu có là 1 trong những thứ cao giá nhất...em ko bao giờ đánh đổi hạnh phúc lấy giàu có...
Các mẹ nói thế là quá đúng.Nhưng nếu các mẹ thử sống trong cảnh kinh té eo hẹp nhà chẳng có thứ gì ra hồn.bây giờ tủ lạnh, máy giặt,điều hoà,nóng lạnh...đử cả rùi,các mẹ đc giải phóng sức lao động rùi nên chưa thể hiểu đc cảnh mà các mẹ chưa có đang gặp phải.ừ thì ngày xưa làm gì có, ừ thì ngày xưa khác, ngày xưa đâu có đc gọi là thời đại công nghiệp...
Tớ thấy vợ chồng cứ bình thường khó khăn 1 chút thì sao mà hạnh phúc thế, đùng cái giàu lên ầm ầm là hạnh phúc tan tành, ông đằng ông bà đằng bà, rồi con cái thì tội nghiệp vì ko đc quan tâm.... Vì thế tớ sợ giàu lắm, lúc nào cũng chỉ ước sao cả nhà khỏe mạnh, cuộc sống vừa tầm tạm ổn mà hạnh phúc là okie lắm rồi. Như nhà tớ bây giờ, tối nào chồng cũng có mẹt ở nhà chơi với con rồi 2 vợ chồng cùng nói chuyện tâm sự với nhau. Thỉnh thoảng cũng nói chuyện làm sao có cái này có cái kia, chồng lại bảo anh cố gắng. Nhưng mỗi lần chồng cố gắng là lại tiếp khách tới tận đêm mới về, người nồng nặc mùi rượu bia, rồi những hôm phải đi tỉnh xa tiếp khách nữa chứ. Hai mẹ con ở nhà buồn lắm ý, tớ ko muốn thế đâu, hì hì. Mặc dù cũng thèm ước nhiều thứ lắm, nhưng sợ, hì hì