Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? baby nhà em 3 tuổi nói tiếng Việt còn hơi kém, em dạy cháu học bằng cách : tối trước khi đi ngủ em đọc thơ cho cháu nghe, hikhik ban đầu cháu ko thích nhưng đc ba mẹ tặng quà khi đọc đúng thế là cháu hào hứng hơn hẳn, hiii chộm vía tuy 3 tuổi nhưng cũng phải thuộc 10 bài thơ, đôi khi ba mẹ giả đọc sai bé bắt lỗi ngay, các mẹ xem có thể giúp baby nhà mình học tốt hơn hikhik
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? Hiện nay – thứ tiếng được gọi là tiếng mẹ đẻ lại là một sản phẩm “ phối hợp 3 trong 1” giữa tiếng Hán – tiếng Nôm và bảng chữ cái La Tinh, và thứ tiếng này do các giáo sĩ Thiên Chúa Giáo soạn ra ( với sự cộng tác của một vài thày dòng người Việt Nam) với mục đích là dùng để quảng bá tôn giáo. Nhưng nhờ sự đơn giản dễ học, dễ viết ( nếu so với tiếng Hán hay tiếng Nôm ) nên thứ tiếng gọi là “ chữ Quốc ngữ - Tiếng nước ta” ngày càng phổ biến và phát triển mà đỉnh cao của nó là tác phẩm : Đoạn trường Tân thanh” của thi hào Nguyễn Du và đã được dùng thống nhất trên toàn cõi Việt Nam và cả những cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Thế nhưng nếu nói là : “ Tiếng Việt giàu và đẹp chính là vì nó đã trường tồn sau lũy tre làng suốt 1000 năm Bắc thuộc, không bị bẻ cong bởi chữ Hán, chữ Pháp và Anh ngữ trong một thời gian khi các thế lực ngoại bang thực hiện sự "đồng hóa" văn hóa. Chính tiếng Việt đã tạo nên sự đậm đà, sâu lắng cho tâm hồn người Việt Nam thêm ý nhị, một dân tộc yêu thơ, văn và lao động cộng đồng” thì hoàn toàn không chính xác, bởi vì như đã nói , trong 1000 năm Bắc thuộc thì hầu như tiếng Việt cổ ( nếu có ) thì chỉ tồn tại qua ngôn ngữ nói ( và được lưu truyền qua các câu ca dao tục ngữ ) – vì thế khi vua Quang Trung lên ngôi, ngài đã muốn phục hưng tiếng Việt đã phải sủ dụng một loại tiếng là tiếng Nôm ( mà muốn học thì phải học tiếng Hán trước ! ) vì tuy đọc theo âm Việt, nhưng viết vẫn theo văn tự Hán ! còn Tiếng Việt đang dùng hiện nay là tiếng Quốc Ngữ do các giáo sĩ Tây Phương ( Bồ Đào Nha và Pháp ) sáng tạo ra khi người Pháp đặt chân lên đất Việt, nên nó không hề bị tiếng Hán bẻ cong, hay tiếng Pháp ( còn tiếng Anh thì mãi đến thế kỷ 19 mới xuất hiện ) mà phải nói ngược lại là người Việt đã dựa trên nền tảng tiếng Hán để hình thành nên tiếng Việt ( vì thế trong ngôn ngữ Việt có rất nhiều từ Hán – Việt ) và Việt hóa một số từ ngữ của tiếng Pháp và sau này cả tiếng Anh cũng thế. Nói cách khác là Trung Quốc xâm chiếm nước ta trong 1000 năm, nhưng không đồng hóa được dân tộc Việt, mà còn “bị” dân Việt lấy tiếng Hán ra để tạo ra tiếng Nôm, rồi khi người Tây phương qua, đem tiếng La Tinh qua giảng dạy, và xâm chiếm nước ta hơn 100 năm, cũng không làm cho dân Việt trở nên một đất nước “annamít” nói toàn tiếng Tây ! mà trái lại những danh từ tiếng Pháp ( và một số tiếng khác) bị “Việt hóa” thành tiếng Việt luôn ! Vì thế, mặc dù đất nước và con người Việt Nam tuy bị xâm chiếm – nhưng văn hóa và ngôn ngữ Việt Nam vẫn luôn trường tồn ! Tuy nhiên, sau bao nhiêu giông bão chiến tranh, đất nước và con người Việt Nam bị hủy hoại nghiêm trọng, nhưng nền văn hóa và ngôn ngữ Việt vẫn vững vàng, ấy vậy mà đến nay sau khi nước nhà thống nhất – Độc Lập được gần 40 năm ( Nếu kể luôn sự độc lập tạm thời của 2 miền Nam Bắc với sự ổn định của Văn hóa ) thì cũng gần 100 năm – Đất nước hoàn toàn có đủ nhân lực – vật lực để hình thành nên một ngôn ngữ phong phú, giàu đẹp và chuẩn xác. Ấy thế mà giờ đây , chúng ta , những người quan tâm đến “ Tiếng Việt còn – người Việt còn – người Việt còn - nước Việt còn” lại ngày càng ngao ngán hơn trước một hệ thống ngôn ngữ mà với cách giảng dạy ngữ pháp “ Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam” đến nỗi tình trạng viết sai chính tả, sai văn phạm ngày càng lan rộng – Trước đây, chỉ có các người thất học, mới được “xóa mù chữ” ( chứ không phải chỉ là “xóa mù” như quen dùng – tưởng là chữa khỏi mù mắt )hay những học sinh dốt cấp tiểu học, cùng lắm là cấp trung học cơ sở , mà nay đã đươc “nâng lên một tầm cao mới” khi cả những người lớn, có ăn học đàng hoàng, cả sinh viên, cả giáo viên ( đi dạy trẻ em tiếng Việt ) cũng viết sai chính tả “từa lưa hột dưa” ! Điều đó có phải là do thế hệ “100 năm trồng người” của chúng ta quá dốt, không thể viết đúng chính tả nổi hay là do từ một hệ thống giáo dục quá chắp vá sau bao nhiêu lần “cải cách” “đổi mới” ( mà chưa biết đến bao giờ mới đổi xong) nên đã sản sinh ra một loạt con người không biết dùng cho chuẩn xác ngôn ngữ mẹ đẻ ? Còn nếu nói rằng : “ Nhưng trong đời sống hiện đại, các nhà nghiên cứu ngôn ngữ cũng đã chỉ ra, nhiều biểu hiện sử dụng tiếng Việt một cách tùy tiện, xu hướng lai căng, "lạm phát" sử dụng các yếu tố tiếng nước ngoài, đặc biệt là tiếng Anh. Sự "sáng tạo" một cách vô nguyên tắc, tạo ra xu hướng quái dị, kì quặc trong sử dụng ngôn ngữ, thậm chí là đi ngược lại với đạo lý truyền thống, thuần phong mỹ tục của dân tộc, cũng là một cách thể hiện sự sa sút về nhân cách.” Cũng không đúng lắm, vì chả cần đến các nhà nghiên cứu ngôn ngữ mới có thể chỉ ra, chỉ cần đi ra ngoài đường, chỉ cần đi vào các văn phòng, quán café, và vào các diễn đàn(forum) trên “mạng toàn cầu” (internet) và trên báo chí, trên đài TH là đã nghe, đã đọc hàng loạt những từ ngữ quốc tế có nguồn gốc từ tiếng Pháp, tiếng Anh lẫn lộn trong ngôn ngữ nói và viết… Trong một mức độ nào đó, đặc biệt là với các thuật ngữ về khoa học mà chủ yếu là về công nghệ thông tin, thì chúng ta cũng có thể dùng tiếng Anh cho tiện, điều đó không sao, vì đó được xem là một loại tiếng quốc tế rồi , nhưng còn với các từ ngữ bình thường, mà ta hoàn toàn có thể dùng tiếng Việt thậm chí là mang tính chính thức thì tại sao lại cứ phải dùng tiếng Anh ? ( có những tờ báo, tạp chí, trang web, diễn đàn .. nhất định dùng từ : tuổi teen chứ không thèm dùng từ tuổi hoa niên hay thiếu niên hay tuổi trẻ ! để chỉ một lứa tuổi từ 12 – 17 tuổi ! bán hàng thì nhất định dùng sale off chứ không thèm dùng từ giảm giá, đại hạ giá ! ) Chúng ta cũng không cần phải lên án giới trẻ đã sử dụng những “ngôn từ” kỳ dị bởi vì đó được xem là một dạng tiếng lóng, nó xuất hiện theo từng giai đoạn lịch sử, và có thể kéo dài một thời gian rồi sẽ biến mất hay thay thế bằng một từ khác ( thí dụ : Những từ như: cù lần, sức mấy, bỏ đi tám hay ông già Khốt ta bít ( gọi tắt là cụ khốt ) ông bô, bà bô … đã không còn dùng nữa ) các bạn trẻ có thể và có quyền dùng nó trong giao tiếp, trong các bức điện thư ( Email) hay các phòng tán gẫu (chatroom) trên mạng – Còn ai không đọc được ? ráng chịu cho wen ! Nhưng các bạn không được dùng nó vào các bài viết trong học tập – Vì trong giáo dục, ngôn ngữ phải chuẩn xác. Thế nhưng, nếu các bạn í vặn lại : thế nào là ngôn ngữ chuẩn xác thì sẽ có lắm, vị “ hàn lâm viện sĩ” nhà ta không biết trả lời sao bởi vì trong các cuốn sách giáo khoa – là những sách chuẩn mực để dạy sự chuẩn xác lại đầy rẫy những lỗi văn phạm, chính tả ngô nghê – đầy rẫy những thông tin sai sự thật ( nhất là trong các bài học về Lịch sử ) Một vấn đề được đặt ra là : “ Theo PGS- TS Đặng Ngọc Lệ, Phó Chủ tịch Hội Ngôn ngữ học VN, Chủ tịch Hội Ngôn ngữ học TPHCM, giới trẻ hiện nay thích sử dụng ngôn ngữ "chat" trong giao tiếp và hành văn là do tâm lý muốn mình phải khác người. Nhưng theo người viết, có rất nhiều cách để có thể "khác người" thông qua sự cố gắng rèn luyện trong học tập và lao động. Như chàng thành niên 9X Lê Quang Liêm có vẻ ngoài không @ nhưng lại là Đại Kiện tướng quốc tế. Như vậy đâu cần phải đi xe @, nói ngôn ngữ @, mua hàng hiệu @ là có thể khác người và để giành lấy cái vị nể của thói đua đòi theo kiểu "công tử Bạc Liêu"? Như vậy liệu có mất gốc? Câu hỏi đó chắc chắn sẽ ám ảnh nhiều nhà ngôn ngữ học Việt Nam có tâm huyết trong việc giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt trong bối cảnh ngôn ngữ @ bủa vây đời sống xã hội” Theo thiển ý thì chuyện dùng ngôn ngữ “chat” ( tại sao không dùng chữ Tiếng lóng ? mà đâu phải chỉ có trong “chat” mới dùng – các bạn trẻ dùng để nhắn tin trong điện thoại – trong điện thư gửi cho nhau nữa chứ ) không phải là do tâm lý muốn mình khác người ( 10 bạn trẻ thì hết 8 người dùng các loại tiếng lóng thì còn gì là khác người ? ) mà đó chỉ là một “hiệu ứng đám đông” chính vì sợ bị cho là “khác người”– tức khác những bạn trẻ khác , các em mới chịu khó tập tàng dùng “ngôn ngữ giới trẻ” với nhau, còn tại sao lại thích thì tại thấy người khác dùng, mình không dùng sợ bị chê là nhà quê, không sành điệu… Tuy nhiên, nếu chỉ soi vào tình trạng dùng ngôn ngữ lóng này để gọi là mất gốc thì có lẽ không đến nỗi như thế - vì đâu phải chỉ có giới trẻ Việt Nam mới dùng từ lóng – giới trẻ ở Pháp Mỹ Anh hay hầu như bất cứ nước nào cũng dùng những từ lóng , mà có nhà ngôn ngữ học nào của họ lo lắng là mất gốc đâu ? Cái mà có thể gọi là mất gốc thì trước hết, chính các phụ huynh ( là những người lớn – có ăn học đàng hoàng, thậm chí là bằng cấp cùng mình ) phải xem lại từ cái tư tưởng : “ muốn con giỏi tiếng Anh hơn tiếng Việt – muốn con nói tiếng Anh như gió ngay từ khi còn nhỏ - còn tiếng Việt có ngọng níu ngọng no thì cũng không sao và muốn con nói tiếng Anh giỏi thì cả nhà cũng cần giao tiếp bằng tiếng Anh cho trẻ thấm” cái tư tưởng đó mới đáng sợ ! mới đáng gọi là mất gốc ! Ngoài ra, khi nghe các bạn dân văn phòng ( cũng là các bạn trẻ đã thành đạt – các bà mẹ trẻ, ông bố trẻ làm trong phòng máy lạnh ) mà trò chuyện với nhau thì không dưới 30% câu chữ mà họ dùng là tiếng Anh – tiếng Anh pha với tiếng Em ( Việt ngữ) loạn xà ngầu – mà pha càng nhiều thì lại càng chứng tỏ ta đây là dân trí thức, có học ! Có lần tôi nói chuyện với 2 quý bà trí thức – một quý bà là một thạc sĩ ở Mỹ về ( Việt Kiều ) và một quý bà là người Việt “chăm phần chăm” thì quý bà Việt Kiều nói hầu như là 98% tiếng Việt – chỉ có một vài từ là tiếng Anh và nói rất chuẩn – còn quý bà người Việt thì nói khoảng 60% là tiếng Anh và nghe thật là boring ! và có một số từ dùng tiếng Anh không đúng cái nghĩa cần phải có của nó. Thậm chí, có một vị quản lý ( người Việt )trong một công ty ( có yếu tố nước ngoài ) khi đặt hàng nói chuyện về tâm lý trẻ em cho các ông bố bà mẹ ( là nhân viên người Việt của công ty đó ) với tôi – đã đưa ra 2 gợi ý đề tài bằng tiếng Anh ( vì không biết diễn tả bằng tiếng Việt làm sao cho chuẩn ! ) Đấy, cái đó mới đáng sợ ( mất gốc ) hơn là việc một bạn trẻ “ăn chưa no, lo chưa tới” mà đã biết sử dụng cái ngôn ngữ như mật mã làm đau đầu các ông bố, bà mẹ ! Cuối cùng – một vấn đề cũng khá lý thú được nói đến là trong bảng chữ cái tiếng Việt, có những chữ bị “kỳ thị” không được đưa vào hệ thống là chữ Ă – Â, Ê, Ơ, Ô, Ư và Đ ( như đánh số thứ tự thì luôn là ABCD, chứ không bao giờ đánh số A,Ă, Â, B, C, D, Đ cả ) và lại có những chữ ngoài luồng vẫn được sử dụng thường xuyên ( kể cả việc đánh số thứ tự ) là F,J,W, và Z. Như vậy, đã đến lúc phải chuẩn hóa tiếng Việt chưa? Bài viết cũng có nói 2 quan điểm là : “ Giải pháp khả thi, theo Tiến sĩ Lê Vinh Quốc là phải "bổ sung bốn chữ F, J, W, Z vào bảng chữ cái hiện hành. Sau đó sẽ từng bước xem xét về những tác dụng mới của bốn chữ này". Tuy nhiên, một số ý kiến lại cho rằng không nên thêm bốn chữ cái này vào bảng chữ cái tiếng Việt hiện hành. GS.TS Nguyễn Minh Thuyết cho rằng: "bảng chữ cái là thể hiện cách phát âm Việt Nam, không thể bổ sung bất cứ cái gì được. Bổ sung W vào đây thì phát âm thế nào? Một khi đã thêm vào thì phải có sự phân công nhiệm vụ các chữ cái này. Nếu chữ "F" thay "PH" thì sửa hết sách? Mà Thông tư là văn bản quy phạm pháp luật phải theo". Còn bạn đọc Phạm Trinh của báo Tuổi Trẻ thì viết: "Bản thân tôi cũng là thế hệ cuối 8X. Không phải tôi cổ hủ hay không chịu tiếp thu cái mới, nhưng thêm làm gì khi cách phát âm của bốn chữ cái đó đều có thể dùng bảng chữ cái cũ để diễn đạt. Thêm các chữ cái kia vào là một việc vẽ vời mất thời gian, tốn tiền để chỉnh sửa bảng chữ cái đang rất VN thành một thứ lai căng, rồi phải in lại sách và những hiệu ứng domino khác gây khó khăn cho giáo dục". Vấn đề là ở chỗ chuyện việc thêm các chữ tiếng nước ngoài vào một bản chữ cái tiếng Việt có phải là cần thiết hay không vì nên nhớ, người tạo ra bộ mẫu tự này là người nước ngoài ( các giáo sĩ ) tại sao họ không dùng chữ J thay cho âm GI ngay từ đầu ? hay không đưa chữ F thay cho PH cho tiện ? và dùng luôn chữ W, chữ Z, cũng như tội vạ gì mà phải “chế thêm” các chữ Â, Ă, Ơ, Ô , Ê, Ư, Đ cho khổ đời ? bởi vì khi đặt ra các mẫu tự để có thể viết được cái ngôn ngữ nói, họ cũng phải xem xét cách phát âm, vì thế ngay từ đầu đã có những từ như “ Chúa Blời” sau đó được sửa lại thành Chúa Trời – đó là những điều chỉnh theo âm cho đúng – Còn những từ có các chữ trên, đều là tiếng nước ngoài, khi đưa vào tiếng Việt thì nó dù được hiểu ngay theo nghĩa tiếng Việt ( thí dụ : File – trang web … )nhưng nó vẫn là tiếng nước ngoài 100% được hòa nhập chứ không hòa tan trong giòng chảy ngôn ngữ Việt – vì thế cũng chả cần phải cấp quốc tịch Việt cho nó làm gì – Chỉ sợ khi “bê” nó vào thì áo dài thành áo zài, phở tái thành Fở tái mới là “lai căng” thứ thiệt ! lúc đó thì tiếng Việt mới hết là tiếng Việt ! Cái đáng lo nhất là cái Tâm lý vọng ngoại đã ngấm vào tận Vô thức của rất nhiều người "trí thức" để cố gắng dạy con mình và dạy chính mình nói "tiếng Anh" mọi lúc mọi nơi ( mà đau một cái lại là thứ tiếng Anh nửa nạc nửa mỡ theo kiểu Vietlish ! và cái đáng sợ nhất chính là chính sách "ba không" của ngành giáo dục ( không nghe, không biết, không sửa) những cái sai sót trong sách giáo khoa và trong chương trình giáo dục mà thôi !
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? “Em làm bên Finance” Tiếng Việt. Tiếng Việt. Tiếng Anh. Tiếng Việt...Đôi khi nghe người Việt ở tuổi “phát triển sự nghiệp” nói chuyện với nhau tôi tiếc những năm tôi bỏ ra để học tiếng Việt. “Em làm bên Finance.” “Chị sẵn sàng settle down rồi.” “Cái đó rất là fix.” “Cậu ấy rất passive.” “Cái background của em ấy là gì?” “Chị ấy hơi hơi pessimistic.” “Tao có advice cho mày”, “Như thế là không turn around được.” “Phải có skill, chứ!” “Có lẽ em sẽ làm freelance.” “Lương của em sẽ performance based.” “Cho nhận passport chưa?” “Như vậy scale sẽ rất cao.” “Lớp em đang học boring lắm!” “Trường này rất nổi tiếng về teaching method.” “Em chưa give up.” (Ví dụ và ý tưởng viết bài lấy từ blog Mr. G – “thanks”) Các từ tiếng Anh ghép vào đó tôi nghĩ nên chia thành hai loại – loại có từ tiếng Việt thay thế và loại không. Khi nói “thay thế” ý tôi là từ giống nghĩa, dùng sẽ không mất phần ý nghĩa quan trọng của từ tiếng Anh. Passive là bị động. Fix là cố định. Advice là lời khuyên. Boring là chán. Teaching method là phương pháp giảng dạy, etc. (là v.v.). Không ai nói từ “fix” rõ nghĩa hơn “cố định”, hoặc từ “advice” rõ nghĩa hơn “lời khuyên”. Có vài trường hợp như từ “netbook”, cụm từ tiếng Việt thay thế vừa dài dòng vừa mất phần ý nghĩa quan trọng. (Netbook rõ ràng khác với “máy tính xách tay” bình thường). Tuy nhiên theo tôi gần 90% trường hợp người Việt ghép từ tiếng Anh vào câu là có từ tiếng Việt giống nghĩa, giống chức năng. Vậy câu hỏi tiếp theo là “vì sao”? Nếu không phải để làm rõ nghĩa thì vì sao người ta hay ghép từ tiếng Anh vào câu nói tiếng Việt? Trước khi trả lời câu hỏi đó tôi nên nhấn mạnh: với nhiều ngôn ngữ khắp thế giới việc nhập từ tiếng Anh là bình thường. Tiếng Nhật, tiếng Hàn, tiếng Pháp và tiếng Rumani, hầu như ngôn ngữ nào ít nhiều đã và đang nhập từ tiếng Anh vào (mà đa số từ tiếng Anh nhập vào đó là trước đây chính tiếng Anh nhập từ ngôn ngữ khác.) Đây không phải vấn đề tranh cãi duy nhất ở Việt Nam. Điều đặc biệt ở Việt Nam là tốc độ và số lượng. Người Việt đã nhập rất nhanh từ tiếng Anh trong một thời gian rất ngắn, nếu có cách đo rất có thể sẽ được công nhận là kỷ lục Guiness. Từ đó chúng tôi có thể hiểu rất nhiều về văn hóa Việt Nam. Cũng có vài nước ở Châu Á như Singapore, Hồng Kông, Philippines, người dân nói tiếng Anh song song với tiếng mẹ đẻ. Cho dù có sự pha lẫn nhưng đó chủ yếu là hai ngôn ngữ riêng biệt với nhau. Ở Việt Nam đang có nguy cơ trở thành 2 trong 1, “tiếng Vietnamese”, không hẳn Tây cũng không hẳn Ta. Nhưng quay trở lại với câu hỏi trên. Nếu không phải để làm rõ nghĩa thì vì sao người Việt đang thay từ tiếng Việt bằng từ tiếng Anh một cách nhiệt tình thế? Tôi có 4 cách lý giải. 1.Sính ngoại: Cho nó oai. Cho nó oách. Chứng tỏ rằng mình là người hiểu biết về thế giới. Tuy nhiên nhìn sâu vào là sẽ chúng tôi sẽ thấy cái nhìn “toàn cầu” đó có chất rất “địa phương”. Người Việt Nam sính ngoại thật. Đó là sự thật nhạy cảm, nhưng vẫn là sự thật nên tôi không ngại nói. Tôi từng viết về lợi ích mà điều đó mang lại cho người da trắng; bài đó tôi phân tích từ góc độ ngoại, còn bài này tôi muốn phân tích từ góc độ nội. Sự thật là nhiều người Việt Nam chọn “đồ Tây” để có được sự ngưỡng mộ của ta. Đến với Tây để khoe với Ta. Người Tây có câu “Chính trị nào cũng là địa phương” (All politics is local), có nghĩa là đối tượng của hoạt động chính trị “xa nhà” thường là những người “trong nhà”. Mở các chiến tranh ở xa để làm hài lòng các công ty ở gần. Nếu đo “nhu cầu được ngưỡng mộ” của một xã hội bằng “mức độ sính ngoại” của xã hội đó thì có lẽ Việt Nam là xã hội mà người ta có nhu cầu được ngưỡng mộ nhất thế giới. Khỏi phải nói, đó là sự ngưỡng mộ của nhau. Khi nói “ngưỡng mộ”, ý tôi là người Việt nói chung rất cần tình cảm từ phía xã hội Việt Nam. Họ rất cần được mọi người quan tâm. Làm người tốt bụng hay thành đạt là chưa đủ. Họ cần được mọi người xung quanh công nhận là người tốt, nhất trí là người thành đạt. Đương nhiên có trường hợp ngoại lệ, nhưng tôi thấy đa số người Việt rất cần được khen, dù học sinh trẻ hay giám đốc già. “Văn hóa bằng cấp” không thể tự nhiên mà xuất hiện đâu. Nhu cầu đó hay được thể hiện bằng cách…thể hiện. 2.Trốn áp lực văn hóa. Ví dụ từ “love”. Mặc dù “I love you” và “Em yêu anh” giống nhau về mặt ý nghĩa nhưng với nhiều người trẻ, bán cho người ta một câu “anh yêu em” sẽ bị tính theo “đô-la văn hóa Việt” (với những áp lực đi kèm) còn bán câu “I love you” sẽ được tính theo đô-la văn hóa Tây. “I love you” có nghĩa là “Em yêu anh”, nhưng khi bán câu “I love you” sẽ không bị tính tiền thuế là các cảm giác gượng gạo, quá sến, và củ chuối ấy. Ví dụ khác, theo văn hóa Việt Nam hiện tại, từ “tài chính” hay mang tính chất “ẩn số vàng”; chất bí mật, chất phức tạp. Về chuyện “$” thì văn hóa phương Tây được coi là minh bạch hơn. Vậy khi nói “em làm ở bên finance” có khi cái tôi tiềm thức của người ta đang muốn trốn chất bí ẩn và đến gần hơn với chất minh bạch đó. Tôi chưa chắc nhưng tôi đoán rằng với nhiều người phụ nữ Việt Nam “ổn định” mặc dù đồng nghĩa với “settle down” nhưng lại khó nói hơn. Ổn định bị tính tiền thuế là mẹ chồng. Văn hóa Việt tạo một áp lực khá lớn đối với người Việt. Số lượng người trẻ muốn giảm bớt áp lực đó hiện rất nhiều – có lẽ ghép từ tiếng Anh vào ngôn ngữ sử dụng hàng ngày là một phương pháp nhẹ nhàng dùng để đạt được mục đích đó. 3. Ham hiểu biết: Đây là nguyên nhân dễ hiểu nhất. Thích học và áp dụng kiến thức mới. Không phải vì ai. Vì bản thân. 4. Nghe hay: “Tôi chẳng sính ngoại, chẳng ham học, cũng chẳng muốn trốn triếc gì hết. Tôi chỉ dùng các từ tiếng Anh ấy vì…nghe hay.” Chắc khái niệm đó cũng phổ biến. Một sở thích, thế thôi, phân tích sâu làm chi. Nếu tôi hỏi tiếp “vì sao nghe hay”, thì các bạn giữ khái niệm ấy sẽ trả lời “vì nghe hay mà”, rồi tôi chỉ biết cười mỉm và chuyển sang chủ đề khác là phim Cánh Đồng Bất Tận và body đẹp của các diễn viên nữ. Nếu thực sự nhìn vào cái “hay” ấy các bạn ấy sẽ phát hiện nhiều yếu tố như tôi nói trên. Nhưng chưa phát hiện đồng nghĩa với chưa có. Hết phần nguyên nhân là đến với câu hỏi sau cùng. Đã nói người Việt rất mê sử dụng từ tiếng Anh trong giao tiếp hàng ngày. Đã nói nguyên nhân có thể là tính sính ngoại, là áp lực văn hóa, là khả năng học hỏi, là sở thích “just for fun”. Đã nói những điều đó nhưng tôi chưa trả lời câu hỏi làm nền cho vấn đề được nêu ra – Đó là việc tốt hay xấu? Có lẽ tôi không nên trả lời. Tôi có cái nhìn phiến diện. Tôi thấy rất vui khi các trẻ em Nhật chào tôi bằng “Konichiwa” và thấy rất ức chế khi các trẻ em Việt Nam chào tôi bằng “Hello”. Tôi càng ức chế hơn khi thấy phụ huynh dạy con mình chào người Tây bằng “Hello”. Tôi chưa nhìn sâu vào cảm giác ức chế đó. Tôi sợ sẽ thấy một sự phân biệt, dù ngây thơ hoặc thân thiện nhưng vẫn là sự phân biệt không hay. “Với người da trắng như ông kia thì con nói hello, còn với người da vàng như bố thì con phải nói chào bác, con hiểu chưa?” Vì sao phải dạy con làm thế? Ý các cháu sẽ hiểu là người Tây ở Việt Nam không cần hòa nhập – người Việt Nam ở Việt Nam sẵn sàng hòa nhập với văn hóa Tây. Quý khách hay tự ti? Tôi biết nhiều người nước ngoài giữ quan điểm là người Việt sử dụng tiếng Anh trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày nhanh và nhiều như bây giờ là điều tốt, giúp cho Việt Nam hòa nhập với thế giới, chứng tỏ rằng người Việt nhanh nhẹn và cởi mở. Có lẽ họ nói đúng và tôi chỉ là một ông già bị kẹt trong cơ thể người trẻ . Nhưng có lẽ không. Joe http://dantri.com.vn/c135/s702-432897/em-lam-ben-finance.htm
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? topic ý nghĩa quá. giờ thấy nhiều bé nói tiếng anh rõ lưu loát mà mẹ đẻ thì cứ bập bẽ các mẹ ạ
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? phong ba bão táp không bằng ngữ pháp việt nam,tiếng việt mình đẹp và phong phú lắm.
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? Đặt tên học sinh bằng tiếng Anh có phản cảm? http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/74081/dat-ten-hoc-sinh-bang-tieng-anh-co-phan-cam-.html
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? hi đừng làm cho tiếng việt bị pha mầu của tây hoá nhiều quá mà mất đi cái trong sáng của nó.
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? Lần nào gặp mẹ Lê Khanh cũng bị bất ngờ bạn có kiến thức rộng trên mọi lĩnh vực hihi Muốn Tiếng Việt không bị pha trộn thì phải bắt đầu từ thế hệ trẻ chúng ta phải biết cách dạy trẻ yêu tiếng nói dân tộc. Đi đôi với việc học ngoại ngữ bố mẹ cũng phải dạy trẻ nói thành thạo tiếng mẹ đẻ và cho trẻ đọc các câu ca dao tục ngữ, thơ ca ...
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? Người Việt giỏi thế này sao ko yêu tiếng Việt chứ? Nước Pháp vinh danh Giáo sư Trịnh Xuân Thuận http://vietnamnet.vn/vn/khoa-hoc/75220/nuoc-phap-vinh-danh-giao-su-trinh-xuan-thuan.html
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? Bà Tây theo chồng về Việt Nam cuốc đất trồng rau http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/t...heo-chong-ve-viet-nam-cuoc-dat-trong-rau.html
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? NXB Đà Nẵng xin lỗi tác giả vở luyện tiếng Việt 1 http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/76639/nxb-da-nang-xin-loi-tac-gia-vo-luyen-tieng-viet-1.html
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? Để học tiếng Việt tốt thì các bé cần có một chữ viết đẹp, tạo hứng thúc cho các bé học tập tất cả các môn không chỉ riêng gì tiếng Việt
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? Mình đang sống ở VN Trước kia mình cũng đã sống và học tập ở mấy nước ngoài
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? em là sinh viên tốt nghiệp khoa Luật ĐHQG HN, cấp 2 và cấp 3 đều là học sinh giỏi Văn của tỉnh, đang trong thời gian ôn cao học nên tim lớp gia sư môn Tiếng Việt cho các bé từ chuẩn bị vào lớp 1 đến lớp 5. Em đã có kinh nghiệm nhiều năm gia sư cho học sinh tiểu học. anh/chị nào muốn kèm môn tiếng Việt cho con xin liên hệ Sđt:0165.610.3242
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? em là sinh viên tốt nghiệp khoa Luật ĐHQG HN, cấp 2 và cấp 3 đều là học sinh giỏi Văn của tỉnh, đang trong thời gian ôn cao học nên tim lớp gia sư môn Tiếng Việt cho các bé từ chuẩn bị vào lớp 1 đến lớp 5. Em đã có kinh nghiệm nhiều năm gia sư cho học sinh tiểu học. anh/chị nào muốn kèm môn tiếng Việt cho con xin liên hệ Sđt:0165.610.3242
Ðề: Dạy con yêu tiếng Việt? hì hì trước em cũng là hs giỏi văn đó. nhưng lên cấp 3 bắt đầu chuyên khối A rùi