Ba tôi mất đột ngột cách đây ba năm, khi tôi sắp hết lớp tám. Gần một năm mẹ và tôi sống trong bầu không khí u uất. Tôi thường xuyên bị ốm vì những lí do không đâu. Mấy lúc như thế, mẹ chỉ lặng lẽ khóc. Rồi một ngày nọ, khi tôi thi tốt nghiếp THCS xong, mẹ bỗng nói kể từ nay phải sống khác. Tôi đã lớn, cần tự biết chăm sóc bản than. Còn mẹ sẽ tiếp tục làm việc, điều hành xí nghiệp chế biến hải sản xuất khẩu mà từ khi ba mất, đã đình trệ và đang trên đà phá sản. Tôi im lặng, đồng ý. Không chỉ vực dậy xí nghiệp, mẹ còn làm cho nó phát triển hơn lên. Hợp đồng chế biến và xuất khẩu liên tục đổ về. Từ vị trí chỉ đứng sau lưng ba, chỉ lo sổ sách kế toán, mẹ trở thành người đưa ra các quyết định. Tối, khi tôi học bài xong, xem hết chương trình phim TV, mẹ vẫn ngồi trước máy tính giải quyết hồ sơ giấy tờ. Cứ vài tháng, rồi dần dần chỉ vài tuần, mẹ lại vắng nhà, đi đến các vùng cung cấp nguyên liệu hoặc bay ra nước ngoài tìm thị trường mới. Sau 2 năm, từ một cơ sở chế bíên gia công, xí nghiếp của ba được mẹ nâng cấp thành công ty. Họ hang gần xa và bạn bè trước đây của ba đều sửng sốt khi nhìn thấy kết quả những gì mẹ tôi làm được. Chỉ tôi là không. Có gì phải lạ lùng khi mẹ dốc hết sức lực và thời gian vào công việc. Mẹ gần như không còn thời gian để nói chuyện với tôi. Nhiều lúc, tôi sắp kể với mẹ một câu chuyện xảy ra ở lớp, hoặc xin mẹ một lời khuyên, mẹ đều vội vã mỉm cười: “Mẹ đang bận mù mịt. Con kể cho mẹ nghe vào lúc khác nhé!”. Nhưng, thường thì chẳng bao giờ có “lúc khác” cả. Lên lớp mười một, tôi tự hiểu rằng, tốt nhất là tự giải quyết lấy mọi việc. Học thêm ở đâu, chơi với ai, sử dụng khoản tiền dành dụm vào việc gì, tôi đều làm theo ý thích của riêng mình. Hằng tuần mẹ giao cho tôi một khoản để tự ăn trưa và mua sách vở. Nếu tôi cần một món có giá trị cao một chút, nói qua với mẹ, mẹ sẽ đặt hàng và tôi có được thứ mình cần trong thời gian sớm nhất. Tôi học cũng khá. Nói chung, tôi tự sống cuộc sống của riêng mình. Một hôm, tôi và tên bạn than cùng về nhà tôi, thử hút vài điếu thuốc, thách nhau xem ai nhả khói thành hinh chữ O tròn nhất… Mẹ về sớm, bắt gặp cảnh tượng ấy. Khi tên bạn tôi ra khỏi cửa, mẹ mới quát lên, đổ lên đầu tôi tất cả những kết tội ghê gớm: đua đòi, ngỗ ngược, ích kỉ, suy nghĩ hạn hẹp,… Nín thinh từ khi mẹ lên tiếng, bỗng tôi buột miệng: “Con sao cũng được, miễn không trở thành người như mẹ!”. Mẹ bàng hoàng: “Mẹ thì sao?”. Tôi thì thào: “Con thà hút thuốc, thà nhuộm tóc, thà học không ra gì. Nhưng con không phải là một cái máy chỉ biết có công việc”. Trong khi mẹ đứng im sững sờ, tôi bỏ chạy lên lầu, đóng sầm cửa lại. Đôi khi nói thật những điều mình nghĩ cũng là điều tốt, dù cách nói ấy thật tồi tệ. Sau một tuần cả hai cùng im lặng, mẹ ở nhà nhiều hơn. Buổi trưa, khi tôi đi học về, trên bàn thức ăn còn nóng. Mẹ để lại mẩu giấy vàng nhắn tin trên cánh cửa tủ lạnh, cho biết mẹ đi đâu, mấy giờ sẽ về và tôi cần làm gì cho bữa tối. Hôm ấy, dọn đống sách báo chất cao, tôi tìm được quyển sổ mà mẹ từng lo lắng vì bỏ quên đâu mất. Tôi lật xem vài trang. Những ghi chép thời gian mẹ mới bắt tay điều hành xí nghiệp. Trang giấy nào cũng chia thành 2 phần. Phần nhỏ pphía trên là các đầu việc cần giải quyết, các khoản thu chi. Phần dưới lớn hơn, các ghi chép đều xoay quanh một nhân vật duy nhất. Tôi cất quyển sổ vào ngăn kéo bàn học, khoá lại. Tôi sống trong tâm trạng chĩu nặng mà không thể bày tỏ. Đúng vào hôm tôi quyết định sẽ nói chuyện trở lại với mẹ, thì trên cửa tủ lạnh có mẩu giấy mới. Mẹ cho biết phải đi công tác đột xuất 3 ngày, thức ăn mẹ đã trữ sẵn trong tủ lạnh. Tôi nhìn đồng hồ, có lẽ mẹ đã lên máy bay. Tối thứ bảy mẹ sẽ về. Tôi nấu bữa tối, những món mẹ thích. Tám giờ, rồi chin giờ. Chuông cửa vẫn chưa vang lên. Trong tôi cồn lên cảm giác kì lạ. Tôi bấm điện thoại, không lien lạc được. Chưa bao giờ tôi lo lắng nhiều đến vậy. Dù biết máy bay có thể hoãn chuyến, tôi vẫn mặc áo khoác, ra khỏi nhà. Đoạn đường trước nhà tôi đang được đào lên lắp đặt hệ thống thoát nước. Chỉ có vài chiếc xe máy đang chạy lên vỉa hè. Các ngôi nhà đóng cửa. Từ xa, một người đang đi bộ, trên vai đeo chiếc túi lớn. Bỗng người ấy bị lôi tuột về phía sau, bởi một bong đen to lớn vừa lao ra từ con hẻm tối om. Tôi chạy thục mạng về phía con hẻm. Mẹ tôi đang bị tên cướp chẹn cổ. Với một sức mạnh không thể tin nổi, tôi nhảy phốc lên lưng bóng đen, túm chặt tóc hắn, giật mạnh. Thoát khỏi kẻ cướp đường, mẹ tôi hét to kêu cứu. Cho đến khi tên nghiện bị dân phòng gô cổ đưa đi, tôi vẫn nằm im trên vỉa hè, với cái lưng bầm dập và cái mũi rỉ máu. Tôi chỉ thấy mình choàng tỉnh khi bàn tay mát lạnh của mẹ đặt lên trán: “Dậy nào, con trai. Chúng ta về nhà thôi!” Mối quan hệ của mẹ và tôi cho tới giờ, ngoài tình thương yêu còn có cả điều gì giống như hai người bạn thân thiết. Mẹ chia sẻ với tôi các mối lo toan. Còn tôi có thể nói ra các dự định của mình, lắng nghe lời khuyên sáng suốt từ mẹ. Chỉ có một lần, mẹ kể lại cảm giác sợ hãi, tuyệt vọng khi gặp tên cướp và hỏi vì sao tôi biết để đến cứu mẹ đúng lúc, thì tôi không thể giải thích được. Thật khó khi nói về linh cảm sắc nét, khi mẹ của mình sắp gặp nguy hiểm. Cũng khó khi nói thành lời rằng, tôi biết tất cả mọi nỗ lực của mẹ sau khi ba mất là để dành cho tôi. Điều đó tôi biết rõ vì tôi là nhân vật duy nhất trong quyển sổ của mẹ. [HR][/HR] Story – MoreBook
Hãy yêu đi, đừng nghi kị nữa Sáng nay, cô bạn đồng nghiệp năn nỉ tôi trốn việc sớm một tiếng đồng hồ để cùng cô ấy ra ngân hàng đổi thẻ ATM, luôn tiện shopping cho… đã mắt. Cô ấy bước vào và rất lâu sau đó trở ra, kể cho tôi mẩu đối thoại “ngẫu hứng” và “hữu ý” giữa cô bạn và giao dịch viên. Chẳng là ngân hàng vừa ra mắt một loạt hình thức tiết kiệm mới, thể loại lai tạp giữa thẻ ATM và sổ tiết kiệm. Lãi suất “bám” theo sự biến động của lãi suất thị trường, nhưng thời hạn vẫn là cố định ít nhất 6 tháng. Tôi nghe qua cũng thấy hay hay, định bụng khuyên bạn “làm chuyến chơi bời”. Bạn tôi gạt đi, nói rằng cô ấy đã quá tuổi để thi gan đọ mật. (Bạn có nghĩ 26 tuổi là đã quá tuổi để thi gan)?! Với bạn, cứ nên yên phận với những hình thức (có vẻ) truyền thống, am tường chút ít, chắc ăn phần nào thì vẫn cứ hơn đứt là thử những dịch vụ mới toe vừa xuất hiện. Khi tôi có nói thêm về cơ hội trúng thưởng cho khách hàng sử dụng dịch vụ (cô nàng chưa có người yêu, không khéo khi trúng nàng sẽ nghĩ đến tôi, người đã thuyết phục nàng). Bạn tôi lại càng lắc đầu tợn. Bạn bảo tin những lời “dụ dỗ” đó, người ta có lãi nhiều mới đưa ra chính sách ấy, chung quy lại cũng-chỉ-là-tiền-của-mình-mà-thôi. Điều đó thật không sai, nhưng có nhất thiết phải “cực đoan” đến vậy khi nhìn nhận những điều mới mẻ và lạ lẫm? Rõ ràng ai cũng nên cẩn trọng (nhất là với trái tim và tiền bạc của mình), nhưng đâu phải bất cứ khi nào, bất cứ ai cũng sẵn sàng lường gạt ta, và bạn cũng đâu còn là cừu non để dễ dàng bị chăn dắt hay bịp bợm. Có phải chăng, chỉ là bạn đã mất niềm tin vào những mới lạ của cuộc sống để rồi không bao giờ cho phép mình bước qua một cánh cửa mới nữa? Trong đời, ta cũng từng gặp những tình huống tương tự. Như khi một cô nàng vừa trải qua một, hoặc một vài, cuộc chia tay, bỗng “giác ngộ” rằng tình yêu là điều phù phiếm và dành thời gian hay tâm trí cho nó đều là hành động ngớ ngẩn. Khi một cô nàng vừa bị chính bạn bè hay người thân dối gạt, nỗi nghi kị được nhân đôi, nhân ba và ngăn trở nàng bước đến làm thân với bất kỳ người nào khác. Khi một nàng lận đận vài ba tháng đi xin việc vẫn “tay không” quay về, bỗng thất vọng và trở nên nghi hoặc chính bản thân mình, nghi ngờ về năng lực, khả năng của chính mình. Ừ thì có ai đi qua sóng gió mà tâm hồn ngay-lập-tức trở về trạng thái vẹn toàn… Nhưng hãy để ý cụm từ ngay-lập-tức. Bởi chúng ta nên kỳ vọng vào một sự trở về của tâm thế trước đây sau một khoảng thời gian thích hợp, nghĩa là ngay cả khi cuộc sống này quật ngã ta một cách đau đớn, đẩy ta về với con số 0 tròn trĩnh, ta vẫn phải tin rằng rồi một cơ hội mới sẽ hiện ra, nhất định thế. Bạn tôi có một người chồng ngoại tình. Đã (chắc chắn) và đang (có thể lắm chứ!) Chồng bạn thầm thương trộm nhớ ngay chính chị giúp việc được mẹ chồng bạn giới thiệu cho. Chị ta người quê kiểng, đã một đầu con ở nhà, nay phải ra thành phố kiếm chút tiền gửi về cho gia đình, nuôi con ăn học. Chồng bạn là doanh nhân thành đạt. Cũng khó có thể lý giải chuyện tình yêu đó ngoại trừ chuyện: bạn tôi đi công tác dài ngày. Trở về, nhanh chóng phát hiện ra mọi chuyện. Ngạc nhiên hơn cả là bạn tôi không hề nổi giận, hay bực tức. Bạn bình thản, bạn chọn cách đối thoại thẳng thắn với chồng, để rồi chính chồng bạn là người đề nghị chia tay, do cảm giác tội lỗi khiến anh ta không đủ dũng cảm để bước tiếp. Bạn ký vào tờ đơn ly dị và sau đó trở thành một con người khác, dửng dưng vô cảm với tất thảy cánh đàn ông trên đời. Tôi từng giới thiệu cho bạn một vài anh chàng tốt bụng và hợp để làm… chồng. Người ta cũng thương và yêu bạn, nhưng bạn chỉ cười. Là bạn với nhau hơn 10 năm, yêu nhau 5 năm trước khi cưới, ấy vậy mà lòng người ra sao ta vẫn không biết được, gửi trao tình cảm vào ai bây giờ cũng là ấu trĩ mà thôi. Bạn tôi đã nói vậy. Tất nhiên là khi chúng ta trưởng thành, suy nghĩ chín chắn hơn, thì trước mỗi quyết định, dù là bé xíu hay vô cùng hệ trọng, chúng ta đều đắn đo và lăn tăn hơn nhiều so với những tiêu cực của sự trưởng thành. Đó là một trong nhiều món quà mà năm tháng, cuộc đời đã trao tặng. Khi tôi chia tay mối tình đầu, tôi đã mất hơn 3 năm để cho phép bản thân đặt lòng tin và tình yêu vào người thứ 2. Khoảnh khắc hạnh phúc trong vòng tay người đó, tôi đã nghĩ rằng 3 năm là quãng thời gian quá dài và những nghi ngờ của tôi là không cần thiết. Tôi không thể nhớ nổi mình đã bỏ qua bao nhiêu cơ hội yêu và được yêu chỉ vì những nứt gãy đã mốc rêu đó. Đến thời điểm này, tôi bỗng nhận ra mình đang sợ hãi chính bản thân mình, sợ hãi thói dè chừng và nhiều kiêng dè của bản thân trước những thử thách mà cuộc đời đã đặt ra cho tôi. Tháng năm đã qua bao lần, và tôi thì mãi nuối tiếc về những điều mình không làm. Đành rằng tôi có thể tránh được nhiều rắc rối, đánh tan những rủi ro và nguy cơ tiềm ẩn. Nhưng niềm vui về điều đó thì chóng qua, còn nỗi buồn về việc mình đã không dám làm thì còn đó, mênh mang… Nếu bạn nói rằng sống mà không cần suy nghĩ hay đắn đo, không nghi ngờ sẽ chịu thiệt. Tôi không phủ nhận. Nhưng cứ thử nghĩ kĩ và ngẫm lại xem, chính vì điều đó, bạn đã lãng quên biết bao nhịp bước lạ kì của cuộc sống này, bạn đã giam chính mình trong thật nhiều đau khổ và cũng là bạn, người đã xua đuổi hạnh phúc ra xa. Thật lòng, tôi cho đó là dại. Dại ngay trong sự trưởng thành của năm tháng. Bởi ngay chính tháng năm, một thước đo của sự chín chắn, cũng đâu thể lường hết được những tác dụng mà nó mang đến. Thế nên, hãy cứ sống đi và đừng nghi kị nữa… [HR][/HR] Story – MoreBook
Luôn chờ em cúp máy trước Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến. Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu “Hẹn gặp lại”, thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “cạch” cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó. Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát. Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng “ngốc” đợi nghe cô nói xong câu “Tạm biệt”. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói “Tạm biệt” Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia. Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, “Sao em không cúp máy?” Tiếng của cô gái như khản lại, ” Tại sao lại muốn em cúp máy trước?”. “Quen rồi”. Chàng trai bình tĩnh nói, “Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm”. “Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì.” Cô gái hơi run run giọng. “Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ.” Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả. [HR][/HR] Story – MoreBook
Ngày hôm sau không đến Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một người bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần. Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác. Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó. Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh. Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: “Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây”. Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên đi mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể. Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ đợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn đến khôn cùng. Tôi tự hỏi: “Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?”. Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia dình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt đầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: “Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy”. Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn – ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi. Ðây là một câu chuyện tôi đọc được trên mạng. Có thể các bạn đã từng đọc qua câu chuyện này. Ðiều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn: Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa. [HR][/HR] Story – MoreBook
Hoa dại [FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3...EhvInagaMEYSBE4WeBqhaXxNYWkgS2jDcUIbaBGl8MXwy[/FLASH] http://story.morebook.vn/hoa-dai.html
Ðề: Hoa dại Nhiều ảnh đep quá.Ngắm nhìn những bông hoa dại này sao mà cảm giác thấy yên bình thế.Chủ topic chắc kỳ công để sưu tập ảnh lắm nhỉ
Ðề: Hoa dại Chỉ là niềm vui nho nhỏ mỗi ngày thôi Tiếc là post lên đây hình ảnh hiển thị không đẹp cho lắm, mọi người cùng sở thích có thể xem ở đây nhé! Have fun! http://story.morebook.vn/category/goc-anh