Một ngày mèo con hỏi mèo mẹ: " Mẹ ơi, Hạnh phúc là gì hả mẹ?" Mèo mẹ trả lời: "Hạnh phúc chính là cái đuôi của con đó ". Mèo con quay lại và cố gắng với lấy cái đuôi của mình nhưng mãi không được, nó khóc và gọi mẹ: " Mẹ ơi, sao con không với được Hạnh phúc hả mẹ?". Mèo mẹ trả lời: " Thế sao con không bước đi trước để Hạnh phúc luôn theo sau con?" Nó bước đi và nó nhận ra rằng: Hạnh phúc luôn theo bên nó! Lúc nào ta cũng muốn với tới Hạnh phúc nhưng Hạnh phúc luôn bên cạnh ta. Mỗi ngày bạn sống là một niềm HP với bạn hoặc với ai đó. Bởi đối với thế giới này bạn chỉ là một ai đó. Nhưng đối với một ai đó bạn là cả thế giới này. Hãy bước đi bên hạnh phúc của mình nhé!(u)(u)(u)
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? đối với bé những câu chuyện này rất ý nghĩa, bạn update thêm nha thanks trước...
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? Hạnh phúc trong tim mình chứ chẳng trốn đâu xa Nhưng không phải ai cũng tìm thấy được.
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? Hay quá. Em cũng thích một câu chuyện, chia sẻ cùng các chị nha. Ai đã từng yêu chắc hẳn sẽ cảm nhận được sự nồng nàn trong cái ôm siết chặt này! Đó là “Yêu”??? Vậy trái ngược với “Yêu” là gì? Một giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên: - Ngược lại với yêu là gì? - Ghét ạ! Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói: - Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình! - Vì sao? - Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ. - May mắn gì ! - Anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào? Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi: “Bà B ơi có nhớ tôi không?”. Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói: “Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”. Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng… Giáo sư khẳng định: “Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”. Cả lớp nhất trí với giáo sư: “Ngược lại với yêu là lãng quên!” ” Hãy mở lòng mình và bước vào một thế giới mới, đừng tự tạo cải vỏ bọc giết chết tâm hồn mình!” Một lúc nào đó, khi thời gian mang tuổi tác đến bên bạn và cũng mang đến cho bạn sự chín chắn, sự trải nghiệm và cả sự uyên bác bạn sẽ nhận ra, trái với “yêu” không phải là “ghét” như bạn vẫn nghĩ, điều đó thật sự đúng, vì ít nhất trong tâm trí đối phương hình ảnh “tôi” vẫn còn được lưu giữ. Ngược lại với yêu là "lãng quên". Em thấy rất đúng. Các chị nghĩ sao ạ?
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? câu chuyện hay Em vẫn nghĩ ngược lại với yêu không phải là ghét mà là "không yêu" thế thôi... hì... một mặt nào đó nó cũng giống với lãng quên vậy
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? đúng vậy, ko yêu thì là ghét, nhưng yêu và ghét thì ta đều quan tâm đến đối phương dù xa hay gần. Nhưng lãng quên mới thật là đáng sợ hơn hết, nhỉ!
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? Hạnh phúc là khi con nhận biết rằng con muốn làm nũng với mẹ thì có ngay Hạnh phúc là con ngày ngày vẫn vui vẻ vô tư giúp đỡ người già qua đường, đấm lưng giúp bố Hạnh phúc là sáng sớm thức dậy thì có ngay phần ăn sáng con thích cùng những giọt mồ hôi của mẹ
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? Hạnh phúc có khi là những điều rất đơn giản mà tình cờ ta không nhận thấy để có một ngày phải nuối tiếc.
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? Rất ý nghĩa, cảm ơn mẹ nó, từ những câu chuyện thế này, chúng ta học được cách để trả lời con cái sao cho các con học được những bài học bổ ích chứ ko chỉ là trả lời suông cho xong chuyện
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? Hạnh phúc luôn đi sau lưng ta, vậy thì người khác chỉ nhìn thấy mỗi mình ta chứ không thấy ta và hạnh phúc song song, nói vậy có đúng không nhỉ?
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? Con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình...
Ðề: Mẹ ơi! Hạnh Phúc là gì? Mình cũng từng được kể cho nghe câu chuyện này. Đã đến lúc để kể chuyện này cho con gái nghe rồi! ^_^ Cảm ơn chủ topic đã làm mình nhớ ra