sống chung mẹ chồng

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi sieuthihangthung, 29/10/2012.

  1. Shark's Family

    Shark's Family Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    18/9/2012
    Bài viết:
    1,225
    Đã được thích:
    465
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: sống chung mẹ chồng

    Mẹ sumotintin có cái chữ ký hay ghê. Rất sinh động
     
    Đang tải...


  2. sumotintin

    sumotintin Mẹ ĐK

    Tham gia:
    27/3/2010
    Bài viết:
    3,767
    Đã được thích:
    577
    Điểm thành tích:
    823
    Ðề: sống chung mẹ chồng

    Sống chung với mẹ chồng (phần cuối)
    Buổi hoàng hôn, cả nhà ba người, không, phải là “bốn người” mới đúng, cùng nhau đi tản bộ trong khuôn viên tiểu khu, Đóa Đóa nhảy chân sáo trên thảm cỏ trong ánh tịch dương, cảnh tượng này thật tròn đầy.
    Một năm sau khi kết hôn, ngày nào Hy Lôi cũng làm bạn với các loại thuốc Bắc, cơ thể cô lúc nào cũng nhẹ bẫng, mỗi khi cô đứng một mình trong phòng bếp để đun thuốc, thấy ánh mắt dịu dàng và khoan dung của Liêu Phàm, trong lòng cô lại cảm thấy áy náy. Nhưng ngoại trừ việc nhanh chóng khiến cơ thể mình khỏe hơn thì cô còn biết làm gì đây?

    Còn Tùng Phi, từ sau khi Mai Lạc qua đời, anh như biến thành một người hoàn toàn khác, nghiện rượu, đánh bạc, bỏ bê công việc, thường xuyên đi muộn về sớm, khi xem chương trình truyền hình của tỉnh, Hy Lôi thấy một bài phỏng vấn của anh, anh lúc nào cũng quay mặt vào ống kính, thi thoảng lại có những lúc ngẩn ngơ. Cuối cùng, trong một vụ tai nạn của lần đi phỏng vấn đó, anh bị xe đâm phải và chết ngay tại chỗ. Vụ tai nạn liên hoàn đã đánh một dấu chấm hết cho cuộc sống hỗn loạn của Tùng Phi.

    Tháng thứ tư sau khi Tùng Phi qua đời cũng là kỷ niệm hai năm ngày cưới của Hy Lôi. Hôm đó, cô uống xong một bát thuốc đắng nghét, mặc một bộ quần áo mới xinh đẹp, cùng Liêu Phàm vào một nhà hàng sang trọng nhất thành phố để kỷ niệm ngày cưới. Hai năm sau khi cưới, tình yêu Liêu Phàm dành cho cô vẫn như ngày nào, thậm chí là sâu sắc hơn, đây là tình yêu trưởng thành của một chàng trai đã trưởng thành, bởi vậy đối diện với rất nhiều cám dỗ, tình cảm đó vẫn tươi mới như ngày đầu. Anh trân trọng cô, cô cũng trân trọng anh.

    Đúng vào hôm đó thì anh nhận được điện thoại của phòng công an gọi tới, thông báo là vụ án của Đóa Đóa đã có manh mối, giải cứu được một nhóm các trẻ bị bắt cóc và mang bán, có một cô bé có hoàn cảnh rất giống với đứa bé mà năm xưa Mai Lạc bị mất. Hai người họ đều đã qua đời, bà lão thì vẫn ở trong tù, Hy Lôi lúc này là người thân duy nhất của Đóa Đóa trong cái thành phố này.

    Cô và Liêu Phàm cùng lái xe tới đồn, trong vòng tay của một nữ cảnh sát, cô nhìn thấy Đóa Đóa. Khi bị bán, Đóa Đóa vẫn là một đứa trẻ còn nằm trong nôi chưa đầy một tuổi, giờ nó đã trở thành một cô bé hơn 3 tuổi xinh đẹp, đôi mắt to, gương mặt tròn bầu bĩnh nhưng hai má đỏ ửng y như bọn trẻ con sống ở nông thôn, ăn mặc sạch sẽ, nhưng có vẻ không được đẹp lắm, đang bi bô trả lời câu hỏi của nữ cảnh sát, giọng nói mang rõ khẩu âm địa phương. Hy Lôi nhìn nốt ruồi trên hàng lông mày của con bé, lập tức nhận ra nó ngay. Nhìn thấy nó, cô như nhìn thấy Mai Lạc đã khuất, Hy Lôi nghẹn ngào, chạy lại nắm tay nó, vui mừng kêu lên:

    - Đóa Đóa! Thực sự là Đóa Đóa! Mẹ là mẹ nuôi đây.

    Đứa bé mở lớn mắt, líu lo đáp:

    - Dì ơi, con không phải là Đóa Đóa, con tên là Búp Bê.

    Hy Lôi lau nước mắt, nhoẻn miệng cười:

    - Mẹ vui quá nên quên mất, hồi đó con còn nhỏ xíu, chưa hiểu gì, cũng không biết nói, sao mà nhớ được? Ngay bố mẹ cũng chẳng còn nhớ nữa. Đứa trẻ đáng thương.

    Nghe cảnh sát kể lại mới biết, khi đó Đóa Đóa bị bán cho một cặp vợ chồng nông dân người Hà Nam không có con cái với giá 2000 tệ, ai ngờ sau khi nuôi Đóa Đóa được không lâu thì họ sinh được một thằng con trai, thế là Đóa Đóa không còn được cưng chiều nữa, người bố nuôi nghèo đói lại thô bạo, bởi vậy đối xử với con bé cũng không ra gì. Thời gian trước, khi đứng ở bến đợi tàu, ông ta đánh chửi Đóa Đóa, thế là khiến cảnh sát nghi ngờ, bèn đưa về thẩm vấn, tình cờ phá được một vụ trọng án về đường dây buôn bán trẻ em, những kẻ năm xưa cũng bị bắt, nghi phạm khai các tin tức về Đóa Đóa, cũng phù hợp với những gì bố nuôi của Đóa Đóa khai.

    - Mặc dù họ vi phạm pháp luật nhưng đứa trẻ cũng có tình cảm nhất định với bố mẹ nuôi, bố mẹ đẻ của đứa bé thì đã qua đời, trừ phi người chú ở Giang Tây của nó chịu nuôi, hoặc, ừm, không thì để nó sống tiếp với bố mẹ nuôi cũng được. Vấn đề đi ở của những đứa trẻ cứu được sau khi bị bán luôn là một vấn đề khiến chúng tôi đau đầu, đây cũng là vấn đề của xã hội. - Viên cảnh sát định nói gì đó lại thôi.

    Hy Lôi hướng ánh mắt sang Liêu Phàm, Liêu Phàm xoa xoa gương mặt bầu bĩnh của Đóa Đóa, trong ánh mắt hiện lên sự xót xa, nói với cảnh sát:

    - Nếu nhận nuôi thì cần có điều kiện gì, phải làm thủ tục gì? Bọn tôi có được không?

    Liêu Phàm đã nói thay Hy Lôi những lời cô muốn nói, niềm vui mừng tột độ trong tim Hy Lôi lúc đó thật không gì diễn tả được, trước mặt mọi người, cô hôn anh một cái:

    - Liêu Phàm, anh tốt quá!

    Đóa Đóa còn nhỏ nên nó nhanh chóng làm quen với Hy Lôi và Liêu Phàm. Quần áo mới và đồ chơi mới khiến nó quên ngay bố mẹ nuôi của mình, và sự thương yêu thật lòng của Hy Lôi với Liêu Phàm cũng đã để lại dấu ấn trong trái tim nhỏ bé của nó, nó bắt đầu gọi họ là bố mẹ. Ở nhà nghỉ ngơi một khoảng thời gian, vết đỏ trên má con bé dần dần nhạt đi, thay vào đó là vẻ hồng hào khỏe mạnh. Hy Lôi cũng đưa nó đi cắt tóc mái, mặc bộ đồ xinh đẹp, đi ở trong tiểu khu, ai nhìn thấy cũng phải dừng lại khen con bé vài câu. Không lâu sau thì cô cho Đóa Đóa đi học ở trường mầm non gần đó, ngày nào tan học về, Đóa Đóa cũng kể cho Hy Lôi nghe rất nhiều câu chuyện mà đã được nghe cô giáo kể ở trường, chỉ một từ tiếng Anh mới học được ở trường cũng khiến Hy Lôi và Liêu Phàm vui mừng rất lâu. Cuộc sống của Hy Lôi càng thêm bận rộn, nhưng lại có nhiều ý nghĩa mới.

    Một buổi sáng tỉnh dậy, cô kinh ngạc thấy cơ thể mình có sự thay đổi nho nhỏ, cái sự khó chịu kỳ diệu ấy khiến cô giật mình. Cô mang thai rồi, đây là món quá mà ông trời đã ban tặng cho cô, là vận may mà Đóa Đóa mang lại. Liêu Phàm vui mừng đến phát điên, càng thêm yêu thương cô, và cũng vẫn yêu thương Đóa Đóa. Hy Lôi nhớ lại những chuyện cũ, nhớ lại một số người, thực sự mọi thứ giờ đây chỉ như sương như khói, xoay tròn trước mắt cô, nhưng những người, những việc đó đều là để có ngày hôm nay, có một tình yêu sau cuộc gặp gỡ tình cờ, để cô làm quen với một cái tôi khác hơn, cái tôi của hiện tại.

    Buổi hoàng hôn, cả nhà ba người, không, phải là “bốn người” mới đúng, cùng nhau đi tản bộ trong khuôn viên tiểu khu, Đóa Đóa nhảy chân sáo trên thảm cỏ trong ánh tịch dương, cảnh tượng này thật tròn đầy.
     
  3. sumotintin

    sumotintin Mẹ ĐK

    Tham gia:
    27/3/2010
    Bài viết:
    3,767
    Đã được thích:
    577
    Điểm thành tích:
    823
    Ðề: sống chung mẹ chồng

    Mạn phép các mẹ e đăng nốt mấy kỳ còn lại nhé,e ko ngồi gõ đc nên chỉ copy rùi paste thôi,các mẹ thông cảm nhé.hihi
     
    rouge88 thích bài này.
  4. rouge88

    rouge88 Thành viên mới

    Tham gia:
    20/10/2009
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: sống chung mẹ chồng

    Cảm xúc khi đọc hết thật là khó tả các mẹ ạ!
     
  5. sieuthihangthung

    sieuthihangthung Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    10/8/2012
    Bài viết:
    1,504
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: sống chung mẹ chồng

    hoh mấy hôm nay cứ bới ra ngoài đường nên ko vào mạng được, bj mới vào hihi..hóa ra các mẹ up nốt rồi.tốt quá. mình cùng là người sống chung cùng mẹ chồng đây. nên thực swuj thấy đồng cảm với cô gái hy lôi nay...lúc nào cũng ước giá nhưko phải"sống chung cùng mẹ chồng"
     
  6. tuantrang

    tuantrang Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    30/4/2009
    Bài viết:
    1,238
    Đã được thích:
    363
    Điểm thành tích:
    123
    đúng là chỉ ai đã từng sống chung với mẹ chòng mới hiểu nhỉ.Đọc hết truyện thây hay, dưng mà ngoài đời đâu dễ Happy ending như này
     
  7. thanhthuy_262006

    thanhthuy_262006 Thành viên mới

    Tham gia:
    22/6/2012
    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Ðề: sống chung mẹ chồng

    Công nhận chuyện này hay thật.Thank bạn nhé.
     
  8. mitxinh88

    mitxinh88 Hội Rồng nhỡ 88

    Tham gia:
    12/4/2011
    Bài viết:
    1,640
    Đã được thích:
    323
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: sống chung mẹ chồng

    Kết thúc đẹp quá! Cảm ơn các chị đã post 1 truyện hay cho mọi người cùng đọc và suy ngẫm nhé ^^ Em cũng đang sống chung với bmc, nhiều lúc cũng rất khó chịu nhưng đọc truyện này rồi mới thấy mẹ chồng mình quá tốt, chồng mình cũng quá tốt... Hihihi. Nghĩ như vậy để thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn :D
     

Chia sẻ trang này