PNO - Vị bác sĩ ái ngại nhìn chị hồi lâu rồi từ tốn bảo “Tôi khuyên chị nên làm xét nghiệm ung thư”. Chị lặng người khi nghe hai chữ “ung thư”. Lẽ nào chị lại vướng phải căn bệnh không thuốc chữa này. Chị ra về mà tinh thần bấn loạn, bác sĩ hẹn hai ngày sau lấy kết quả. Điện thoại về nhà chị bảo cha con tự kiếm gì ăn hôm nay chị sẽ về rất trễ. Rẽ vào quán nước ven đường, chị kêu ly cà phê, một mình ngồi gặm nhấm nỗi tuyệt vọng. 37 tuổi, chị còn quá trẻ nếu phải kết thúc cuộc đời, còn biết bao dự tính, hoài bão chưa thực hiện. Đứa lớn chưa vào đại học, đứa nhỏ chưa hết cấp I, chồng thì sống vô tư, làm sao chị yên lòng ra đi. Kể từ khi kết hôn chị luôn toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, dù bận rộn đến đâu cũng cố gắng sắp xếp lo bữa cơm tươm tất cho cả nhà. Những cuộc vui chơi, tiệc tùng ở cơ quan hiếm khi chị tham gia. Công ty tổ chức đi nghỉ mát không lần nào chị đăng ký, chỉ vì sợ chồng không đón đưa con đúng giờ, sợ mấy cha con ăn uống qua loa ảnh hưởng đến sức khỏe. Không biết bao nhiêu lần chồng khuyên chị nên tạm gác công việc, dành thời gian nghỉ ngơi thư giãn chị đều bỏ ngoài tai. Bao nhiêu việc từ trong ra ngoài chị ôm đồm hết. Mấy lần chồng bàn cả nhà đi du lịch một chuyến chị cứ hẹn lần hẹn lữa. Chị nghĩ, cố gắng dành dụm tiền lo cho con ăn học, khi nào dư dả đi cũng chưa muộn. Giờ thì đã muộn thật rồi, chị đâu còn thời gian tận hưởng những giây phút vui vẻ, đầm ấm bên gia đình. Chị sắp xếp lại mọi thứ để chuẩn bị cho cuộc ra đi của mình. Tối cả nhà đông đủ, chị tuyên bố từ mai chị sẽ dạy con gái nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, dạy con trai cách tự chăm sóc mình, san sẻ công việc với chồng. Cả nhà nhìn chị như người ngoài hành tinh. Chị đang làm những điều mà trước đây chị chưa hề làm. Trước đây, thấy chị vất vả, chồng phụ giúp một tay nhưng anh đụng vào thứ gì là chị hét toáng lên, bảo anh làm không vừa ý; con gái tập tành chuyện bếp núc chị cũng gạt ngang, bảo con dành thời gian học hành. Đến hẹn lấy kết quả xét nghiệm, chị mừng như trúng số độc đắc. May mắn chị chỉ bị viêm nhiễm bình thường, không hề có tế bào ung thư. Cuối tuần, chị bàn với chồng cả nhà đi nghỉ mát. Lại một phen chị gây sốc cho mọi người. Chồng nhìn chị trân trân, hai đứa con ngơ ngác. Lý do thay đổi cách sống, chỉ mình chị biết. Từ ngày nếm trải cảm giác mong manh giữa sự sống và cái chết chị mới thấy quý giá những phút giây bên chồng bên con. Chị tự hứa với lòng từ nay sẽ không ôm đồm mọi việc mà tranh thủ tận hưởng những khoảnh khắc vui vẻ cùng gia đình. http://phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/to-am/hanh-phuc-gian-don/a80256.html
Ðề: Hạnh phúc giản đơn Đôi khi mình cũng phải sống cho bản thân mình nữa. Bởi vậy, bây giờ mọi người bảo nhau "Phụ nữ ơi, hãy bớt hy sinh' để tận hưởng và cảm nhận những điều thú vị của cuộc sống này. Nói vậy thôi chứ đôi khi cũng khó nhỉ
Ðề: Hạnh phúc giản đơn hạnh phúc ngay ở bên ta mà cứ đi tìm ở đâu đâu Đôi khi cũng cần phải dừng lại để nghỉ ngơi và quan tâm tới những điều nhỏ nhặt trong gia đình
Ðề: Hạnh phúc giản đơn Hạnh phúc, hạnh phúc và nhờ có chuyện này mà mọi việc sẽ trở nên dễ dàng hơn, biết quý trọng nhiều hơn
Ðề: Hạnh phúc giản đơn Khi không có tiền ta thèm muốn có tiền để mua giầy trong mùa đông giá lạnh, nhưng người không may bị cụt một chân thì mong muốn có đủ 2 chân để đi - Hạnh phúc là như vậy!
Ðề: Hạnh phúc giản đơn Hãy bảo vệ an toàn cho những gì ta đang có trước khi mải mê đi tìm một thứ chưa chắc đã thuộc về ta. Hạnh phúc đôi khi chỉ là ta biết chắc chắn rằng những người thân xung quang ta, những người ta yêu mến sẽ có cuộc sống tốt ngay cả khi mình không thể ở bên để chăm sóc cho họ.
Ðề: Hạnh phúc giản đơn Hạnh phúc đôi khi chỉ là ta biết chắc chắn rằng những người thân xung quang ta, những người ta yêu mến sẽ có cuộc sống tốt ngay cả khi mình không thể ở bên để chăm sóc cho họ.
Ðề: Hạnh phúc giản đơn Chúc chị luôn hạnh phúc bên gia đinh nhỏ nhé. Đôi lúc cần có những cú xốc mới nhận ra mọi điều chi nhỉ.
Ðề: Hạnh phúc giản đơn Một câu chuyện thật ý nghĩa biết dường nào. Nó thức tỉnh con người mình: à, sự sống và cái chết thật mong manh, vậy mình nên cố sống cho bản thân mình thêm vài % nữa đi. Làm những gì mình thích và có thể, để mọi người xung quanh k phải lo lắng cho mình.