Ðề: Em có thai rồi ! Ôi cái title, nhìn thấy không thể không vào đọc. Và đọc xong không thể không nhịn cười. Hehe
Tour du lịch nghỉ dưỡng ấn tượng ! Chúng tôi hiện đang có tour du lịch nghỉ dưỡng ấn tượng đắc biết dành cho tuần trăng mật Đến với chúng tôi các bạn sẽ thực sự thoải mái và hài lòng trong tuần trăng mật. Khu nghỉ dưỡng của chúng tôi có nhà hộ sinh 5 sao nên quý vị hoàn toàn yên tâm!
Ðề: Em có thai rồi ! Không biết ông chòng nào sẽ trong cảnh này nhỉ. Thật là khổ cho người chồng đó. Đọc xong xả stress quá.
Ðề: Đàn ông là một lũ không chung thủy úi, cái này có lẽ hơi vơ đũa cả nắm. Có nhiều ng đàn ông chung thủy mà chị
Ðề: Đàn ông là một lũ không chung thủy Đúng như chủ top nói, nhg đàn ông họ kô có cho đó là ko chung thủy, vì họ vẫn về với vợ....khà khà, quan điểm khác về mức độ chung thủy
Ðề: Đàn ông là một lũ không chung thủy đàn ông là 1 lũ không chung thủy à? Nhưng cũng vì có phụ nữ nên đàn ông mới ngoại tình, chứ không họ ngoại tình với ai! Kết luận: Ngoại tình đến từ 2 phía!
Ðề: Đàn ông là một lũ không chung thủy đàn ông chung thủy với tất cả các e chứ không phải là không chung thủy
Ðề: Đàn ông là một lũ không chung thủy Cũng tùy từng người chứ không phải ai cũng vậy, mình nghe được câu nói rất hay đó là: đàn ông ngoại tình với ai?
Tuyệt chiêu biến giấy thành tiền ! Chưa bao giờ Hà Nội dễ kiếm tiền như bây giờ ! Trong huyện có Cô gái họ Phùng, vào hàng thứ ba, tuổi trẻ mộ đạo. Nghe nói núi Lao Sơn có nhiều tiên ở, liền quẩy tráp đi thăm. Trèo lên một ngọn núi thấy có đạo quán thật u nhã. Một vị đạo sĩ ngồi trên tấm bồ đoàn (chiếc chiếu đan bằng cỏ bồ, hình tròn, để người đi tu hành quỳ hoặc ngồi cho êm, mỗi khi hành lễ) tóc trắng rủ che kín người, nhưng dáng vẻ thư thái, tinh thần trông thật sắc sảo. Phùng cô liền khấu đầu, bắt chuyện, thấy đạo lý rất huyền diệu, bèn xin thờ làm thấy. Ðạo Sĩ nói: - Chỉ sợ quen nhàn rỗi, ở đây phải giặt giũ , cơm nước , bếp núc và hầu hạ thầy sợ không chịu nổi khó nhọc thôi. Phùng cô là: "Ðược, con sẽ cố gắng hết sức chẳng dám từ nan “ Học trò Ðạo Sĩ đông lắm, gần tối mới kéo hết về. Phùng cô cùng họ cúi đầu làm lễ, rồi lưu lại trong quán. Sáng tinh sương, Ðạo Sĩ gọi Phùng cô, đưa cho cái búa bảo phải chẻ củi ,cơm nước giặt giũ….. Phùng cô kính cẩn vâng lời. Ðược hơn một tháng, tay chân phồng rộp thành chai, cực khổ không chịu nổi, Phùng cô đã ngầm có bụng muốn về. Một buổi chiều, trở về, thấy hai người khách đang cùng thầy uống r***. Trời đã tối mà chưa thấy đèn lửa gì cả. Thầy bèn cắt một miếng giấy như hình cái gương, dán lên vách. Phút chốc, ánh trăng vằng vặc soi sáng khắp nhà, trông rõ từng sợi tơ, cái tóc. Ðám học trò chạy quanh hầu hạ. Một người khách nói: - Ðêm này đẹp trời có thể vui chi, nên cho ai nấy cùng vui. Bèn lấy hồ r*** lên bàn, chia cho các học trò, lại dặn nên uống thật say. Phùng cô nghĩ bụng: Bảy tám người một hồ r***, làm sao cho đủ khắp được? Mỗi người đều đi tìm chén, bát , tranh nhau rồi uống trước, chỉ sợ r*** trong hồ hết mất. Thế mà rót hết lần này lượt khác, vẫn chẳng vơi đi chút nào. Bụng thầm lấy làm lạ. Giây lát, một vị khách nói: - Ðã làm ơn ban cho ánh sáng trăng, mà lại chỉ tịch mịch uống suông. Sao không gọi Hằng Nga xuống chơi? Ðạo sĩ bèn lấy một chiếc đũa, vứt vào trong trăng. Bỗng thấy một người đẹp từ trong vùng ánh sáng bước ra: mới đầu chưa đầy một thước, xuống đến đất thì cao lớn như người thường, lưng thon nhỏ, cổ trắng muốt, phấp phới múa khúc Nghê thường. Rồi ca rằng: Tiên tiên nào! Về đây nao! Giữ ta mãi chốn Quảng Hàn sao! Âm thanh trong trẻo, cao vút, nghe hay như tiếng tiêu, tiếng sáo. Ca xong, uốn lượn mà đứng lên, rồi nhảy lên mặt bàn, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã biến trở lại thành chiếc đũa. Ba người cùng cười lớn. Lại một vị khách nói: - Ðêm nay vui quá, nhưng uống vẫn chưa đã. Có thể đãi r*** tiếp chúng tôi trên cung nguyệt được chăng? Ba người bàn rời chiếu tiệc bước vào dần trong trăng. Mọi người nhìn thấy rõ cả ba đang ngồi trong trăng uống r***: râu, lông mày, đều trông thấy hết, như bóng hiện trong gương. Một chốc, ánh trăng mờ dần; đám học trò châm đèn mang đến thì một mình Ðạo Sĩ còn ngồi đấy mà khách đã biến đâu mất. Trên bàn thức nhắm hãy còn. Mà mặt trăng trên vách chỉ còn là miếng giấy tròn như tấm gương mà thôi. Ðạo Sĩ hỏi: - Mọi người đã uống đủ cả chưa? Các học trò cùng thưa: - Ðủ cả. - Ðủ rồi thì nên đi ngủ sớm, đừng làm lỡ việc kiếm củi ngày mai. Chúng học trò đều "vâng" mà lui ra. Phùng cô lòng thầm thích thú, hâm mộ, bụng muốn về lại tiêu tan. Lại một tháng nữa, khổ không thể nào kham nổi, mà Ðạo Sĩ tuyệt không truyền dạy cho một phép nào. Phùng cô bèn lên cáo từ rằng: - Ðệ tử này vượt mấy trăm dặm đường đến đây thụ nghiệp với thầy; dẫu chẳng học được cái thuật trường sinh bất tử, thì cũng mong thầy cho chút gì gọi là tấm lòng cầu học. Thế mà qua hai ba tháng, chỉ những chẻ củi, cơm nước giặt giũ ,tối lại đấm lưng cho thấy. Hồi còn ở nhà, đệ tử chưa bao giờ phi chịu khổ như thế. Ðạo Sĩ cười bảo: - Ta vẫn nói là con không kham nổi khó nhọc, nay đã quả nhiên. Sáng mai, sẽ cho con về: Phùng cô nói : - Ðệ tử làm lụng đã bao ngày, xin thầy dạy qua cho một thuật mọn kiếm kế sinh nhai, khỏi phụ công lao đệ tử lặn lội tới tới đây. Ðạo Sĩ hỏi: - Muốn học thuật gì? Phùng cô đáp: - Phàm ở đời , có tiền mua tiên cũng được , vậy thầy dậy cho con phép thuật biến giấy thành tiền,như vậy chỉ xin một phép cũng đủ. Ðạo Sĩ cười nhận lời.:Nhà ngươi phúc phận mỏng, tu luyện chưa tinh thông hơn nữa tiền không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi , chỉ chạy từ túi người này sang túi người khác nên tiền đô , tiền Mỹ chưa ra được nhưng ta sẽ truyền thụ cho con cách biến ra tiền lẻ 20 – 50 k mà thôi.Hơn nữa đây là thuật chướng nhãn nên chỉ áp dụng đối với một số đối tượng mà thôi , chống chỉ định trẻ em đang mang thai và đàn bà .Nói rồi đạo sỹ bèn đem một bí quyết truyền cho, bảo miệng đọc mấy câu thần chú xong rồi nhẹ giọng: "Huynh lấy giúp muội" Ðạo sĩ lại nói: - Cứ thử đi! Phùng cô theo lời, làm theo lấy một mảnh giấy ghi số vào 20k . Ðạo Sĩ bảo: - Đúng rồi, kéo rộng cổ áo ra , cho vào giữa khe đi con , để hở ra 1 chút,ok! Sau đấy lão đạo gọi 1 đệ tử vào , Phùng cô ỏn ẻn Đại huynh , huynh hãy mua cho muội lon Coca, đây tiền đây huynh lấy giúp muội.Đai sư ca cầm tờ giấy mân mê trong tay nhưng vẫn không phát hiện ra và vui vẻ mua về 2 lon nước ngọt. Phùng cô mừng quá, vào lạy tạ. Ðạo Sĩ bảo: - Về nhà nên giữ mình đứng đắn, không thế thì phép không nghiệm nữa đâu và chỉ được dùng thuật chướng nhãn đúng đối tượng . Ðến nhà, Phùng cô hóa phép nhiều lần và lần nào cũng thành công , số tiền hóa ra không lớn nhưng cũng đủ tiền son phấn nhưng chưa đủ đi bar. Rất nhiều cửa hàng sim thẻ ở khu vực Hoàng Mai , Thanh Xuân đã được Phùng cô đến mua thẻ điện thoại với các mệnh giá nhỏ khi cầm tờ giấy không phát hiện ra đều rất vui vẻ và luôn dặn Phùng cô lần sau lại đến mua cho anh đắt hang. Có cậu chủ cửa hàng bị thuật chướng nhãn qua mặt hàng trăm lần nhưng không lần nào phát hiện ra. Sau một thời gian Phùng cô thấy mãi biến hóa mấy đồng bạc lẻ này thì không đủ tiền đi bar liền alo gọi cho lão đạo sĩ xin lão đạo dậy pháp thuật để biến ra 200k , 500k. Lão đạo cười nói : Nếu chỗ con để tiền được như của Thủy Top , Elly thì mới hóa ra mệnh giá lớn con ạ !
Ðề: Tuyệt chiêu biến giấy thành tiền ! Chưa bao giờ Hà Nội dễ kiếm tiền như bây giờ ! hi hi, đọc hết bài của anh rồi. Kể cả bài anh bị lừa lấy 20k đến 30-40 lần. Chuyện của anh ảo quá. Em nghĩ là không phải anh bị thôi miên mà là cầm 20k cho em xinh nó vui lòng thôi =))
Xin lỗi anh chỉ là tên cướp Trong vụ cướp nhà băng, một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!" Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống. > Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn" - Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, xin lỗi tôi chỉ là ăn cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!" > Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!" - Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!" > Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở" - Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!" > Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi" - Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!" > Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất" - Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!" > Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như vàng" * KẾT LUẬN: Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối. Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình. ST