Giả vờ thôi anh nhé! Em sẽ giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé. Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em, giả vờ sợ mất em, anh nhé. Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “ Em đâu rồi ? ”, thật lòng được không? Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi, hay là anh cõng em". Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em. Giả vờ mình yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật… Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu. Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con. Anh hãy giả vờ nói yêu em được không? Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm… Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi rồi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh anh nhé! Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật. Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi… Và cuối cùng em đã giả vờ anh là em không yêu anh đâu nhưng mà sự thật là em yêu anh biết bao, yêu anh nhiều lắm! Và giả vờ như thế nhé! Em sẽ nói không nhớ anh đâu... Mặc dù em đang nhớ anh rất nhiều! Từ trong suy nghĩ, trong giấc mơ, trong những phút ngẩn ngơ em ngồi nhìn nắng. Nhớ anh... xung quanh em quạnh vắng biết bao... Em sẽ không đi chơi với anh mặc dù em thích được ngồi sau xe ôm anh trọn vòng tay... Tình yêu của chúng mình bay bay theo gió... Em sẽ không phone cho anh mắc dù em muốn nghe giọng nói ấm áp thân quen, muốn được kể cho anh nghe chuyện buồn vui đang mon men nơi khóe miệng... Và em sẽ không gửi tinh nhắn cho anh nữa đâu mặc dù em biết sẽ có người ngồi cười một mình khi đọc đi đọc lại và cứ cười ngốc nghếch... Em sẽ giả vờ không biết khi bất chợt nhìn thấy anh mặc dù em muốn đến bên anh thật gần thật gần để được ngắm anh thật kỹ... và thật lâu... Em sẽ mạnh mẽ bước đi một mình mặc dù trong tim em đâu nhói... em cô đơn và còn hơn thế nữa. Em thấy cần bàn tay anh dắt em đi, đỡ em dậy mỗi khi em vấp ngã. Gỉa vờ mình chia tay anh nhé! Anh đã nói với em rằng: " Em thật ngốc! Vì sao yêu anh như thế lại phải giả vờ chia tay? " Chỉ là... Em muốn được anh thấy rằng anh mới là ngốc rất ngốc nếu anh để mất em... Vì em là người yêu anh nhất... Tin không??? Không tin thì...mình lại giả vờ anh nhé! Cứ thế giả vờ đi anh...♥ (sưu tầm)
Ðề: Hình ảnh đẹp của Han Ji Min trong phim Padam Padam HAn Ji Min mình thấy kiểu xinh bình dị, nhẹ nhàng ấy, người nhỏ nhắn xinh xắn
Ðề: Hình ảnh đẹp của Han Ji Min trong phim Padam Padam Thích em này, da đẹp tự nhiên không cần trang điểm
Ðề: Hình ảnh Kim Tae Hee trong phim Tình Sử Jang Ok Jung em thích kim tae hee khi đóng phim chuyện tình havart nhưng bây giờ theo dõi mấy phim của chị này thấy chị ấy càng ngày diễn càng cứng, không được hồn nhiên như phim chuyện tình havart kia, nên bây giờ em cũng không thích chị ấy mấy nữa.
Ðề: Hình ảnh Kim Tae Hee trong phim Tình Sử Jang Ok Jung Em cũng thích Kim tae hee, nhưng diễn xuất của chị ấy không xuất sắc.
Ðề: Hình ảnh Kim Tae Hee trong phim Tình Sử Jang Ok Jung Kim Tae Hee, đẹp. Em con gái nhìn còn mê, nữa là mấy anh. Chị này đẹp, vẻ đẹp rất tự nhiên, như hơi thở ấy ạ.
Tin, yêu và sống Thôi thì cứ tin đi... Tin rằng sau thất bại là thành công, sau bóng tối là ánh sáng, tin thành công rực rỡ sẽ đến với những người biết trân trọng ước mơ. Tin rằng bạn bè luôn ở bên ta mỗi lúc ta cần, có những người thậm chí còn chung 1 nhịp đập với ta, chẳng cần nói chi nhiều, tin rằng ai cũng có 1 nỗi niềm riêng nên đừng giận họ quá lâu. Tin rằng trên cuộc đời này có một thứ gọi là công bằng, song nó phải do chính những con ng đủ bản lĩnh và đủ sáng suốt tạo ra. Ngồi yên mà đợi thì không có công bằng đâu. Tin rằng có những thứ gọi là duyên phận, gắn kết con người ta lại không thể tách rời. Thật lạ. Tin rằng tình cảm nếu đủ chân thành và bền bỉ thì sẽ vĩnh cửu. Tin rằng sóng gió bão bùng không thể vùi dập nổi ý chí, nhất là khi ý chí ấy được kết lại từ những ng cùng chí hướng và ước mơ. Ta hiểu sức mạnh của những cái nắm tay, những cái ôm thật chặt. Tin rằng trong cuộc đời mỗi con người, sẽ chẳng ai đơn độc cả. Hãy cứ nghĩ vẫn có nhg người âm thầm dõi theo ta. Tin rằng cả giọt nước mắt và nụ cười đều đáng trân trọng. Tin rằng mỗi con người đều có những khả năng tiềm ẩn chưa khám phá hết. Không ai là vô dụng trên cuộc đơi này nếu trái tim còn đập sự nhiệt huyết. Chỉ khi nào để cho dòng đời tự xô ta đi, khi ấy ta mới trở nên vô dụng. Tin rằng chẳng có ai hoàn hảo, cũng không ai mãi thành công hay mãi thất bại. Là chính mình và hết sức mình, sẽ có người công nhận bạn, dù số lượng ấy là bao nhiêu. Tin rằng tự tin là liều thuốc hữu hiệu để đối mặt với khó khăn. Tin rằng trong cuộc sống có những điều kỳ diệu. Và tin rằng, bạn bè luôn bên ta. Những điều mà tôi luôn tâm niệm, luôn cố gắng làm theo. Khi nào mệt mỏi, ức chế, buồn bã, tôi sẽ nghĩ đến những điều này. Ngẫm nghĩ để thấy mình có đủ điều kiện để toả sáng, vậy nên không được phép từ bỏ! Tôi cho phép tôi có lúc ngã gục, nhưng phải đứng lên chứ không triền miên trong nỗi tuyệt vọng. Mong rằng bạn cũng sẽ nghĩ như vậy, cũng sẽ có niềm tin vào cuộc sống. Cuộc sống chẳng bao giờ khép cửa. Sau một chuyến bay dài, ta hạ cánh và mỉm cười. (Sưu Tầm)
Ðề: Tin, yêu và sống Bài viết hay và lạc quan nhưng tin tưởng quá nhiều thì có khi vấp phải "thất vọng" cũng nhiều ạ
Nếu mỗi người đều biết tha thứ Tôi từng đọc được một câu chuyện mà tựa đề của nó là một câu giống như ngạn ngữ: “Nếu cuộc đời không quá chua chát, thì sự trả thù sẽ đâu có ngọt ngào”. Câu chuyện đó thế này: Sau mười bảy năm kết hôn, một người đàn ông quyết định bỏ vợ mình để đi theo một cô gái trẻ. Căn nhà xa xỉ ở khu trung tâm vốn đứng tên người chồng, và ông ta vẫn muốn ở đó với tình yêu mới. Cho nên ông đề nghị vợ mình dọn ra ngoài, và nói rằng ông sẽ mua cho bà ấy một căn hộ mới. Người vợ đồng ý, nhưng nói rằng phải có ba ngày để dọn đồ và chuẩn bị. Ngày đầu tiên, bà vợ đóng gói đồ đạc cá nhân vào các hộp, thùng và vali. Ngày thứ hai, bà gọi dịch vụ chuyển nhà tới chở đồ của mình đi. Ngày thứ ba, bà ngồi xuống bên chiếc bàn ăn quen thuộc, với cái giá nến quen thuộc ở giữa bàn, với tiếng nhạc du dương trong phòng. Hẳn đây là lần cuối cùng bà ngồi ở chiếc bàn này. Bà ăn món tôm hùm ưa thích và uống một chai r*** vang. Khi ăn xong, bà đi tới từng phòng của căn nhà và nhét phần còn thừa của món tôm vào trong ruột những thanh treo rèm – vì thanh treo rèm vốn là những thanh kim loại rỗng. Thế rồi bà dọn sạch bếp và tới căn hộ mới của mình. Người chồng quay trở về với cô vợ mới, và họ sống hạnh phúc – trong mấy ngày đầu. Thế rồi “sự cố” bắt đầu xảy ra, từ từ nhưng dai dẳng. Người chồng không hiểu và không thể giải thích tại sao căn nhà của mình lại có mùi khó chịu như vậy. Họ thử đủ mọi cách. Lúc đầu, họ dọn dẹp và lau sàn và hút bụi từng phòng một. Chẳng ăn thua gì. Thế rồi họ xem xét các khe, hốc trong nhà xem có loài gặm nhấm nào chết ở đó không. Vẫn không có dấu hiệu gì cả. Họ lại giặt hết các loại thảm và rèm, và chạy máy lọc không khí. Việc này cũng vẫn không giải quyết được vấn đề. Họ thuê cả dịch vụ diệt côn trùng chuyên nghiệp, vẫn chẳng ích lợi gì hơn. Họ vứt hết thảm cũ đi và thay bằng thảm mới. Nhưng mùi khó chịu vẫn không hết. Cuối cùng, họ không chịu nổi nữa và quyết định chuyển đi. Công ty chuyển nhà đóng gói tất cả đồ đạc của họ để chuyển tới căn nhà mới. Họ đóng gói tất cả mọi thứ để chuyển đi. Kể cả những thanh treo rèm! Tôi thích câu chuyện này vì sự hài hước của nó. Nhưng trong thực tế, trả thù luôn là một lựa chọn tồi tệ, nếu chúng ta muốn sống khỏe mạnh và hạnh phúc. Câu chuyện trên có nhiều “phiên bản”. Trong một vài phiên bản có nhắc đến thêm tình tiết là người vợ cũ, sau khi đã chuyển đi, thì sống rất hả hê – trong mấy ngày đầu. Sau đó, bà cứ bồn chồn không biết chồng cũ của mình đã “ngửi thấy mùi gì” trong ngôi nhà cũ chưa. Bà không biết làm thế nào để có được câu trả lời, nên thỉnh thoảng cứ lén đi qua ngôi nhà cũ xem “tình hình” thế nào. Đến một ngày, bà thấy công ty chuyển đồ đến chở hết đồ đạc cũ đi, và ngôi nhà được treo biển “Bán nhà”. Chẳng biết bà có thấy hả giận không, nhưng trong suốt thời gian chờ đợi, rình rập chồng cũ của mình với cô vợ mới của ông ta, thì bà vợ cũ chẳng làm được việc gì cả. Bà mải suy nghĩ và tìm cách để biết được tình hình ở nhà cũ đến mức quên cả chăm sóc cho bản thân mình, chứ nói gì đến việc để ý xem xung quanh mình còn những người nào tốt, còn những chuyện gì vui. Bởi vấn đề là... chúng ta không thể cùng lúc mang theo cả thù hận và cả yêu thương trong tim mình. Chúng ta phải bỏ một trong hai thứ. Đó là một lựa chọn mà ai cũng phải thực hiện. Một số sự thù hận rất lớn, chồng chất trong một thời gian dài và không dễ gì mà bỏ được. Một số được tích tụ qua hàng năm trời đau khổ và giận dữ. Nhưng dù lý do là gì, thì chắc chắn bạn vẫn sẽ tìm được nhiều lý do hơn để từ bỏ chúng. Bởi vì khi đã gạt đi giận dữ và thù hằn và chua chát, thì bạn có thể chọn được cách sống tốt hơn. Bạn có thể có sức khỏe và niềm vui. Bạn sống của cuộc sống của mình, không phải thụ động theo dõi cuộc sống của người khác. Mặc dù, tất nhiên, bạn vẫn có thể phì cười trước câu chuyện “trả thù ngọt ngào” trên. (Sưu tầm)
Người quan tâm em nhất Người quan tâm em nhất không phải là người em yêu nhất, cũng không phải người sẽ theo em suốt cuộc đời, nhưng để lại cho em những ấn tượng vô cùng đặc biệt. Là người không nhắn tin yêu em mỗi ngày nhưng sẽ gọi em dậy đi học mỗi sáng, dặn dò cẩn thận những thứ cần làm và không quên chúc em một ngày tuyệt đẹp. Là người không thông minh nhất nhưng đủ khả năng trả lời tất tần tật các câu hỏi của em về bài học, cho dù câu hỏi ấy hóc búa mức nào, người này sẵn sàng ngồi hàng giờ ở thư viện để tìm lời giải. Là người cáu nhặng lên khi em chưa học bài đã đi chơi, sẵn sàng dành hàng giờ để nói cho em về ý nghĩa của việc học. Là người ngồi dạy em cẩn thận những bài em không hiểu rồi thở phào khi em trả lời "e thuộc hết rồi" Là người update status của em liên tục nhưng ra vẻ "không biết gì". Thỉnh thoảng nhắn những tin như "Em dạo này cũng ghê gớm nhỉ" để mặc em ngơ ngác nhắn lại "Sao ạ, em không hiểu gì cả". Là người lắng nghe những rắc rối trẻ con của em. Lắng nghe nhưng luôn im lặng để em tự giải quyết vấn đề của mình. Bởi người này biết cần để em tự trải nghiệm, tự lớn lên, tự vấp ngã. Là người sẵn sàng bỏ giờ làm khi em gọi điện cầu cứu hay bỏ cả đống việc để ngồi cạnh em khi em suy sụp. Là người đau đáu suy nghĩ "Vì một người mà hành hạ bản thân có đáng không" khi thấy em thất tình, bỏ ăn bỏ ngủ Là người cho em mượn vai khi em buồn, ôm em khi em khóc, an ủi em khi em khó nhọc và giúp đỡ âm thầm mà không để ai hay. Là người hét ầm lên khi em cắt tóc bởi "tóc em đang đẹp, không được cắt", xót xa nhìn mái tóc em ngày xưa giờ ngắn ngủn, nhìn thấy em cười mà mặt vẫn méo xệch "em thích là được, nhưng anh vẫn thích tóc em ngày xưa hơn". Là người duy nhất nhận ra áo em rách hay giày em hỏng, dành cả buổi đi shopping mua đồ cho em dù khi tặng thì tỏ vẻ "Không có gì, chỉ tình cờ thấy cái này đẹp nên mua". Là người nhớ sinh nhật em, dành cả buổi mua quà cho em dù lúc ấy em đang bên người khác. Là người luôn xuất hiện bên em kịp thời, giải nguy cho em những khi em mắc kẹt hay gặp nguy hiểm. Là người biết tất cả mọi sở thích lẫn thói quen của em, biết em hay đi ăn ở đâu, có tật xấu gì, nhắc em không được ăn thứ này thứ kia vì "Không tốt cho sức khỏe". Là người khoe khoang thành tích của em, dù khi bạn bè hỏi "Cô bé này là gì của mày?" thì không trả lời được. Là người gọi điện cho em khi em đang ở mình mình vì "Ngoài trời đang mưa, anh biết em sợ sấm". Người nhường cho em suất ăn của mình và sẵn sàng mua thêm nếu em nói "Anh ơi em đói". Người mặc áo cho em khi em lạnh, còn mình chịu rét run. Người thích xoa đầu em và gọi em là nhóc hay cả khi em đang học đại học. Người có thể không quá yêu em, nhưng trong tim luôn cho em vị trí số một. Người đó có thể là bạn bè, thầy cô, gia đình, có thể là anh trai, anh kết nghĩa, hay...người đặc biệt. Đó có thể không phải là người em yêu nhất, cũng không phải người sẽ theo em suốt cuộc đời, nhưng sẽ để lại những ấn tượng vô cùng đặc biệt... (Sưu Tầm)
Em đang đợi yêu một người khác... Đôi khi tình yêu kết thúc không vì lý do cụ thể nào cả, chỉ cần im lặng cũng đủ biết tình yêu của mình đã kết thúc phải không anh? Người ta nói thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất để quên một người. Nhưng đối với em, để quên anh, thời gian cũng trở nên vô dụng. Hơn tám năm quen anh, có phải cần tám năm nữa để quên anh? Đến lúc ấy có lẽ em đã trở thành một bà cô già khó tính, anh sẽ nhìn em và cười, nụ cười dành cho kẻ đáng thương hại. Bởi vì em chỉ yêu một người khác khi em đã quên được anh. Tám năm, bốn tháng, hai ngày em quen anh. Chúng ta chuyển từ hàng xóm, sang kẻ thù rồi thành bạn thân, sau đó thành người yêu anh nhỉ? Có lẽ anh sẽ chẳng nhớ đâu. Vì sao em lại nhớ rõ đến vậy ư? Bởi ngày đầu tiên em gặp anh - một cậu nhóc 15 tuổi ngây ngô nhưng có phần đáng yêu đứng run rẩy trước cổng nhà em vì sợ con Nô cắn, em đã đứng trong nhà rồi cười như một tên cướp biển đào được vàng, nhìn anh rơm rớm nước mắt. Em gọi anh là đồ-con-gái và phải 15 phút sau mới chịu ra xuỵt con Nô cho anh chạy về nhà. Từ ngày đó chúng ta trở thành kẻ thù anh nhỉ? Rồi một ngày đầu mùa mưa, em vốn là đứa không cẩn thận nên đi học mà chẳng mang theo ô. Trên đường về gặp cơn mưa lớn, em phải chạy vội vào một trạm xe bus bên đường để trú. Rồi từ xa, trong màn mưa trắng xóa, em nhận ra anh cùng vài người bạn đạp xe chậm chạp để tắm mưa. Bỗng lúc ấy dù không có sấm sét, nhưng ánh mắt em như bị anh hút vào, em nhìn theo anh mà tim muốn rụng. Em tự hỏi có phải đó là rung cảm đầu đời của em. Câu trả lời đến với em khi 15 phút sau, cũng trong màn mưa, một người mặc áo mưa đi về phía em, là anh. Chợt em rưng rưng nước mắt rồi khóc òa, anh không hiểu nên cứ rối rít giải thích. Rằng lúc nãy anh đã nhìn thấy em, nhưng vì anh đi mưa không mang theo áo mưa hay ô nên phải chạy về nhà lấy áo mưa ra đón em. Rằng anh không cố ý lơ em mà vì em nhìn anh làm anh sợ. Rằng em ốm yếu không nên đi mưa... Nhưng anh không biết đâu, em khóc là vì em đã tìm ra câu trả lời: "Em đã thích anh!" Đúng, 16 tuổi thì chỉ nên nói thích thôi phải không anh? Và từ ngày đó, anh đã nằm trong trái tim em, trong từng trang nhật ký của em. Nhưng em chỉ dám ở bên anh với vai trò là bạn cùng lớp, bạn thân... Tuổi 17, em biết tình cảm em dành cho anh không còn đơn giản chỉ là thích. Em đã yêu anh. Em biết mình yêu anh vì những lần nhìn anh tay trong tay cùng một người con gái khác, tim em như muốn nát tan. Em biết mình yêu anh vì những lần anh chở em đi học, em chỉ muốn ôm lấy tấm thân ấy, áp má vào lưng anh để nghe được nhịp tim của anh, để biết tim anh có đang lỗi nhịp như tim em hay không. Và em biết... mình đã yêu anh. Ngày chúng ta chia tay tuổi học trò, em và anh đều 18 tuổi. Anh dẫn theo em đến quán nước nơi anh hẹn cô gái mà anh sẽ tỏ tình. Anh ngốc lắm, có ai đi tỏ tình mà dẫn theo bạn thân đi không? Nhưng nhìn anh năn nỉ đến tội, em nén nỗi đau mà đi theo anh. Đêm trước ngày anh sẽ tỏ tình với người anh yêu, em đã có một giấc mơ, em mơ cô gái anh sẽ tỏ tình chính là em. Có thể lắm chứ, trong phim Hàn vẫn hay xuất hiện những tình tiết như thế mà. Và em nuôi hy vọng. Ngồi trong quán chờ 15 phút, em đã thầm vui mừng chờ đợi lời tỏ tình của anh. Nhưng khi một cô gái đủ xinh để làm nhiều đứa con trai phải rung rinh đi về phía anh và em... niềm hy vọng của em đã vỡ òa, tan nát. Em mỉm cười với cô ấy như một con rô bốt. Anh còn nhớ không? Rồi sau đấy em đã thì thầm vào tai anh rằng em bị mệt, em muốn về trước. Anh níu em lại cho đến khi tay anh cảm nhận được một giọt nước mắt của em, anh mới buông tay em ra để em đi, em đi ra khỏi thế giới của anh. Lúc ấy tim em đau lắm, anh biết không? Thế là tình yêu tuổi 18 của em tan nát như vậy đấy, chưa kịp nói đã bị biến thành hư không. Em không biết anh giả vờ ngốc hay tại anh ngốc thật. Giọt nước mắt của em hôm ấy khiến anh nghĩ em bị ốm và ngay đêm đó, anh chạy qua nhà em và cầm theo túi cam, anh lo lắng và đưa tay đặt lên trán em. Em muốn khóc, nhưng không thể vì mẹ đang đứng bên. 19 tuổi, em chọn Hà Nội để tìm kiếm những bình yên, còn anh chọn Sài Gòn hợp với con người năng động như anh. Thế là chúng ta xa nhau anh nhỉ? Em biết hy vọng của em đã không còn dù giờ đây vẫn là người độc thân. Anh vẫn gọi điện thường xuyên cho em, vẫn lên facebook để like và comment mỗi khi em đăng status và... chúng ta vẫn là bạn. Em bất ngờ, ngỡ ngàng rồi hạnh phúc khi gặp anh ở Hà Nội vào ngày sinh nhật thứ 20 của em. Em nhớ mình đã ôm anh rất lâu trước cổng trường nơi em đang học, em đã khóc rất nhiều khiến bao ánh mắt người đi đường nhìn chúng ta. Nhưng thật lạ, sao anh không đẩy em ra? Em và anh đều đang ở độ tuổi 21, chúng ta yêu xa. Em nhớ sinh nhật năm ngoái của mình, em đã tỏ tình với anh trong nước mắt. Em biết đó không phải là cá tính của em, em ghét những kiểu con gái tỏ tình trước, nhưng em cũng không hiểu tại sao mình lại làm như vậy. Có lẽ, vì em đã quá yêu anh. Giờ phút ấy em như người đứng ở bờ vực - ranh giới giữa được và mất. Và rồi sau một hồi im lặng thật lâu nhìn em khóc, anh "ừ, mình yêu nhau thôi!" làm niềm hạnh phúc của em tràn ngập trong nước mắt. Nhưng em ngu ngơ, em không để ý rằng trong câu nói của anh lúc ấy, có phần đang thương hại em. Khi em yêu anh, em như một người đang bơi giữa biển lớn không thấy bờ. Những lần mong chờ từng tin nhắn, cuộc gọi của anh, em chìm đắm trong cả hạnh phúc lẫn lo âu. Và rồi em mệt mỏi, anh cũng mệt mỏi, chúng ta thường xuyên có những cuộc cãi vã, những lần như thế em là người làm lành trước vì... em sợ mất anh, sợ anh không yêu em nữa, sợ anh bỏ em mà yêu một cô gái khác ở gần anh hơn. Giờ thì đã đủ 8 năm chúng ta quen nhau, đủ hai năm chúng ta yêu nhau. À không, là hai năm anh chấp nhận để em làm người yêu của anh. Chia tay. Một cách chia tay lạ lùng mà em không nghĩ đến. Anh im lặng và em cũng lặng im, chỉ có điều sự lặng im ấy làm em đau, làm nước mắt em rơi mỗi khi đêm Hà Nội trở nên rét buốt. Đôi khi tình yêu kết thúc không vì lý do cụ thể nào cả, chỉ cần im lặng cũng đủ biết tình yêu của mình đã kết thúc phải không anh? Yêu anh không phải là điều dễ dàng đối với em, giờ đây quên anh lại là điều thật khó. Nhiều lần em đã nghĩ mình nên từ bỏ nhiều điều để yêu anh, em nên vào Sài Gòn thay vì chọn Hà Nội bình yên mà em yêu quý. Nhưng em yếu đuối, em không dám làm những điều đó vì đối với em gia đình quan trọng lắm anh ạ. Yêu anh, nhưng em không bao giờ gạt bỏ gia đình. Có phải vì như vậy mà anh không yêu em hết lòng, vì anh nghĩ em không hết lòng yêu anh? Giờ đây em không còn mong chờ gì ở tình yêu của chúng ta, bởi em nhận ra anh và em quá khác biệt, thế giới của em và của anh có hai hình khối khác nhau. Em đã bớt nhớ anh, thôi không khóc đều mỗi đêm, em gặp gỡ những chàng trai khác để cho mình thêm cơ hội. Nhưng thật khó anh à. Thời gian sẽ không khiến em quên anh, nhưng thời gian sẽ giúp em yêu một người khác để em có thể thôi yêu anh. Em vẫn đợi, vẫn chờ ngày ấy đến. Đó là một ngày em có thể đứng trước cổng nhà cùng con Nô, nhìn anh mỉm cười nhưng không rơi lệ. Đó là ngày trời mưa to, em ngồi sau xe người khác và muốn ôm người ấy thật chặt. Đó là ngày nhìn anh tay trong tay với người khác mà em có thể nở nụ cười trọn vẹn, không gượng gạo, không đau đớn. Và... đó là ngày em hết yêu anh. (Sưu Tầm)
Ðề: Em đang đợi yêu một người khác... Tớ cũng giống chủ top, khác một chút là chỉ quen và yêu 6 năm, chia tay 2,5 năm rùi, người ta cũng đã có gia đình, mà mình vẫn không sao yêu được ai... Giờ cũng là lúc tìm, chờ đợi và yêu một người khác
Ðề: Em đang đợi yêu một người khác... Đọc những chuyện này, và thấy ........................chẳng biết thế nào nữa..............