Thông tin: Mỗi Ngày Một Câu Chuyện

Thảo luận trong 'Kinh nghiệm sống' bởi ava, 15/5/2014.

  1. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    e vs gấu e hiện đang đến giai đoạn 6 rồi hihi mấy giai đoạn sau đúng là trừu tượng thật :D
     
    Đang tải...


  2. Wingman

    Wingman Thành viên tích cực

    Tham gia:
    21/4/2014
    Bài viết:
    586
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    83
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    lại còn ít kinh nghiệm gì, bác là siêu cáo rồi còn gì :D :rolleyes:
     
  3. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    ố ố e có làm j mà bác lại bảo e là siêu cáo ;)
     
  4. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    *BÍ MẬT CỦA CON TRAI . !!!!

    - Con trai thích nhìn trộm con gái khi cô gái đó ăn, cười....

    - Con trai thích ôm người con gái trong những trường hợp: Lạnh, bị thương, và những phút giây hạnh phúc.!

    - Con trai rất thích nghe người yêu mình hát.

    - Con trai dù tính tình "háo sắc" nhưng nếu bạn là người con gái mà họ yêu nhất, thì tối nào bạn cũng là người mà họ suy nghĩ về bạn.

    - Con trai cũng cần bờ vai bạn gái mỗi khi buồn.

    - Con trai lúc nào cũng không thích người yêu mình thân mật với ai ngoài họ dù cho họ là bạn thân.

    - Con trai thường thích những bạn gái biết lắng nghe, hiểu và cảm thông.

    - Con trai thích được người yêu chăm sóc khi có bệnh.

    - Con trai nếu yêu bạn thật lòng thì họ rất rất tôn trọng bạn.

    - Con trai thấy mình ngốc khi ngồi bên bạn không nói được gì.

    - Con trai rất ít bộc lộ cảm xúc của mình trước mặt người yêu. Họ thường muốn tỏ ra mình mạnh mẽ...

    - Con trai rất mạnh dạn khi “say”.

    - Con trai không thích đi với mình mà bạn gái nhắc một anh chàng đẹp trai khác, kể cả thần tượng (được nhưng nói ít thôi!).

    - Con trai buồn, cố giấu nổi buồn, ít khi nói cho bạn gái mình biết.

    - Con trai rất thích nhận được lá thư tay, đính kèm một lời nhắn nhỏ, và có thể là một món quà nho nhỏ.

    - Con trai thích nói chuyện với người mình yêu mỗi lúc buồn và chán nản, nhưng nội dung không nhắc đến chuyện buồn.

    *Bây giờ thì con trai có lẽ đang gật gù tâm đắc:

    .."Đúng rồi, con trai là thế đó"!

    - Còn con gái thì có lẽ hiểu thêm 1 chút về con trai đúng không?
     
    Wingman thích bài này.
  5. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    Đời sẽ nhẹ nhàng - nếu con người biết đặt mình vào vị trí của nhau...

    Cô độc là khi đứng trước một tập thể, cùng là loài người với nhau nhưng chỉ có thể trao nhau ánh nhìn xa lạ, lạnh lùng và vô thức. Chúng ta vô tình đơn độc trên những chặng đường của cuộc đời. Một số người chà đạp lên nhau mà sống, mấy ai đối xử với nhau bằng tình cảm.

    Năm tháng trôi nhanh đến nỗi, tôi vẫn còn nhớ rõ hơi ấm từ làn tóc rối vẫn còn nhiều sợi xanh đen của bà Nội, vẫn nhớ những lúc Nội móm cơm cho tôi, tôi chê bẩn không thèm ăn, cứ ngồi ngọ nguậy cả buổi mới thôi. Thời gian lướt đi không ngừng nghỉ, tốc độ đôi khi chỉ làm một giấc ngủ say giữa trưa hè, một ngày bình minh quên nắng hay một cơn mưa bất chợt kéo dài đến hàng tiếng đồng hồ.

    Nhưng cuối cùng, những người mà chúng ta thương yêu vẫn không thể ở bên chúng ta suốt đời. Đến một lúc nào đó họ phải ra đi, cả bạn và tôi cũng phải ra đi. Trưởng thành với thời gian là một điều hoàn toàn khắc nghiệt.

    Con người ta lao vào cuộc sống, bươn chải từng miếng cơm manh áo, chuyện tiền nong, chuyện địa vị, chức vụ và gia đình. Sẽ rất ít thời gian để chúng ta dừng lại, suy ngẫm về khoảng thời gian niên thiếu bần bột nhưng yên lành. Chẳng còn thì giờ cho những bữa cơm gia đình sum họp hay cho nhau một cái ôm ấm áp giữa ngày đông lạnh giá.

    Chúng ta vô tình đơn độc trên những chặng đường của cuộc đời. Một số người chà đạp lên nhau mà sống, mấy ai đối xử với nhau bằng tình cảm. Lúc nào cũng có thể tự đặt ra nhiều lý do, các điều khoản, lợi nhuận, thiệt hơn, tổn thất hay không. Hoài bão đối với chúng ta đôi khi chỉ là những bon chen đời thường đầy vất vả và đau thương.

    Các mối quan hệ trở nên dày kín lẫn phức tạp. Chúng ta trưởng thành từ đó nhưng cũng sẽ tự hủy diệt bản thân vì nó. Cái bản ngã đơn độc vĩnh viễn ăn sâu mọc rễ trong tâm hồn, vậy nên khi va chạm nhau, chúng ta dễ dàng phát sinh những hoài nghi, những lo lắng và sự cạnh tranh lắm lúc rất quyết liệt. Những rạn nứt và có cả thù hằn.

    Cô độc là khi đứng trước một tập thể, cùng là loài người với nhau nhưng chỉ có thể trao nhau ánh nhìn xa lạ, lạnh lùng và vô thức. Chẳng ai quan tâm đến ai, chẳng ai nên cần thiết phải giúp đỡ cho ai. Nhưng chúng ta là loài vật có khả năng thích nghi rất tốt, thậm chí là dễ dàng bị ngoại cảnh làm cho tác động. Rồi chúng ta cũng sẽ thay đổi bản thân để hòa nhập theo những cách sống vô cùng khắc nghiệt ấy. Chúng ta sẽ quen, sẽ hài lòng với sự bắt tay đầy lợi nhuận đó.

    Đôi lúc chúng ta chỉ cần mở lòng, nghĩ cho nhau nhiều hơn là một phút tính toán ích kỷ, thì có lẽ chúng ta không phải sống với hai chữ băn khoăn, và cũng sẽ không có kẻ sung sướng, người đau khổ.

    Thế giới vẫn thế thôi, duy chỉ có con người là thay đổi.

    Tôi biết mình đã cởi mở hơn rất nhiều. Nhưng tôi bắt buộc phải làm thế. Bắt buộc phải mỉm cười với mọi người và cấp trên ngay cả những lúc tâm trạng vô cùng không tốt. Phải chấp nhận sự đày đọa đúng mức của một kẻ mới vào nghề, phải biết nhúng nhường và chịu đựng những sai khiến quá đáng từ người khác, vì sự nghiệp và miếng ăn. Họ đối xử với tôi chỉ bằng những tính toan tầm thường, những suy nghĩ hạn hẹp của một kẻ chỉ biết nghĩ đến tiền bạc và những khoảng lợi lộc. Nhưng tôi không thể sống nếu như không học cách suy nghĩ giống họ, không thể yên ổn nếu cứ mãi làm một con người "hiền lành".

    Trưởng thành đòi hỏi sự đẽo gọt đến cùng cực những bình yên trong lòng một đứa trẻ ngây thơ. Cứ mãi đề phòng cuộc đời như đề phòng kẻ địch, lúc nào cũng lâm vào tình trạng không thể tin tưởng bất kỳ một ai vì chúng ta đã lỡ bị tổn thương quá nhiều.

    Tôi nhìn sâu vào đôi mắt anh ấy, tôi biết rằng anh ta đã từng trải qua những cực cùng của khoảng thời gian hoà nhập giống như tôi. Tôi cũng hiểu anh ấy đã phải tự mình thích nghi một cách quyết liệt như thế nào. Có những vết thương không bao giờ lành, nhưng cũng có những vết thương lại khiến con người ta vô cùng trân qúy, giống như một thứ ký ức ám ảnh không bao giờ có thể tẩy đi trong tâm hồn họ.

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Sưu tầm-
     
    Sửa lần cuối: 9/6/2014
    My Moon thích bài này.
  6. mebum22

    mebum22 Thành viên tích cực

    Tham gia:
    2/6/2014
    Bài viết:
    567
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    đúng là toàn kinh nghiệm hay, cần phải học hỏi
     
    ava thích bài này.
  7. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    bác mà có kinh nghiệm gì cũng hãy cứ chia sẻ với topic của e nhé!!! :D
     
  8. mrvietlv

    mrvietlv Thành viên mới

    Tham gia:
    3/6/2014
    Bài viết:
    36
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: Mỗi ngày một câu chuyện

    Khá hay và ý nghĩa, cảm ơn chị
     
    ava thích bài này.
  9. Wingman

    Wingman Thành viên tích cực

    Tham gia:
    21/4/2014
    Bài viết:
    586
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    83
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    chuẩn rồi, ít nhất là đúng với em :D
     
    ava thích bài này.
  10. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    bác xem còn bí mật nào nữa k bật mí cho chị e biết với :D
     
  11. MeZinZin2012

    MeZinZin2012 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    9/8/2013
    Bài viết:
    299
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    Đợt này ít chuyện tình cảm thế chị ơi.hihi
     
    ava thích bài này.
  12. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    hí hí cứ phải cách đều cho các mẹ đỡ ngán chứ k lại kêu c thiên vị thể loại truyện :D cứ yên tâm theo dõi nhé!!!
     
  13. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    CON GÁI CÓ QUYỀN TỪ CHỐI VÀ LỰA CHỌN, ĐÚNG KHÔNG?‏

    Là con gái, ai cũng phải có những vệ tinh xung quanh theo đuổi. Nhưng điều quan trọng không phải là bạn lấy điều đó để tự hào mà là bạn sẽ chọn ai để gửi gắm tình yêu của bạn vào đó.

    ***

    Tôi không thích Khương cho lắm! Và hình như cậu ấy cũng biết điều đó. Sau một thời gian học chung vài môn, Khương có số điện thoại của tôi. Những tin nhắn mà cậu gửi cho tôi chỉ mang tính chất tán tỉnh như kiểu : "Chúc buổi sáng tốt lành","Buổi trưa mát mẻ",còn " Buổi tối thì ngủ ngon". Tôi cảm thấy mệt mỏi vì chẳng thể tìm ra điểm chung trong cách nói chuyện của Khương.

    Tôi biết Khương đang cố gắng mở đầu cuộc trò chuyện một cách dễ thương, tạo hứng thú trong từng lời nói nhưng đều bị tôi phá vỡ ngay từ đầu và hoàn toàn. Tôi chỉ coi Khương là bạn.

    [​IMG]

    Khương thường rủ tôi đi chơi, nhưng lần nào tôi cũng từ chối. Tôi có hàng tá lí do để từ chối cậu ấy. Và đương nhiên Khương đã rất khó chịu vì điều đó. Cậu bảo với tôi:
    " Có biết là rất nhiều người con gái muốn đi chơi với mình và từ trước đến giờ Khương chưa bao giờ bị ai từ chối cả không? Khương chỉ muốn đi chơi với Hạ thôi" - Nói đến đây tôi mới nhớ, tôi tên là Hạ, cái tên nghe rất con gái phải không ạ?
    " Thì bây giờ cậu gặp một người như tôi rồi đấy. Đâu có cái luật nào bắt con gái phải đi chơi với một người con trai mà mình không thích đâu?" - Tôi bảo thủ.

    ...

    Càng ngày tôi càng phát hiện ra những điểm không tương đồng giữa 2 đứa và Khương hội tụ những điểm mà tôi - không- thể- mến- được.
    ...

    Đó là một buổi tối trong những tháng ngày học quân sự trong trung tâm. Khi dãy phòng của con trai đối diện với dãy phòng con gái, tức là chúng tôi rất gần nhau, chỉ cách nhau một màn không khí có chiều dài khoảng 15m. Khi mà tôi thật sự hết lí do để từ chối gặp Khương. Hay đúng hơn là tôi không thể trốn mặt cậu ta được nữa.

    Tôi và Khương lần đầu đi dạo cùng nhau, lần đầu nói chuyện với nhau, lần đầu ngồi chung một ghế đã và lần đầu tôi nhìn thằng vào khuôn mặt cậu ấy.

    Và tôi nghĩ rằng, lần đầu cũng sẽ là lần cuối. Chúng tôi dường như chẳng có gì để nói.

    Thú thật, từ những năm cấp 2 tôi đã từng mê mẩn những chàng trai mạnh mẽ, nam tính với quả đầu cạo ngắn. Khương cũng nằm trong số đó, nhưng thực sự khi đứng trước cậu ấy, tôi hoàn toàn không có một tí rung động nào.

    Rồi cả cái cách nói chuyện có chút cái tôi của Khương tôi lại càng nghĩ hai đứa không thể nào tiến xa hơn. Tối hôm đó, tôi đã chủ động nhắn tin cho Khương : " Tụi mình chỉ có thể là bạn."

    Khương đã trả lời tôi một tin nhắn mà có lẽ nếu là tôi, tôi sẽ không bao giờ nói vậy:

    "Với Khương, mọi thứ đều phải rõ ràng. Bạn ra bạn! Yêu ra yêu! Khương ghét và không cần cái tình cảm nửa vời ấy của Hạ. Vậy thì mình làm người dưng đi..."

    Nhưng chưa kết thúc ở đó...

    "... Có lẽ Hạ đang tưởng bở gì đó, thật ra Hạ chẳng là gì đối với Khương cả."

    Tôi không giận Khương và cũng chẳng thêm một tin nhắn nào cho cậu ấy nữa. Tôi không mong mình chiếm một vị trí như thế nào trong lòng cậu ấy nhưng hình như tôi có hơi buồn khi Khương lại có cách xử sự như vậy. Đó là một hành động của một đứa con nít. Khi giận lên, hầu như ít ai làm chủ được mình.

    Việc tôi muốn bây giờ là tránh mặt Khương, hay đúng hơn là để Khương đừng thấy tôi. Tôi muốn chấm dứt mối quan hệ mà đúng như cậu nói không rõ ràng và thêm phần rắc rối này.
    ...

    Kết thúc khóa học quân sự cũng là lúc Khương có bạn gái. Thi thoảng tôi vẫn gặp 2 người học trong thư viện.

    Khương vẫn nhắn tin cho tôi, vẫn là những câu hỏi thăm này nọ. Tôi vẫn trả lời một cách lịch sự, rồi đi kèm " Ờ, bạn gái cậu khỏe chứ?" để nhắc cho cậu ấy.

    Tôi cảm thấy thoải mái hơn khi Khương không nhắn tin cho tôi và trên thực tế chúng tôi chẳng là gì của nhau, nên cũng chẳng có những kỉ niệm gì đáng nhớ, thậm trí chẳng có đến một câu chuyện vui nào kể cho nhau, không một cử chỉ thân mật nào gọi là ấn tượng. Cứ tưởng vậy, Khương sẽ dễ dàng hơn trong việc quên tôi nhưng gần một năm qua, cậu vẫn không hề trưởng thành hơn được.

    Những tin nhắn của cậu càng lúc càng dồn dập, tôi cảm thấy mình bị làm phiền ghê gớm. Cậu buông một câu hững hờ với tôi : " Khương chia tay với bạn gái rồi, đó chỉ là quen cho vui thôi. Hạ mới là người Khương thực sự không thể quên đươc. Cho Khương một cơ hội nhé."

    Cậu ấy đang khủng bố tôi trong những ngày gần dịp Valentine.

    Tôi đã phải ngủ lại nhà con bạn thân cũng chỉ để trốn Khương vì cậu ấy nói sẽ tạo bất ngờ cho tôi. Kinh khủng là nhiều lần đe dọa tôi phải gặp cậu ấy. Và dường như chỉ có vấn để sức khỏe mới có thể hạ gục được tôi. Tôi cảm thấy mình thật tử tế.

    Khương đứng đợi tôi nơi con hẻm gần chỗ trọ của tôi. Tôi đã kiên quyết là sẽ không gặp câu ấy, cho đến khi cậu ấy kể lể rằng cậu bị đau bao tử và đang chờ tôi với cái bụng đói. Tôi đã có chút lung lay. Nhưng cái lung lay đó đã khiến tôi ân hận vô cùng.

    Khương đưa cho tôi một món quà nhỏ.

    - Gì đây? Tôi lạnh lùng,

    - Quà Valentine

    - Cậu đang giỡn mặt với tôi hả? Biết vậy tôi đã không ra rồi. - Tôi quay ngoắt, nhưng bị Khương giữ lại.

    - Đừng lạnh lùng được không? Đây là tấm lòng của Khương mà. Hạ nhận đi.

    - Không. Tôi gắt lên.

    - Hạ ! Cứ nhận đi, chấp nhận hay không? Không quan trọng đâu.

    Khương bỏ lại món quà và đi thẳng. Lần này, đến lượt tôi gọi tên cậu ấy nhưng cậu không quay lại. Tôi đành cầm chiếc hộp về, khi nào có dịp sẽ trả lại cho cậu ấy.

    Tôi đã suy nghĩ mấy ngày liền chỉ để tìm ra cách từ chối nào đó thật lịch sự, không làm đau người khác mà còn hiệu quả nữa.

    Đó là nói dối.

    - Tôi có người yêu rồi, Khương đừng làm vậy nữa?- Đó là lần thứ 3 tôi ngồi đối diện với Khương.

    - Khương không tin, không quan tâm. Hãy cho Khương một cơ hội, Khương sẽ cạnh trạnh công bằng."

    - Khương làm vậy, tôi sẽ rất khó xử với...người yêu của tôi. - Có chút gì đó khựng lại trong tôi.

    - Mặc kệ, Khương đã xác định sẽ theo đuổi Hạ rồi.

    - Cho dù sau này, tôi là người yêu của Khương thì Khương cũng chẳng vui vẻ gì. Vì tôi không tốt đẹp khi bỏ người cũ để đến với Khương. Với tôi, Khương chỉ có thể là bạn, sau câu nói này, Khương coi tôi là gì cũng được."

    Tôi quay ngoắt người đi.

    - Sợi dây chuyền, Hạ hứa là sẽ đeo nhé! Coi như bạn tặng bạn đi. Khương không muốn Hạ vứt xó nó đâu.

    Nếu không yêu thương người ta thì tốt nhất hãy tìm cách để người ta hết yêu thương mình. Dù cho thật sự tôi đang rất cô đơn và đang nói dối cậu ta. Nhưng nếu tôi cứ tham lam mở lòng cho cậu ấy bước vào cuộc đời của tôi thì sau này có thể làm cả hai tổn thương.

    Tôi không thích cái suy nghĩ của Khương, mặc cho tôi không được hoàn hảo nhưng tôi vẫn có quyền từ chối cậu ấy để kiếm tìm một người khác cho tôi một cảm giác tin tưởng và an toàn.

    Mong rằng Khương sẽ tìm được một người tốt hơn tôi và đương nhiên có thể đáp trả lại tình yêu thương của cậu ấy.

    Tạm gác lại suy nghĩ về Khương, tôi đang ngồi bó gối cạnh cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra bầu trời. Có lẽ con người ta nên cần nhiều hơn một lần lựa chọn.
    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Sưu tầm-
     
  14. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    NGƯỜI THỨ BA

    Sai lầm lớn nhất cuộc đời anh đó chính là đã đem lòng yêu hai người phụ nữ, anh biết mọi thứ mình đang làm đang làm tổn thương đến người con gái đang trong vòng tay mình.

    ***

    Ánh nắng của buổi sớm ban mai chiếu rọi xuống chiếc giường màu trắng nằm cạnh cửa sổ, gương mặt người con gái hiện lên nét cười dịu dàng, eo cô bị siết chặt bởi vòng tay rắn chắc của người đàn ông nằm bên cạnh.

    Lan trở mình tỉnh giấc, cô quay mặt sang nhìn người đàn ông mình yêu say đắm. Cảm giác được ôm, được hôn, được nằm cạnh người đàn ông này làm cô hạnh phúc. Cô đưa tay lên vuốt ve đôi môi mỏng, cặp mắt đang khép lại của anh một cách nhẹ nhàng.

    Bỗng bàn tay bị nắm lại, cảm giác âm ấm truyền đến làm Lan không kìm được cười lên tiếng.

    "Huy, đừng hôn nữa nhột quá"

    Mặc kệ lời Lan nói, Huy vẫn tiếp tục dùng lưỡi liếm mút từng ngón tay thon dài của cô. Hành động đó như một sự trừng phạt vì tội dám nhìn lén anh ngủ say, Lan yêu cái cảm giác này đến ngây ngất. Cô mong sao khoảnh khắc tuyệt vời này mãi mãi không bao giờ trôi qua, để cô và anh được cùng nhau hưởng trọn niềm vui của tình yêu.

    "Reng Reng"

    Tiếng điện thoại vang lên làm không khí đang vui vẻ trở nên ngột ngạt đến kì lạ, Lan rụt bàn tay mình về, quay lưng lại phía anh im lặng không nói bất cứ câu gì. Còn Huy cảm nhận được ánh mắt đượm buồn của người yêu lòng anh cũng thấy đau lắm, nhưng tiếng nhạc chuông cứ mãi vang lên làm anh không thể nào làm ngơ được.

    "A lô"

    Một giọng nói nữ phát ra từ đầu dây bên kia.

    -Sao đêm qua anh không về?

    Huy ngồi dựa vào thành giường, bàn tay trong vô thức nắm chặt lấy chiếc điện thoại. Anh thấy vai Lan khẽ run, cảm giác tội lỗi làm Huy không biết phải trả lời như thế nào mới phải với người phụ nữ đang ở đầu dây bên kia.

    Huy nói:

    -Tối qua anh đi bàn chuyện làm ăn với mấy người bạn rồi ngủ quên luôn tại nhà nó, lát nữa anh về em đưa con đi học trước đi.

    Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở nhẹ.

    -Đồ ăn sáng em đã làm, để ở trên bàn. Anh về ăn rồi hãy đi làm tiếp nha, thôi em cúp máy đây.

    -Uhm anh biết rồi, tạm biệt em.

    -Dạ.

    Huy tắt điện thoại và đặt nó trở lại trên đầu giường, anh nhòa người đến ôm Lan vào lòng. Anh biết cú điện thoại vừa rồi làm cô rất khó chịu, nhưng anh không thể nào làm được gì cho cô ngoài chuyện lén lút qua lại như thế này. Anh là người đàn ông đã có vợ có con, anh không thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho Lan.

    "Anh xin lỗi". Ngoài tiếng xin lỗi Huy thật sự không biết giải thích như thế nào để Lan được vui hơn, vòng tay đang ôm cô khẽ siết chặt.

    Lan quay đầu lại khẽ hôn nhẹ lên môi anh, cô nở nụ cười nhẹ nhàng.

    "Em không sao, với em bấy nhiêu là quá đủ"

    Cô biết mình không thể mong chờ được gì từ người đàn ông này, Chi là cô bạn thân nhất của Lan từ thời cấp ba đến giờ và cũng chính là vợ của anh, người phụ nữ dịu dàng vừa cúp điện thoại khi nãy.

    [​IMG]

    Cô biết mình có lỗi với Chi, nhưng cô không thể kiềm chế được tình cảm của mình đối với Huy. Người đàn ông này khiến cô yêu đến ngây dại, khiến cô không có cách nào dứt ra và buông tay được. Mỗi đêm anh không đến cô lại nằm trên chiếc giường này, tưởng tượng đến hơi thở nồng nàn của anh, giọt mồ hôi chảy dài từ trên mũi xuống hai cơ thể đang quấn quýt. Nhưng người con gái nằm bên dưới thân anh vào thời khắc đó không phải là cô mà là người vợ nhất mực yêu thương anh, cô khóc, khóc vì mình đến quá muộn, khóc vì mình lại phải chịu uất ức khi trở thành người thứ ba.

    Lúc đó cô căm hận người đàn ông này và cô ghét chính bản thân mình vô cùng. Chi là một cô gái tốt, một người vợ đảm đan, một người mẹ luôn giành cho con cái những điều tốt đẹp nhất.

    "Anh có thể làm gì được cho em đây Lan?"

    Sai lầm lớn nhất cuộc đời anh đó chính là đã đem lòng yêu hai người phụ nữ, anh biết mọi thứ mình đang làm đang làm tổn thương đến người con gái đang trong vòng tay mình. Nhưng anh thật sự không có lựa chọn nào khác, anh không thể bỏ vợ con mà đến với Lan được. Chi bị bệnh tim bẩm sinh, cô ấy không thể chịu nỗi được sự đã kích này, từ khi lấy cô ấy về đến nay anh chưa từng không hài lòng về cô ấy bất cứ điều gì.

    Cô ấy rất tốt, biết suy nghĩ cho chồng, là người vợ hiền dâu thảo.

    Còn Lan, người con gái này có tính cách mạnh mẽ và tự lập. Dù biết trong tình yêu tay ba nhất định sẽ có người bị thương tích nhưng anh vẫn quyết định thà để bản thân anh và Lan chịu đau khổ chứ không muốn Chi phải gánh nỗi đau do chính tay anh tạo nên.

    "Anh biết mình ích kỉ, anh biết mình không nên làm như thế với em. Nhưng Lan à! Anh thật sự không thể tự quyết định mọi thứ, hãy tha lỗi cho anh được không? Coi như anh tham lam, anh không muốn mất em và cả cô ấy"

    Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống chiếc gối trắng tinh, những ngón tay sắc nhọn bấu chặt vào cánh tay đang đặt ngay eo. Cô cảm nhận được nó đang từ từ đi sâu vào trong da thịt anh, nhưng anh không hề chống trả, anh biết chỉ có như thế mới khiến tâm trạng cô đã hơn được phần nào.

    "Thôi trễ rồi, anh về đi."

    Bàn tay anh ôm chặt lấy cơ thể cô, hơi thở nam tính lấn tới. Một nụ hôn nhẹ nhàng được đặt trên má Lan.

    "Cảm ơn em, người phụ nữ tuyệt vời của anh"

    o0o -- o0o

    "Bé Bi lại đây dì Lan bế nào"

    Thân hình nhỏ bé của cậu nhóc nhanh chống được vòng tay Lan ôm lấy, cô bế bé Bi lên hôn nhẹ vào cái mái mũm mĩm của nó một cái "Chụt" rõ kêu. Nó thích thú cười khanh khách đến híp cả con mắt, bàn tay ú tròn vuốt qua vuốt lại trên mặt Lan làm cô không kiềm được hôn thêm vài cái nữa vào má nó.

    Hai dì cháu đang giỡn vui vẻ thì tiếng của người mẹ bị bỏ quên cắt ngang.

    "Thôi hai dì cháu đừng có giỡn nữa, thằng Bi nó mới uống sữa cậu ghẹo nó cười như thế nôn hết ra cho mà coi"

    Lan mỉm cười nhìn Chi, cô kéo tay thằng bé ra khỏi mặt rồi mình đặt nó xuống đất.

    "Bé Bi ngoan không giỡn nữa, lát cô Lan mua kem cho con ăn. Chịu không?"

    Thằng bé gật đầu lia lịa, đôi chân ngắn ngủn đi từng bước lại phía Chi múa múa hai tay đòi Chi bế lên. Bé Bi là con trai của Chi và Huy, nó năm nay đã tròn 3 tuổi. Thằng bé này rất lanh lợi lại hoạt bát, nó rất thích Lan, thường khi rảnh rỗi Chi đều bế nó đến cùng Lan đi siêu thị mua đồ hoặc ra công viên ngồi hóng mát. Riết đó cũng thành một thói quen, hai dì cháu trở nên thân thiết với nhau. Cảm giác mềm mềm mịn mịn khi được bế thằng bé làm Lan thích thú, nhưng khi nhìn thấy nụ cười trên môi mẹ thằng bé thì lòng cô lại chùng xuống một cách vô chừng.

    Ba người đi lại phía chiếc ghế đá đằng trước, Chi đặt thằng bé xuống giữa hai người rồi đưa cho nó một cây kẹo mút. Bi có kẹo nên không thèm đòi bế nữa, ngồi ngoan ngoãn thưởng thức cái cục tròn tròn đỏ đỏ ngọt ngọt trên tay mình.

    Thấy ánh mắt Chi có vẻ buồn Lan hỏi:

    "Cậu có chuyện gì không vui à?"

    Chi quay sang nhìn Lan, nhỏ giọng nói:

    " Từ hồi sinh bé Bi đến nay anh Huy thường xuyên vắng nhà vào buổi tối không có về, mình ở nhà rất hiu quạnh. Bé Bi còn nhỏ lại không thường xuyên được ở bên cha thật sự rất tội, mình biết công việc của anh ấy rất nhiều nhưng.."

    Nói đến đây Chi không kiềm được nước mắt, Lan nhìn Chi khóc mà lòng cô cũng theo đó mà nặng xuống. Người con gái này không nên bị đối xử như thế, thằng bé đáng yêu này phải cần có nhiều thời gian bên cha hơn. Mọi chuyện đều tại cô, người đàn bà mang tiếng là phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác cướp mất mọi thứ của họ.



    Cô đã sai sao? Lan tự cười chính bản thân mình, ngay từ đầu quyết định dấn thân vào cuộc chơi này thì cô đã thua rồi. Thua bởi tờ giấy chứng nhận kết hôn, thua bởi thằng bé đáng yêu đang ngồi bên cạnh mình.

    Lan cười gượng:

    "Công việc anh ấy thế nào không lẽ cậu không biết, cậu đừng suy nghĩ nhiều như thế. Huy là giám đốc điều hành của công ty nên các việc như ngoại giao đều do anh ấy tự giải quyết, mình là thư kí riêng của Huy nhưng nhiều lúc thấy anh ấy làm cực như thế cũng không biết phải khuyên như thế nào. Ngày mai mình sẽ nói với Huy giao công việc tiếp khách này lại cho các nhân viên khác, anh ấy sẽ lại thường xuyên trở về nhà, cậu đừng có buồn như thế nữa"

    Chi nghe Lan nói thế ánh mắt lập tức sáng lên, cô ấy nắm lấy bàn tay cô thật chặt:

    "Cảm ơn cậu, Lan à"

    Lan đã nhận được hai câu cảm ơn trong cùng một ngày, khi sáng người chồng của cô ấy cũng cảm ơn cô, khi chiều cô ấy cũng cảm ơn cô. Lan thật sự không nghĩ mình lại đáng để người khác biết ơn như thế, cô là người thắt gút thì cô phải biết tự giác tháo chiếc gút đó để cho nó trở về với vị trí thẳng tướp ban đầu.

    o0o -- o0o

    Máy bay được cất cánh đi Anh vào lúc 3 giờ chiều ngày 22 tháng 4 năm 2014.

    Lan ngồi vị trí bên ngoài, ngồi cạnh cô là người đàn ông trẻ tuổi. Khi thấy hình ảnh nghiêm túc dán mắt vào máy tính không ngừng làm việc của anh ta làm Lan nhớ đến Huy. Cô quyết định từ bỏ mọi thứ để bắt đầu lại cuộc sống mới, trả lại nguyên vẹn người đàn ông mà cô yêu say đắm trong suốt 4 năm qua cho Chi.

    Lan đã nợ Chi và bé Bi quá nhiều, cô không thể tiếp tục sống với cuộc sống như thế nữa. Tiếng gõ bàn phím liên tục làm Lan quay sang người đàn ông bên cạnh một lần nữa, cô muốn tìm thấy một chút nhỏ hình ảnh quen thuộc trong kí ức của mình. Hình như cảm nhận được ánh mắt chăm chú của cô, người đàn ông trẻ tuổi đó cũng quay đầu lại nhìn Lan. Anh ta lấy trong túi ra một chiếc khăn màu xanh nước biển nhạt đưa cho cô.

    "Cô đừng buồn nữa, con gái khóc trông rất xấu. Mau lau nước mắt đi"

    Cô nhận lấy chiếc khăn tay trước mặt, mỉm cười nhìn người đàn ông đó. Anh ta có đôi mắt rất đặc biệt, dường như qua đôi mắt đó có thể nhìn thấu được mọi thứ xung quanh.

    "Cảm ơn"

    Anh ta mỉm cười rồi tiếp túc quay sang làm việc của mình, còn Lan ngước mắt nhìn ra bầu trời xanh thăm thẵm.

    -Ở nơi đó, chắc giờ này anh đã nhận được thư của em.

    o0o -- o0o

    Đã hơn một tuần sau ngày hôm đó Huy không đến qua đêm tại căn phòng trọ của Lan, không phải vì anh quên lãng cô mà là vì anh muốn giành một ít thời gian cho vợ con của mình. Anh đã nghe theo lời khuyên của Lan rằng đừng bỏ mặt người vợ yêu thương anh như thế, đêm nay vì nỗi nhớ anh không kiềm được nên quyết định đến nói với cô biết anh sẽ chọn cô, chọn người con gái mà anh yêu tha thiết.

    Với Chi mà nói đó chỉ là tình cảm xuất phát từ tuổi mới lớn, họ yêu nhau từ năm 16 tuổi, kết hôn với nhau sau 7 năm yêu nồng nàn. Anh cứ nghĩ tình cảm đó sẽ còn mãi mãi trong anh, nhưng từ khi gặp Lan. Cô thư kí luôn hết lòng vì công việc, người bạn thân của vợ anh hay thường xuyên đến nhà anh dùng bữa.

    Không biết từ giây phút nào anh đem lòng yêu Lan, anh biết cô cũng có tình cảm với mình nên đã quyết định nói ra hết tâm tư. Anh cứ nghĩ Lan sẽ cự tuyệt, đòi anh ly hôn với Chi mới chịu qua lại với anh. Nhưng không ngờ cô không cần danh phận tự nguyện làm kẻ thứ ba bí mật, làm người phụ nữ phía sau sự thành công vang dội của anh

    Huy biết cô chịu nhiều đau khổ, mỗi lần vợ anh gọi điện đến anh có thể trông thấy ánh mắt đượm buồn của Lan. Anh đã làm khổ cô quá nhiều, cũng đến lúc anh đưa ra quyết định cho riêng mình.

    Khi bước vào nhà đập thẳng vào mắt anh đó chính là bức ảnh cô dâu cười rạnh rỡ, nó được treo chính giữa chiếc giường nơi anh và cô từng trao nhau những nụ hôn đêm về tràn đầy hạnh phúc.

    Huy bước từng bước chân nặng nề lại phía đó, bên dưới bức tranh có một lá thư được bao bộc rất kĩ càng xếp ngay thẳng được cây bút máy do chính tay anh tặng cô đè lên. Không hiểu sau lúc đó trong lòng Huy có một dự cảm không lành, căn phòng tỏa ra hương lạnh, bàn tay run rẩy cầm lấy bức thư.

    Khi mở ra nét chữ múa lượng quen thuộc hiện ra trước mắt anh, Huy ngồi thụp xuống đất đầu đập xuống gối đau khổ hét lên gọi tên cô.

    "Lan....... "

    " Gửi anh, người đàn ông em yêu.

    Có lẽ khi anh nhìn thấy bức thư này thì em đã không còn bên cạnh anh nữa, em quyết định rời khỏi nơi đau buồn này, trả lại cuộc sống vốn yên bình lại cho anh và Chi.

    Bé Bi nó cần có sự yêu thương từ cha, Chi cần có tình yêu ấm áp từ chồng. Bọn họ đều cần anh hơn em rất nhiều, thấy họ đau khổ em không thể nhẫn tâm cướp mất anh được. Em còn trẻ, chưa lập gia đình, tương lai sau này sẽ không có bất cứ vướng bận gì nữa. Tình yêu em trao cho anh sẽ nhanh chống được em cất kĩ vào trong góc trái tim, còn Chi thì khác, cô ấy là vợ anh, cô ấy đã có bé Bi với anh thì anh phải biết trân trọng yêu thương cô ấy.

    Đừng nhớ đến em nữa, em không xứng để anh mong nhớ như thế đâu. Cám ơn tình yêu của anh giành cho em trong suốt 4 năm qua, khoảng thời gian đó là khoảng thời gian em sống hạnh phúc nhất. Hãy tha thứ cho sự ích kĩ vì không chịu nỗi được cái cảm giác chia sẻ người đàn ông mình yêu với người khác, em không phải là cô gái tốt như anh nghĩ đâu.

    Hãy đối xử tốt với mẹ con Chi, họ mới là người thân của anh. Bức hình cưới này em chụp từ tháng trước, em định rũ anh đi cùng nhưng suy nghĩ lại rồi thôi. Em không có ý làm anh mong nhớ, em chỉ mong anh cũng giống như em. Cất hình ảnh xinh đẹp khi được làm cô dâu của em vào trong góc khuất của trái tim.

    Hãy quên em đi anh nhé, chúc anh hạnh phúc.

    Lan. "
    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Sưu tầm-
     
    Wingman thích bài này.
  15. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    Nếu anh không yêu thương, xin đừng cho em hy vọng...

    Hai người yêu nhau được là do cái duyên còn có đến được với nhau, hạnh phúc suốt đời hay không thì do cái nợ. Em và anh cũng thế, yêu nhau là do duyên nhưng mình chưa đủ nợ để bên nhau trọn đời. Vậy thì thôi, nếu anh không yêu thương, xin đừng cho em hy vọng.

    Nếu anh không yêu thương, xin đừng cho em hy vọng. Nếu không thể yêu thương nhau như ngày nào thì xin anh, đừng cố gắng nữa, mà hãy nhìn vào sự thật. Đúng là giữa chúng ta đã từng có một tình yêu nhưng giờ thì tình yêu đó không còn có thể tiếp tục được nữa thì buông xuôi đi anh. Xin anh đừng cho em hy vọng, đừng cho em cơ hội níu kéo anh và tình yêu của anh khi mà anh đã không còn yêu thương em.

    [​IMG]

    Anh cũng đừng lo lắng nhiều cho em, vì giờ đây, em đã có cô đơn làm bạn, em lại làm kiếp FA như ngày chưa yêu anh. Và anh, sẽ là hình ảnh đẹp nhất trong em, chúng ta sẽ chỉ là một chấm nhỏ trong kí ức của nhau, anh nhé!
    Nếu anh không yêu thương, xin đừng cho em hy vọng. Và nếu sau này, vô tình anh đi trên con đường ngày nào chúng ta cùng đi, đi qua những nơi chúng ta từng qua... thì anh cứ coi như là mình đang đi lạc về những yêu thương ngày xưa. Nhưng xin anh, đừng nhớ về những yêu thương ngày xưa nhiều quá để em thôi hy vọng.
    Vì em là một cô gái tham lam, em chỉ muốn anh là duy nhất của em nên em không thể chấp nhận những mối quan hệ khác của anh. Và nếu anh không thể yêu thương mình em, thì xin anh, đừng cho em hy vọng xâm chiếm anh cho riêng mình em thôi, anh nhé!
    Vì em sợ, em sợ khi mà anh cho em hy vọng thì em sẽ lại yêu anh mù quáng nhưng ai lại chẳng thể yêu thương mình em. Chắc lúc đó, em đau lắm, đau nhiều lắm anh nhỉ!

    [​IMG]

    Chúng ta sẽ kết thúc một chuyện tình đẹp để còn có thể lưu giữ những kỉ niệm đẹp về nhau anh nhé! Nếu anh không yêu thương, xin đừng cho em hy vọng, để em cầu chúc anh hạnh phúc với tình yêu mới anh nhé!

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Sưu tầm-
     
    Wingman thích bài này.
  16. Wingman

    Wingman Thành viên tích cực

    Tham gia:
    21/4/2014
    Bài viết:
    586
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    83
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    nhiều lắm, cách nối dối vợ ko chớp mắt này, cách nịnh vợ để đạt mục đích này, bí ẩn sau những hành động của đàn ông này,......... nhưng cái gì cũng bật mí thì để chị em mấy bác băt hết bài tụi em à, thế sống làm sao :rolleyes:
     
  17. yenphat121

    yenphat121 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    31/3/2014
    Bài viết:
    267
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    mn có nhiều bài hay quá tặng hoa cho mẹ nó ạ (u)
     
    ava thích bài này.
  18. Lien Bich

    Lien Bich Thành viên tích cực

    Tham gia:
    21/4/2014
    Bài viết:
    911
    Đã được thích:
    161
    Điểm thành tích:
    83
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    Cả tuần ko có mạng, giờ mới mờ vào đọc của mẹ nó được hehe,
     
  19. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    hí hí e cảm ơn mn nhé :D mn nhớ ghé topic e đều đặn nhé!!!
     
  20. ava

    ava Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    6/5/2014
    Bài viết:
    1,546
    Đã được thích:
    249
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: đừng! Bạn nhé...

    hí hí mn cứ nhớ đến topic của e để vào đọc là quá tuyệt rồi ạ :p
     

Chia sẻ trang này