Những em bé bị thiếu khí thở Chuyện của chính Me_KhanhVu Bé đầu tiên nhà mình sinh thiếu tháng có 33 tuần nặng 1,6 kg, hai mẹ con phải nằm trong BV Phụ Sản TW nửa tháng, con thì nằm lồng ấp, ngày ngày cùng các mẹ có con sinh non vắt sữa mang vào cho các con........Chính vì thế mà mình luôn nghĩ con không được bằng con nhà người ta nên cả nhà "nâng con như nâng trứng, hứng con như hứng hoa", con bé quá nên không dám tắm cho con, phải nhờ các cô y tá trong viện đến tận nhà để tắm, nước để tắm cho con thì phỉ đun sôi để nguội cho vào bình Lavi 5 lít cho con tắm dần, nào là các loại lá đun lấy nước cho con tắm. Hai mẹ con ở cữ trong phòng đúng 1 tháng, mẹ chỉ ra khỏi phòng để vào nhà vệ sinh, mẹ ngồi đấy trông con ngủ, con đang ngủ thì lại sặc tím tái mặt mày, mẹ luôn phải túc trực để canh cho con.....................................................................................................................Thời gian trôi qua giờ con đã 8 tuổi.......!! Những câu chuyện của các Mẹ: Tôi nhớ lại hồi mình mới sinh em bé. Lương hồi đó chỉ có khoảng 3 triệu đồng tháng, nhưng cái gì mua cho con cũng phải là tốt nhất trong cửa hàng. Tôi chọn mua sữa S26, sản xuất từ Úc, với giá hơn 500 ngàn một hộp (chứ không phải loại S26 sản xuất ở Singapore đâu nhé. Sing cũng chỉ là châu Á mà thôi). Nước rửa bình sữa cho con là loại chuyên dụng nhập khẩu, quần áo con giặt riêng, trong chiếc máy giặt mini, bằng loại bột giặt đồ giành cho trẻ em, nước xả vải cũng là loại riêng dành cho trẻ em. Tất cả bao quanh bé là những đồ dùng tốt nhất, còn ba mẹ thì sao cũng đươc. Thậm chí, tắm cho con cũng phải bằng nước uống tinh khiết thùng 20l, hoặc nếu hôm nào không đi mua được thì phải là nước sôi để nguội vừa âm ấm. Thời gian đó, mặt mũi cả hai vợ chồng như dài ra vì lo lắng, nợ nần ngập đầu. Tôi thực sự rất mệt mỏi, chồng bù đầu làm thêm giờ buổi tối. Đầu bù tóc rối, mồm năm miệng mười, tả xung hữu đột với những bữa ăn, những trận con ốm. Con bé nhận được ít tiếng cười của ba mẹ nên có vẻ cũng kém sinh động. Bạn tôi, Thương Huyền là giáo viên PTTH, lại gặp phải nỗi khó khăn khác. Từ ngày sinh bé, tới nay bé đã lên lớp 4, mà Huyền chưa dám đi đâu xa con một buổi tối. Hôm thấy mấy cô bạn từ Sài Gòn tới chơi thăm nhà, Huyền ngạc nhiên: “Sao tụi mày lại dám bỏ con bơ vơ lăn lóc mà đi chơi vậy? Tao chịu tụi mày, sao thiếu trách nhiệm với con thế?” Lần khác, cô bạn khác ra, mang theo cả con gái 3 tuổi, Huyền càng choáng váng hơn vì cô bạn quẳng con ở nhà chơi với con mình, rồi đi mất hút hơn nửa ngày mới về. Mà cũng kỳ, bé vắng mẹ mà chẳng làm sao, chơi với con mình tý tách cả buổi, rồi tới giờ ăn ngồi ăn ngon lành cùng người lạ, vui vẻ lanh lợi. Nhưng mà dù thế thì vẫn không được? Không thể bỏ con như vậy được!Đừng đặt gánh nặng hi sinh lên vai con! Hôm tới nhà Huyền tôi thấy Huyền đang đánh con. Cô bực mình vô cùng vì con cô vừa làm rớt vỡ cái chén. Tôi ngạc nhiên hỏi: Tội thế có gì mà phải đánh? Đứa trẻ nào chẳng làm vỡ vài cái chén đĩa trước khi khéo léo như người lớn. Huyền trả lời: “Nhưng tao tức không chịu được. Tao ở nhà cả ngày, không dám đi đâu, chỉ để rèn dạy nó, mà nó không nghe lời, tao điên lắm!” Có thể đúng. Huyền đang tức giận. Một phần quan trọng là vì Huyền đã hi sinh nhiều quá, đã kỳ vọng nhiều quá vào con. Cũng như tôi, và nhiều bà mẹ khác, tất cả thú vui, sự nghiệp của mình đã hi sinh, vậy mà con còn có thể phạm phải sai sót được sao? Con có thể vụng về được sao? Con có thể bị điểm kém được sao? Con có thể thua thiệt bạn bè được sao? Vâng, đó chính là thiệt thòi lớn nhất của những em bé được ba mẹ chăm lo kỹ quá, được ba mẹ dồn quá nhiều tâm sức vào chăm sóc, nuôi dạy. Những em bé bị thiếu khí thở. Trong vòng tay ôm ấp chăm lo quá chặt của những người ba, người mẹ hay lo, bé không có khoảng trống nào để lùi lại, để sửa sai, để làm vài trò nhảm nhí cuả trẻ nít. Đặc quyền cuả trẻ con là được làm sai vài thứ rồi làm lại, thì các bé cũng không được phép. Mỗi sai sót bằng móng tay cuả bé sẽ bị bố mẹ, hoặc chính bản thân bé thổi phồng, vì áp lực quá lớn cuả tình thương.Một cô bạn tôi lại rất khác, hai vợ chồng đều học ở nước ngoài về. Hôm thấy cô xách va ly đi công tác cả tuần dài trong khi con trai mới hơn 1 tuổi, tôi ngạc nhiên quá chừng. Nhưng cô bạn thản nhiên nói: “Tôi đã cai sữa rồi, nên không ảnh hưởng gì, và bé ở nhà được chăm sóc bởi bà nội và người giúp việc rất cẩn thận. trước khi đi tôi cũng đã chuẩn bị mọi thứ chu đáo. Vậy tại sao phải lo nữa chứ. Tôi còn có sự nghiệp của tôi. Tôi không thể hi sinh tất cả cuộc sống và sự nghiệp của mình cho con. Không phải vì tôi tiếc, mà vì tôi không muốn con lớn lên với ám ảnh rằng mẹ đã hi sinh quá nhiều cho mình!” Tôi viết bài này không phải để cổ xúy những bà mẹ bỏ con ở nhà rồi đi rong chơi, đánh đề suốt ngày. Bởi những bà mẹ đó chắc chắn chẳng đọc Lửa Ấm. Tôi viết cho những bà mẹ Lửa ấm, những bà mẹ cũng giống tôi, nín thở vì con, thấp thỏm vì con, lúc nào cũng canh cánh rằng không biết con mình đã được lo tốt nhất chưa. Có lẽ chỉ có thế hệ các bà mẹ 6X, 7X, 8X mới cần tập cách lùi xa con ra một khoảng, bởi hình như chỉ có các bà mẹ 6X, 7X, 8X bị ám ảnh quá nhiều về một tuổi thơ thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần, rồi lại ngay lập tức phải đối mặt với xã hội mà các giá trị sống bị xáo trộn. Môi trường của con bạn sau này chắc chắn sẽ khác. Giờ thì tôi tin rằng, khi tôi càng bao bọc, con mình càng yếu đuối, càng vụng dại. Khi tôi càng cố gắng cầu toàn, con tôi càng bị áp lực, và có một điều chắc chắn: không có đứa con nào hạnh phúc bên một bà mẹ bất hạnh được. Vì vậy, bây giờ tôi đang học cách nuôi con sao cho chính mình cảm thấy thật thoải mái và hạnh phúc, và không phải gồng quá sức mình. Con cái tôi rất cần bầu dưỡng khí lành mạnh đó! Gia Gia - https://cachdaycon.wordpress.com
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Giờ các bố mẹ chúng ta vừa phải gồng mình đi lv vừa phải nuôi dạy con cái ở các thời hiện đại này thì càng khó các mẹ nhỉ.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Úi mình đọc bài này cách đây mấy hôm rồi, tại các mẹ hay quan trọng con mình lên thôi, tư tưởng thoải mái lên, đừng coi con là trung tâm vũ trụ là được
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Tư tưởng của mn giống mình lắm, mình cứ cho con phát triển tự nhiên thôi, con làm được việc gì cứ cho con làm, nình không cần ôm đồm hết mọi việc.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Đồng ý kiến với chị, chủ yếu bố mẹ làm con căng thẳng thêm, khi phải đạt được cái này, làm được cái kia
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Bố mẹ nào chẳng cố gắng vì con, chỉ có điều giới hạn là đến đâu thôi. Như tớ cũng cố gắng dành cho con những gì tốt nhất nhưng là nằm trong giới hạn điều kiện của mình chứ không phải đánh đổi tất cả mọi thứ.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? em là em cứ để cho con tự nhiên thôi, không o ép gì con cả. nhưng bị mẹ em với chị gái bảo k chăm chút cho con, k quan tâm đến con. rõ khổ.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Mình thích câu " Không có đứa con nào hạnh phúc bên một bà mẹ bất hạnh được". Mình cũng muốn cho con những điều tốt, nhưng là trong giới hạn cho phép chứ không phải vì những điều đó mà phải hi sinh quá nhiều.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Thực ra cũng tùy vào tính cách của mỗi mẹ quan tâm đến con theo cách của riêng mình, nhưng mn hãy cho con được rời vòng tay mẹ đôi lúc để rèn cho con tính tự phục vụ từ sớm nhé!
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Nói trước là mình yêu con chả kém mẹ nào trên đời cả, nhưng con chưa bao giờ là tất cả đối với mình, chiếm hết tâm trí hoặc sự quan tâm của mình. Con là điều kỳ diệu nhất, quan trọng nhất và là niềm vui vô bờ với mình dù mình phải vất vả sinh nở nuôi nấng. Không biết mình có bị ném đá không khi mình nuôi con thế này, nhưng thực sự là mình thấy thoải mái: - Con mình từ bé luôn được thay đổi sữa để tiêu hoá của bé dễ thích nghi. Cứ 3-6 tháng mình lại thay đổi 1 loại khác nhau, và mình hoàn toàn thoải mái khi đổi cho con từ sữa ngoại 600k/hộp sang sữa nội 300k/hộp. Vừa là để thử xem hợp không , vừa là tiết kiệm cho mẹ 1 khoản tiền triệu hằng tháng ( mình 2 nhóc sinh gần nhau) , và số tiền đó mình mua váy đẹp, mỹ phẩm. Và mình vẫn thấy thoải mái lắm, với mình con mình ăn uống đủ chất và đầy đủ như phần đông trẻ em là 1 may mắn rồi, mình không sính ngoại. - Mình tuần nào cũng phải đào qua nhà đứa bạn thân nào đó chơi 1 buổi, thích thì cho con đi không thì 1 đứa để nhà với gv, 1 đứa gửi bà ngoại. Mình tới nhà bạn đi chợ ăn quà, mua sắm hoặc đơn giản là buôn chuyện cho vui, đi dạo phố phường, váy áo chụp ảnh . CŨng chỉ mất tầm 2-3 tiếng thôi, trôi qua rât nhanh. - Mình vẫn xin cơ quan đi công tác 1 tuần và gửi con nhà bà, mình thích được đến các vùng đất khác nhau, ăn các món lạ và hưởng không khí một mình trước thiên nhiên không vướng bận bỉm sữa. - Mình 2 nhóc sát tuổi nhau , 1 đứa 4t 1 đứa 2t và chỉ ở nhà nhiều khi con ăn sữa mẹ, sau 6th ăn được bột là mình sống thoải mái như thế. Con mình từ bé mình vẫn cho tắm ban tối, mùa lạnh vẫn 1-2 ngày là tắm chứ không để lâu, mùa đông các bé cũng chỉ mặc vừa phải như bố mẹ chứ không mặc nhiều như các bé khác mình thấy, đi ngủ chri 1 áo đông xuân và 1 ghi lê thôi. Mình thường xuyên cho bé đi chơi tối dù mùa rét ở những chỗ gần cho bé quen với khí hậu khắc nghiệt , sữa chua mình cũng ít khi ngâm nước nóng mà thường cho ăn ngay khi lấy ra từ tủ lạnh ( với mùa hè). Bé nhà mình 8tháng ăn cháo hạt và 1 tuổi là mình cho ăn bún phở, giờ 2 tuổi mỗi bữa tự xúc nửa bát cơm, sáng ăn bánh mì trứng hoặc xôi chứ không ăn cháo... Mình nuôi con khá là thiếu cẩn thận so với nhiều nhà, nhưng đó là mình chủ động chứ không phải vô ý thức. Chồng mình tính rất kỹ tính nên lúc đầu xót con lắm, nhưng rồi thấy các con cả năm chỉ ốm 2 lần sơ sơ, có năm không phải dùng kháng sinh lần nào, cả mùa đông xuân lạnh như thế không phải dùng tới thuốc kháng sinh trị ho thì giờ không còn nói vợ nữa. Và mình hoàn toàn thoải mái chứ không có gì là thấy chưa hết lòng với con. Tất nhiên mình không cho rằng vì nuôi thế nên bé khoẻ, cơ địa mỗi bé một khác nhưng mình để ý rằng bọn trẻ con ở quê nó đâu được bố mẹ ấp ủ như trứng mỏng mà rát khoẻ mạnh, tự lập, và mình muốn con mình làm quen với cuộc sống này từ những điều hơi khắc nghiệt như vậy. Mình chỉ có giúp việc chăm con cùng thôi, ông bà 2 bên vẫn đi làm thi thoảng tối gửi con sang chơi, ai cũng bảo sao 2 con mà cứ thảnh thơi và phơi phới như gái chưa chồng vậy, lúc nào cũng là lượt tươi tỉnh và hào hứng với cuộc sống, mình nghĩ đó là do tâm lý người mẹ thoải mái. Con ăn ít một bữa không còi đi được mà thêm vài thìa không béo khoẻ lên bao nhiêu, mình cũng không hy sinh tới mức độ dành mọi thứ tốt nhất cho con mà không lo cho mẹ. Định mua cho con 1 chiếc áo khoác rất đẹp, nhưng tự nhiên thích 1 thỏi son sịn , và thế là con cứ mặc áo cũ vì vẫn mới , vẫn mặc được, và mẹ tạo niềm vui cho mẹ đã. Mình được đánh giá là khá đảm đang, nhanh nhẹn và khéo léo nội trợ, nhưng điều đó không đồng nghía là mình nai lưng ra làm mọi việc cho chồng con, có gì nhờ được chồng là nhờ, giúp việc làm việc nhà và việc vặt, việc chính mình nhúng tay và chỉ đạo , vẫn được chồng xuýt xoa mỗi bữa cơm mà vẫn thấy bản thân nhàn nhã, thoải mái. Mình không thích đặt gánh nặng hy sinh lên đứa con mà mình chủ động sinh ra, với mình được lo lắng , làm bạn và cùng con đồng cam cộng khổ trên đời là niềm hạnh phúc và đó là sự tự nguyện, thoải mái của mẹ chứ không đến nỗi là gồng mình lên để nuôi con . À mà con mình uống sữa nội, mẹ nuôi xô bồ nhưng khoẻ mạnh thông minh và rất nhanh nhẹn , xinh xắn nhé, không ai nhìn mà không muốn cắn nó vì sự ngộ nghĩnh bầu bĩnh đáng yêu của chúng đâu. Hãy thoải mái lên các mẹ nhé, đừng bao giờ quên bản thân mình.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? không có đứa con nào hạnh phúc bên một bà mẹ bất hạnh được. Em thích câu cuối này chị ạ. Mỗi khi khó khăn điều gì em cũng nghĩ rằng nếu mình làm tốt, mình giỏi giang hơn, thông minh hơn.. thì con mình cũng sẽ như vậy và hạnh phúc hơn, vì em nghĩ người mẹ chắc chắn ảnh hưởng nhiều đến con cái, đặc biệt là con lại là con gái nữa.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Đối với m thì con vẫn là trung tâm vũ trụ, , k thể nghĩ khác được. Nhưng m cũng k có kiểu dạy con như trong bài vì m quan niệm, thương con là phải chuẩn bị cho con sẵn sàng đối phó với điều, kể cả điều xấu lẫn điều tốt.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? Mình chỉ cần con gái ăn tốt lên cân bình thường là tốt lắm rồi, con 3 tuổi chưa biết phân biệt màu mình cũng chẳng ép con, vì con chưa thích học.
Ðề: Các Bố mẹ có gồng mình lên vi con không?? có chứ, nhiều lúc thấy mệt mỏi lắm, nhưng vì con cái đều cố gắng được hết