Khi mình sinh con rồi anh vẫn thậm thụt xấu hổ như thế. Mẹ anh bảo vợ mày tắc sữa, đêm hôm mày phải xoa bóp cho nó. Đang lúc nhà có họ hàng nên anh đỏ mặt, gắt lên “mẹ nói lung tung cái gì thế”. Mọi người cười rần rần. Đọc bài “Đồ ngu, vỡ ối rồi” cười sái cả hàm. Chồng người ta lơ ngơ thì đáng yêu, còn chồng mình lơ ngơ lại thấy đần độn đến lạ. Hình như bụt nhà không thiêng hay sao ấy chứ. Hồi trước mình yêu anh vì anh hiền, khù khờ, không biết tán tỉnh tỏ tình ai bao giờ. Rõ là thích mình ra mặt đấy nhưng chả bao giờ dám nói ra, chỉ thỏ thẻ xin được đưa mình về, mình không cho thì len lén đi sau một quãng. Thấy anh thật thà chất phác, rõ là của hiếm giữa một mớ hàng đẹp nhưng đểu, nhưng đợi mãi chả thấy anh nói gì, mình đành phải chủ động tỏ tình, “anh thích em không, thích thì làm người yêu xem sao”. Anh lúng túng lắp bắp “em nói thật hả, đừng trêu anh tội nghiệp”. Nghe vừa thảm vừa thương. Anh làm gì cũng xin phép, cầm tay xin, hôn xin, ôm cũng xin. Mình gắt “không cho gì sao?”, anh đỏ mặt khụt khịt mũi cho đỡ xấu hổ “vậy để hôm khác cũng được”. Vì anh hiền quá, lại hay hậu đậu, đôi khi bị mình mắng như mắng con. Yêu nhau đã lâu mà anh chẳng làm gì mình cũng “buồn”. Mặc dù đã tạo điều kiện hẳn hoi. Mình gọi anh sang nhà chơi lúc ở nhà một mình, cố tình mặc váy ngắn rồi mà thần kinh của anh cứ trơ trơ, chả thấy động đậy tay chân. Bực mình mình mới nghĩ “có khi nào cha nội này gay nên yêu mình để che mắt thiên hạ không?”. Mình hạ quyết tâm liều rủ anh vào nhà nghỉ xem sao. Đang đi chơi qua trưa thì mình giả vờ đau đầu và gợi ý tấp vào một nhà nghỉ gần đấy. Vào đó mình tỉnh như sáo trở lại, vào toilet rửa ráy rồi nằm lăn ra giường. Còn anh chỉ ngồi ở mé giường, hết nhìn lên trần lại nhìn ra cửa sổ. Mình ôm anh, anh cũng ôm nhưng mặt mày đỏ lựng, còn hỏi mình “xem tivi không để anh mở”. Mình trêu “xem anh chứ xem tivi làm gì”. Anh cười cười mà mặt mày khổ sở. Tiếp đến mình lao đến hôn, anh hưởng ứng không nhiệt tình. Đang nhắm mắt mơ màng thì anh đét đùi một cái làm giật nảy mình “Chết cha, bị hở cái mối điện rồi, kiểu này giật điện chết”. Mình điên lộn ruột, dây quạt bị hở thì mặc xác cho nhà nghỉ họ sửa, việc gì đến mình. Vậy mà anh bỏ mình trên giường đứng dậy đi tìm bao nilon và dây để dán tạm mối điện. Vì anh là dân kĩ thuật điện mà. Bản chất chồng mình thật thà như đếm nên đôi khi đâm ra ngờ nghệch (Ảnh minh họa) Lúc đó mình mới hờn mát “toilet bị bẩn kìa, anh vào cọ giúp người ta luôn thể”. Anh cười chống chế là bệnh nghề nghiệp, nhưng mình biết là trốn tránh “nghĩa vụ” đó thôi. Bây giờ nghĩ lại thấy buồn cười, giống như mình bày mưu đưa anh vào nhà nghỉ để hãm hại đời trai mà bất thành vậy. Khi thành vợ chồng mới biết anh đã được bố mẹ dặn kĩ “mày mà làm hại đời con gái nhà người ta thì bố mẹ từ mặt” nên răm rắp nghe lời. Yêu nhau một thời gian đủ dài, mình nói với anh “hay là mình cưới nhau anh nhỉ?”. Chỉ thiếu mỗi chiếc nhẫn và màn quỳ gối là đã thành cầu hôn anh rồi. Bao nhiêu việc nam giới mình đều tranh phần làm cả rồi. Vậy mà anh chỉ “thật hả, nhưng anh phải hỏi mẹ anh đã”. Thật mất cả hứng, không muốn cưới hỏi gì nữa. Riêng chuyện ấy mình giận anh hơn nửa tháng. Thế mà đầu óc bã đậu của anh vẫn còn không hiểu vì sao mình giận. Khi mình sinh con rồi anh vẫn thậm thụt xấu hổ như thế. Mẹ anh bảo vợ mày tắc sữa, đêm hôm mày phải xoa bóp cho nó. Đang lúc nhà có họ hàng nên anh đỏ mặt, gắt lên “mẹ nói lung tung cái gì thế”. Mọi người cười rần rần. Bản chất chồng mình thật thà như đếm nên đôi khi đâm ra ngờ nghệch. Từng đấy tuổi đã làm bố rồi mà ra ngoài có gì cũng gọi về hỏi ý kiến vợ và mẹ. Thấy chồng người xốc vác năng động mình ao ước lắm. Mình buồn anh nhút nhát, không có chính kiến. Chỉ sợ sau này gia đình có biến cố anh sẽ không đủ sức gánh vác cho vợ con. Những ai có chồng như chồng mình chắc sẽ thấu hiểu. Song mình nghĩ cái gì cũng có giá của nó. Chồng mình tuy ngố tàu nhưng chung tình và hiền lành. Có thể thua người khác nhiều mặt nhưng ít ra không ngoại tình và bạo hành vợ con. Nhưng dù sao đi nữa mình vẫn muốn cải thiện anh chồng ngố này đôi chút. Chị em có ai giúp mình giải ngố cho chồng với?
Ðề: "Chồng ngố tàu" có mẹ nào giống Hài lòng với những gì mình đang có thì chắc chắn sẽ hạnh phúc thôi.
Ðề: "Chồng ngố tàu" có mẹ nào giống Cuộc sống này đáng lẽ đã rất hạnh phúc, do đó hãy biết trân trọng những gì mình đang có thôi
Ðề: "Chồng ngố tàu" có mẹ nào giống Cứ vui vẻ và hài lòng với những điều tốt đẹp, không có cái gì là trọn vẹn cả
Ðề: "Chồng ngố tàu" có mẹ nào giống Con người đúng là "lòng tham ko đáy mẹ nó nhỉ" hihi, đúng là chẳng có ông chồng nào hoàn hảo trong mắt các bà vợ, chỉ biết rằng khi yêu rồi, ở bên nhau rồi có thể bỏ qua hết những sai trái, lỗi lầm, những điều chưa tốt chưa hoàn thiện ở trong nhau, để tình yêu ngày càng đẹp hơn,. Hãy cố gắng cảm thấy viên mãn với những gì mình đang có, với người mình đã chọn lựa.
Cái gì cũng có mặt tốt mặt xấu của nó. Đọc bài của mẹ nó mình thấy yêu ông chồng của mình hơn. Chồng mình không tới mức như chồng của mn nhưng cũng giống nhau ở cái tính hiền lành. Chồng mình thì từ lúc yêu tới lúc cưới các kiểu thể hiện tình cảm thì ck đều chủ động trước.
Ở đời ko gì là hoàn hảo mn ạ, được cái này thì hỏng cái kia, như vậy nm được làm chủ gđ quan trọng mn phải luôn tôn trọng ck như vậy cuộc sống của mn sẽ rất hạnh phúc
cái gì cũng 2 mặt và cái giá của nó. Ít nhất bạn có thể hạnh phúc vì chồng mình hiền lành, k lăng nhăng, chỉ có vợ con mình . còn tính cách hiền quá, có phần k năng động thì có thể sửa đc . Ví dụ bế con về ngoại, cho anh ý tự mình xoay sở 1 mình xem sao
chị nên tận hưởng những tháng ngày êm đe. cuộc sống sau này còn dài mà, biết đâu lại có nhiều người thích anh ta thì sao nhỉ.
Chồng em ko ngố tàu nhưng bột lắm. Kiểu được chiều quen nên đến khi lấy vợ, gặp đúng con vợ cái gì cũng biết, cái gì cũng ngứa mắt và cái gì cũng ko chiều nên hay chành chọe lắm. Được cái vợ phân tích đúng là nghe theo Nhớ hồi mới cưới xong, lão phải đi công tác. Mẹ chồng em call từ dưới quê lên bảo em chuẩn bị đồ cho chồng từ khăn mặt bàn chải đến quần áo. Đấy, chiều con thế cơ mà hỏi sao con cứ bột. Em dạ vâng rồi kệ xác để chồng làm. Anh thiếu gì thì anh PHẢI CHỊU. Hồi yêu nhau em ức chế lắm. Thanh niên ngoài 30 mà lau nhà thế nào không biết, nấu bát cháo ko biết, đóng cái đinh cũng hậu đậu, nói chuyện thì hỏi gì đáp nấy. Em thì nhục cái cái gì cũng biết, nhưng nhiều cái chả lẽ để đàn bà ra tay. Thôi thì đành dạy dần vậy Chồng em thì thành tích học cực siêu- được có thế, nên dạy cũng hiểu dần. Hồi xưa lão cứ bám theo em, đứng ì trước cửa nhà, anh khác ko đến được. Rồi thì lão bám em mấy năm, trước đó ko yêu ai cả, bố mẹ lão thì lo nếu em bỏ lão ko biết lão yêu đc ai khác ko nên tự tìm đến nhà em nói chuyện
yên tâm, chồng ngố tầu thì vẫn có thể thay đổi được chứ chồng mà bạo hành vợ con hay ngoại tình thì khó thay đổi lắm mẹ nó ạ