Hoàn cảnh tui còn thống thiết hơn mẹ chủ topic. Ông chồng đưa 1 khoản lương (tháng đúng hạn, tháng trễ hạn, tháng thiếu tháng đủ), còn lại luôn giữ trong TK mức tối đa để ông ý tiêu xài vung vẩy. Tui phải tự cân đối chi tiêu sinh hoạt, thuê nhà, nuôi con, lương giúp việc, hiếu hỷ, mua sắm, để dành, ... tất tần tật. Lâu lâu chồng bí tiền hỏi vay vợ, lâu lắm không trả, nhiều lần quên, đòi riết quá đâm ra căng thẳng, đòi hời hợt thì chờ đến tết Công-gô. Giờ tui phải chơi nước này: cứ có được món nào là tui làm ngay cái sổ tiết kiệm. Nhất quyết ko để tiền mặt hay để tài khoản (tính tui thương chồng, chồng chỉ nói 1 câu là tui răm rắp chuyển khoản cho ông ý tiêu, dù trong bụng tức sôi sùng sục). Đã gửi tiết kiệm rồi thì hết cả lấy ra đưa chồng. Khuyên bác chủ topic cũng nên thu về 1 mối (đằng nào cũng là tiết kiệm, để dành mua xe mua nhà, anh đưa em giữ giùm). Các bà giữ tiền thì còn, chứ các ông giữ tiền thì chả được mấy. Dù cho ông ý có vay cũng là trong tầm kiểm soát của bà. Chứ để ông ý có bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu thì bà kiểm soát đằng giời.
Nhà mình giống nhà này, chồng mình hàng tháng thu nhập không đều đặn, tuy nhiên, mỗi khi có tiền là chuyển khoản cho vợ, chỉ giữ lại số lẻ để tiêu. Mỗi khi hết tiền hỏi vợ là vợ lại chuyển khoản lại cho chồng một ít, số pin tài khoản hai chồng và vợ đều biết của nhau. Chi tiêu gia đình các khoản nhỏ mình tự quyết định, các khoản lớn thì hai vợ chồng nói chuyện với nhau và thống nhất.
Nhà mình thì chồng mình đưa hết cho mình từ lương đến những khoản khác. Mỗi tháng vợ đưa nhiêu xài nhiêu. Ăn uống thì vợ dắt đi, vợ tự trả luôn. "Anh để em trả anh không ngại àh - Gì mà ngại chứ, quen rồi ". Ko bao giờ hỏi xem vợ có nhiêu tiền, xài thế nào, ra sao. Thương chồng nhất đó chồng ơi!
đọc mấy cái này mà ngại lập gia đình sau này quá cơ mấy chị ạ,đúng là tỉ thứ nợ,cuộc sống gd chả như mơ
cũng nhiều lần quyết tâm này rồi nhưng khổ quá cơ...cứ cái tính thương chồng, thấy ví chồng xẹp lo không có tiền ăn sáng lại nhét vào. :axe: trước tết thấy tk chồng hêt tiền, ra tết mình mới tính rút cho chồng 1 triệu tiêu đỡ, ai ngờ...có 1 khoản thưởng riêng 15tr không thấy khai báo, hu hu ](*,)](*,)](*,)
SAO LẠ quá vậy chị nhỉ? Em cứ nghĩ là vợ chồng chung 1 tài chính chứ nhỉ? Sorry vì e chưa lập gđ, nhưng e chứng kiến c/s hôn nhân của 1 ng mà e biết, 2 vc 2 quỹ, hôn nhân ko hạnh phúc, vì tiền anh anh tiêu tiền tôi tôi tiêu? Thế lấy chồng thì fai nói luôn với chồng là nhà có 1 thủ quỹ thôi ah? Chứ e ko thik nhà 2 quỹ đâu, mệt lắm
em chưa kết hôn nhưng nghĩ đến chuyện tiền nong gia đình sau này mà cũng phát sợ. Cũng nhiều chị truyền lại kinh nghiệm cho lắm, nhưng em thấy cứ thế nào ấy, khó nghĩ. Ngay như kinh nghiệm của bố mẹ, mẹ em bảo thế là ổn lắm rồi mà em vẫn thấy nó sao ấy. - Ông kiếm được bao nhiêu là tiền của ông, bà kiếm được bao nhiêu là tiền của bà. Tiền học của con cái vợ ứng trước, rồi chồng đưa sau. - tiền ăn, tiền sinh hoạt của gia đình vợ chi trả - tiền đám hiếu hỷ ... thì tùy vào 2 vợ chồng, nhưng chủ yếu vợ đòi chồng chả - ở nhà chồng muốn sắm sửa gì thêm thì bàn với vợ, 2 người cùng góp vốn chung - nhưng thường chồng góp nhiều hơn - khi về già hơn một chút, chồng kiếm được nhiều tiền hơn thì chồng tự động mua đồ - nhưng giấu khôgn nói giá cho vợ biết vì vợ toàn kêu tiêu hoang - 2 bên vay trả xòng phẳng, nhưng vợ thường hay lấy tiền của chồng nhiều hơn (giặt đồ, móc ví, móc túi, xin xỏ, vòi vĩnh, tận dụng các khoản thu từ con cái để tiết kiệm) - Nhà cửa, xe cộ đều đứng tên vợ ưu điểm: - Nhà vẫn sắm sang đầy đủ, vì chồng biết tiết kiệm, và vợ biết chi tiêu - Không ai phụ thuộc ai nhược điểm: - vợ chồng không biết lương của nhau, không biết bên A, bên B có bao nhiêu tiền - lấy tiền làm linh tinh cũng không ai biết - VD nhỡ có cho bồ chẳng hạn. hjx - Con cái cũng thấy áy náy khi mẹ cứ giục con xin tiền bố, hoặc bảo về bảo bố mày trả cho. Ngại khôg dám xin tiền nhiều, thành thử h đây cũng tiết kiệm lắm (không biết ưu hay nhược nữa) Tuy nhiên 2 ông bà giữ được hòa khí là do mỗi người ở một nơi. Bố em đi công tác xa nhà gần 100Km, hộ khẩu của gia đình hình như cũng không có tên bố, bố có hộ khẩu ở chỗ làm Không lẽ sau này mình cũng lấy vợ chồng ở 2 nơi để áp dụng như thế
Có lẽ mẹ Civil Huyền, chủ topic và mẹ Emily hôm nào đi uống cà phê nhỉ. Hì hì, cảm thông. Có những điều không dám nói ra, nhưng thực sự mình hiểu tâm trạng của chủ topic và đồng tình với mẹ Civil Huyền quá. Tại sao trời ơi, tại sao cánh đàn ông lại thế chứ???
Nhà này giống nhà tớ Qui định chồng chi cái này, vợ chi cái này nhưng kết quả là chồng vẫn vay xiền của vợ mỗi khi hết với rất nhiều lý do khác nhau. Đương nhiên là " Hãy ngồi đấy đợi đến mùa quýt cũng không trả". Lúc đầu mình cũng " cay. cú" lắm nhưng lâu dần cũng phải rút ra kinh nghiệm Hóng hớt thấy chồng có khoản gì là mình cũng "vay" lại. Hoặc " Anh ơi tiện đường anh mua hộ em cái này.. mua cho con cái kia..." Về nhà mình sẽ liệt kê các khoản nợ cũ và " auto" trừ nợ. Hix bao giờ mình cũng bị thiệt chút chút. Nhưng cũng đã an ui phần nào.
xã nhà bạn khôn quá rồi bạn à, theo nguyên tắc chi tiêu tiền tiêu là hết tiền tiết kiệm là còn, mình nghĩ bạn nên thay đổi lại cách quản lý tài chính gia đình bạn rồi, nên lập 2 tài khoản 1 là chung, 2 là riêng thì tự ai quản lý, cái gí cần xài chung cho gia đình thì 2 vc hùng lại...nếu ko thay đổi thì người thua thiệt là bạn...vc ko nên tính toán nhưng phải rõ ràng tiền bạc thì tình cảm mới khăng khít được...
nếu như trong trường hợp của chủ top thì phải lấy độc trị độc thôi, cũng lại áp dụng phương pháp vay mượn của ck , đó gọi là "moi" đấy ạ. nhà e giờ cũng đang phải áp dụng kiểu ý
chồng mình không thế nhưng mà có hôm gửi nhờ cái ví vào cốp xe, hôm sau lấy lại thấy mất tiền hỏi bảo mượn có thì trả mà chẳng thấy trả bao giờ
Nhà mẹ này giống nhà em thế, tiền lương của vợ và của chồng ko ai động vào của ai cả - mỗi người lo 1 khoản cố định hàng tháng rồi. Chồng em mà vay của e thì e cứ nhăm nhe hôm nào thấy ví nhiều tiền là em đòi, lúc đấy ko trả ko đc. Lúc nào tiện đi đâu chơi là tranh thủ ghé vào mua bỉm, sữa cho con là ông ý vô tư móc ví trả tiền. Thế là mình cũng tiết kiệm được thêm 1 khoản kha khá.