Vâng, em quyết nghỉ từ năm ngoái rồi cơ mẹ nó ạ, nhưng nghỉ thì mình cunngx phải chuyên nghiệp nên em đang thực hiện báo trước 30 ngày rồi mới nghỉ để họ ko có cớ gì phạt hay trách móc em
dạ, em có vài chỗ mới rồi đây ạ. Có con nhỏ nên em cũng chẳng cần lương cao, chỉ ần việc gì ổn định và ít phải đi lại một chút chứ cứ lộ trình đi liên tục xong về cứ bị đối xử như kiểu ban ơn, chắc em chết.
Nếu làm công ty tư thì thỏai mái thôi. mình có trình độ và kinh nghiệm thì chẳng sợ gì cả. thi thoảng thay đổi chỗ làm biết đâu lại là cơ hội tốt cho mình. nên thay đổi môi trường bạn ah
bạn cứ để một thời gian xem sao, để bản thân tự nhận định công việc này còn phù hợp không, mệt mỏi là chắc chắn sẽ cosluc có, thậm chí còn chán cơ, nhưng nếu nó chỉ là khoảnh khắc thôi thì vẫn có thể tiếp tục cố gắng. Còn mình do công việc thì ít mà do sếp là chính. Thật sự là cũng đã nín nhịn quá lâu nên mới bùng nổ
Mình cũng bị mệt mỏi. Nhân viên cũ nghỉ liên tục, tạo áp lực công việc qua cho mình. Nản lòng ghê vậy đó các mẹ.
mỗi lần bị stress mình nghỉ hết, chả làm gì cả, bỏ hết việc rồi đi chơi thôi, đã căng thẳng rồi thì chả làm gì nên hồn đâu
Sếp cũng có cái lý của sếp, nhân viên cũng vậy, vì nhiều khi quyền lợi nó hơi đối lập nhau mà. vì vậy nên đặt vào địa vị của nhau để hiểu và dễ làm việc hơn với nhau. chứ đào tạo mãi mới có nhân viên tốt mà lại nghỉ thì cũng đáng tiếc lắm.
nói chung là mình cũng đã làm việc gần 3 năm, không phải tự nhiên mà stress và nghỉ. Mình cũng đặt vị trí của họ chán rôi nhưng họ thì không, bạn có thể sống được như vậy cả đời không? nếu mình làm 3 tháng đòi nghỉ thì ko nói nhưng mình đã chịu 3 năm đến bản thân còn suy nhươc đây rồi bạn ạ, cho nên cách nói của bạn ko phù hợp với trương hợp của mình.
Chán quá thì ra sông ra hồ nào gần đó hít gió cho thông não, uống một cốc sinh tố, nghe bản nhạc nhẹ nhàng ...
giải pháp của em, nghỉ việc và kinh doanh tự do đi. Còn đã đi làm thuê thì chấp nhận thôi. Tất cả cũng chỉ vì miếng cơm
làm thuê cũng có 5,7 đường mẹ nó ạ. em cảm ơn giải pháp của mẹ nó, em cũng có lối ra rồi ạ
tất cả cũng vì miếng cơm mà thôi là câu của 1 thầy sư nói với 2 người cùng đi làm công chị ạ. Em nhớ là 1 người nghe vậy về bỏ việc và kiên trì KD riêng, còn 1 người cũng suy ngẫm về việc này vày tiếp tục cv cũ nhưng với tâm thái thoải mái hơn. Sau 1 thời gian thì người còn đi làm thuê thăng tiến và người bỏ KD riêng cũng có cơ ngơi của mình. Câu đấy có nghĩa là, mỗi người có 1 cảm nghiệm khác, giới hạn chịu đựng khác nhau, công việc mưu sinh có nhiều cách, lựa chọn sao cho phù hợp với bản thân mình là tốt nhất chứ không có cahcs nào toàn vẹn cho tất cả mọi người đâu mn ạ. Mừng vì mn đã vượt qua xitress. thân ái!