Người Thứ 3

Thảo luận trong 'Các vấn đề gia đình khác' bởi daybyday2590, 24/3/2017.

  1. daybyday2590

    daybyday2590 Thành viên mới

    Tham gia:
    24/3/2017
    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    3
    Tôi viết những lời tâm sự này khi đang đi đến đoạn cuối của cuộc hôn nhân của mình chỉ chưa đầy hai tháng sau khi tổ chức đám cưới, lý do duy nhất chỉ vì một người thứ ba - người phụ nữ khác đã chen vào cuộc sống của chúng tôi. Tất cả những tình huống, nhân vật trong câu chuyện này đều là thật, đều đã được kiểm chứng, không một chút nói quá lên về sự việc.
    Chắc hẳn mọi người trong 4rum đều có những câu chuyện của riêng mình, hi vọng các bạn có thể cùng chia sẻ với tôi.
    Tôi tên là VTT quê tại miền Tây Bắc, năm nay đã bước sang năm thứ 5 tôi sống và trụ lại mảnh đất Hà Nội vì một người đàn ông - chồng tôi bây giờ, anh tên là NHD sinh ra và lớn lên tại HP. Chúng tôi đều sinh năm 1990.

    Tôi và chồng đã có gần 5 năm yêu nhau, đắng cay ngọt bùi đều trải qua. Chúng tôi quen nhau tình cờ trên 1 trang web kết bạn trên mạng, rất lâu sau đó tôi mới có đủ can đảm gặp chồng tôi. Tôi nhớ mãi ngày hôm đó trăng sáng trời trong vắt bỗng tự dưng đổ mưa rào rất to, làm chúng tôi không kịp trú, chồng mỉm cười bảo với tôi mưa là dấu hiệu tốt đấy. Tình cảm hai đứa cứ tự nhiên như vậy cho đến khi gặp phải rào cản của hai gia đình, lúc đó tôi sắp ra trường còn chồng vẫn đang học ĐH PĐ, do nợ quá nhiều môn nên có nguy cơ bị đuổi. Bố tôi bắt về nhà rất ráo riết, nhà bên chồng cũng không ưng tôi vì nhà quá xa. Cả hai nhà ngăn cấm quyết liệt nhưng hai chúng tôi ở trên HN đều cố gắng quyết tâm để đến với nhau.
    Về gia cảnh, nhà tôi cũng có điều kiện, tuy vậy nhưng cuộc sống trong gia đình không hạnh phúc, bố tôi là một người quá trọng nam khinh nữ nên tôi hầu như không tồn tại trong mắt ông, tôi cô đơn trong chính gia đình của mình. Còn gia đình chồng rất nghèo nhưng gia giáo, mọi người trong gia đình đều rất yêu thương nhau. Chồng là một người sống tình cảm, đó là lý do chính mà tôi đã yêu chồng mình.
    Từ hồi yêu nhau, chồng tôi có những thay đổi tích cực trong việc học hành, lúc ấy tôi hiểu chồng đang rất cố gắng vì tương lai, anh không muốn tôi phải đợi lâu. Anh muốn ra trường để cưới tôi. Bố tôi đã không nói chuyện với tôi cả năm trời để phản đối việc này, thời gian đó với một cô sinh viên mới ra trường quả thực rất khó khăn, nhưng chồng tôi đã dành số tiền ít ỏi của anh ấy được gia đình chu cấp lo cuộc sống cho tôi. Tôi rất cảm kích vì tất cả những cố gắng và quan tâm mà chồng làm vì tôi. Có những ngày gạo không còn nhiều, cũng chả đủ tiền mua thức ăn, nhưng chúng tôi chưa bào giờ buồn vì điều đó mà vẫn rất vui vẻ bên nhau. Chúng tôi chưa bao giờ đi chơi xa hay có một buổi nào đi cafe với nhau, thay vào đó, tôi và chồng những ngày lễ thường nấu ăn ở nhà, cùng ăn với nhau. Cuộc sống thiếu thốn nhưng không thiếu tiếng cười. Điều làm tôi nhớ mãi đến bây giờ là cái ôm của chồng khi anh nói " Vợ chồng mình giờ nghèo nhưng vẫn vui em nhỉ!". Dù trong hoàn cảnh nào, chúng tôi cũng đều động viên nhau cùng cố gắng.
    Hạnh phúc thật nhiều khi mọi cố gắng của chúng tôi được đền đáp khi anh ra trường vào tháng 6/2015. Một tháng sau đó gia đình chồng cũng lên làm lễ dạm ngõ cho chúng tôi. Nhưng bất ngờ ập đến khi anh chồng vẫn hậm hực nên đã phá tan buổi họp gia đình khi gia đình tôi xuống chơi tại HP. Gia đình tôi về ngay trong đêm vì bị xúc phạm danh dự quá nặng nề, còn gia đình chồng cũng không thể biết nói gì hơn. Chúng tôi chính thức bị cấm đến với nhau sau biến cố đó. Chồng là người sống vì gia đình, có phần nhu nhược yếu đuối, mẹ anh dọa chết nếu còn tiếp tục yêu tôi nên anh không dám tiến tới mà chỉ dám lén lút nhắn tin động viên tôi, còn gia đình bên tôi thấy con gái lỡ dở cũng không nỡ nói thêm gì mà ra sức giới thiệu cho nhiều đám khác.
    Đến tháng 11/2015, tôi quyết định một mình xuống HN để tìm việc làm, chờ cho mâu thuẫn hai gia đình dịu bớt rồi sẽ cùng chồng thuyết phục. Có lẽ đó là khoảng thời gian một năm khủng hoảng nhất trong cuộc đời của tôi. Tìm việc chạt vật, tiền thiếu lên thiếu xuống. Thời gian đầu, 1 ngày tôi chỉ đủ tiền ăn một gói mì tôm, được đâu khoảng 1 tháng tôi mới tích cóp đủ tiền mua đồ về làm kim chi ăn dần và tôi ăn món đó trong suốt 2 tháng, sang lắm thì mua được lạng thịt băm về nấu cùng. Ngoài đi làm tôi cũng không thể đi đâu vì không có tiền, bên cạnh là nỗi nhớ cùng sự cô đơn cùng cực khi ở đất HN này môt mình cùng sự hoang mang sợ hãi. Điều suy nhất an ủi tôi là những dòng tin nhắn động viên của anh ở quê.
    Cho đến ngày 5/5/2016, anh được xin vào công trình trong Huế, chủ yếu là gia đình anh sắp xếp để dứt khoát cắt đứt chuyện của chúng tôi. Những cuộc gọi điện hay nhắn tin cứ thế thưa dần, anh không còn trả lời khi nhận được tin nhắn của tôi thường xuyên nữa. Cảm giác đi về như một cái bóng, tối đến lọ mọ một mình, chỉ mong chờ một tin nhắn đến cũng không có, nó vừa sợ hãi vừa hoang mang. Người đàn ông tôi đánh đổi cả sự nghiệp, cả tuổi thanh xuân, cả gia đình giờ bỏ lại tội một mình vô định. Thời gian ấy tôi làm trợ lý giám đốc cho một công ty thời trang, lương cũng ba cọc ba đồng, nhưng vì anh tôi tranh thủ lấy hoa quả ở quê xuống bán thêm để tiết kiệm tiền cho đến lúc chúng tôi lấy nhau như anh hứa. Đến giờ tôi không hiểu mình lấy sức lực ở đâu ra với 1 đứa con gái có 1m50, nặng 39kg chở được 50kg hàng từ bến xe về rồi đi ship khắp nơi. Một ngày lúc đó bắt đầu với tôi bằng việc tất bật đi làm ở công ty mang theo vài đơn hàng, tranh thủ từ 12h - 13h30 tôi phóng hết tốc lực để ship còn không kịp ăn trưa sao cho được nhiều đơn nhất. Đến tối lại đi ship đến 23h đêm không kể mưa gió rét mướt, về mệt bã người vẫn phải soạn đơn cho ngày mai.
    Cho đến một ngày đầu tháng 8/2016, linh tính mách bảo làm tôi trằn trọc không ngủ được, bật máy vào FB thì FB tự động đăng nhập vào tài khoản của anh. Lúc ấy tôi mới tình cờ đọc được đoạn chat của anh với bồ. Anh không bận đọc tài liệu đến nỗi không nhắn tin cho tôi nổi như anh đã nói, mà là anh bận nhắn tin với bồ của mình, và tôi lờ mờ nhận ra những gì anh đối với người ta là thật chứ không phải vui chơi qua đường nữa. Cảm giác lúc ấy thật là lạ, lòng tôi chùng xuống, vẫn rất bình tĩnh đọc cho hết đoạn chat, không thể rơi một giọt nước mắt. Sau đó tôi ngồi suy nghĩ, nghĩ lại hết những gì chúng tôi đã có, những gì chúng tôi cố gắng, không lẽ không bằng một người đàn bà mới quen được 3 tháng.
    Bồ anh tên ĐTHO, sinh năm 1988, đã có một chồng và một đứa con gái ở Huế, kế toán công ty xây dựng 319 Huế. Anh làm ở Hương Thủy, hàng tuần chị xuống thường xuyên để gặp anh và hai người nảy sinh tình cảm sau nhiều lần tiếp xúc và làm việc.

    Sau khi bình tĩnh đọc hết đoạn chat ấy, lúc ấy là 23h đêm. Tôi rơi vào trạng thái hoảng loạn, sợ hãi cùng cực, tự nghĩ mình phải gọi điện cho ai đó để tự cứu lấy bản thân mình không làm điều gì dại dột. Nói là làm, tôi vớ lấy điện thoại, run run bấm số đầu tiên, rồi hàng chục số nữa trong list danh bạ không ai nhấc máy cho đến khi đến số của một đứa bạn thân của chồng trước chơi rất thân với chúng tôi. Thực lòng lúc ấy tôi rất cám ơn nó vì đã chịu nghe tôi nói và khóc, nó đã an ủi tôi rất nhiều. Dù về sau (tôi sẽ kể lúc khác), nó có những hàng động không hay nhưng đêm hôm đó tôi phải thật lòng cám ơn nó vì nếu như không có nó chưa chắc tôi đã có thể ngồi đây để nói chuyện với các bạn. Nó khuyên tôi nên gọi điện cho anh hỏi rõ vấn đề và theo như trên đoạn chat tôi đọc được thì anh đi hát karaoke chưa về. Thu hết can đảm và bình tĩnh, tôi gọi cho anh. Gọi cuộc đầu tiên anh không nhấc máy, tôi vào kiểm tra đoạn chat thấy anh vừa xóa tức thì, thực lòng chỉ biết nhếch mép cười chua chát. Sau đó tôi nhắn mấy tin liền kêu tôi đau bụng quá không chịu được, anh còn thức không giúp tôi với. Tôi biết anh đọc được nhưng anh không muốn nhấc máy. Gọi đến cuộc thứ 4 thì anh cũng nhấc máy giọng mệt mỏi giả vờ ngái ngủ khó chịu
    - A lô, chuyện gì mà em gọi khuya thế, mọi người đang ngủ
    Nghĩ bụng muốn thử thì thử cho nốt, tôi liền hỏi
    - Anh đang ngủ à?
    - Ừ anh đang ngủ cùng mòi người. Em đau bụng thế nào?
    Tôi bật cười
    - Anh ngủ mà vẫn đọc được tin nhắn của em cơ à? - Thi anh vội chống chế
    - Anh vừa đọc xong nhấc máy của em luôn
    Im lặng một lúc, rồi giọng tôi chùng xuống
    - Anh D à, em hỏi anh thật. Anh có nói dối em điều gì không?
    Trước kia, tôi có nói với anh, một khi tôi đã hỏi câu đó là tôi biết rồi, tốt nhất đừng có vòng vo mất thời gian của hai bên. Vậy mà sau một thoáng lúng túng anh trả lời nhấm nhẳng
    - Đêm rồi không ngủ em hỏi vớ vẩn không cho mọi người ngủ à
    Tôi cũng chơi bài ngửa luôn với anh
    - Anh, anh không cần xóa làm gì cả vì em lỡ đọc hết mất rồi. Em cũng biết anh không ngủ mà mới đi hát về. Anh có gì muốn nói với em không?
    Khi nói ra những từ ấy, trái tim như muốn vỡ mà giọng tôi vẫn có thể ráo hoảnh bình tĩnh nhẹ nhàng nói chuyện với anh. Sau phút ngập ngừng anh trả lời tôi
    - Đó chỉ là qua đường thôi, em đừng bận tâm. Anh xin lỗi
    Cái bài này của đàn ông thì tôi cũng không lạ gì, đã đọc rất nhiều bài tâm sự của các chị rồi. Mà khi đến mình, nghe người đàn ông mình yêu nói như vậy, từng lời dối trá dễ dàng trơn tru, nó lại như một cái gì đó đè nặng lên trái tim mình gây đau đớn. Ráng dùng nốt chút sức lực cuối cùng tôi chúc anh ngủ ngon nhạt nhẽo rồi cúp máy. Một mình đối diện với bóng tối, với thực tại, với những dòng chat tôi đã kịp cop về máy nhảy múa như trêu người trước mặt. Đọc được, tôi hiểu tình cảm này không phải chơi bời như anh vừa nói, dù sao chúng tôi cũng đã có 4 năm yêu nhau, cái đó cũng dễ hiểu thôi mà.
    Thao thức đến gần sáng, tôi tự nhủ mình phải ngủ không biết đã mấy trăm lần, là đây chỉ là một giấc mơ, mình ngủ đi rồi mai tất cả những dòng tin nhắn này sẽ không còn, anh D vẫn yêu tôi và chúng tôi vẫn đang cố gắng vì nhau như ngày xưa.
    Sáng thức dậy mỏi mệt cực độ, nhưng tôi vẫn vội vàng vào máy tính, hi vọng vào điều mơ hồ. Nhưng dòng chat đó vẫn đập vào mắt tôi. Lúc ấy mới có thể khóc, lặng lẽ nhưng tan nát. Mấy ngày sau đó, tôi không đủ sức sắp đơn hoa quả nữa, hủy hết mọi chuyến hàng hoặc hẹn họ sang ngày khác. Đến công ty vật vờ như một bóng ma, làm việc không tập trung được. Phần vì đêm tôi không thể ngủ được, tôi rơi vào trạng thái bị ám ảnh, cứ lơ mơ là lại thấy anh, điều đó làm tôi sợ hãi. Và cứ như thế cho đến sáng đi làm. Phần vì từ hôm ship hoa quả cuối cùng rồi đọc được những dòng chat đó, ngày hôm ấy mưa gió rét nhưng tôi vẫn đi xuống tận Hà Đông, rồi lại ngược lại Ngọc Thụy ship hàng nên sốt mấy hôm liền. Nó làm cho tôi suy sụp kinh khủng, căn bệnh dạ dày thì hành hạ cả ngày làm cho tôi cố ăn lại đau. Rồi tôi vào Fb của chị bồ xem ảnh, chị ấy xinh đẹp, cao ráo, trẻ trung, có lẽ vậy nên anh đã quên mất tôi rồi.
    Tôi nói với anh anh hãy cho tôi 1 tháng để suy nghĩ. Trong một tháng đó, tôi có đi gặp thằng bạn mà tôi đã gọi điện nói chuyện với nó trong đêm tôi phát hiện ra mọi chuyện, nó cũng khuyên tôi nhiều và rủ tôi bận sau đi hát karaoke cho xả hết nỗi buồn. Sai lầm là tôi đã đồng ý, tôi cứ nghĩ chúng tôi là bạn cho đến khi đang hát, nó đã định giở trò với tôi. Tính tôi không rượu bia, nó thấy vậy nên không ép được, nên khi nó làm những hành động đó tôi biết là nó cố ý với mình. Từ chối thẳng thừng sau đó tôi đi về, mang theo trong lòng nỗi hoài nghi rất lớn về cả người tôi yêu, về bạn bè và về cả chính mình. Chưa đầy một tháng sau, anh đã chủ động nhắn tin hỏi thăm và nhân thể nói chia tay tôi, lý do vì anh sợ hai gia đình không đồng ý http://img.*********/forum/images/smilies/Laughing.gif))
    Lúc ấy tôi sợ thật, vì chính anh đã động viên tôi xuống HN chờ anh, vậy mà bây giờ anh rũ tôi như thế, thực lòng tôi không biết mình có thể đi đâu nữa. Về sau tôi mới biết là 14/8 là ngày anh và bồ ngủ với nhau lần đầu tiên, thế nên anh đã muốn bỏ tôi 10 ngày sau đó. Nhưng đó là chuyện về sau tôi sẽ kể lúc khác mọi người nhé. Cuối cùng cảm giác không thể níu kéo được, tôi quyết định 1/9 này anh ra Bắc sẽ trả lại anh cái nhẫn bạc chúng tôi đeo đôi với nhau từ hồi mới yêu nhau. Cũng là gặp nhau lần cuối cùng. Từ những ngày đó anh không liên lạc với tôi nữa, vì tôi biết anh đang mải vui vẻ bên tình mới của mình.

    Sáng hôm 1/9, tôi nhờ một thằng bạn hồi cấp 3 đang học dưới HN đèo về quê anh vì anh nói anh không thể lên HN hẹn gặp tôi như đã định được. Sau khi bảo thằng bạn về trước, chúng tôi hẹn nhau ở 1 quan cafe trên huyện cách khá xa nhà anh. Chưa bao giờ tôi lại thấy người đàn ông này xa lạ đến như vậy, khi nhìn vào ánh mắt, vào dáng điệu, tôi cảm giác 4 năm qua tôi đã yêu một người khác. Chúng tôi chào hỏi nhau bình thường, rồi hỏi han nhau những chuyện vô thưởng vô phạt. Anh kêu tôi gầy quá, ráng ăn uống vào. Tôi hèn nhát, không thể đối mặt với sự thật là tôi sắp mất đi người đàn ông này, nên tôi chỉ biết quay mặt đi rồi khóc. Tôi im lặng, không một lời trách móc, không chất vấn, không gì cả. Thời gian trôi mau quá, chưa chi đã đến chiều rồi. Anh bảo thôi em đã xuống đây rồi thì cứ xuống chào bố mẹ một câu rồi anh đưa em ra xe về. Tôi đồng ý, dù sao hai bác cũng biết tôi đã xuống đến đây rồi. Trong lúc đi xe, tôi có dặn anh nói với bố mẹ anh là bảo tôi sắp lấy chồng rồi cho hai bác yên tâm là tôi không còn bám theo con trai hai bác nữa. Cuộc gặp mặt diễn ra trong sự vui vẻ của cả hai bên, tôi đã vui cười hết mức có thể. Hai bác thì chúc mừng tôi sắp lấy được chồng, còn anh ngồi thất thần hút thuốc môi run lên, tay cầm điếu thuốc không chắc. Mẹ anh bảo anh " Đấy thằng D thấy chưa con T bây giờ nó cũng sắp có gia đình rồi thì con cũng nên quên đi chứ." Có lẽ vì hình ảnh đó của anh nên tôi mới quyết định níu kéo rồi gây ra hoàng loạt bi kịch về sau. Lúc đèo tôi ra bến xe, tôi hỏi anh có còn yêu tôi không. Anh nói là anh có nhưng anh không thể vượt qua gia đình. Tôi đã khóc, khóc tức tưởi, vì cay đắng, vì chua chát, vì sau tất cả sự cố gắng trong gần 1 năm qua của tôi, anh định vứt bỏ đi như thế để đến với một mối tình không có kết thúc. Tôi đã níu kéo anh, tôi nói anh đừng bỏ tôi lại một mình, vì tôi rất sợ. Tôi sợ những đêm dài tôi không thể ngủ được, cứ chợp mắt là lại nhìn thấy hình ảnh của anh, tôi sợ những ngày đi làm về chui vào cái nhà trọ tối như hũ nút, im lặng như một nấm mồ rồi cả buổi tối nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại chờ đợi tìn nhắn trong vô vọng. Tôi sợ những lúc nhớ đến anh của ngày xưa, mà tôi lại không thể khóc, nhưng trong lòng thì tan vỡ, gào thét muốn điên cuồng. Tôi sợ cả ông sếp chỗ tôi làm mới đang có ý định dậm dờ với tôi nhưng vì công việc để trụ lại HN, tôi vẫn phải chả vờ tươi cười và một mực trung thành với ông ta. Tôi sợ tất cả, nhưng tôi vẫn cố, chỉ vì anh. Tôi đã 27t rồi, tôi về quê sẽ như thế nào đây? Tôi hoang mang và ngu ngốc coi anh là cái phao cứu sinh duy nhất của mình. Tôi cố gắng bám lấy, rồi hi vọng những cố gắng sẽ được đền đáp. Cuối cùng anh chịu thua, và bất ngờ quay xe lại bảo cả hai sẽ về xin bố mẹ thêm 1 lần nữa. Lúc quay lại hai bác cũng rất bất ngờ, nhưng sau khi nghe tôi trình bày, bác gái đã đồng ý luôn cho chúng tôi một cơ hội để quay lại với nhau. Hai bác mời tôi ở lại ăn cơm tối, ăn uống xong anh mới nói riêng với tôi là bồ anh đang có thai với anh, tôi có chấp nhận cho anh chăm sóc con anh không, cùng với đó là bồ anh đang đòi bỏ chồng để đi theo anh. Tôi suy nghĩ một lúc rồi chấp nhận nuôi con anh nếu như nó có thật, nhưng về phần bồ, tôi bảo tôi tôn trọng anh và cho anh thời gian để tự giải quyết. Trong thâm tâm, tôi biết mọi chuyện không đơn giản như thế, nhưng tôi cho anh một cơ hội. Không lẽ tình yêu mới chớm nở 2 tháng của anh không bằng tình yêu 4 năm của chúng tôi. Và một lý do nữa là tôi biết bố mẹ anh sẽ không đời nào chấp nhận anh lấy một người bỏ chồng bỏ con để theo một người đàn ông mới quen trong thời gian ngắn ngủi như vậy.

    Từ lúc tôi về nói chuyện với gia đình anh, thì cả bố mẹ và anh trai anh ấy đều đồng ý tác thành cho chúng tôi. Bố mẹ và anh trai của anh đều biết qua chuyện của anh ở trong Huế nên đã giúp đỡ tôi rất tích cực. Nhưng anh trong thời gian đó vẫn lạnh nhạt, tôi cũng hiểu vì tình cảm mới nảy sinh, không thể nói thôi là thôi ngày 1 ngày 2 được. Tuy vậy, dường như lòng tham của con người có lẽ không bao giờ là đủ cả. Đến đúng trước hôm trung thu 1 ngày, tôi quyết định vào FB của chị bồ xem tình hình ra sao thì sững sờ khi thấy chị thay avatar mới là một hình xăm tên chị mới tinh, dường như mới xăm được mấy ngày. Tôi cố gắng bình tĩnh, và cũng thầm cầu nguyện đó chỉ là 1 hình ở trên mạng không như tôi đang nghĩ cho đến trưa hôm sau là Trung Thu. Tôi đã hỏi anh qua zalo
    - Anh à, anh có cái gì mới ở trên người không?
    - Em biết rồi còn gì nữa.
    - Là cái gì? Anh cứ nói em nghe
    - Hình xăm tên của O. Ở trên ngực trái, nhưng có vấn đề gì đâu, đó chỉ là kỷ niệm thôi mà, còn bọn anh không có chuyện gì nữa rồi.
    Nghe lời nói vô tình đến phát buồn cười của anh, tôi ngắt liên lạc với anh luôn và xin nghỉ làm ngay chiều hôm đó. Tôi không muốn mọi người ở công ty nghĩ tôi đang bị điên, bị rồ. Ngực trái là chỗ mà trước kia anh nói với tôi anh dành chỗ đó để xăm tên con của chúng tôi, giờ lại là tên một người đàn bà khác mới quen trong thời gian ngắn ngủi. Tôi đi trên đường như một người mộng du, cho đến khi thấy mấy cuộc gọi nhỡ của mẹ anh. Tôi gọi lại cho bác, bác rất lo lắng cho tôi vì anh nói có thể tôi sẽ chết mà không chịu nói với mẹ anh lý do. Tôi buộc phải nói ra cái điều kinh khủng đó, một lần nữa. Cả nhà anh được một phen khốn đốn, mẹ anh chửi anh, anh trai anh chửi anh, và sau khi họp gia đình mọi người thống nhất anh phải ra ngoài Bắc luôn để đi xóa cái hình xăm mà bố anh gọi là nhơ bẩn đó khỏi người. Nhưng thế có là đủ, thế có là điều tôi cần??? Tôi cần anh quay về, vì trước kia, khi còn yêu nhau anh đã nói với tôi " Có thể một lúc nào đó anh lạc lối, anh hi vọng em hãy kéo anh quay về, bởi lúc đó anh không còn là anh nữa.". Tôi cố gắng bám trụ vào câu nói đó, để có thể hi vọng, để có thể tiếp tục giả vờ mạnh mẽ, ít nhất là trong lúc này. Một tuần sau anh thu xếp về nhà, tôi không xuống HP trong khi gia đình anh đưa anh đi xóa xăm. Tôi không muốn nhìn thấy cái hình đấy tận mắt, tôi sợ mình không đủ mạnh mẽ như mình vẫn thường tỏ ra như vậy. Sau đó anh thu xếp lên HN để chuẩn bị về quê tôi nói chuyện với gia đình tôi. Điện thoại của anh lúc nào cũng giấu như mèo giấu c*. Tôi có rất nhiều cơ hội để chạm tới cái điện thoại của anh, nhưng tôi lại không làm thế. Tôi muốn tôn trọng anh và để cho anh hiểu điều đó và có thời gian suy nghĩ. Duy chỉ có một lần khi anh lên nhà tôi, khi chúng tôi ngồi một mình, tôi giả vờ hỏi mượn điện thoại anh thì anh giấu nhẹm mật khẩu. Tôi hỏi nhất quyết anh không nói, anh bảo đưa đây anh mở cho. Giằng co một lúc, tôi đưa anh, tôi không vào zalo như anh đang lo sốt vó, tôi vào album ảnh. Tôi thấy rất nhiều ảnh anh chụp chị ấy và chị ấy gửi cho anh, tuyệt nhiên không có lấy một bức ảnh của tôi. Tôi không đủ can đảm để xem hết, tôi chỉ nói với anh rằng, dù sao anh cũng đang đi hỏi vợ đấy, cũng nên tôn trọng tôi một chút. Anh chống chế rằng anh quên không xóa, nhưng tôi chỉ cười. Anh không dám nhìn tôi, nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu lý do là gì. Đến lúc tối khi lên xe xuống HN, tôi hỏi anh anh đã xóa những tấm anh đó chưa? Anh nói anh quên, tôi đã rất bực mình và nói tôi cho anh thời gian để suy nghĩ và xóa những tấm ảnh đó đi nhưng sao anh vẫn có làm cho mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn vậy. Không lẽ anh coi chuyện lên nhà tôi là một trò đùa???
    Anh im lặng và cau có bất đắc dĩ xóa ảnh, giấu giấu giếm giếm, tôi cũng chả quan tâm anh xóa thật hay đang giả vờ. Vì thực lòng lúc đó tôi không muốn trái tim mình tổn thương khi nhìn thấy những hình ảnh đó nữa. Anh lại vào Huế sau thời gian ra ngoài Bắc ngắn ngủi. Gia đình anh đã thống nhất xóa xăm xong anh phải xăm đè một hình khác lên, anh đã làm thế, không biết từ khi nào trong Huế anh không nói, đó là một hình trái tim đeo vương miện có đôi cánh http://img.*********/forum/images/smilies/Laughing.gif)) Thật hài hước khi anh vẫn cố gắng trêu người tôi như thế, lại còn biện hộ là hình anh chọn ngẫu nhiên chả có ý nghĩa gì cả. Tôi chỉ biết cười vào mặt anh, thực lòng tôi không biết làm gì hơn với con người này nữa.
    Tôi đã cố gắng, nhận lại chỉ là dối trá.
    Quay lại chuyện người yêu anh có bầu đòi bỏ chồng, chị này không hiểu có ý gì còn đòi kết bạn FB với anh trai của anh, nhưng anh trai anh là một người nóng tính, anh ấy thẳng tay xóa kết bạn. Sau khi bình tĩnh lại, anh trai anh cũng có một cuộc nói chuyện với chị ấy và theo như lời anh trai anh kể, khi anh hỏi về việc có bầu hay không để anh trai anh bay vào giải quyết sự việc thì chị ấy chối là không có. Cùng với đó là anh cũng bảo chị bồ không có bầu mà chỉ là do bị chậm ngày nên nghĩ vậy. Tôi thực sự không biết tin ai. Thời gian này quá mệt mỏi nên tôi chỉ biết dựa vào gia đình anh chứ không thể kể cho gia đình tôi, nếu mọi người biết thì sẽ không bao giờ chuyện chúng tôi lấy nhau xảy ra mất.
    Tôi có hỏi anh, anh có còn yêu tôi không? Có thực sự là yêu hay chỉ là thương hại? Hãy trả lời cho đúng, vì nếu là thương hại tôi sẵn sàng đi, tôi không bao giờ chấp nhận lấy một người đàn ông chỉ thấy tôi là một kẻ đáng thương mà bố thí cho chút hạnh phúc ảo tưởng. Nhưng anh luôn khẳng định với tôi là anh còn yêu tôi, anh muốn lấy tôi không phải vì gia đình. Nhưng bên cạnh đó anh cũng nói tôi phải biết anh yêu cả chị O. Tôi cười nhạt, nói với anh, anh có thể dễ dàng khẳng định với em anh yêu người khác nhưng không thể nói với chị ấy là anh yêu em à? Anh chỉ im lặng, rồi lại xin lỗi. Cũng có một lần trong thời gian này trong khi tôi đang làm việc tại công ty, chị bồ của anh đã lấy điện thoại anh gọi điện cho tôi nhưng không nói gì cả, tôi biết nhưng chưa kịp nói gì chị ấy đã tắt máy. Tôi nhắn tin lại " Chị O à?" thì chị đọc xong xóa tin nhắn luôn không sợ anh đọc được. Tôi biết điều đấy là do chính anh khẳng định, cái máy điện thoại đó anh không mang đi làm mà để ở khu nghỉ, chị vào và cầm điện thoại gọi cho tôi. Lúc ấy tôi nghĩ chị ấy thật buồn cười thôi, vì tôi đã không làm gì chị mà chị lại còn định gọi trêu ngươi tôi nữa. Những bức ảnh chị đăng lên FB về anh, rồi cả cái hình xăm, tôi hiểu rõ là chị làm thế với mục đích gì. Nhưng tôi không nói chuyện với chị, một phần là chị không đáng để tôi nói chuyện, một phần là vì tôi tôn trọng anh, để cho anh tự giải quyết vấn đề trong ấy. Còn nếu với sức của tôi, tôi thừa đủ cách để tìm bằng chứng cho cả anh lẫn chị bẽ mặt. Nhưng tôi vẫn muốn để cho cả hai người một con đường quay về với gia đình, chị ấy cũng đã có một đứa con gái nhỏ, chắc được 1-2 tuổi. Tôi không muốn nó biết mẹ nó là người như thế nào nên tôi đã không làm gì hết. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng

    Mẹ anh do quá sốt ruột chuyện của chúng tôi nên giục tôi đăng ký sớm sau rồi mới cưới. Sau khi thống nhất ý kiến với cả anh, chúng tôi chọn ngày 20/10 để đi đăng ký và hẹn anh ngày đó cố gắng về. Sáng hôm đó, anh về không nở lấy một nụ cười, tất cả mọi chuyện đểu dửng dưng. Cả buổi anh không nói với tôi một lời nào cho đến khi chiều anh bay vào Huế. Và từ đó tôi không liên lạc được với anh nữa. Đến 25/10 là sinh nhật tôi, anh bảo anh cố gắng thức đến nửa đêm để chúc sinh nhật tôi nhưng cuối cùng anh cũng ngủ mất. Sau đó lại tiếp tục những chuỗi ngày dài im lặng. Trong khi gia đình hai bên ngoài bắc đang giục chúng tôi đi chụp ảnh cưới. Từ lúc đăng ký đến lúc đi chụp ảnh cưới, chỉ có một mình tôi lo liệu từ việc chọn gói chụp, nơi chụp, hiệu ảnh chụp.... Đến cả mẫu nhẫn cưới anh cũng không quan tâm đến và lấy cớ là bận việc. Tôi biết tất cả nhưng tôi vẫn cố gắng mềm mỏng để kéo anh về.
    Ngày 23/11, anh về chụp ảnh cưới với tôi. Tôi đã cố gắng để ngày hôm đó trôi qua thật vui vẻ, cho đến sáng hôm sau mới có một cuộc nói chuyện thẳng thắn với anh. Té ra anh và chị vẫn ngủ với nhau như thường và hai người liên lạc thường xuyên với nhau. Thiệp mời đã phát, bàn cưới đã đặt, thực sự tôi không thể dồn bố mẹ tôi vào đường cùng.
    Lần đầu tiên tôi đã tát anh hai phát, và quyết định ly dị sau Tết. Có lẽ đến bây giờ anh vẫn đang nghĩ là tôi yêu anh đến mức chỉ đùa như thế thôi. Ngay chiều hôm đó anh vào Huế. Mấy ngày sau đó là những ngày tôi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng tôi nói với bố mẹ của anh. Hai bác quyết định bảo anh ra ngoài Bắc luôn làm việc tại Hà Nội. Khi anh ra, tôi mới biết thêm sau cuộc nói chuyện cuối cùng của chúng tôi, anh vào vẫn ngủ với chị bồ như thường. Và anh mang cả sim đôi, cả quà tặng, ảnh nóng của chị về căn nhà chúng tôi đang ở. Và cái ngày sau ngày 20/10 chúng tôi đăng ký kết hôn mà tôi không liên lạc được với anh đó, là do anh bận 3 ngày từ ngày 21/10 đến 23/10 đi du lịch Đà Nẵng cùng chị, về sau tôi mới biết. Ba ngày đó họ ngủ với nhau rất nhiều lần và đi chơi khắp ĐN. Nên sinh nhật tôi anh mệt đến mức không thể chúc tôi một câu. Trắng trợn hơn, mấy hôm sau anh còn bảo sẽ cho tôi đi trăng mật ĐN vì anh tìm hiều chi phí hết rồi, lúc ấy tôi không biết anh chị đi du lịch với nhau, tôi còn nghĩ anh đã nghĩ lại. Nhưng sau khi cưới cũng chả có chuyến đi nào hết cả.
    Tôi biết vậy là kết thúc, tất cả những gì tôi cố gắng, dù được sự hậu thuẫn của gia đình anh cũng không thể.
    Anh nói với tôi anh tự nguyện lấy tôi, nhưng lại nói với chị là do gia đình bắt ép anh lấy còn anh lấy tôi chỉ do sự thương hại.
    Đến nay, câu chuyện đã trôi qua gần 3 tháng mà nó vẫn như in trong đầu tôi. Vì đến phút cuối anh vẫn không thể tôn trọng tôi một chút. Đêm nào tôi cũng mơ đến, và khóc.
    Tất cả những dự định của chúng tôi, những thứ mà chúng tôi mơ ước, anh đã thực hiện với người khác rồi lại quay về và nói với tôi bây giờ anh quay về là được rồi còn gì. Thật là trơ tráo.
    Bây giờ đã qua Tết rồi, tôi đã quyết tâm rời bỏ người đàn ông này. Dù tôi không thể về nhà, dù đang mang theo một sinh mệnh bé nhỏ, nhưng nếu sống với một người đàn ông không còn yêu mình nữa thì chỉ đày đọa nhau. Hơn nữa tôi cũng muốn giải thoát cho bản thân mình.

    Giờ tôi muốn đi vào Nam lập nghiệp, có thể ở TP HCM hoặc Đà Lạt, tôi không thể nói với bố mẹ tôi, một là vì gia đình chồng mà biết sẽ cướp con của tôi, hai là vì bố tôi chỉ có anh trai tôi thôi. Tôi nghĩ trước hết sẽ nương nhờ một cửa Phật có nhận cưu mang những bà mẹ sắp sinh rồi sau khi sinh em bé an toàn tôi sẽ tìm việc làm, tạo dựng một cuộc sống mới. Nếu ai có biết thông tin gì về những ngôi chùa như thế ở hai TP này xin hãy cho tôi thông tin. Tôi rất cám ơn tất cả mọi người đã theo dõi tâm sự của tôi, những tâm sự mà tôi không thể nói với người thân của mình.
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi daybyday2590
    Đang tải...


  2. seastar2013

    seastar2013 Thành viên tích cực

    Tham gia:
    14/11/2013
    Bài viết:
    627
    Đã được thích:
    69
    Điểm thành tích:
    28
    Một câu chuyện buồn quá. Sao đã hết yêu cứ níu kéo làm gì.
     
    dacsanphanthiet01 thích bài này.
  3. dacsanphanthiet01

    dacsanphanthiet01 TRAO GIÁ TRỊ TẶNG NIỀM TIN <3

    Tham gia:
    26/2/2016
    Bài viết:
    9,423
    Đã được thích:
    2,500
    Điểm thành tích:
    963
    bạn phải đối diện với chị bồ 1 lần chứ đó là 1 người đàn bà sống buông thả còn chồng bạn thì trăng hoa vô trách nhiệm họ nghiện nhau có thể do vấn đề giường chiếu thôi cái đó khó dứt lắm phải có thời gian
     
  4. thanhthuyvt46

    thanhthuyvt46 Bánh kẹo giá rẻ 0911039596

    Tham gia:
    4/3/2013
    Bài viết:
    7,716
    Đã được thích:
    2,160
    Điểm thành tích:
    913
    Đọc xong câu chuyện của em mà thực sự không biết nên nói như thế nào nữa, vì bây giờ có nói ra thì sự đã rồi, nếu đã quyết định ra đi thì hãy dứt khoát em ạ, chứ cứ ở với 1 người ck vô trách nhiệm như thế thì thực sự mình sẽ đau khổ lắm, vì thực ra nếu có gặp cô bồ kia cũng ko giải quyết được gì mà cái quan trọng là ở ck mình có thực sự muốn quay về hay là muốn cả hai.
     
    dacsanphanthiet01 thích bài này.
  5. dacsanphanthiet01

    dacsanphanthiet01 TRAO GIÁ TRỊ TẶNG NIỀM TIN <3

    Tham gia:
    26/2/2016
    Bài viết:
    9,423
    Đã được thích:
    2,500
    Điểm thành tích:
    963
    e có 1 người bạn cũng bi đát hơn bạn trong chuyện này cũng yêu nhau tìm hiểu 3 năm rồi cưới nhà chồng Hà Đông chồng là bộ độ hậu cần đóng quân Bắc Giang đến khi bạn ấy có bầu 3 tháng thì phát hiện ra chồng đang cặp bồ với 1 chị cùng cơ quan mà chị đó đã 2 con chồng cũng là quân đội luôn, vậy mà kết quả giờ bạn mình đã li hôn tự nuôi con 1 mình còn người chồng đã đón người đàn bà đó về HN chung sống và có thêm với nhau 1 đứa con trai, chuyện trai gái rất khó lý giải nên theo mình là vấn đề thể xác họ ko dứt dc nhau chứ ko phải tình yêu
     
  6. thanhthuyvt46

    thanhthuyvt46 Bánh kẹo giá rẻ 0911039596

    Tham gia:
    4/3/2013
    Bài viết:
    7,716
    Đã được thích:
    2,160
    Điểm thành tích:
    913
    hichic, nghe mà thấy oải nhỉ em nhỉ, chẳng biết như thế nào nữa, nhưng dù như thế nào người phụ nữ vẫn luôn chịu thiệt thòi vì mình ko mặc kệ con được như đàn ông :( :( :(
     
    dacsanphanthiet01 thích bài này.
  7. dacsanphanthiet01

    dacsanphanthiet01 TRAO GIÁ TRỊ TẶNG NIỀM TIN <3

    Tham gia:
    26/2/2016
    Bài viết:
    9,423
    Đã được thích:
    2,500
    Điểm thành tích:
    963
    con bồ trơ trẽn lắm nó còn chụp ảnh giấy phá thai và ảnh nóng với chồng cô bạn e cho nó xem chưa kể những tin nhắn xúc phạm, sau đó con bạn e nó ko chịu nổi cả chồng nó cũng ko ra gì ko đoái hoài đứa con gái của 2 vc nó kiện lên cơ quan chồng ... nhưng bố mẹ chồng ban đầu cũng bênh bạn ấy rồi khi biết con kia sinh con trai ông bà lại có vẻ thay đổi thái độ, đời là vậy đó chị chả biết thế nào nữa, lúc nó mới cưới đi tuần trăng mật về còn mang kẹo bánh ăn mời bạn bè cứ tưởng nó hạnh phúc
     
    thanhthuyvt46 thích bài này.
  8. thanhthuyvt46

    thanhthuyvt46 Bánh kẹo giá rẻ 0911039596

    Tham gia:
    4/3/2013
    Bài viết:
    7,716
    Đã được thích:
    2,160
    Điểm thành tích:
    913
    uh, nói làm chị lại nhớ đến 1 anh chị ở gần chỗ vc chị ở, chị vợ thì xinh ơi là xinh, dáng cũng đẹp, làm ở ngân hàng, thu nhập cao, cũng có 2 con gái, còn ông chồng thì vừa lùn vừa xấu, lúc đầu sống với nhau cũng hạnh phúc lắm, con cũng lớn rồi, nhưng do có 2 con gái thế là đi cặp bồ với 1 đứa sinh năm 89 xấu lại béo, nhưng lại mang bầu được con trai cho ông ý, cuối cùng 2 vc ly hôn, 2 đứa con gái thì sống với mẹ, được cái chị ý giỏi kiếm tiền nên cũng mua dc 1 căn hộ trong time city để 3 mẹ con ở, còn ông ck thì lấy cô kia về, bây giờ cũng sinh 1 đứa con trai rồi đấy. Nhiều lúc thấy thật buồn cười!
     
    dacsanphanthiet01 thích bài này.
  9. dacsanphanthiet01

    dacsanphanthiet01 TRAO GIÁ TRỊ TẶNG NIỀM TIN <3

    Tham gia:
    26/2/2016
    Bài viết:
    9,423
    Đã được thích:
    2,500
    Điểm thành tích:
    963
    nhất lé nhì lùn đàn ông lùn quá nhìn cũng ko thik chị nhỉ next cũng dc vì 2 con lớn rồi mà
     
    thanhthuyvt46 thích bài này.
  10. thanhthuyvt46

    thanhthuyvt46 Bánh kẹo giá rẻ 0911039596

    Tham gia:
    4/3/2013
    Bài viết:
    7,716
    Đã được thích:
    2,160
    Điểm thành tích:
    913
    uh, sống với nhau mà 1 khi người kia đã phản bội thì rất khó để hạnh phúc em ạ. Nói là tha thứ nhưng ít người nào rộng lượng mà tha thứ được hoàn toàn lắm, có vẫn còn khúc mắc trong lòng, vì thế tốt nhất là ko sống được với nhau thì chia tay sớm để tập trung vào con cái vẫn hơn :D
     
    dacsanphanthiet01 thích bài này.
  11. Cố-Gắng-Mỗi-Ngày

    Cố-Gắng-Mỗi-Ngày MỸ PHẨM MINISIZE CHÂU ÂU

    Tham gia:
    11/8/2015
    Bài viết:
    2,102
    Đã được thích:
    381
    Điểm thành tích:
    223
    Chắc phải đề nghị QH đưa vào luật, kẻ thứ 3 phải tử hình và ck or vk vi phạm phải ngồi tù 10-15 năm thì mới ngăn chặn đc. Bởi suy cho cùng, phá hoại hp ng khác nó kéo theo rất nhiều hệ lụy cho xã hội.
     
    daybyday2590 thích bài này.
  12. mediepchi2015

    mediepchi2015 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    24/4/2015
    Bài viết:
    168
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    18
    Thực lòng chia sẻ với bạn. Đọc tâm sự của bạn mà thấy khâm phục sức chịu đựng của bạn quá. Cái đoạn hỏi "Anh có nói dối em điều gì không?" sao mà giống nhà mình thế. Quát mình xơi xơi kêu là đang ngủ, tắt máy đi lại chát tiếp với nó. Tởm.
     
  13. depchanphuong

    depchanphuong Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    22/9/2010
    Bài viết:
    1,421
    Đã được thích:
    318
    Điểm thành tích:
    173
    M thì m nghĩ mọi ng khi gặp chuyện thường ko can đảm nhìn vào sự thật và cứ cố đấm ăn xôi.M ko bênh ai nhưng ko phai lúc nào cũng do lỗi của ng thứ 3 hết đâu.Có những sự thật mười mươi là ng ta đã thay đổi..ko ng thứ 3 thì lại là ng thứ 4 khác..ng mà mang đến cho ng ta cam giác dc yêu thương khiến ng ta bất chấp hết. Thế nên phụ nữ yêu hết lòng nhưng nên tỉnh táo và lòng tự trọng nên dắt quanh mình.Đừng trách ng thứ 3..Hãy trách m ko đủ tốt..ko đủ phù hợp và ko thể mang lại hp cho ng ta..Riêng m thì m luôn cảm ơn ng thứ 3..nhờ họ..m quyết tâm bỏ những thằng đàn ông khốn nạn..tham lam..đi tìm hp đích thực!Chúc các c e phụ nữ sớm tìm dc hp đích thực của đời m!
     
    Haohk1b thích bài này.
  14. lamchame24062016

    lamchame24062016 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    24/6/2016
    Bài viết:
    335
    Đã được thích:
    101
    Điểm thành tích:
    43
    Chỗ mình đang có 1 chị sắp ly hôn ck vì ck có bồ mấy năm nay. Chị ấy cứ thương hai đứa con còn bé nên ko dám ly hôn, giờ thằng ck về đòi ly hôn bằng đc nhung đòi nuôi con trai. Mẹ nó chứ, nuôi nấng gì, chắc lại vứt con cho ba nội nó nuôi rồi chạy theo bồ.
    Thương cái chị kia quá, làm sao ly hôn mà hai đứa con vẫn đc sống với mẹ đây?
     
  15. thanhthuyvt46

    thanhthuyvt46 Bánh kẹo giá rẻ 0911039596

    Tham gia:
    4/3/2013
    Bài viết:
    7,716
    Đã được thích:
    2,160
    Điểm thành tích:
    913
    Chị ý có điều kiện kinh tế để lo cho con hơn ck được ko mn? Với nữa là chị ý nên có chứng cứ chứng minh ck ngoại tình đưa ra trước tòa thì có khả năng hơn. Và con lớn hơn 9 tuổi thì hỏi ý kiến con muốn ở với ai. Con nhỏ hơn 36 tháng thì hiển nhiên ở với mẹ mn ah
     
  16. hanoi19

    hanoi19 Thành viên mới

    Tham gia:
    23/3/2017
    Bài viết:
    42
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    8
    Dọc xong chan han voi ong bạn co tâm nay.loại gì k biet nữa.
     
    depchanphuong thích bài này.
  17. Thiết kế website

    Thiết kế website Kinh doanh & Kiếm tiền dễ hơn

    Tham gia:
    8/3/2017
    Bài viết:
    497
    Đã được thích:
    358
    Điểm thành tích:
    63
    Thương bạn quá, cô gái bé nhỏ phải chịu nhiều tổn thương và khó khăn như vậy. Hi vọng bạn tìm được chốn nương nhờ, chăm sóc bản thân và con thật tốt, sinh con thật khỏe mạnh. Hãy tiếp tục mạnh mẽ như bạn đã từng nhé. Mong răng qua quãng thời gian khó khăn này mọi chuyện sẽ tốt hơn
     
    Thu Cận thích bài này.
  18. Haohk1b

    Haohk1b Thành viên chính thức

    Tham gia:
    20/2/2017
    Bài viết:
    274
    Đã được thích:
    69
    Điểm thành tích:
    28
    Nguong mo me nay ghe! da biet ngta bat ca 2tay ma van muon cao ve minh de h phai nvay???trach la trach ban mu quag qua!hic hic. ban hy vog ngta yeu ban sao? Chog e trc e tin tuong,that tha,ko lag nhag. Ay vay ma con bat ca 2tay nua la...khi biet bat ca 2tay,e cug ko the chap nhan.nhug e hon chi la chog e no thuog yeu e that log.va bjo 1muc yeu e. Nhug moi lan e nghi han bat ca 2tay la e ko the chiu dc i.hichic.qua do moi biet dan og deu ntn.e ko noi het cac dag may rau nhe! Sao phu nu lai kho the chu? B co biet sih va nuoi con 1mih ko co ng than se vat va tn ko? Tui than lam do.b nen suy nghi cho ki.b cug dag co bau.rat kho khan cho b.tot nhat ko gi bag ng nha b.ho ko an thit con.sau con mua,troi lai sag!
     
  19. thuanhth

    thuanhth Thành viên mới

    Tham gia:
    21/5/2013
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    3
    Thương bạn thật nhiều! Có thể bạn cũng tự thấy mình ngu dại mà không thể thoát ra được tình yêu dành cho anh ta, để rồi lại tự buộc mình vào nhưng nỗi khổ đau ntn... Ôm bạn thật chặt! Cố gắng giữ SK tốt để sinh em bé được mạnh khỏe, vì bé con sẽ là động lực sống lớn nhất của bạn lúc này! Sinh con 1 mình sẽ vất vả rất nhiều đó, bạn cố gắng nha. Không biết bạn ở HN hay đã vào Nam, nếu ở HN pm mình nha. Chúc 2 mẹ con luôn mạnh khỏe!
     
  20. violetpt

    violetpt Thành viên mới

    Tham gia:
    31/12/2014
    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    3
    tại sao lại có 1 người đàn bà nhu nhược đến thế này nhỉ, đáng lý ra sẽ chẳng có đám cưới + giấy đăng ký kết hôn+ đứa nhỏ nào cho hoàn cảnh này, nó đã bảo nó ko yêu bạn, nó đã đi theo lằng nhằng với con bồ rồi bạn còn tiếc cái gì, đôi khi sự ngu muội họ cứ đổ thừa cho tình yêu, nhân danh tình yêu mà ko biết rằng mình quá nhu nhược và yếu đuối.

    Bạn cũng ko xứng đáng làm mẹ bởi bạn tự tay từ bỏ quyền có bố của đứa bé, nếu bạn bình tâm lại - từ lúc trước bạn sẽ ko gặp lại thằng chồng này nữa ko yếu đuối ủy mị sau một thời gian bạn cũng quên thôi gặp người khác yêu và lấy làm chồng sinh ra những đứa con xinh xắn mà ko phải như bây giờ, bạn đổ thừa cho bố bạn trọng nam khinh nữ, bạn đã làm gì cho bố mẹ bạn nở mày nở mặt hay chưa.
     

Chia sẻ trang này