Trò Chuyện Với Một Linh Hồn

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi vo mai anh kiet, 14/11/2013.

By vo mai anh kiet on 14/11/2013 lúc 7:24 AM
  1. vo mai anh kiet

    vo mai anh kiet Thành viên tích cực

    Tham gia:
    26/5/2009
    Bài viết:
    926
    Đã được thích:
    1,970
    Điểm thành tích:
    273
    TRÒ CHUYỆN VỚI MỘT LINH HỒN
    TN
    Tôi có một người anh họ con bác ruột, cách đây 5 năm trên đường đi làm về thì bị tai nạn giao thông và tử vong ngay tại chỗ. Khỏi nói hết nỗi bàng hoàng đau đớn của gia đình anh và cả bản thân tôi. Vì anh không chỉ là anh họ mà đối với tôi anh còn là một người bạn có thể sẻ chia bất cứ chuyện gì.

    Từ ngày anh mất tôi luôn hy vọng sẽ có lúc được gặp anh đâu đó, trong mơ hay là qua việc gọi hồn. Nhưng dù tôi và vợ anh đã hai lần tìm đến số 1-Đông tác để gọi hồn cho anh, nhưng không thể nào gặp được. Năm năm trôi qua tôi rất buồn và thất vọng vì khi còn sống, anh và tôi thân thiết với nhau còn hơn anh em ruột.

    Anh là bác sĩ làm ở phòng cấp cứu, không chỉ tiếp xúc với cái chết hàng ngày mà anh còn là người đam mê nghiên cứu về tâm linh và thần học. Nên chúng tôi thường hay nói chuyện với nhau về chủ đề này. Khi anh mất tôi như mất đi một sợi dây , thấy lòng mình lỏng lẻo như không còn nơi buộc. Rồi rất nhiều đề tài chúng tôi đang còn nghiên cứu dở. bao nhiêu điều chưa kịp sẻ chia. Vậy mà bỗng nhiên anh đi, không một chút ngoái lại nhìn về quá khứ.
    Anh không về thăm tôi khiến tôi không chỉ buồn mà còn rất nhiếu nỗi băn khoăn? Vậy đời sống sau cái chết thế nào ? Liệu có linh hồn thật không ? và nó tồn tại ra sao ?. Vì có ai chết rồi sống lại đâu mà biết được.

    Bỗng một hôm tôi đi qua nơi anh bị tai nạn rồi mất, tự nhiên tôi thấy lạnh toát cả người , mơ hồ như có ai đi bên cạnh. Bình tĩnh lại, tôi nghĩ có lẽ do tôi đi qua nơi này nên nhớ tới anh mà có cảm giác vậy thôi. Nhưng đêm ấy tôi lên giường đi ngủ, nằm được một lúc cảm giác còn mơ màng chưa ngủ hẳn, thì tôi thấy anh về. Hình ảnh không khác gì lúc anh còn sống , kể cả chiếc áo sơ mi kẻ sọc, vợ anh may cho anh.

    Tôi mừng quá ôm chầm lấy anh, cứ như là anh đang còn sống vậy , nhưng ngay lúc đấy tôi nhớ ra rằng anh đã chết . Nhưng tôi vẫn hỏi anh sao anh không về thăm tôi. Anh buồn buồn nói :“. Anh bây giờ có được như xưa đâu, muốn thăm em là cả một việc khó khăn không phải cứ muốn là về thăm được.“

    Loáng thoáng một lúc thì bóng anh mờ dần rồi mất dạng. Tôi ú ớ rồi tỉnh hẳn, mồ hôi toát đầm đìa, bình tĩnh lại tôi vội vàng ngồi dậy viết tốc ký những gì mình vừa trải qua. Đêm đấy tôi không tài nào ngủ tiếp. Nước mắt cứ thế chảy dầm ươt gối, tôi thương anh, thương vợ con anh và bác Toàn gái nhà tôi. Từ ngày anh đi bác già đi hàng chục tuổi, buồn phiền mà sinh đau ốm liên miên. Hai năm trước , bác Toàn trai cũng ốm chỉ ba tháng là đi. Tôi băn khoăn không biết ở thế giới bên kia , hai bố con anh có gặp được nhau không ?

    Từ hôm thấy anh về, ban đầu tôi còn hơi sợ, nhưng sau đấy thì đêm nào tôi cũng mong rằng có lúc anh sẽ lại về thăm tôi. Vì tôi có biết bao điều muốn hỏi anh.
    Bẵng đi chừng một tháng , tôi đang mơ màng thì lại thấy anh xuất hiện, lần này anh mặc bộ quần áo thể thao mà anh hay mặc đi chơi quần vợt, tôi thấy anh đứng trước cửa nhà tôi. Tôi mừng quá reo lên rồi kéo anh vào nhà. Anh bảo em đừng reo lên vậy làm động giấc ngủ mọi người.

    Tôi không kéo anh nữa mà liền tranh thủ hỏi anh. Anh sống dưới đấy thế nào ? Anh có bao giờ về thăm bác và vợ con không ? Anh lại nhìn tôi buồn buồn rồi anh bảo : Anh vẫn thỉnh thoảng về nhưng không muốn vào nhà . Anh không muốn mẹ anh nhìn thấy anh bà lại càng buồn thêm, còn vợ con anh , anh lại càng không muốn gặp . Anh không muốn khuấy động cuộc sống của mọi người để họ dần quên anh thì sẽ tôt hơn. Nhất là vợ anh cô ấy còn quá trẻ, anh không muốn cô ấy phải ràng buộc với anh .. Nói đến đây tôi thấy anh nhìn lên rất buồn, rồi mờ dần chẳng còn hình dạng nữa. Tôi lại cố thức nhưng không tài nào dậy nổi, nhưng tâm trí dù trong mơ vẫn thấy mọi chuyện rất rõ ràng, cho đến khi buồn giải tôi mới tỉnh hẳn. Thế là tôi lại ghi hết những gì còn nhớ ra quyển vở mà tôi thường để bên giường.

    Từ đấy đêm đêm tôi lại đợi anh về, hy vọng anh sẽ giải đáp được một vài thắc mắc của tôi. Nhưng tôi chờ mãi tới hơn một tháng mà chẳng thấy anh. Thế rồi đến ngày mồng một, tôi cùng vợ anh ra mộ thắp hương cho anh rồi lên chùa nơi gia đình đưa anh lên đấy. Cả hai nơi tôi đều thắp hương rồi rì rầm khấn : Anh Huỳnh ơi ! nếu anh có thiêng thì lại về thăm em nhé, tối nay em đợi.
    Quả nhiên tối đấy anh về, anh còn cười bảo tôi, ban đầu anh tưởng là em sợ . Nhưng nay thấy em vui thế này thì thỉnh thoảng cần thì em gọi như hôm nay anh sẽ lại về . Thấy anh nói thế tôi mừng quá, tôi hỏi vội anh ngay : Anh ơi ! Thế đời sống dưới ấy thế nào hả anh ?

    ( Chuyện còn dài , ngày mai post tiếp )
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi vo mai anh kiet
    Đang tải...


Bình luận

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi vo mai anh kiet, 14/11/2013.

    1. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Mình có viết về việc cầu siêu cho bé đỏ trong to pic này rồi nhưng không biết trang nào. Bạn tự làm cho con được .
      thuhangpham thích bài này.
    2. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Bé đỏ có đứa ngoan thương mẹ có đứa nghịch nó giận mẹ cũng có trường hợp đó. Mình nghe người ta kể thôi chứ bé của mình thương mẹ lắm.
      thuhangpham thích bài này.
    3. thuhangpham
      thuhangpham
      vo mai anh kiet thích bài này.
    4. thuhangpham
      thuhangpham
      vo mai anh kiet thích bài này.
    5. Manh nương
      Manh nương
      Mình rất thik nghe chuyện tâm linh ...hóng hóng
      vo mai anh kiet thích bài này.
    6. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Cảm ơn bạn đã quan tâm.
      Manh nương thích bài này.
    7. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Mình muốn chuyển Topic này thành đề tài khác như" Giành lại bố cho con" chẳng hạn post ở một mục khác không biết D Đ có cho phép không? Vì nội dung đã từ lâu xa hẳn vấn đề tâm linh. Các bạn nào theo dõi cho ý kiến được không?
    8. Manh nương
      Manh nương
      Sợ ma mà vẫn thik nghe.hiii
      vo mai anh kiet thích bài này.
    9. thuhangpham
      thuhangpham
      Cảm ơn bạn đã chia sẻ về cách cầu siêu.
      Bạn viết chuyện rất hay. Phải có năng khiếu mới viết đc như vậy. N
      Người nói phải có kẻ nghe. Bạn viết có người đọc đó là niềm vui và HP của người viết.
      Bạn nên để đề tài tâm linh.
    10. phuongdunginfo
      phuongdunginfo
      em thấy cũng hợp lí chị ạ.
      nhưng không còn chuyện liên quan đến tâm linh nữa ạ?
      chị đổi topic rồi dẫn đường link cho mọi người tiện theo dõi chị nhé.
      cảm ơn chị.
      vo mai anh kiet thích bài này.
    11. phạm xuân ẩn
      phạm xuân ẩn
      đây la sư thật ạ
      vo mai anh kiet thích bài này.
    12. chimcanhcut07
      chimcanhcut07
      ôi lâu e k vào đọc giờ lộn ngược dòng vẫn chưa hết. tks chị
      vo mai anh kiet thích bài này.
    13. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Cảm ơn các bạn đã quan tâm. Mình sẽ tính xem thế nào cho tiện.
    14. chamnt
      chamnt
      Em thấy tựa đề quá quen thuộc và cũng rất hay rồi ạ :).
      vo mai anh kiet thích bài này.
    15. nokiae
      nokiae
      tựa này rất hay rồi chị ah
      vo mai anh kiet thích bài này.
    16. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Đọc tiếp đi chị chờ.
      chimcanhcut07 thích bài này.
    17. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Vậy chị cứ gưi đây nhỉ.Cảm ơn các em.
    18. dieuanh2910
      dieuanh2910
      Chị ơi, e mong đc đọc tiếp câu chuyện của chị quá.
      vo mai anh kiet thích bài này.
    19. Giangiang
      Giangiang
      chờ chị chia sẻ thêm
      vo mai anh kiet thích bài này.
    20. vo mai anh kiet
      vo mai anh kiet
      Phần 131

      Thế là thời gian trôi cũng được gần một tháng mà tôi đã phải mất không biết bao nhiêu thời gian để kể và nước mắt thì không biết phải lấy gì đong nhưng rồi tôi đã dần nhìn ra ánh sáng.
      T hứa sẽ về với mẹ con tôi tuy sự việc chưa đến đâu nhưng tôi tin vào những giọt nước mắt đàn ông của T. Anh có thể không dối lừa tôi thật mà trong phòng khách của anh khi tôi đến vẫn thấy anh để ảnh của mẹ con tôi cơ mà, có lẽ đây là sự thách thức lớn nhất với Lan vì mỗi lần nhìn thấy ảnh mẹ con tôi chắc cô cũng giận hờn hay lớn hơn là đau đớn tôi nghĩ thế.

      Trở về sau chuyến đi chơi tôi leo lên tầng khoe với chị Lân và chị Ba ngay. Phòng chị Lân có ba người còn căn hộ ấy có bảy người. Về sau hai phần ba trong số đó theo tôi phần còn lại không quan tâm hoặc giả vờ như thế nhưng đặc biệt có một người là tai mắt của Lan.
      Lan và chị ta làm cùng phân xưởng nhà gần nhau nên thân nhau nhưng chị này là người rất kín đáo nên mãi sau này tôi mới biết.

      Trò đời lạ thế chuyện tưởng sai đúng rõ ràng như thế mà không phải. Hội của Lan thấy T trở mặt chiều chuộng vợ họ bắt đầu hợp sức tấn công tôi.
      Khổ là tôi và T đều không biết nên tôi hay diễn trước mặt mọi người để cho Lan biết. Không ngờ tôi đã chọc vào tổ kiến lửa. Lan đã không để cho vợ chồng tôi yên cô bắt đầu ăn miếng trả miếng.
      Tôi đương nhiên chẳng hiểu gì nên mắc bẫy liên tục.

      Một bữa tôi vừa từ thang máy đi ra thì nhìn thấy hai cô gái, tôi không quen họ nhưng nghe họ thì thầm nhưng không phải là quá bé, họ quay lưng vờ như không biết có tôi:
      -" Cái Lan hôm qua đi thử áo cưới với tao, trông nó mặc đẹp thật. Ông T đểu thật, cứ lừa bà kia cho bà ấy khỏi ầm ĩ. Ông ấy mê mệt nó thế làm sao mà không bỏ vợ chứ. Nếu là mày thì mày làm gì còn tao thì tao chẳng thèm dây"
      -" Mày biết ông ấy ngày nào cũng đến phân xưởng đi ăn với nó, hứa hẹn van xin đủ trò mày tưởng muốn bỏ mà dễ à. Cái chính là ông T ông ấy yêu nó quá không chịu bỏ nó, rồi còn dọa dẫm nó nọ kia. Chờ cho bà kia về rồi đâu lại vào đó chứ có gì đâu..."

      Tôi đã quá dại dột khi đứng nghe hai cô gái này trò chuyện. Tim tôi đập thình thình, tôi không nghe tiếp được nữa lê bước nhẹ nhàng đi như bỏ trốn.
      Chiều T đi làm về bấm chuông khống biết bao lần tôi mới bò ra mở cửa được cho anh.
      Thấy tôi kiệt sức như thế T tỏ ra hoảng hốt anh ôm lấy tôi hỏi han...
      Không chịu nổi tôi lấy tay gạt phắt anh ta ra rồi bò vào giường nằm khóc không ra tiếng.

      T đoán có chuyện gì nên anh cứ hỏi tôi mãi cái điệp khúc:
      -" Lại có chuyện gì à, nói cho anh biết đi"
      Tôi kinh tởm, đúng rồi khi tôi ở nhà thì họ ở trong nhà máy, tôi làm sao mà kiểm soát được. Quá đúng, sao tôi lại tin anh ta chứ và lúc này cái hình ảnh T chạy lao vào ôm Lan trước mắt tôi khiến tôi đau đớn không chịu được. Tất cả đều có cơ sở rõ ràng mà cũng đúng thôi chuyện mới xảy ra còn mới quá sao Lan và anh ta chấp nhận được.

      Tôi kiệt quệ vì những gì biết được nhưng nhất quyết lặng thinh chẳng nói gì vì nhắc đến chắc tôi muốn lấy dao chém chết gã đàn ông này quá.

      T hỏi mãi mà tôi chỉ khóc chẳng nói gì, cuối cùng anh ra bếp nấu ăn bỏ mặc cho tôi khóc một mình.
      Nấu xong cơm T lại vào dỗ dành tôi:
      -" Em gắng dậy ăn cơm đi, có gì mình nói với nhau chứ em cứ thế này anh cũng đến điên đầu mà chết mất, anh cũng mệt mỏi lắm rồi"
      Tôi quay mặt vào tường lòng ngẫm nghĩ rất lung tung nhưng quyết tâm là bỏ chồng chứ đu đưa thế này mình chết trước lại tội con. Giờ nghe T nói vậy tôi rất điên nên chồm dậy chẳng kể gì nói mà như hét vào mặt anh.
      -" Hàng ngày anh vẫn cơm nước gặp nhau với cô ta ở nhà máy rồi còn trăm hứa ngàn hẹn với cô ta sao anh dối lừa tôi..."

      T mở to mắt vẻ ngạc nhiên nhưng lúc này cơn giận dữ đã che lấp mất sự bình tĩnh của tôi, tôi chỉ một mực quy kết anh theo lời hai cô gái nói mà mọi việc có vẻ hợp lý hoàn toàn, tôi trở nên suy sụp.

      T rất bận rộn vì giai đoạn lịch sử đặc biệt này, anh vừa mệt vì công việc lại vừa mệt mỏi vì hai người đàn bà mà anh chỉ có thể chọn một.
      Lan quá khôn ngoan, cô cũng đau khổ thật nên một mực dọa T nếu bỏ cô thì anh sẽ không sống được yên thân vì yêu anh cô sẵn sàng chết vì anh.

      T vẫn yêu Lan nhưng không muốn bỏ vợ mà cũng không ghét bỏ vợ mình nếu không nói là vẫn còn tình cảm. Khốn khổ đến thế là cùng.
      Hai ngày không ăn uống ra gì, đêm không ngủ. Tôi đổ bệnh nhưng không ngất vì thế chỉ ở nhà. T gọi điện cho bác sĩ đây cũng là trường hợp đặc biệt. Họ đến khám rồi cho thuốc như lần trước rồi bảo tôi phải nghỉ ngơi thôi.

      Chị Lân và chị Ba lại đến, thêm vài người nữa. Tôi kể cho chị Lân nghe chuyện. Chị suy nghĩ một lúc rồi nói với tôi là có thể hai người ấy là bạn của Lan muốn phá tôi và T.
      Tôi ngờ ngợ chẳng lẽ nào? Rồi chị Lân động viên tôi hãy nhìn vào thực tế là T vẫn yêu thương lo lắng cho tôi còn Lan cần phải đợi thời gian cho cô ấy quên dần...

      Tôi nghe chị Lân và chị Ba an ủi vực lại dần. T rất mệt, anh không còn chút dấu vết nào của chàng trai hài hước ngày xưa. Gương mặt lầm lỳ, giọng nói tuy cố nhẹ nhàng nhưng không còn sự thoải mái vui tươi. Tôi nhìn anh mà dần sụp đổ cả niềm tin lẫn tình yêu.
      Con người sao có thể đổi thay ghê gớm thế, chỉ một thời gian chưa đầy hai năm mà một người chồng yêu vợ con tha thiết như anh đã hoàn toàn thay đổi.

      Tôi ngán ngẩm đến tận cùng, để khỏi quẩn quanh trong đầu về chồng, tôi lôi cái vốn cũ ra dùng...
      Từ Linh cho đến anh Thành rồi Đông và Q... Danh sách vẫn còn đấy là thầy giáo của tôi ngày còn sinh viên...
      Rất âm thầm thầy chăm lo cho tôi nhiều thứ và thầy cũng biết mối quan hệ của tôi, T và Đông. Con gái chưa chồng được nhiều cái sung sướng thế nhưng rốt cuộc ta cũng chỉ được quyền chọn một người thôi.
      Rất lạ thầy giáo khuyên tôi yêu Đông vì thầy biết về Đông.
      Tôi đã không nghe thầy, nghe Ngọc và Trung. Tôi chọn chồng tôi và giờ đây sống lê lết từng ngày nhìn anh và người tình diễn trò trước mắt tôi.
      Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa tôi sẽ trở về với Nhí của tôi. Nước mắt ầng ậng chảy. Tôi lại ra quyết tâm buông bỏ cho xong. Tôi muốn khỏe để mua vé về nhà...

      Vợ chồng chẳng chuyện trò gì được, ân ái đương nhiên cũng không điều này đối với T là rất tệ vì nhu cầu của anh rất cao.
      Rồi thật may như có luồng gió mới, có người sang tôi nhận được thư nhà là thư Q và nhà chồng do chị gái viết. Quý hoá nhất là tấm ảnh của bà nội bế Nhí.
      Tôi ôm lấy ảnh con khóc rống lên nức nở. Ngực tôi vẫn còn chút sữa vậy mà đêm đêm con khóc đòi ti còn mẹ thì thế này... Nhìn gương mặt buồn của con tôi đau tận xương tận tủy.
      Tôi muốn ngay lập tức chạy về với con dù phải trả giá gì tôi cũng chịu. Nhưng mà tôi ốm quá, làm sao đây?

      Còn nữa...

Chia sẻ trang này