Mẹ chồng tôi ngày nào cũng đến nhà tôi thăm cháu, nhưng lúc nào cũng chỉ ở tầng dưới, thi thoảng lên phòng tôi ghé vào nhìn cháu và không bế cháu bao giờ. Thái độ, lời nói của mẹ chồng tôi khiến mẹ tôi đêm nào cũng khóc. Mẹ khóc mà không dám cho tôi biết, tôi chỉ nghe chị giúp việc kể lại. Tôi có một gia đình mà người ngoài nhìn vào ai cũng phải ước ao có được. Vợ chồng tôi rất yêu nhau và luôn hòa hợp về mọi mặt. Chúng tôi có 2 thiên thần nhỏ một trai, một gái cực kỳ đáng yêu. Những tưởng cuộc sống sẽ không còn gì tuyệt vời hơn thế, nhưng hiện tại cả hai chúng tôi đều đang rơi vào tình trạng buồn khổ, bế tắc! Nguyên nhân là do mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng. Tôi là cô gái tỉnh lẻ, học xong đại học, tôi có được việc làm tốt ở thành phố và lập gia đình. Ở thành phố tôi không có bất cứ một người thân nào nên ngay từ khi về làm dâu tôi đã thật lòng muốn trở thành một thành viên thực sự trong gia đình chồng tôi. Tôi luôn ý thức cố gắng để có thể là một nàng dâu tốt. Tôi được lòng tất cả người thân trong gia đình chồng, kể cả những người hàng xóm cũng đều quý mến tôi. Thi thoảng tôi được cảnh báo (và tự bản thân tôi cũng nhận thấy) mẹ chồng tôi là người khá khó tính. Bà còn là người luôn muốn thể hiện mình là bề trên. Tôi làm quen và cố gắng để thích nghi với điều đó. Tôi đã luôn nghĩ "đó là mẹ mình mà" để có thể vượt qua được cảm giác buồn tủi mỗi khi bà vô tình buông ra một câu gì đó chạm vào lòng tự ái của những cô gái tỉnh lẻ như tôi. Mọi chuyện diễn ra êm xuôi cho đến khi tôi sinh con gái đầu lòng, lúc đó vợ chồng tôi đang ở riêng. Gia đình tôi có mình tôi lấy chồng xa nên mẹ tôi thương tôi lắm. Mẹ tôi nhất định phải ở bên tôi khi tôi sinh nở. Mặc dù ở riêng, nhưng vợ chồng tôi vẫn trình bày với mẹ chồng để đón mẹ tôi ra chơi những ngày tôi sinh nở. Bà đồng ý. Nhưng những ngày mẹ tôi ở lại nhà tôi là những ngày buồn tủi. Mẹ chồng tôi ngày nào cũng đến nhà tôi thăm cháu, nhưng lúc nào cũng chỉ ở tầng dưới, thi thoảng lên phòng tôi ghé vào nhìn cháu và không bế cháu bao giờ. Rồi thái độ, lời nói của mẹ chồng tôi khiến mẹ tôi đêm nào cũng khóc. Mẹ tôi khóc mà không dám cho tôi biết, tôi chỉ nghe chị giúp việc kể lại. Tôi biết mẹ tôi khái tính lắm, ở quê nếu có điều gì không phải là mẹ tôi phản ứng liền. Vậy mà lên đây mẹ tôi cứ âm thầm chịu đựng, âm thầm khóc như vậy... Tôi biết mẹ tôi sợ tôi buồn! Kể từ đó tôi nhận ra rằng mẹ chồng tôi luôn cư xử như vậy với bất kỳ người thân nào của tôi. Mặc dù gia đình tôi ở quê rất khá giả, bản thân tôi cũng là người phụ nữ có thể độc lập về kinh tế mà không phụ thuộc vào chồng. Tôi nghĩ rằng mẹ chồng tôi có thể cư xử với tôi thế nào cũng được, tôi có thể nhịn, và cam chịu để cuộc sống yên ổn vì tôi yêu chồng tôi, không muốn anh ấy buồn. Nhưng việc để cho mẹ ruột phải khóc, phải buồn khổ vì mình thì tôi thực sự không cam lòng. Tôi lớn lên trong sự thương yêu chiều chuộng của bố mẹ, tốt nghiệp đại học ở lại luôn thành phố rồi lấy chồng, đến một cái áo tôi còn chưa từng giặt cho mẹ tôi, một bữa cơm tôi còn chưa nấu cho mẹ tôi... Vậy mà bây giờ mẹ tôi mỗi lần nhớ con quá, nhớ cháu quá đành phải nuốt nước mắt vào trong mà lên thăm cháu. Tôi thực sự không đành lòng! Tôi không muốn tiếp tục nhịn mẹ chồng tôi nữa, tôi đã thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình, và mẹ chồng tôi ghét tôi. Bây giờ, do hoàn cảnh bắt buộc, mẹ chồng tôi chỉ sống một mình nên vợ chồng tôi phải dọn về ở chung với mẹ chồng tôi. Vợ chồng tôi bỏ tiền ra xây cất nhà cửa trên đất của mẹ chồng tôi. Cuộc sống của tôi bây giờ giống như một người ở trọ trong chính nhà mình. Do công việc mỗi năm tôi chỉ có thể đưa cả nhà về quê thăm bố mẹ đẻ vào dịp sau Tết. Mỗi lần mẹ tôi muốn ra thăm cháu, vợ chồng tôi phải rào trước đón sau để trình bày với mẹ chồng tôi, nếu gặp lúc tâm trạng bà tốt thì bà đồng ý, còn lúc không tốt thì bà thẳng thừng không đồng ý. Vợ chồng tôi cũng giữ ý để mẹ tôi không biết điều đó. Nhưng mẹ tôi thừa hiểu tính mẹ chồng tôi, nhưng thương con nhớ cháu quá đành phải ngậm đắng nuốt cay. Khi mẹ tôi từ quê ra thì mẹ tôi phải gõ cửa phòng mẹ chồng tôi để chào, chứ mẹ chồng tôi chẳng bao giờ niềm nở tiếp đón. Ấy vậy nhưng lúc nào mẹ chồng tôi cũng giảng giải về lễ nghi về đạo lý. Tôi nghe mà thấy việc mẹ chồng tôi làm và lời mẹ chồng tôi nói chẳng hề ăn nhập gì với nhau. Rồi còn nhiều việc khác nữa khiến cuộc sống của tôi đầy áp lực. Tôi càng nhịn thì mẹ chồng tôi càng bề trên. Nếu tôi có nói ra ý kiến gì đó của mình thì thể nào sau đó mẹ chồng tôi cũng bịa thêm ra và lái tất cả những lời tôi nói sang một ý khác khiến mọi người trong nhà chồng hiểu sai về tôi. Tài ăn nói của mẹ chồng tôi thì không ai có thể sánh được. Dần dần mọi người trong nhà chồng cũng nghĩ sai về tôi, vì dù sao thì người trong nhà họ xót nhau hơn, tôi hiểu điều đó. Chỉ có những người hàng xóm là thương tôi, họ sống với mẹ chồng tôi hàng mấy chục năm nên họ hiểu. Họ khóc cùng tôi, họ khuyên tôi thôi thì cố chịu đựng vì con. Cũng may là còn có những người hành xóm nếu không tôi thật chẳng biết sống thế nào. Trong câu chuyện này tôi không muốn nhắc đến chồng tôi bởi vì anh ấy là một người chỉ biết đau khổ chứ không bao giờ dám lên tiếng cho những cái đúng và sai. Bây giờ sức khỏe của mẹ ruột tôi kém lắm rồi, không biết còn sống được bao ngày tháng nữa. Nhưng mẹ tôi vẫn cứ phải nuốt nước mắt vì thương con nhớ cháu. Nếu mẹ tôi mất đi tôi sẽ không thể tha thứ cho mình. Cuộc sống của tôi giờ như địa ngục, bế tắc, và áp lực. Tôi không còn tôn trọng mẹ chồng tôi nữa. Tôi phải làm gì bây giờ? http://chametainang.net/Home/gia-dinh-ta/tam-su/2009/03/6240.aspx
Chia sẻ vời bạn nhé đọc dòng tâm sự của bạn tôi lại thấy chạnh lòng. bạn hãy cố găng nên bạn nhé những lúc được về với mẹ bạn hãy chăm sóc mẹ mình thất nhiều vào nhé
Doc nhung dong tam su cua ban that la buon, minh cung co hoan canh tuong tu nhu ban vay chi khac 1 dieu la me chong minh tiep don me ruot minh ko nhu ban ma nguoc lai. Minh cung la nguoi lay chong xa nhung chac co le con xa hon ban kia, minh rat thang tinh, cai nao dung thi thoi, minh ko thich bi ai ap dat ca, me noi dung thi con nghe, con neu sai minh cung len tieng luon, vi tu khi ve nha chong thi tanh tinh cua minh ntn thi minh the hien ra luon ko giau diem gi het, con doi voi chong thi minh cung tam su thang thang. va minh cung hay nhan duoc cau noi tu me chong la "noi 1 cau tra loi 1 cau" nhung minh van noi, tinh minh ko cam chiu duoc. Minh ko cho phep ai ben gd chong xuc pham hay lam me minh buon dau, minh da bo ba me minh o nha de di lay chong xa rui ko thuong thi thoi ma con doi xu te thi minh cung se ko o lai song voi gd chong dau, ke den dau thi den. Luc truoc co lan minh voi me chong con lon tieng voi nhau nua ma, Chinh vi su thang thang cua minh ma nhieu khi den gio minh va me chong minh hieu nhau nhieu hon, vi minh luon noi ra nhung suy nghi cua minh. Den gio minh cung thuong me chong minh lam, ba chiu kho vi con vi chau lam. Moi xung dot va bat dong quan diem da qua, gio minh xem gd chong nhu gia dinh cua minh vay. Ban hay kien cuong len nhe, quyet dinh noi thang thang voi me chong la ko sai dau neu ba la nguoi quan tam den hanh phuc cua con chau thi ba se hieu va thay doi thoi ma. Nhung chong ban cung dong 1 vai tro rat qutrong nua do, neu chong ban ung ho ban va len tieng che cho cho ban minh nghi se ko la van de nan gian dau. Chuc ban vui ve!
Mình đọc tâm sự này thấy rất quen ko biết có phải chủ topic có tham gia bên WTT ko hay là đã tâm sự ở một mục nào đó của LCM. Vấn đề là phải làm cho mẹ chồng bạn hiểu là bạn kính trọng và cần 02 người mẹ như nhau. Ko giải quyết được vấn đề thì mẹ đẻ bạn sẽ rất khổ và đương nhiên bạn cũng chẳng vui vẻ gì , chia sẻ hoàn cảnh của bạn. Mình cũng lấy chồng xa nhưng mỗi khi bố or mẹ đẻ mình đến thăm cả nhà chồng vui như hội ý, vì có mỗi chồng mình là con trai, cô e chồng thì lấy chồng rồi. Hai bên gia đình rất hiểu nhau.
Mình rất hiểu hoàn cảnh của bạn vì mình cũng same thế but mình chọn cách thường xuyên cho con về thăm ông bà ngoại thay vì dể ông bà fair lên thăm mình mà lại fair buồn như vậy.
Mình rất hiểu sự day dứt của bạn, bởi mình cũng từng day dứt khi thấy bố mẹ đẻ phải chịu tổn thương vì mình . Mình hơi khác bạn ở chỗ MC mình tuy khó tính và khắt khe với mình nhưng lại đối xử khá nồng nhiệt với thông gia . Nhưng OX mình thì luôn làm bố mẹ mình suy nghĩ . Ông bà không nói ra nhưng mình quá hiểu và thực sự rất khổ sở vì người làm ông bà buồn lại là chồng mình . Chuyện chẳng có gì to tát đâu, OX mình cũng không phải tệ bạc gì với bố mẹ vợ nhưng lại rất lười đưa mình và bé Cún đến thăm ông bà dù nhà mình và nhà ông bà chỉ cách nhau 10 cây số . Ông bà chỉ có 2 con gái, mình là út nên ông bà lâu không gặp là thương và nhớ lắm . Sự lười biếng của chồng khiến bố mẹ mình nghĩ rằng chắc chồng mình ghét nhà ngoại hay sao đó . Mình xin chia sẻ với bạn và mong bạn đừng buồn chán quá . MC bạn cũng không thể sống với bạn suốt cuộc đời , và khi vợ chồng bạn yêu thương hạnh phúc bên nhau thì mẹ đẻ bạn sẽ lấy đó làm niềm vui thôi!