Đọc xong tự truyện Yêu và Sống của Lê Vân nhiều khi không hiểu được các văn nghệ sỹ . Có thời gian sẽ post hết toàn bộ cuốn tự truyện lên để mọi người cùng đọc . Mình xin được đăng chương 3, Lê Vân viết về cha . Mọi người thử đọc và cho ý kiến nhe. Một trong hai người đàn ông có ảnh hưởng nhiều nhất đến cuộc đời tôi là bố. Phải chăng đó cũng là lẽ tự nhiên. Bởi bố chính là người khác giới đầu tiên tôi được tiếp xúc. Nếu những hồi ức về mẹ cứ ào ạt tràn về với bao xót thương chia sẻ thì với bố, hầu như chẳng đọng lại điều gì ngoài một sự trách móc âm thầm. Sinh ra trong một gia đình chính gốc Hà Nội, có sáu anh chị em, chỉ riêng bố được trời phú cho cái duyên sân khấu. Với khả năng thể hiện thành công sự đa dạng của các loại vai diễn từ hài kịch đến bi kịch, ông sớm nổi tiếng, tạo nên một cải tên được nhiều người nhớ và hâm mộ trong giới sân khấu Việt Nam. Với 50 năm lao động nghệ thuật, không thể phủ nhận bề dầy những đóng góp của ông cho sân khấu kịch nói Việt Nam. Nhưng tiếc thay, ông chưa từng đóng tốt một vai không kém quan trọng trong đời một con người, đó là vai Người Chồng, Người Cha trong gia đình. Kiếp nghệ sĩ của ông đã khép lại, lạ thay, cũng giống như những gì ông mang đến cho đời, nghĩa là, một kết cục thật bi - hài! Bố trong mắt tôi - bé gái, tôi - thiếu nữ và bây giờ, tôi - thiếu phụ… vẫn thế, vẫn không một ấn tượng tốt đẹp. Cả một đời nghệ sĩ, bố chưa hề mang về cho mẹ tôi được một tháng lương tượng trưng. Cứ đến cuối tháng, khi cái nghĩa vụ làm chồng làm cha ấy bị "sao lãng", mẹ lại bảo khẽ các con: "Nhắc bố đưa tiền ăn cho mẹ". Và những lúc túng quẫn quá, giận dữ bốc lên, mẹ gọi bố là "thằng hèn". Một thằng đàn ông mà không nuôi nổi vợ con thì chỉ là một thằng hèn! Với đời, bố là người nổi tiếng, tài hoa. Đặc biệt, bố rất có duyên trong mắt phái đẹp, những con thiêu thân lao vào bố không cần tính toán, chỉ cần dâng hiến. Hết người đàn bà này đến người đàn bà khác. Cứ thế, bố đắm chìm trong những cuộc tình triền miên từ trẻ cho đến tận bây giờ… Nhiều năm dài, hình ảnh bố bôi đậm nét vào tâm trí tôi cái quan niệm rất méo mó một chiều về người khác giới. Không có người đàn ông nào tốt đẹp trên đời. Đàn ông chỉ là những kẻ sẵn sàng đuổi theo thú vui của mình mà quên vợ quên con. Càng lớn, tôi càng phát hiện ra: còn có rất nhiều người đàn ông như bố. Xin lỗi các đấng mày râu, đơn giản là, dù các vị có tài đến giời, có nổi tiếng đến giời thì ít nhất, đầu tiên, các vị cũng phải có trách nhiệm với gia đình đã, bằng không, xin đừng có gia đình nữa. Ừ thì anh có thể bạc tình với vợ, nhưng còn trách nhiệm với con? Nhiều người đàn bà giả mù, tặc lưỡi cho qua đời mình bằng một giao kèo nhiều tinh thần hi sinh nhưng cũng không ít ngu xuẩn rằng: miễn ông chu toàn nuôi con ăn học, tôi sẵn sàng chấp nhận sự ngoại tình của ông. Không hiểu từ đâu, từ bao giờ mà mà cái sự "ngậm bồ hòn làm ngọt", biết chịu nhục, biết hi sinh lại trở thành những phẩm chất luôn được ca tụng ở đàn bà xứ Việt. Nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây ra các cuộc cãi vã thường xuyên giữa bố mẹ chỉ vì tính trăng hoa bồ bịch và thói vô trách nhiệm của bố. Bố có bao giờ biết nỗi đau của đứa con gái nhỏ là tôi? Một nhân chứng bất đắc dĩ của những màn diễn bi - hài trên sân khấu cuộc đời của hai người. Tôi chỉ biết nhắm mắt, bịt chặt tai để khỏi nghe thấy những từ thoá mạ trong cuộc cãi nhau: "Đồ đểu, đồ đểu, đồ đểu! Con người đểu và cuộc đời này cũng đểu. Đểu tuốt!". Đểu tuốt. Đểu tuốt. Đểu tuốt. Với con mắt trẻ thơ, tôi luôn đứng về phía mẹ. Bây giờ, khi đã truởng thành, tôi lại cảm nhận một nỗi đau khác lớn hơn, sâu thẳm hơn, đó là nỗi đau của bố, của một nghệ sĩ tài ba nhưng không nuôi nổi bản thân mình đừng nói gì đến nuôi nổi vợ con.Đó là nỗi đau của kẻ bị đẩy ra khỏi ngôi nhà của mình để rồi trở thành kẻ đi thuê nhà suốt đời! Cả đời ông chẳng biết luồn cúi, xoay xở, xin xỏ ai ngoài việc đi làm trò cười mua vui cho thiên hạ cả trên sân khấu lẫn bên bàn nhậu. Cho quên đời. Tài năng của ông không mảy may mang lại no ấm cho vợ con gia đình. Và ông cảm thấy mình là người vô dụng trong nhà. Nỗi bất lực ấy, ông trút ra trong một câu tự giễu mình: "Ra đường thiên hạ quí tao như Vàng. Ở nhà chúng mày coi tao như Cứt". Bây giờ vẫn thế, bước chân ra khỏi nhà, ông vụt trở thành con người khác hẳn. Linh hoạt, trẻ trung, hào hoa và cả phóng khoáng nữa. Thiên hạ lúc nào cũng yêu chiều ông, quí mến ông, một nghệ sĩ duyên dáng tếu táo bên bàn nhậu. Thiếu ông, cuộc nhậu dường như kém vui. Ở nhà chỉ xưng mày tao với con, nhưng khi có người ngoài, lập tức ông trở thành một người cha khả kính, bố bố con con cực kỳ ngọt ngào độ lượng, khiến chính tôi cũng cảm thấy một nỗi ngượng ngùng sâu thẳm. Sự biến cải đột ngột ấy ở ông khiến tôi đôi lúc tự hỏi: Có hai con người rất khác nhau trong một con người là bố mình ư? Đâu là con người thật, đâu là con người giả? Hay đấy vẫn chỉ là Diễn với Đời? Có thể tôi đã thiển cận, đã có lỗi khi vẫn âm thầm trách móc bố mình, nhưng tôi không thể nào nói khác sự thật lòng mình được. Không hiểu từ đâu đó trong sâu thẳm, bằng sự nhậy cảm nào đó, bố có hiểu cho tôi một điều rằng tôi không thể nào buông một lời nói tình cảm với bố được. Nói ra như thế sẽ là giả tạo. Có một cái gì đó cứ ngăn tôi lại. Cho nên tốt nhất là tôi tránh đi. Tôi muốn mang lại cho bố một tuổi già không cô đơn, và ấm cúng bên con cháu. Tôi nói với bố: "Bố có tự do của bố. Bố muốn mời ai đến chơi tuỳ bố. Khi nào trái nắng trở trời, cần bất cứ điều gì đã có con bên cạnh". Tất cả con cháu họ hàng, các anh chị con các bác đều công nhận: "Vân nó làm được như thế là đã xứng đáng với trách nhiệm của một người con cả trong gia đình rồi". Chỉ riêng cái sự thực rằng tôi không yêu bố thì tôi giữ nguyên lại trong lòng mình. Sau đây, khi bố biết được tâm sự thật tình cảm của tôi như thế, chắc rằng bố cũng không thể trách con gái, bởi dù sao, tôi cũng đã nói thật. Tôi là vậy - không yêu thì không thể nói là yêu. Ngược lại, bố có yêu tôi không? Tôi chẳng bao giờ biết được bởi cũng chẳng bao giờ bố gần gũi, thổ lộ để tôi có thể hiểu được tận cùng. Nhưng chí ít, tôi cũng chia sẻ được với ông nỗi đau lớn lao hơn nhiều - nỗi đau đời. Với phận làm con, tự đáy lòng mình, tôi muốn được xin lỗi bố vì tất cả những mặc cảm mẻo mó về bố trong tôi. Và tôi thầm nghĩ: Chắc gì mình đã hiểu về bố. *** Thời gian giúp cải thiện mối quan hệ bố con, nhưng sâu thẳm bên trong tôi thấy càng ngày càng xa. Tôi không thể quên được lần vượt cạn thứ hai, có bố bên cạnh mà cũng như không, vẫn cứ một thân một mình. Bác sĩ tính ngày tháng nói tôi khoảng tháng nữa mới sinh. Anh ấy lên kế hoạch về trước một tuần để đưa tôi đi sinh, rồi ở lại với ba mẹ con thêm một tuần nữa. Ngờ đâu, khoảng 8 giờ sáng hôm ấy, một ngày cuối tuần, tôi dắt con trai Avi cùng bác Dần ra ngõ ăn sáng. Tay vẫn cắp cái rá, tôi định tranh thủ ra chợ mua rau. Đang lưỡng lự nhìn quanh không biết ăn gì, bánh cuốn hay là bún ốc nhỉ? Bỗng thấy ục một cái. Một lượng nước ấm xối ra ở phía dưới. Linh cảm thấy điều bất thường, tôi bảo bác giúp việc cứ cho cháu ăn tiếp, tôi về nhà ngay xem có chuyện gì không. Về đến nhà, vào toilet, thấy bao nhiêu là nước. Vẫn kịp nghĩ phải hết sức bình tĩnh. Bằng mọi cách phải vào bệnh viện nhanh nhất. Tôi điện thoại báo cho bác sĩ là tôi cần được cấp cứu vì ối vỡ rồi. Xin bác sĩ hãy chờ. Quay ra, vơ vội áo quần tiền nong giấy tờ. Trời rét mướt. Mưa phùn lạnh. Chợt nhớ lần trước đi khám cấp cứu thằng bé lớn, họ giữ lại luôn khi chưa kịp ăn gì khiến tôi bị đói suốt cả một ngày đêm. Lần này, đến cổng bệnh viện, dứt khoát là tôi phải nhớ mua mấy hộp sữa và cái bánh mỳ để phòng thân vì tôi chẳng có ai cả. Lại nghĩ gọi tắc xi thì phải đi bộ từ trong ngõ ra, rồi tắc xi không được phép đi ngược chiều, nó lại phải đi vòng lên đường Bưởi cũng rất mất thời gian. Có lẽ gọi bác xe ôm hàng xóm là tốt nhất, cứ việc ngồi lên xe từ trong ngõ đi ra. Con trai tôi ăn sáng về. Tôi nước mắt ngắn dài chia tay với thằng bé ba tuổi. Không biết đi có được về không? Có mệnh hệ gì không? Trời âm u ám xịt làm tình cảnh càng thê lương, cứ như thể là chia tay nhau để đi vào chỗ chết. Đúng lúc ấy bố tôi xuất hiện. Bố vừa ngủ dậy. Ông dừng đứng lại ở bậc thềm nhà, nhìn tôi tay xách nách mang đứng cách đó vài bước chân. Thế mà, hình như bố không nhìn thấy gì. Bố cứ đứng giữa bậc thềm, nhìn mọi người bằng đôi mắt đục ngầu, vô cảm. Hoàn toàn vô cảm như một người dưng. Tôi thèm nghe bố hỏimột câu "Con ơi, con làm sao thế? Để bố chở con đi. Hay bố đi cùng, để nhỡ chẳng may có xảy ra chuyện gì khẩn thiết, còn có người thân của gia đình ứng giúp". Nhưng khốn khổ thay, bố đã không có một lời hỏi thăm nào chứ đừng nói đến chuyện chở đi. Bố chỉ đứng đấy nhìn trân trân với ánh mắt đục ngầu, ngái ngủ. Tất cả rơi vào im lặng, tôi nghe lòng mình đau rát như xát muối. Đã thế, tôi sẵn sàng đi đẻ một mình! Tôi bảo bác xe ôm chở đi luôn, hai hàng nước mắt theo tôi suốt dọc đường từ nhà đến bệnh viện… Sau khi một mình chiến đấu với cơn vượt cạn không người thân thích, lúc đã mẹ tròn con vuông, tôi báo về nhà cho bác Dần mang bé Avi vào. Chiều, cô Khanh vào thăm trách sao không báo, lỡ có chuyện gì thì còn có người nhà lo cho. Tôi cay đắng nghĩ đến bố, nên chỉ bảo: "Báo làm sao kịp, lúc ấy mà báo cho cô, rồi lại phải đợi cô đến mới đưa đi thì làm sao kịp. Cái nào là quan trọng hơn? Tốt nhất là vào viện càng nhanh càng tốt". Tôi không nhắc gì đến thái độ của bố. Có lẽ tôi là người cố chấp, nhưng cảm thấy khó có thể quên đi buổi sáng hôm đó. Tôi đâu phải là người không biết điều, vẫn phụng dưỡng bố, chăm sóc bố như thế, mà lúc mình lâm nguy, sao bố lại có thể vô cảm đến như vậy? Sau chuyện này, tôi thấy càng ngày càng xa cách hơn với bố. Phụng dưỡng là bổn phận, còn tình yêu chắc không có. Không thể có. Về phía bố, có thể bố có lý do nào dấy trong cách hành xử của mình, nhưng theo tôi, bố chẳng có lý do nào cả để bào chữa cho thói vô tình. Sau này tôi cử nghĩ mãi, không hiểu vào hoàn cảnh tương tự, những người cha khác sẽ hành động như thế nào? Bố là người gần mình nhất mà còn vô cảm như thế thì báo cho những người khác làm gì? Có khi lại phải đau đớn hơn, bẽ bàng hơn? *** Là nghệ sĩ, là người trong giới nghệ thuật, nhưng quan trọng hơn, bố là một người chồng, một người cha. Bằng những quan sát tuy còn rất non nớt của một đứa con gái mới chục tuổi đầu, trong tôi đã hình thành nên một ý nghĩ, mới đầu mơ hồ nhưng ngày càng rõ rệt, và đúc kết lại thành một lời thề: Không bao giờ yêu và lấy làm chồng một người "nghệ sĩ" kiểu như bố, thậm chỉ, không bao giờ lấy người làm nghệ thuật. Tôi ước mong người đàn ông của mình phải biết thương yêu tôi, cùng tôi chia xẻ ngọt bùi, đắng cay, cùng tôi nuôi dạy con cái và giữ gìn tổ ấm gia đình. Có quá không những ước mơ giản dị ấy? Có quá không những khao khát rất đỗi đời thường ấy? Chắc là không, có phải không hỡi những người vợ, người mẹ, người đàn bà trên thế gian này? Sớm nổi tiếng, sớm được những người mến mộ tìm đến với mình, bố tôi hình như chỉ quen được tận hưởng và đón nhận. Ông đón nhận sự chiều chuộng của mọi người như điều đương nhiên phải thế. Nhưng trong cách cư xử của ông với bạn bè, với những người thân trong gia đình, tôi có cảm giác ở ông thiếu hẳn đi cái ân tình, sự chia sẻ. Ông không biết cho mà chỉ quen nhận. Ông không biết đến niềm vui hạnh phúc của người biết mang niềm vui hạnh phúc cho kẻ khác. Ông quen được quan tâm chăm sóc đến nỗi quên cả việc đôi khi cũng cần phải biết chăm sóc lại người khác. Sự ích kỷ chăng? Có thể. Sự vô cảm chăng? Nhiều phần đúng hơn. Lẽ nào ông Trời vì đã cho ông cái duyên tài mang đến cho đời niềm vui mà lại lấy đi của ông cái niềm hạnh phúc biết chia sẻ, ân cần với những người thân yêu ruột thịt? *** Bố có thể rất nổi tiếng trong thiên hạ, tiếc là, bố chưa bao giờ "nổi" trong mắt tôi. Phải thành thật mà nói như thế cho dù bố có giận. Cũng có thể vì tôi là đồng nghiệp của bố, nên tôi có cái nhìn khắt khe hơn. Hay bởi vì, những cái chưa được của bố là quá lớn? Kết quả một đời làm nghệ thuật của bố là danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân và hai bàn tay trắng. Bố về hưu, cả đời mới chắt chiu dành dụm được một chút hòng lo cho phần hậu sự đời mình, ai ngờ lại bị kẻ trộm nẫng sạch. Ngẫm lại cuộc đời của bố, phải chăng cái sự thật tay trắng lại hoàn trắng tay là kết cục tất yếu của một kiếp người mang nghiệp Diễn với Đời!
Mình K biết nói gì . Nhưng mình chỉ biết rằng mình dành cho bố rất nhiều tình cảm và giữ lại cho đến tận bây giờ rất nhiều hình ảnh thiêng liêng về bố . Có thể do mình may mắn hơn, có thể ... nên mình cũng chẳng biết nói gì hơn..
Mình cũng đã đọc một số đoạn trích trong cuốn tự sự của Lê Vân, trên báo chí dạo này cũng đăng nhiều ý kiến khác nhau nhưng riêng mình mình có cảm giác rất cảm thông cho tác giả của cuốn tự truyện và mình nghĩ nói lên sự thật không phải là cái tội . Các thành viên ở diễn đàn này đa số đều là bố mẹ, mình tin chắc sẽ không ai sống thiếu trách nhiệm với gia đình như người cha trong cuốn tự truyện. Mặc dù ông là một người nghệ sỹ danh tiếng được xã hội công nhận nhưng với vai trò người chồng, người cha tôi thực sự thất vọng vì ông .
Đồng ý với mẹ Hitachi, mọi ng quen nghe những lời ru ngủ rùi nên đôi khi nghe sự thật thì hơi chướng!!! :lol:
Đúng là sự thật thì cay đắng thật, nhưng làm như thế này với bố mình thì có nên kg??? Tôi tin là TT cũng chẳng sung sướng gì với cs hiện tại của ông, dĩ nhiên tại ông cả mà, vậy thì khoét sâu thêm làm gì ? Chính LV cũng phải tự nhận ông tay trắng lại hoàn tay trắng, bây giờ thêm 1 đứa con đẩy ông xuống nữa, có sao đâu, luật nhân quả mà . Tôi thì thấy đây là cách làm nguời khác đau đớn nhất: ông hết chỗ đứng rồi nhé, GĐ kg mà XH cũng kg.
Đó là cái giá phải trả cho những người bố thiếu trách nhiệm - Có điều viết cho mọi người đọc để tạo thành một "hiện tượng LV" thì cũng hơi thái quá - ( nhất là với tinh thần của người Việt - nhưng có lẽ LV sống ở Tây nhiều nên chắc chỉ còn 1/3 hồn Việt !) Chỉ có điều, làm cho mọi người tin mình thì dễ, nhưng làm cho con tin mình và chính mình tin mình thì quả là chẳng dễ chút nào !
Thực ra, cũng không thấy LV tự nói gì, mà chỉ là kể lại về những lời của bố, của me.. và cảm giác của LV về bố ... cảm giác chứ không hẳn là những lời đánh giá. Qua đó cũng thấy rằng, khi đã là bố là mẹ thì trước mặt con cái cũng nên giữ gìn trong lời ăn tiếng nói Dù có bực, có giận đến đâu, bố mẹ cũng nên tôn trọng nhau để con cái cũng tôn trọng gia đình Thực sự không ai có thể ép được cảm xúc của con người, nhưng trong mỗi hoàn cảnh ... gia đình, bạn bè sẽ có thể làm nên những cảm xúc, cảm nhận khác nhau của cá nhân đó Nên nếu trách cũng cần trách cả bố, mẹ đã để con mình thấy và cảm nhận như thế ... :!:
Mình thấy buồn vì những cảm giác ấm áp, hạnh phúc (chắc nhiều lắm, cuộc đời dài thế cơ mà!) thì bay biến đi đâu. Bây giờ trong tự truyện toàn thấy những hờn, giận. Buồn quá. Cha mẹ cố chấp. Con cái cố chấp. Nếu một nửa tự chuyện là niềm vui và hạnh phúc thì hay hơn và có lẽ đúng hơn, bởi không có như vậy làm sao mà LV thành đạt được.
Có thể vì những ấm ức trong lòng mà LV muốn được nói ra để giải tỏa Nhiều người khi phải chịu đựng muốn được nói, được chia xẻ ... Đó cũng là nỗi niềm họ muốn giãi bày chăng? Mong rằng nói thế thôi là xong, là bố mẹ con cái gần nhau được, đừng để bụng nữa thì sẽ gần gụi thông cảm hơn... Chứ ấm ức mãi thì khó chịu lắm ...
Ừ thì muốn giải toả thì nói ra cho thoả. Nhưng đây là viết sách cho người khác đọc mà, cũng phải khách quan chứ. Hơn nữa LV cũng 40 tuổi rồi, tuổi chững chạc để nhìn lại mình và có đủ khả năng để bao quát vấn đề. Vả lại LV cũng đang nuôi con. Nếu LV đối xử với các đấng sinh thành như vậy thì các con, cháu LV lớn lên sẽ nhìn LV thế nào?
Mình cũng nghĩ như Thiện Nga , đọc tự truyện của Lê Vân sao thấy buồn và chua chát quá , một người con chị đã làm được gì để báo hiếu cho ba mẹ chưa ? mà lên án bậc sanh thành ra mình như vậy? Một người đàn ông ( người tình của chị ) không đáng để chị đưa lên vị tri thật cao với những ngợi khen ? Còn một người đàn ông ( Cha mình ) những ngày cuối đời lại bị con gái vạch trần không thương tiếc , một nghệ sĩ lớn như chị mà đã làm một việc thiếu suy nghĩ như vậy sao ? không biết mục đích của chị là gì ?Đứng trên quan điểm của một một phụ nữ bình thường , không mổ sẻ đi sâu vào đời tư của gia đình chị , nổi khổ của chị có thể cảm nhận được nhưng có nên chăng khi làm tổn thương những người thân yêu nhất của mình , có nên in thành sách phát hành rộng rãi như vậy không?Thật thương cho Nghệ sĩ Trần Tiến những ngày cuối đời mà bị con mình cho một vố đau đớn đắng cay đến vậy .Đó là cách chị yêu quí gia đình mình sao?Thật không hiểu nổi ?
Hoàn toàn đồng ý với chị Nguyệt, thật chua xót....nhưng không biết nên chua xót cho ai đây, cảm thông cho ai đây :roll:
Càng ngẫm nghĩ càng thấy ông bà ta nói đúng " Gieo nhân nào thì gặt quả ấy". Tạo hóa luôn là công bằng . Nhưng dù sao LV làm thế cũng là hơi quá với người bố đã già nua của mình. Một người con viết về cha như thế, liệu chị có kịp nghĩ đến sau này con chị đọc lại sẽ nghĩ gì về ông ngoại nó và mẹ nó không nhi???? :?: :?:
Theo dõi thảo luận về tự truyện Lê Vân ở nhiều nơi tôi thấy người thảo luận chia hẳn thành 2 phái rất rõ ràng, và cả hai phái đều không thể hiểu nổi nhau. Vì đằng nào cũng chẳng ai nghe ai đâu, nên thế có lẽ ko nên tranh luận tiếp đúng hay sai, mà nên nhìn vào đó để rút ra các bài học cho mình. Phải nói là Lê Vân đã khiến tôi nghĩ lại khá nhiều về cách ứng xử của mình với con cái. Không cẩn thận sau này chúng lại coi mình là người đáng sợ, chứ không phải đáng yêu. Giật mình ra phết. p/s. Mấy hôm ko thể nào log-in vào được, mãi hôm nay mới đc. Admin ngó lại xem lý do gì nhé
Không chỉ là giật mình,mà phải là "nghiêm túc kiểm điểm" để sau này khi mình hai thứ tóc, mà con cái lại là kẻ muốn nổi tiếng ( tai tiếng hay tăm tiếng gì cũng được miễn là có tiếng) không biết làm cách nào cho nhanh, bèn viết hồi ký về gia đình thì lúc đó sẽ bạc luôn cả đầu vì không biết chui vào cái lỗ nào để trốn thì nguy to ! vì vậy phải làm cha mẹ nghiêm túc thôi - để sau này con sẽ khó mà bới lông tìm vết, chẻ sợi tóc làm tư hay vạch áo ... được - nhưng lỡ mà nó lại đi liên doanh với một văn sĩ thì e rằng việc biến không thành có, biến ít thành nhiều sẽ rất khả thi và lúc đó thì ...chết sướng hơn !
Hi hi, em thì sợ con mình nó để nỗi ấm ức trong lòng mấy chục năm trời, tội nghiệp lắm. Mình lúc đấy già rồi, có làm sai bị nó chê vài câu cũng chết ai.
Copy một bài bạn đọc viết nhé. Mình cũng có phần nào đồng cảm với ý kiến này: Tôi rất tâm đắc và thấy nhẹ lòng khi đọc bài viết "Nhà văn Đỗ Hoàng Diệu trước sự phản ứng tự truyện của Lê Vân". Tôi ngạc nhiên là những vấn đề nhà văn viết ra sao lại trùng hợp với tâm tư của mình đến thế. Chỉ có khác là nó được diễn đạt dưới ngòi bút của 1 nhà văn. Tôi cứ tự hỏi, không biết có bao nhiêu ông bố, bà mẹ, người thì sám hối, kẻ thì giật mình thức tỉnh trước tự truyện của Lê Vân. Và cũng không biết có bao nhiêu những ông bố, bà mẹ tương lai coi đây là bài học của mình khi quyết định dấn thân vào trường học "Làm Cha Mẹ". Phải có người dũng cảm như Lê Vân chứ. Nếu không một số người cứ đem quyền làm cha, làm mẹ để áp đặt, để làm khổ những đứa con của mình. Phải có người làm cho họ thấy sợ khi họ nhận ra những việc làm của mình sẽ bị tố giác. Vì chính cái suy nghĩ sao lại "vạch áo cho người xem lưng" ấy đã làm cho những đứa con đau khổ như tôi không dám nói ra rằng cha tôi hoặc mẹ tôi là người xấu xa. Họ - người thì vô tâm, kẻ thì cố tình - đã gây nên những vết thương lòng không thể nào lành của của chúng tôi. Họ, đã làm chúng tôi âm thầm gạt nước mắt hàng đêm từ khi ấu thơ. Rồi đến nay, khi đã trưởng thành, luôn luôn phải rơi nước mắt khi chứng kiến những câu chuyện của người khác trong cả hai trạng thái. Buồn tủi vì mình không có được người cha tốt, thương yêu mình và sau đó thì ao ước: Giá mà... Ngậm ngùi khi có người cũng đau khổ như mình... Tôi không đánh giá bất kỳ điều gì trong tự truyện của Lê Vân. Tôi chỉ càng quyết tâm và cố làm cho bằng được lòng mong mỏi của mình rằng: Hãy đừng để cho các con của mình phải chịu dù chỉ một chút xíu thôi, những đau khổ như mình.