Hồi bé mình cũng hay bị ấm ức mấy vụ thế này lắm, nên giờ phải xem mấy cái này để xử lí sao cho bé ko bị ấm ức như mình, các mẹ cũng nên học hỏi nha ^^ Không ít phụ huynh bực mình, thậm chí căng thẳng khi con đáp lại sự dạy dỗ của mình bằng lời lẽ đôi co, bắt bẻ. Song thực tế, đôi khi sự trả treo của con trẻ đơn giản chỉ vì muốn được cha mẹ quan tâm hơn. “Cãi” không hẳn là hư “Lúc nào mẹ cũng cấm con không được nói thế này, thế kia. Anh Hai và ba mẹ vẫn thường nói đấy thôi!”; “Mẹ cấm con không được coi phim và lên mạng. Vậy mà anh Hai lại được thoải mái nghịch máy vi tính”. Đó là câu mà bé Bông (8 tuổi) thường hay lý sự với mẹ. Chị Hải - mẹ bé Bông (Q.2, TP.HCM) tâm sự: “Khi nhờ bé giúp việc gì, hay thực hiện những yêu cầu nào, bé sẽ cự nự phản đối ngay. Thậm chí có lần bé còn bảo: “Mẹ thật bất công với con, lúc nào cũng cấm con làm mọi thứ, trong khi anh Hai được tự do thích làm gì thì làm, không bị ai nhắc nhở”. Có khi con đôi co, bắt bẻ chỉ vì muốn được đối xử công bằng. Ảnh mang tính chất minh họa. Chỉ vì bắt chước Khi trao đổi với các chuyên viên tư vấn tâm lý trẻ em, chị Hải mới nhận ra rằng, tất cả những hành vi phản ứng của bé Bông là do bắt chước theo cách ứng xử của người lớn. Tuy nhiên, các câu nói đối đáp của bé lại áp dụng không đúng chỗ. Và điều quan trọng là bé chưa hiểu được như thế là không phù hợp. Hầu hết ở giai đoạn dưới 10 tuổi, các bé chưa ý thức được những phản ứng của mình. Hành vi ứng xử đơn thuần là bắt chước một cách máy móc để vận dụng vào các tình huống tương tự. Các bé thường hay quan sát và ghi nhận một cách cảm tính, khi có cơ hội là áp dụng ngay nhưng lại không hiểu có phù hợp hay không. Có bé bắt bẻ cha mẹ là do mong muốn được đối xử công bằng. Trong trường hợp này, bé đôi co chỉ vì muốn được đối xử như người khác. Cha mẹ phải khéo léo lý giải để thuyết phục được bé. Ví dụ, buổi tối bạn muốn bé dừng xem tivi và đi ngủ, bé trả treo: “Sao mẹ đang xem phim mà lại bắt con đi ngủ?”, bạn cần giải thích cụ thể, rõ ràng cho con hiểu, trẻ con thức khuya là không tốt; đi ngủ sớm mai còn đi học. Đồng thời phải nhắc nhở là con còn nhỏ mà nói như thế là không ngoan, không phù hợp. Khi bạn lý giải đầy đủ, thuyết phục, bé sẽ chấp nhận mà không ấm ức. Hãy nhìn lạc quan Bạn nên hiểu một trong những lý do khiến bé hay đôi co, bắt bẻ là do muốn có ý thức độc lập, muốn khẳng định mình. Thực tế khi bé còn thắc mắc, băn khoăn thì chúng còn đôi co, chất vấn cho đến khi bạn có câu trả lời thỏa đáng. Việc quan trọng nhất là bạn phải thường xuyên khích lệ con nói ra suy nghĩ, quan điểm của mình. Phải có thái độ lắng nghe chân thành và hướng dẫn con cách trình bày, diễn đạt nguyện vọng một cách đúng đắn, làm người nghe vui lòng. Bạn cũng cần giúp con phân biệt cách ứng xử đúng - sai trong từng tình huống. Bạn có thể khuyến khích con bày tỏ những vấn đề con đang đắn đo, suy nghĩ. Qua đó, con sẽ hình thành khả năng tư duy linh hoạt, trau dồi ngôn ngữ diễn đạt và biết cách ứng xử hơn. Tuy nhiên, bạn cũng cần khéo léo giúp con nhận ra rằng luôn có sự khác biệt giữa mỗi cá nhân, vì mỗi người có một thế mạnh khác nhau, ở điều kiện hoàn cảnh khác nhau, nên sẽ nhận được sự đối xử khác nhau. Vì thế, con phải biết kiểm soát hành vi của mình, không phải lúc nào đôi co, vặn vẹo cũng là tốt; không được để tính tò mò, hiếu thắng phá vỡ những nguyên tắc cư xử cơ bản trong giai đoạn con đang trưởng thành. Lê Phạm Phương Lan (Giảng viên tâm lý học) Nguồn: http://thegioigiadinh.com.vn/gia-dinh/lam-cha-me/597/loi-con-tre.htm
Ðề: Khi trẻ hay "cãi" cha mẹ 1. Nghiêm khắc nhưng hiền dịu Trẻ em sẽ dễ ghi nhớ lời bạn hơn nếu bạn nói với chúng bằng giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. 2. Lùi lại Sẽ tốt hơn nếu bạn bảo con: “Bây giờ mẹ đang rất cáu, không nên giải quyết chuyện của con vội. Chúng ta sẽ nói sau!”. 3. Dạy con nghe lời Đừng phạt con vì không nghe lời. Thay vào đó hãy tìm cách dạy cháu biết làm theo lời cha mẹ. Ví dụ: “Mẹ không đồng ý khi con vứt mũ lung tung thế này. Từ lần sau, hãy treo mũ vào đúng chỗ. Mẹ phải làm gì để giúp con nhớ điều này nhỉ?”. 4. Luôn có tinh thần xây dựng Thay vì nói “Mẹ phải nhắc bao nhiêu lần để con đánh răng đây?”, hãy bảo “Con đánh răng đi, khi nào xong thì bảo mẹ để mẹ lấy đồ ăn sáng cho con”. 5. Giải thích nhưng không dọa nạt Hãy giải thích ngắn gọn cho trẻ hiểu vì sao phải làm thế này thế kia. Như vậy tức là bạn đã cung cấp cho cháu nền tảng quan trọng để cháu có những hành vi tốt. 6. Cố gắng không nổi nóng Thay vì thấy việc xấu con vừa làm là quá nghiêm trọng, bạn hãy coi như đây chính là dịp để bạn hướng suy nghĩ của con tới những hành vi tốt. Nhìn nhận vấn đề như vậy bạn sẽ bớt cáu giận, bớt nóng nảy và hiệu quả giáo dục sẽ tốt hơn rất nhiều. 7. Tạo ra động cơ khuyến khích con Khuyến khích con làm việc nhà cùng mình bằng những câu như “Con ăn nốt cốc kem nhanh lên để mẹ con mình về nhà. Mẹ muốn kịp rán bánh phồng tôm”. Như vậy, chắc chắn cháu sẽ tự giác giúp mẹ rán bánh cho kịp. 8. Hãy mềm dẻo, linh hoạt Bạn đang đợi cháu để đi dạo vì đã đến giờ theo thời gian biểu. Tuy nhiên, nếu cháu hỏi “Cho con xem nốt phim rồi mẹ con mình đi dạo được không?” thì bạn nên đồng ý. Nhân nhượng một chút chính là cách rất tốt để dạy con tính kỉ luật. 9. Đừng ra lệnh Không có gì gây khó chịu và kém hiệu quả hơn việc ra lệnh cho con làm gì đó chỉ vì cha mẹ thấy mình là người trên, có quyền ra lệnh, con là người dưới, phải tuân lệnh. Hãy mời con hợp tác bằng những câu như “Mẹ đang có việc bận quá. Mẹ muốn con mặc áo len vào kẻo lạnh”. Những câu kiểu này có tác dụng tuyệt vời so với cách nói “Mặc ngay áo len vào! Mẹ nói có nghe không?”. 10. Không xúc phạm khi mắng con Nhiều bà mẹ, ông bố thường quá lời khi mắng con. Những từ ngữ chua ngoa, sỉ nhục hoặc làm trầm trọng hóa khuyết điểm của con khiến đứa trẻ cảm thấy mình bị oan ức. Đôi khi, tội của cháu chỉ đáng một, cha mẹ nâng lên thành năm, thành mười. Cháu sẽ tức giận và “trả thù” bằng cách không nghe lời.
Ðề: Khi trẻ hay "cãi" cha mẹ Nghĩ tới cảnh dạy con mà nó không chịu nghe là thấy mệt mỏi rùi,haizz.Khổ thiệt chứ?
Ðề: Khi trẻ hay "cãi" cha mẹ có câu chuyện về cách dạy con rất hay nè,mấy mẹ cùng tham khảo nhé^^ Con trai du học, sau khi tốt nghiệp rồi định cư tại Mỹ. Và đã kiếm cho tôi con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa thăm người thân. Thời gian 3 tháng lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây, người mẹ chồng phải đại khai nhãn giới. Phần 1: Không ăn thì cứ nhịn đó Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải. Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết. Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 - 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc như nó, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà. Có một ngày buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng thật không muốn ăn! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và trong lòng tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau! Buổi chiều, Susan bàn bạc với tôi, buổi tối do tôi nấu món ăn Trung Hoa. Trong lòng tôi suy tư một lúc, Peter đặc biệt thích món ăn Trung Hoa, nhất định Susan cảm thấy sáng nay Peter không ăn được gì hết, nên muốn buổi tối cháu được ăn ngon nhiều hơn. Buổi tối hôm đó, tôi trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích ăn nhất, tôm, và còn sử dụng mì Ý làm theo mì lạnh kiểu Trung Hoa. Peter thích nhất món mì lạnh, người nhỏ nhỏ như thế nhưng có thể ăn được một tô lớn. Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan lại đến gần lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta không phải đã giao ước rồi, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó.” Peter nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của mẹ, “òa” lên một tiếng rồi khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm.” “Không được, nói rồi là phải giữ lời.” Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ớ nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ.” Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trưng trưng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý thật sự của Susan khi để tôi nấu món Hoa. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn. Lúc ngủ tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Trung không?”. Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!” Peter nuốt nước miếng lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi.” Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi ra. Phần lớn qua bài học lần nầy, sắp tới Peter sẽ có thái độ tích cực hơn trong ăn uống , bởi nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ mất miếng ăn, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng miếng lớn khiến thức ăn dính đầy miệng và mặt , tôi lại nhớ đến cháu gái, lúc bằng tuổi của Peter, vì phải dỗ dành cho nó ăn cơm, mấy người cầm lấy tô cùng dí theo sau nó, vậy vẫn chưa chịu ăn, còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một đồ chơi…