ĐỜI KHÔNG NUỐI TIẾC... Mẹ chị đi Pháp. Bà 65 tuổi. Ngày xưa là người đẹp nổi tiếng một vùng. Vẻ đẹp của bà di truyền sang các cô con gái. Giờ bà vẫn đẹp. Và bà biết rất rõ điều đó. Chính vì vậy mà đã ở tuổi U70, bà vẫn chăm chút ăn mặc, trang điểm. Bà sang Pháp thăm gia đình cô con gái út. Cô định cư bên đó đã mấy năm. Lấy chồng và có một cậu con trai xinh xắn. Bà đi hai tháng, chị đón bà ở sân bay và dường như không còn nhận ra mẹ. Bà mặc bộ váy rất đẹp (và chắc chắn là đắt tiền), chân đi đôi bốt da nâu đen sang trọng. Chị giật mình: Trời ơi, trông mẹ còn trẻ hơn mình... Đưa mẹ về đến nhà, chị tức tốc quay số điện thoại của em gái. Chị trách: Sao em mua cho mẹ đôi bốt cao thế. Già rồi còn váy áo, bốt da, hàng xóm người ta cười cho. Cô em đáp: Nhưng mẹ thích. Chị gắt: Cứ thích là mua à? Phí tiền! Cô em phì cười: Em mặc xác hàng xóm muốn nghĩ gì thì nghĩ. Mẹ thích thì em mua. Tại sao em không được chiều mẹ mà lại cứ phải chiều theo ý hàng xóm? Chị bực bội: Nhưng em có biết là mẹ bị tiểu đường, xương giòn như thủy tinh? Mẹ đi đôi bốt ấy nhỡ trẹo chân một cái, thì... Cô em ngắt lời: Em biết rồi, em cũng đã nói với mẹ thế. Mẹ bảo mẹ sẽ đi cẩn thận. Em thấy chẳng có lý gì mà không mua cho mẹ. Em không muốn mẹ chết mà không một lần được xỏ chân vào đôi bốt mà cả đời mẹ vẫn mơ ước ấy. Chị đuối lý, nhủ thầm: Cô em mình nghĩ như Tây mất rồi! Nhưng thế thì có gì là sai? Mẹ thích đi bốt, vậy tại sao lại không cho mẹ đi? Rồi chị nghĩ sang những chuyện khác? Tại sao lại cứ phải quan tâm đến những điều mà người khác nghĩ? Tại sao không làm những điều mà mình thích? Tại sao lại cứ phải vạch một cái vòng tròn đạo đức, để rồi cứ loanh quanh luẩn quẩn trong cái vòng tròn ấy? Chị đem chuyện hỏi một người bạn thân: "Này, nếu bây giờ tôi sống theo đúng ý tôi thì sẽ thế nào nhỉ?" Người bạn trợn mắt: "Thế trước nay cậu vẫn không sống theo ý mình à?" - Đúng thế. Tôi sống như chồng tôi muốn, con tôi muốn, bố mẹ tôi muốn, chị em tôi muốn, sếp tôi muốn, đồng nghiệp tôi muốn...Tôi chỉ được làm rất ít những điều mà tôi muốn... - Và cậu nuối tiếc? Chị im lặng. Có lẽ chị không nuối tiếc. Nhưng quả thực, chị không còn muốn tiếp tục như thế. Nguồn: Copy and paste từ Notes trên Facebook của bác Vũ Mạnh Cường, Báo Lao Động
Ai cũng muốn mình được sống theo ý mình , nhưng mấy ai có thể làm điều đó một cách trọn vẹn . nếu như tôi có thể làm theo ý mình , tôi bây giờ có lẽ không phải là tôi ... Cuộc sống với nhiều ràng buộc , nghĩa vụ, trách nhiệm, bổn phận với gia đình ..... Chúc những ai có thể tự chủ đạt được hạnh phúc
Có đôi lúc tôi cũng muốn sống theo ý thích của mình> tôi muốn đơn giản lắm. dc học hành, dc đi đây đó, dc làm những gì mà mình thích mà nào có dc đâu. Chính cái vòng tròn ko cho mình ra khỏi nó dc. Có đi thật xa thì vẫn lluẫn quẫn quanh nó
vì vậy hãy làm ngay khi có thể những điều mình muốn, và hãy tạo điều kiện cho người khác làm những gì họ muốn... ước muốn được thực hiện... đó là hạnh phúc.. chẳng phải độc lập, tự do có được ngày nay cũng là do những con người dám làm những điều mình muốn mang đến sao??? Hôm nay 22/12, tôn vinh các anh hùng lực lượng vũ trang chút
Nhiều khi em cũng muốn sống như những gì mà mình nghĩ nhưng nói chung là không thể làm theo ý mình được. Cuộc sống mọi thứ ràng buộc với nhau như một mớ bòng bong. Không tháo gỡ riêng rẽ ra từng thứ để làm theo ý của mình.
Sống cho mình và sống cho người khác. Em hiểu biết không được sâu và rộng như các mẹ, nhưng em cảm nhận được người phụ nữ sống vì chồng vì con ấy, đã lấy đó làm lẽ sống cho mình. Nếu chồng con vui, người phụ nữ ấy cũng vui. Chỉ là chị ấy chưa nghĩ một chút cho chính mình. Nhớ giới trẻ có một câu, đọc buồn cười nhưng cũng...Em chỉ xin trích ra đây cho các mẹ nghe...Hơi thô thiển một chút thế này: "Đời không vì mình, trời tru đất diệt" Tất nhiên đó cũng chỉ là câu nói vui thôi. Nhưng ngẫm mà xem, mấy ai sống được cho riêng mình....
Ðề: Đời không nuối tiếc... Ai cũng muốn mình được sống theo ý mình , nhưng mấy ai có thể làm điều đó một cách trọn vẹn