Dismiss Notice
Hội Chợ Mùa Thu, cơ hội mua sắm không thể bỏ qua! Bạn có thể đăng ký tham gia hội chợ LÀM CHA MẸ ngày 20/10/2019 tại Triển lãm Vân Hồ, Số 2 Hoa Lư, Hà Nội.

365 Ngày Hôn Nhân

Thảo luận trong 'Thư giãn, giải trí' bởi dragonz1988, 3/10/2018.

  1. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    Chương 15

    Ngày 2 tháng 1 – Tình huống khẩn cấp

    Anh ta và Lôi Tuấn Vũ rất giống nhau, luôn thích dùng ánh mắt chăm chú nhìn người khác, ở trước mặt bọn họ, Lãnh Tử Tình đều cảm thấy có chút không được tự nhiên, cứ có cảm giác đứng ngồi không yên… Ánh mắt thâm thúy kia khiến cho cô thực sự không thoải mái. Cô không biết trong mắt bọn họ mình có điều gì đáng quan tâm đến thế, nhưng cái nhìn của bọn họ đều luôn dừng trên người cô rất lâu, giống như đang khám nghiệm tang vật một vụ án điều tra vậy. Cô thật không thích loại cảm giác bị nghiên cứu này.

    Sở dĩ Cổ Dương phải ra ngoài là vì bản thân vừa mới về nước, cần phải xử lý một số công việc. Ban ngày đã nghỉ ngơi đủ, cả người thần khí sảng khoái, đang nhàn tản không có việc gì, cũng không thể ngồi một chỗ lãng phí thời gian được! Hơn nữa, Lôi Tuấn Vũ cái loại ngựa giống này thật sự khiến anh không thể nhìn tiếp được, anh phải ra ngoài hít thở không khí, tìm bạn gái giải buồn thôi.

    Trong nước, anh vốn có bạn gái cố định. Là một cô người mẫu, rất có tiềm năng trở thành siêu mẫu! Bọn họ qua lại không phải là giao dịch, mà là thỏa mãn nhu cầu của cả hai bên. Không có hứa hẹn, cũng không có ràng buộc. Thời điểm cần thì chỉ cần một cú điện thoại. So với tác phong sống của Lôi Tuấn Vũ, Cổ Dương không khỏi lắc đầu, cậu ta như vậy mà cũng gọi là tìm phụ nữ?! Có mà là tìm heo nái thì đúng hơn! Không phẩm không vị, một người chỉ toàn sữa với thịt, ăn mãi không thấy ngán mới lạ!

    Vừa mở cửa nhà, Cổ Dương trong nháy mắt lại giật trở vào. Lãnh Tử Tình ngây ngẩn nhìn hắn quay lại, khuôn mặt như đang diễn hí kịch, không phải là đi rồi sao? Làm gì lại quay lại thế này? Đang định đi vào bếp bước chân lại thu về, Lãnh Tử Tình tay cầm bát đũa, ngạc nhiên nhìn Cổ Dương, ánh mắt như muốn hỏi: “Anh đánh rơi cái gì sao?”

    Chỉ thấy Cổ Dương khuôn mặt cười cười, hướng thẳng về phía cô nháy mắt.

    “Huh? Sao anh lại quay lại? Mắt của anh làm sao thế?” Lãnh Tử Tình nhìn bộ dáng kỳ quái của hắn, có chút buồn bực.

    Cổ Dương lập tức giống như đang chơi đùa, bắt đầu nhát mắt ra hiệu liên tục, Lãnh Tử Tình đột nhiên phát hiện có chuyện khác thường, thật cẩn thận nhìn về phía sau hắn… Trời ạ! Vợ chồng Lôi Đình đang đứng ở cửa! Ôi trời! Mau! Tuấn Vũ, tình huống khẩn cấp! Trong lòng Lãnh Tử Tình hò hét. Cô phút chốc buông bát đũa, lập tức đứng thẳng người, quả thực giống như đang đứng trước thủ trưởng tham gia duyệt binh.

    Lôi Đình nhìn thấy Cổ Dương, vẻ mặt kinh ngạc: “Tiểu Dương? Sao cháu lại ở đây? Về nước lúc nào vậy?”

    Cổ Dương thấy Lãnh Tử Tình rốt cuộc đã hiểu ý, liền cười hì hì xoay người nói: “Hôm nay cháu vừa mới về, nghe nói Vũ kết hôn nên cháu chạy tới đây xem! Bá phụ, bá mẫu, hai người mau vào đi! Ôi, hai bác xem, tự nhiên cháu lại đảo khách thành chủ thế này chứ!”

    Lãnh Tử Tình vừa thấy ba mẹ chồng vào nhà, đột nhiên nghĩ đến hai người ở trên lầu, cô vội đứng dậy nói: “Cha mẹ, hai người ngồi trước đi ạ, con đi thay quần áo, lập tức sẽ xuống ngay!”

    Hấp tấp chạy từ phòng ăn lên lầu, Lãnh Tử Tình chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng, trăm ngàn lần đừng để cho hai lão nhân gia biết Lôi Tuấn Vũ còn đang ôm một cô nàng khác. Nhưng sự tình cũng không phải thuận lợi giống như trong tưởng tượng, lúc Lãnh Tử Tình đang chạy lên cầu thang, còn chưa tới cửa, một người phụ nữ từ trong phòng Lôi Tuấn Vũ phóng vọt ra!

    Nhìn thân hình Kiều Nhi nửa kín nửa hở chạy ra, Lãnh Tử Tình thiếu chút nữa phun máu mũi! Cô ta… lại dám chỉ mặc áo ngực và quần lót ra ngoài này? Ghê thật, bộ ngực gợi cảm như muốn nhảy ra ngoài! Đôi chân trắng nõn, thon dài trong mắt mọi người tỏa sáng long lanh!

    Lôi Đình và Tiêu Duệ kinh ngạc, choáng váng ngay tại chỗ, Lãnh Tử Tình cũng ngây người. Len lén liếc nhìn Lôi Đình, phát hiện người đứng sau này nét mặt đã tối sầm, nổi giận đùng đùng, giống như muốn đốt nhà đến nơi!
     
    Đang tải...


  2. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 16

    Ngày 2 tháng 1 – Tức sùi bọt mép

    Lôi Đình và Tiêu Duệ kinh ngạc, choáng váng ngay tại chỗ, Lãnh Tử Tình cũng ngây người. Len lén liếc nhìn Lôi Đình, phát hiện người đứng sau này nét mặt đã tối sầm, nổi giận đùng đùng, giống như muốn đốt nhà đến nơi!

    Ai, cô nàng Kiều Nhi này, có thể bớt phóng túng đi chút được không?! Nhà này không phải chỉ có mỗi cô ta và Lôi Tuấn Vũ, còn có cả Cổ Dương nữa đấy! Xem ra là cô nàng nghe được tiếng Cổ Dương nói rời đi, nhưng không ngờ anh lại quay lại, mà giờ không những chỉ có Cổ Dương, còn thêm hai vị trưởng bối này nữa! Màn khoe thân miễn phí này, nữ ngôi sao, thật đúng là khiến cho bốn người phải rửa mắt!

    Kiều Nhi cũng không nghĩ tới sẽ có nhiều khán giả như thế, vốn cứ tưởng rằng để thế này đi ra, khoe khoang một chút với Lãnh Tử Tình, không ngờ dưới lầu lại xuất hiện hai vị trưởng bối, trong đó không cần nghĩ cũng biết là cha của Lôi Tuấn Vũ, quả thực chính là hình ảnh của Lôi Tuấn Vũ hai mươi năm sau! Kiều Nhi lập tức chết đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích. Hai tay cô nàng gắt gao che trước ngực, che hai khối tròn chói mắt kia, một bàn tay cũng muốn che chiếc quần nhỏ bên dưới, mà chất vải ren trong suốt cũng chẳng bao phủ được bao nhiêu, gần như trần trụi bày ra hết trước mặt mọi người!
    Thời gian giống như dừng lại, bốn người tám mắt đều tập trung ở một chỗ, Kiều Nhi lúc này đã thành một bức tượng màu đỏ tươi, xấu hổ đến mức chỉ muốn hồn bay phách lạc!

    “Kiều Nhi! Anh đã nói bao nhiêu lần rồi! Con gián thôi mà, có gì đâu phải sợ! Em xem em đi, bộ dạng như thế này mà chạy ra ngoài! Còn ra thể thống gì nữa!” Cổ Dương đột nhiên quát to, giọng nói vừa quở trách vừa yêu chiều. Chỉ vài bước dài đã lên tới lầu hai, trong mắt Lãnh Tử Tình giống hệt như ninja xẹt qua!

    Cổ Dương nhẹ nhàng cởi áo vét, khoác lên người Kiều Nhi, ôm lấy cô ra vẻ trách mắng nói: “Em xem em này! Đây là nhà Vũ, em cứ bộ dạng này chạy ra ngoài, sẽ làm cho mọi người hiểu lầm mất! Cha mẹ Vũ ở ngay bên dưới, em khiến anh còn mặt mũi nào không chứ?!”

    Kiều Nhi thức thời, nhanh chóng úp mặt vào ngực Cổ Dương, ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ lại gây ra chuyện gì! Cô biết nếu Lôi lão gia mà phát giận, đừng nói Lôi Tuấn Vũ không thể bảo vệ được cô, chỉ sợ ngay cả đến họ hàng ở kiếp sau cũng đừng nghĩ tới tiếp tục “lăn lộn trên giang hồ”! Nghĩ đến đây, cô không kìm được bắt đầu phát run!

    “Tiểu Dương! Cô ta là ai?! Sao lại từ trong phòng Tuấn Vũ chạy ra là thế nào?! Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?! Tiểu Dương, sao cháu lại có thể đưa loại phụ nữ này về nhà Tuấn Vũ?! Quả thực là làm tổn hại đến danh tiếng của hai đứa mà!” Lôi Đình tức giận đến độ mặt đỏ au, ngay cả Tiêu Duệ sắc mặt cũng lộ ra vẻ không hài lòng, hướng nhìn Lãnh Tử Tình, ánh mắt dò hỏi.

    Lãnh Tử Tình nhìn Cổ Dương anh dũng hy sinh thân mình, nhanh trí nghĩ ra, vội vàng nói: “Không phải, không phải đâu ạ! Cha, là chúng con mời Cổ Dương và Kiều Nhi nghỉ tại phòng này! Vừa rồi thật sự chỉ là hiểu lầm thôi ạ! Hai ngày nay trong nhà có mấy con gián hoành hành, Kiều Nhi tiểu thư lại sợ nhất chúng! Cha, mẹ, hai người chờ một chút ạ, con đi gọi Tuấn Vũ. Anh ấy làm việc vất vả nên vẫn ở phòng trong nghỉ ngơi!”

    Lãnh Tử Tình nhanh chóng đi vào phòng mình, chưa kịp nói gì, vừa mở cửa thông hai phòng, Lôi Tuấn Vũ đã đứng ngay ở cửa, khiến cô giật bắn mình. “A! Sao anh lại đứng ở đây, làm tôi sợ chết khiếp!” Lãnh Tử Tình vỗ vỗ ngực, hạ thấp giọng, oán giận nói.
    “Suỵt!” Lôi Tuấn Vũ đưa ngón trỏ lên, ý bảo cô nói nhỏ thôi.

    Lúc Kiều Nhi đi ra ngoài, anh vốn đã định ngăn cô nàng lại, nhưng nghĩ cũng chẳng có gì nên mặc kệ. Bản thân đang thay quần áo, tính đi tắm rửa một chút, đột nhiên nghe được tiếng Cổ Dương từ ngoài cửa vọng vào, Lôi Tuấn Vũ lập tức biết ngay lão ba lão mẹ vừa tới! Lúc đó nếu nói anh không cuống thì là nói dối. Quan trọng là Kiều Nhi vẫn còn ở bên ngoài, lại ăn mặc như vậy, không khiến lão ba tức điên mới là lạ!
     
  3. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 14

    Ngày 2 tháng 1 – Nói chuyện phiếm

    Lôi Tuấn Vũ không khỏi cau mày. Cô gái này rốt cuộc là có thủ đoạn gì, ngay cả cái tên ăn uống kén chọn như Cổ Dương cũng chịu ở nhà ăn cơm?!
    “Vũ, cậu đã về rồi đấy à! Vị này là…?” Cổ Dương liếc mắt gian xảo, nhìn Lôi Tuấn Vũ và Kiều Nhi, cơ thể hai người gần như đang dính lấy nhau, đương nhiên cũng không bỏ qua bộ ngực đẫy đà kia của cô nàng, mà lại còn lộ ra đến hơn phân nửa, rất tròn… Không cần hỏi anh cũng biết cô nàng dáng người siêu cấp nóng bỏng này nhất định chính là bạn giường ba tháng của Lôi Tuấn Vũ!

    “Kiều Nhi!” Lôi Tuấn Vũ tức giận nói, xem như đã giới thiệu xong.

    “Đáng ghét!” Kiêu Nhi nhân thể liếc mắt đưa tình với Cổ Dương, cũng là để tránh ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ. Ánh mắt của cô ta như phóng điện, cô chưa bao giờ bỏ qua những anh chàng trông khá khẩm. Mà ngoại hình của Cổ Dương lại lập tức khơi lên hứng thú ở cô. Nếu như may mắn, biết đâu sau khi rời Lôi Tuấn Vũ lại sẽ không phải cô đơn.

    Lãnh Tử Tình không khỏi đảo tròn mắt, người đàn bà như vậy mà Lôi Tuấn Vũ cũng coi trọng được?! Thẩm mỹ của hắn thật đúng là không còn gì để nói!
    “Vũ, lại đây nếm thử này, tay nghề của Tử Tình quả thực là không sai!” Cổ Dương bưng lên khoe chiếc bát trong tay, gắp một miếng cải dầu, bỏ vào miệng, dáng vẻ tham ăn làm cho ai nhìn thấy cũng phải ứa nước miếng.

    Cô ấy? Xuống bếp nấu ăn? Lôi Tuấn Vũ lặng lẽ nhìn Lãnh Tử Tình. Hình như không có nghe nói qua cô có tay nghề bậc này. Mà Cổ cũng gọi cô là Tử Tình? Cô thật đúng là… tùy tiện! Ngay cả người kén chọn như Cổ cũng khiến cho trở nên không bình thường như thế. Cái bộ dáng ăn cải dầu kia quả thực là trông rất ngu ngốc! Giống như đứa trẻ chưa cai sữa mẹ vậy!

    “Cổ, từ bao giờ mà khẩu vị của cậu lại thoái hóa thần tốc như thế?” Lôi Tuấn Vũ chế giễu nói, đưa tay ôm Kiều Nhi vào lòng, nghênh ngang đi lên lầu.
    Lãnh Tử Tình làm bộ như không thấy, nhưng trong lúc vô tình lại phát hiện Cổ Dương ở đối diện đang nhìn chằm chằm cô, trong lòng không khỏi giật mình: “Làm sao vậy? Có vấn đề gì sao?”


    Ánh mắt Cổ Dương bí hiểm nhìn bộ dáng có chút khẩn trương của cô. Ăn xong những hạt cơm cuối cùng trong bát, Cổ Dương lau miệng, mỉm cười nói: “Tử Tình, em thực sự cho phép cái tên tiểu tử kia càn quấy như vậy? Không để ý sao?”

    Lãnh Tử Tình nhẹ nhàng nở một nụ cười, cười đến rất thản nhiên, rất điềm tĩnh. Cô còn nghiêm túc nhìn Cổ Dương thật chăm chú, sau đó cười nói: “Cổ Dương… anh cảm thấy tôi cần phải nên để ý sao?”

    Cổ Dương nhìn kỹ biểu cảm của cô, có vẻ như không hề có một chút bi thương, đau lòng nào, chẳng lẽ cô cũng giống Lôi Tuấn Vũ, đối với cuộc hôn nhân này căn bản là không có chờ mong gì?! Anh đột nhiên nở nụ cười, cô gái này thật sự là không phải tầm thường như trong tưởng tượng. Vừa nãy trong ánh mắt cô khi nhìn Kiều Nhi và Lôi Tuấn Vũ còn có một tia khinh thường không dễ phát hiện. Mặc dù ngoài mặt cô thật bình tĩnh, dáng vẻ không chút nào sợ hãi, nhưng trong lòng có phải là cô cũng giống anh, đối với con mắt nhìn phụ nữ của Lôi Tuấn Vũ thật coi thường hay không?! Ha ha! Thú vị! Anh đột nhiên rất muốn nghiên cứu cô gái có vài phần tư sắc ở trước mặt này! Không phải vì là phụ nữ mà nghiên cứu, mà là vì rất thú vị!

    “Tử Tình, tốt lắm! Lúc nào rảnh tôi sẽ tìm em nói chuyện phiếm!” Cổ Dương đứng dậy, nhặt chiếc áo trên ghế sô pha, mặc lên người, ánh mắt thâm thúy nhìn cô một cái, sau đó hướng tầng trên hét to: “Vũ, tôi đi ra ngoài! Buổi tối không về đâu!”

    Lãnh Tử Tình không hiểu ra làm sao, ánh mắt đó của anh ta là có ý tứ gì? Nói những lời như vậy lại là có ý tứ gì? Nói chuyện phiếm? Xì, cô cũng không có hứng thú cùng anh ta nói chuyện phiếm nhé! Anh ta và Lôi Tuấn Vũ rất giống nhau, luôn thích dùng ánh mắt chăm chú nhìn người khác, ở trước mặt bọn họ, Lãnh Tử Tình đều cảm thấy có chút không được tự nhiên, cứ có cảm giác đứng ngồi không yên…

    Truyện còn rất dài, các bạn có thể đọc full truyện 365 Ngày Hôn Nhân
     
  4. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 17

    Ngày 2 tháng 1 – Tương kế tựu kế

    Đột nhiên nghe được tiếng Cổ Dương từ ngoài cửa vọng vào, theo lời cậu ta nói, Lôi Tuấn Vũ lập tức biết được lão ba lão mẹ vừa tới! Lúc đó nếu nói anh không cuống thì là nói dối. Quan trọng là Kiều Nhi vẫn còn ở bên ngoài, ăn mặc lại như vậy, không khiến lão ba tức điên mới là lạ!

    Anh dán người lên cửa, chờ đợi lão ba phát hỏa, không nghĩ đến Cổ Dương lại nghĩa khí như vậy, sẵn sàng hy sinh bản thân, tự đem tội danh gắn lên đầu mình, khiến cho anh nhất thời tim đập như trống bỏi. Đang định từ phòng của Lãnh Tử Tình đi ra ngoài liền đụng ngay phải cô! Ha ha, xem ra trong hợp đồng này, cô vẫn là hết sức cố gắng phối hợp.

    “Mau lên! Cha mẹ anh tới!” Lãnh Tử Tình vỗ vỗ ngực, hạ giọng nói.

    “Tôi biết rồi, đi, đi ra ngoài xem thế nào!” Lôi Tuấn Vũ nói xong, đang dợm bước đi thì bị Lãnh Tử Tình kịp thời kéo lại.

    “Tôi… nói anh đang nghỉ ngơi! Anh không cần thay áo ngủ à?” Lãnh Tử Tình xem xét trang phục của anh vẫn còn chỉnh tề.

    A! Cô ấy còn cẩn thận như vậy! Lôi Tuấn Vũ lập tức hiểu ý, liền nhanh chóng cởi hết cúc áo sơ mi, nháy mắt để lộ ra một khuôn ngực cường tráng. Lãnh Tử Tình xấu hổ nhìn đi chỗ khác, hắn như thế nào lại cởi đồ ngay trước mặt cô chứ. Nếu không phải là tình huống khẩn cấp, cô đã khịt mũi dè bỉu hắn rồi!
    Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng thay quần áo ngủ, nhìn thần sắc cô có chút không được tự nhiên, buồn bực nói: “Làm sao vậy? Còn đứng suy nghĩ thất thần gì nữa?”

    “A!” Lãnh Tử Tình vội vàng đi ra cửa. Đây là đường thông giữa hai phòng. Sao mà mình lại đứng ngốc ở đây nhìn hắn thay quần áo chứ? Không phải là chỉ cần đi ra là được à? Rõ thật là ngớ ngẩn!

    Lôi Tuấn Vũ không hiểu ra làm sao lắc lắc đầu, đi theo cô ra ngoài, rồi cùng Lãnh Tử Tình đi từ cánh cửa bên phía phòng cô ra, xuống lầu.


    “Cha, mẹ? Hôm nay hai người tới sớm vậy!” Lôi Tuấn Vũ trêu chọc nói. So với ngày hôm qua đến vào nửa đêm, hôm nay đôi vợ chồng già thực ra vẫn còn “hạ thủ lưu tình”! Một câu khiến Tiêu Duệ không khỏi liếc mắt lườm cho anh một cái. Cổ Dương không kìm được bật cười ra tiếng.

    Lôi Đình nhìn thấy anh đi ra từ phòng ngủ bên cạnh, sắc mặt thoáng dịu xuống một chút, nhưng giọng nói vẫn lạnh như cũ: “Cô gái kia là thế nào?! Phòng của hai đứa sao lại để cho người khác sử dụng? Tiểu Dương ở đây thì ta không phản đối, nhưng sao lại có thể để cho loại phụ nữ như thế này cũng vào ở trong nhà?! Tuấn Vũ, con với Tử Tình vừa mới kết hôn, con có hỏi qua ý kiến của nó hay không?”

    Lôi Đình phát giận, đổ ra một loạt quở trách. Lôi Tuấn Vũ đứng yên, bộ dáng cung kính gật đầu, nhìn thoáng qua Kiều Nhi đang sợ tới mức nép vào trong ngực Cổ Dương, lông mày hơi nhíu lại một chút. Thật ra Cổ còn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nhìn Kiều Nhi gần như ở trần trong vòng tay Cổ Dương, trong lòng anh có một chút cảm thấy không được thoải mái! Vậy mà cái tên tiểu tử kia còn có tâm tình đứng cười! Đậu hũ ăn cũng đủ lâu rồi đi!
    “A, cha, bạn gái của Cổ, cha nói như vậy, Cổ sẽ thấy thế nào chứ!” Lôi Tuấn Vũ cố ý lấy Cổ Dương ra làm bia đỡ đạn.

    Cổ Dương ngay lập tức nói: “Bá phụ, không có gì đâu ạ! Bác phê bình đúng lắm! Cháu cam đoan ngày mai sẽ đưa cô ấy rời đi, tuyệt đối không để quấy rầy đến Tuấn Vũ! Kỳ thật Cổ Dương cháu luôn giữ mình trong sạch, đối với loại phụ nữ ngực bự ngốc nghếch này…” Cổ Dương cố ý nâng một bàn tay lên miêu tả sinh động ngực của Kiều Nhi, sau đó nhìn hai mắt Lôi Tuấn Vũ đang phát ra lửa giận, lắc đầu nói: “… không có thiện cảm gì!”

    Ánh mắt gian xảo lại một lần nữa liếc nhìn Lôi Tuấn Vũ, người kia mặt đã tối sầm, âm thầm cảnh cáo không thành tiếng, anh không nên đi quá xa. Ha ha! Anh cũng không tin Lôi Tuấn Vũ thật sự thích cái loại phụ nữ này! Bất quá là ham thân thể của cô ta thôi! Thể loại như thế này chẳng hiểu cậu ta nhìn trúng điểm gì?! Chỉ vì bộ ngực lớn? Xì, nông cạn!

    Còn nữa.....
     
  5. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 18

    Ngày 2 tháng 1 – Canh hạt sen

    Anh cũng không tin Lôi Tuấn Vũ thật sự thích cái loại phụ nữ này! Bất quá là ham thân thể của cô ta thôi! Thể loại như thế này chẳng hiểu cậu ta nhìn trúng điểm gì?! Chỉ vì bộ ngực lớn? Xì, nông cạn!

    Kiều Nhi bị Cổ Dương nhục nhã, trong lòng vô cùng uất ức, nhưng lại không dám tranh cãi. Cô nàng chỉ có thể cố gắng vùi mặt vào khuôn ngực của anh. Trong tâm trạng hoảng hốt thế nhưng lại ngửi thấy mùi đàn ông, hơi thở nam tính thanh nhã hòa với hương thơm rất tinh tế. Trong lòng Kiều Nhi không khỏi chấn động. Trời ạ! Người đàn ông này lại sử dụng cùng một loại nước hoa với Lôi Tuấn Vũ? Tình huống hiện tại không phải để cô có thể nhiều lời, vì vậy Kiều Nhi chỉ đơn giản là đem thân thể như con chim non nép chặt vào Cổ Dương, hô hấp lúc trước vốn do căng thẳng mà thở dốc, hiện giờ đã có phần cố ý.

    Thở gấp xen lẫn một chút thanh âm ái muối, vô cùng nhỏ và mỏng manh, nhưng Cổ Dương mẫn cảm lập tức liền cảm nhận được! A! Thật đúng là cái đồ dâm nữ! Ở ngay trước mặt Vũ thế này mà còn dám dụ dỗ anh?! Nếu như Vũ biết được, ngay tại lúc này, người phụ nữ của cậu ta đang dùng dáng người nóng bỏng đi trêu chọc anh, không biết khuôn mặt kia còn có thể ra vẻ thâm trầm như bây giờ được nữa không?! Anh muốn xem một chút Lôi Tuấn Vũ sẽ đối đãi thế nào với phụ nữ phản bội mình. Ha ha! Đột nhiên, trong lòng Cổ Dương nghĩ ra một kế.

    “Bá phụ! Bác xem, bác đã đến đây rồi, vậy thì cùng trò chuyện với Vũ đi ạ, cháu với Kiều Nhi xin phép về phòng nghỉ ngơi, không dám quấy rầy hai bác. Theo ý bác, sáng mai cháu sẽ cho Kiều Nhi rời đi luôn! Bác yên tâm, lần tới bác đến đây, nhất định sẽ không nhìn thấy bóng dáng của cô ấy nữa đâu ạ!” Sau một cái chào dí dỏm theo kiểu nhà binh, cánh tay Cổ Dương ôm chặt lấy Kiều Nhi, xoay người tiến nhanh vào phòng Lôi Tuấn Vũ.

    Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi nhìn Cổ Dương bày trò đùa giỡn. Cổ chết tiệt! Vốn tưởng rằng cậu ta vì bạn mà hy sinh thân mình, hoàn toàn xuất phát từ trượng nghĩa! Hiện giờ xem ra, tên tiểu tử này còn muốn thu Kiều Nhi làm của riêng nữa! Chết tiệt! Phụ nữ Lôi Tuấn Vũ anh còn chưa có bỏ, thế mà đã có người rình rồi! Hừ hừ, cái tên Cổ này! Có phải là cậu chán sống rồi không?!

    Lôi Đình nhìn Lôi Tuấn Vũ, lại nhìn Lãnh Tử Tình đứng một bên dường như không có chuyện gì, đột nhiên nói: “Tuấn Vũ! Lần sau ta tới, ta không muốn nhìn thấy người con gái nào khác ngoài Tử Tình! Bất luận là phụ nữ của ai cũng không được!”

    Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng thu hồi ánh mắt như muốn thiêu hủy cánh cửa kia, vẻ mặt tươi cười nói: “Yên tâm đi cha! Con biết rồi. Vì là bạn gái của Cổ nên con mới không thể không biết xấu hổ mà đuổi đi được!”

    Lôi Đình chăm chú nhìn anh một lát, sau đó lạnh lùng nói: “Tốt nhất là như vậy!” Rồi ông xoay người về phía Tử Tình, thái độ quay ngoắt thay đổi một trăm tám mươi độ: “Tử Tình à! Về sau có truyện ngôn tình gì không hài lòng, nhất định phải nói với cha mẹ. Chúng ta giờ đã đều là người một nhà rồi, đừng làm như người xa lạ! Cái tên tiểu tử thối này nếu dám làm ra chuyện quá đáng gì, con phải nói ngay cho ta biết. Ta sẽ tới làm chủ cho con!

    “Ha ha.” Lãnh Tử Tình xấu hổ cười: “Cha, không có ạ! Tuấn Vũ đối xử với con rất tốt! Cha và mẹ cứ yên tâm đi!”

    Tiêu Duệ nhanh chóng lấy lên một chiếc túi, vừa mở ra đã thấy, là một bát canh hạt sen hoa quế. Vẫn còn ấm nóng!
    “Tử Tình à! Đến đây, nhanh uống đi nào! Đây là mẹ đặc biệt nấu cho con đấy!” Tiêu Duệ giống như đang đưa vật quý. Lãnh Tử Tình vừa thấy, nhất thời có chút không biết làm sao. Trời ạ! Không cần khoa trương như vậy chứ!

    “Mẹ à, con vừa ăn cơm chiều rồi, để Tuấn Vũ ăn đi ạ!” Lãnh Tử Tình từ chối.

    “Ha ha ha!” Tiêu Duệ khanh khách nở nụ cười, “Con gái ngốc, canh này là chuyên biệt dành cho con! Còn cái tên tiểu tử khỏe như trâu kia thì cứ kệ nó đi, đừng quan tâm đến nó! Con uống đi!”

    Lãnh Tử Tình từ chối không được, đành phải dưới bốn con mắt giám sát, nhắm mắt nhắm mũi uống, hết được một nửa! Nhưng nhìn thấy cha mẹ chồng dường như còn chưa hài lòng, cô vội vàng dùng ánh mắt hướng về phía Lôi Tuấn Vũ cầu cứu!

    Còn nữa ....
     
  6. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 19

    Ngày 2 tháng 1 – Nôn không dứt

    “Được rồi, mẹ à! Để ở đây cho Tử Tình từ từ uống đi mẹ! Cô ấy vừa mới ăn cơm tối no xong, nếu uống nhiều hơn nữa, nhỡ đâu lại nôn hết ra, thế thì bao tâm sức của mẹ lại uổng phí mất!” Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc lên tiếng. Thế nhưng, lời nói dường như lại không khiến cho người ta dễ chịu. Lãnh Tử Tình nghe xong chợt cảm thấy dạ dày cuộn lại, từng đợt từng đợt như muốn dâng lên!

    “A, phải phải! Để từ từ uống, Đừng vội!” Tiêu Duệ vội vàng đem bát giữ nhiệt đậy nắp lại, để qua một bên.
    Lãnh Tử Tình cố gắng áp chế chỗ canh đang muốn trào lên cổ họng, liếc mắt nhìn Lôi Tuấn Vũ một cái tỏ ý cảm kích. Coi như hắn còn biết có đi có lại, nếu hắn không lên tiếng, chỉ sợ theo tính cách của cô sẽ thật sự phải uống hết cả bát canh hạt sen kia. Nhưng nếu hắn mà nói sớm hơn một chút nữa có phải là tốt hơn không!

    “Tuấn Vũ à, mẹ và cha con muốn đi nghỉ một chuyến. Con và Tử Tình ở cùng nhau phải thật tốt đấy nhé!” Tiêu Duệ nhẹ nhàng nói. Đối với đứa con này, bà thật sự dành trọn tình yêu thương. Hơn nữa, Lôi Tuấn Vũ cũng là một đứa con vô cùng xuất sắc, bà nhìn chỗ nào cũng đều cảm thấy hài lòng. Mỗi lần Lôi Đình muốn ra tay dạy dỗ, trong lòng bà luôn cảm thấy rất đau. Nhưng vì uy nghiêm của Lôi Đình, bà cũng không thể công khai ngăn cản. Bà biết ở phương diện giáo dục con, Lôi Đình ông ấy đúng. Mặc dù bất cứ chuyện gì ông cũng thuận theo ý muốn của bà, nhưng chỉ riêng với việc giáo dục Lôi Tuấn Vũ, Lôi Đình từ trước tới giờ đều luôn thưởng phạt phân minh. Khi còn nhỏ, cho dù có những lúc Lôi Tuấn Vũ bị đánh, bà cũng chỉ có thể đứng một bên lo lắng. Hiện giờ con đã lớn, đã có sự nghiệp và gia đình riêng. Người làm mẹ là bà cũng cảm thấy có chút mất mát, nhưng mà cũng thực sự vui mừng.

    “A? Cha mẹ á? Định đi đâu thế ạ? Đi bao lâu ạ?” Ngữ khí của Lôi Tuấn Vũ không tránh khỏi có chút hưng phấn. Anh cố gắng khắc chế cảm giác vui mừng như điên trong lòng. Chờ mong từ miệng mẹ nghe thấy câu trả lời: “Ngày mai đi luôn.”

    A! Ông trời thật sự là ưu ái Lôi Tuấn Vũ! Anh thế nhưng thật sự từ miệng mẹ mình nghe được câu “Ngày mai đi luôn.” Bốn chữ!

    “Nhanh như vậy?” Lôi Tuấn Vũ giả vờ thương cảm, kéo tay Tiêu Duệ, làm ra vẻ như đứa trẻ làm nũng nói: “Mẹ à, không có mẹ ở cạnh, con sẽ nhớ mẹ lắm!”

    Đại nam nhân, thân cao một mét tám, lại nắm tay mẹ, dùng giọng trẻ con để làm nũng, thật sự là có chút… Biến thái! “Ọe!” Lãnh Tử Tình thật sự không thể khống chế được mình, vội lấy tay che miệng, chạy vọt vào phòng vệ sinh.

    Mặt Lôi Tuấn Vũ phút chốc trở nên tái mét, ánh mắt tràn đầy uất khí, trừng theo hướng bóng dáng Lãnh Tử Tình. Gì chứ! Lời nói của anh nghe buồn nôn lắm sao? Sao mà cô lại không thể khống chế một chút chứ, ở trước mặt lão cha lão mẹ mà cứ như vậy, không lễ phép gì ói ra hết?!

    Hai vợ chồng Lôi Đình đầu tiên sửng sốt, sau đó ánh mắt Tiêu Duệ đột nhiên sáng lên, thần bí tới gần Lôi Tuấn Vũ, không thể nén được vui vẻ, nhỏ giọng hỏi: “Tử Tình có rồi?!”

    Lôi Tuấn Vũ đảo tròn mắt, ôi mẹ của tôi! Bọn họ mới đăng ký kết hôn ngày hôm qua có được không! Làm sao có thể nhanh như vậy được?! Bà mong cháu nội đến điên luôn rồi?! Cho dù là có thật, cũng sẽ không thể là của anh nha!

    “Mẹ à! Không nhanh như vậy đâu!” Lôi Tuấn Vũ bất đắc dĩ nói.

    “À, cũng phải! Vậy thì là bị ốm rồi? Này! Con còn ngồi ở đây làm gì? Còn không mau chạy vào xem đi!” Tiêu Duệ vội vàng đẩy Lôi Tuấn Vũ, buộc anh đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.

    “Ọe!” Lãnh Tử Tình lại nôn tiếp một đợt, toàn bộ cơm chiều và canh mình vừa mới ăn đều nôn hết ra ngoài! Cuối cùng cũng thấy thoải mái chút! Nghĩ đến cái bộ dáng vừa xong của Lôi Tuấn Vũ, cô liền lạnh cả người, da gà nổi hết cả lên. Ôi trời! Đàn ông làm nũng thật đúng là… Phi phi phi! Quả thật làm điên đảo hình tượng của hắn!

    Nôn cũng đã nôn xong rồi, cô đang uống một ngụm nước để súc miệng, cánh cửa chợt mở ra! Lãnh Tử Tình giật mình, suýt chút nữa bị sặc chết. Khụ, khụ, khụ… Lại nôn tiếp một chập.

    Còn nữa .... các bạn có thể đọc full truyện tại website: thichtruyen.vn
     
  7. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 20

    Ngày 2 tháng 1 – Chơi đùa xong rồi?

    Nôn cũng đã nôn xong rồi, đang uống một ngụm nước để súc miệng, cánh cửa chợt mở ra! Lãnh Tử Tình giật mình, suýt chút nữa bị sặc chết. Khụ, khụ, khụ… lại nôn tiếp một chập.

    Lôi Tuấn Vũ nhíu mày, nhìn vẻ mặt tiều tụy của cô, quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”

    Lãnh Tử Tình mỉm cười yếu ớt: “Không việc gì, chỉ là tôi không ăn được hạt sen, mỗi lần ăn đều sẽ bị nôn!” Hơi luống cuống, Lãnh Từ Tình cũng không muốn cho hắn biết cô cảm thấy bộ dáng biến thái kia của hắn thật buồn nôn.

    “Hả? Vậy thì vì sao còn uống bát canh kia nữa? Em ngốc thế!” Lôi Tuấn Vũ có chút giật mình khi nghe câu trả lời của cô. Nếu đã không thể ăn, vậy vì cái gì mà còn muốn uống?

    “Tôi không thể bỏ qua được ánh mắt chờ mong của mẹ anh. Cứ tưởng rằng có thể cố gắng nhịn được đến lúc hai người họ ra về…” Lãnh Tử Tình tiếp tục giải thích. Lại nghĩ đến bộ dáng Lôi Tuấn Vũ vừa nãy làm nũng với Tiêu Duệ, trong miệng không khỏi có cảm giác dâng lên, cố gắng áp chế buồn nôn, dạ dày lại như muốn cuộn lên.

    “Lần sau nếu không thể ăn cái gì thì cứ nói thẳng ra là được! Ngốc quá! Được rồi, mau đi ra đi! Lão ba lão mẹ đang lo lắng lắm! Thật không biết ai mới là con do bọn họ sinh ra nữa!” Lôi Tuấn Vũ cao giọng, đưa khăn mặt cho cô, ý muốn nói cô động tác nhanh lên một chút.

    Tiễn hai vị trưởng bối xong, Lãnh Tử Tình vẫn cảm thấy miệng có vị khó chịu. Lại đổ một ly nước ấm, làm thanh cổ họng.

    Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nhớ đến “người anh em tốt” đang ở trên lầu. Lãnh Tử Tình liền nhìn thấy người kia phi như bay lên cầu thang, chỉ vài bước đã nhảy được lên tới tầng hai, căn bản là không phải đi cầu thang nữa, thân thủ nhanh nhẹn giống hệt như Cổ Dương. Trời ạ! Bọn họ đều là giống động vật gì vậy? Có kiểu lên lầu như vậy sao?

    Lôi Tuấn Vũ một cước đá văng cửa phòng ra, nhìn thấy rõ ràng Cổ Dương đang nằm nhàn nhã trên giường. Chiếc chăn tơ tằm mỏng chỉ che một chút bên dưới bụng, còn lại toàn bộ đều lộ ra màu đồng của cơ bắp. Không cần nghĩ cũng biết bên dưới chăn kia là cơ thể hoàn toàn ở trần. Mà khiến anh nheo mắt lại chính là mái tóc thấm mồ hôi của Cổ Dương, vẻ mặt tựa hồ còn có chút mệt mỏi. Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng nhìn thùng rác, phát hiện ra “thứ kia” có một cái đã được sử dụng! Trong nháy mắt, hai mắt Lôi Tuấn Vũ như phát hỏa.

    Kiều Nhi toàn thân hoàn toàn ở trần, hai tay che ngực, tránh ở góc phòng truyen ngon tinh, bộ dáng co rúm lại. Thấy Lôi Tuấn Vũ tức giận, lập tức liền xông lên trước, nhào vào lòng anh, òa khóc! Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lại càng như hỏa thiêu. Anh vỗ nhẹ vào người Kiều Nhi, nhìn về phía tên chủ mưu bộ dáng bất cần đời kia, lạnh lùng hỏi: “Cổ? Chơi đùa xong rồi?”

    Cổ Dương trêu chọc cười nói: “Ha ha, Vũ, phụ nữ của cậu đúng thật là rất tích cực! Chỉ có điều, phụ nữ thì vẫn nên có chút rụt rè! Tôi không thích phụ nữ quá chủ động, không cảm thấy kích thích!”

    Lôi Tuấn Vũ trừng mắt lườm anh, ra vẻ hung tợn nói: “Chẳng lẽ cậu không có gì muốn giải thích sao?”
    Không đợi Cổ Dương mở miệng, Kiều Nhi liền lập tức khóc lớn: “Vũ, anh ta… Anh ta nói muốn người ta làm phụ nữ của mình! Người ta không chịu… Anh ta… Anh ta liền xé quần áo của người ta… Cưỡng bức… Hu hu…” Kiều Nhi khóc càng to hơn.

    Cổ Dương chợt cười lớn: “Chậc chậc, Vũ, người phụ nữ của cậu quả thật rất lợi hại nha! Nếu cậu mà vào chậm thêm chút nữa, mình chỉ sợ mình lại phải thêm lần thứ hai!”

    Lôi Tuấn Vũ đột nhiên vô cùng bình tĩnh, đẩy mạnh Kiều Nhi ra, nói: “Cô đi đi! Tiền tôi sẽ bảo thư ký chuyển vào tài khoản cho cô!”
    Kiều Nhi kinh ngạc, sửng sốt nói: “Vũ? Anh muốn em đi?… Vì sao chứ? Anh ghét bỏ em…” Kiều Nhi lập tức bày ra một bộ dáng đáng thương…
    Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nở nụ cười tà mị: “Kiều Nhi! Bình thường phụ nữ Lôi Tuấn Vũ tôi đã chơi đủ rồi mới có tư cách chọn đàn ông khác! Cô nói xem, nếu tôi truy cứu chuyện này… cô ở trong phòng của tôi, dụ dỗ quyến rũ huynh đệ của tôi…
     
  8. GiaHan9x

    GiaHan9x Thành viên tập sự

    Tham gia:
    31/5/2019
    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    tuy dài nhưng vẫn hóng
     
  9. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 21

    Ngày 2 tháng 1 – Chia tay

    Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nở nụ cười tà mị: “Kiều Nhi! Bình thường phụ nữ Lôi Tuấn Vũ tôi đã chơi đủ rồi mới có tư cách chọn đàn ông khác! Cô nói xem, nếu tôi truy cứu chuyện này… cô ở trong phòng của tôi, dụ dỗ quyến rũ huynh đệ của tôi…”

    “Gì chứ… Quyến rũ… Em không có…” Kiều Nhi quá sợ hãi! Anh ta sao lại biết được? Không phải lúc nãy khi mới bước vào anh ta đã thực sự rất tức giận sao?

    “Cút!” Lôi Tuấn Vũ đột ngột cắt ngang, giọng nói không một chút độ ấm.

    “Vũ…”

    “Bang” một tiếng, cái tát của Lôi Tuấn Vũ thẳng tay quét qua, Kiều Nhi như nhìn thấy ngàn sao. Cô nàng quỳ sụp xuống đất, ôm lấy chân Lôi Tuấn Vũ, khóc lớn : “Vũ! Là anh ta ép buộc em! Không phải em tự nguyện! Anh phải tin em!”

    Lôi Tuấn Vũ nắm tóc cô giật ra phía sau, ghé mặt lại gần cười nham hiểm nói: “Huynh đệ của tôi, so với cô tôi hiểu rất rõ! Tôi ở ngay bên ngoài, nếu cậu ấy ép buộc cô, cô có thể kêu, tôi chắc chắn sẽ nghe được! Chỉ sợ là cô thực hưởng thụ đi! Cô hẳn là biết quy tắc trò chơi của tôi. Cút!” Rút chân về, Lôi Tuấn Vũ không chút lưu tình đứng lên, quay lưng về phía Kiều Nhi.

    “Em không dám kêu, em sợ cha mẹ anh nghe được…” Kiều Nhi giọng nói uất ức, dường như thật sự đáng thương…

    Cô còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lớn tiếng cắt ngang: “Cô còn có mười giây để rời khỏi căn phòng này! Đừng để tôi nhìn thấy cô một lần nữa! Mười, chín, tám, bảy…”

    Kiều Nhi còn muốn giải thích thêm, lại phát hiện thái độ của Lôi Tuấn Vũ căn bản không có ý muốn dịu đi, mà cái tên Cổ Dương kia còn lộ ra vẻ mặt đang xem kịch vui. Cô lập tức hiểu rõ vị trí của mình trong lòng hai người đàn ông này. Chớp nhoáng đứng lên, Kiều Nhi lấy va li ra, mở tủ quần áo, quơ vội vài bộ quần áo, nhét vào va li, lại nhanh chóng khoác lên một bộ, liền mở cửa chạy vọt ra ngoài.

    Không đến ba giây, hai người đã nghe được “oành” một tiếng, cửa sập lại. Kiều Nhi hiển nhiên đã rời đi! Mà trùng hợp Lôi Tuấn Vũ cũng vừa đếm tới “Một”! Trong phòng yên lặng như tờ. Cổ Dương miệng huýt sáo, bắt đầu dậy mặc quần áo.

    “Bỏ qua, Cổ!” Giọng nói rất bình tĩnh.

    “Mình biết!” Câu trả lời có chút hờ hững.

    “Cậu thật sự đúng là dám làm hả?!” Trong giọng nói còn có tia tức giận.

    “Dạy dỗ cô ta một chút thôi! Phụ nữ chủ động mình từ trước đến giờ đều không ham!” Tiếng cười khẽ vẻ chán ghét, “Có điều, mình phát hiện ra một bí mật… cậu thế mà cũng đánh phụ nữ!”

    “Sau này việc của tôi cậu bớt nhiều chuyện đi!” Dù sao cũng là phụ nữ của mình, để cho người khác động vào, trong lòng anh vẫn không được thoải mái!
    “Loại phụ nữ này mà cậu cũng có thể coi trọng được, Vũ! Mắt cậu không phải là có vấn đề rồi chứ?! Muốn mình giới thiệu cho cậu một cô người mẫu không?” Cổ Dương trêu chọc nói.

    “Được rồi! Không cần mượn đến cậu làm mối! Cậu nhớ đấy, chỉ có một lần này thôi, nếu còn có lần sau nữa, tôi tuyệt đối không tha cho cậu đâu!” Lôi Tuấn Vũ lớn tiếng cảnh cáo nói.

    “A! Lần sau có cho mình người phụ nữ của cậu, mình cũng không thèm! Quá nhàm chán! Ngực lớn vô vị, ham cái của ấy sẽ ngày càng ngu ngốc!” Cổ Dương không quên bóng gió nói móc thêm một câu.

    Đột nhiên, bên ngoài có tiếng đập cửa “Bang bang!” vang lên, theo sau đó là giọng nói lo lắng của Tử Tình: “Tuấn Vũ? Tuấn Vũ! Mở cửa ah! Kiều Nhi tiểu thư vừa chạy như điên ra ngoài! Anh mau đi xem một chút đi! Tuấn Vũ?”

    Lôi Tuấn Vũ đưa tay mở cửa phòng, Lãnh Tử Tình ở bên ngoài không kịp chuẩn bị tâm lý, lập tức bị bất ngờ khiến cả người ập vào, bịch một tiếng, ngã nhào trên mặt đất, không may còn vô tình đá trúng cái thùng rác đổ lăn ra!

    “A!” Lãnh Tử Tình xấu hổ, ngẩng đầu nhìn tình trạng trong phòng, khuôn mặt đỏ bừng vì mình vừa bị ngã sấp.

    Lôi Tuấn Vũ tròn mắt nhìn xuống, cô ấy rốt cuộc có phải người bình thường không vậy?! Làm sao mà chỉ mới thế đã ngã sấp xuống rồi?! Cô có phải là bị thiếu dinh dưỡng gì không?

    Ngược lại, Cổ Dương không nín được cười, nói: “Ha ha, Tử Tình, em không sao chứ?”
     
  10. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 22

    Ngày 2 tháng 1 – Đồ nghề

    Ngược lại, Cổ Dương không nín được cười, nói: “Ha ha, Tử Tình, em không sao chứ?”

    Lãnh Tử Tình nở nụ cười yếu ớt: “Không sao, không có việc gì… Kiều Nhi tiểu thư, cô ấy…”

    “Là tôi bảo cô ta đi!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên giải thích.

    A? Anh ta bảo cô ấy đi? Có ý gì vậy? Ánh mắt hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ cùng Cổ Dương ở trên giường, đảo qua đảo lại giữa hai người! Làm sao thế? Cãi nhau à? Chia tay? Ai da! Liên quan gì đến cô đâu!

    Lãnh Tử Tình bỗng nhiên nhớ tới chính mình bị ngã vẫn còn ngồi dưới đất, vội vàng chống tay muốn đứng dậy. Đột ngột dừng lại, trên tay cô có cái gì đó dính dính, làm cho cô không khỏi kinh ngạc nhướn mày. Theo ánh mắt cứng ngắc của cô, hai người đàn ông cũng nhìn về phía tay cô!
    Shit!

    Cổ Dương nhìn trừng trừng, ôi trời! Cái kia là… Cô ấy thật đúng là ông bà ông tổ! Khuôn mặt màu đồng không khỏi lại nhuộm thêm một chút đỏ nữa!
    Lãnh Tử Tình sau một giây liền nhận ra vật đang dính dính ở tay mình. Chính là cái “thứ kia”! Một cảm giác buồn nôn lập tức liền nhảy lên đến tận cổ họng! Biến thái! Vậy mà vẫn còn hơi ấm nữa chứ! Cô áp chế tức giận, thân mình run run đứng lên, bàn tay căn bản là còn không dám khép lại. Đôi mắt khinh thường bất ngờ bắn về phía Lôi Tuấn Vũ, nhìn anh giống như là quái vật, sau đó giọng nói không chút sợ hãi tuôn ra: “Tuấn Vũ, về sau để ý kỹ “đồ nghề”[1] của anh, đừng để cho bọn chúng “chạy” lung tung!”

    Dứt lời, Lãnh Tử Tình dùng bàn tay kia không bị dính bẩn “này nọ”, dứt khoát mở cánh cửa ra, lập tức biến mất!

    “Ha ha, ha ha!” Trong phòng nổ ra tràng cười ầm ĩ! Còn có tiếng chửi của một người đàn ông nào đó.

    “Vũ, về sau để ý kỹ “đồ nghề” của cậu, hả?” Cổ Dương học theo giọng điệu quái gở của Lãnh Tử Tình, trêu chọc nói.

    “Cậu im đi!” Mặt Lôi Tuấn Vũ đen sì! Đồ nghề? Mệt cô có thể nghĩ ra! Lại nói, anh trừng mắt nhìn cái tên vui sướng khi thấy người gặp họa kia, là kiệt tác của cậu ta đấy có được không?!

    “Cổ? Nếu tôi không có mất trí nhớ, thì hình như cái vật ghê tởm khiến người nào đó buồn nôn kia là từ thân thể của cậu lấy ra đấy?” Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi nói. Vừa rồi rõ ràng anh là người phải chịu oan. Không biết như thế nào, truyện ngôn tình sủng chính là anh phải nén giận một hồi. Có điều anh cũng không nghĩ muốn giải thích gì, loại chuyện này anh không cần thiết phải giải thích với cô gái nhỏ kia. Huống chi, anh cũng sử dụng cái vật ấy. Phỏng chừng về sau cũng có thể bị cô phát hiện vào lúc nào đấy. Lúc này cái của Cổ xem như là kinh nghiệm cho cô đi!

    “Vũ? Đây là phòng của cậu. Mình không thừa nhận. Tử Tình của cậu làm sao lại nghĩ tới lên đầu mình được? Ha ha ha!” Cổ Dương ngang ngược cười ầm ĩ, còn cố tình vặn thân người duỗi cái lưng mỏi, lắc đầu nói: “Vũ? Mình thực sự nghi ngờ gu thẩm mỹ của cậu! Loại phụ nữ không biết liêm sỉ như Kiều Nhi sao mà cậu cũng nhìn được?! Mà mình nói cho cậu biết: của cô ta là đồ giả đấy!” Cổ Dương làm một cử chỉ phóng đại ở trước ngực: “Cậu tung hoành tình trường nhiều năm như vậy, cảm giác thật hay không thật mà không phát hiện ra à? Mình suýt chút nữa thì ói ra luôn! Nếu không phải cô ta bám riết cầu xin mình không buông, cậu nghĩ là “đồ nghề” của mình và cậu có thể tùy tiện để ai nhìn thấy cũng được sao?”

    Sắc mặt Lôi Tuấn Vũ tối sầm, còn chờ cậu ta nói cho mình? Anh sao mà lại không biết ngực của cô ta đã bơm thêm này nọ chứ, chẳng qua anh chỉ để ý cảm giác lúc ôm trong tay, còn cô ta làm gì thì mặc kệ! Tên tiểu tử này đã được lợi rồi còn khoe mẽ!

    “Tiểu tử cậu chán sống rồi có phải không?!” Lôi Tuấn Vũ nheo mắt nguy hiểm, khí thế cả người như muốn băm vằm Cổ Dương thành trăm mảnh!

    “Ha ha ha! Sớm biết rằng hương vị của cô ta buồn nôn như thế, mình có khi thà ăn luôn Tử Tình của cậu còn hơn!” Cổ Dương cười ha ha, nhanh chóng theo cánh cửa thông đi vào phòng Lãnh Tử Tình, để lại Lôi Tuấn Vũ với vẻ mặt căm phẫn.

    Shit! Lôi Tuấn Vũ chửi ra tiếng. Ăn luôn Tử Tình? Nghĩ đến điều đó, anh lập tức rùng mình. Cái dáng người kia làm thế nào có thể khơi lên dục vọng chứ?! Hừ! Cổ chết tiệt! Quên đi, anh lại đổi bạn giường khác là được. Đột nhiên, nhìn thấy cái vật ghê tởm kia trên mặt đất, một tiếng hét rống lên: “Cổ Dương!!! Quay lại mang “đồ nghề” của cậu đi ngay!”

    [1] “Đồ nghề”: Chính xác trong nguyên gốc thì chị Tình gọi cái “vật kia” là 孩 子 (hài tử; nhi đồng; trẻ em; trẻ con; con nít; em bé; bọn nhỏ). Trong convert dịch ra là “bọn nhỏ”. Lúc đầu mình định sử dụng từ “hài tử” hoặc “tiểu đệ”, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không thấy thuần Việt lắm, vì vậy mình quyết định đổi lại thành “đồ nghề”. Tuy rằng về từ thì không hoàn toàn chính xác, nhưng mình nghĩ về nghĩa tổng thể thì không thay đổi, mà sắc thái biểu cảm thì lại thuần Việt & thú vị hơn! :D
     
  11. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 23

    Ngày 3 tháng 1 – Tiểu thuyết

    Một ngày mới rốt cuộc cũng tới. Lãnh Tử Tình kéo mở rèm cửa, nhìn bầu trời bên ngoài. Oa! Có tuyết rơi! Nhẹ nhàng mềm mại, những bông tuyết nhỏ rơi xuống, rồi biến mất không chút dấu vết. Bầu trời âm u, nhưng bởi vì có màu trắng tinh khiết của tuyết, nên lại có cảm giác trong trẻo. Lãnh Tử Tình không nén được một phút hứng chí, đưa tay vẽ một vòng nhỏ lên cửa kính, ha ha, thật lạnh.

    Cuối cùng tuyết cũng rơi! Lãnh Tử Tình thích nhất cảm giác đi bộ trong tuyết, lắng nghe tiếng rào rạo của từng bước chân, tâm trạng cô sẽ vô cùng vui vẻ! Có điều, Lãnh Tử Tình nhìn ra ngoài cửa sổ, trận tuyết này e là vẫn chưa đủ. Bây giờ mới là tháng giêng, sẽ thường xuyên có những trận tuyết rơi nhỏ như vậy. Tuy thời tiết ở miền bắc bốn mùa rõ rệt, nhưng vài năm trở lại đây, ít có cơ hội được thấy những trận tuyết lớn.

    Nhẹ nhàng ra khỏi phòng, Lãnh Tử Tình nhìn quanh một lượt tầng trên lẫn tầng dưới, cả phòng khách lẫn phòng bếp đều không có người. Tốt lắm, cuối cùng cũng đều đi hết rồi. Ngày hôm qua, cô gần như rửa tay suốt nửa giờ đồng hồ. Sau đó tự nhốt mình trong phòng, kiên quyết không để ý đến những việc bên ngoài. Mặc dù nghe thấy có âm thanh và tiếng nói ngôn tình ngược ngoài cửa, nhưng cô chỉ đơn giản lấy bông gòn nút hai lỗ tai lại! Miễn là bọn họ không gọi cô, cô sẽ không chủ động xuất hiện trước mặt họ! Nhất là lại nghĩ đến cái thứ ghê tởm kia, dạ dày cô lại có cảm giác nôn nao, rất khó để đè nén xuống!

    Thở dài cái thượt, tâm tình của cô đột nhiên tăng cao, cơ thể đang căng thẳng cũng nhẹ nhàng dịu xuống. Bụng bắt đầu réo thầm, làm bữa sáng ăn trước đã. Liếc nhìn đồng hồ một chút, đã gần mười giờ rồi. Vậy gộp bữa trưa vào ăn cùng luôn cũng được.

    Vui vẻ đeo tạp dề lên, Lãnh Tử Tình cảm thấy cuộc sống không gò bó, không trói buộc này thật thoải mái. Trước đây sống ở nhà, rất khó có cơ hội để thực hành tay nghề. Bình thường cô sẽ đều chỉ xem công thức trên mạng, sau đó khoa tay múa chân trong không khí, như vậy đã hoàn thành vô số món ngon. Cô từng mong ước một cuộc sống hàng ngày được xuống bếp nấu ăn, hôm nay rốt cuộc cũng đã linh nghiệm!

    A? Có nên nghe một chút nhạc không nhỉ? Lãnh Tử Tình vội vàng chạy ra phòng khách, nghe nhạc gì bây giờ? Nhạc nhẹ? Nhạc cổ điển? Rock? Không không không! Nghe cái gì đây? Lãnh Tử Tình không khỏi hứng chí trong lòng, thật giống như vụng trộm rất vui vẻ vậy.
    Đúng rồi! Lãnh Tử Tình lập tức chạy về phòng, mở trình duyệt ra truy cập vào mạng, click vào mục yêu thích, chọn bài hát đã nghe không dưới một nghìn lần, “Truyền kỳ” của Vương Phi. Thực ra, cô là một người rất nhạy cảm với âm nhạc, có rất nhiều loại nhạc mà cô yêu thích. Mặc dù khả năng ca hát không tốt lắm, nhưng lại rất thích thưởng thức âm nhạc. Bài hát này của Vương Phi đã thịnh hành từ lâu lắm rồi. Bình thường, cô cũng không thường xuyên theo dõi nhạc mới, cũng không có thần tượng ngôi sao nào cả. Chính là trong một lần ngẫu nhiên trao đổi với độc giả, có người đã nhắc tới ca khúc Truyền kỳ này, cô liền nghe thử, nghe xong đã bị giai điệu trong trẻo, đầy tình cảm này thu hút. Mặc dù bài hát này cho đến giờ cô vẫn không thể hát được từ đầu đến cuối, nhưng tâm hồn cô đã lạc vào thế giới bồng lai tiên cảnh ấy vô số lần!

    Nghe tiếng hát trong trẻo truyền lại từ phòng khách, tâm trạng Lãnh Tử Tình thật tốt, khe khẽ ngâm nga theo. Mang theo niềm vui như thế, cô nhanh chóng đập hai quả trứng gà, thái nhỏ hành, đánh cùng bột mì… Hai chiếc bánh trứng hành băm khiến người ta thèm nhỏ dãi hoàn thành xong. Lãnh Tử Tình tắt lửa, bưng hai chiếc bánh ngon tuyệt, đưa lên mũi, cúi đầu hít lấy mùi thơm, nhắm mắt hòa mình trong cảm xúc:

    “Nhớ anh khi anh ở chân trời,

    Nhớ anh khi anh ở trước mắt,

    Nhớ anh khi anh ở trong tâm trí em,

    Nhớ anh khi anh ở trong trái tim…”

    Khi tình yêu đến đoạn sâu sắc, Lãnh Tử Tình dường như thấy món bánh trứng vui vẻ nhảy vào trong miệng mình… Một tiếng cười trêu chọc vang lên. Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở bừng mắt, sợ tới mức giật bắn mình, suýt chút nữa để nghiêng làm rơi mất tác phẩm trong tay cô…
     
  12. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 24

    Ngày 3 tháng 1 – Bánh trứng

    Một tiếng cười trêu chọc vang lên. Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở bừng mắt, sợ tới mức giật bắn mình, suýt chút nữa để nghiêng làm rơi mất “tác phẩm” trong tay cô… Chiếc khay đựng bánh trứng kia ở giữa không trung chông chênh qua lại, chỉ một chút nữa sẽ đổ ụp xuống. Nói thì chậm nhưng xảy ra lại rất nhanh, một cánh tay mạnh mẽ nhanh chóng tiếp qua, vững vàng đỡ được chiếc khay đang chuẩn bị tiếp đất, hai chiếc bánh cũng nhờ thế mà qua được “cuộc phiêu lưu”, trở về yên ổn giữa khay.

    Cổ… Cổ Dương? Anh ta không có ra khỏi nhà?!

    “Tử Tình, tuy rằng giọng hát của em không được êm tai lắm, nhưng mà hương vị của chiếc bánh này thực sự là rất ngon!” Cổ Dương nghiêng người dựa ở cạnh cửa, trong ánh mắt tràn đầy ý cười, nhưng lại hất hất đầu, nhìn chằm chằm vào hai chiếc bánh ở giữa khay.

    Lãnh Tử Tình đột nhiên ngộ ra, tên này đang muốn cướp đồ ăn của mình! Sao có thể như vậy được?! Chưa nói tới ngày hôm qua anh ta thì được ăn cơm do cô làm, mà chính cô thì toàn bộ những gì ăn được đều đã bị nôn ra hết. Bây giờ, người đang đói khát phải là cô chứ! Cô nhanh chóng vươn tay lấy lại chiếc khay bánh, nhưng phát hiện Cổ Dương căn bản không hề có ý muốn buông lỏng tay. Vì thế hai người cùng giữ chiếc khay đồ ăn một lúc, cứ như vậy giằng co qua lại.

    Lãnh Tử Tình thử dùng thêm sức, nhưng đều phí công vô ích. Cô giả bộ cười nói: “Cổ Dương, anh mới ra ngoài về à? Có phải là buổi trưa định ra ngoài ăn không?”

    Cổ Dương bỗng buồn cười nhìn vẻ hài hước của cô: “Em đùa gì vậy? Anh vừa mới rời giường, ngày hôm nay cuối cùng mới khôi phục được hết bị chênh lệch múi giờ! Bánh này để cho anh có bữa ăn ngon trước đi, em lại làm lại cái khác!”

    Hai tay đột nhiên bị hẫng, Lãnh Tử Tình bất lực nhìn Cổ Dương đoạt đi món ngon. Trời đất ơi! Sao lại có người như vậy chứ?! Anh ta sao có thể cướp mất đồ ăn của cô! Lãnh Tử Tình nhanh chóng chạy ra phòng ăn nhìn, hay thật! Cổ Dương đã bắt đầu thưởng thức món ăn ngon của cô rồi, vừa ăn còn vừa nhắm mắt, lắc lắc đầu, tấm tắc khen ngợi. Lãnh Tử Tình không khỏi nắm chặt tay thành nắm đấm, căm giận quay trở vào phòng bếp. Hít một hơi thật sâu, mình nhịn! Bánh mỳ, sẽ có! Cổ Dương, rồi sẽ đi! Cố lên! Cô nhanh chóng đập một quả trứng, dừng một chút, lại đập thêm một quả nữa. Nhỡ đâu cái tên kia lại cướp đồ ăn của cô tiếp thì sao, không phải là cô sẽ chết đói à. Không lâu sau, Lãnh Tử Tình đã làm xong thêm bốn chiếc bánh trứng mới. Lúc này, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, cầm lấy đôi đũa, ăn luôn ngay ở trong bếp. Nhưng vì quá nóng vội mà bỏng cả đầu lưỡi. Quỷ tha ma bắt! Sao lại xui thế này chứ!
    “Tử Tình? Có sao không vậy?” Đúng lúc này, tiếng Cổ Dương trùng hợp lại vang lên từ phía sau.

    “A, không sao!” Lãnh Tử Tình hận không thể cắn đứt lưỡi mình luôn, ngu ngốc! Cô đành phải ủ rũ bê khay bánh trứng đi ra phòng ăn.

    Lãnh Tử Tình bất lực nhìn Cổ Dương ngay cả thổi cũng không thổi, ăn ngay lập tức, trong lòng nguyền rủa sao mà anh ta không bị nóng bỏng lưỡi luôn đi?!

    “Em không ăn à?” Cổ Dương ăn xong chiếc bánh thứ tư, vẫn chưa có ý sẽ dừng lại, tiếp tục cầm thêm một chiếc nữa.

    Mắt thấy bánh trứng của cô sắp sửa bị ăn sạch, Lãnh Tử Tình vội vàng nói: “Ăn chứ!”

    Không chút do dự cầm lấy chiếc bánh cuối cùng, Lãnh Tử Tình bắt đầu ăn như hổ đói. Làm gì còn thời gian để ý đến đầu lưỡi mình như thế nào, hiện tại chỉ có cơn đói cồn cào, tất cả đều là phù du hết!

    Cổ Dương buồn cười nhìn Lãnh Tử Tình, đột nhiên phát hiện cô gái nhỏ này thật thú vị. Ở bên cạnh cô đều luôn xuất hiện những chuyện kỳ lạ, hơn nữa, cô còn rất kiên cường và nghiêm túc làm việc chăm chỉ! Nhất là, tay nghề nấu ăn của cô thực sự quá tốt! Anh đang nghĩ có khi trong khoảng thời gian về nước này sẽ ở nhà Lôi Tuấn Vũ ăn chực luôn. Khóe miệng không kìm được khẽ nhếch lên, mà ngay chính bản thân anh cũng không hề hay biết…

    Truyện còn rất dài các bạn có thể đọc ThichTruyen.VN để đọc full truyện
     
  13. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 25

    Ngày 3 tháng 1 – Phiên bản giọng nam

    “Em thích bài Truyền kỳ này của Vương Phi à?” Ăn uống no nê xong, Cổ Dương nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, thuận tay lật giở xem cuốn sách gần đó. Đời sống tinh thần của Lôi Tuấn Vũ bình thường thật là phong phú, quyển sách này hình như là viết về triết học.

    “Anh cũng biết bài này? Xem ra là tôi thực sự lạc hậu rồi!” Lãnh Tử Tình lắc đầu cười. Ngay cả một đại nam nhân thế này cũng biết. Ai! Có phải là cô đã ru rú ở nhà quá lâu rồi không?!

    “Chẳng qua là có nghe qua chút thôi! Vương Phi thể hiện quả thực rất hay, nhưng anh giới thiệu em nên nghe thử phiên bản giọng nam, sẽ có một cảm nhận hoàn toàn khác.” Cổ Dương vui vẻ nói.

    “A? Còn có phiên bản giọng nam sao?” Lãnh Tử Tình kinh ngạc mở to mắt.

    “Ha ha!” Cổ Dương cười khẽ, xem ra cô thật sự không theo dõi tin tức của các ngôi sao. Tin tức này thực ra đã không còn là tin mới gì nữa. “Truyền kỳ” nguyên bản chính là giọng nam, chẳng lẽ cô không biết sao?

    “Em có thể đi hỏi Vũ, cậu ta mà hát, chỉ sợ là em sẽ yêu ngay cậu ta luôn!” Vẻ mặt Cổ Dương cường điệu, thần bí nhìn cô.

    “Tuấn Vũ? Hát á? Tuấn Vũ mà cũng hát sao?” Lãnh Tử Tình không thể tin được, nhìn anh cảnh giác, như thế nào mà lại cảm thấy như anh ta đang trêu chọc cô chứ.

    “Ha ha, anh không lừa em đâu! Giọng hát của Vũ quả thực là rất êm tai! Được rồi, Tử Tình, buổi tối anh sẽ về ăn cơm. Nhớ để phần cho nhanh nhiều vào nhé.” Cổ Dương nói xong, đứng lên mặc áo khoác, vẫy vẫy tay liền rời đi.

    Lãnh Tử Tình đứng nghệch ra, nghiêng đầu tưởng tưởng bộ dáng Lỗi Tuấn Vũ hát “Truyền kỳ”. Nhất thời, cả người rùng mình, ôi trời! Lạnh thật! Anh ta lại hái bài này sao? Rõ ràng nhiệt độ trong phòng rất ấm, nhưng không hiểu sao cả người Lãnh Tử Tình đều muốn run. Đùa cái gì chứ?! Nghĩ đến việc anh ta sẽ hát, cô giống như là đứng ngoài trời giữa mùa đông bị người ta dội một xô nước vậy, lạnh từ đầu đến chân.

    Hôm này thời gian khá dư dả, Lãnh Tử Tình có thể tĩnh tâm bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết mới. Ý tưởng truyện này là cô đột nhiên nảy ra. Chính mình sẽ là nhân vật chính của truyện, “365 ngày hợp đồng hôn nhân”. Có thể đem những điều chính bản thân mình đã trải qua viết lại, có lẽ là cũng rất có yếu tố ly kỳ đi. Nhưng mà cô vẫn nên cẩn thẩn, ít nhiều “gia công chế biến” thêm một chút, vì cô cũng khá lo lắng, sau một năm nữa khi cuốn sách xuất bản, nhỡ đâu có thể sẽ có người nào đó đi tìm tòi, bới móc. Nếu vậy không phải là kết cục của cô sẽ thảm lắm sao?! Ha ha, vì vậy ở phần giới thiệu vắn tắt, cô không quên bổ sung thêm một câu: Câu chuyện này hoàn toàn chỉ là hư cấu, bất kỳ sự giống nhau nào cũng đều chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên!

    Đang viết, biểu tượng hình chiếc đầu của Quyên Tử bỗng nhấp nháy không yên.

    Quyên Tử: Tử Dạ, có đấy không? :( Sao cậu không cho mình biết số điện thoại di động của cậu chứ, làm mỗi lần mình tìm cậu đều mệt muốn chết, thật đấy…


    Quyển Tử liên tiếp gửi đi vô số biểu tình, từ lo lắng, sốt ruột, cho đến nổi điên. Lãnh Tử Tình rốt cuộc cũng tốt bụng trả lời: Cậu cần làm gì thì làm đi, gửi cho cậu này…

    Quyên Tử lập tức liền vui vẻ phát ra biểu tượng kinh ngạc, cô chưa từng tưởng tượng rằng Tử Dạ sẽ trả lời tin nhắn của mình vào ban ngày. Đây thực sự đúng là phá lệ lần đầu tiên. Tử Dạ bình thường đều chỉ online vào buổi tối.

    Lãnh Tử Tình: Cậu xem có phù hợp hay không. Mình đã cố gắng hết sức rồi! Nếu còn không phù hợp nữa thì cậu cũng chỉ có thể tự mình chỉnh sửa thôi.

    Lãnh Tử Tình bày ra vẻ cậu tự xem đi. Cô sẽ không làm lại vụ này. Nếu đối phương mà không hài lòng, cô sẽ không làm lại nữa.
    Đầu kia trầm mặc thật lâu, hồi sau phát ra một biểu tình ôm hôn! Lãnh Tử Tình mỉm cười, xem ra ngày mai trên trang web sẽ thấy nổi lên hình tượng nữ nhân vật hoạt hình mới, một cô gái xinh đẹp với chiếc bình hoa tương xứng, bộ váy áo không cổ và hình hoa văn bên má sẽ làm điên đảo thị trường phụ kiện đang thịnh hành.
     
  14. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 26

    Ngày 3 tháng 1 – Phát hiện nho nhỏ

    Lãnh Tử Tình mỉm cười, xem ra ngày mai trên trang web sẽ thấy nổi lên hình tượng nữ nhân vật hoạt hình mới, một cô gái xinh đẹp với chiếc bình hoa tương xứng, bộ váy áo không cổ và hình hoa văn bên má sẽ làm điên đảo thị trường phụ kiện đang thịnh hành.

    Quyển Tử: May mà có cậu! Tử Dạ, lần này cậu kiếm bộn rồi!

    Lãnh Tử Tình khiêm tốn gõ lại trả lời: Chỉ cần cậu không dọa bị sa thải đã là phúc đức cho mình lắm rồi!
    Ha ha, dù thế nào thì hoàn thành được công việc này giúp Quyên Tử, Tử Tình vẫn có chút cảm giác thành tựu. Bỗng nhiên lại nghĩ đến Elaine. Nhìn biểu tượng nick của anh đang sáng, nhưng Lãnh Tử Tình lại không có dũng khí dám vào chào hỏi. Cô vẫn chưa xác định được mình có thể đảm nhận được chức vụ kia hay không. Nếu cô đề nghị được làm ở nhà, không cần phải tới cơ quan, chẳng biết anh có thể đồng ý không? Vì cô cũng không biết là Lôi Tuấn Vũ có cho phép mình đi làm hay không nữa. Hoặc, thậm chí Lôi Tuấn Vũ có cho phép cô đi làm, nếu vậy cô làm gì chẳng lẽ anh ta lại không biết? Nên như thế nào đây?

    Luôn luôn sống yên lặng, cô thực sự không muốn cho Tuấn Vũ, cũng không muốn cho mọi người biết thân phận bí mật này của mình. Chính là bút danh nổi tiếng trên mạng của cô, Tử Dạ. Phụ nữ không phải vì xinh đẹp mà đáng yêu, mà bởi vì đáng yêu nên mới xinh đẹp. Cô hy vọng trong cuộc đời này sẽ gặp được một người đàn ông yêu cô vì chính bản thân cô, chứ không phải là vì những phù hoa hào nhoáng bên ngoài. Nhưng cô biết, người này tuyệt đối không phải là Lôi Tuấn Vũ. Chỉ nghĩ đến sở thích của hắn với phụ nữ cô đã muốn ói… Tên đàn ông này sao mà lại không biết kiềm chế ham muốn một chút chứ. Thực sự là không xem cô là người ngoài chút nào! Ai! Bộ mã đẹp trai thì cũng để làm gì đâu?! Trong lòng Lãnh Tử Tình khinh bỉ. Chú ý chương sau có một vài cảnh thuộc thể loại truyện ngôn tình sắc các bạn nhé!

    Lúc Cổ Dương quay trở lại, cứ nghĩ rằng Tử Tình đã chuẩn bị xong hết bữa tối cho anh rồi. Nhưng tìm đi tìm lại hết từ nhà bếp đến phòng ăn, một chút dấu hiệu khói lửa, đồ ăn cũng không thấy, trong lòng không khỏi tự hỏi: chẳng lẽ cô gái nhỏ này đi ra ngoài rồi?

    Vài bước chân đã lên tới lầu hai, Cổ Dương dán sát lỗ tai lên cánh cửa, không nghe thấy tiếng động gì cả. Chẳng lẽ thật sự là không có nhà? Thử gõ gõ cửa, vẫn không thấy có tiếng trả lời. Mà bởi vì anh chạm vào, cánh cửa lại hơi nhẹ nhàng bị mở ra. Ánh mắt lướt qua bức tường bằng kính dày, rơi xuống một người phụ nữ đang nằm nghiêng ngủ say, tay vẫn ôm một chiếc máy tính. Rõ ràng là chơi máy tính xong rồi ngủ thiếp đi. Ha ha, cô gái nhỏ này còn đảo lộn giờ giấc hơn cả anh nữa. Đây là kiểu ngủ gì vậy?! Lại nhìn cái tư thế ngủ kia, haizzz! Không có một chút hấp dẫn nào, cằm đã rơi xuống tận giường, mà cơ thể vẫn còn thẳng tưng. Cổ của cô không bị vẹo mới là lạ!

    Vốn đã định đóng cửa lại mặc kệ cho cô ngủ, nhưng lại nghĩ đến tay nghề nấu ăn của cô, Cổ Dương vẫn phá lệ đi vào trong, bước đến định đánh thức cô dậy. Ít nhất bây giờ cũng đã đến giờ ăn tối rồi, anh từ chối đối tác mời ăn cơm, vội về nhà, không phải là để xem cô ngủ nha.

    Đột nhiên văn bản trên máy tính lướt qua tầm mắt, hấp dẫn sự chú ý của anh, anh nhanh chóng đọc qua vài dòng. Lông mày không khỏi nhướn lên. Cô gái nhỏ này đang làm cái gì vậy? Sao mà đọc đoạn văn này anh lại có cảm giác quen quen. Nhất là trong đó còn nhắc đến một nhân vật bị nghi ngờ là trộm nên bị đánh nhầm, sao lại có cảm giác đang nhìn thấy bản sao của mình thế nhỉ. Cổ Dương bất giác đưa tay chạm vào vết sẹo bên má mình. Nháy mắt, anh liền hiểu ra, cô ấy đang viết truyện. Văn phong rất tốt, rất hấp dẫn. Hình tượng của chính mình dưới ngòi bút của cô còn thật sống động. Ít nhất cô miêu tả anh là một người đàn ông cao lớn, đẹp trai, thân thủ phi phàm, khiến anh trong lòng nở từng khúc ruột! Xem ra, cô gái nhỏ này coi như còn có khẩu vị tốt. Cái tên Lôi Tuấn Vũ kia trong mắt cô còn chưa ở mức chấp nhận được!
     
  15. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 27

    Ngày 3 tháng 1 – Nữ đầu bếp nhỏ

    Xem ra, cô gái nhỏ này coi như còn có khẩu vị tốt. Cái tên Lôi Tuấn Vũ kia trong mắt cô còn chưa ở mức chấp nhận được! Bên môi vẫn nở nụ cười đắc ý, Cổ Dương lay Lãnh Tử Tình, đánh thức cô tỉnh giấc.

    Mơ mơ màng màng mở mắt, Lãnh Tử Tình phút chốc kéo chăn lên trước ngực. Trời đất! Sao mà cô lại luôn thức dậy trong tình huống như thế này! Cổ Dương… vào phòng của cô làm cái gì vậy?! Lãnh Tử Tình nhanh chóng nhìn xuống kiểm tra quần áo trên người mình.

    Cổ Dương buồn cười nhìn biểu tình khoa trương kia của cô. Không lẽ cô lo lắng anh sẽ có hành động khiếm nhã gì với cô hay sao chứ? Ha ha! “Anh chỉ muốn nhắc em là đã đến giờ làm bữa tối rồi thôi. Nửa tiếng, anh chỉ có thể chờ thêm nửa tiếng nữa thôi đấy!”

    Cổ Dương liếc mắt nhìn cô khư khư lấy tay ôm ngực, khẽ lắc đầu, dáng người kia của cô sao có khả năng khiến anh thấy hứng thú được chứ?! Mặc dù anh không giống Lôi Tuấn Vũ thích kiểu siêu “đại”, tuy nhiên ít nhất cũng phải ở mức khá được. Cô… Xì! Không dám đưa lời khen ạ!

    Lãnh Tử Tình ra sức lắc đầu, muốn quăng hết sự bực bội này đi! Trời ạ! Có lầm hay không vậy? Sao lại có thể cứ tự tiện ra vào phòng của phụ nữ như vậy chứ?! Có phải là bọn họ đều thật sự không coi cô là phụ nữ hay không?! Ôi trời!

    Lãnh Tử Tình ngửa mặt lên trời muốn hét to! Dù thế nào thì cô cũng là con gái, cũng tự cảm thấy là một cô gái có chút tư sắc, nhưng mà… Ở trước mặt những người đàn ông xuất sắc như bọn họ, cô như thế nào lại trở thành một con vịt nhỏ xấu xí! Con vịt nhỏ xấu xí cũng chẳng sao, nhưng không những thế còn bị coi như vặt vãnh. Lôi Tuấn Vũ thì lấy cô làm lá chắn, còn Cổ Dường thì xem cô thành nữ đầu bếp!

    A… Lãnh Tử Tình kêu gào không ra tiếng. Vơ chiếc gối giơ lên cao, đang muốn ném mạnh ra hướng cửa, Cổ Dương bất ngờ lại thò đầu trở lại, hiếu kỳ nhìn động tác của cô: “Em còn ở trên giường làm gì nữa vậy?”

    Lãnh Tử Tình lập tức quăng chiếc gối đang ở trên cao lên rồi bắt lại, cười cười nói: “A, tôi làm vài động tác vận động ý mà, sẽ rời giường ngay đây!”

    Cổ Dương nhíu mày khó hiểu, rút đầu về. Lãnh Tử Tình lúc này mới thở phào nhẹ nhõm! Cô nha, đúng là chịu đủ loại uất ức! Làm sao mà thậm chí đến tự do phát tiết cũng không có?! Rốt cuộc thì khi nào Tuấn Vũ và Cổ Dương mới rời đi?! Cô không thể ngày nào cũng bị có người sai vặt được!

    Lãnh Tử Tình đeo tạp dề lên, ngơ ngác đứng giữa phòng bếp, cô thực sự không có tâm trạng nấu ăn. Nấu cái gì đây? Công việc nguyên bản vốn vui vẻ này, bởi vì một người nên đã trở thành chẳng còn vui vẻ gì cả. Xem xét thức ăn trong tủ lạnh, sau hai ngày đã không còn đồ gì dự trữ. Haizzz!

    Ăn cái gì tốt hơn nhỉ? Cô tiện tay lấy ra vài củ khoai tây. Âm hồn không tan lúc này vừa thời xuất hiện phía sau, giọng nói trầm ấm vang lên hỏi: “Định làm món gì vậy?”

    Lãnh Tử Tình bây giờ đã có thể hoàn toàn thích ứng với thói quen bất ngờ xuất hiện của anh ta! Cũng không xoay người lại mà chán nản trả lời: “Bánh khoai rán.”

    Tiếng nói đằng sau rất rõ ràng đưa ra tuyên bố: “Không ăn!”

    “À.” Thật tốt quá! Tinh thần Lãnh Tử Tình lập tức khôi phục, vậy cô sẽ ăn một mình.

    Tuy nhiên, tiếng nói của Cổ Dương vẫn tiếp tục vang lên: “Không phải buổi trưa hôm nay đã ăn bánh trứng rồi sao? Bánh khoai đầy dầu mỡ không tốt cho thân thể đâu! Em không có món nào khác để làm à?”

    Lãnh Tử Tình đã gọt được một nửa củ khoai tây bỗng dưng khựng lại, con dao trên tay mắc kẹt trong củ khoai. Anh ta có quyền gì mà ra lệnh cho cô chứ?! Cô không phải là người giúp việc trong nhà có được không?! Cô sẽ ăn bánh khoai tây, chứ không còn cái gì để ăn nữa? Anh ta lại không có mua đồ gì mang về! Ách, Lãnh Tử Tình bỗng nhạc nhiên. Sao cô lại đổ lỗi cho anh ta chứ? Anh ta chẳng qua chỉ là khách thôi mà, cũng không phải… Ôi trời! Mối quan hệ này tự dưng có chút loạn rồi! Ai! Không biết là kiếp trước cô có nợ gì Lôi Tuấn Vũ không nữa! Hợp đồng thì hợp đồng, cô đồng ý! Nhưng mà hợp đồng không có viết lại còn xuất hiện thêm một nhân vật Cổ Dương này, còn muốn sai bảo cô nữa! Trời ạ!
     
  16. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 28

    Ngày 3 tháng 1 – Bữa tối

    Hợp đồng thì hợp đồng, cô đồng ý! Nhưng mà hợp đồng không có viết lại còn xuất hiện thêm một nhân vật Cổ Dương này, còn muốn sai bảo cô nữa! Trời ạ! Buổi tối hôm nay nhất định phải xem xét lại hợp đồng một chút, dò lại xem Lôi Tuấn Vũ có vi phạm điều khoản nào không!

    “Cổ Dương, rất xin lỗi anh, nhưng nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh thực sự không còn gì, nếu như anh không thể chấp nhận món này, vậy thì gọi đồ ăn ngoài đi vậy.” Lãnh Tử Tình khéo léo nhắc nhở anh ta rằng vẫn còn có sự lựa chọn khác.

    “Ha ha, mấy thứ rác rưởi đó cũng có thể ăn được sao? Để anh qua xem!”

    Thân hình cao lớn chen vào phòng bếp, Lãnh Tử Tình đột nhiên cảm thấy một áp lực ập đến. Anh ta đi vào khiến cho không gian này dường như trở nên thiếu nhỏ bé.

    Cổ Dương mở tử lạnh ra xăm soi, ánh mắt quét một lượt, quả thực là không có gì khả dĩ có thể ăn được. A, ngày mai nhất định phải mua nguyên liệu nấu ăn về nhiều một chút.

    “Thôi thế đi vậy! Có gì ăn nấy!” Cổ Dương chỉ chỉ củ khoai tây trong tay Lãnh Tử Tình, sau khi nói xong ánh mắt dừng lại trên đó.

    Lãnh Tử Tình nhìn theo ánh mắt anh, lập tức nhấc con dao đang cắm sâu trong củ khoai tây lên, xấu hổ nói: “Có vết lõm sâu nên tôi nạo nó ra.”

    Cổ Dương cười khẽ, khóe miệng giống như châm chọc cô giấu đầu lòi đuôi. Thân hình cao lớn chậm rãi rời khỏi phòng bếp, trước khi đi ra còn không quên để lại một câu: “Thời gian không còn nhiều lắm đâu, em cố lên!”

    Lãnh Tử Tình thở dài, không thèm chấp nhặt với anh ta. Sớm hay muộn thì cô cũng phải ăn cơm, so đo với anh ta làm gì! Nghĩ như vậy xong, tâm trạng buồn bực của Lãnh Tử Tình dần dần bốc hơi hết, toàn bộ cơ thể bắt đầu thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

    Cổ Dương vừa ăn khoai tây vừa tán dương: “Tử Tình, ngon thật. Trước đây ở nhà em thường xuyên xuống bếp hả?”
    “Rất ít! Một năm tôi xuống bếp nấu ăn không tới vài lần.” Lãnh Tử Tình ăn ngay nói thật trả lời.


    “Gì cơ?” Cổ Dương ngạc nhiên, “Wow, em nhất định là thiên tài nấu ăn rồi!”
    Lãnh Tử Tình cười nhẹ: “Anh quá khen rồi, tôi làm gì được như vậy!”

    Cổ Dương không tiếc lời ca ngợi, tuy nhiên Lãnh Tử Tình một chút cũng không cảm thấy vui sướng, mấy lời khen của anh cô sớm đã không còn cảm giác! So với lần đầu tiên nghe được hôm qua, cảm giác tự hào đó giờ đã không còn nữa.
    Cửa lúc này chợt mở ra, cả người Lôi Tuấn Vũ mang theo hơi lạnh đi vào, trên vai còn điểm vài bông tuyết đọng.
    “Cậu thế nào?” Cổ Dương hỏi.
    “Không tồi.” Lôi Tuấn Vũ trả lời, ngạc nhiên khi thấy Cổ Dương vẫn còn trong nhà mình, lại còn đang ăn bữa tối. Đồ ăn Lãnh Tử Tình làm thực sự có sức hấp dẫn đến vậy sao? Anh không khỏi nhìn chăm chú cô gái kia không chớp mắt.

    “Cậu định ở lì trong nhà tôi bao lâu vậy? Đừng có lại nói là ở trong nước cậu không có nhà nhé, quỷ mới tin!” Lôi Tuấn Vũ tức giận nói

    Cổ Dương cợt nhả: “Mình đột nhiên phát hiện ra ở nhà cậu rất thuận tiện, vừa có đồ ăn, đồ uống ngon, lại còn được xem kịch vui miễn phí nữa, sao mà lại không ở? Trở về ngôi nhà trống rỗng kia của mình, lại một mình đối mặt với cô giúp việc người Philippines à?” Đột nhiên, Cổ Dương nghĩ tới một chuyện, liền hỏi: “Đúng rồi! Hôm nay có phải là câu quên mang gì đó về không vậy?” Một cái nháy mắt ra vẻ rất ám muội.

    Lôi Tuấn Vũ trừng mắt lườm anh, nói: “Cậu tự quan tâm chính mình đi! Tôi thấy cậu cũng không kém đâu!”
    Cổ Dương cười ha ha: “Mình không dám so với cậu, cảm ơn, ít nhất mình cũng có thể không cần nghĩ đến vấn đề này trong hai ba ngày!”

    Lôi Tuấn Vũ hiển nhiên không có tâm tình tán gẫu với Cổ Dương, đi thẳng lên lầu. Lãnh Tử Tình cúi đầu, giả bộ như chuyện gì cũng không nghe thấy. Cô đương nhiên hiểu được bọn họ đang nói về cái gì, có điều bọn họ dường như cũng để ý đến sự có mặt của cô, nên nói chuyện còn có vẻ mập mờ. Cứ thử tưởng tượng nếu cô không có mặt ở đây xem, dám chắc có khi tất cả các bộ phận trên người phụ nữ bọn họ đều đem ra bình luận rồi, mấy người đàn ông xấu xa! Lãnh Tử Tình lẩm bẩm trong lòng.
     
  17. xuanchuong

    xuanchuong Thành viên tập sự

    Tham gia:
    10/8/2019
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
     
  18. xuanchuong

    xuanchuong Thành viên tập sự

    Tham gia:
    10/8/2019
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
  19. xuanchuong

    xuanchuong Thành viên tập sự

    Tham gia:
    10/8/2019
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    thích
     
  20. dragonz1988

    dragonz1988 Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    6/1/2013
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    65
    Điểm thành tích:
    28
    CHƯƠNG 29

    Ngày 4 tháng 1 – Trứng ốp la

    Hôm nay là ngày thứ tư sau khi Lãnh Tử Tình đăng ký kết hôn. Sáng sớm, Lãnh Tử Tình đã rời giường. Cô phải thoát khỏi cuộc sống bị người khác coi như nữ đầu bếp này.

    Vì thế, cô dậy từ sớm, làm cho mình một quả trứng ốp la. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thế nào lại vẫn thiếu quyết tâm, bởi vậy vẫn làm thêm một quả nữa, haizzz! Ai bảo trong từ điển của cô toàn là những “khái niệm” lương thiện chứ!

    Tối qua cô đã có hẹn với Chu Nhân, hôm nay sẽ đi tắm suối nước nóng. Nhìn qua bầu trời một chút, khá là âm u, thời tiết thế này đi suối nước nóng quả là thích hợp.

    Chu Nhân là một trong những người bạn chơi sơ sơ của cô. Đều là mấy tiểu thư nhà giàu, cả ngày nhàn rỗi vui chơi. Mặc dù cô không thường xuyên tụ tập cùng bọn họ, nhưng thỉnh thoảng cũng có tham gia. Trong mắt cô, mình và mấy cô ấy tuy rằng đều có xuất thân giống nhau, nhưng tuyệt đối không phải là cùng một kiểu người. Mà ở trong mắt mấy tỷ muội đó của cô, cô chẳng qua chỉ là một người bạn đi cùng trầm mặc, ít nói mà thôi! Có cô cũng không thừa, mà vắng cô cũng không thiếu! Nếu ngẫu nhiên mà thiếu một người thì sẽ liền nghĩ đến cô. Ai mà thấy buồn chán, gọi một cuộc điện thoại, hỏi thăm đôi ba câu, xem như là một thành viên trong nhóm. Có những người thật thích tạo cho mình một vòng luẩn quẩn, nhất là người giàu có. Mấy cô bạn đó là như vậy.

    Sợ Cổ Dương thức dậy lại đi lên gọi cửa, để miễn bớt một vòng trình tự, Lãnh Tử Tình liền lấy trong túi ra một tập giấy nhớ, viết lên đó: Cổ Dương, tôi hẹn bạn đi ra ngoài, buổi chiều sẽ không về ăn cơm. Anh tự lo nhé!
    Còn lại, cô căn bản cũng không hề nghĩ gì đến Lôi Tuấn Vũ, bởi anh ta đã từng nói qua, buổi tối sẽ không về nhà ăn cơm! So với Cổ Dương, Lôi Tuấn Vũ giống như không khí, đơn giản chỉ là cùng tồn tại trong một không gian với cô mà thôi! Dán tờ giấy lên bàn, Lãnh Tử Tình chọn một chiếc áo khoác lông giữ ấm, cầm theo áo tắm và đồ bơi, sau đó ra khỏi cửa.

    Lôi Tuấn Vũ rời giường như thông lệ, xuống phòng Cổ Dương gõ cửa, không thấy có tiếng trả lời. Đẩy cửa ra xem thì phát hiện người kia vốn đã không có nhà. Sớm như vậy đã đi ra ngoài rồi?

    Điện thoại kết nối xong, Lôi Tuấn Vũ hỏi thẳng vào vấn đề: “Cậu chết dí ở đâu vậy?”

    “Ha ha, Vũ à! Một người bạn rủ mình tham gia buổi party. Cậu không ngại thì cũng tới đây đi, có vẻ rất thú vị.” Giọng nói Cổ Dương trong điện thoại vô cùng vui vẻ.

    “Đúng không vậy, cảm ơn lòng tốt của cậu! Tôi không thấy hứng thú!”

    “Oh? Cậu cũng đừng coi thường buổi party lần này. Nói không chừng sẽ giúp cho Kiêu Dương của cậu thu lợi được không ít đâu!” Cổ Dương tiếp tục dụ dỗ nói.

    Trầm mặc một lúc lâu sau, Lôi Tuấn Vũ hỏi: “Party gì vậy? Tổ chức ở chỗ nào?” Thương nhân làm sao lại có khả năng bỏ qua một cơ hội kiếm tiền nào đó…

    Tắt điện thoại, khóe miệng Lôi Tuấn Vũ nhếch lên coi thường. Cái gì mà party chứ! Đúng là mấy người có tiền nhàn rỗi, không có trò gì chơi! Lại còn gọi là tiệc gặp gỡ cái gì nữa! Mấy ông già đại gia này đang thiếu đàn bà sao?! Chẳng qua là kiếm cớ, tìm cho mình một cái lý do hay ho! Lôi Tuấn Vũ mỉa mai nghĩ. So với bọn họ, anh vẫn còn thanh cao chán! Lôi Tuấn Vũ anh muốn tìm phụ nữ thật quá đơn giản, cũng chưa bao giờ phải che dấu mình thích nhất thể loại “ba vòng tiêu chuẩn”! Thay người yêu như thay áo mọi người cũng đều biết. Thử hỏi có người phụ nữ đứng đắn nào lại đến mấy buổi gặp gỡ hẹn hò kiểu này chứ?! Còn anh vừa đúng lúc hiện giờ đang thiếu một cái bạn giường, không ngại đi tìm một người, nhân tiện kiếm về mấy hợp đồng làm ăn luôn!

    Đang định ra ngoài, đi ngang qua phòng ăn, một tờ giấy nhắn nhỏ màu vàng thu hút sự chú ý của anh. Trên đó là dòng chữ viết tay đậm nét, Lôi Tuấn Vũ không khỏi nhíu mày, chữ của Tử Tình lại phóng khoáng như vậy sao? Nhìn thế nào cũng không ra là chữ của phụ nữ! Kỹ năng có thể đem so với thư pháp gia!

    Lời nhắn này là dành cho Cổ Dương, còn có đĩa trứng ốp la kia nữa. Ánh sáng chiếu vào màu vàng óng, lại thêm màu trắng kem của lòng trắng trứng, rất hấp dẫn! Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ giật giật, yết hầu trượt xuống, cô gái kia! Vậy mà đi làm đồ ăn cho người đàn ông khác, sao lại không nghĩ đến việc làm cho chồng mình ăn chứ! Không hiểu một cơn tức giận từ đâu sinh ra, Lôi Tuấn Vũ đơn giản đặt mông ngồi xuống, bưng chiếc đĩa nhỏ lên ăn…

    HẾT CHƯƠNG 29

    Truyện còn rất dài mà mình thì không có thời gian online suốt nên các bạn muốn đọc full bộ này thì vào link này nhé: http://thichtruyen.vn/truyen-ngon-tinh/365-ngay-hon-nhan
     

Chia sẻ trang này