Dậy mau! Dậy mau! Nhà cháy kìa!" Bị đánh thức dậy bằng một giọng nói lạ hoắc, tôi vùng dậy. Nhanh lên! Nhanh lên! Phải dậy thôi! Phải tỉnh dậy! Đây là những từ mà tôi động viên mình khi còn đang trong giấc nồng. Tôi lao qua các căn hộ, đánh thức các con và cháu tôi, lúc này chúng đang ngủ say. Câu thông báo cháy của người đàn ông nọ vang lên rất đúng lúc và kịp cho cả nhà tôi lao ra ngoài an toàn. Vào buổi sáng của buổi lễ tạ ơn lạnh giá ấy chồng tôi - Bobby, hai trong số ba đứa con lớn của tôi, người anh sinh đôi của chồng tôi và hai đứa cháu của anh ấy đã kịp chạy thoát ra ngoài và ôm nhau nhìn ngọn lửa thiêu cháy rụi căn hộ và nhà hàng của chúng tôi. Trời hừng sáng, tất cả chỉ còn là đống gạch vụn đen nhẻm. Nhưng may sao, cả nhà chúng tôi vẫn còn sống. Ai đã đánh thức chúng tôi? Làm sao chúng tôi có thể nói tiếng cảm ơn người đó? Khách sạn có 124 phòng kế nhà hàng chúng tôi, và khách sạn này cũng có một phần hùn của vợ chồng tôi lại không bị tổn hại gì cả. Cô tiếp tân, cho biết: lúc đầu cô ta không phát hiện ngọn lửa, nhưng rồi chợt thấy một người đàn ông lái chiếc xe tải chở hàng dừng lại ngay giữa con đường cao tốc, rồi ông ta chạy vào phòng tiếp tân bảo cô gọi điện ngay đến PCCC. Nói xong ông ta lao đi từng phòng gõ cửa đánh thức mọi người dậy. Người đàn ông đó là ai nhỉ? Chúng tôi hỏi hết mọi người - các anh chữa cháy, các chú cảnh sát, và cả các khách trọ, nhưng chẳng ai biết mặt ông ta ngoại trừ cô tiếp tân. Chúng tôi đăng báo. Dĩ nhiên chúng tôi không tài nào trả ơn hết một nguời đã cứu hết mạng sống của cả gia đình chúng tôi, nhưng chúng tôi vẫn muốn được nói lời cám ơn. Các năm sau đó. cứ đến ngày lễ tạ ơn là chúng tôi lại đọc kinh cám ơn Chúa, cám ơn người đàn ông vô danh ấy và cầu nguyện sao cho chúng tôi gặp được ân nhân của mình. 75 năm trôi qua. Trong từng ấy năm, chúng tôi đã xây lại căn hộ và nhà hàng, rồi sau đó bán chúng và bán cả khách sạn kế bên. Chúng tôi trở thành thành viên tình nguyện của một nhóm du lịch qua các bang, và các nước khác để xây nhà thờ, ký túc xá và lều trại. Vào Giáng sinh 1994, vợ chồng tôi, ba đứa con và vợ chồng chúng nó cùng với chín đứa cháu nội ngoại tập trung tại nhà đứa con trai lớn. Một lần nữa chúng tôi, cả đại gia đình chúng tôi, cầu nguyện để tỏ lòng biết ơn đối với người đã cứu chúng tôi năm xưa, quả thật nếu không có người đàn ông đó thì chín đứa cháu nội ngoại của tôi sẽ không sao có mặt trên đời này. Chúng tôi cầu nguyện cho ông ta được nhiều ân huệ và cầu mong có một ngày gặp được ân nhân. Vài ngày sau đêm Chúng sinh, hai vợ chồng tôi gặp Ray Horton, thợ mộc đồng thời là nhóm trưởng nhóm chúng tôi đang lái chiếc xe tải chở hàng. Ông Ray mời chúng tôi đến nhà uống cà phê và chúng tôi bắt đầu trao đổi cho nhau nghe về những kinh nghiệm sống và cho biết chỗ ở và công việc làm ăn ngày trước. ông Ray cũng cho biết về dãy nhà ở Portland, Texas những năm 1969 và 1970. Nghe thấy Portland, chúng tôi cũng cho ông biết ngày xưa chúng tôi có một nhà hàng và khách sạn. Nghe đến đấy, ông Ray quay qua vợ mình nói: “này em có nhớ trận cháy mà anh kể ở cái khách sạn đó không?" Cùng lúc đó, chẳng hẹn mà gặp, Bobby và Ray hiểu ra rằng: khách sạn mà Ray đề cập chính là khách sạn của chúng tôi. Hai người đàn ông đứng lên, nhìn nhau và bắt đầu khóc rồi họ ôm lấy nhau. Tất cả chúng tôi ôm nhau và khóc, chúng tôi biết rằng chúng tôi đã tìm được ân nhân cứu sống chúng tôi cuối cùng, sau 75 năm, chúng tôi cũng đã nói được lời cám ơn với vị ân nhân giấu tên. (Sư u Tầm )
Ðề: Ân Nhân ! Cái đáng quý ở đây là gia đình nọ 75 năm mà vẫn nhớ ơn người đã cứu mình và mang cái ơn chịu ân nhân đi làm việc thiện cho đời. Có nhiều người ở Mỹ họ không nhớ điều đó, sống rất ích kỷ. L cũng có người có thể gọi là ân nhân. Ngày đó nhà L rất nghèo, đi du học mẹ không có tiền gì cho mang đi để mua đồ dùng học tập v.v... Có một bác người Mỹ hay nói chuyện với L qua mạng, chưa gặp mặt nhau bao giờ, gửi cho L một cái máy tính. Nhờ có cái máy tính đó mà L không phải đội trời tuyết bão bùng ra thư viện viết luận. Cảm thấy may mắn hơn các bạn rất nhiều. Cái thời 2004 thì mua laptop cũng khá khá. Thế mà một người chả quen biết tặng mình một món quà quý đến thế. Thế rồi đến Lễ Tạ Ơn hay bất kỳ lễ nào bác ấy đều gửi quà đến KTX cho L. Sinh nhật L bác gửi tiền cho. Bác chỉ nói là:"pass it on." Bác ấy có bảo đi học rồi sau về VN giúp cho nước nhà. Câu nói đó L vẫn nhớ mãi. Nhưng học xong L lại ở Mỹ.
Ðề: Ân Nhân ! L vẫn đang giúp từ xa. Bây giờ mọi thứ thay đổi nhiều nên không nhất thiết phải ở VN mới giúp được.
Ðề: Ân Nhân ! MÌnh có cô em sinh đôi, mình đi học, cô ấy đã đi làm công nhân, mình thì khi đỗ cao đẳng, BM ko muốn cho đi học nênko cho đi, mình phải vay tiền để đóng học đầu năm, sau đó thì BM mình cũng cho tiền đóng học nhưng các chi phí khác thì hầu như ko cho, cô em thì thỉnh thoảng lại cho, đi lấy chồng vần gửi về cho tớ!! Bây h tớ lấy chồng, kinh tế của tớ hơn cô ấy nhiều khi muốn giúp cũng phải giấu chồng, mình từng bảo: ko có nó em ko có ngày hôm nay! Chồng thì bảo ơn đó ơn cả đời nhưng đúng là như thế!!! Bây h và cả sau này nữa, tớ luôn nghĩ là mình đã mang ơn cô ấy rất nhiều!!!
Ðề: Ân Nhân ! Câu chuyện hay nhưng các mốc thời gian có vẻ không chuẩn khi sự việc xảy ra, cô áy đã có 3 đứa con, ít ra cũng 23-24 tuổi. 75 năm sau, cô ấy 98-99 ??? Mà cả 4 cụ đều sống được đến tuổi đó thì phải nói tuổi thọ của dân Mỹ đỉnh thật!