Bé gái 8 tuổi bị nhốt giữa rừng gần 4 năm

Thảo luận trong 'Tin tức' bởi yenhoa, 23/5/2005.

  1. yenhoa

    yenhoa Thành viên chính thức

    Tham gia:
    29/9/2004
    Bài viết:
    201
    Đã được thích:
    30
    Điểm thành tích:
    28
    Bé gái 8 tuổi bị nhốt giữa rừng gần 4 năm


    Cháu Nông Văn Phương bé nhỏ như trẻ 1 tuổi.
    Khi sinh ra, bé không được vệ sinh sạch sẽ dẫn đến nhiễm khuẩn, người lở loét. Sợ em bị hủi sẽ lây lan sang mọi người nên gia đình để em sống bơ vơ một mình giữa rừng sâu, bữa đói bữa no. Đó là em Nông Văn Phương, con ông Nông Văn Giềng, ở xóm Nà Tàn, xã Nậm Ban, huyện Mèo Vạc, Hà Giang.

    Phương ở trong một túp lều nhỏ xơ xác nằm ở ven rừng cách nhà khoảng 200 m. 8 tuổi nhưng Phương chỉ nhỏ như đứa trẻ 1 tuổi do bị suy dinh dưỡng nặng, cháu cũng chỉ mới biết ngồi. Thân thể cháu toàn vảy nến, chằng chịt những mảng da khô rơi rụng quanh chỗ ngồi. Xung quanh là mùi hôi thối nồng nặc vì đã 4 năm qua cháu không được tắm rửa. Hằng ngày đến bữa ăn, mẹ cháu chỉ đưa cơm, nước ra để đấy cho cháu, cháu tự ăn và vệ sinh ngay tại chỗ. Khi mọi người đưa cháu gói bánh, cháu biết nói "xin" và ăn ngấu nghiến như chưa bao giờ được ăn. Điều đó cho thấy nhận thức của cháu vẫn bình thường như những đứa trẻ khác, chỉ có vấn đề về sức khỏe do bị cách ly, sống trong chiếc lều nhỏ chật hẹp, không được tiếp xúc với người xung quanh. Hằng ngày, cháu chỉ ngồi một chỗ hoặc lê quanh chiếc lều với chiếc chăn chiên rách nát.


    Túp lều đơn sơ của Phương.
    Theo như bố cháu kể lại, khi mới sinh ra Phương đỏ như bị bỏng, sau đó càng lớn lên da cháu càng đỏ hơn và có hiện tượng bị tróc vảy toàn thân. Đến khi cháu được 4 tuổi, dân làng đồn cháu bị bệnh phong hủi nên mọi người xa lánh cả gia đình cháu vì sợ bị lây. Bố mẹ cháu cũng sợ bệnh của cháu lây lan sang các em nên cuối năm 2002 đã mang cháu ra sống ở lán ngoài rừng. Bố mẹ cháu nói gia đình nghèo, không có điều kiện cho cháu khám chữa bệnh. Hơn nữa, một số người trong làng đều bảo cháu bị bệnh phong hủi không chữa được nên đưa cháu ra ở ngoài rừng để chờ chết. Một số người còn bảo bố mẹ cháu Phương đào hố đổ vôi bột để chôn cháu cho khỏi lây lan ra những người xung quanh, nhưng vì thương con, gia đình không nỡ làm như vậy.

    Cán bộ y sĩ Trạm y tế xã cho biết, do khi sinh ra cháu không được vệ sinh tắm rửa sạch sẽ, nên bị nhiễm khuẩn và dẫn đến bị bệnh vảy nến nặng, chứ không phải là bệnh phong hủi và khẳng định là bệnh này không lây. Nhưng vì sự kém hiểu biết của bố mẹ cháu và dân làng nên đã đẩy cháu nhỏ vô tội ra sống ở ngoài rừng đã gần 4 năm qua. Mùa đông cũng như mùa hè, ngày cũng như đêm, không đèn, không màn, không chăn ấm, bữa đói bữa no nhưng cháu vẫn sống đến ngày hôm nay.

    Một số bà con hàng xóm ở gần nhà cháu kể lại, những ngày đầu mới đưa cháu ra ở ngoài rừng, cháu khóc ròng rã 3-4 tháng trời, nghĩ thương lắm nhưng không ai làm gì được. Dần dần cháu Phương cũng đã quen với cảnh sống ở trong rừng, cho ăn gì thì được ăn thứ đó, không cho ăn thì nhịn đói, không đòi hỏi bất cứ một thứ gì. Tháng 11/2004, anh Vương Văn Tuấn, cán bộ Trạm y tế xã Nậm Ban đã đến thăm, khám cho cháu và về báo cáo với Trưởng trạm y tế, cấp ủy, chính quyền xã Nậm Ban nhưng không ai có ý kiến gì. Mặc dù rất thương cháu nhưng anh Tuấn cũng đành bó tay...

    (Theo Thanh Niên)
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi yenhoa
    Đang tải...


Chia sẻ trang này