Bị sếp bà "sàm sỡ", trai trẻ sởn gai ốc Sếp bà ngang nhiên sàm sỡ Lâm, lúc thì nắm tay, khi lại vờ phủi bụi trên áo Lâm để hờ hững ve vuốt. Cứ mỗi lần bị bà ta động vào người, anh lại rùng mình, sởn gai ốc... Nhìn bà sếp sắp đồ ra đi, nhân viên ai cũng mở cờ trong bụng, đặc biệt là cánh đàn ông, con trai. Anh cũng mừng lắm, vậy là từ giờ, anh không còn bị bà sếp hành hạ nữa. Chị Hà ra vẻ ngạc nhiên, nhưng thật ra, trong việc bà sếp chuyển công tác có sự đóng góp phần lớn của chị.... "Bà cô hám giai" Anh Lâm là nhân viên kinh doanh của một công ty nước ngoài. Anh thường rất tự hào về công việc của mình, bởi theo lời anh, ở chỗ anh làm, ai ai cũng tài giỏi, cũng “đẳng cấp” cả. Anh rất hài lòng với công việc của mình, vừa đúng chuyên môn, vừa lương cao, lại chẳng đến nỗi vất vả lắm. Anh cũng là người rất tâm huyết với nghề. Không như những công chức khác thường trốn việc, cắt xén giờ làm, anh Lâm tỏ ra rất mẫn cán. Anh đi làm từ sáng sớm và chỉ trở về nhà sau 6h tối. Vậy mà từ ngày thay trưởng phòng mới, anh cũng thay hẳn thái độ làm việc. Mỗi khi đến giờ đi làm, anh lại thở dài thườn thượt, vẻ mặt chán nản, uể oải. Tất cả là tại sự thay đổi nhân sự trớ trêu ấy. Trưởng phòng mới của anh là một người phụ nữ đã cứng tuổi mà vẫn chưa chồng, rất đồng bóng, khó tính với cấp dưới là nữ, nhưng lại dễ dãi với nhân viên nam. Mới đầu, khi bà ta mới về nhậm chức, nhân viên công ty đều hồ hởi vui mừng, anh cũng không nằm ngoài số ấy. Họ cứ tưởng rằng sếp mới sẽ mang lại luồng gió mới, khích lệ tinh thần làm việc của mọi người, nhưng chẳng ai ngờ được rằng, đó lại là... “gió độc” làm mọi người phải “méo mặt”, theo cái cách mà họ hay thầm thì với nhau. Bà sếp tính tình rất lạ đời. Bà ta ra mặt phân biệt đối xử với nam nhân viên và nữ nhân viên. Với nữ nhân viên, chỉ cần làm có một sơ suất nhỏ, không vừa ý là ngay lập tức bị khiển trách, kỷ luật. Mỗi kì họp, bà ta đều ra sức “bới lông tìm vết”, soi mói để bắt lỗi nhân viên, từ công việc, cuộc sống riêng tư hay cách các cô đi đứng, ăn mặc cũng bị bà sếp lôi ra để chì chiết. Nhưng với nam nhân viên thì lại hoàn toàn khác. Bà ta rất mềm mỏng, sẵn sàng bỏ qua lỗi lầm cho nhân viên nếu như anh ta khéo léo, biết làm vừa lòng bà. Sau lưng bà sếp, đám nhân viên đặt cho bà ta cái biệt danh đầy châm biếm: “bà cô hám giai”. Nhưng dù có ghét sếp hay thấy rằng bà ta đối xử không công bằng, lấy việc công trả thù tư... thì cũng chẳng ai dám lên tiếng, bởi bà sếp nổi tiếng là người thù dai, chấp vặt. Bà ta đã thẳng tay trù dập một cô nhân viên vì cái tội “mách lẻo” với cấp trên khiến cho những người khác đều phải kiêng sợ. Ngặt nghèo một nỗi, bà sếp hám trai trẻ, mà anh Lâm lại vừa trẻ vừa đẹp trai. Bởi vậy, ngay lập tức, anh lọt vào “tầm ngắm” của bà ta. Là cấp trên trực tiếp của anh nên bà ta càng có cớ và càng được thể để hành hạ anh bằng đủ mọi cách. Đầu tiên, bà sếp tìm cách tiếp cận anh, bà ta liên tục gọi anh vào phòng, lấy cớ là để bàn bạc công việc, thảo luận dự án, song thực ra là để được gần gũi, có cơ hội để “đong đưa” anh. Anh càng cố tránh xa thì bà ta càng “sấn sổ” lại gần. Mỗi lần đi họp hành, hoặc lấy cớ là đi họp hành, bà ta đều bắt anh phải tháp tùng. Người ngoài nhìn vào lại tưởng rằng anh Lâm được sếp ưu ái, thiên vị, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu nỗi thống khổ không nói thành lời của anh. Bà sếp vừa già, vừa vô duyên, vậy mà cứ nhằm những chỗ đông người, bà ta lại liếc mắt đưa tình với anh, rồi cố làm ra vẻ mình là một người hài hước bằng cách kể những câu chuyện “nhạt hơn cả nước ốc”, vậy mà anh Lâm vẫn phải cố gắng gượng cười để hưởng ứng. Thấy thế, bà sếp lại càng được thể, bà ta ngang nhiên sàm sỡ anh, lúc thì nắm tay, khi lại vờ phủi bụi trên áo anh để hờ hững ve vuốt. Cứ mỗi lần bị bà ta động vào người, anh lại rùng mình, sởn gai ốc. Anh sợ bà sếp lắm nhưng vẫn phải cắn răng “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Song càng ngày, bà sếp của anh lại càng quá quắt hơn. Hành hạ anh suốt sáu ngày đi làm, đến ngày chủ nhật được nghỉ, bà ta cũng chẳng tha cho anh. Bà ta yêu cầu anh phải mở điện thoại 24/24 để bà ta còn kịp thời bàn bạc, phân công công việc. Nhưng cũng từng ấy thời gian, điện thoại của anh rung liên hồi, toàn những cuộc gọi ỡm ờ của bà sếp. Mỗi lần nghe thấy tiếng chuông điện thoại, và trên màn hình hiện lên chữ “sếp”, anh lại thấy bủn rủn cả người. Anh thấy bà sếp thật là phiền phức. Bà ta còn gây phiền hà hơn khi ngang nhiên cho mình cái quyền được xen vào đời tư của anh, cướp nốt của anh những giây phút hiếm hoi dành cho gia đình. Việc làm ấy của bà sếp đã “chọc giận” chị Hà, vợ anh.. ST