"Bốn chục năm rồi Nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng!" - ai thất tình vào đây chém gió nhé!

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi Ly Nhím, 17/12/2013.

  1. Ly Nhím

    Ly Nhím Thành viên mới

    Tham gia:
    28/2/2013
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    8
    Chiều đi uống bia với thằng Bùi Thanh Hải, mừng nó được cái giải vàng phim bên Mỹ, bị cảm về nằm lơ mơ đến 10 giờ. Bỗng có cú điện thoại, nói nhớ ai đây không?

    Nghe giọng nạ dòng biết ngay tình xưa nghĩa cũ, vội vàng nói ngay sao không nhớ. Đu đưa một hồi mới nhận ra là M..

    Còn nhớ như in nụ hôn đầu đời, làm sao quên M. được.

    Hồi học lớp 10, tối tối hẹn M. ra bãi cát, tối nào cũng định bụng hôn nó một cái, mà chịu. Hai đứa cứ ngồi nói loanh quanh hết chuyện thầy Tiến sang chuyện cô Giao, lớp mình thế này lớp nó thế kia, con A nói gì, thằng B nói gì, thế thôi nhưng ngây ngất con cà cưỡng.

    Nói mãi không chán nhưng khuya rồi phải về. Về tới nhà thì tiếc mình vẫn không hôn nó một cái.

    Nào có biết hôn là gì đâu. Chỉ nhìn thấy người lớn hôn trẻ con trên má, chỉ vậy thôi, ngoài ra chưa thấy ai yêu hôn nhau mà học theo. Phim Việt Nam, phim Trung Quốc bố bảo cũng không dám hôn. Phim Liên Xô có hôn nhau, nhưng đến đoạn hôn nhau thì bị che ống kính.

    Trăm sự nhờ cố vấn Chanh. Nghe anh kể yêu em này em kia, đè em này em kia, nó cấu thế nào, cắn thế nào rồi kêu ôi anh ơi ôi anh ơi…. Nghe sướng rêm. Anh kể cả trăm lần vẫn sướng.

    Anh Chanh nói chúng mày phải hôn môi, phải đấu lưỡi. Đầu tiên phải thế này... nghe chưa, sau phải thế này... nghe chưa, nó quậy mặc cha nó, cứ đè cổ nó xuống mà hôn.

    Nghe anh nói xong thì háo hức lắm, chỉ mong đến tối để hôn nó một phát. Nhưng đến tối lại tịt. Cứ loanh quanh hết chuyện thầy Tiến sang chuyện cô Giao, lớp mình thế này lớp nó thế kia, con A nói gì, thằng B nói gì, thế thôi. Rồi về.

    Lại nằm tiếc ngẩn ngơ.

    Anh Chanh mắng cho ngu. Mày phải nói ra chứ, mày không nói làm sao nó cho. Con gái sĩ diện hão, mày không nói, nó có thèm muốn chết cũng không cho mày đâu.

    Tối đó mình ra trước, đi lòng vòng quanh chỗ ngồi, hít một hơi, nói M., cho anh hôn em cái! Lại hít một hơi, nói M., cho anh hôn em cái. Nói đi nói lại hàng trăm lần, thấy trơn mồm rồi, chắc mẩm quả này hôn được.

    Đến khi M. ra, lại tịt. Hít đi hít lại hàng chục lần vẫn không sao mở mồm.

    Hết lớp 10 vẫn tịt. Trong khi thằng Lộc, thằng Hải, thằng Hiển khoe đã đấu lưỡi với nàng ra sao thì mình vẫn tịt. Tức thế.

    Sau đó mình đi Hà Nội học, M. đi văn công tỉnh đội. M. không biết hát, được cái xinh, giọng đẹp, văn công lấy vào làm giới thiệu.

    Hêt năm thứ nhất mình về hè, đúng lúc văn công tỉnh đội về diễn. Cả tối cứ nơm nớp chờ xong để gặp M.

    Tan diễn, mình chạy ra sau sân khấu, đúng lúc M. đi ra, nó ôi một tiếng rồi kéo mình chạy biến đi.

    Mình với M. ngồi bên nhau, M. cúi đầu nhổ cỏ, cái cổ M. trắng ngần dưới ánh trắng.

    Mắt mình hoa lên, ôm chặt M. hôn lấy hôn để, chỉ hôn ở cổ thôi vì M. cứ cúi mặt nấc nấc, mình tưởng nó khóc nên thôi.

    Ngu thế không biết.

    Tuy vậy cũng đã sướng rêm người. Tối nay hôn cổ, tối mai hôn môi. Nhất định. Anh Chanh dạy rồi, chỉ cần động được vào tụi nó một lần, lần sau tha hồ.

    Ngày sau dài hơn thế kỉ rồi tối cũng đến. Chưa bao giờ thấy một chương trình văn nghệ dài như thế, mình đi đi lại lại, không sao xem được, ruột gan nôn nao.

    Tan diễn mình chạy ngay sau sân khấu, không thấy M. đâu, hỏi ai cũng nói mới chạy đâu đó.

    Loanh quanh khu tẩy trang cho đến khi người ta về hết vẫn không thấy M. đâu. Mình cứ đi đi lại quanh sân vận động lúc này đã không một bóng người, cho tới thật khuya.

    Mình đi lại phía hàng rào, định bụng đái cái rồi về, không ngờ thấy M, đang đứng ôm một anh bộ đội. Hai người đang hôn nhau, hôn môi đàng hoàng.

    Bốn chục năm rồi nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng.

    NQL



    Hôm nay lên mạng vô tình đọc lại truyện này của bác Nguyễn Quang Lập. Thực tình mà nói các truyện của bác hay thật nhưng em không khoái lắm vì đôi khi nó hơi tục.

    Cơ mà cái truyện "nụ hôn đầu" thì em mãi không quên được cái câu: "Bốn chục năm rồi nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng."

    Các mẹ ngày xưa có ai bị thất tình rồi không?

    Có ai giống em không? Hj hj?
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi Ly Nhím
    Đang tải...


  2. 190vn

    190vn Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    28/11/2013
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    14
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: "Bốn chục năm rồi Nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng!" - ai thất tình vào đây chém gió

    Đọc truyện bác này hay nhỉ, hài pha lẫn có gì đó phải suy ngẫm
     
    Ly Nhím thích bài này.
  3. Ly Nhím

    Ly Nhím Thành viên mới

    Tham gia:
    28/2/2013
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: "Bốn chục năm rồi Nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng!" - ai thất tình vào đây chém gió

    Vâng, truyện của bác Lập toàn như thế đấy bác ạ!
     
  4. Ly Nhím

    Ly Nhím Thành viên mới

    Tham gia:
    28/2/2013
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: "Bốn chục năm rồi Nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng!" - ai thất tình vào đây chém gió

    Bức chân dung không bán

    Năm mười bảy tuổi, hay thậm chí sớm hơn nữa, tôi nhận ra là mình không đẹp. Điều đó rõ ràng đến nỗi, nếu giả sử lúc ấy có ai nói là yêu tôi, thì tôi sẽ phá lên cười và chỉ ngay vào Lan, cô bạn gái ngồi cạnh tôi. Lan xinh vô cùng, một vẻ đẹp tự tin, quyết đoán mà vẫn dịu dàng. Nhiều khi vẩn vơ tôi nghĩ nếu tôi mà là con trai, thì giữa tôi bây giờ và Lan thì tôi sẽ chọn Lan, điều đó hiển nhiên như như chọn giữa sỏi cuội và kim cương vậy. Nhưng tôi chẳng hề giận hờn tạo hóa, bởi Lan là một cô bạn gái tuyệt vời, chỉ đôi khi có một nỗi buồn len lỏi vào trái tim tôi.

    Tôi biết vẽ chút ít, một sự khéo tay thôi chứ không phải là một khả năng kiệt xuất. Tôi thích vẽ Lan, khi thì bằng chì, khi bằng mực và thỉnh thoảng bằng màu nước. Và có một bức vẽ theo tôi đánh giá là khá thành công. Người trong tranh đẹp mà bí ẩn, ánh mắt đen thẳm mà kiên quyết, cặp môi tươi he hé như sắp cười.

    Bàn tôi có năm đứa chơi thân với nhau, hai gái, ba trai. Lan, tôi rồi đến Hà, Tùng và Tuấn. Theo đúng thứ tự ấy mà ngồi vào bàn. Tôi đem bức tranh của mình tới lớp, lẳng lặng trải rộng xuống mặt bàn, rồi khoái chí theo dõi sự sứng sờ của từng đứa trong bàn.

    Lan vừa ngơ ngác vừa sung sướng:

    - Chẳng lẽ tao đây á?

    Hà trầm trồ liến láu:

    - Chẳng mày thì ai, công nhận Linh vẽ đẹp, đẹp mà giống y thật vậy! – Và lẽ lưỡi rụt cổ nhận một cú đấm cảnh cáo của Lan.

    Tùng, anh chàng “tay chơi” nhất lớp thì mỉm một nụ cười vô cùng quyến rũ:

    - Định giá đi học sĩ. Tôi sẵn sàng đặt cả gia tài của mình dưới chân bà để có bức chân dung này.

    - Thưa ngài, tôi chẳng cần tất cả gia tài của ngài, chỉ xin ngài cái xe máy bố ngài mới mua cho ngài cũng toàn bộ giấy tờ hợp lệ thôi.

    Tùng hơi giật mình trước cái vẻ mặt lạnh như không của tôi, rồi hiểu ra, thích chí cười, rút chùm chìa khóa xe và cái ví đỏ đặt cộp lên bức tranh, mắt vẫn nheo nheo cười nhìn tôi rồi nhìn Lan. Cô nghiêm mặt quay đi. Còn tôi thì phá lên cười, ném trả cả cái ví lẫn chìa khóa:

    - Thôi đi, đây sẽ là bức tranh đầu tiên trong triển lãm sau này của tớ và tớ sẽ ghi một tấm biển nhỏ ở dưới là “không bán”.

    Hà nhìn chúng tôi như con nai vàng ngơ ngác, cậu ấy chẳng biết gì ngoài chuyện học nên bị chúng tôi gọi trêu là “Gà khờ”. Tuấn thì ngồi trầm ngâm lật lật những trang vở. Cậu ấy đang nghĩ đi tận đâu đâu…

    ***

    Bức tranh tôi đem về lồng khung kính treo lên tường ở phòng khách. Ai đến cũng phải ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của người trong tranh, và đấy là niềm tự hào của tôi.

    Tuấn hay đến chơi nhà tôi, kéo theo cả Hà. “Gà khờ” tính trẻ con, hồn nhiên ngồi xuống chơi với con mèo mướp xấu xí, mặc kệ tôi và Tuấn nói chuyện. Nào là về thi cử, về thầy cô, về các lớp học thêm… Tuấn trầm lặng, ít cười, học giỏi, tôi rất mến cậu ấy. Lâu lâu thấy cậu ấy không đến nhà tôi thì tôi thấy nhơ nhớ, mặc dù ngày nào cũng gặp ở trường. Nhiều khi vẩn vơ tôi ngồi nghĩ hay là cậu ấy … mến tôi và qua rủ Gà khờ chỉ là một cái cớ cho đỡ ngượng. Nghĩ đến đây thì tôi không nghĩ tiếp nữa, khẽ liếc trộm cậu ấy đang chăm chú làm bài ở tít tận đầu bên kia bàn. Cái nỗi buồn kia không còn gặm nhấm tim tôi nữa.

    Việc chuẩn bị thi cử sắp bước vào giai đoạn nước rút. Chúng tôi học như điên, mở mồm ra toàn nói chuyện học hành thi cử, thật là ớn. Nhiều khi nghĩ cái lo thi trượt nó đang rên rỉ, chứ không phải là mình đang nói nữa.

    Lan gầy rộc đi, hai mắt trũng sâu, nhưng vẫn xinh lạ lùng. Tôi thấy mình có bộ dạng tương tự và lại thấy mình càng giống con ngáo ộp hơn. Nhưng cũng chắng có thời gian, hơi sức đâu mà buồn. Tuấn ít đến nhà tôi hơn nhưng vẫn đến dù chẳng mấy khi tôi gặp. Nhưng về nhà, thấy tim mình vẫn reo lên khe khẽ khi thằng em kễ anh Tuấn đến một mình, không thấy anh Hà đâu, đợi chị khá lâu, nhưng phải về để cho kịp giờ học buổi tối. Có lẽ đấy là một trong những động lực mạnh nhất, tú tôi học như điên để vào được đại học với Tuấn. Bởi với Tuấn, đấy là điều đương nhiên. Tôi muốn xứng với cậu ấy.

    Thời gian nghỉ để ôn thi tốt nghiệp đồng thời thi đại học, tôi không gặp Tuấn, nhưng hay gặp Tùng đèo Lan bằng xe máy tới lớp học thêm. Chúng tôi chào nhau ầm cả phố. Hôm nào tôi đi xe đạp cùng đường, Tùng lái, Lan kéo tay tôi, bộ ba phóng vù vù trên đường, thật vui. “Gà khờ” thì tôi gặp luôn. Chúng tôi học cùng trung tâm luyện thi, nhưng lệch buổi. Tôi đến học thì cậu ấy về, nhìn thấy nhau ở cổng, cậu ấy gáy ầm lên để chào tôi, làm tất cả giật mình ngơ ngác. Sao có con gà nào lại gáy lúc 7 rưỡi tối? Tôi bật cười, lắc đầu: “ Đúng là anh Gà khờ”.

    ***

    Thi tốt nghiệp xong, cả bọn dành một buổi chiều đi Phủ Tây Hồ. Chẳng biết cúng vái gì, cứ cắm hương vào rồi lạy bừa, nhưng thành tâm lắm: “ Mong các ngài phù hộ độ trì cho cả bàn con vào đại học. A di đà Phật, láy thánh mớ bái!” rồi chia nhau tiền lẻ bỏ vào hồm công đức. Xong xuôi kéo nhau đi ăn bún ốc. Bún ốc cay xè, nóng bỏng, đứa nào đứa nấy gạt nước mắt giàn giụa nhưng vui nổ trời. Rồi lại học, học như có ma đuổi sau lưng.

    Cũng thật bõ công, cả bàn đỗ đại học. Riêng Tuấn đỗ thurkhoa giành một suất học bổng đi Úc. Đấy là niềm tự hào, niềm vui nhưng cũng là nỗi buồn. Sẽ rất lâu sau chúng tôi mới được gặp cậu ấy. Mà lúc ấy mọi sự cũng đã khác rồi.

    Tuấn đến nhà tôi chơi, ngồi vào chỗ mà cậu ấy hay ngồi. Hai đứa nói dăm ba câu chuyện rồi cùng im lặng. Có lẽ đây sẽ là lúc cậu ấy nói lên cái điều mà từ lâu rồi cậu ấy muốn nói mà tôi vẫn chờ đợi.

    - Linh này! - Cậu ấy mở lời.

    - Gì cơ? – Tôi run bắn lên, nhìn cậu ấy. còn cậu ấy thì nhìn xa xôi lắm, phía sau lưng tôi.

    - Linh tặng mình bức chân dung kia làm kỷ niệm nhé!

    Tôi quay lại. Bức chân dung của Lan vẫn treo ở đấy từ dạo nào, đẹp mà xa xôi, bí ẩn. Tôi không nói lời nào, lẳng lặng đứng lên gỡ bức tranh xuống, tháo nó ra khỏi khung kính, lấy bút dạ viết lời đề tặng, rồi cuộn lại, đưa cho Tuấn.

    ***

    Hôm tiễn Tuấn ra sân bay, cả bàn cùng tới. Tôi và Hà tới trước, Tùng và Lan tới sau. Tuấn bắt tay từng đứa rất chặt. Rồi nói với tất cả: “ Các cậu ở lại may mắn nhé!” Rồi cậu ấy đi…
    Lan có việc gấp nên Tùng phải đưa về trước. Hà bỗng mời tôi đi Phủ Tây Hồ. Chúng tôi tới Phủ mà chẳng cầu xin gì, chỉ thắp hương rồi thả tiền vào hòm công đức. Sau đó chúng tôi đi ăn bún ốc. Bún ốc cay xé môi, nóng bỏng. Tôi ăn mà nước mắt giàn giụa.
    Hà bảo tôi:
    - Linh ơi, đừng khóc.

    ***

    Truyện ngắn của tác giá Tháng Giêng thuộc tuyển tập truyện " Mùa tóc rối " của NXB Kim Đồng phát hành năm 1996. Đây là tập truyện gồm khoảng 10 mẩu truyện ngắn của các tác giả trẻ trong một cuộc thi viết truyện cho thanh thếu niên. Bên cạnh "Bức chân dung không bán", còn nhều truyện ngắn khác như "Đường viền xanh", "Xe đỏ, áo đỏ, tòong teng đỏ", "Bà ngoại", "Mưa rào, "Mùa tóc rối", "Đại ca"... Tất cả đều xoay quanh đời sống của lứa tuổi mới lớn với những mối quan hệ gia đình, bạn bè, những rung động đầu đời cũng như những sai lầm, vụng dại. Vì là các tác giả trẻ, nên nhiều truyện viết chưa sâu, chưa logic nhưng đặc điểm chung của những truyện ngắn nói trên là sự giản dị, chân thành và trong sáng toát lên từ chính những nhân vật trong câu chuyện.

    Đây xứng đáng là tác phẩm đi cùng năm tháng và đặc biệt dành cho tuổi mới lớn.


    Rất tiếc là mình đã làm mất quyển truyện này sau những lần dọn tủ và cho người khác mượn :((

    Ước gì NXB Kim Đồng xuất bản lại cuốn này! 1000K tui cũng mua! :((
     
  5. Ly Nhím

    Ly Nhím Thành viên mới

    Tham gia:
    28/2/2013
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: "Bốn chục năm rồi Nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng!" - ai thất tình vào đây chém gió

    Lẽ giản đơn
    Tác giả: Nguyễn Thế Hoàng Linh

    đã bao giờ em bóc lịch
    thấy qua vô nghĩa một ngày
    rồi em ghi vào nhật kí:
    …ngày mai như ngày hôm nay…

    đã bao giờ em hoảng hốt
    khi mình bất lực trước mình
    và em thấy trong đôi mắt
    có gì ứa ra
    vô hình

    nếu có xin em đừng sợ
    thật ra là rất bình thường
    tất cả chúng ta đều thế
    mỗi khi cần được yêu thương…
     
  6. Lantrailt

    Lantrailt Chụp và tặng ảnh trẻ em vùng cao

    Tham gia:
    30/4/2009
    Bài viết:
    14,442
    Đã được thích:
    3,144
    Điểm thành tích:
    2,063
    Ðề: "Bốn chục năm rồi Nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng!" - ai thất tình vào đây chém gió

    Mẹ nó để kiểu chữ cứ nhoè nhoè sao ấy, hơi nhức mắt :(
     
    Ly Nhím thích bài này.
  7. Ly Nhím

    Ly Nhím Thành viên mới

    Tham gia:
    28/2/2013
    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: "Bốn chục năm rồi Nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng!" - ai thất tình vào đây chém gió

    Để các bài sau em lưu ý nhé :)
     
  8. minhlth

    minhlth Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    15/5/2013
    Bài viết:
    1,002
    Đã được thích:
    90
    Điểm thành tích:
    48
    Ðề: "Bốn chục năm rồi Nhớ đến giây phút ấy vẫn còn đắng!" - ai thất tình vào đây chém gió

    chuyện bức chân dung k bán hay quá. mình nhớ ngày học cấp 3 cũng đã dc đọc rồi mà chẳng nhớ đọc ở đâu. lâu lắm rồi mới dc đọc lại, mà thấy vẫn xúc động quá. Cảm ơn chủ tóp nhé. ký ức ngày xưa lại chợp ùa về, hi hi
     
    Ly Nhím thích bài này.

Chia sẻ trang này