Câu chuyện buồn !

Thảo luận trong 'Các vấn đề gia đình khác' bởi dong_song68, 4/8/2010.

  1. dong_song68

    dong_song68 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    16/7/2010
    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Không thể gượng dậy sau nỗi đau mất chồng
    Tôi cứ tưởng càng về sau thì nỗi thương nhớ chồng càng nguôi ngoai, ai ngờ nó càng tăng lên gấp bội. Hằng ngày tôi vẫn ngóng chờ tiếng xe của chồng. Ngày nào tôi cũng gọi điện và nhắn tin cho chồng trong tuyệt vọng đau khổ. Mỗi tuần tôi ra mộ chồng 2-3 lần để nói chuyện với anh. (Hà)
    From: Hà
    Sent: 04-02-2007 9:18 PM
    Subject: Kính gửi ban quản trị lamchame.com!
    Tôi là độc giả của mục Tâm sự. Tôi chưa một lần viết bài lên chuyên mục, hôm nay tôi mạnh dạn gửi đến tòa soạn những tâm sự, những nỗi băn khoăn lo lắng trong lòng mà tôi đang bị dằn vặt. Tôi rất mong độc giả khi đọc xong sẽ cho tôi một lời khuyên, một lời chia sẻ trong lúc tôi đang đau khổ tuyệt vọng.
    Kính gửi ban quản trị! Tôi năm nay đã bước sang tuổi 26, chồng tôi mới mất sau hơn một tháng vì tai nạn bất ngờ . Tôi không thể tin được cuộc đời tôi lại có những ngày tháng đau khổ đến như vậy. Chúng tôi yêu nhau và kết hôn được gần 2 năm thì anh ấy vĩnh viễn rời xa tôi. Khi ấy chúng tôi mới có một cháu bé vừa tròn 16tháng tuổi và 1 bé dang trong bụng mới được 2 tháng.
    Những ngày ấy tôi vô cùng đau khổ vì tôi rất yêu và thương anh. Anh đã nhanh chóng rời khỏi cuộc đời tôi. Ngày anh mất tôi đau đớn nghẹn ngào không thể khóc được, Cái khoảnh khắc ấy, giây phút ấy, cảm giác ấy luôn luôn hiển hiện trong tôi khiến tôi vô cùng day dứt đau khổ.
    Từ ngày mất anh, tôi luôn sống trong đau khổ, mặc cảm, buồn chán. Mấy ngày đầu tôi còn gắng gượng được, nhưng càng về sau tôi càng không thể chịu đựng được sự trống vắng mất mát này. Trong cuộc sống vợ chồng không thể nói không có những đắng cay, giận hờn, song với tôi anh luôn đẹp. Anh đẹp trong mọi lĩnh vực, biết yêu thương vợ con, luôn lo lắng cho gia đình… và đặc biệt anh rất “nể” tôi.
    Anh luôn làm cho tôi vui, nghe theo sự phân tích của tôi mỗi khi chúng tôi tranh luận. Chỉ một cử chỉ nhẹ nhàng, một lời nói âu yếm, một ánh mắt nhìn, một sự quan tâm nho nhỏ thôi mà với tôi anh lúc nào cũng như người yêu mới. Tôi không quá ca ngợi chồng, nhưng thực sự tôi cũng rất “nể” anh. Nay chồng tôi đã vĩnh viễn rời xa mẹ con tôi gần 2 tháng. Kể từ ngày mất anh tôi luôn đau khổ, không còn tìm thấy niềm tin vào cuộc sống.
    Tôi đã vĩnh viễn mất đi chỗ dựa tinh thần, không còn người để tôi chờ đợi sớm hôm, không còn người tâm sự mỗi đêm khó ngủ, không còn người để tôi hỏi ý kiến mỗi khi quyết định một việc gì đó, không còn người lo lắng mỗi lúc tôi buồn… Mất anh rồi tôi sống thật vô nghĩa. Mỗi ngày tôi sống là cả một sự cố gắng của tôi vì con.
    Tôi cứ tưởng càng về sau này thì nỗi thương nhớ chồng càng nguôi ngoai theo thời gian, ai ngờ nó càng tăng lên gấp bội. Tôi đã đi làm trở lại nhưng mỗi lần về nhà nhìn ảnh chồng tôi lại khóc, lại buồn chán, bi quan. Hằng ngày tôi vẫn ngóng chờ tiếng xe của chồng. Ngày nào tôi cũng gọi điện và nhắn tin cho chồng trong tuyệt vọng đau khổ. Mỗi tuần tôi ra mộ chồng 2-3 lần để nói chuyện với anh.
    Những ngày Tết vừa qua thật là tồi tệ với tôi. Nhìn gia đình mọi nhà đầm ấm đông vui mà nỗi nhớ thương chồng cồn cào, điên đảo trong tôi. Suốt mấy ngày Tết tôi chỉ nằm khóc. Mỗi lần người thân, bạn bè tới tôi lại không ghìm được xúc động. Tôi thương anh vô cùng vì anh còn quá trẻ(anh hơn tôi 2 tuổi). Tôi thực sự lo lắng cho anh kể cả khi anh đã mất. Tôi không nguôi ngoai được vì luôn nhớ đến anh.
    Tôi cũng rất thương con nhưng quả thật bây giờ trong lúc này đây tôi rất muốn đến với chồng. Tôi không hiểu sao mình lại không đủ nghị lực để vượt qua cú sốc này. Với tôi, không phải là không có khả năng nuôi con khôn lớn. Tôi đã có nhà, tiện nghi tạm đủ, có việc làm ổn định để nuôi con. Nhưng cái yếu đuối của tôi là ở chỗ không chịu được khi không có anh. Bạn bè tôi vẫn thường nói là tôi cứng rắn, can đảm và mạnh mẽ. Vậy mà bây giờ tôi thấy mình thật yếu đuối. Tôi thấy thực sự mệt mỏi và không muốn làm gì cả.
    Thời gian gần đây tôi thấy sức khỏe của mình không ổn lắm do ăn uống thất thường và không ngủ được vì nghĩ nhiều đến anh, do vậy tôi rất lo cho tương lai của con. Nếu chẳng may mất tôi nữa thì cháu sẽ sống thế nào?
    Các bạn, xin hãy giúp tôi! Có phải vì tôi đang đau khổ hụt hẫng, trống trải mà có cảm giác như vậy? Tôi phải làm gì để sống tốt mà nuôi con bây giờ? Có cách nào giúp tôi thêm ý chí nghị lực, có niềm tin vào cuộc sống? Tôi đang rất buồn, thất vọng, hụt hẫng… Tôi rất mong sớm nhận được sự góp ý, chia sẻ, giúp đỡ của độc giả. Tôi xin cám ơn và kính chúc quý ban quản trị, các bạn độc giả một năm mới vui vẻ, hạnh phúc, may mắn.
    Một phụ nữ bất hạnh!
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi dong_song68
    Đang tải...


  2. PRISON BREAK

    PRISON BREAK Thành viên chính thức

    Tham gia:
    15/7/2010
    Bài viết:
    147
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    18
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Đọc những dòng tâm sự mà mình thấy buồn quá, ông trời thật bất công, khi lấy đi người chồng người cha của họ.
     
  3. noidau

    noidau Thành viên mới

    Tham gia:
    28/6/2010
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    14
    Điểm thành tích:
    3
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Chuyện này từ năm 2007 không biết người vợ trẻ giờ đây thế nào rồi. Cầu chúc cho bạn vượt qua được nỗi đau thương này.
     
  4. labauyen

    labauyen lucky star

    Tham gia:
    12/8/2010
    Bài viết:
    309
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Bạn thân mến!
    Mất đi người thân là nỗi đau lớn nhất, nhưng dù có đau khổ đến đâu thì cũng không thể thay đổi được định mệnh. hãy cố gắng nhìn vào hiện tại, đừng suy nghĩ nặng nề lo lắng cho tương lai nhiều quá. Thời gian bạn đau khổ cũng là thời gian con bạn cần đến bạn nhất.
    Với những người phải chứng kiến người thân mình sống còn khổ nhục hơn cái chết thì cũng vô cùng mệt mỏi.
    Bạn thân mình có chồng bị nghiện, cô ấy ko nói ra nhưng mình biết sự đau khổ mà cô ấy phải chịu đựng. Chồng cô ấy giờ đã đi vào trại nhưng sau này cô ấy vẫn chưa biết có hi vọng sự đổi thay nào không. Chỉ thương đứa con bé bỏng của cô ấy có cha mà cũng như không! Tội nghiệp lắm. Mình khuyên cô ấy suy nghĩ kỹ về tương lai, nhưng cô ấy vẫn hi vọng và không nỡ bỏ chồng. Họ đã yêu nhau dến giờ la 9 năm rồi. Không rõ anh chồng nghiện từ khi nào , nhưng mình biết cô ấy tìm cách cai cho chồng nhiều lần mà không được. Mình thấy xót xa quá....Người thì mất chồng, người thi có chồng nhưng sống vật vờ như một con ma.Biết thế nào là lối thoát cho đứa trẻ chưa được 2 tuổi bây giờ!!!
     
  5. dong_song68

    dong_song68 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    16/7/2010
    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Nỗi buồn sao chẳng bao giờ hết mà còn thêm nhiêu hơn ! biết chia sẻ sao đây ?
     
  6. thitgacbep

    thitgacbep co dinh: 0923 82 84 88

    Tham gia:
    20/10/2008
    Bài viết:
    4,112
    Đã được thích:
    1,683
    Điểm thành tích:
    913
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Cái này là chuyện của chủ top hay là chuyện chủ top search trên mạng thế ạ?
     
  7. babystars

    babystars Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    21/6/2011
    Bài viết:
    397
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Mình không ở trg hoàn cảnh của mẹ nó nhưng mình hiểu, vì Mẹ mình ở trg hoàn cảnh này. Bố mình mất khi 3 anh em còn nhỏ, lúc đó nhỏ quá nên cũng không hiểu biết nhiều, 3 anh em chẳng giúp gì đc mẹ, một mình mẹ buôn bán nuôi 3 anh em ăn học đàng hoàng. Anh trai cả học hết cấp 3, cũng thi ĐH nhưng qd ở nhà buôn bán giúp mẹ, còn 2 chị em mình học ĐH, có cv ổn định và gia đình rồi. Mẹ mình giờ bị khớp, giở trời đau nhức, Càng nghĩ càng thương và kính trọng Mẹ nhiều. Bạn hãy cố gắng lên nhé.
     
  8. Me_Huy_Hoang

    Me_Huy_Hoang HỘI RẮN NHÀ QUÊ

    Tham gia:
    29/8/2012
    Bài viết:
    12,641
    Đã được thích:
    4,472
    Điểm thành tích:
    2,063
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Đọc câu chuyện của bạn mình thấy thương bạn quá.cố gắng nên bạn nhé hãy sống vì các con bạn ạh,thời gian sẽ là liều thuốu tốt nhất để làm lành vết thương lòng.chúc bạn sớm tìm lại sự cân bằng trong cs.
     
  9. ThanhThuy shop

    ThanhThuy shop Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    25/4/2012
    Bài viết:
    485
    Đã được thích:
    231
    Điểm thành tích:
    43
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Cs ko nói trước được gì mà, mẹ mình cũng từng rơi vào hoàn cảnh thế, rồi mẹ đã sống đã nuôi chị e tôi khôn lớn, sức sống tiềm tàng của mỗi người là vô cùng lớn, hãy vì con chị nhé, rồi thời gian sẽ xóa mọi nổi đau
     
  10. mẹ Bảo Bối

    mẹ Bảo Bối Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    28/6/2011
    Bài viết:
    1,879
    Đã được thích:
    623
    Điểm thành tích:
    723
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Cùng chia buồn với em. Nỗi đau của em cũng là nỗi đau của chị.
     
  11. hv_honghuong

    hv_honghuong Thành viên tích cực

    Tham gia:
    22/11/2011
    Bài viết:
    903
    Đã được thích:
    226
    Điểm thành tích:
    83
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    Thật là buồn, ko có một sự đau đớn mất mát nào lớn hơn mất đi một nửa của đời mình, Những nỗi đau ấy chỉ những ai trong hoàn cảnh đó mới hiểu được. Em đã từng như chị, đã từng quá đau lòng về sự ra đi của một người dù đó ko phải là chồng em, người đó mới chỉ là người yêu em thôi. Mà em cảm thấy cuộc sống chẳng còn có ý nghĩa nữa, mỗi đêm em đều mơ và khóc, sáng dạy chỉ thấy gối ướt thì biết mình đã khóc quá nhiều, Có những hôm nỗi nhớ ngoay ngoắt khiến mình như cảm thấy ko còn tâm hồn, ko còn suy nghĩ, tất cả cứ mờ mờ ảo ảo. Đó là nỗi nhớ, Giờ đã nhiều năm qua đi, Em cũng có chồng và sắp có bé con rùi, nhưng mà người đó vẫn ở còn trong em.
    Cuộc sống đôi khi ko như những gì mình mong muốn, trong hoàn cảnh của chị, đứng dậy mà quên đi tất cả thì thật khó, hãy để thời gian làm lành mọi vểt thương, nếu muốn khóc hãy cứ khóc, nếu muốn gào lên thì cũng cứ gào lên, đừng kìm nén nỗi đau đó . Mình tin rằng rồi nỗi đau nào cũng sẽ qua và hạnh phúc sẽ lại đến với chị thôi
     
  12. camcanh198

    camcanh198 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    1/11/2012
    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    8
    Ðề: Câu chuyện buồn !

    chia sẻ vói bạn nhé. những tâm sự của bạn xúc đọng lắm
     

Chia sẻ trang này