Ai trên thế giới này cũng đã từng trải qua lứa tuổi thơ ấu, cùng vời rất nhiều kỉ niệm đẹp. Tôi cũng thế, bước qua tuổi thơ ấu với nhưng kỉ niệm ,những kỉ niệm mà có lẽ cả cuộc đời tôi cũng không bao giờ quên. Mỗi ngày trôi qua tôi luôn nghĩ rằng mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương của bố mẹ. Ngay từ bé ở cạnh nhà tôi( quê hương Nam Định) đã có 1 ngôi nhà có tên là Cô Nhi Viện, đó là nơi dành cho nhưng đứa trẻ không có bố, không có mẹ. Và tôi luôn cảm thấy mình may mắn hơn rất nhiều những đứa trẻ khác vì tôi được sống trong tình yêu của bố và mẹ tôi!! Hồi bé tôi rất thích nuôi cá cảnh, mẹ cho tiền mua kẹo là để dành để mua cá về nuôi.Rồi tôi nói với bố xây bể cá cho tôi. Bố chiều tôi, xây bể cá dựng hòn non bộ để tôi nuôi cá. Nhưng cứ tới mùa đông, nước lạnh cá lại chết hết. Được một thời gian thì tôi chán và không con muốn nuôi cá cảnh nữa, tôi quay sang thích nuôi gà và bố lại xây chuồng cho tôi để tôi nuôi gà. Nhưng cũng được không lâu thì tôi chán nuôi gà và rồi gà cũng giết hết, chuồng thì để không. Sau đó bố tôi đi mua rất nhiều cây cảnh về và yêu cầu tôi mồi ngày hãy tưới nước, nhặt lá vàng cho những cái cây. Tôi không hề thích công việc này một chút nào cả, tôi nói với bố tôi rằng " con có thích cây cảnh đâu mà tại sao ngày nào bố cũng bắt con phải tưới nước cho cây thế" . Bố tôi nói với tôi rằng " Bố thấy con nuôi cá được một thời gian con cũng chán, nuôi gà được một thời gian con cũng chán, bố mua cây về và ngày nào cũng giục con tưới cây là bố muốn dạy con tính kiên trì. Con còn bé cũng giống như 1 cây cảnh ấy nếu mình uống mạnh quá thì sẽ gãy cành ngay, mà phải uống từ từ thì mới được". Và từ đó ngày nào tôi cũng tưới cây nhặt lá vàng và giúp bố uốn cây cảnh. Đó có lẽ là bài học mà có lẽ cả cuộc đời tôi cũng không bao giờ quên!! Trái Tim Buồn!!
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Bố bạn thật tuyệt vời ! Bố mình cũng vậy đã dạy cho mình biết bao điều trong cuộc sống...
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ THƯ GỬI MẸ Kính thưa Mẹ! Mặc dù con không biết mẹ là ai, vì con chưa một lần được thấy mặt mẹ! Nhưng con vẫn gọi người đã cưu mang con trong dạ một thời, là mẹ. Bởi, cho dù là con vật, nó cũng có mẹ, có con! Nhưng, từ xưa đến nay, không có con vật mẹ nào quyết định giết con mình, không cho nó được chào đời. Còn mẹ, mẹ đã cưu mang con đến 7-8 tháng mà còn quyết định mướn người giết con! Từ khi biết mẹ toan tính phá thai, khi đó con được khoảng 3-4 tháng. Biết mình sắp bị giết, con lo sợ lắm, con đau buồn lắm, luôn khóc than cho số phận suốt ... mấy tháng trời! Con muốn gào thét thật lớn, van xin thật to: "Mẹ ơi ! Mẹ nỡ lòng nào giết con, đứa con bé bỏng đang lớn dần lên trong dạ mẹ. Đứa con có trái tim cùng nhịp đập với trái tim mẹ! Máu mẹ đang chảy vào cơ thể con để nuôi con sống! Sao mẹ lại định giết con? Mẹ đừng giết con tội nghiệp! Con tội tình gì mẹ ơi! Con chắp hai tay, lạy mẹ trăm ngàn lạy, xin mẹ để cho con được sinh ra, được sống, được làm người.Con quyết suốt đời yêu thương và đáp đền ơn mẹ!" Nhưng chưa biết nói làm sao con nói được! Con vô phương, yếu ớt, bất lực, lo sợ từng ngày, từng phút... cho đến ngày Tết trẻ con được vui chơi dưới ánh trăng rằm, thì mẹ đã quyết định mang con đến "Lò sát sinh Thai Nhi"! Thế là hết! Người ta giết con trong dạ mẹ - một cách lạnh lùng!... không chút xót xa!... không tí thương tiếc! - Như một " đồ tể" lành nghề - chuyên giết thai nhi như giết súc vật!.Xong việc, họ đã khoan khoái nhận tiền công, như người làm thuê giết mổ heo, chó, gà, vịt, trâu bò...! Ôi! Đối với con vật, có đôi lúc, người ta còn động lòng trắc ẩn khi: cắt cổ một con gà, đập chết một con chó, mổ thịt một con bò đã nuôi lâu ngày! Còn con, là con người, sao không được như thế?! Mạng sống của con không bằng mạng sống của con bò, con chó, con gà...ư? Khi giết rồi, lôi xác con ra không được, vì con đã quá lớn! Nên họ dùng một cái kềm, có 4 cái mấu nhọn, đưa vào tử cung của mẹ - người giết con - một cách chuyên nghiệp, đã lựa thế cho mấu vào đầu con, một bên 2 mấu... siết thật chặt, móc thật sâu...óc não con vọt ra, trắng hếu, nhầy nhụa... họ mới kéo con ra được!!! Con đã chết rồi, không còn cảm giác gì. Nhưng, chắc lúc đó mẹ đau đớn khủng khiếp lắm? Chắc mẹ oằn người lên, hai tay níu chặt mép bàn sinh, rên rỉ, mặt mẹ tím tái, hai dòng lệ trào tuôn, thân thể mẹ ướt sủng mồ hôi và cả máu nữa!? Làm sao mẹ quên được cái giờ phút hãi hùng ấy, mặc dù đến nay đã 3 năm rồi? Sau đó mẹ lai thuê người đem xác con đi chôn. Khi đem đến Nghĩa Trang Đồng Nhi Pléiku, họ đâu có chôn, mà trao cho người khác chôn con ! (Lại một loại lương tâm bán rẻ hơn lương thực!) Nhờ lòng từ bi của nhóm người đi viếng Nghĩa Trang Đồng Nhi dịp Tết Trung Thu năm ấy, họ đã mua quách về tẩn liệm, chôn con và xây mộ đẹp lắm! Trên mộ con được ghi: "Cháu Trung Thu - Pleiku" Ngày Trung Thu năm 2004, cũng có một thai nhi bị giết chết. Con còn nhớ rất rõ - nhìn khiếp lắm mẹ ơi! - Bạn ấy bị cắt nát, bỏ trong một cái bao nilon máu me đỏ lòm, lầy nhầy, ... nhìn giống như một mớ thịt bằm để chuẩn bị nấu cho heo, vất cho chó - Trước đây, trong thời kỳ thực phẩm khan hiếm, có những người đã mang về từ phòng phá thai mỗi ngày cả " xô", để nuôi lợn cho chóng lớn!-Bởi thế nên không biết bạn là trai hay là gái?! Bạn được mang đến nghĩa trang chung một thùng giấy với con, và cũng được nhóm người có lòng bác ái nói trên, mai táng chu đáo, xây mộ sát bên con, bạn được ghi tên trên mộ là: " Vinh Sơn". Từ đó đến nay, chúng con là bạn của nhau, vui buồn có nhau, an ủi nhau trong cảnh quạnh quẽ, cô đơn, sưởi ấm nhau trong đêm đông mưa giầm, gió lạnh! Chúng con thương nhau lắm, bởi cũng đã chết oan ức, tức tưởi giống nhau. Thỉnh thoảng bạn Vinh Sơn nhớ lại cái chết của mình và khóc than thảm thiết, vì bạn bị giết còn tàn nhẫn hơn con nhiều: cơ thể bạn không còn nguyên vẹn hình hài! Mỗi lần như thế con chẳng biết an ủi bạn thế nào, chỉ biết cùng khóc với bạn, khóc thật nhiều, khóc thật lâu, để chia sẻ niềm đau của người bạn " xấu số hơn con", vì dù gì, thì con cũng là một đứa " con trai nguyên xi !" Mẹ ơi! Nếu mẹ không huỷ hoại con, thì năm nay - Trung thu này - con tròn 3 tuổi. Chắc con cũng được mặc quần áo mới, có mũ giày mới, tay xách đèn ông sao đẹp, đi xem múa lân với bạn bè, lại còn được ăn bánh Trung thu nữa! Con còn hát cho mẹ nghe: "Cháu lên ba... cháu đi mẫu giáo..." khi con tung tăng nhảy chân sáo, nắm tay mẹ dắt con đến trường. Nhưng điều ấy sẽ không còn bao giờ xảy ra nữa! Vì mẹ đã giết chết con rồi! Mẹ ôi! Mẹ đã thấy ảnh của con chưa? Ảnh "Cháu Trung Thu- Pleiku" đấy! Mẹ nhìn kỹ xem, vì con bị lôi ra bằng cái kềm, nên đầu con bị hằn sâu đến 4 lỗ... nhưng nhìn cũng đẹp trai, to con lắm phải không mẹ? Mẹ biết không? Có rất nhiều người rất xúc động, đã không sao giữ cho lệ khỏi trào tuôn khi nhìn ảnh con: mình không mảnh vải, nằm trần trụi trên tờ giấy báo, như đưa hai bàn tay nhỏ xíu chới với níu mấy ngón tay của "một ngưòi" mà con được biết, đó là bàn tay của một Linh mục có lòng từ tâm, ở Pleiku, chuyên lo xây mộ cho các thai nhi bị giết; như van xin: "Hãy thương con, cho con một nấm mộ, nhỏ thôi! Xin đừng để thân xác con lạnh lẽo, bị phơi nắng dầm mưa, bị làm mồi cho mèo tha, chó xé tội nghiệp!". Con bị chết tức tưởi lắm người ơi!... Con nổi tiếng lắm đó mẹ ơi! Có người đã làm thơ, phổ nhạc như để than khóc cho cái chết của con! Ai nghe hát bài "Lời cầu xin của con" do Ngọc Quang sáng tác (ngay đêm Trung thu năm ấy) đều xúc động - nhất là giới trẻ - không cầm được nước mắt! Và cũng nhờ đó mà có nhiều em bé đã được cứu sống! Khi người mẹ - đa số là các bà mẹ trẻ, có khi còn ở tuổi vị thành niên - đang mang con trong dạ cũng định giết bỏ nó - như mẹ cách đây 3 năm - đã khóc nức nở, khi nhìn ảnh của con, và quyết định giữ con mình lại, dù phải trả bất cứ giá nào! Mẹ ơi! Không biết 3 năm qua, mẹ còn giết thêm đứa em nào của con nữa không?! Con nghe nói có những bà mẹ đã huỷ hoại lên tiếp đến 3, 4 đứa con mình mà không thương tiếc, không ân hận xót xa, bởi đã quá quen với việc ác này rồi! Ôi mỉa mai cay đắng! Ôi thế thái nhân tình! Mẹ biết không, hơn 5.000 em bé, tại Nghĩa Trang Đồng Nhi Pleiku này. Còn tại "Nghĩa Trang Không Bia Mộ" ở núi Hòn Thơm Nha Trang, cũng chôn cất hơn 5.000 thai nhi bị giết, và còn nhiều nơi khác nữa: Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Buôn Ma Thuột, đường đèo Qui Hoà Qui Nhơn... Thân xác non nớt của chúng con tuy đã tan nát gần hết rồi! Nhưng phần "Anh linh" của chúng con, ai huỷ diệt được!? Con người đâu chỉ có thân xác vật chất mà thôi, như con chó, con bò chết là hết!, nếu chết là hết, sao người ta sợ chết và sợ người chết hả mẹ?! Sao đứng gần xác con chó, con bò chết chẳng ai sợ cả? Chắc bởi con người còn có cái "phần không chết", và người ta sợ cái phần "Anh linh không chết" đó mẹ ơi!? Nhất định là như thế, nếu không, tại sao mỗi năm, cứ đến ngày 27/7, người ta tổ chức đến nghĩa trang Liệt sĩ, để thăm viếng ,để truy điệu "Anh Linh các chiến sĩ"??? Nghĩa cử tưởng nhớ anh linh các chiến sĩ, thật đáng trân trọng vì tự nó đã nói lên một chân lý không thể chối cãi được, đó là: khi chết đi, phần thân xác ai cũng như ai, sẽ tanh hôi thối rữa, mục nát và trở về tro bụi như nhau. Nhưng phần anh linh vẫn còn tồn tại mãi mãi...Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rất có lý khi đã tin, đã làm thơ, đã phổ nhạc, đã say sưa hát và nhiều người cùng hát lên say sưa : " Người chết nối linh thiêng vào đời... "Nếu chết là hết, thì lấy gì nối linh thiêng vào đời?"... Một lần nữa, con xin lặp lại với mẹ: "Chết không phải là hết". Cho nên một ngày nào đó, chúng con sẽ gặp lại những người đã giết hại chúng con một cách tàn nhẫn, vô nhân đạo và vô... lý đó! Giết người vô tội - mà kẻ bị giết như chúng con, không nói được tiếng van xin hay phản đối, không có một phương tiện nào để tự vệ, không được luật pháp chở che - là một loại tộí ác "Trời không dung Đất không tha"! Cho dù những kẻ đó không "thừa nhận có Trời! Cũng không sao tránh khỏi "lưới Trời lồng lộng" và "án Trời" rất công minh đâu! Họ đã từng lý luận để tự bào chữa: "Tôi không làm thì cũng có người khác làm mà. Họ còn nói: "Sở dĩ con chó, con bò...nó không chủ trương, không giết con còn trong dạ, vì nó không có trí khôn, không biết tính toán cho tương lai", "đồ ngu như bò", "đồ chó má" biết gì!? Theo con nghĩ: nếu con người - về vấn đề phá thai này thôi - cũng "không-khôn" như con vật! thì chúng con đã được bảo vệ, được sinh ra, được cất tiếng khóc chào đời và được sống, như vốn chúng con có quyền được sống, được làm người như mọi người ! Tại sao con người lại chủ trương cướp mất cái "quyền sống" mà Ông Trời đã ban cho chúng con? Mẹ ơi! Con không biết vì lý do nào mẹ đã phải huỷ diệt con? Bị cha con bỏ rơi? Bị gia đình xua đuổi? Vì không đủ ăn? Vì sợ mất chức mất quyền, mất ghế, mất việc? Sợ mất danh thơm tiếng tốt ? Sợ mất tiêu chuẩn để được hưởng quyền lợi?? Hôm nay nhân ngày giỗ 3 năm của con.- 2004-Trung Thu- 2007 - Con thương nhớ mẹ quá nên viết thư này gửi mẹ đây. Không biết bây giờ mẹ con đang ở đâu? Mẹ có được cha con nhìn nhận, yêu thương? Có được gia đình tha thứ? Có được ấm no hạnh phúc, được danh thơm tiếng tốt, được chức quyền địa vị... vì việc mẹ đã huỷ bỏ con không? Hay vẫn bị cha con bỏ rơi, bị gia đình từ chối, vẫn lầm than vất vả, vẫn cơ cực đói nghèo... và vô cùng ân hận, khổ đau? Thế thì việc giết bỏ con đã đem lại điều gì, như mẹ mong muốn? Con thương mẹ quá! Thương mẹ của con nhiều! Con đã tha thứ và luôn tha thứ cho mẹ ! Mẹ ơi! Thôi đừng khóc nữa ! Dù khóc cạn nước mắt, khóc suốt cả cuộc đời, mẹ cũng không làm con sống lại được nữa rồi! Giờ đây, để vơi đi phần nào nỗi khổ đau trong lòng mẹ, để chuộc lại lỗi lầm , mẹ hãy quyết tâm không tái phạm, và tìm mọi cách ngăn chặn hành động ác nhân này. Hãy nói cho người khác biết kinh nghiệm đớn đau trên thân thể, sự nguy hiểm đến tính mạng khi phá thai, và nhất là nỗi dằn vặt, lo sợ, đau khổ trong lòng mà mẹ phải chịu đựng từ ngày phá thai đến nay. Mẹ hãy giúp đỡ, khuyên lơn các cô gái lỡ dại, đừng phá huỷ con mình, và tìm cách giúp đỡ họ cho đến ngày sinh nở. Có khi còn phải tìm nơi nuôi giúp con họ, nếu họ lại muốn bỏ rơi con mình.! Làm được như thế mẹ sẽ lấy lại được sự thoải mái tâm hồn, sẽ không còn lo âu sợ sệt như xưa nay nữa. Con hy vọng mẹ lại có được " Nụ cười nở trên môi"!. Kính chào và hẹn gặp lại mẹ một ngày rất gần đây thôi! Vì cuộc sống này có là bao. Cho dù sống đến 100 năm đi nữa, thì cũng qua nhanh lắm mẹ ơi!
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Mọi người hãy đọc câu chuyện trên và đừng bao giờ làm cái điều dã man ấy nhé!!!
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Thở dàiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Là trẻ con khi luôn luôn rất ham chơi, tôi nhớ có 1 lần mải đi chơi điện tử không về nhà ăn cơm, mẹ tôi phải đi tìm tôi. Mẹ nhìn thấy tôi trong quán điện tử bà rất giận tôi. Vừa về tới nhà bà cầm roi đánh tôi, vì đau qua tôi liền giật lấy cây roi của mẹ và bẻ gãy cây roi. Sau đó, tôi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má mẹ, thế là tôi cũng khóc theo mẹ, và xin lỗi mẹ. Tôi biết đánh tôi bà cũng không vui vẻ gì, tôi đau ít có lẽ mẹ còn đau nhiều hơn. Nhìn thấy những giọt nước mắt của mẹ, tôi biết rằng mẹ rất thương tôi, mẹ đánh tôi cũng mong tôi lên người mà thôi. Sau lần đó tôi tự nhủ với bản thân mình rằng sẽ không bao giờ làm cho mẹ buồn vì mình nữa. Công cha như núi thái sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con!!! Câu tục ngữ mà cha ông đã để lại cho chúng ta! Là người Viết Nam chắc hẳn ai cũng biết câu tục ngữ nay. Với tôi, bố tôi là người đàn ông tuyệt vời nhất trên thế gian này. Nhớ hồi tôi học hết lớp 7, bố tôi mua 1 cây guitar về, và khi đó tôi rất thích guitar, nhưng bố lại không dạy tôi, bố nói : " Bố sợ con đam mê ghitar quá mà quên mất việc học, ngày bố đi bộ đội cũng vì đam mê ghitar quá mà bị ky luật lên kỷ luật xuống". Tôi tò mò, muốn biết ngày đó bố học ghitar thế nào. Tôi nói với Bố:" bố kể cho con nghe ngày xưa bố học ghitar thế nào đi bố" . Thế là bố kể lại:" Ngày trước, bố đóng quân ở chân núi Bà Đen( Tây Ninh), gần nơi bố đóng quân có 1 trường dạy nhạc, bố thích chơi guitar lên thường trốn đơn vị ra ngoài ,để nghe học dạy ghitar, thời đó bộ đội nghèo lắm, ăn không có mà ăn lên không có tiền vào học, chỉ đứng ngoài cửa ngó vào trong thôi. Ngày nào bố cũng tới đó xem. Rồi 1 hôm ông thầy giáo dạy ở lớp ấy, thấy bố ngày nào cũng đứng ngoài xem, ông ấy gọi bố vào và hỏi : "Tại sao ngày nào anh cũng đứng ngoài cửa sổ ngó vào thế??" Bố mới nói :" tôi rất thích học đàn nhưng tôi là bộ đội nghèo quá không có tiền để mua đàn và đóng tiền học". Thế rồi ông thầy giáo nói :" lần sau muốn xem thì anh vào cuối lớp ngồi xem nhé đừng đứng lấp ló ngoài cửa". Hôm sau, bố tới và vào lớp ngồi, thầy giáo dạy nhạc cho bố mượn 1 cây ghitar để học, nhưng không cho cầm về doanh trại. Ban ngày học ở trên lớp đó, tối về bố lấy bút vẽ lên tay phải mình, hình cần đàn và dây đàn để tập bấm lại các gam, các nốt thầy giáo dạy". Từ đó bố tôi biết chơi guitar. Bố nói với tôi rằng " Là 1 con người con cần phải có ước mơ và có niềm đam mê, giờ con đang đi học con hãy coi việc hoc là niềm đam mê của mình đi, sau này con đi học xong đi làm rồi con học về âm nhạc cũng được". Cho tới bây giờ, khi tôi đã là một sinh viên Đại học Giao Thông Vận Tải, tôi vẫn không bao giờ quên lời dạy của bố tôi. Tôi luôn có 1 ước mơ sẽ trở thành 1 kỹ sư cơ khí giỏi, mang sức trẻ và những kiến thức mình được học cống hiến cho Tổ Quốc. Bác Hồ nói :" Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Bố đã mang sức trẻ của mình xả thân cứu nước, thì nhất định tôi sẽ mang sức trẻ và kiến thức tôi được học, để góp sức xây dựng đất nước. Khi còn học trung học phổ thông, ai cũng ước mơ mình sẽ thi đỗ vào 1 trường đại học nào đó. Tôi cũng thế, bố mẹ luôn mong tôi thi đỗ đại học. Là con người, ai cũng có mơ ước nhưng không phải ước mơ của người nào cũng trở thành hiện thực, và cái điều mà tôi không mong muốn cũng đến. Tôi không thi đỗ đại học, và phải học cao đẳng. Ngày đi nhập học, bố biết tôi say xe không đi được ôtô , bố đưa tôi đi bằng xe máy. Nhập học xong, bố lại ở Hà Nội với tôi thêm 1 tháng, vì sợ tôi mới xa nhà chưa quen. Và sau đó tôi bắt đầu cuộc sống 1 mình, với những người bạn mới. Ngày nào mẹ cũng gọi điện cho tôi, mới đi học nên cũng rất nhớ nhà, nhưng vì say xe không về được. Khi nào muốn về, bố tôi lại đi từ Nam Định ra Hà Nội để đưa tôi về, rồi lại đưa tôi ra đi học, và tháng nào cũng cho tiền để tôi ôn lại, sang năm thi lên đại học. Nhưng tôi lại không đi ôn, số tiền bố cho đem đi tiêu hết. Thời gian trôi qua, ngay thi đai học cũng đã tới. Bố tôi ra Hà Nội, tôi thú nhận hết với bố rằng, 1 năm qua tôi không đi ôn thi gì cả. Bố nói với tôi :” còn 1 tháng nữa là thi rồi, con hãy ôn thi đi. Và con hãy nhớ người ta ôn thi 1 năm người ta mới thi được đại học,còn con chỉ có 1 tháng thôi đó”. Tôi nghỉ hẳn cao đẳng, dành thời gian cho việc ôn thi. Cả ngày chỉ ngồi học mà thôi, bố nấu cơm cho ăn, bố đi chợ, bố giặt giũ, bố rửa bát. Đó đúng ra là công việc của tôi mới phải, nhìn thấy bố như thế mà đôi mắt tôi không kìm nổi những giọt nước mắt. Bố đau lưng từ lâu rồi, nhưng bố vẫn sẵn sàng làm tất cả mọi việc ,để tôi thực hiện ước mơ của mình. Tôi nhớ tới bài hát "Tình cha" của nhạc sĩ Ngọc Sơn Tình Cha ấm áp như vầng Thái Dương Ngọt ngào như giòng nước tuôn đầu nguồn Suốt đời vì con gian nan, Ân tình đậm sâu bao nhiêu, Cha hỡi Cha già dấu yêu !! Tôi phải thật cố gắng để không phụ sự hy vọng của bố. Và rồi ngày thi đại học đã tới, tôi cố gắng làm tốt bài làm của mình, lúc nào bố cũng ở ngoài cổng trường đợi tôi. Hóa học là môn thi cuối cùng, sau môn thi đó 2 bố con về nhà trọ. Tối hôm đó ngồi tính lại điểm, tôi đoán mình được khoảng 20,5đ . Hai bố con ngủ với nhau tôi nói với bố rằng : ” Bố ơi, con sợ con không đỗ rồi bố ạ” Bố an ủi tôi : ” học tài thi phận con ạ, 1 tháng qua bố đã thấy con lỗ lực thế nào rồi, nếu không đỗ thì cũng là số thôi”. Hôm sau, 2 bố con về quê, trên đường về bố nói với tôi rằng : ” xưa nay chưa bao giờ bố ăn hết 2 bát phở, nếu con mà đỗ đại học bố sẽ ăn hết 2 bát phở cho con xem” Rồi hai bố con tôi vui vẻ về quê. Và rồi ước mơ của tôi cũng thành hiện thực, tôi đã đỗ đại học. Khi bố tôi biết tin ấy ,ông lập tức ra ngay quán phở mua 2 bát phở và ăn hết. Tôi cũng cảm thấy rất vui mừng về điều đó. Nhưng gì bố đã dạy, mãi mãi tôi không bao giờ quên. Tôi sẽ nhớ để sau này có con, tôi cũng sẽ dạy con tôi như thế. Bố là người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian này!! Con yêu Bố nhiều lắm!! Đó là câu chuyện của riêng tôi đó các bạn ah!!
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ mình nghĩ rằng mọi người sống, làm việc và kiếm tiền cũng chỉ mong muốn có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn. Ông trời không lấy không của ai thứ gì cả và cũng không cho không ai thứ gì cả. Hãy cố gắng hãy nỗ lực bằng tất cả khả năng của bạn nhé. Và đừng bao giờ nghĩ rằng cho đi là phải nhận lại. Hãy cho đi thật nhiều mà không cần nhận lại. Ông trời luôn rất công bằng. Chúc bạn may mắn!!
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ công cha như núi thái sơn,nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra ! mình đọc nhiều bài bào con ruột giết cha,đánh cha thật đau lòng
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ mình nghĩ điều đó trước tiên nên xem lại cách dạy con của người cha đó như thế nào. Trong con người có 2 phần , phần con và phần người. Khi mà phần con lấn áp phần người thì những điều như bạn được đọc sẽ xảy ra thôi. Là 1 con người phải cố gắng giảm bớt phần con và nâng cao phần người. Đó là suy nghĩ của tôi bạn ạ.
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ mình cũng nghĩ như bạn, có luật nhân quả trên đời!!! hãy giúp đỡ ng khác, rồi bạn cũng nhận dc may mắn thui!!
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Tại sao chuyển bài viết của tôi qua đây!! Đề nghị admin đọc kĩ lại bài viết của tôi!!!!!!!!!!
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Bạn là 1 người thật hạnh phúc vì luôn có cha mình đi bên cạnh và chỉ bảo. Mình thì khác, ba mình vẫn còn sống nhưng không ở cùng với mẹ con mình mà ở cùng với người khác.
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ bạn sinh năm bn vậy . bạn có nhiều bài hay quá con trai mà đọc những ch như thế này k có nhiều
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Hay nghi nhung dieu tot dep vi nhung dieu tot dep giup cuoc song cua ban dep hon!
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Chuyện trời mưa Tác giả: Zee - Duong Tung Lam Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa? Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các bạn, nỗi buồn trong lòng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng thì trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi buồn. Như vậy thì nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng quá u sầu và than trách cuộc đời mà hãy can đảm đối diện nó, lúc đó bạn sẽ bãn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn. Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể tìm được cách cho mình đừng bị ướt, có phải là bạn đành chấp nhận dầm mưa về nhà không? Khi ấy có phải bạn có thấy sự bực bội khi bị ướt sũng không còn nữa hay không? Đúng như thế, vì lúc ấy bạn đã tìm cách giải quyết được vấn đề của mình rồi. Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé?
Ðề: Câu Chuyện Của Tôi................ Thật cảm động Tội nghiệp những e bé quá. Cầu mong những e bé bất hạnh sẽ đc hp ở thế giới khác, Và thế giới này k còn tồn tại những bà mẹ tàn ác như thế nữa,