Em chào anh chị, em tham gia diễn đàn lcm khá lâu rùi nhưng chỉ rình rập đọc bài của người khác mà chưa bao giờ tâm sự chuyện của riêng mình nhưng hôm nay em buồn quá, lập một cái nick mới để kể lể mà không lo người khác biết mình là ai ạ. Em sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, từ nhỏ em đã thấy những giọt nước mắt của mẹ, sự vô tâm của bố cùng nhiều hành động mà một đứa bé 6 tuổi không nên thấy và chắc em chẳng bao giờ quên được T___T. Lớn lên bố em chẳng thay đổi j hết tuy nhiên bọn em đã biết bảo vệ mẹ nên cũng đỡ hơn hồi bé ít nhiều. Em đi học xa nhà từ năm lớp 10, những chuyện trong gia đình em không biết nhiều nên cũng đỡ phải buồn rầu. Cũng bắt đầu khi em học cấp 3 thì bố em làm ăn sa sút, số tiền vay nợ cho công việc ngày càng nhiều, mẹ em luôn bên cạnh bố em những lúc sóng gió như vậy, nhưng cứ khi làm ăn lên là bố em phủi tay mọi thứ, quên đi những gì mẹ em đã hi sinh vì gia đình. Đỉnh điểm là 2 năm trước khi mà bố em mất tất cả, không kiếm được 1 đồng, nợ nần chồng chất ( bố em cũng ko có ý định làm j hết, chỉ ở nhà ăn chơi) mẹ em bán hàng gồng gánh lo cho cả gia đình, em thức đêm trong nhiều tháng trời để làm thêm công việc ở ngoài ( lúc này em cũng đã đi làm rồi) để lo bớt gánh nặng cho mẹ và sẵn sàng đưa thêm tiền cho bố nếu bố nói mún đi chùa chiền hay đi liên hoan các kiểu. Với em gia đình là tất cả, còn tiền chỉ là công cụ giúp cuộc sống đỡ buồn phiền hơn thôi. E nghĩ chắc qua đợt này bố em sẽ thay đổi, vì khi sa cơ chỉ có gia đình mà ko có lấy 1 người bạn giúp đỡ. Ấy thế mà, năm ngoái khi có một người bạn của e giúp đỡ cho bố em 1 số tiền để bố em làm lại từ đầu, việc làm ăn lên như diều gặp gió, có một số tiền lớn trong tay bố em thỏa sức tung hoành bù lại quãng thời gian thiếu thốn vật chất của 1 năm trước, thậm chí chị gái em còn thấy xe bố trong nhà nghỉ, nhưng về nhà bố nhất định ko chịu mà còn chửi mắng cả nhà, đánh đuổi mẹ và chị em....Và như kiểu ông trời có mắt trừng phạt bố em thêm lần nữa, bố em sa cơ lỡ vận, nhưng đợt này mất tất cả, ngay cả ngôi nhà đang ở có lẽ cũng sắp mất. Để lo cho bố em có thêm tiền làm ăn, mẹ em đã bán chỗ mình kinh doanh lấy 1 số tiền đưa cho bố và thế là cả bố mẹ em đều không làm ra một đồng nào hết. Đứa em trai em đi học ở hà nội, em và nó ở cùng nhau, em nuôi nó và thỉnh thoảng cũng đưa mẹ ít tiền nhưng cũng cóp một ít tiền để trả nợ dần cho bạn bè số tiền đã vay cho bố em trước đó. Công việc của em em nghĩ cũng hơi vất vả một chút thôi, vì có những hôm em đợi nhập hàng đến 11h tối mới về nhà nhưng 1 tháng chỉ 1 lần, lương của em được 7-8 triệu/ tháng. Em bằng lòng với công việc này vì ít nhất em có thể nuôi em trai em. Người yêu em năm nay cũng gọi là đứng tuổi, anh có công việc kinh doanh riêng, nên không hài lòng khi thấy em phải đi lại suốt ngày mà còn làm về muộn như vậy, anh ấy xót em nên bảo em ở nhà không làm nữa để mở quán cho em kinh doanh. Bọn em đã cãi nhau rất nhiều về chuyện đó, vì em không muốn làm gánh nặng cho a ấy, không muốn phụ thuộc ai, nhưng sau quãng thời gian mệt mỏi vì cãi nhau em đồng ý ko đi làm nữa. A tìm 1 quán cafe sang nhượng lại cho em làm, tất cả tiền sang nhượng a đều lo hết vì em làm j có đồng nào, lúc nào em cũng là con số 0. Công việc kinh doanh ở quán không được tốt, chúng em cãi nhau rất nhiều vì anh nói em ko làm j để hút khách về quán ( thực ra em cũng chỉ quảng cáo quán trong vòng 1 tháng nhưng không thấy hiệu quả nên thôi, em cũng chỉ đi phát tờ rơi 2 lần) anh nói em không có đầu óc, suốt ngày chỉ nghĩ đi làm thuê, nói nhiều lắm và lần nào cũng như lần nào, haizzz. Trong khi đó quán cf nằm ở vị trí mà cả ngày chẳng có mấy mống qua lại, ko ngồi được ở vỉa hè, ngồi uống nước phải ngồi trong nhà kín mít giống như nhà ống ấy ạ. Tự bản thân em nghĩ nóng nực như này thì ngta tìm cho thoáng mát mà ngồi chứ. Nhưng a ko nghĩ thế và đổ hết mọi thứ lên đầu em. Như ngày hôm nay, nói chuyện bình thường rùi nhắc đến quán không có khách, anh bực bội nói em rùi vùng vằng đi về, em thấy cổ họng nghẹn đắng...Về đến nhà a lại tiếp tục nói em, nói em lười, không biết nghĩ....em thấy buồn vô cùng, em cảm thấy dựa dẫm vào ng khác làm cho ngta coi thường mình quá. Hoàn cảnh gia đình em làm em nghĩ đến mọi chuyện lại càng theo chiều hướng tồi tệ. Sai lầm lớn nhất của em là tự đẩy mình vào hoàn cảnh phải phụ thuộc vào người khác như thế này. Em thấy tình yêu chẳng còn đẹp đẽ j khi mà suốt ngày bị chi phối bởi tiền, haizzzz, từ nay nhất định em ko dựa dẫm nữa, sẽ đứng trên đôi chân của chính mình mặc dù con đường phía trước còn dài và buồn lắm (. Lâu rùi em chẳng còn biêt thế nào là hạnh phúc nữa T__T
tớ thấy bạn bỏ cv để kinh doanh là một sai lầm, thực ra con gái nếu có thể tự lo dc là tốt nhất để có nhưu thế nào cũng ko ai coi thường và nói ra nói vào mình dc, thà rằng sau này cưới nhau rồi về tự kinh doanh nó lại khác, nên tớ thấy nếu hai bạn sắp cưới nhau trong tg ngắn thì bạn cứ thử nỗ lực hết mình để kinh doanh cho tốt, còn nếu cái chuyện cưới xin nó vẫn mơ hồ thì bàn ngy sang nhượng lại cửa hàng và tìm một công việc phù hợp.
Em là người giàu nghị lực, biết chấp nhận hoàn cảnh nên c nghĩ e tự lập cg ít lệ thuộc cg tốt. Không chỉ cóng yêu mà ngay cả chồng cg vậy e, thấy của ra đi người ta xót mà o tìm đc nguyên nhân nên đành lấy e ra làm cớ để đổ lỗi cho sự thất bại. Vậy nên e tìm cv đi làm lại đi , dần dần a kia sẽ hiểu
Vâng, e cũng muốn đi làm lại nhưng a ấy ko cho, rồi lại cãi nhau rất mệt mỏi, e cũng đang bán hàng onl ở nhà, nói chung là e ko muốn phụ thuộc vào ai để rồi mình ko có được tiếng nói bất kể đúng hay sai, hic, mà e thì nóng tính ko thích nhịn nhục bao giờ nên cứ cãi nhau suốt (
Người yêu mình nhìu tuổi nên hình như thích chi phối người khác, nên mình đi làm cũng bị nói, cái j cũng nói đc, nhìu lúc chán phát ngán, chẳng có quyền tự do j hết mặc dù đám cưới còn xa vời ;(
Em bán hàng trên fb là chính, chứ trên diễn đàn cũng ko bán vì nhiều chị bán mặt hàng giống của e rùi nên chẳng bon chen ạ
ko nên để mình bị chi phối bởi người khác, yêu và tôn trọng phải luôn đi đôi với nhau, ko nên gượng ép quá, bản thân cả 2 sẽ ko thoải mái, kể cả 2 người có cưới nhau rồi b ah
Mình thấy bạn là 1 ng nghị lực, có khả năng. cố gắng đứng lên bằng chính đôi chân của mình sẽ thấy hạnh phúc hơn. ng y bạn thì tính gia trưởng quá. bây giờ là yêu mà đã bó buộc bạn trong 1 khuôn khổ nhất định, khi ko như ý thì lại đổ hết lỗi lên đầu bạn mà ko tìm cách để giải quyết vấn đề. như vậy nếu gắn bó lâu dài với anh ta, mình nghĩ bạn sẽ phải khổ cả đời vì tính gia trưởng đó. Bạn nên suy nghĩ kỹ về mqh này.
thế thì cứ bay thôi, sao a ấy lại cứ bắt bạn bên cạnh, khí bên cạnh thì anh ấy lại ko thật sự giúp bạn mọi virệc trong cuộc sống, như thế có ích kỷ quá ko?
Nếu bạn tự lập được và không phụ thuộc vào người khác là tốt nhất. Tự lập thì tuy bạn vất vả chút nhưng sẽ luôn thoải mái về kinh tế mà ko bị coi thường và ngược lại phụ thuộc tuy có nhàn hơn nhưng sẽ không thoải mái đâu bạn. Còn về ny bạn nếu cảm thấy 2 người không hiểu đc và cảm thông cho nhau thì nên giải tán sớm cho thoải mái
em nghĩ chị lên xem lại mối quan hệ và tình cảm của mình, chị giống em ngày trước, suốt ngày cãi nhau đến cuối cùng thì tình cảm cũng nhạt dần, nhưng bỏ thì thương vương thì tội, đến khi vẫn lấy nhau về mới thaayss là địa ngục. Khi mà a ta lúc nào cũng muốn kiểm soát chị, ko hiểu và cảm thông thì em nghĩ chị nên xem lại tình cảm nhé.
Giờ e sợ phải bắt đầu 1mqh khác vs 1người khác lắm ạ, có lẽ là chim sợ cành cong rùi sau mấy mqh gắn bó và đột nhiên ngta đi lấy vk ( cứ ctay e đc vài thág là ngta lấy đc vk lun ạ, có lẽ ai chưa lấy đc vk thì iu e rùi sẽ lấy đc )
E cũng thấy bất ổn nhưng đúng là bỏ thì thương mà , vs lại ng iu e đến khi mà e khó khăn nhất, a ấy giúp đỡ e rất nhìu, qtâm e lắm nên e ko nỡ đxử vs a ấy tồi tệ đâu ạ
E ko ngại vất vả, e chỉ sợ cãi nhau liên miên làm e mệt mỏi, e nợ ân tình của a ấy quá nhìu nên lúc nào cũng nghĩ fải nghe lời, fải nhịn, fải nhìu thứ nữa ạ, như ngta nói há miệng mắc quai ấy ạ
E nghĩ vì a ấy nhìu tuổi rùi nên sợ e bay nhảy mà quen vs ng khác, a ấy ko thích e tiếp xuc vs con trai đâu ạ, ghen kinh khủng ;(