Chuyện học bên Tây !

Thảo luận trong 'Trường lớp, học hành' bởi Le Khanh, 8/9/2008.

  1. Le Khanh

    Le Khanh Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    2,065
    Đã được thích:
    1,788
    Điểm thành tích:
    863
    Theo con đi học
    [FONT=&quot]Trong cái mệt trầm kha lo cho con cái mỗi dịp tựu trường, người quen trong nước thường hỏi bên Pháp con tôi học sao. Và ngạc nhiên khi nghe kể nhiều chuyện... bất thường[/FONT]
    [FONT=&quot]Như năm 1996, lúc con tôi tròn ba tuổi, nhớ cảnh phụ huynh bên nhà phải đôn đáo chạy trường cho con, tôi thúc chồng nộp đơn xin chỗ. Ông bố vốn sinh trưởng bên Tây bảo khỏi xin, họ sẽ tự mời, rằng giáo dục phổ cập ở Pháp là bắt buộc, cha mẹ không cho con đi học còn bị phạt! Câu trả lời như giỡn hoá ra thiệt. Hai tuần trước ngày khai giảng tự dưng có lá thư của quận thông báo con tôi được xếp học trường Y, mời phụ huynh đến gặp giáo viên ngày…, tháng... Lại ngơ ngác hỏi: “Sao họ biết mình có con?”. “Căn cứ sổ gia đình”. “Sao họ biết con bé tới tuổi mẫu giáo?”. “Căn cứ giấy khai sinh”. “Sao xếp đúng trường Y chứ không phải trường khác?“. “Vì trường Y ở gần nhà nó nhất. Khi xây thành phố, người ta đã tính trước trong bán kính bao nhiêu phải có bao nhiêu trường học”.[/FONT]
    [FONT=&quot]Mọi sự rất đơn giản, như chuyện “ly kỳ” hồi em bé chào đời. Vừa từ bệnh viện về nhà, bỗng dưng tôi phải tiếp một phụ nữ lạ. Người này là y tá quận, đến hướng dẫn tôi cách nuôi con so. Biết con tôi đã có bà ngoại đầy kinh nghiệm, cô y tá rất vui vì đỡ mất công làm việc! Hỏi sao họ biết mình có con so? Mới hay tất cả bệnh viện phụ sản công hay tư đều phải báo cáo cho quận lai lịch trẻ sơ sinh.[/FONT]
    [FONT=&quot]Trở lại chuyện đi học. Ba năm sau mẫu giáo, con tôi cũng lại được “mời” vô cấp một. Rồi quen, nên khi nhận thư báo thăm trường cấp hai tôi không còn ngơ ngác, chỉ tò mò trường mới của con ra sao. Một ngạc nhiên đã xảy ra: không như ở mẫu giáo hay trường cấp một, đón phụ huynh ở sảnh của trường cấp hai chỉ có một người lớn, còn lại là lố nhố học sinh lớp 6. Theo người lớn này thì bọn nhóc chính là hướng dẫn viên, còn ở các phòng ghé thăm sẽ có giáo viên đón tiếp. Cứ vậy, từng nhóm phụ huynh lẽo đẽo đi theo hai đứa nhỏ. “Đây là thư viện. Đây là phòng vi tính, ngoại ngữ, sinh vật…”. Đầy trịnh trọng và hân hoan, bọn trẻ lao nhao giới thiệu ngôi trường của chúng, mọi ngóc ngách, từ căng-tin đến nơi giữ đồ thất lạc, từ phòng vệ sinh đến phòng giải trí…[/FONT]
    [FONT=&quot]Trong lúc những người lớn khác hỏi thầy cô các chi tiết quan tâm, tôi kín đáo “điều tra” hai nhóc dẫn đường: Trường tốt không? Có đánh nhau không? Có trấn lột không? Đám nhóc nhanh nhẩu: “Xa-va, xa-va!” (ổn thoả). Mà có vẻ xa-va thật. Phòng giám thị cửa kính hướng ra sân để quan sát mọi sự cố. Cẩn thận hơn, theo giải thích của hiệu trưởng, để tránh việc “ma cũ ăn hiếp ma mới”, năm đầu tiên, tất cả học sinh lớp 6 được chơi ở sân riêng, sau đó mới nhập chung với lớp lớn… Những cuộc đi thăm này chỉ dành riêng cho phụ huynh, để họ nhìn cái “biển” mà con mình sẽ bơi trong bốn năm trung học, để cùng con tự tin bước sang bước ngoặt mới.[/FONT]
    [FONT=&quot]Ở xứ này, phụ huynh muốn gặp thầy cô không dễ, phải xin hẹn trước, hoặc gặp qua các buổi họp do chính giáo viên tổ chức. Nhớ những ngày đầu vô lớp bốn, con gái tôi cứ than thầy trẻ nhưng “hắc ám”: bắt học sinh gọi “vous” chứ không cho gọi “tu” hay gọi tên thân mật như các giáo viên cũ. Đã vậy lại còn thích giao việc cho con nít. Một số bạn nó “bình luận” do thầy trẻ, mới ra trường nên… làm phách! Quan hệ thầy trò như vậy quả xấu nếu như không có cuộc tiếp xúc sau đó.[/FONT]
    [FONT=&quot]Trước cha mẹ học sinh, thầy giải thích: Bắt bọn nhóc gọi “vous” bởi thầy sợ gọi “tu” mãi chúng sẽ quên cách chia động từ ngôi thứ hai số nhiều, lối xưng hô cần thiết trong xã hội về sau. Rằng cấm gọi tên cũng nhằm tránh thói quen suồng sã. Còn giao việc cho mỗi đứa (đóng, mở cửa, lau bảng, xếp ghế, giữ chìa khoá tủ…) là để tập các em ý thức trách nhiệm. Nghiêm, nhưng thầy rất... dân chủ, cứ vài tháng lại tổ chức cả lớp “phê, tự phê”. Có lần thầy bị học sinh phản đối khi quy định: nhảy lên bàn phải viết hai mươi câu tự kiểm, ai vi phạm sau sẽ bị viết gấp đôi, và gấp đôi nữa cho người kế tiếp. Bọn nhóc chấp nhận phạt nhưng không đồng ý cách phạt: Tại sao cùng một tội mà đứa sau phải chịu gấp đôi đứa trước? Rằng pháp luật đâu có xử như vậy! Thầy vui vẻ tiếp thu lý lẽ của trò. Sau cuộc “nói thẳng” đó, không ai nhảy lên bàn nữa. Đó là chuyện học, chuyện ăn cũng rất bất thường: ở cấp một và cấp hai trường có căng-tin, nhưng tiền ăn phụ thuộc vào lương cha mẹ. Thu nhập thấp, đóng ít; cao, đóng nhiều. [/FONT]
    [FONT=&quot]Nhưng chuyện bất thường khiến tôi nhớ mãi là câu chuyện khác: Cũng vào năm lớp bốn con tôi bị rụng tóc, tả tơi đến mức cháu luôn khóc vì bạn bè trêu chọc. Bữa nọ cháu bảo thầy bận, cho học sinh nghỉ một ngày. Chuyện bình thường, nếu như trong buổi liên hoan cuối năm thầy không hỏi chúng tôi có nhớ ngày học sinh được nghỉ. Tim tôi nghẹn xiết khi biết ông thầy “hắc ám” kia đã cố ý cho cháu ở nhà hôm đó để khuyên giải bọn trẻ đừng trêu bạn! Đến nay, tôi vẫn chưa nói với con bí mật này. Tôi đợi cháu trưởng thành hơn, để có thể nhận ra đó là một hành xử nhân văn, một phương pháp sư phạm chứ không chỉ lòng trắc ẩn.[/FONT]
    [FONT=&quot]Mùa tựu trường này, con tôi đã lên cấp ba, qua hết cấp giáo dục bắt buộc. Một số quan hệ đã thay đổi, bớt ấm áp hơn vì đứa trẻ đã trưởng thành. Một số quy chế bao cấp cũng không còn nữa, sách giáo khoa thôi miễn phí... Nhưng nếu phải nói vài từ về chuyện học của con ở bên Tây, thì – không như nhiều người bên ta vẫn tưởng – tôi có thể nói đó là chuyện ít tốn kém, đủ yên tâm và khá nhẹ nhàng.[/FONT]
    [FONT=&quot]Việt Linh[/FONT]
    ( Báo SaiGon Tiếp Thị 08/9/2008)
    Một đất nước hiện đại và công nghiệp thực sự phải là như thế đó !
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi Le Khanh
    Đang tải...


  2. webmaster

    webmaster Stay hungry. Stay foolish

    Tham gia:
    16/12/2006
    Bài viết:
    13,278
    Đã được thích:
    35,259
    Điểm thành tích:
    6,063
    Cám ơn bác Lê Khanh về câu chuyện thật thú vị. Em xin copy nó sang mục "Hội phụ huynh" để may chăng anh chị em chúng ta có thể góp ý dần dần cho các nhà trường để giúp con cái có một môi trường văn minh hơn.
     
  3. Trần Ngọc Gia Khanh

    Trần Ngọc Gia Khanh Thành viên chính thức

    Tham gia:
    28/8/2006
    Bài viết:
    214
    Đã được thích:
    203
    Điểm thành tích:
    43
    Quả thật là bất thường với Việt Nam nhưng chắc chắn là rồi VN cũng sẽ phải lấy mục tiêu giáo dục như các nước này thôi (hy vọng là đời các con mình sẽ được nuôi con trong 1 nền giáo dục như vậy chứ đời bố nó thì không mơ rồi ::):)()
     
  4. webmaster

    webmaster Stay hungry. Stay foolish

    Tham gia:
    16/12/2006
    Bài viết:
    13,278
    Đã được thích:
    35,259
    Điểm thành tích:
    6,063
    Hy vọng sẽ chỉ là hy vọng. Nếu như có những hành động cụ thể thì nếu không được như mơ thì cũng được phần nào.
     
    architect thích bài này.
  5. Metynhe

    Metynhe Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    7/5/2008
    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    8
    Không ngoài hai chữ "Ước mơ" của những phụ huynh chúng mình!
     
  6. Le Khanh

    Le Khanh Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    2,065
    Đã được thích:
    1,788
    Điểm thành tích:
    863
    NUÔI DƯỠNG NHỮNG ƯỚC MƠ VÀ BIẾN THÀNH HIỆN THỰC
    Có lẽ, nếu nói về những vấn nạn trong lĩnh vực giáo dục, thì "thiên kinh vạn quyển" cũng không thể nói hết, nói về tình trạng lạc hậu của chương trình, về nạn cửa quyền nơi nhà trường thì "lá trên rừng" cũng còn không đủ ! Nhưng không vì thế mà các bậc cha mẹ chỉ biết "kiến nghị" "đề xuất" và "ước mơ" .
    Thi thoảng có những bậc cha mẹ "dũng cảm" không cho con học trước chương trình lớp 1, lác đác những bậc phụ huynh không "thích" cho con vào trường chuyên - họ vừa được xem là người can đảm, vừa "bị" xem là kẻ kém thức thời "gặp thời thế - thế thời - thời phải thế !" Điều đó cho thấy, cái áp lực của xã hội quả là nặng nề mà một vài cá nhân khó mà vượt qua được.
    Thế nhưng, nhà trường đã cung cấp cho các phụ huynh một cơ hội, để có thể tạo ra được những chuyển biến tích cực, đó là Hội phụ huynh - Tiếc thay, vì chỉ quan tâm đến chuyện đóng ít đóng nhiều cùng với những phụ huynh "có máu mặt" thích chơi nổi lấy tiếng, luôn dành thế chủ động trong phát biểu đóng tiền ( mạnh vì gạo ..bạo vì tiền) ....mà hội phụ huynh đã biến thành hội phụ thu, biến thành những quân cờ trong bàn tay của những ban giám hiệu chỉ biết "tiên học phí hậu học vẹt"
    Giá như trong các buổi họp PH hiếm hoi, các PH mạnh dạn đứng lên đề nghị những điều hợp lý từng bước một, mà không sợ con em mình bị soi - Giá như phụ huynh đừng quá quan tâm đến những tiện nghi vật chất ( để mong rằng con em mình được sướng) mà quên rằng chung quanh mình còn biết bao nhiêu gia đình cũng có con đi học như mình, đã phải oằn lưng với cuộc sống,để đừng đưa ra những đề nghị trang bị này nọ cho lớp học có "con cưng" của mình. Giá như phụ huynh có khả năng cùng ngồi lại với nhau để cùng có những yêu cầu chính đáng một cách cương quyết thay vì chỉ chờ đợi giấy mời họp "xuân thu nhị kỳ" rồi miễn cưỡng đến trường và thụ động chấp nhận những đề nghị của nhà trường cho các khoản đóng góp, sau đó thì lại than thở trên vài phương tiện truyền thông rồi thì vẫn "ngoan ngoãn" móc hết túi ngoài đến túi trong để "nộp tô" vì e rằng con mình thành học sinh "cá biệt" ...
    Từ những hoạt động đó, hội Phụ Huynh mới có thể phát huy được sức mạnh của tập thể trong việc thay đổi những hình thức hoạt động tại nhà trường một cách chính đáng và hợp pháp!
    Chúng ta thường lên lớp giới trẻ, thường dạy dỗ con em mình ; hãy biến ước mơ thành hiện thực !" thì tại sao, chính chúng ta lại không muốn hành động, phải chăng chính chúng ta đã bị những áp lực xã hội , cũng như những quyền lợi mà xã hội ban phát để tự biến thành những chú lạc đà chui đầu vào đống cát ? Rồi đành ngồi đó mà hy vọng sẽ có một ai đó, giơ đầu chịu báng làm thay mình, còn không thì cứ đành "gửi gió cho mây ngàn bay " những ước mơ về một nhà trường vì con người chứ không phải vì thành tích và quyền lợi của một nhúm người!
     
    architect thích bài này.
  7. Metynhe

    Metynhe Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    7/5/2008
    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    8
    Phải bài viết của bác rất hay, đã bắt được đúng bệnh rồi đó, nhưng vấn đề chữa bệnh đó thì thật là nan giải.
    Tôi cũng là một phụ huynh (tuy con mới học mầm non), rồi cũng có vinh dự có mặt trong Ban đại diện phụ huynh, và cũng có lẽ là người nói nhiều nhất, phản ánh nhiều nhất, nhưng đến nay tôi cảm thấy nản rồi.
     
  8. thaoquyen_baby

    thaoquyen_baby Thành viên chính thức

    Tham gia:
    13/2/2008
    Bài viết:
    178
    Đã được thích:
    48
    Điểm thành tích:
    28
    Chuyện giáo dục bên Tây - nó đào tạo ra con người thế nào. Còn ở Việt Nam thì ra sao. Đến nản. Cái chuyện mà ai cũng biết nó nên đương nhiên là thế, nhưng ở VN thì nó cứ tai ngược đấy vẫn được coi là chuyện bình thường. Nên mới có nghịch lý là Mất nhiều tiền để cho con học ít.
    Đã qua rồi cái thời BAO CẤP TRÁCH NHIỆM. Mỗi chúng ta phải có trách nhiệm với chính ý kiến của mình. Ước mơ mãi mãi chỉ là ước mơ nếu thiếu hành động.
    Nên chăng, các vị phụ huynh bỏ chút thời gian liên lạc với nhau trước mỗi cuộc họp nhằm đưa ra những ý kiến thống nhất, hợp lý nhất và có lợi cho cả 2 bên. Thay vì đóng ghóp tiền mà cứ mãi phải chịu ấm ức.
    Con người có 1 cái miệng thôi, nhưng nó lại họat động nhiều và quan trọng nhất trong các mối quan hệ xã hội.
    Đôi khi chỉ đơn giản là bày tỏ chính kiến của mình thôi. Thực không khó khăn gì. Tại sao người ta cứ phải e dè khi mình làm 1 điều mà mình biết rằng mình KO LÀM SAI kia chứ??
     
    architectLe Khanh thích.

Chia sẻ trang này