Chuyện khó tin nhưng có thật

Thảo luận trong 'Tin tức' bởi nhabepcaocap, 30/10/2009.

  1. nhabepcaocap

    nhabepcaocap Thiết kế nội thất, tủ bếp

    Tham gia:
    7/7/2008
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    244
    Điểm thành tích:
    43
    Thư của đứa con bất hạnh gửi mẹ
    Mẹ ơi! Con là đứa con gái mẹ rứt ruột đẻ ra, nhưng từ khi con biết nhớ thì con chỉ nhớ đời con toàn cay đắng tủi hờn. Nhà mình ở TP Hà Đông, bố con là diễn viên của Nhà hát Kịch Việt Nam, mẹ là y sỹ của một bệnh viện trong tỉnh. Con lớn lên với một khao khát có được một mái ấm gia đình hạnh phúc đúng nghĩa nhưng hình như khao khát đó chỉ mãi là ao ước trong tâm khảm con.

    Mẹ kính yêu!


    Đã từ lâu, con lấy những câu chuyện khó tin nhưng có thật kể về những cảnh đời đau khổ, oan trái, những số phận buồn đau, bất hạnh làm bạn tâm giao để chia sẻ nỗi khổ tâm giấu kín trong lòng mình. Mỗi lần đọc những câu chuyện khó tin nhưng có thật trên báo, con lại khóc. Trên đời này, không phải chỉ mình con là bất hạnh phải không mẹ? Cũng như trên đời này không phải chỉ mình con là phải chịu đựng những điều phi lý đến khó tin nổi đúng không mẹ?

    Con quyết định viết bức thư này thông qua Báo ANTG Cuối tháng để gửi tới mẹ bao muộn phiền đau khổ chất chứa trong lòng con bấy nhiêu năm nay, cùng với câu hỏi lớn mà có đến trăm ngàn lần con thử đi tìm câu trả lời đúng đắn nhất về mẹ mà con đã không thể tìm được.

    Con đã cố biện minh cho mẹ, sự biện minh đó không phải là để bảo vệ mẹ của con mà để tự an ủi lòng con là có người mẹ nào trên đời này không yêu thương nhúm ruột của mình đẻ ra. Có người mẹ nào trên đời này không thương con ruột của mình mà làm tất cả để con được hạnh phúc. Con đã tìm đủ lý lẽ để tự biện minh, bào chữa, nhưng càng đào sâu tìm kiếm, con càng hoang mang thất vọng. Con làm sao trả lời được câu hỏi vì sao mẹ lại đối xử tàn nhẫn với con. Chỉ có duy nhất mẹ có thể trả lời cho con được câu hỏi lớn đeo nặng trong tim con mấy chục năm nay.

    Mẹ ơi! Con là đứa con gái mẹ rứt ruột đẻ ra, nhưng từ khi con biết nhớ thì con chỉ nhớ đời con toàn cay đắng tủi hờn. Nhà mình ở TP Hà Đông, bố con là diễn viên của Nhà hát Kịch Việt Nam, mẹ là y sỹ của một bệnh viện trong tỉnh. Con lớn lên với một khao khát có được một mái ấm gia đình hạnh phúc đúng nghĩa nhưng hình như khao khát đó chỉ mãi là ao ước trong tâm khảm con. Cho đến giờ này, đầu đã hai thứ tóc, con vẫn không sao cắt nghĩa được mẹ luôn ghét con, ghét ngay từ khi con được mẹ sinh ra.

    Ký ức tuổi thơ, con nhớ nhất là những trận đòn của bố và mẹ trút lên con. Năm lớp 1, một hôm con bị ngất tại lớp, cô giáo và các bạn đưa về nhà, mẹ đã đưa con đi khám ở viện. Mẹ không nói cho con biết con bị bệnh gì, nhưng khi mẹ soi phim chụp X-quang, mẹ đã lẩm bẩm: "Tim to quá khổ". Sau đó, con phải vào nằm viện điều trị.

    Con chỉ biết mang máng con bị bệnh tim. Con không nhớ con nằm viện bao lâu nhưng thỉnh thoảng mẹ mới tới thăm và mang cho con những quả chuối xanh. Dù vậy, những ngày nằm co quắp trong viện, con thèm có bàn tay của mẹ chăm sóc, thèm có mẹ ở bên biết nhường nào nên mỗi lần mẹ tới con vừa mừng vừa tủi. Cho đến một hôm cô con tới thăm và mang cho con rất nhiều quà bánh để động viên con cố gắng điều trị cho khỏi. Con không nói được lời nào, chỉ biết khóc, hai hàng nước mắt lã chã rơi. Mẹ đã mắng con lúc ấy rằng: "Sao tao vào thăm mày cho mày quà, mày không khóc, cô mày đến mày lại khóc".

    Sau khi con ra viện, đích thân bố đã chở con đi một số bệnh viện xét nghiệm nhưng bố tuyệt đối không nói cho con biết con bị bệnh gì. Bố chỉ dặn con mỗi khi ra đường tới chỗ nào đông người thì con xuống xe đi bộ kẻo ngất xỉu ra đường thì tai nạn.

    Con lớn lên trong mặc cảm bệnh tật, cộng với mặc cảm con là đứa con nhiều khiếm khuyết khiến mẹ và cả nhà ghét bỏ nhất. Mẹ và chị gái cùng em trai con luôn tìm cách hành hạ con, bắt con làm nhiều việc. Những trận đòn oan nghiệt của bố mỗi khi con trốn việc nhà chui vào một xó xỉnh nào đó đọc sách báo đã giáng xuống tuổi thơ con một nỗi kinh hoàng.

    Con nhớ có lần, nhìn thấy mẹ cho chị gái 6 đồng, em trai 3 đồng đi ăn quà, con đã mon men lại gần mẹ và xin mẹ 5 xu để đi mua tờ báo Thiếu niên. Con chỉ nghiện mỗi đọc sách báo thôi. Lúc bấy giờ, những năm 70, giá báo chỉ có vậy. Mẹ đã trừng mắt lên la mắng con là đồ hoang tàng và mẹ kẹp đầu con bằng hai đùi chân của mẹ, và cứ thế đánh con một trận thừa sống thiếu chết. Trận đòn tuổi thơ đó đã khiến cho con không thể nào mở miệng một lần nào nữa để xin mẹ tiền cho đến tận bây giờ.

    Khi con lên lớp 7 hệ 7/10, con đã bước sang tuổi thiếu nữ 14, 15, con lớn phổng lên mà không khi nào có nổi một bộ quần áo lành lặn để mặc đi học. Mỗi lần đến lớp, nhìn bộ dạng rách rưới của con, các bạn chế con là đồ ăn mày. Con tủi thân chỉ biết trốn vào một xó lớp để cho hai hàng nước mắt chảy ra. Trong khi bạn bè đầu năm học mới, hay Tết đến ai cũng có quần áo mới, con chỉ mặc đồ thừa của mẹ và chị chữa lại nhưng vá chằng vá đụp khiến con xấu hổ mất tự tin.

    Con nhớ, chưa bao giờ mẹ mua cho con một tấm áo mới, chưa bao giờ con có được cảm giác sung sướng khi lần đầu tiên trong đời được mặc áo mới mẹ mua. Thực tế trong lúc con dọn dẹp nhà cửa cho mẹ, con thấy có hai chiếc va ly. Thú thật lần ấy, con đã tò mò mở va ly ra và đếm được mười tấm xa tanh trắng và mười tấm xa tanh đen, còn bao nhiêu vải vóc nữa. Con đã rất ngạc nhiên nhưng không dám hỏi mẹ hay mách lại với chị vì con rất sợ mẹ đánh. Hôm sau, con thấy chị con nói với mẹ chị con thích một chiếc túi xách đẹp và một đôi guốc cao. Mẹ đã nói với chị con là viết thư mà xin cô con. Nghe mẹ nói với chị như vậy, con đã bảo với mẹ rằng: "Mẹ ơi, con không cần xắc đẹp, không cần guốc cao, con chỉ cần mẹ cho con xin một bộ quần áo lành để con đi học". Con chưa kịp nói hết câu, mẹ đã mắng con xa xả và đánh cho con chết ngất đi vì cái tội đua đòi.

    Mẹ có biết con thấy tủi thân đến nhường nào không. Con đã 15 tuổi, con không thể nhịn đói, ăn mặc rách rưới để đến trường cho chúng bạn chế là đồ ăn mày nữa. Con bỏ học và khai tăng tuổi để xin đi làm. Khi ông đội trưởng đến nhà gọi con đi lĩnh tháng lương đầu tiên, mẹ đã mắng ông ấy. Mẹ hỏi ông: "Con tôi làm gì cho ông mà ông cho nó tiền". May lúc ấy có chị hàng xóm cùng khu nhà đi làm cùng với con, chị đã sang trình bày với mẹ và cho phép con đi lĩnh lương thì mẹ mới thôi chửi mắng con. Cuộc sống của con tưởng như tạm ổn thì đùng một cái mẹ bắt con bỏ đi làm ở nhà để đi lấy chồng.

    Con thật sự quá hoảng sợ bởi ý định này của mẹ. Con chưa biết yêu ai, chưa từng thương một người con trai nào, sao mẹ lại ép con đi lấy chồng. Mẹ đã nói là làm, kiên quyết không từ bỏ ý định. Không biết bao nhiêu lần mẹ đã định gả bán con cho người ta. Con tuyệt vọng nên đã làm đơn tình nguyện đi Tây Bắc. Khi làm đơn đi lên miền rừng núi, con cũng không định hướng được là mình sẽ đi đâu, làm gì. Trong con lúc ấy chỉ có một thôi thúc duy nhất là phải ra đi, phải chạy trốn khỏi mẹ để không bị mẹ bắt ép đi lấy chồng. Ra đi khỏi mẹ thì con mới có cơm ăn, áo mặc, mới được sống một cuộc sống của con đúng nghĩa.

    Mẹ ơi, con đi rồi, lên đến vùng Tây Bắc, nhìn đồi núi điệp trùng vây quanh con rất nhớ mẹ, nhớ nhà và con đã khóc ròng rã 3 ngày 3 đêm liền. Nhưng nghĩ đến những gì bố mẹ đã đối xử với con, con lại gạt nước mắt quyết tâm ở lại.

    Mọi người ở nông trường Tây Bắc rất thương con vì con quá bé bỏng, lại non nớt nhất, nhỏ tuổi nhất nên họ cho con được lựa chọn công việc phù hợp. Con quyết định theo chú Chính, Phó Giám đốc Xí nghiệp nông cụ Sông Mã và ở lại xí nghiệp làm việc. Cả xí nghiệp ai cũng thương con, thân gái dặm trường bôn ba lên xứ núi rừng khỉ ho cò gáy để làm việc.

    Ở xí nghiệp vất vả, con không làm được việc gì hơn ngoài việc phụ bếp nấu cơm, và thỉnh thoảng theo chị Lan cùng phòng xuống học thợ tiện. Con đã định học nghề thợ tiện nhưng cơ quan lại cử con ra Đoàn văn công của tỉnh để học, và cho xe ôtô chở con ra tận đoàn. Nhưng con không thích văn công vì bản thân bố của con làm nghề này nhưng bố sống không tình cảm, ít khi để ý đến con. Vả lại, con cũng tự thấy mình không có năng khiếu, không phù hợp nên con đã lên tỉnh xin đi cơ quan khác và đổi tên là Mai Hồng Liên. Con tưởng rằng khi đổi tên thì con sẽ thay đổi được cuộc đời lênh đênh vô phương hướng của mình, sẽ thay đổi được số phận mình nhưng không thể. Mẹ ạ, con người ta khi sinh ra trong đời đã được thượng đế an bài số phận rồi.

    Khi con chuyển cơ quan mới con chưa kịp quay về cơ quan cũ để thanh toán chế độ. Vì thế con phải quay về cơ quan cũ thanh toán và cắt giấy tờ. Mẹ có nhớ không, khi con về đến nơi thì thấy mẹ đã chờ con ở đó từ lúc nào. Cứ ngỡ mẹ nhớ con, lo cho con nên mẹ đánh đường lên xem con gái bé bỏng của mẹ ăn ở ra sao. Con chưa kịp mừng tủi vì nghĩ mẹ đến thăm con thì con đã choáng váng bởi một nỗi nhục nhã. Vì uất hận con không chịu ở nhà đi lấy chồng theo sự định đoạt của mẹ, nên mẹ đã nói với toàn bộ xí nghiệp rằng con của tôi bị bệnh tâm thần, đừng ai giúp nó cả. Tôi gửi cháu ở đây vài bữa rồi tôi đưa cháu về xuôi.

    Con chết điếng người, thế là bao nhiêu dự định của con, bao nhiêu hy vọng về tương lai đã sụp đổ tan tành mây khói. Cơ quan cũ của con đã ái ngại cho con, họ chuyển con xuống làm thủ kho kiêm tiếp phẩm. Cũng từ ngày mẹ lên đây nói con bị tâm thần, mọi người đã nhìn con với ánh mắt khác. Họ có thể đã nghĩ rằng con là đứa con hư, bất hiếu với bố mẹ mà bỏ đi đến đây. Cơ quan đã đẩy con đi hết bộ phận này sang bộ phận khác, không tăng lương cho con trong suốt 7 năm trời. Cơ quan đã trù úm, hành hạ con, đến nỗi nhiều lúc con tự hỏi hay là mình bị bệnh tâm thần thật nên không có ai thương quý, đi đến đâu cũng bị hắt hủi ruồng bỏ. Cũng vì mang tiếng bị bệnh tâm thần do mẹ đẻ nói ra mà không có người con trai nào dám đến gần con, đặt vấn đề lập gia đình với con.

    Mẹ ơi, cho đến khi cơ quan thuê một tổ thợ xây về xây trường học, nhà trường vì thương hoàn cảnh của con đã làm mối cho con một anh thợ xây. Vì thương hoàn cảnh anh ấy, và nghĩ tới những lần mẹ gả bán con cho người ta, con đã chấp nhận lấy chồng với hy vọng chồng con sẽ thương xót con mà bù đắp tình cảm cho đứa con bất hạnh luôn sống trong thiếu thốn tình cảm, luôn mất tự tin trước tất cả mọi người. Con cũng nghĩ rằng, biết đâu con lấy chồng, mẹ sẽ thương con mà thôi truy đuổi hành hạ con. Nhưng mẹ ơi, cuộc đời con đã bất hạnh từ đầu rồi thì chuỗi ngày tiếp theo sẽ mãi mãi bất hạnh mà thôi. Mẹ đã không thương con từ đầu rồi, thì mãi mãi, mẹ sẽ truy đuổi theo con để trừng phạt con, hành hạ con mà thôi.

    (Còn nữa)

    Hà Đông. Mai Hồng Liên

    Lời BBT

    Bạn đọc thân mến! Thật kỳ lạ là chúng tôi đã gần như cùng lúc nhận được hai bức thư của hai người phụ nữ chưa hề biết nỗi bất hạnh của nhau và đã tâm sự cho chúng tôi nghe về nỗi bất hạnh trải dài trong suốt cả cuộc đời của họ. Nếu như trên đời này, bà V là người mẹ bất hạnh bởi sự vô tâm của các con và sự nhẫn tâm của người chồng thì chị Mai Hồng Liên lại là người con bất hạnh bởi sự tàn nhẫn lạnh lùng của một người mẹ đã mang nặng đẻ đau ra mình.

    Bà V gửi thư cho các con trai của mình kể về những nỗi bất công, những đau đớn về mặt tinh thần mà bà đã phải chịu đựng trong gần 40 năm qua kể từ ngày đi lấy chồng, làm dâu, làm vợ và làm mẹ. Còn chị Mai Hồng Liên lại gửi thư cho mẹ nói về nguồn cơn của mọi nỗi bất hạnh mà chị đã trải với một câu hỏi đau đáu trong tâm can chị là tại sao mẹ đẻ của chị lại nỡ đối xử tàn tệ và nhẫn tâm với chị như vậy.

    Chúng tôi trích đăng cả hai bức thư của hai người đàn bà với hai nỗi đau khác nhau, trái ngược nhau gửi đến cùng lúc để thấy được muôn nẻo trớ trêu của đời sống, của những uẩn khúc trong cuộc đời. Với bức thư của bà V, chúng tôi có thể lý giải được vì sao bà V bất hạnh, nhưng với chị Mai Hồng Liên thì quả thật, câu hỏi khó tìm được câu trả lời bởi trong đời này, mấy khi hổ dữ mà ăn thịt con.

    Cuộc đời của chị Mai Hồng Liên kể từ khi lấy chồng cho đến bây giờ còn nếm trải nhiều bất hạnh mà có thể nói là đến tận cùng của bất hạnh. Đọc thư của chị Mai Hồng Liên, chúng tôi cũng phải rùng mình run sợ. Chỉ có điều chị Liên không để lại số điện thoại để chúng tôi liên lạc, cũng không yêu cầu giấu tên. Chúng tôi chỉ biết bức thư này của chị Mai Hồng Liên ở Hà Đông nhưng được gửi bởi người gửi là: Vũ Thị Mai Phương, 31 Trần Nhật Duật, Hà Nội.

    Bức thư này rõ ràng người viết lâu lắm rồi mới cầm bút. Thư kể liền một mạch, không chấm phẩy, diễn đạt lủng củng và đầy lỗi chính tả rất khó dịch. Chúng tôi đã kiên nhẫn đọc và dịch hết nội dung, biên tập lại và trích đăng để cùng bạn đọc chia sẻ. Mời quý bạn đọc theo dõi tiếp phần cuối của bức thư này trong số ANTG Giữa tháng tiếp theo

    Đúng là khó tin nhưng có thật :(
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi nhabepcaocap
    Đang tải...


  2. nhabepcaocap

    nhabepcaocap Thiết kế nội thất, tủ bếp

    Tham gia:
    7/7/2008
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    244
    Điểm thành tích:
    43
    Mẹ ạ, thế rồi con nhắm mắt đưa chân, đi lấy chồng, kết thúc đời con gái buồn bã. Con lấy chồng phần vì thương hoàn cảnh của người đàn ông thợ xây nay đây mai đó, phần vì thương số phận mình kém may mắn không được lớn lên trong sự chăm bẵm yêu thương của cha mẹ và một gia đình đúng nghĩa. Con hy vọng rằng, chồng con sẽ thương con mà thay đổi số phận của con, bù đắp những thiếu thốn trong tình cảm của con cũng như chia sẻ những buồn khổ mà con đã nếm trải.

    Nhưng mẹ ạ! Đến bây giờ thì con thấm thía một điều rằng, ai sinh ra trên đời này cũng đã có một số phận rồi, khó cưỡng lắm. Số phận con đã gắn liền với đau khổ và bất hạnh. Khi con mang bầu sang tháng thứ 7, con viết thư về báo tin cho mẹ, mẹ đã tức tốc lên ngay. Con mừng đến phát khóc cứ ngỡ mẹ sẽ mừng cho con có được một tấm chồng, một gia đình, và điều thiêng liêng quan trọng nhất với người phụ nữ là con sắp được làm mẹ.

    Than ôi, con đã mong ước điều không bao giờ có. Một lần nữa con đã nhầm, mẹ lên và ngay lập tức bắt con phải phá bỏ cái thai đã 7 tháng đi. Mẹ không muốn con lấy chồng thợ xây, công ăn việc làm không ổn định nay đây mai đó, trong lúc ở nhà khi con mới lớn, mẹ đã bắt con bỏ học và làm mai mối cho những người theo mẹ là có thể đảm bảo cho con một tương lai hạnh phúc. Vì thế mà mẹ nhất quyết phá bỏ cuộc hôn nhân của con, ngay cả khi con mang thai đến tháng thứ 7. Lúc ấy, con vừa khóc, vừa nói với mẹ rằng: "Thai già tháng rồi, không phá được mẹ ạ. Với lại người ta chỉ phá thai cho những ai nhỡ nhàng thôi, còn con có vợ có chồng đàng hoàng, lại là đứa con đầu lòng nữa, ai người ta phá cho".

    Mẹ có nhớ không, lúc đó mẹ đã quắc mắt lên mắng con: "Họ không phá thì mày về nhà tao phá cho". Con đã khóc hết nước mắt, điện cho chồng con về vì lúc ấy con không còn biết phải làm như thế nào nữa. Một bên là mẹ đẻ của mình bắt con phá thai, bỏ đi đứa con đầu lòng. Một bên thì chồng con khóc nỉ non: "Em không ở với anh thì chỉ còn hai tháng nữa là sinh con rồi, em cứ để anh bế con về quê nuôi, còn em cứ theo mẹ về đi, bỏ anh cũng được nhưng đừng có bỏ giọt máu của anh". Cơ quan đoàn thể chỗ con làm, biết chuyện của con, vừa thương tình cho con, vừa mắng con rằng: "Mày ngu thế, mày chửa với chồng mày chứ có phải chửa hoang đâu mà phá bỏ". Mẹ ạ, lòng con lúc đó rối như tơ vò, tinh thần hoảng loạn.

    Cuối cùng thì con lại mang tội bất hiếu với mẹ thêm một lần nữa để giữ lại cái thai và sinh hạ cho mẹ một cháu ngoại là con gái đầu lòng của con. Những tưởng sau khi sinh con, mọi chuyện với mẹ sẽ nguôi ngoai, thế nhưng con không hình dung được đây mới là bắt đầu của cuộc hành hạ mà mẹ dành cho con. Con gái được mấy tháng, con nhớ bố mẹ, nhớ gia đình họ hàng, muốn bế con về cho ông bà nhìn thấy mặt cháu nên con đã đưa cháu về nhà. Khi con ra đi thì mẹ nhất quyết bắt con để con gái con ở lại cho ông bà trông để cai sữa cho cháu.

    Con nghĩ mẹ đã nghĩ đến tình thương con cháu mà thay đổi tấm lòng, ai ngờ chỉ 2 tháng sau khi con trở về nhà thì con gái của con trong một tình trạng rất thảm hại gầy gò, ốm yếu, tinh thần cháu hoảng loạn. Con ôm con gái vào lòng mà cứ thế nước mắt tuôn lã chã. Mẹ bảo với con: "Con mày bị lên sởi, biến chứng vào trong". Vậy là mồng một Tết con bế con lên viện cấp cứu, mồng năm Tết con bế cháu đi lên với con ngay không dám để cháu lại thêm ngày nào nữa.

    Khi con mang thai lần thứ 2, mẹ đã đưa cho con một vỉ thuốc và bảo ông chú gửi lên cho con để uống cho lại sức mà đẻ. Chính mẹ đã đỡ đẻ cho con trong lần sinh thứ 2 này khiến con rất cảm động, nước mắt cứ ứa ra vì thương mẹ. Con đã nghĩ rằng, tình cảm của mẹ với con đã được cải thiện, mẹ đã chấp nhận cuộc sống của con, chấp nhận những gì mà con lựa chọn. Khi mẹ đỡ đẻ cho con mẹ tròn con vuông, hai mẹ con con đã an tọa trên giường thì mẹ đã mang nhau thai của con xuống nhà và xào nấu lên bắt hai mẹ con con ăn cho bổ, tăng cường sức khỏe.

    Mẹ ơi, con vẫn biết rằng nhau thai người là thứ rất bổ và con cũng đã nghe đâu đó nói rằng người ta ngâm rượu nhau thai, hoặc đến bệnh viện xin nhau thai người về ăn là rất tốt, sức khỏe hồi phục. Nhưng làm sao con có thể ăn được nhau thai của chính con. Con sợ quá, lạy xin mẹ đừng bắt con ăn vì con không thể ăn được thì mẹ mắng và gọi con gái con vào cùng ăn với con. Con gái con cháu còn nhỏ dại, chưa biết gì nên cháu vô tư ăn ngon lành, còn con thì mẹ nhớ không, hai hàng nước mắt cứ chảy vòng quanh. Con đã hỏi lòng mình, tại sao mẹ lại có thể xào nấu rau thai của con lên và bắt con ăn. Như thế hóa ra mình ăn thịt chính mình à, và cho cả con gái con ăn thịt mẹ. Con đã ám ảnh khủng khiếp về hành động mà mẹ làm.

    Sau lần khủng hoảng tinh thần ấy, con bị mất sữa, sữa không có chất, con trai con phải ăn thêm ngoài. Mỗi lần mẹ cho cháu ăn, con lại trào nước mắt vì không thể kể hết tất cả những gì trái khoáy mà mẹ đã chăm sóc cho cháu ngoại của mẹ. Khi con trai con bị viêm phế quản, mẹ đã tự tiêm thuốc kháng sinh cho cháu. Hết nước cất pha thuốc, mẹ đã lấy nước sôi để tiêm. Con trai con yếu quá, con đã giằng lấy cháu trên tay mẹ và địu cháu trên lưng, hai tay hai bọc quần áo chạy một mạch xuyên rừng xuống viện để cấp cứu cho con. Khi xuống được đến nơi, con đã ngất đi, bác sỹ phải gọi mãi con mới tỉnh lại để tháo địu ra bế con trao cho bác sỹ khám và cấp cứu kịp thời cho cháu. Khi các bác sỹ hỏi con từ đâu đến, con đã nói rằng từ Trường Trung học Nông nghiệp đi bộ xuống, ai cũng lắc đầu thương cảm khi biết rằng, nếu đi tắt là 15km, còn nếu đi đúng đường là 32km. Khi con trai con vào được phòng cấp cứu, con mới dần dần hồi tỉnh. Những ngày đó, một mình vừa trông con ở viện, cứ đêm đến là con lại ôm cháu mà khóc ròng.

    Cuộc sống của con rồi cũng ổn định dần, cả hai cháu đều cứng cáp dần và khỏe lên. Sau thời gian đó, thỉnh thoảng mẹ lại lên chơi thăm vợ chồng con và hai cháu. Mỗi lần mẹ về là mẹ lại vơ vét hết những gì trong nhà con mà mẹ thích và ưng ý mẹ đều lấy hết để mang về nhà. Mẹ về rồi, nhà lại phải chạy bữa ăn đong, vay mượn để sắm sửa lại những thứ mẹ đã lấy. Hàng xóm láng giềng của con cứ xót xa cho con, họ chỉ trích con sao lại để cho mẹ đẻ vơ vét hết như thế mỗi lần lên thăm thì sau khi mẹ về, mấy mẹ con chúng mày lấy gì mà ăn. Nhưng con chỉ cười mà xí xóa rằng, con chỉ mong có mẹ, mong được mẹ thương yêu, mẹ lên thăm các cháu là quý rồi, mẹ muốn lấy gì về cũng được hết.
     
  3. nhabepcaocap

    nhabepcaocap Thiết kế nội thất, tủ bếp

    Tham gia:
    7/7/2008
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    244
    Điểm thành tích:
    43
    Khi các con của con đã lớn hơn, đến tuổi đi học, mẹ lên thăm con và mẹ bắt con về quê ở với mẹ để có mẹ có con. Mẹ biết không, thực lòng con không muốn về vì con đã ở đâu quen đấy, nhất là con đã ra đi khỏi nhà của mẹ, trốn chạy cuộc sống ở gia đình mình để lên đây lập nghiệp thì con không muốn quay trở lại nơi con đã bỏ ra đi. Nhưng chồng con đã nói với con rằng: "Em không nghe lời mẹ đẻ em thì em coi mẹ anh ra gì".

    Mẹ ơi, chỉ vì câu nói đó của chồng con mà con đã bằng lòng nghe theo sự sắp đặt của mẹ. Thật ra, con chưa bao giờ nói với mẹ rằng chồng con không giúp được gì cho việc nuôi hai đứa con của con. Anh ấy một năm đi công tác chỉ về thăm nhà có hai lần. Mỗi lần về nếu có tiền thì đưa cho con vài trăm bạc, khi không có tiền thì đưa cho vài chục cân gạo. Có những khi chồng con đi biệt tăm biệt tích không về, con lại phải bế cháu đi tìm anh ấy để đón anh ấy về cho các con có bố. Thậm chí con còn phải gửi cả tiền lương của con lên cho anh ấy về. Cuộc sống của chúng con đã khó khăn vất vả lại càng khó khăn vất vả hơn. Bây giờ nghĩ đến tương lai của hai cháu đã đến tuổi đi học rồi. Ở nơi rừng rú xa xôi cách trở thế, việc học hành của các cháu không được đảm bảo. Con đã quyết định nghỉ chế độ mất sức, nhận lương nửa thời gian công tác để cùng mẹ đưa hai cháu về quê vừa phục vụ cha mẹ lúc tuổi già, vừa có điều kiện cho các cháu học hành.

    Con về được 2 ngày, thì bắt đầu cuộc sống mới. Công ăn việc làm không có, con đành phải đi bán nước sôi trong bệnh viện để kiếm sống. Con thức dậy từ 5g sáng, mượn của mẹ 2 cái phích và đi nấu nước sôi để bán cho bệnh nhân dùng. Đây là khoảng thời gian cuộc sống của con chìm trong khó khăn thiếu thốn đủ bề. Con dậy từ 5h sáng, đến 1h đêm mới lọ mọ trở về nhà, cơm ăn không đủ no, sức khỏe sau lần mổ quá yếu nên con bị suy kiệt. Hai con của con còn nhỏ, chưa giúp được mẹ việc gì, chồng con công ăn việc làm không có, nên cuộc sống rất bấp bênh, bữa no bữa đói. Lúc này, cả bố và mẹ lại bắt đầu chỉ trích con, chì chiết con. Cả nhà con không thể sống nhờ vào những phích nước sôi vài trăm đồng bạc, con loay hoay bươn chải tìm lối thoát. May sao con đã xin được vào Viện 103 để làm tạp vụ quét dọn.

    Mẹ ơi, cho đến lúc này con vẫn không tài nào hiểu được tại sao khi mẹ biết con xin được việc làm ở Viện 103, mẹ đã sang tận nơi con làm việc và chửi bới con, nói lung tung về con với mọi người nơi con vừa mới xin được việc để cho con bẽ mặt, xấu hổ, và cho mọi người đuổi việc con thì mẹ mới hả dạ. Vì cuộc sống khó khăn, chồng con lại đi kiếm việc làm ăn xa. Rồi một lần nữa, mẹ lại bắt con bỏ chồng con cùng với hai đứa con để lấy người khác có tương lai hơn. Con không đồng ý, mẹ đã tìm chồng con và đơm đặt bao nhiêu chuyện xấu xa về con để cho chồng con hiểu lầm con mà bỏ con. Con uất hận quá, đành ôm hai đứa con ra đi và gửi lại nhà anh họ ở Kim Bôi để đi tìm chồng. Chồng con đã bắt con quay trở về gặp mẹ, nói lời phải trái với mẹ và xin phép mẹ cho hai vợ chồng con về quê nội chồng con sinh sống. (còn nữa).

    Lời BBT:

    Bạn đọc thân mến! Ngay sau khi phần một của câu chuyện khó tin nhưng có thật: "Thư của đứa con bất hạnh gửi mẹ" đăng lên, chúng tôi đã nhận được điện thoại của bà Vũ Thị Mai Phương số nhà 31 Trần Nhật Duật, Hà Đông, Hà Nội gọi đến trực tiếp cho chúng tôi và nhận rằng, bà chính là nhân vật có thật trong câu chuyện mà chúng tôi đã biên tập lại và đăng tải. Chúng tôi đã xin bà lưu lại số điện thoại nhà riêng của bà để tiện liên hệ nhưng bà không đồng ý.

    Sở dĩ bà rất sợ điện thoại của người lạ gọi đến là vì sau này bà có một nỗi bất hạnh khủng khiếp nữa mà chúng tôi chưa thể kể ra được hết trong phần 2 này, vì câu chuyện đời của bà gửi đến cho chúng tôi quá dài, quá nhiều tình tiết nên chúng tôi buộc phải cắt ra từng phần một và tiếp tục đăng tải phần cuối trong số báo tiếp theo. Tiện đây chúng tôi cũng xin thông báo luôn để quý bạn đọc tiện theo dõi.

    Thật ra, trên đời này, những người mẹ cay nghiệt và tàn nhẫn với con đẻ của mình cũng không phải là điều hiếm gặp. Dẫu chúng ta vẫn cứ nghĩ rằng đó chỉ là những câu chuyện trên báo chí hy hữu xa xôi, thứ mà ta chỉ nghe nhưng ít khi được tận mắt nhìn thấy thì nó lại xảy ra rất gần ngay bên cạnh cuộc sống của chúng ta. Câu chuyện của bà Vũ Thị Mai Phương là một ví dụ. Ngay sau khi báo đăng, chúng tôi cũng đã nhận được điện thoại của một người phụ nữ gọi từ Nghệ An ra. Chị đã khóc rất nhiều khi đọc câu chuyện này, và chị khẳng định rằng, bà Mai Phương có hoàn cảnh không khác gì chị, chỉ khác rằng chị hạnh phúc hơn bà Phương vì có một người chồng yêu thương, các con thành đạt hoàn hảo. Vậy nhưng, vết thương sâu của thời quá khứ tuổi thơ, của những đau đớn mà mẹ chị cư xử với chị dường như không bao giờ liền sẹo, chỉ cần một đụng chạm nhẹ là có thể rỉ máu. Chị đã hứa sẽ kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện của đời chị để góp thêm cho chuyên mục của chúng tôi một câu chuyện khó tin nhưng có thật trong đời này.

    Chúng tôi trân trọng cảm ơn quý độc giả. Bài vở xin gửi về: Nhà văn Như Bình - ANTG Cuối tháng, 66 Thợ Nhuộm, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội
     
    Sửa lần cuối: 30/10/2009
  4. nhabepcaocap

    nhabepcaocap Thiết kế nội thất, tủ bếp

    Tham gia:
    7/7/2008
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    244
    Điểm thành tích:
    43
    Đọc thấy bức xúc và khó tin thật..........
     
  5. metomvajerry

    metomvajerry Fragrances

    Tham gia:
    2/7/2007
    Bài viết:
    4,427
    Đã được thích:
    1,002
    Điểm thành tích:
    823
    Chuyện này mà có thật à? Mình khó có thể tin được ...
     
  6. Me_Bao

    Me_Bao Thành viên tích cực

    Tham gia:
    13/10/2006
    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28
    Đúng là khó tin, nhưng lại là chuyện có thật.
    Còn nữa ko bạn post tiếp đi.
     
  7. mẹ_Vịtbầu

    mẹ_Vịtbầu Thành viên mới

    Tham gia:
    9/10/2007
    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Sao lai co nhung nguoi me nhu the nhi?
     
  8. TCT family

    TCT family Thành viên hội Cún

    Tham gia:
    15/12/2008
    Bài viết:
    6,671
    Đã được thích:
    1,102
    Điểm thành tích:
    773
    E đã đọc chuyện này ở trên ANTG cuối tháng rùi. Thấy rất kinh khủng vì trên đời này lại có nguời mẹ như vậy. E cũng đọc rất nhiều chuyện khó tin có thật trên ANTG cuối tháng nhg chuyện này nghe khó tin nhất. Nhg đã được tờ báo uy tín biên tập và đăng thì chắc ko thể sai được. Mấy lần định kiểm chứng vì nhà mình cũng ở Hà Đông nhg lại ngại. Nỗi đau đã qua thì để cho nó qua đi vậy
     
  9. camanh

    camanh Thành viên chính thức

    Tham gia:
    13/5/2008
    Bài viết:
    213
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    28
    ......................
    ........
    .....................
    ............
    ................................
    .............
    .....................
     
    Sửa lần cuối: 22/7/2011
  10. cafebuon

    cafebuon Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    31/7/2009
    Bài viết:
    1,180
    Đã được thích:
    202
    Điểm thành tích:
    103
    ùh mình cũng đọc trên AN rồi,sao những người như thế này ông trời ko trừng phạt nhỉ...đến con mình cong đx như vậy thì ko đáng mặt làm người chứ đừng nói đến làm người...người phụ nữ này hiền và tốt quá...tốt quá nên hại mình...
     
  11. Shop RÙA

    Shop RÙA Không dùng nick này mà chuyển sang dùng nick Emila

    Tham gia:
    1/9/2009
    Bài viết:
    1,906
    Đã được thích:
    241
    Điểm thành tích:
    103
    Em chưa đọc hết. Nhưng nhân vật này dù có thế nào đi nữa, thì trách móc và lên án mẹ mình đã đáng để chẳng ai thương rồi. Có người con nào lại rêu rao trách móc bố mẹ mình như vậy chứ. Lại còn kêu bố mẹ, chị em hành hạ....Có nói quá ko vậy.
    Tóm lại, đọc cho vui, chứ có thế thật cũng ko thương được. Dù thế nào cũng là mẹ mình, có thể dư luận ko đồng tình nhưng bản thân mình là con, ko bao giờ được có ý nghĩ trách hay kể tội người đã sinh ra mình. Dù có thế nào cũng không được phép!Nếu đây là 1 người thứ 3 kể lại thì em cũng thấy nhân vật chính đáng thương, nhưng chính người đó kể thì tất nhiên phần chủ quan sẽ được nhấn mạnh, hòng xin ít nước mắt thương người của thiên hạ, trong đó có anh chị em LCM mình. Thế nên, thực hư chưa biết thế nào.
     
    Sửa lần cuối: 31/10/2009
  12. Doang_wa

    Doang_wa Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    30/4/2009
    Bài viết:
    1,324
    Đã được thích:
    360
    Điểm thành tích:
    123
    em lại không nghĩ như vậy. Có người mẹ như thế này có thể nhân vật chính không dám kể với người khác chỉ một mình ôm nỗi đau và thắc mắc cả đời thôi, nay có mục của ANTG thì nghĩ rằng viết ra cũng là một cách giải tỏa uất ức, coi như đc san sẻ. Với 1 người không đc tâm sự mà đc viết ra thì là cả một sự giải thoát tinh thần.
    Em nghĩ chắc bây giờ chẳng ai bị như thế này đâu, bây giờ con người sống thức tế và đôi khi tàn nhẫn nên không có chuyện chịu đựng vậy đâu. Mj bây giờ phải canh con không nó hư hỏng chứ làm gì có chuyện đẩy con vào chỗ hư hỏng. Nhân vật chính mà sống và lớn lên trong hoàn cảnh xã hội ông như thế này chắc là bỏ nhà đi bụi rồi không bao giờ quay về, bọn 9x hay 10x bây giờ ý suy nghĩ táo bạo lắm.
     
  13. nhabepcaocap

    nhabepcaocap Thiết kế nội thất, tủ bếp

    Tham gia:
    7/7/2008
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    244
    Điểm thành tích:
    43
    hình như bà ko có gửi, mà là người khác gửi, bà xác nhận lại thôi....
     
  14. kising_satan

    kising_satan Táo mèo, La Hán, Mật Ong

    Tham gia:
    21/9/2008
    Bài viết:
    3,440
    Đã được thích:
    314
    Điểm thành tích:
    173
    như này mà không bỏ nhà đi luôn đi cho rồi, hichic
     
  15. MOONKIDS

    MOONKIDS Rain Check

    Tham gia:
    10/1/2008
    Bài viết:
    1,044
    Đã được thích:
    375
    Điểm thành tích:
    123
    Là con cái ai chả muốn được bố mẹ thương yêu,nếu k được hưởng điều đó quả là nỗi đau sự bất hạnh của người con và ngược lại,c ấy kể ra là c ấy rất thèm sự thương yêu từ cha mẹ mà k được,mình thấy nv chính ấy có hiếu đó nếu như bg có lẽ người con bỏ đi bụi từ lâu trở thành hư hỏng từ lâu rồi...........hic..
     
  16. linhthao09

    linhthao09 Thành viên tích cực

    Tham gia:
    1/8/2009
    Bài viết:
    630
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    83
     
  17. jojo

    jojo Thành viên mới

    Tham gia:
    23/8/2007
    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Sao cuộc đời có lắm chuyện trái ngang như vậy nhỉ? Đọc câu chuyện thấy thương quá. Đúng là chuyện khó tin nhưng có thật. Còn nữa không bạn ơi poss tiếp đi.
     
  18. nhabepcaocap

    nhabepcaocap Thiết kế nội thất, tủ bếp

    Tham gia:
    7/7/2008
    Bài viết:
    304
    Đã được thích:
    244
    Điểm thành tích:
    43
    Vậy là một lần nữa con buộc phải trốn chạy khỏi cuộc sống mà mẹ đã sắp đặt cho con với một sự can thiệp quá sâu và thô bạo. Mẹ biết không, chừng này tuổi đầu rồi, hai đứa con thơ cũng đã bắt đầu đến tuổi đi học, thế mà cuộc sống của con luôn trong tình trạng bấp bênh, bất an bởi bao lần chuyển đổi, di dời.

    Mẹ ơi!

    Mỗi một lần thay đổi là cả nhà con lại rơi vào tình thế không an cư, không lạc nghiệp. Mỗi một lần thay đổi với bao nhiêu mong ước, khát khao rằng, cuộc sống mới sẽ tốt hơn nhưng lần nào con cũng rơi vào thế đường cùng, thất bại thảm hại. Lần này, vợ chồng con xin phép mẹ dắt díu bấu víu vào nhau về quê nội của chồng con.

    Ngày ngày chồng con theo đám trai làng đi đãi vàng trong núi, con thì theo các em chồng lên nương lên rẫy, làm ruộng đồng trồng ngô khoai sắn. Sau bao nhiêu cố gắng thay đổi cuộc đời mình, giờ đây con trở thành một người nông dân thực thụ. Nhưng cũng chính quãng thời gian sống trong tình yêu thương đùm bọc của nhà chồng, dù vất vả, lam lũ nhưng con thấy cuộc sống của mình vô cùng thanh thản. Con cũng không hề biết rằng, đây mới chính là quãng đời bình yên và thanh thản duy nhất trong cuộc sống nhiều nghiệp chướng của con. Khi con dành dụm được một ít tiền, cuộc sống cũng khá giả hơn, không phải chạy bữa lo miếng cơm, manh áo nữa, thì con lại nhớ nhà, nhớ mẹ, như bao lần con đã day dứt với nỗi nhớ cố hương. Con thèm được trở về nhà trong vòng tay đùm bọc yêu thương của gia đình ta.

    Vậy là con lại khăn gói trở về quê thăm bố mẹ. Không ngờ, lần trở về này, biết mẹ đang rơi vào hoàn cảnh bi đát, nợ nần chồng chất, con đã không một phút đắn đo suy nghĩ, có bao nhiêu tiền con dành dụm được con đều bỏ ra trang trải nợ nần hết cho mẹ. Sau hành động của con, có lẽ mẹ cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của con nên mẹ đã họp gia đình lại và quyết định cho con một cái sân để xây lên căn nhà vợ chồng con cái ở. Con đã vô cùng sung sướng trước quyết định của bố mẹ.

    Lúc này con còn có 3 chỉ vàng trong tay, con đã bán đi xây được một căn nhà cấp 4 trên cái sân bố mẹ chia cho con. Khỏi phải nói, các con của con mừng vui đến thế nào khi lần đầu tiên trong đời, bao nhiêu năm đi ở nhờ chỗ này chỗ khác, bây giờ các cháu đã có một chốn để tá túc, vợ chồng con cái sum vầy. Nhìn các con nhảy nhót hát ca, mặt mày rạng rỡ, con đã thầm cám ơn bố mẹ đã mang cho con một niềm hạnh phúc lớn lao. Thế nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, nền nhà chưa kịp khô, mẹ đã sang nỉ non với con bán nhà đi sang ở với mẹ.

    Con đã không đồng ý vì nửa đời vất vả, bây giờ con mới có được một gian nhà để ở riêng, con thực lòng không muốn bán, không muốn cảnh ở chung đụng nữa. Mẹ cũng biết rằng, gia đình mà không có ngôi nhà riêng để ở thì chưa thể gọi là gia đình đúng nghĩa được. Thấy con không đồng ý bán, mẹ đã gọi khách bán nhà của mẹ đi để định sang ở cùng con. Mẹ ơi, con đã không đồng ý với quyết định của mẹ. Thế là từ đó, mẹ quay ra căm tức con vì con không nghe theo sự sắp xếp của mẹ. Mẹ tuyên bố sẽ dùng con làm vật thí nghiệm để hành hạ cho bõ thù hận. Chồng con đã khóc lóc van xin mẹ đừng làm thế nhưng mẹ lạnh lùng tuyên bố: "Thí nghiệm con mình đẻ ra, nó chết cũng không sao, chứ làm thí nghiệm người ngoài, nếu mà chết họ kiện cho đi tù".

    Từ đó mẹ rắp tâm hành hạ con chỉ vì thêm một lần nữa con không nghe những áp đặt của mẹ cho cuộc đời của con. Mẹ đã xui chồng con không đưa tiền cho con, mẹ xui các con của con chửi lại mẹ đẻ của chúng. Đứa con gái lớn của con đêm về thỏ thẻ mách mẹ: "Mẹ ơi, bà ngoại bảo chúng con chửi mẹ, nhưng chúng con thương mẹ lắm, không chửi mẹ đâu".

    Cuộc sống của con cứ thế trôi đi trong sự dằn hắt, hành hạ và hận thù của mẹ. Con cứ coi như không thấy, không biết, không nghe, lầm lũi làm việc và lo toan cho gia đình. Rồi bố con không may lâm bệnh nhũn não nặng, nằm viện mãi nhưng bệnh tình không thể chạy chữa được. Chính con đã bảo mẹ đưa bố về Hà Đông để vợ chồng con có điều kiện chăm sóc bố. Rồi em trai con cũng lập gia đình, một mình con đứng ra lo toan mọi việc. Bố đau ốm dài ngày, mẹ và con cùng chăm bố nhưng vì bố ốm lâu quá nên mẹ cũng mệt mỏi, chán nản cảnh chăm sóc người ốm, mẹ đã bỏ đi chơi mặc cho vợ chồng con chăm sóc bố.

    Do việc chăm sóc người ốm quá bận, con chẳng đi chợ được nữa, bèn dành dụm, vay mượn đủ tiền mua một chiếc xe bò kéo thuê để có thời gian chăm sóc bố. Trong làng xóm, ai cũng biết hoàn cảnh của con, thương con hiếu thảo nên lúc nào con cũng có khách thuê kéo xe. Có việc làm, có thu nhập, cuộc sống của con dần thanh thản hơn. Bố con ốm mấy năm trời, chị gái và em trai con thi thoảng có đến thăm bố, nhìn ngó một lúc rồi đi về. Chưa bao giờ giặt cho bố cái khăn, bón cho bố thìa cháo, nói gì đến đổ bô cho bố, hay lau rửa người hằng ngày cho bố. Khi bố con mất, chị gái và em trai con tranh nhau đi lĩnh tiền tuất của bố. Tiền phúng viếng đám ma con cũng chẳng biết được bao nhiêu, vậy mà bố mất chưa đầy 50 ngày mẹ đã đòi con tiền phúng viếng bố. Con thương bố mà chỉ biết khóc thầm.

    Từ ngày bố mất, ai cũng lo vơ vét về cho riêng mình, con chỉ lo làm ăn và lo cho các con của con. Điều đau khổ là khi em trai con lấy vợ có con, mẹ đồng ý cho em xây lại căn nhà để ở, em trai con được mẹ đồng thuận đã đập mái nhà của con để chiếm bức tường ngăn giữa phần nhà của con và nhà của mẹ. Vì thế nhà của con chỉ còn lại 3 bức tường, chơ lơ. Một bên mái nhà con trống hoác, lủng lẳng, em trai con làm thêm một cái máng xối, xối thẳng xuống ống khói nhà con, mỗi lần mưa, nhà con giột từ trong ra ngoài. Đến lúc nhà con ọp ẹp quá, con muốn xây lại thì em dâu con bắt con phải lùi lại hai mươi phân, mới cho con xây lên. Trong lúc con xây nhà, em dâu và em trai con hùa vào chửi bới con hết sức tục tĩu, còn đòi đuổi con ra khỏi nhà con. Mẹ đã chứng kiến tất cả những chuyện đó nhưng mẹ cũng vào hùa với vợ chồng em trai con mà hắt hủi ruồng bỏ con.

    Con biết phận mình hẩm hiu nên cố ngậm bồ hòn làm ngọt mong cho mọi chuyện qua đi để lo cho các con của con được học hành đến nơi đến chốn. Cô ruột của con đã bảo lãnh cho con gái con đi học. Con gái con vừa ra trường mới đi làm được mấy tháng thì Tết vừa rồi con gái về thăm mẹ, mẹ con gặp nhau mừng tủi vì con gái con đã trưởng thành, có công ăn việc làm. Mẹ ơi, khỏi phải nói con sung sướng đến thế nào, con đã ấp ủ dự định thành lập công ty cho con gái con làm việc thì đùng một cái số phận oan nghiệt đã đổ nghiệp chướng nặng nề lên đầu con mà con không thể nào gượng dậy nổi.

    Ngày Valentin oan nghiệt năm nay, con ở nhà và nhận được điện thoại của con gái con hớn hở thông báo với con rằng: "Mẹ ơi, con đang trên đường về với mẹ đây". Con đã sung sướng và hồi hộp biết bao khi nhận được điện thoại của con gái báo tin như vậy. Nhưng ngờ đâu, đó cũng là cuộc điện thoại cuối cùng của con gái con. Chỉ sau đó không đầy vài tiếng, con nhận được một cú điện thoại lạ gọi về máy bàn. Con nhấc máy, cứ ngỡ là con gái lại gọi cho mẹ, nhưng trời ơi, đó là một cú điện thoại gọi về từ Bệnh viện 108 báo tin con gái con bị tai nạn xe máy và đã mất trên đường đi về nhà.

    Mẹ ơi, viết những dòng này nước mắt xót xa và đau đớn của con lại chảy. Cho đến lúc này, con tưởng như vẫn không thể gượng dậy nổi để sống. Đứa con gái đầu lòng của con, đứa cháu mà khi con mang thai tháng thứ 7 mẹ bắt con bỏ thai đi, con đã không nghe mẹ, đã sinh ra cháu, nuôi nấng và yêu thương cháu đến ngần này rồi, cháu đã có công ăn việc làm rồi, thế mà đùng một cái, cháu bỏ con ra đi vĩnh viễn sau khi về Tết thăm con mới được có 9 ngày. Bạn của con gái con đèo cháu thì không sao, thế mà con gái vô tội của con sao ông trời nỡ đổ oan nghiệt lên đầu cháu. Gia đình người gây tai nạn cho cháu xin bồi thường để không phải đi tù.

    Đám tang cháu, con chết đi sống lại không biết mấy mươi lần, em trai con có thắp cho cháu nén hương, còn mẹ và chị gái con xót xa hờ hững. Sau đám tang con gái con chưa lâu, mẹ quay ra đòi con 20 triệu đồng coi như tiền chia đất năm xưa mẹ cho con, chị gái con năm lần bảy lượt xuống mượn tiền. Khi nhà cửa viết giấy tờ xong, phần của chị gái con bán đi đem tiền lên Thái Nguyên ngay. Con thực vô cùng xót xa đau khổ. Mẹ ơi, mạng người mới là quan trọng, con gái con không còn nữa thì với con tiền bạc có ý nghĩa gì nữa đây.

    Mẹ ơi, kể từ ngày con gái con mất, cuộc sống của con tràn ngập trong đau khổ, nhiều khi con không thiết sống nữa vì trần gian này quá đau khổ bi ai. Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi không mua, không bán sao mà khó khăn để đạt được như vậy. Mẹ biết không, ngày trước, khi con gái con còn sống, chồng con đổ đốn cờ bạc, trai gái khiến con sống trong tủi nhục. Con đã chịu không biết bao nhiêu đòn đòi nợ của chồng con. Nhưng nghĩ đến hai đứa con của con, con đã cắn răng để chịu đựng. Đời con cũng may mắn có gia đình nhà chồng thương yêu, anh em chồng đối xử với con rất tốt, tình nghĩa nên con cũng được an ủi phần nào. Kể từ ngày con gái con mất đi, chồng con không còn lao vào cờ bạc nữa nhưng thay vào đó là việc hai bố con hay xích mích, tị nạnh nhau.

    Mẹ biết không, có những lúc đi bán hàng ở chợ về đến nhà, vừa mệt vừa buồn, chồng thì ỷ eo, con trai thì than thở kể lể… con không còn thời gian và sức lực đâu để khóc cho mình nữa, con cứ ngồi như thế bất động trong đêm tối, mặc cho nước mắt chảy dài. Mẹ ơi, cả đời con chỉ cầu mong có được phút bình yên trong cuộc sống, con sẵn sàng làm tất cả để có được một cuộc sống hạnh phúc, một gia đình chan hòa tình yêu thương. Vậy mà tại sao con sống hết lòng với gia đình với bố mẹ với anh em bạn bè như vậy mà cuộc sống riêng của con, tình mẫu tử, tình vợ chồng cứ chơi vơi như bóng đèn treo trong gió bão. Đã bao lần con tự hỏi, rồi cuộc đời con sẽ ra sao.

    Con đã viết không biết bao nhiêu bài thơ về mẹ, về chồng con trong những lúc chơi vơi nhất. Giờ con cũng đã lớn tuổi, bệnh tật trong người rất nhiều, con không biết có còn sống đến ngày con trai con sống trong một ngôi nhà hạnh phúc có mẹ có cha, có anh em sum vầy bên nhau hay không? Mẹ ơi, dù thế nào nữa, trong lòng con vẫn luôn khát khao có mẹ ở bên con như bao gia đình khác, chị em xoá bỏ nhưng giận hờn, tranh chấp bon chen để mà đoàn tụ với nhau: "Con nhắm mắt lại thấy trời đêm buông xuống/ Con mở mắt ra thấy cuộc đời đầy vần vũ/ Con muốn tới vành nôi của mẹ/ Đặt niềm tin trong giông tố phong ba/ Con ước chi cha là người tiếp sức/ Hà hơi nóng cho trái tim con vững vàng/ Bước chân đi gia đình là nòng cốt/ Để cho con giẫm đạp những xấu xa/ Con đã gọi ngàn lần trong giấc ngủ/ Cha mẹ ơi, con trống vắng trong đời".

    Lời BBT:

    Trên đây là toàn bộ câu chuyện của chị Vũ Thị Mai Phương ở số nhà 31 Trần Nhật Duật, quận Hà Đông, TP Hà Nội. Kể từ ngày chị nhận được cú điện thoại lạ báo tin người con gái đầu lòng của chị mất vì tai nạn, chị Phương sợ điện thoại và không dám nghe bất cứ cuộc điện thoại nào. Chị nói với chúng tôi trong lần duy nhất chị chủ động liên lạc rằng, làm một người con, chị không muốn kể xấu về mẹ đẻ của mình, bởi làm việc đó, chị rất day dứt và cảm thấy như mình có lỗi, có tội với mẹ. Mẹ mình dù thế nào đi chăng nữa cũng là mẹ, là người đã dứt ruột đẻ ra mình. Nhưng nhìn cuộc sống của mọi người xung quanh, tình mẫu tử của những gia đình khác thường làm cho chị đau nhức một câu hỏi lớn, tại sao mẹ mình lại đối xử với mình như vậy. Những gì mẹ chị đã gây ra cho chị, chị không tài nào lý giải được.

    Chúng tôi rất hiểu và thông cảm với tâm trạng của chị. Việc chị tìm đến tâm sự với chuyên mục "Chuyện khó tin nhưng có thật" là để chị chia sẻ bớt những nặng nề u ám trong lòng chị. Chúng tôi mong rằng, sau khi trải lòng mình, chị sẽ bớt đi những đau khổ, buồn chán mà tiếp tục sống để làm chỗ dựa tinh thần cho đứa con trai còn lại. Chúng tôi thành thật chúc cho chị có một quãng đời tiếp theo đây, bình an và hạnh phúc
     
  19. camanh

    camanh Thành viên chính thức

    Tham gia:
    13/5/2008
    Bài viết:
    213
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    28
    Kết quả của việc "nhường, nhịn, nhẫn, nhục" là tự gieo bi kịch cho chính mình
     
  20. vannguyen274

    vannguyen274 Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    21/7/2009
    Bài viết:
    1,306
    Đã được thích:
    55
    Điểm thành tích:
    48
    tự cảm thấy mình thật hạnh phúc vì có một nguoi mẹ tuyệt vời^-^.
     

Chia sẻ trang này