Cả tuần trước con đi cắm trại cùng bạn bè, học cưỡi ngựa, bắn cung. Trong những ngày xa con, mẹ lẩn thẩn lo nghĩ nhỡ mai này con bay đi thật xa, bỏ quên mẹ già lủi thủi một mình ở góc nào đó trên thế giới này thì sao. Mẹ sẽ phải làm gì để vơi bớt nỗi mong nhớ, chờ đợi ngày con trở về thăm mẹ nhỉ? Xa con, mẹ mới ý thức được rằng kể từ giờ phút này, mỗi ngày, từng chút một, mẹ phải học cách chấp nhận để con sẽ bay xa dần khỏi vòng tay mẹ. Mẹ phải học cách sống độc lập, sau này không trở thành gánh nặng để con có thể rộng cánh mà bay cho thỏa sức mình, con nhỉ? Thật ra trong suốt 8 năm mẹ con mình bên nhau, con đã từng bước từng bước tách rời khỏi mẹ. Đó là khi con được cắt dây rốn, khi con thôi bú mẹ, khi con chập chững những bước đi đầu tiên… Ngày đầu tiên con đi học, giao con vào tay cô giáo chăm sóc là mẹ đã “đẩy” con ra xa mẹ một bước dài lắm đấy! Rồi sau này, con sẽ “chiếm” của mẹ cái quyền được quyết định con ăn mặc ra sao, chơi với bạn nào, yêu con cái nhà ai…! Thế đấy, đời làm mẹ có bao nhiêu giây phút ngọt ngào khi chứng kiến sự trưởng thành của con thì cũng có bấy nhiêu giây “cay đắng” khi mình không còn là trung tâm vũ trụ của con nữa. Mẹ biết mẹ chẳng thể lẽo đẽo đi theo con mãi được, chẳng thể giữ con quẩn quanh suốt đời bên chân mẹ được. Khi nào con sa vào bẫy tình, con sẽ quên hết những giờ phút hai mẹ con mình quấn quít bên nhau mà thôi. Thế nên mẹ đã hứa với lòng mình, rồi đây khi con đem “gái” về nhà giới thiệu, dù bạn ấy da màu gì, quốc tịch nào, học thức ra sao, mắt có xanh, môi có đỏ, váy có ngắn sexy cỡ nào, thì mẹ cũng yêu cũng chiều cũng hầu hạ. Chỉ mong bạn ấy đừng ghét bỏ mẹ mà đem con đi thật xa, xa khỏi căn nhà của mẹ, khỏi tầm tay và ánh mắt của mẹ. Chỉ mong bạn ấy đừng đang tâm dứt con ra khỏi trái tim mẹ. Trong đoạn cuối của “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” (Luis Sepúlveda), mẹ mèo thủ thỉ : “… Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay”. Ừ thì con hải âu yêu dấu của mẹ, con cứ bay đi thật xa, nhưng đừng quên quay về trú đông trong ngôi nhà của mẹ con mình, con nhé. Mẹ sẽ luôn ở đó cho con và vì con cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời mình…
Ðề: Con là chim hải âu, con phải bay! hi chị! bài viết của chị hay lắm. Trong mắt ba mẹ các con dường như vẫn là bé con, chỉ có ngôi nhà của ba mẹ là nơi sẵn sàng mở cửa đón con. là người để con chia sẻ buồn vui. là nơi con là chính mình.Co thể lúc nào đó cuộc sống bận rộn quá cuốn con đi, con không còn quan tâm nhiều đến gia đình ba mẹ. Nhưng xin ba mẹ hãy luôn mở rộng vòng tay đón con mỗi khi con gặp sóng gió của cuộc đời, nơi con về trú đông. tks ba mẹ. tks chủ topic
Ðề: Con là chim hải âu, con phải bay! Lúc con còn bé ba mẹ luôn mong con lớn từng ngày, con ăn thêm một thìa bột cũng thấy vui rồi, nhưng một ngày ba mẹ nhận ra rằng con mình rồi cũng lớn khôn và như chim đủ cánh bay đi, có những lúc lại mong muốn con mình cứ mãi bé bỏng để đc bên con mãi thôi...
Ðề: Con là chim hải âu, con phải bay! Ngắm ngon vừa ngậm ti mẹ, vừa thiêm thiếp; khi con còn chưa tỉnh ngủ, chắc vẫn còn nằm mơ, lồm cồm bò dậy tìm đến nằm dài gục đầu trên bụng mẹ ngủ tiếp... Ôi, mẹ là trung tâm của con, con là tất cả của mẹ. Mẹ khôg tưởng tượng được, rồi lúc con sẽ dần xa mẹ hơn, sẽ cáu gắt mỗi khi mẹ quan tâm, hỏi han con nhiều, sẽ nhớ nhung một người phụ nữ khác hơn mẹ, rồi sẽ bênh vợ, mắng mẹ nếu chẳng may mẹ và vợ con mâu thuẫn... Nhưng con phải lớn, và mẹ chỉ là một phần của cuộc đời con thôi, con nhỉ. VẪn yêu con vô bờ bến
Ðề: Con là chim hải âu, con phải bay! Các cha, các mẹ luôn nghĩ rằng con mình cò bé bỏng lắm, mà không nhận ra con cái đã lớn tự khi nào.
Ðề: Con là chim hải âu, con phải bay! . Khi nào con sa vào bẫy tình, con sẽ quên hết những giờ phút hai mẹ con mình quấn quít bên nhau mà thôi. Thế nên mẹ đã hứa với lòng mình, rồi đây khi con đem “gái” về nhà giới thiệu, dù bạn ấy da màu gì, quốc tịch nào, học thức ra sao, mắt có xanh, môi có đỏ, váy có ngắn sexy cỡ nào, thì mẹ cũng yêu cũng chiều cũng hầu hạ. Chỉ mong bạn ấy đừng ghét bỏ mẹ mà đem con đi thật xa, xa khỏi căn nhà của mẹ, khỏi tầm tay và ánh mắt của mẹ. Chỉ mong bạn ấy đừng đang tâm dứt con ra khỏi trái tim mẹ. ÔI ! Câu này nói ra tấm lòng của người mẹ. Người mẹ nào cũng nghĩ như chị, nhưng sau này, khi con trai đã có vợ, mẹ lại sợ vợ con đoạt con từ mẹ, tách mẹ con ra xa nhau. Bởi vì trong lòng con lúc này, vợ con mới là số 1.