Con là đứa "con xin"

Thảo luận trong 'Tin tức' bởi 2contrai, 18/10/2009.

  1. 2contrai

    2contrai Tù và hàng tổng

    Tham gia:
    6/4/2009
    Bài viết:
    308
    Đã được thích:
    243
    Điểm thành tích:
    43
    (Dân trí) - Con của mẹ, mẹ sinh ra con chỉ có một mình, vượt qua mọi dè bỉu, khinh khi của làng xóm. Mẹ sinh ra con xinh xắn, thông minh và bụ bẫm. Mười một năm qua, con lớn lên mang họ mẹ. Chưa một lần mẹ nói với con sự thật về bố.
    Và con - thấu hiểu nỗi đau của mẹ - cũng chưa một lần đề cập tới chuyện đó. Mẹ đã định mang theo bí mật xuống mồ, nhưng mọi chuyện đã không diễn ra như suy tính của mẹ.


    Cách đây mười hai năm, mẹ là cô gái lỡ thì. Hai mươi tám tuổi, cuộc sống chân lấm tay bùn nơi ruộng đồng heo hút đã sớm cướp đi nét thanh xuân của mẹ. Ế chồng - đó là cả một điều tiếng lớn lao mà những cô gái quê muộn duyên như mẹ phải chịu đựng.

    Được sự khuyến khích của ông bà ngoại, mẹ quyết định đi xin một đứa con từ người đàn ông đã có vợ. Và mẹ đã chọn ông ấy - một người cùng quê đã sống thoát ly. Ông ấy thông minh, giỏi giang và biết ông ngoại của con. Ông ấy đồng ý với mẹ - sau khi mẹ hứa sẽ không có bất kỳ một sự ràng buộc nào. Và… con là kết quả của đêm định mệnh ấy.

    Con ra đời, giống ông ấy như hai giọt nước. Cũng khuôn mặt chữ điền, vầng trán cao thông minh và đôi mắt ngời sáng. Mẹ đã giữ lời hứa của mình, giữ kín mọi chuyện để không làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của gia đình ông ấy.

    Cho tới khi vợ ông ấy mất. Đàn bà vốn tham lam. Mẹ đã hơn một lần gặp ông ấy, mong ông ấy nhận hai mẹ con mình. Nhưng ông ấy từ chối. Cho tới lần thứ ba bị chối bỏ, mẹ đã thề sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông đó nữa.

    Thế rồi, cách đây một tháng, ông ấy tìm gặp mẹ trong lúc con đi học vắng nhà. Ông ấy muốn thừa nhận con vì không có người nối dõi. Nhưng… ông ấy đã lấy vợ kế, và người đó không phải mẹ. Điều đó khiến mẹ căm phẫn và giận dữ. Mẹ đuổi ông ấy ra khỏi nhà.

    Màn đêm buông xuống, mẹ đối diện với chính mình. Trong mẹ là sự giằng co nội tâm quyết liệt giữa lòng đố kỵ của người đàn bà và trách nhiệm, lương tâm của một người mẹ. Mẹ biết mình đang rơi vào bi kịch của chính mình. Nói cho con biết sự thật và đồng ý để cho ông ấy nhận con hay tiếp tục sống trong im lặng? Mẹ thấy thật khó khăn.

    Con bị tai nạn do xe máy đâm phải. Mẹ luống cuống và sợ hãi. Nghe bác sỹ bảo con phải phẫu thuật, lòng mẹ rối như canh hẹ. Nhà mình còn nghèo, làm sao xoay đủ tiền đóng viện phí?

    Đúng lúc đó, ông ấy xuất hiện, vào gặp giám đốc bệnh viện và làm thủ tục chuyển con tới bệnh viện tốt nhất. Ông ấy quen nhiều bác sỹ giỏi và lo mọi khoản phí… Mãi tới lúc bác sỹ thông báo ca mổ thành công, mẹ mới thở phào nhẹ nhõm. Mẹ thầm cảm ơn ông trời và cảm ơn… người đàn ông ấy.

    Những ngày chăm con trong viện, nhìn con khoẻ lên từng ngày nhờ có thuốc men đầy đủ và sự chăm sóc tận tình của các bác sỹ, mẹ lại đốt cháy mình trong sự giằng xé nội tâm. Có lẽ, mẹ đã quá ích kỷ. Mẹ không nghĩ tới con với những hạnh phúc mà con đáng được hưởng.

    Con trai của mẹ! Mẹ xin lỗi vì đã giấu con mọi chuyện trong suốt quãng thời gian qua. Sự thật về bố con là điều con cần được biết, có quyền được biết. Mẹ sẽ không để sai lầm nối tiếp sai lầm. Biết được sự thật rồi, nhận bố hay không là quyền của con. Mẹ hứa sẽ tôn trọng quyết định đó. Nhưng, mẹ cần có thêm thời gian, để có thêm can đảm và nghị lực. Đừng giận mẹ, con nhé!
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi 2contrai
    Đang tải...


  2. 2contrai

    2contrai Tù và hàng tổng

    Tham gia:
    6/4/2009
    Bài viết:
    308
    Đã được thích:
    243
    Điểm thành tích:
    43
    Hai vợ chồng anh Trí gặp nạn bỏ lại 5 đứa con, trong đó có hai con còn nhỏ.

    Hà Tĩnh:
    Vượt đường ray, hai vợ chồng bị tàu hỏa tông chết


    (Dân trí) - Lúc 15h chiều qua, 15/11, trong khi vượt đường ray bằng xe máy, hai vợ chồng anh Biện Văn Trí và chị Mai Thị Hân (cùng 50 tuổi, trú xóm 4, xã Hương Đô, huyện Hương Khê) đã bị đoàn tàu khách tông chết.
    Nguồn tin bước đầu từ chính quyền xã Hương Đô, lúc 15h chiều qua, hai vợ chồng anh chị Trí - Hân do không phát hiện có tàu hỏa sắp chạy qua nên đã vượt đường sắt và bị tàu đâm. Chị Hân bị hất văng khỏi đường ray, chết ngay tại chỗ. Anh Trí bị tàu kéo rê hơn 300m, được người dân đưa đi cấp cứu nhưng cũng tử vong sau đó không lâu.

    [​IMG]

    Hiện trường sau vụ tai nạn (ảnh: Minh Chiến)

    Nguyên nhân vụ tai nạn được Công an huyện Hương Khê phối hợp Công ty quản lý đường sắt Nghệ Tĩnh điều tra. Bước đầu xác định đoàn tàu tông chết hai vợ chồng anh Trí là tàu khách, chạy tuyến Đồng Hới - Vinh.


    Chính quyền xã Hương Đô phản ánh, nơi xảy ra vụ tai nạn nói trên là điểm đen của những vụ tai nạn đường sắt. Chính quyền địa phương đã nhiều lần yêu cầu ngành đường sắt phải bố trí rào chắn, đèn tín hiệu nhưng chưa thấy có kết quả.

    Được biết hai vợ chồng anh Trí gặp nạn bỏ lại 5 đứa con, trong đó có hai con còn nhỏ.
    Minh Chiến - Văn Dũng
     
  3. pooh_chip

    pooh_chip Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    7/11/2008
    Bài viết:
    499
    Đã được thích:
    104
    Điểm thành tích:
    83
    Thương 5 cháu nhỏ quá, bị mồ côi bố mẹ sớm, không còn tình thương của bố mẹ, không biết số phận các cháu sẽ thế nào đây? Mong sao bố mẹ ở trên thiên đàng sẽ che chở cho các con.
     
  4. lamphuong

    lamphuong Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    13/9/2008
    Bài viết:
    1,097
    Đã được thích:
    224
    Điểm thành tích:
    103
    Tiếng đoàn tầu chạy qua bình thường rất to cơ mà, chưa đến gần đã nghe thấy tiếng tàu rồi, sao nhiều người lại vội vàng vượt qua đường ray như thế rồi để lại bao đau thương cho người thân, nhất là 5 cháu kia, giờ biết vướng víu vào đâu, không biết ông bà nội ngoại còn đủ không và kinh tế có ổn được để cả 5 cháu đều được chăm sóc :confused:. Giờ quan trọng nhất là về mặt tinh thần, không biết rồi các cháu phải đối mặt ra sao khi nghe tin bố mẹ đã ra đi mãi mãi :(
     
  5. 2contrai

    2contrai Tù và hàng tổng

    Tham gia:
    6/4/2009
    Bài viết:
    308
    Đã được thích:
    243
    Điểm thành tích:
    43
    "Bản án với Ba Sương không thuận lòng người"

    Tác giả: Nguyễn Kiến Phước
    Bài đã được xuất bản.: 25/11/2009 07:30 GMT+7

    "Anh Sáu Hậu kể: tôi có nghe Thành ủy Cần Thơ dự tính sẽ quy hoạch một trung tâm mới cho thành phố mà toàn bộ khu đất của nông trường Sông Hậu nằm trong quy hoạch đó. Trong quy hoạch còn định dời sân bay Trà Nóc lên trên đó, và làm con đường xuyên Đông Dương qua An Giang lên Cam-pu-chia..."

    LTS: Xung quanh vụ án Nông trường Sông Hậu, dư luận đang xôn xao và có nhiều ý kiến nhiều chiều. Ông Nguyễn Kiến Phước, nguyên Ủy viên Ban Biên tập báo Nhân Dân vừa gửi tới Tuần Việt Nam ý kiến của ông. Tôn trọng tính đa chiều của báo chí, chúng tôi giới thiệu bài viết này. Bài viết thể hiện quan điểm và nhận định riêng của tác giả.


    Tôi là Nguyễn Kiến Phước, nguyên Ủy viên Ban Biên tập báo Nhân Dân, là phóng viên thường trú của báo Nhân Dân tại tỉnh Hậu Giang từ năm 1977 đến 1983.

    Trong cuộc đời làm báo của mình, tôi đã từng là một trong những người đầu tiên viết về Nông trường Sông Hậu và người anh hùng chân đất Trần Ngọc Hoằng và con gái Trần Ngọc Sương, những người đã bỏ hết trí lực cho sự nghiệp này nở hoa.


    Trên tờ Nhân Dân, tôi đã viết về bài học về quản lý của nông trường này đăng ngày 9/5/1983 và bài "Vĩnh biệt người anh hùng chân đất" đăng ngày 20/7/2000.
    Thời gian sau, tuy không có điều kiện theo dõi nhưng thỉnh thoảng, tôi vẫn hỏi thăm để nắm thông tin và giới thiệu cho không ít cơ quan, đoàn thể ở TP Hồ Chí Minh về tham quan, tận mắt thấy và cảm nhận về thành quả của chủ nghĩa xã hội ở một góc nông thôn Nam Bộ - nông trường Sông Hậu mà trong sâu thẳm của lòng mình tôi rất hãnh diện và tự hào.

    Từ khá lâu rồi, tôi có nghe người ta sắp bắt và xử cô Ba Sương, vì những lý do này khác. Tôi đã bán tín bán nghi, nên có hỏi một số đồng chí nguyên lãnh đạo tỉnh này để xác tín thông tin. Tôi hoàn toàn sửng sốt khi người ta đã đối xử với một người Anh hùng như thế!

    Với những gì tôi biết, nhìn thấy, cảm nhận về nông trường và về cá nhân cô Ba, tôi xin nói thẳng: cô Ba Sương, đồng chí Trần Ngọc Sương có công, chứ không có tội!

    Nhớ lại lần về thăm lại Sông Hậu, chúng tôi, những người quen cũ, ra đốt nén nhang cho ông Năm Hoằng, một người Nam Bộ khẳng khái, khí tiết - một con người đặc biệt. Bấy giờ nông trường đang bị thanh tra chi đó, bên mộ phần người cha của mình, tôi nghe lời khấn lầm thầm của cô: Ba ơi, vì con nghe lời Ba mà con ra nông nỗi này!
    Sau khi khấn ông cụ xong, tôi có ý kiến ngay với Ba Sương, có gì thì cứ trình bày hết, minh bạch, trung thực, chớ làm gì mà thối chí quá vậy.

    Từ đó đến nay thời gian đã lùi xa, và trước hung tin là người ta xử cô Ba tới 8 năm tù(!?), tôi cố nén lòng mình, đọc lại tư liệu, trầm tĩnh suy nghĩ xem lẽ phải ở đâu? Nguyên nhân sâu sắc là gì, và người ta được gì và hại gì khi mang người Anh hùng ra trước vành móng ngựa?

    Cô Ba Sương đi theo và làm theo lời dặn của cha là ông Năm Hoằng thì có gì sai? Chẳng lẽ sự hy sinh, dấn thân vì sự nghiệp xây dựng một mô hình kiểu mẫu cho chủ nghĩa xã hội ở nông thôn Nam Bộ (mà hầu như các nhà lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước ta nhiều thời kỳ đến thăm đều khen ngợi) và được tặng danh hiệu Anh hùng Lao động cho tập thể nông trường lại là sự chọn lựa sai lầm chăng!?


    Chẳng lẽ các thế hệ lãnh đạo tỉnh Hậu Giang từ thời anh Mười Dài, anh Tư Bình cho đến anh Sáu Hậu..., những Bí thư tỉnh ủy Hậu Giang, những người ủng hộ mô hình Sông Hậu là sai lầm chăng? Chẳng lẽ cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, nguyên Tổng bí thư Đỗ Mười, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt biểu dương điển hình Sông Hậu là không trúng?
    Tôi cũng đã từng theo chân nhiều anh trong Bộ Chính trị (BCT), trong Trung ương (TW) về thăm Sông Hậu khi còn công tác ở tỉnh này. Tôi cũng nghe nhiều nhắc nhở, phản biện nhưng chưa thấy ai phê phán điển hình này.

    Thế mà giờ đây người lãnh đạo của mô hình làm ăn giỏi giang này lại phải ra trước vành móng ngựa. Đánh vào cô Ba Sương chính là tiêu diệt một mô hình thành danh trong lúc còn loay hoay cơ chế cũ lẫn khi đã có lối thoát ra.

    Tôi biết rõ cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc còn sống nghe lùm xùm vụ sẽ khởi tố cô Ba Sương, đã có thư cho cấp ủy địa phương nhắn nhủ hãy cân nhắc, thận trọng.

    Tôi cũng biết rõ anh Sáu Hậu (Lê Phước Thọ), nguyên Ủy viên BCT, nguyên Trưởng ban Tổ chức TW, nguyên Bí thư tỉnh này, cũng có những lời can gián: có đáng hành xử với cô Ba như vậy không?


    Tuy nhiên, họ đã bỏ ngoài tai. Thậm chí tại phiên xử hôm 19/11, họ phớt lờ tất cả, từ công luận trên các phương tiện thông tin đại chúng, phớt lờ việc có thể vi phạm Luật tố tụng, phớt lờ ý kiến của luật sư, phớt lờ lời giãi bày của các bị cáo.

    Và họ thản nhiên trước hàng trăm thành viên nông trường đang than khóc khi nghe bản án được tuyên một cách lạnh lùng. Những nông trường viên sẵn sàng ở tù thay cho cô Ba Sương, vì những nông trường viên này coi cha con ông Năm Hoằng là ân nhân của những gia đình ấy.

    Hỏi rằng, cho dù có việc lập ra cái gọi là "quỹ đen" đi nữa, thì số tiền ấy cô Ba Sương dùng để làm gì, mà đến nỗi bây giờ không có được một mái nhà nhỏ để an dưỡng tuổi già?

    Có phải số tiền nhỏ nhoi đó là để làm quà tặng khuyến khích những ai làm ăn giỏi giang, là để thưởng cho thầy trò của cái trường phổ thông mà chính nông trường đã lập ra và tự lo việc trả lương, khi họ dạy giỏi học giỏi?

    Khi nhận danh hiệu Người phụ nữ ấn tượng châu Á - Thái Bình Dương, được thưởng 10.000 đô-la, cô cũng đem tặng lại cho những phụ nữ và trẻ em nghèo Cần Thơ.v.v

    Cái gọi là quỹ đen nào có thấm tháp gì so với giá trị nông trường đem lại là chăm lo đời sống của hàng nghìn nông dân ngày càng sung túc, cả về vật chất lẫn tinh thần, mà trên thực tế chưa có một quốc doanh nông nghiệp nào trong cả nước làm được như vậy.


    Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt (Sáu Dân) một lần về thăm nông trường.
    Trước khi mất, ông Sáu Dân đã viết thư gửi Thường trực Thành uỷ Cần Thơ
    trong việc cần ứng xử với NTSH sao cho hợp tình, hợp lý.


    Tôi đã từng được nghe cách tính giá trị tài sản nông trường của cái gọi là kiểm toán hay thanh tra chi đó. Một cây bạch đàn nếu tính ra đô-la có thể bán được 5 - 7 USD, mà họ tính có 800 đồng Việt Nam/cây; các loại cây con trên phần đất Sông Hậu cũng được tính đại loại kiểu như vậy và kết quả là nông trường làm ăn không khá (!?).

    Tôi thật kinh hoàng khi có người thản nhiên nói với báo chí là để còn điều tra xem số hộ nông trường viên xin ở tù thay cho cô Ba là có bị ai xúi giục không?

    Có bao nhiêu người lãnh đạo lâm vào hoàn cảnh như cô Ba mà còn được bà con thương như vậy? Tình cảm đó, chao ôi, quý biết chừng nào!

    Tôi đã từng về Hậu Giang theo ý kiến của Ban Bí thư để điều tra xem kẻ nào xúi giục một số nông dân chống phá nông trường. Tôi cho rằng kẻ xấu lợi dụng những sơ hở của ta để chống phá ta thì có thể hiểu được, vì bản chất và lòng thù hận giai cấp của họ. Còn người của ta sao lại cũng tìm cách phá hoại một sự nghiệp của chủ nghĩa xã hội mà suốt 30 năm qua cha con ông Năm Hoằng và khoảng 1.500 công nhân nông trường ra công khai phá thành một cơ ngơi giàu có sung túc?

    Cuối cùng, nếu không phải để bức hại nông trường, hãy hỏi vì động cơ nào mà xử cô Ba Sương như vậy?

    Mới đây, tôi có dịp tâm sự với anh Sáu Hậu về chuyện xử cô Ba Sương. Xin phép Anh Sáu được thuật lại đôi dòng về cuộc trao đổi này. Anh Sáu kể: tôi có nghe Thành ủy Cần Thơ dự tính sẽ quy hoạch một trung tâm mới cho thành phố mà toàn bộ khu đất của nông trường Sông Hậu nằm trong quy hoạch đó. Trong quy hoạch còn định dời sân bay Trà Nóc lên trên đó, và làm con đường xuyên Đông Dương qua An Giang lên Cam-pu-chia...

    Kể tới đây, anh Sáu Hậu cho rằng đó là dự án duy ý chí! Vì đất vùng này rất thấp, nếu muốn xây khu đô thị mới... thì phải nâng mặt bằng lên rất cao đôi - ba mét, hỏi cát ở đâu cho đủ mà bơm hút vào đây? Còn muốn xây sân bay thì còn mắc cười nữa! Riêng chuyện kéo dài đường băng sân bay Trà Nóc để máy bay lớn có thể hạ - cất cánh đã gian nan quá cỡ rồi.

    À , tôi vỡ ra, họ muốn lấy đất nông trường cho cái dự án phiêu lưu kia (!?). Và trong cái dự án quy hoạch đó, mọi sự có trong sáng, minh bạch, không có điều gì khuất tất?


    Tôi biết rõ tính thẳng thắn bộc trực, thậm chí nóng nảy của cô Ba. Trong quản lý, cô có nhược điểm, thiếu sót này nọ, nhưng tuyệt nhiên cô Ba Sương là một con người trong sạch và có tình thương con người bao la. Bởi vì, ngay một căn nhà nhỏ cho riêng mình cô cũng không có, phải thuê lại nông trường, mà vào lúc này còn bị gấp rút thu hồi, thì nhẫn tâm quá!

    Với trách nhiệm một đảng viên hơn 40 tuổi Đảng, với những gì hiểu biết về nông trường và cha con ông Năm Hoằng, tôi xin khẳng định một lần nữa rằng, đồng chí Trần Ngọc Sương có công lớn, chứ không có tội. Bản án đối với cô Ba Sương là không thuận lòng người.

    * Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.
     
  6. 2contrai

    2contrai Tù và hàng tổng

    Tham gia:
    6/4/2009
    Bài viết:
    308
    Đã được thích:
    243
    Điểm thành tích:
    43
    Anh hùng dẫu đã sa cơ

    Tác giả: Phạm Mạnh Hùng
    Bài đã được xuất bản.: 26/11/2009 08:00 GMT+7

    Khi chiếc áo nông trường đã quá chật với nông trường sông Hậu, bà vẫn say mê nói về dự định xây dựng một doanh nghiệp đậm chất xã hội chủ nghĩa, ở nơi mà người lao động được hưởng lợi nhiều nhất từ sự phát triển.

    LTS: Xung quanh vụ án Nông trường Sông Hậu, dư luận đang xôn xao và có nhiều ý kiến nhiều chiều. CTV Phạm Mạnh Hùng vừa gửi tới Tuần Việt Nam ý kiến của ông. Tôn trọng tính đa chiều của báo chí, chúng tôi giới thiệu bài viết này. Bài viết thể hiện quan điểm và nhận định riêng của tác giả.

    Là lớp nhà báo hậu sinh, tôi chỉ may mắn biết bà Trần Ngọc Sương vào cuối năm 2003 đầu năm 2004, khi ấy Nông trường sông Hậu đã quá nổi tiếng, nhưng cũng bắt đầu bước vào thời kỳ đầy sóng gió. Dư luận dồn dập đưa tin đơn vị này đang lâm vào tình trạng mất khả năng thanh toán, có nguy cơ phá sản bất kỳ lúc nào. Cũng thời điểm đó, cả nước có khoảng 1.000 nông - lâm trường quốc doanh, nhưng hầu hết làm ăn chật vật, thậm chí chỉ còn tồn tại trên giấy tờ. Chỉ có hai đơn vị trụ vững và phát triển được, đó là Nông trường sông Hậu (TP. Cần Thơ) và Nông trường mía đường Lam Sơn (Thanh Hóa - đến lúc đó đã chuyển đổi mô hình kinh doanh thành Công ty cổ phần mía đường Lam Sơn).

    Tôi đã đọc rất nhiều bài báo, công trình nghiên cứu, nghe nhiều chuyên gia và cán bộ địa phương nói về mô hình này, nhưng khi đến nơi, gặp bà Ba Sương và các cán bộ đang làm việc ở nông trường, mà vẫn không khỏi ngạc nhiên bởi sự giản dị, sức sống và sức hấp dẫn của mô hình doanh nghiệp giàu tính cộng đồng này.



    Đã đi nhiều nông lâm trường, nhưng tôi ít thấy ở đâu mọi người làm việc chuyên cần, mẫn cán, thái độ hồn hậu, chân tình ấm áp như ở đây. Cũng chưa thấy ở đâu phong cách làm việc và đặc biệt là tiếp khách giản dị, tiết kiệm như ở nông trường này. Cơ ngơi của trụ sở nông trường là những dãy nhà cấp 4 sạch sẽ, nối liền nhau chạy dọc bờ kênh có vẻ không phù hợp với một đơn vị mà doanh số kinh doanh hàng năm đạt trên cả ngàn tỷ đồng! Đặc biệt đấy lại là một doanh nghiệp thuần túy nông nghiệp. Đây là một văn hóa kinh doanh không dễ tạo dựng được nếu chỉ đặt mục tiêu lợi nhuận lên trên hết.

    Sẽ không có nông trường sông Hậu như chúng ta đã biết nếu không có tính cách quyết liệt, dám nghĩ dám làm, vượt lên lối tư duy đương thời của Anh hùng Trần Ngọc Hoằng và Anh hùng Trần Ngọc Sương. Nhiều gia đình nông dân vốn tứ cố vô thân, không tấc đất cắm dùi sẽ không có một cuộc sống ổn định và khá giàu nếu không có sự bao chứa đầy tình người của Nông trường sông Hậu. Ở khắp nơi trong nông trường và ở đồng bằng sông Cửu Long, người ta ngưỡng mộ, yêu quí, nể sợ và cả ganh ghét với bà. Điều này bà Ba Sương biết rõ.

    Lúc ấy khi chiếc áo nông trường đã quá chật với đơn vị này, bà vẫn say mê nói về dự định xây dựng một doanh nghiệp đậm chất xã hội chủ nghĩa, ở nơi mà người lao động được hưởng lợi nhiều nhất từ sự phát triển. Tính cách cương quyết, nhiều lúc đến mức ngang ngạnh của bà đã và sẽ gây cho bà rất nhiều sóng gió. Lần đâu tiên tiếp xúc với bà, tôi đã thầm nghĩ thế.

    Tôi đã từng đi cùng bà trên một chuyến xe xuyên đêm từ Cần Thơ lên Sài Gòn rồi ngược lại. Ăn bụi dọc đường, ngủ trên xe là nếp sinh hoạt thường xuyên của bà. Bà vừa nằm ôm gối trên ghế sau, vừa kể lể, tranh luận đủ thứ chuyện xoay quanh cái mô hình kinh doanh mà bà mơ ước. Có những khi xúc động vì bị dồn ép, bất lực, cô đơn... khiến bà khóc nấc lên... Cái chất giọng manh mảnh, yếu ớt của bà bị chìm đi trong những âm thanh về đêm của đồng bằng.

    Tôi đã từng đến ngôi nhà của nông trường mua ở TP.HCM mà bà đang bị yêu cầu dọn đi, ở đấy bà chia sẻ dự định khi về hưu sẽ tìm cách mở một xưởng làm kẹo nhỏ lấy tiền sống qua ngày.

    Cách tính toán và cách sống đạm bạc của bà rõ ràng là không ổn và cũng có điều gì đó không hợp thời. Tôi đã cảm thấy thế.


    Từ đầu những năm 2000, đã có nhiều dự định lấy một phần đất của nông trường để làm khu đô thị và khu công nghiệp. Hơn 7.000 ha đất của nông trường, trong đó có một phần nằm dọc quốc lộ, rõ ràng là đất vàng khiến nhiều người thèm muốn. Đã có người khuyên bà nhân cơ hội này tìm cách cơ cấu lại nợ, chuyển đổi nhanh mô hình kinh doanh cho hợp thời nhưng bà nhất định không nghe. Bà cứ cố giữ lại cho nông trường để xây dựng một tổ hợp nông nghiệp - thủy sản cho chính những cư dân ở đây. Dự định đó cho đến khi bà nghỉ hưu rõ ràng là còn dang dở...

    Luật pháp tuy nghiêm minh nhưng cũng có chữ tình bởi luật pháp là do con người làm ra và vận dụng. Cũng bởi không thể tiên liệu hết thực tế khách quan sinh động nên Bộ luật hình sự vẫn để những khung rất rộng giúp các cơ quan tư pháp xử sao cho thấu lý đạt tình.

    Nhưng có vẻ trong trường hợp này luật pháp cũng cứng nhắc đến mức có phần cố chấp như tính cách của bà Trần Ngọc Sương.

    Bà vẫn như thế, khó mà thay đổi được, đến tận bây giờ, khi đã sa cơ !
     

Chia sẻ trang này