Công Chúa, Ngoan Một Chút

Thảo luận trong 'Thư giãn, giải trí' bởi liem6396, 17/7/2021.

  1. liem6396

    liem6396 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    23/5/2021
    Bài viết:
    177
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Công Chúa, Ngoan Một Chút
    Thể loại: Ngôn Tình , Đam Mỹ , Hài Hước , Xuyên Không ,
    Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ
    Tóm tắt: Thể loại: Hiện đại, vườn trường. Dịch giả: Vãn Phong Một gia đình cùng nhau xuyên tới tương lai. Không phải là gia đình bình thường đâu nha, là gia đình hoàng thất chính hiệu. Aii... Thời đại và tư tưởng khác biệt, cả gia đình cũng biến hoá rõ rệt. Phụ hoàng ăn bám, mẫu hậu mạnh mẽ, thái tử ca ca nổi loạn, quản gia ẻo lả.... Có một điều mà nàng không thể ngờ là vị thái phó kia cũng cùng xuyên qua... Và còn trở thành đồng học của nàng nữa. Chúc Yểu: Thái phó, ta không biết làm đề này.” Thái phó: “Sau khi tan học thần sẽ phụ đạo thêm cho công chúa.” Sau này… Bạn học A: “Lạy hồn, hôm nay tui nhìn thấy nam thần Nguyên Trạch cột dây giày cho Chúc Yểu, vả lại còn trong tư thế quỳ một chân dưới đất đấy.” Bạn học B: “Không đời nào, nam thần Nguyên Trạch trước nay vốn lạnh lùng cao ngạo, đúng kiểu thanh niên nghiêm túc, thậm chí hoa khôi của trường ở ngay bên cạnh mà cũng không thèm liếc mắt một cái, chỉ một lòng đọc sách thánh hiền thôi.” Bạn học A: “Thiệt đó, nghe nói có người vô tình nhặt được điện thoại của nam thần, mấy người biết cậu ấy lưu tên Chúc Yểu là gì không? “Tiểu công chúa” đó, má ơi!”
    Mời các bạn đọc tiếp truyện tại link: https://timtruyen.com/cong-chua-ngoan-mot-chut
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi liem6396
    Đang tải...


  2. liem6396

    liem6396 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    23/5/2021
    Bài viết:
    177
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Chương 1: Chút yêu

    Chúc Yểu bị dì Phương bảo mẫu đánh thức.



    Rèm cửa sổ màu kem bị kéo ra, những tia nắng ban mai xuyên qua lớp kính thủy tinh, chiếu vào phòng thật ấm áp. Chúc Yểu ngồi dậy, mái tóc dài mềm mại hơi rối. Cô đưa tay dụi nhẹ đôi mắt vẫn đang lim dim rồi mới hất chăn mền ra, bước xuống giường, xỏ chân vào đôi dép lê bằng vải mềm, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.


    Bàn chải đánh răng màu hồng nhạt, lông bàn chải mềm và mảnh, mùi bạc hà của kem đánh răng lan tỏa trong miệng, mát mẻ sảng khoái.


    Đánh răng xong, tiếp theo là rửa mặt. Sau một tuần học tập, Chúc Yểu đã bắt đầu thích nghi với cuộc sống hiện tại. Treo chiếc khăn mặt đã được vắt khô lên giá, sau đó chọn một sợi dây thun trong chiếc hộp kim loại để trên bồn rửa mặt, buộc cao mái tóc dài ngang vai lên.


    Ở ngoài, dì Phương đã lấy sẵn cho cô quần áo cần mặc hôm nay: áo ngắn tay màu trắng, váy xếp li màu xanh đậm.


    Chúc Yểu bước tới, nhặt chiếc váy xếp li trên giường lên, đặt trên hông mình để ướm thử. Chiếc váy dày dặn, chất lượng rất tốt, theo cô đánh giá thì đúng là rất đẹp, có điều… ngắn quá.


    Cuối cùng, Chúc Yểu không chịu mặc váy. Cô vào phòng để quần áo, từ trong một hàng dài váy áo rực rỡ muôn màu chọn ra một chiếc quần đồng phục rộng rãi, mặc vào.


    Thay quần áo xong thì xuống lầu.


    Bên bàn ăn, Chúc Tấn Ung và Tiêu Minh Châu đang dùng bữa sáng. Mùi cháo thơm ngào ngạt ăn kèm với dưa muối, cộng thêm mấy cái bánh điểm tâm nhỏ nhỏ xinh xinh.


    Chúc Tấn Ung mặc bộ đồ ngủ, trông rất lười nhác, tay trái đang xé một cái bánh bao kim sa, thấy vợ mình – người đang ngồi ở ghế chủ tọa – vừa ăn dở dang vừa cúi đầu đọc báo, không nhịn được bèn nói: “Ăn uống cho đàng hoàng được không!”


    Khác với bộ dáng nhàn nhã của Chúc Tấn Ung, Tiêu Minh Châu hiển nhiên là 24/24 luôn duy trì phong thái sắc sảo của một nữ cường nhân: dung mạo, trang phục chỉn chu, mái tóc ngắn gọn gàng. Chúc Tấn Ung vừa nói xong, một ánh mắt sắc như dao lập tức phóng tới, giọng nói nghiêm nghị: “Lo mà ăn phần ông đi!”


    Chúc Tấn Ung há hốc mồm, nhét nửa cái bánh bao còn lại trên tay vào miệng, tức tối lắm nhưng không dám nói gì.


    Nhìn dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng của Chúc Tấn Ung, không ai ngờ được rằng chỉ một tháng trước đây thôi, người đàn ông trung niên mặc bộ đồ ngủ bằng lụa kia đã từng ngồi trên ngai vàng trong hoàng cung Đại Ngụy, được quần thần cúi đầu bái lạy.


    Lúc đó Chúc Tấn Ung là hoàng đế đời thứ sáu của Đại Ngụy, còn Tiêu Minh Châu – người mặc đồ tây, mang giày da bên cạnh – lại là vị hoàng hậu thanh cao nho nhã, hiền thục đức hạnh của ông. Mười bốn tuổi vào cung làm hoàng hậu, lần lượt hạ sinh một trai một gái: Thái tử Chúc Hằng và tiểu công chúa Chúc Yểu.


    Khi đó, Chúc Tấn Ung là hoàng đế, còn Tiêu Minh Châu chỉ là một người phụ nữ quản lý hậu cung. Tuy đã từng xinh đẹp nức tiếng kinh thành, nhưng đối với một hoàng đế có mới nới cũ mà nói, bà đã là hoa héo cuối mùa. Vị hoàng đế phong lưu bất tài này sủng ái nhất chính là Từ quý phi xinh tươi diễm lệ, còn bà hoàng hậu già nua kia thì không thèm liếc nhìn một cái.


    Nào ngờ trong bữa tiệc tại Vũ Anh điện hôm đó, yến tiệc linh đình, xa hoa khí phái, tiếng đàn sáo du dương bên tai, cảnh tượng phồn hoa, ca múa tưng bừng nhưng chỉ một khắc sau, trên trời giáng xuống một viên thiên thạch khổng lồ, vừa vặn rơi trúng hàng ghế chủ tọa trên Vũ Anh điện…


    Thế rồi trước mắt tối sầm, đôi vợ chồng hoàng thất này mang theo cả gia đình đầu thai chuyển kiếp đến nơi này: Tấn Thành của thế kỷ 21.


    Bà hoàng hậu mà ông ta từng chán chê như đôi giày rách kia, thoắt cái trở thành chủ tịch tập đoàn Bích Mậu, là nữ cường nhân tiếng tăm lừng lẫy trong lĩnh vực bất động sản.


    Còn vị hoàng đế như ông lại trở thành chàng rể ăn bám, phụ thuộc vào nhà họ Tiêu.


    Kết hôn được ba năm, sau khi sinh được hai đứa con, Tiêu Minh Châu bèn tiếp quản cơ nghiệp của dòng họ, vứt ông chồng của mình ở nhà, thành kẻ ăn bám.


    Tuy nói là đầu thai chuyển kiếp, nhưng ai dè tất cả mọi người đều lưu lại ký ức của vương triều Đại Ngụy…


    Điều này làm cho vị hoàng đế sinh ra trong nhung lụa hoàng gia này không cách nào coi như không có chuyện gì, nuốt trôi miếng cơm mà Tiêu Minh Châu ban cho mình.


    Còn Tiêu Minh Châu thì lại rất hài lòng với thân phận nữ chủ tịch độc tài của mình bây giờ.


    Chúc Tấn Ung hiện nay, đã không còn là hoàng đế cao cao tại thượng của Đại Ngụy nữa, cho nên hai đứa con theo họ của ông ta đã là phần phước lớn nhất rồi. Tiêu Minh Châu nhớ đến cuộc sống trong hoàng cung khi xưa là không thể có thái độ ôn hòa với Chúc Tấn Ung.


    Bây giờ, nếu ông ta ngoan ngoãn ăn bám thì không sao, nhưng nếu có ý kiến ý cò gì, chỉ cần một tờ giấy thỏa thuận ly hôn quăng ra là có thể khiến ông ta về quê làm ruộng.


    Chúc Yểu mang đôi dép lê, từ trên cầu thang đi xuống. Hiển nhiên là đã quá quen với cảnh cha mẹ om sòm với nhau nên ngoan ngoãn ngồi xuống ăn sáng.


    Khác với mấy người Chúc Tấn Ung, có ký ức của cả hai kiếp, ký ức của Chúc Yểu lại không được đầy đủ. Những ký ức về hoàng cung Đại Ngụy thì rất rõ ràng, như mới hôm qua vậy. Còn ký ức ở Tấn Thành hiện đại thì lại hơi mơ hồ, nhiều khi gặp phải những người quen hoặc việc quen thì mới từ từ nhớ lại.


    Điều này có thể là do cô đầu thai chuyển kiếp chậm hơn người khác.


    Hôm đó thiên thạch giáng xuống, rõ ràng là cô ngồi ngay bên cạnh cha mẹ, theo lý mà nói thì phải đi ngày lúc đó mới phải. Nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà cô sống thêm ở Đại Ngụy đến bảy ngày.


    Tuy Tiêu Minh Châu rất lạnh nhạt với Chúc Tấn Ung nhưng lại cực kỳ yêu thương cô con gái Chúc Yểu này. Bất luận là lúc còn ở Đại Ngụy hay đến Tấn Thành hiện tại, Chúc Yểu luôn là bảo bối trong lòng Tiêu Minh Châu. Thấy Chúc Yểu, Tiêu Minh Châu lập tức mỉm cười rồi tự tay gắp một cái bánh bao kim sa đặt vào cái đĩa ăn trước mặt Chúc Yểu.


    Hôm nay Chúc Yểu phải đi học, Tiêu Minh Châu rất lo lắng: “Đến trường, nếu bị bạn học bắt nạt thì phải nói với anh con đó.”


    “Dạ.” Chúc Yểu ngoan ngoãn gật đầu. “Con biết mà mẹ.”


    Nơi này khác với Đại Ngụy. Dù cô là con gái thì cũng có thể xuất đầu lộ diện, đến trường học tập giống như con trai.


    Chúc Yểu và anh trai cô Chúc Hằng đều học chung một trường cấp ba. Chúc Hằng vốn học trên cô một khóa, nhưng đến học kỳ 2 của lớp 11 bỗng dưng bị bệnh nặng, nghỉ một học kỳ nên mới ở lại lớp.


    Năm nay hai anh em vừa vặn cùng nhau lên lớp 12.
    .....



    mời các bạn đọc tiếp tại link
     

Chia sẻ trang này