Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ - Truyện hot TÓM TẮT TRUYỆN: Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ Tác giả: Trang Bana Thể loại: Xuyên không Giới Thiệu: Người nào đó bỗng dưng bị....xuyên. TAG : Đọc truyện Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ Online Full TExt, Tải truyện Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ Full PRC , doc truyen Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ online , đọc truyện Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ chương mới nhất , đọc truyện Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ trực tuyến trên di động lẫn PC đơn giản và tiện lợi , đọc truyện Truyện Xuyên Không hay , đọc truyện Truyện Xuyên Không mới , Doc truyen Truyện Xuyên Không online , truyen xuyen khong moi Chương 1: Nàng là nữ phụ Tháng ba, cây cỏ xanh tươi, chim ca ríu rít, người nào đó chống cằm nhìn ra cửa sổ trầm tư, suy nghĩ tại sao bỗng dưng ngủ dậy thấy mình đã xuyên không? Người nào đó là con cưng của trời, sinh ra đã nhận được yêu thương từ thập phương tám hướng, người gặp người thích, hai mươi sáu tuổi “xuân” ,là nhà thiết kế ở một công ty thời trang. Nghe có vẻ rất bận rộn nhưng trên thực tế người nào đó luôn tránh nặng tìm nhẹ, mục tiêu là chỉ làm đủ không làm hơn, có thể nằm tuyệt đối không ngồi, có thể ngồi tuyệt đối không đứng , mỗi ngày trôi qua đều bình bình yên yên, nếu không đến công ty thì làm ổ trong nhà làm một trạch nữ đúng tiêu chuẩn 2016: ngủ, đọc sách, nấu ăn, lên mạng, hằng tháng rảnh rỗi sẽ về thăm nhà vài lần. Nhà mẹ không xa, càng gần công ty hơn, tuy nhiên người nào đó lấy lý do cần một mình để sáng tạo nên cứng rắn dọn ra ngoài sống nhưng thực tế người nào đó thấy khổ sở vì ở nhà liền có cái danh “bánh bao ế”. Đang miên man suy nghĩ đến đoạn ‘nhớ người thân’, bỗng: “Tiểu thư” Nhận ra đây là giọng của nha hoàn thiếp thân Tiểu Mãn, người nào đó dừng suy nghĩ, bình thản quay đầu, nhướng mày. “Thưa tiểu thư, lão gia đã trở về rồi ạ” “Ừ” “Vậy tiểu thư có muốn đi gặp lão gia không?”- Tiểu Mãn dè dặt, không dám nhìn thẳng tiểu thư nhà mình, từ khi xô xát với nhị tiểu thư ngã xuống hồ, tỉnh lại tiểu thư chỉ im lặng, vốn tưởng tiểu thư đang nhẫn nại chờ lão gia về mới đến tố cáo với lão gia, nhưng giờ chỉ ‘ừ’, là sao? Trong lúc Tiểu Mãn đang một bụng nghi vấn, người nào đó cũng một bụng ảo não, chủ cơ thể này là Liễu Khuynh Nhan, hòn ngọc trên tay của Liễu Xương- Liễu đại tướng quân danh trấn của triều Hy Thiên quốc, mẹ mất sớm, vì nối dõi tông đường, nên phải tìm kế mẫu Thẫm Tiên cho ‘nàng’, cuối cùng sinh ra nhị tiểu thư Liễu Tiên Nhan và tam thiếu gia Liễu Dương. Khoan đã, Liễu Khuynh Nhan? Liễu Tiên Nhan? Liễu Xương? Liễu Dương? Tiễu Mãn? Hy Thiên quốc? Ôi mấy ngày nay chỉ lo ngây ngô suy nghĩ vì sao xuyên không mà không suy nghĩ đến những cái tên này đã nghe qua ở nơi nào đó rồi thì phải. “A, đúng nha”- Người nào đó hai mắt bỗng phát sáng, kích động không thôi, nàng xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình trên mạng, rồi lại nghĩ nghĩ, hóa ra mình thành nhân vật nữ phụ ngực to não phẳng kết cục bi thảm nhất trong tập đoàn nữ phụ: Liễu Khuynh Nhan, nghĩ đến đây, người nào đó lại tiếp tục ảo não không thôi. ....... >>>Nguồn: Cuộc Sống Sâu Gạo Của Nữ Phụ
Chương 1: Nàng là nữ phụ Tháng ba, cây cỏ xanh tươi, chim ca ríu rít, người nào đó chống cằm nhìn ra cửa sổ trầm tư, suy nghĩ tại sao bỗng dưng ngủ dậy thấy mình đã xuyên không? Người nào đó là con cưng của trời, sinh ra đã nhận được yêu thương từ thập phương tám hướng, người gặp người thích, hai mươi sáu tuổi “xuân” ,là nhà thiết kế ở một công ty thời trang. Nghe có vẻ rất bận rộn nhưng trên thực tế người nào đó luôn tránh nặng tìm nhẹ, mục tiêu là chỉ làm đủ không làm hơn, có thể nằm tuyệt đối không ngồi, có thể ngồi tuyệt đối không đứng , mỗi ngày trôi qua đều bình bình yên yên, nếu không đến công ty thì làm ổ trong nhà làm một trạch nữ đúng tiêu chuẩn 2016: ngủ, đọc sách, nấu ăn, lên mạng, hằng tháng rảnh rỗi sẽ về thăm nhà vài lần. Nhà mẹ không xa, càng gần công ty hơn, tuy nhiên người nào đó lấy lý do cần một mình để sáng tạo nên cứng rắn dọn ra ngoài sống nhưng thực tế người nào đó thấy khổ sở vì ở nhà liền có cái danh “bánh bao ế”. Đang miên man suy nghĩ đến đoạn ‘nhớ người thân’, bỗng: “Tiểu thư” Nhận ra đây là giọng của nha hoàn thiếp thân Tiểu Mãn, người nào đó dừng suy nghĩ, bình thản quay đầu, nhướng mày. “Thưa tiểu thư, lão gia đã trở về rồi ạ” “Ừ” “Vậy tiểu thư có muốn đi gặp lão gia không?”- Tiểu Mãn dè dặt, không dám nhìn thẳng tiểu thư nhà mình, từ khi xô xát với nhị tiểu thư ngã xuống hồ, tỉnh lại tiểu thư chỉ im lặng, vốn tưởng tiểu thư đang nhẫn nại chờ lão gia về mới đến tố cáo với lão gia, nhưng giờ chỉ ‘ừ’, là sao? Trong lúc Tiểu Mãn đang một bụng nghi vấn, người nào đó cũng một bụng ảo não, chủ cơ thể này là Liễu Khuynh Nhan, hòn ngọc trên tay của Liễu Xương- Liễu đại tướng quân danh trấn của triều Hy Thiên quốc, mẹ mất sớm, vì nối dõi tông đường, nên phải tìm kế mẫu Thẫm Tiên cho ‘nàng’, cuối cùng sinh ra nhị tiểu thư Liễu Tiên Nhan và tam thiếu gia Liễu Dương. Khoan đã, Liễu Khuynh Nhan? Liễu Tiên Nhan? Liễu Xương? Liễu Dương? Tiễu Mãn? Hy Thiên quốc? Ôi mấy ngày nay chỉ lo ngây ngô suy nghĩ vì sao xuyên không mà không suy nghĩ đến những cái tên này đã nghe qua ở nơi nào đó rồi thì phải. “A, đúng nha”- Người nào đó hai mắt bỗng phát sáng, kích động không thôi, nàng xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình trên mạng, rồi lại nghĩ nghĩ, hóa ra mình thành nhân vật nữ phụ ngực to não phẳng kết cục bi thảm nhất trong tập đoàn nữ phụ: Liễu Khuynh Nhan, nghĩ đến đây, người nào đó lại tiếp tục ảo não không thôi. Tiểu Mãn quan sát tiểu thư nhà mình, lúc vui, lúc mừng, lúc lại như nổi giận, lúc lại như lo sợ. Đang chẳng biết nói như thế nào thì: “Con gái, ta đã về!”- Một giọng nam trung niên trầm trầm, mang theo sủng nịch và cưng chiều vang lên, kéo người nào đó đang sầu não về hiện thực, khi nhìn qua nàng bỗng ngẩn người, gương mặt này sao thân quen quá, chả phải lão ba của nàng ở hiện đại cũng một bộ dạng thế này sao? Tự nhiên thấy nhớ, tự nhiên thấy buồn, mắt bỗng đỏ hoe rồi bỗng nhào vào lòng người đang đứng mà khóc ầm lên. “Sao lại vậy? Sao lại khóc thành như vậy?” Không nghe người đang khóc ầm kia trả lời, ông đành phải hỏi Tiểu Mãn, Tiểu Mãn ấp úng không biết nói sao cho phải, thì người nào đó bỗng nghẹn ngào mà rằng: “Là...con gái nhớ cha mà thôi, cha người ốm đi nhiều quá, chắc người cũng nhớ con gái nhỉ?” “Phải phải phải, phụ thân cũng nhớ Nhan nhi, coi con này, cũng mười tám tuổi rồi còn gì, nhõng nhẽo thành thế này” Vừa nói lại vừa lấy tay lau lau nước mắt trên mặt người nào đó. “Cha, tỷ tỷ”- Một giọng nói nhỏ nhẹ dè dặt cắt ngang không khí đầm ấm của cha con tình thâm nào đó. “A, Tiên Nhan, có chuyện gì vậy con?” “Con….con…con đến nhận lỗi với tỷ tỷ” nói xong lại quỳ xuống hai mắt đỏ lên, bộ dạng điềm đạm đáng yêu. Khuynh Nhan quan sát trong lòng thâm than ‘không hổ là nữ chính, chậc, bộ dạng này thật muốn ôm vào ngực che chở”. “Con nhận lỗi? Mà lỗi gì?” Tướng quân đại nhân nhìn hai cô con gái, nhíu mày không hiểu. “Thưa cha, mấy hôm trước, tam vương gia đến thăm nhà ta, tình cờ gặp con gái nên nói khách sáo đôi câu,đúng lúc tỷ tỷ đi ngang qua cho là con gái không tuân nữ tắc, hẹn hò riêng lẻ, tỷ tỷ tốt bụng nên có ý dạy dỗ, con lại ngây ngô tiến lên muốn giải thích vì sợ tỷ tỷ hiểu lầm vương gia, nhưng rồi…nhưng rồi do con không khéo nên không cẩn thận cả hai cùng rơi xuống ao sen, tỷ tỷ, muội xin lỗi tỷ, tỷ đừng tức giận muội có được không, mấy hôm nay tỷ đóng cửa không gặp, muội thật thấy rất khổ sở?”- Nói đến đây lại cắn môi, nước mắt rơi lã chã, quả thật rất đáng thương. Khuynh Nhan nhớ, đoạn té hồ là do nữ phụ thấy nữ chính Liễu Tiên Nhan và nam chính Vũ Văn Trác ngọt ngào tình tứ nên ‘thiên tính’ của nữ phụ nổi lên hùng hổ xông vào làm tròn ‘trách nhiệm’ của một vai đại ác. Nếu nàng nhớ không lầm thì mạch truyện sẽ là sau khi nữ phụ vừa tỉnh, nữ chính vì ‘tự trách’ mà đến nhận lỗi, khóc lóc ỉ ôi cái gì mà không có ý tranh giành tình cảm,cái gì mà tam gia vừa cứu được nữ chính đã vô cùng lo lắng định lại nhảy xuống một lần nữa để cứu nữ phụ nhưng chưa kịp cứu thì gia đinh đã mang nữ phụ lên rồi, sau đó thành công chọc điên nữ phụ kết quả là ăn một cái bạt tai vô cùng đáng thương, sau đó tam vương gia trùng hợp muốn đến hỏi thăm thương thế của nữ phụ, sau đó là đùng đừng nổi giận khi thấy má của nữ chính sưng đỏ, sau đó nữa thì… “Nhan nhi”- Một tiếng gọi mang Khuynh Nhan về thực tại. “A, muội muội, muội đứng lên đi,chuyện cũng qua rồi, tỷ cũng có phần không đúng, còn có vì tỷ ngâm nước lâu, nên bị thương hàn, lo sợ lây sang người khác nên mới cố ý không gặp ai thôi”- Vừa nói lại vừa nâng Tiên Nhan lên, tiện thể quan sát nét mặt đối phương, lại thấy người đối diện ban đầu có chút sững sờ, sau đó trong mắt có chút lóe sáng rồi lại mất tăm, lại điềm đạm đáng yêu, thở phào như trút được gánh nặng.
Chương 2: Nàng có vị hôn phu sao? Phủ tướng quân, người nào đó đang buồn chán chân bắt chéo, miệng nhai nhai hạt sen tươi, trên tay cầm cầm bút lông vẽ vẽ lên tờ giấy tuyên thành, sau đó lại nhíu mày, nha hoàn Tiểu Mãn nhanh chóng đổi lại một tờ giấy khác, cứ vậy lặp lại tuần hoàn suốt gần hai canh giờ. “Tiểu Mãn, bây giờ là giờ nào rồi?” “Giờ dậu rồi tiểu thư” “Ừ, chả trách, Tiểu Mãn..” “Dạ nô tỳ đi dọn cơm” “Ngoan” Ở cùng tiểu thư một thời gian, Tiểu Mãn cũng biết tiểu thư luôn tuân theo cái gì mà đạo dưỡng thân, Giờ Mão dậy, sau đó làm vài ba động tác kỳ quái, sau đó ăn sáng, đi thỉnh an lão gia, sau đó về phòng ngồi ở cửa sổ xem sách, cũng chẳng phải thi từ ca phú như trước, mà gần đây tiểu thư lại xem những sách về phong tục nước ngoài, các nơi du kí, thiên văn địa lý, sau khi dùng ngọ đi loanh hoanh cho xuống cơm, lại trở về ngủ trưa đến hết giờ mùi, tiếp đến sẽ ngồi đọc sách viết chữ vẽ vẽ gì gì đó chờ đến giờ dậu dùng cơm tối, sau cơm tối chủ tớ hai người lại đi dạo, khi đó Tiểu Mãn sẽ mang những chuyện xảy ra trong ngày hứng trí bừng bừng kể lại, tiểu thư nghe xong lại bình luận đôi chút, rồi dặn nàng ra chuyện bên ngoài chỉ nghe đừng nói, quay về tắm mát sau đó lên giường ngủ vào giờ tuất. Mỗi ngày đều là như vậy, cũng không ra ngoài quấn lấy tam vương gia như trước, càng không quan tâm hay khi dễ nhị tiểu thư. Nàng lại thích tiểu thư như hiện tại, cũng không hiểu sao nhưng cảm giác tiểu thư thay đổi khác hơn trước kia rất nhiều. Người nào đó hiện tại rất hưởng thụ cuộc sống này, cơm canh tới miệng, quần áo đến tay, cũng chẳng phải ra ngoài đi làm, khó khăn hiện tại là chữ viết, bút lông thật quá khó sử dụng, gần một tháng nay, nàng luôn dành thời gian luyện tập nhưng cách mạng chưa thành công đồng chí Khuynh Nhan vẫn cần phải cố gắng nhiều lắm. Buổi sáng, ánh nắng nhẹ chiếu, người nào đó đang hưởng thụ buổi sáng với món Chả giò tôm bách hoa, bánh hoa sắc màu, súp cua và bánh bao chỉ. Bỗng một giọng nói nhẹ nhàng, réo rắt vang lên: “Tỷ tỷ, sớm”- Tiên Nhan nhẹ mỉm cười, trong tay mang theo một mâm nhỏ, trên mâm là đĩa điểm tâm nhìn rất đẹp mắt. “Nhị muội, cũng ngồi xuống dùng bữa sáng cùng tỷ đi ” “Dạ muội đã dùng bữa sáng rồi ạ, muội có làm một ít bánh chín tầng mây mà tỷ tỷ thích nên mang sang cho tỷ, tỷ đừng chê muội không khéo nhé” Khuynh Nhan nghe xong cũng thân thiết cười cười rồi nói: “Muội muội có lòng” – Sau đó lại chậm rãi rót ly trà cho Tiên Nhan “Tỷ tỷ, muội...muội…”-Ngập ngừng lại cắn cắn môi, một bộ muốn nói lại thôi, khóe mắt cũng đỏ lên , trong mắt lấp lánh ánh nước. Người nào đó thấy vậy lại suy nghĩ ‘chã lẽ hiện tại mình nên sắm vai người chị mẫu mực ôm nàng ta vào lòng, vỗ nhẹ lưng rồi nói: Làm sao vậy cục cưng của tỷ? hay ai bắt nạt cục cưng của tỷ vậy?’ suy nghĩ xong lại thấy thật nổi cả da vịt, ngoài miệng lại nhẹ giọng nói: “Có phải còn chuyện gì nữa không?” “Dạ, chuyện là ba ngày nữa là sinh thần của Tam vương gia, vương gia đưa thiếp mời nói là mời nhị tiểu thư phủ Liễu tướng quân..muội…muội” Nói xong lại cẩn thận quan sát phản ứng của người nào đó, cố tìm kiếm dấu hiệu nổi giận, nhưng lại thấy người nào đó vẫn như cũ, bình thản lắng nghe, rồi lại nhướng mày hỏi: “Hết chuyện?” “Ách, muội muốn nói, thật ra tỷ có thể đi cùng muội”- Nói xong lại dùng ánh mắt thương cảm nhìn người nào đó. Mà cái người đang được thương cảm kia không hề có chút nhận thức là mình đáng thương, lại cười cười nói: “Thiếp mời muội, muội cứ đi thôi, với lại ta với tam vương gia cũng không thân thiết gì.” “Nhưng…nhưng vương gia…vương gia…là vị hôn phu của tỷ tỷ, muội thật..muội…” Người nào đó lúc này mới bừng tỉnh, ‘vị hôn phu? Sao không ai nói với mình chuyện này cả? Trong cốt truyện có không nhỉ? Phải rồi, đây là lý do dẫn đến bi kịch của nữ phụ nha’. Tiên Nhan thấy người nào đó lặng đi, nghĩ cách mạng sắp thành công, lại nói tiếp: “Tỷ tỷ đừng tức giận vương gia nha, vương gia chỉ là…chỉ là…” “Muội muốn nói chỉ là yêu thích muội hơn đúng không?”- Người nào đó lại cười như không cười nhìn nhị tiểu thư đang ra vẻ khó xử. “Muội…không phải ý đó, muội không hiểu tại sao lại như vậy, muội không có ý tranh đoạt tam vương gia với tỷ đâu, thật đó”- Nói xong lại rơi nước mắt nghẹn ngào. Người nào đó thấy nước mắt giàn giụa trên mặt mỹ nhân, liền sinh lòng ‘thương hoa tiếc ngọc’ nhẹ giọng nói: “Ta cũng đâu nói muội có ý gì, vậy đi, thiếp mời là mời muội, muội cứ đi, muội khóc cũng mệt rồi, nên về nghỉ ngơi đi, bánh rất ngon, cảm ơn muội, tạm biệt.” “Tỷ tỷ..muội..muội cáo từ”-Vẫn còn nghẹn ngào. Tiểu Mãn đứng một bên cũng, liền biết nhị tiểu thư lại mang vương gia ra muốn kích thích tiểu thư để tiểu thư nổi giận đến mất hết mặt mũi,đang lo sợ tiểu thư nhà mình sẽ nổi giận mà túm tóc tát cho nhị tiểu thư mấy bạt tai, nên cũng đang chuẩn bị sẵn tư thế chuẩn bị can giải, nhưng khi nghe tiểu thư nói như vậy, kèm theo nét mặt bình tĩnh, rồi nhìn sang nhị tiểu thư khóe miệng co quắp, ánh mắt tràn đầy sững sờ, bỗng phải nén cười đến suýt thì nội thương. Phải ha, tiểu thư hiện tại phải là như vậy, tiểu thư cuối cùng cũng trưởng thành rồi, trường thành thật rồi. Xong lại mang ánh mắt nhìn đứa nhỏ của mình trưởng thành mà nhìn người nào đó, thật tự hào! Ôi Khuynh Nhan đại tiểu thư của chúng ta mà biết ý nghĩ trong lòng Tiểu Mãn thì thật là -_-’
Buổi tối hôm đó, như mọi ngày, chủ tớ hai người cùng nhau đi dạo trong viện nhà mình cho tiêu cơm, Tiểu Mãn đang kể cho tiểu thư nhà mình nghe một số chuyện hiện tại, đại khái là sáng sớm hôm nay, sau khi tam vương gia sai người mang thiếp mời sinh thần đến, nhưng vị hôn thê là nàng đây lại không hân hạnh được mời dự, nên cả phủ tướng quân hiện tại, có người hả hê, có người thương hại, cũng có người vui mừng, e hèm là vui mừng cho nhị tiểu thư dịu dàng, lương thiện của bọn họ, hình như đã lọt vào mắt xanh của vị vương gia được hoàng đế yêu thương nhất Hy Thiên quốc. Nhắc đến vị hoàng đế này, Khuynh Nhan chỉ nhớ trong tiểu thuyết cũng không miêu tả nhiều đến hắn, chỉ nói hắn là hoàng đế trẻ tuổi, hiện tại vừa đăng cơ kế vị chưa đến hai năm, hắn cực kỳ yêu thương vị tam đệ cùng một mẹ này, mà vị tam vương gia này cũng không phụ sự yêu thương của hắn, đứng đầu hình bộ chuyên giúp vua điều tra và xử lý nội bộ triều chính. “Tiểu thư”- Là tiếng của nha hoàn Tiểu Thanh, đây cũng là một nha hoàn bên cạnh Khuynh Nhan cũng trạc mười lăm mười sáu tuổi như Tiểu Mãn. “Hửm?”- Người nào đó nhướng mày hỏi “Dạ lão gia đến tìm” Nghe xong, người nào đó gật đầu rồi nhẹ giọng phân phó: “Ừ, ta về ngay, mà Tiểu Mãn này, sáng mai gọi người làm vườn đến gặp ta” Mấy loại hoa này đẹp thì có đẹp, quý thì có quý nhưng cũng chả có tác dụng thực tế gì cả, phải thay đổi. Về đến phòng, đã thấy tướng quân đại nhân ngồi trên ghế, tay xoa xoa ly trà, bộ dạng đang suy nghĩ. “Cha, giờ nay hẳn cha đang ở trong thư phòng, sao lại có thời gian đến thăm con gái vậy?”- Vừa nói lại vừa cười cười ngồi xuống tự mình rót một chén nước. “Nha đầu, hẳn con đã nghe chuyện thiếp mời sáng nay”- Giọng lo lắng, lúc vừa hạ triều, ông bận ở lại cùng hoàng đế bàn chuyện triều chính rồi đi làm vài việc trong quân, đến mặt trời sắp xuống núi trở về lại nghe tin này, còn nghĩ, lấy tính tình của nha đầu được nuông chiều đến sinh hư nhà mình chắc chắn sẽ một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, ai ngờ vẫn còn có tâm trạng đi dạo vườn hoa. “Dạ, con đã biết rồi”- Lại thấy phụ thân đại nhân nhà mình trong mắt tràn đầy lo lắng và tự trách, đành nhẹ giọng nói tiếp: “Cha, trước kia là con gái còn trẻ người non dạ, giờ nghĩ lại thật ra con đối với tam vương gia chỉ là nhất thời ngưỡng mộ thôi. Hiện tại nếu có thể dựa vào việc này mà từ hôn hoặc mang hôn sự chuyển sang nhị muội thì tốt quá, công đức viên mãn!” Thấy lão cha vẫn nhìn mình tràn đầy thương tiếc như vậy, nàng bất đắc dĩ, thở dài, lại nghe ông nói: “Trước đây, lẽ ra thái hậu có ý muốn cho con gả vào cung, ta lại lo hoàng đế tam cung lục viện, con vào đó sẽ khổ cả đời, nên muốn hướng con cho tam vương gia, hiện giờ nghĩ lại, ta, ta..thật có lỗi với mẹ con”-Nói xong hốc mắt tướng quân đại nhân đỏ lên, khuôn mặt phút chốc như già thêm mười tuổi. Ngừng một chút lại nói tiếp: “Cha già rồi, còn thêm chinh chiến, sống nay chết mai, nếu cha không còn, con phải làm sao đây? Hiện tại cha chỉ mong con có một trượng phu tốt để nương tựa cả đời, mà tam vương gia thì…hây…nếu hiện tại không là tam vương gia, con cũng chỉ có thể gả vào cung làm phi tần của hoàng thượng, thái hậu bên ngoài mặc dù nói là do tình tỷ muội với mẹ con nhưng thật ra cũng là e ngại binh quyền cha đang nắm nên muốn dùng con để cha tận tâm vì hoàng gia mà thôi” Quả nhiên là còn một loạt sự tình đằng sau hôn sự này, người nào đó xoa xoa huyệt thái dương. “Cha, con gái hiện tại nghĩ thông suốt rồi, gả cho ai cũng vậy thôi, vương gia hay hoàng đế, cũng chỉ khác nhau mỗi chỗ ở mà thôi, ở đâu con gái cũng hứa là sẽ bình yên mà sống thật tốt, cha cứ yên tâm, huống chi không phải con còn có tướng quân đại nhân oai phong lẫm liệt, hiên ngang bất khuất, đánh đâu thắng đó chống lưng hay sao? Cho nên cha đừng có nghĩ đến ‘sống nay chết mai’ nha, con còn phải ‘cáo mượn oai hùm’ nữa đấy”- Người nào đó vừa chân thành, vừa một bộ vuốt mông ngựa làm tướng quân đại nhân cũng bất đắc dĩ bật cười ha ha, sau đó đứng dậy nói muốn đến thư phòng làm việc. Người nào đó đã sớm ngáp ngắn ngáp dài, ôi giờ này lẽ ra nàng đang ngủ rồi thì phải, liền lập tức gọi Tiểu Mãn chuẩn bị nước tắm xong còn ngủ. --- ------ ----ta là đường phân cách hoàng cung---- ------ ----- Ngự thư phòng, Chính Đức đế Vũ Văn Triệt, thân vận thường phục màu nguyệt, khuôn mặt tuấn dật, xuất trần, khí thế uy nghiêm, đôi mắt hồ ly híp lại, tay nâng lên xoa xoa huyệt thái dương, mày rồng nhíu chặt lại cơ hồ muốn xiết chết con muỗi, tam đệ này thật không thể làm người ta bớt lo. Rõ ràng là cố ý dùng hành động thiết thực này để cho mình và mẫu hậu biết: Vũ Văn Trác thực sự rất chán ghét Liễu Khuynh Nhan. Tiểu Thuận Tử thấy thái giám Kính sự phòng Tiểu Kính Tử cầm khay thẻ bài, quỳ chờ đã lâu mà vạn tuế gia vẫn không quan tâm đến. Vũ Văn Triệt lúc làm thái tử, trừ thái tử phi Lý Na cháu gái thái hậu thì cũng chỉ có hai trắc phi là Trịnh Tố Liên con gái quan thái y chánh tứ phẩm và An Dung con gái quan ngự sử tòng tứ phẩm và hai tiểu thiếp thông phòng do thái hậu ban cho. Đến lúc đăng cơ, thái tử phi thành Hoàng Hậu, hai trắc phi cũng lần lượt phong Trịnh phi và An phi, hai tiểu thiếp sắc phong Lệ tần và Lan tần. Vì đến nay vẫn chưa có con nối dõi, nên đám đại thần luôn sôi sục quyết tâm dâng sớ tỏ ra lo lắng cho giống rồng, thật ra là có ý dâng con gái, em gái, cháu gái nhét vào cái hậu cung thưa thớt này. Nhưng Chính Đức đế nghe đến chỉ cười như không cười mà rằng: “Các ái khanh thật có lòng quan tâm chuyện nhà của trẫm, nếu như chuyện nước, chuyện dân cũng được các ái khanh nhiệt tình để tâm như vậy thì tốt quá!”- Đây là câu nói bất hủ của vạn tuế gia, trăm lần như một, nghe xong các vị đại thần đều ngậm miệng quỳ xuống xin thứ tội, hiệu quả vô cùng. Tiểu Thuận Tử đang suy nghĩ, bỗng nghe giọng rồng cất lên phân phó: “Thần Long Cung” Nghe xong thái giám Kính sự phòng Tiểu Kính Tử có cảm giác muốn ngất tại chỗ, đã hơn ba tháng, à không bốn tháng rồi, hoàng thượng không hề bước chân vào hậu cung, trước đây tuy không phải thường xuyên nhưng cũng một, hai tháng một lần chứ, vạn tuế gia à, ngài có phải hay không có bệnh gì khó nói, tuy nhiên suy nghĩ này Tiểu Kính Tử chỉ dám để trong lòng mà thôi, hầy trở về báo cáo và nhận tội với thái hậu thôi.
Chương 4: Khẩu dụ của thái hậu Hôm nay cũng như hằng ngày, người nào đó đang dùng điểm tâm sáng thì Tiểu Mãn đã dắt Lưu thúc chuyên làm vườn trong phủ đến nghe phân phó. “Lưu thúc, nhà chúng ta có cây hương thảo, tùng thơm, phong lữ, dạ hương, sen cạn và hoắc hương hay không?” “Dạ có thưa tiểu thư”-Lưu thúc cẩn thận trả lời, phải biết vị đại tiểu thư này tâm tính thất thường, nguy hiểm khôn lường, mấy ngày nay thêm sự kiện thiếp mời, nên càng phải thận trọng nếu không mạng già của ông cũng bị đe dọa. “Thúc đổi toàn bộ số hoa lá cây kiểng trong viện ta thành những loại này nhé, cảm ơn” “Dạ tiểu thư”- Lưu thúc khom người toát cả mồ hôi tiểu thư nói ‘cảm ơn’ sao? Quả nhiên tâm tính thất thường. Sau khi Lưu thúc lui ra, Tiểu Mãn lại khó hiểu hỏi: “Tiểu thư, không phải tiểu thư rất thích mẫu đơn, ngọc lan, phú quý, cát tường,… sao?” “Mấy loại cây ta vừa nói có tác dụng đuỗi muỗi.”-Người nào đó không chút để ý không mặn không nhạt, vừa vươn vai vừa trả lời. Vậy là trong phủ tướng quân truyền ra tin tức, đại tiểu thư vì bị đả kích chuyện thiếp mời mà lật cả vườn hoa. Tối hôm đó, sau khi nghe Tiểu Mãn kể lại, người nào đó chỉ cười cười, nói với Tiểu Mãn đang tức giận đến bốc khói: “Miệng lưỡi thế gian” “Nhưng bọn họ nói không đúng”-Tiểu Mãn bất bình “Hay em muốn bổn tiểu thư mang toàn bộ gia đinh nô tỳ trong phủ ra cắt lưỡi?”-Người nào đó nhướng mày hỏi, bộ dáng như nếu Tiểu Mãn gật đầu thì sẽ thật sự làm vậy. Nhưng đó là chuyện của buổi tối, hiện tại người nào đó đang ra sức tập viết chữ bằng viết lông, bỗng Tiểu Thanh chạy vào nói có khẩu dụ của thái hậu, mời tiểu thư ra tiếp chỉ. Tiểu Thanh và Tiểu Mãn đang định bước lên thay xiêm y, bới tóc và trang điểm cho tiểu thư nhà mình ra tiếp chỉ, ai kêu tiểu thư thường này không ăn diện, không bới tóc cũng càng không trang điểm, hiện tại xem đi, tiểu thư mặc một thân từ quần đến áo đều một màu lam, ừ cứ cho là trên áo có điểm nhẹ hoa mai nhỏ màu vàng nhạt đi, nhưng tóc chỉ túm cao lên bằng một sợi dây cũng màu lam. Mặc dù nhìn cả người linh động khoan khoái nhưng quá đơn giản, đơn giản đến mức không nhìn ra đây là đại tiểu thư của phủ tướng quân nữa, không, phải nói là tệ hơn cả nha hoàn trong phủ vì nha hoàn cũng có trâm cài đầu nha. Nhưng người nào đó rất nhạy bén phát hiện ra ý đồ của hai tiểu nha hoàn nhà mình nên liền khoát tay, sau đó chỉnh chỉnh, phủi phủi y phục rồi một đường tiến đến đại sảnh. Tiểu Xuân Tử là thái giám thân cận của thái hậu đang đứng chờ đọc khẩu dụ, quy củ nên chỉ đứng chờ đại tiểu thư ra tiếp chỉ chứ không dám nhận ngồi chờ, cũng đã nghe danh đại tiểu thư hung hăng hống hách từ lâu, nghĩ thầm than chắc phải đứng chờ thêm lâu lắm, nhưng rất nhanh chóng từ bên ngoài, một bóng dáng màu lam tiến vào, nhẹ cười sau đó quỳ xuống nhận khẩu dụ trong lòng thầm than ‘quỳ quỳ, thật là hành hạ người khác’. Khẩu dụ đại khái là hôm sinh thần tam vương gia, thái hậu muốn Khuynh Nhan bồi đi cùng. Nghe xong khẩu dụ, người nào đó bảo Tiểu Mãn cho Tiểu Xuân Tử một hầu bao, sau đó lại đi về viện mình trong sự kinh ngạc lẫn không hiểu của mọi người. Liễu Tiên Nhan nhìn sang mẹ mình như muốn hỏi ‘chuyện này có phải do cha đi cầu xin thái hậu hay không’ Thẩm thị cũng không hiểu, nhưng cũng nén lại, có lẽ chờ lão gia trở về có thể hỏi thêm chút tin tức. Lại nói người nào đó sau khi tiếp chỉ có chút chán nản, uể oải trở về viện của mình, đến trước viện thấy ba chữ : Mẫu Đơn Uyển, bỗng thấy rùng mình liền nói: “Tiểu Mãn, viện chúng ta cũng chả còn đóa hoa mẫu đơn nào nữa rồi, phân phó đổi lại Phong Lữ Uyển đi” “Dạ tiểu thư”- Tiểu Mãn suy nghĩ thấy tiểu thư nhà mình nói rất đúng, nên cũng không nhắc tiểu thư là ba chữ: Mẫu Đơn Uyển này do đích thân tam vương gia viết tặng, à mà nói chính xác là không biết tiểu thư dùng cách gì nhưng khi tam vương gia viết ba chữ này trên mặt là vẻ chán ghét cùng không chút cam tâm tình nguyện. “Tiểu Mãn, ta buồn ngủ quá, đóng cửa viện đừng cho ai làm phiền ta.”- Người nào đó vừa nói vừa đưa tay lên miệng ngáp dài, đôi mắt đen to ngập nước nhìn như vừa bị hành hạ nhiều lắm vậy. “Dạ” Sau khi phân phó đóng cửa viện, người nào đó trở về phòng, nhưng cũng không thấy buồn ngủ, cố gắng nhớ mạch truyện nhưng cũng chả nhớ ra là có đoạn thái hậu truyền chỉ, hình như mạch truyện là khi Liễu Tiên Nhan đến nói Liễu Khuynh Nhan có thể đi cùng. Liễu Khuynh Nhan đã hung hăng túm tóc định tán cho nàng ta vài cái bạt tai nhưng sau đó các nha hoàn can ra rồi khuyên giải, sau đó hồ nháo đòi phụ thân phải xin được tấm thiếp mời cho nàng mới thôi. Chẳng lẽ nàng xuyên không nên làm thay đổi mạch truyện rồi sao? --- ------ ------Ta là đường phân cách hoàng cung---- --------- “Mẫu hậu, khẩu dụ người cũng đã truyền đi rồi, còn hỏi ý kiến với chủ tiệc là con làm gì nữa chứ”-Tam vương gia Vũ Văn Trác sắc mặt âm trầm, lạnh lùng lên tiếng. “À, ta thông báo cho con chứ không phải hỏi ý kiến con”- Thái hậu không mặn không nhạt nói. “Con cũng đã hai mươi tuổi rồi, sao không thể làm ta và hoàng huynh con bớt lo vậy? Tiểu Triệt, con nói xem” Đồng chí hoàng đế đang một tay cầm tách trà một tay cầm nắp trà vờn vờn gạt gạt lá trà, nghe bị điểm danh, liền không nhanh không chậm nhấp một ngụm, sau đó mắt hồ ly cong lên như trăng non, khóe miệng khẽ nhếch lên, nhẹ nhàng phun ra hai chữ: “Trà ngon” Thái hậu: “.....” Tam vương gia: “.....” Liếc thấy mẫu hậu đại nhân có dấu hiệu sắp phát tác, liền nói thêm: “Trẫm nói tam đệ này, đệ ngoan ngoãn lập Liễu Khuynh Nhan làm Vương Phi, cứ coi nàng ta như Bồ Tát mà cung phụng đi.” “Huynh mang nàng ta về mà cung phụng đi, vương phủ đệ nhỏ không chứa được Bồ Tát to” Hoàng đế hồ ly nào đó thấy đệ đệ nhà mình bắt đầu nổi bão, liền trưng ra khuôn mặt tươi cười, một bộ hết cách rồi, đệ nhận mệnh đi. Ôi có hoàng đế nào như hắn không chứ, hắn cảm thấy trong lịch sử các hoàng đế Hy Thiên quốc từ trước đến nay, hắn là hiền lành nhất, chả bao giờ nổi giận cả. Nếu mọi người mà biết suy nghĩ này của hắn, chắc rằng sẽ cảm thấy rất khủng khiếp, phải biết vị hoàng đế luôn tự cho mình là hiền lành thánh thiện này đây, sẽ nở nụ cười thân thiện, tươi roi rói , giọng nói ấm áp như xuân tháng ba: “Mang xuống, chém đi.” À, quay trở lại với cuộc họp gia đình của ba mẹ con thái hậu. Kết quả cuối cùng của buổi họp là: Chính Đức đế lại khen trà ngon Tam vương gia sắc mặt đen hơn cả đêm ba mươi mỗi tháng Thái hậu đại nhân kết luận : “Tiểu Trác, ngày mai cư xử cho đúng với vị hôn thê của con đi” Tan họp.
Chương 5: Sinh thần của tam vương gia Cuối cùng, sinh thần của tam vương gia cũng đến, các quan đại thần đưa nhi nữ của họ cùng tham gia yến tiệc với mong muốn có thể lọt vào mắt xanh của tam vương gia tài hoa xuất chúng và hoàng đế đương triều. Khi Khuynh Nhan cùng thái hậu bước vào thì có biết bao cặp mắt nhìn nàng, họ thấy một cô gái với khuôn mặt trái xoan, làn da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn trong veo, con người đen linh động, sống mũi cao, cái miệng nhỏ hếch lên, khiến cho trông nàng như lúc nào cũng tươi cười, mái tóc đen diễm ảo, lại không búi tóc cầu kỳ mà chỉ thắt tóc đuôi sam rồi điểm nhẹ trên tóc vài bông hoa Tử Đằng màu tím, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng tinh tế. Một thân y phục màu tím nhạt, thắt eo tím than, cổ áo, vạt áo và tay áo cũng thêu những bông hoa nhỏ xíu màu trắng. Cả người thoáng nhẹ hương hoa Tử Đằng khoan khoái, dìu dịu, không phải rất xinh đẹp nhưng khiến người ta nhìn vào rất dễ chịu. Thật ra người nào đó vì không muốn bị hai nha hoàn nhà mình cắm trâm lên đầu như xiên đầu heo nên mới nghĩ ra biện pháp này, ban đầu Tiểu Mãn phản đối lắm, nhưng sau khi hoàn thành lại thấy, tiểu thư nhà mình thật xinh đẹp, đẹp đến xuất trần thoát tục, cứ như thần tiên tỷ tỷ vậy. Ánh mắt sùng bái của Tiểu Mãn và Tiểu Thanh, khiến người nào đó vô cùng đắc ý, cười khanh khách hồi lâu. Mọi người trong yến tiệc hiện tại rất ư là tròn mắt. Đây là đại tiểu thư diêm dúa, lòe loẹt, bước ra đường cứ như mang cả núi vàng núi bạc khảm vào người, quần áo không đủ bảy sắc cầu vồng thì không mặc của phủ Liễu tướng quân: Liễu Khuynh Nhan sao? Còn có khí chất thanh tao, trong trẻo này, nét dịu dàng này, nụ cười duyên dáng này, là ai đây? Tam vương gia Vũ Văn Trác cũng nhìn đến thất thần, đôi mắt sâu thêm một chút, nhưng chợt nghĩ nữ nhân này muốn thay đổi vẻ ngoài để mua lại danh tiếng sao? Sau đó lại thấy khinh thường, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, cho dù thay đổi vẻ bên ngoài nhưng bên trong vẫn là độc ác, hung hăng, ngu xuẩn. Liễu Tiên Khuynh cũng ngạc nhiên không ít, hai mắt chợt lóe sáng sắc bén, sau đó trở về với dáng vẻ điềm đạm đáng yêu như thường, nhưng biểu hiện này lại xui xẻo lọt vào mắt thái hậu đại nhân. Thật khổ. Tất cả đang sững sờ thì một giọng the thé vang lên: “Hoàng thượng giá lâm” “Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế” “Tất cả bình thân, hôm nay sinh thần hoàng đệ của trẫm, không nên câu nệ, nào nhập tiệc thôi”- Nụ cười ấm như gió xuân, giọng nói mát lạnh, sảng khoái và thân thiết. Nói xong lại đến vị trí chủ tọa ngồi xuống cùng thái hậu, lại liếc nhìn sang bên cạnh, thấy một nữ tử áo tím, liền cẩn thận đánh giá, trong lòng thầm hỏi: Liễu Khuynh Nhan đây sao? So với quá khứ thì lạ quá. Lại liếc về phía tam đệ, thấy bên cạnh tam đệ là một vị cô nương một thân áo vàng nhạt , khuôn mặt xinh xắn, mắt phượng, mày liễu, người này hẳn là nhị tiểu thư phủ Liễu tướng quân, người trong lòng tam đệ đi. Lại thầm than: A, nghiệt duyên mà! Lúc này mọi người đã an tọa cả, vạn tuế gia cũng thu hồi suy nghĩ, mắt hồ ly lại cong lên, khóe miệng lại nhếch lên cười cười: “Nào, hôm nay sinh thần của hoàng đệ, trẫm kính đệ một chén, chúc đệ một tương lai tươi sáng”- Sau đó ngửa đầu uống cạn. Tam vương gia cũng kính rượu, sau đó ngửa đầu uống cạn, tiếp đó là các vị đại thần lần lượt kính rượu chúc mừng không khí xem ra cũng hài hòa lắm. Bỗng một tiếng nhạc vang lên, một nữ tử xinh đẹp áo hồng, đôi tay xinh đẹp đang nhẹ gảy đàn, theo đó là một bóng dáng màu vàng nhạt mềm dẻo xoay người, uốn lượn theo điệu nhạc, rượu ngon, đàn hay, múa đẹp và mỹ nữ, tất cả tạo nên không khí đặc trưng của yến tiệc. Khuynh Nhan chợt nghĩ, nhảy múa? Đàn hát? Có phải hay không theo truyền thống của xuyên không, sẽ có người kích thích muốn nàng cũng hiến nghệ. Nàng mù tịt nha, nàng trước đây cũng chỉ biết có yoga thôi, cũng không tính là múa. Đàn thì biết chút chút về piano với ghi-ta. Đang suy nghĩ xem nên làm cách nào để thoát thân nếu nhận được lời đề nghị này. Thì tiếng nhac dừng lại. Xong, xong rồi, nàng còn chưa nghĩ ra cách nha. Sau khi mỹ nữ nhảy xong, liền nhẹ nhàng mỉm cười, khẽ cúi người thi lễ. Chính Đức đế rất có trách nhiệm của một vị khán giả tốt, liền cười cười, vỗ tay, khen không ngớt: “Hay, người múa, múa đẹp, người đàn, đàn hay, ban thưởng, mà thôi hôm nay là sinh thần của tam đệ, muốn thưởng cũng là do đệ thưởng đi.” “Vậy, thần đệ tuân mệnh.”- Tam vương gia chắp tay hành lễ, sau đó lại nói tiếp: “Vân Nguyệt tiểu thư, tiếng đàn trong trẻo như tiếng nhạc trời, sinh thần của bổn vương được nghe một khúc, quả là may mắn. Bổn vương tặng tiểu thư một cây cổ cầm làm từ bạch ngọc, mong tiểu thư không chê.” “Tạ vương gia ban thưởng”- Nữ tử tên Vân Nguyệt, cúi người cảm tạ. Nàng là con gái của thừa tướng đương triều, có mối quan hệ khá thân thiết với Liễu Tiên Nhan. Mà Khuynh Nhan sau khi nghe cái tên Vân Nguyệt chợt lạnh người, đây chẳng phải một vị ái phi của hoàng đế sao? Sau này nàng ta còn giúp đỡ nữ chính chỉnh nữ phụ đến thê thảm. Đây là một nhân tố chủ yếu dẫn đến kết cục bi thảm của nữ phụ. Đang hoảng loạn vì gặp thiên địch. Khuynh Nhan lại càng trợn tròn mắt hơn khi mọi người lại đồng loạt nhìn nàng với đủ loại ánh mắt, có đồng tình, có thương hại, có hả hê khi người gặp nạn, có loại ánh mắt chờ mong nữa chứ? Gì vậy? Nàng không hiểu, khi nãy nhập tâm suy nghĩ quá, bỏ hết ngoài tai rồi. Tiểu Mãn thấy tiểu thư nhà mình ngơ ngác, mờ mịt, biết là khi nãy tiểu thư lại đang thả hồn đi đến đâu rồi, nên nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, tam vương gia xin hoàng thượng được thú nhị tiểu thư làm vương phi, nếu không phải nàng liền không thú ai cả.” Hóa ra, nàng đang sắm vai bị bỏ đây mà, đồng cảm , thương cảm, hả hê, còn có chờ mong? Là chờ mong nàng phát tác một nháo, hai khoc, ba thắt cổ sao? Người nào đó nghe xong lại thầm cảm thán ‘Nam chính quả nhiên là nam chính, thâm tình thế là cùng, thật ngưỡng mộ muốn chết’. Lại nghe hoàng đế cười nói: “Hôn sự quả là chuyện vui, tam đệ muốn thành gia lập thất quả là chuyện tốt, nhưng hôn nhân cũng phải hỏi qua ý phụ mẫu, trẫm tuy là vua nhưng cũng coi trọng thánh hiền và đạo nghĩa, hiện tại Liễu tướng quân không có ở đây, trẫm sẽ cùng tướng quân bàn chuyện này sau, hôm nay thái hậu cũng mệt rồi, trẫm và thái hậu hồi cung trước, các ái khanh không cần hành lễ cứ thoải mái.”- Nói rồi lại đứng lên, đỡ nhẹ thái hậu đi ra ngoài. Người nào đó đến cùng thái hậu nên cũng là về cùng thái hậu. Trên đường đi, thái hậu chợt hỏi: “Khuynh Nhan, đối với chuyện này con nghĩ gì?”- Giọng nói hiền lành, ấm áp, với khuôn mặt có chút giống với mẹ nàng ở hiện đại, từ lúc mới gặp đến giờ nàng đã kiềm chế xúc động muốn nhào vào lòng bà mà thể hiện ‘con gái rất nhớ mẹ’. Bây giờ chả biết sao hốc mắt lại đỏ lên, cắn môi không nói lời nào. Hình ảnh này trong mắt thái hậu hoàn toàn là một bộ dáng đau lòng, uất ức, nên ánh mắt bà tràn ngập đau xót, nắm tay Khuynh Nhan nhẹ vỗ như an ủi. Chính Đức đế thấy cảnh này lại nhẹ xoa bóp huyệt thái dương. Lòng thầm than ‘Tam đệ, cái tên hỗn đản này, thật muốn hung hăng nện cho nó một trận’.
Chương 6: Thánh chỉ Hoàng cung, Tướng quân đại nhân Liễu Xương, một thân quan phục, quỳ ở ngự thư phòng, Chính Đức đế đi đến vươn tay đỡ ông dậy, cười thân thiết: “Ở đây cũng không có người ngoài, bá phụ không cần đa lễ, ý của bá phụ trẫm đương nhiên hiểu, nhưng bá phụ biết tính mẫu hậu đó, người là thật tâm muốn Khuynh Nhan muội muội làm con dâu.” Liễu Xương nghe vậy liền nói: “Mu bàn tay, lòng bàn tay đều là thịt, nay Khuynh Nhan vì tình tỷ muội đã có ý muốn buông tay, thành toàn cho Tiên Nhan. Lão thần nay tuổi già sức yếu, xin hoàng thượng cho thần giao trả binh quyền, cáo lão, an hưởng tuổi già, xin hoàng thượng thành toàn.” “Bá phụ sao lại nói mình tuổi già sức yếu chứ, vả lại không phải còn Liễu Dương đệ đệ hay sao, nói đến Liễu Dương, thật là tuổi trẻ tài cao, không hổ là hậu duệ của bá phụ.”- Đồng chí hoàng đế cười rạng rỡ cảm khái. Liễu Xương: “….” Miệng rồng lại phun châu nhả ngọc: “Nếu không trẫm lại ban hôn cả hai vị tiểu thư đều là bình thê của tam đệ, có được hay không?” Liễu Xương nghe đến đây ‘bùm’ một cái quỳ xuống, khuôn mặt già nua nhăn nhún lại: “Lão thần cảm tạ bệ hạ nhọc lòng vì chuyện chung thân của tiểu nữ, nhưng hoàng thượng…..” “Thái hậu giá đáo”- Chưa nói hết câu, đã nghe giọng tiểu Xuân tử vang lên. “Mẫu hậu”- Đồng chí hoàng đế tiến đến đỡ thái hậu “Lão thần tham kiến thái hậu, thái hậu vạn phúc kim an”- Tướng quân đại nhân cũng vội hành lễ. “Liễu Xương ơi Liễu Xương, bạn già chúng ta còn cần chi thi lễ, nào đứng lên rồi nói”- Thái hậu nhẹ giọng khoát tay. Xong lại nói tiếp: “Nhan nhi đã có lòng vì tình tỷ muội mà buông, ý tiểu Triệt muốn ban chỉ cho hai tỷ muội làm bình thê, ta cũng không đồng ý, nhưng đứa con dâu này ta đã quyết tâm nhận, nên thế này nhé, ban đầu ta cũng có ý định muốn tiểu Triệt và Nhan nhi thành đôi, bây giờ cứ vậy đi. Ông bạn già thấy như thế nào?”- Giọng điệu này tuy là hỏi ý kiến nhưng lại không cho phép từ chối. “Lão thần tạ ơn hoàng thượng, tạ ơn thái hậu”- Khuôn mặt của tướng quân đại nhân nháy mắt trở lên già nua, khiến thái hậu thật muốn thành toàn cho ý muốn của lão, nhưng nghĩ lại thấy không thể mang giang sơn xã tắc ra so sánh được, lòng người khó dò. Chính Đức đế hiện tại rất khổ sở, rất bi ai, có cảm giác mình như cái kho chứa hàng tồn đọng, càng nghĩ lại càng thấy mình đáng thương, càng nghĩ lại càng muốn nện cho tên gia hỏa kia một trận. “Hoàng nhi, con không trách mẫu hậu chứ?”- Sau khi tướng quân đại nhân cáo lui, thái hậu nhẹ nhàng hỏi. Đồng chí hoàng đế liền trưng ra bộ mặt cười khanh khách, hiền lành, nhu thuận nói: “Không trách, không trách, trẫm rất hào hứng” Thái hậu thấy vậy cũng chỉ gật đầu rồi nhẹ thở dài, cất bước hồi cung. Đồng chí hoàng đế nhận mệnh hung hăng, nghiến răng, nghiến lợi viết thánh chỉ. Một là ban hôn cho tam đệ, hai là rước Bồ Tát về cung tự mình cung phụng. --- ----------Ta là đường phân cách Phủ Tướng Quân---- -------- Người nào đó đang cúi đầu viết chữ, gần đây chữ viết nàng tiến bộ không ít nha, đang có cảm giác thành tựu, nghe thấy một giọng nói gấp gáp truyền đến: “Tiểu…tiểu thư, đại sự không….không ổn…rồi”- Nha hoàn Tiểu Mãn hai tay nhấc váy, vừa chạy vào vừa nói, thở hồng hộc. Lúc Vũ Văn Trác bước đến liền nghe thấy nha hoàn của Liễu Khuynh Nhan đang căm cổ chạy vào thông báo, lại nhìn ba chữ ‘Phong Lữ Uyển’ khẽ cười lạnh, hắn đến đây là muốn nói một lời xin lỗi, dù sao thì hắn cũng phụ nàng trước, nhưng nghe vậy đột nhiên bước chân hắn chậm lại, muốn nghe xem phản ứng của nàng thế nào, cũng lại muốn xem bộ dạng thường ngày của nàng có đơn giản như hôm ở tiệc sinh thần hay không, hay có chăng chỉ là nhất thời giả bộ. Hắn thừa nhận từ hôm gặp nàng ở tiệc sinh thần hắn cũng có chút tò mò. Ừ hắn là đang muốn giúp hoàng huynh quan sát thôi, đúng vậy, là giúp hoàng huynh, không hơn. Hắn bỗng thấy bên trong là một nữ tử một thân bạch y đơn giản, tóc đen dãi xõa ra, trên mặt sạch sẽ không chút son phấn, nàng cúi đầu chăm chú viết chữ, gió nhẹ thổi tay áo bồng bềnh, vài sợi tóc bay bay. Trong đầu bỗng hiện lên bốn chữ: Không nhiễm bụi trần. Hắn miên man suy nghĩ bỗng nghe giọng nàng cất lên: “Quản gia không phát tiền tiêu tháng này?”-Người nào đó miệng không mặn không nhạt hỏi, tay lại rót chén nước đưa cho Tiểu Mãn. Tiểu Mãn không khách khí bưng chén nước tu một hơi, sau đó kéo tay quẹt miệng, liền nói: “Không phải, tiểu thư hoàng thượng ban hôn cho nhị tiểu thư và tam vương gia” “Là chuyện tốt, nên chuẩn bị chút quà mừng nha”- Người nào đó không chút để ý lại cúi người viết tiếp. Nghe nàng nói vậy, trong lòng Vũ Văn Trác bỗng sinh ra một cỗ hờn dỗi, một người từ nhỏ đã ai mộ hắn, luôn theo sau hắn, cố gắng lấy lòng hắn, hiện tại nghe hắn sắp thành hôn với người khác lại không chút để ý như vậy. “Thánh chỉ thứ hai là tuyên tiểu thư nhập cung, nghe nói dự định sẽ phong tiểu thư làm phi”- Tiểu Mãn gấp như kiến bò trên chảo nóng, thâm cung hiểm ác, tiểu thư sao có thể sống chứ. “Ừ”- Người nào đó vẫn chăm chú viết, miệt mài viết, sau đó lại buông bút, cầm tờ giấy tuyên thành lên thổi thổi cho khô mực. Tiểu Mãn nghĩ tiểu thư sẽ quan tâm hỏi lại, ai ngờ câu tiếp theo khiến nàng nội thương nghiêm trọng: “Tiểu Mãn, ta đói rồi”- Giọng yếu ớt, tay xoa xoa bụng, bụng cũng sôi sùng sục rồi. “Nhưng mà tiểu thư, người phải gả vào cung đó, chuyện này tuyệt đối không được”- Sợ tiểu thư khi nãy nhập tâm luyện chữ nên chưa nghe kịp. “Hoàng thượng có thâm thù đại hận với muội sao?”- Người nào đó nhướng mày hỏi. “Nô tỳ không dám”- Tiểu Mãn nói như mếu “Vậy thì được rồi, đi chuẩn bị cơm đi, ta rất đói”- Người nào đó kết thúc chủ đề này. Đến cả chuyện chung thân đại sự của chính mình cũng không chút để ý như vậy, hắn thầm nghĩ, có lẽ tổn thương trong nàng quá lớn rồi, có lẽ sự thay đổi này một phần là do hắn đi. Thật ra nếu hiện tại nàng cầu xin hắn, hắn có thể chấp nhận cho nàng làm trắc vương phi hoặc hơn nữa là bình thê với Tiên Nhi cũng được. “Khuynh Nhan”- Hắn cất bước đi vào. “Tam vương gia vạn phúc kim an, Tiểu Thanh dâng trà”- Nàng quy củ hành lễ. ‘Tam vương gia'? Chả phải đều gọi Trác ca ca hay sao? “Đã lâu không gặp, muội thay đổi rất nhiều”- Hắn một bộ mặt lạnh nhạt nói. “Dạ, ai rồi cũng khác”- Nàng cười cười, thản nhiên nói. Thấy hắn im lặng lại tiếp: “Dân nữ chúc mừng vương gia và nhị muội” Hắn thấy nàng không có ý định cầu xin, nhất thời cũng chẳng biết nói gì, liền trầm mặc, sau đó liếc thấy trên tờ giấy tuyên thành vừa rồi nàng viết là một bức tranh, là một khu vườn, nét vẽ mềm mại cứ như đó là một khu vườn thật sự, bên cạnh đề một bài thơ. “Nhan muội, bức tranh tuyệt quá, có thể để huynh xem qua một chút không?” “Dân nữ tài thô học thiển, khiến vương gia chê cười rồi”- Miệng nói khiêm tốn nhưng trong lòng thầm đắc ý, thằng nhãi này thật có mắt, hắc hắc, bà cô đây gì không giỏi chỉ có vẽ là giỏi ha ha. [Hoa từ đâu? Hoa từ đâu? Từ yêu hoa nở, Từ sầu hoa phai Hoa của trời? Hoa của ai? Hoa là thánh nữ không ngai trên đời Yêu hoa Không thể ngắm chơi Cùng thơ, thở giữa đất trời với hoa Trải lòng Tôi vẽ hoa ra Xin bình tâm giữa chánh tà thế gian]* Hắn đọc bài thơ, xem bức tranh, tự nhiên cảm thấy mấy chục năm nay mình không hiểu gì về nữ tử trước mắt này. Hắn cũng không bày tỏ tâm ý xin lỗi với nàng như đã định, lòng nặng trĩu ra về, tự nhiên có cảm giác như mình đã đánh mất thứ gì đó rất quan trọng. --- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---- *Trích bài thơ: Trong Vườn Hoa Tôi của tác giả Lê Hân