các mẹ có đồng tình với cô con dâu này ko ạ? Tôi vốn sống giản dị, không khoa trương, màu mè hình thức nên vô cùng bị sốc khi tiếp xúc với má chồng lần đầu tiên khi về ra mắt gia đình anh ở quê. Chẳng biết má nói gì với mọi người mà khi tôi về đến nhà đã thấy đông đủ chú bác dì dượng con cháu trong nhà, thậm chí có người còn thập thò trong phòng ngủ, dưới bếp để dòm mặt cô con, cháu dâu tương lai là tôi. Tôi nghe tiếng mọi người bàn tán phía sau nhà rằng "cao mà trắng dữ, như người mẫu vậy, hèn gì bà Tám (tức má chồng tôi) tự hào quá trời", rồi thì là "đúng là dân thành phố có khác". Tôi thoáng hãnh diện xen lẫn chột dạ vì không rõ họ đang có ý khen hay chê, chợt nghĩ mình được phía nhà chồng quan tâm như vậy thì phải ăn ở sao cho phải, chứ không hơi tí là sẽ bị xét nét, dòm ngó ngay. Ở cái vùng quê này, nhất cử nhất động gì cũng bị đem ra bàn tán. Lúc ăn cơm, nghe mọi người khen món ragout ngon, má chồng tôi nói cốt để ai cũng nghe: "Món này của con G. nấu đó!" làm tôi ngượng đỏ mặt. Thực ra ở nhà mẹ ruột tôi, việc tôi nấu ăn cũng bình thường nhưng khi về đây, sự việc dường như trở nên quan trọng hơn khi khả năng nấu nướng của tôi được đem ra nhận xét giữa "bá quan văn võ". Cũng may là kỹ năng nấu nướng của tôi cũng không đến nỗi nên má chồng tôi rất lấy làm tự hào với mọi người. Tuy không sống chung nhà chồng nhưng những lần về chơi, tôi có dịp hiểu hơn về sự "tự hào" có phần thái quá của má chồng. Bà khoe lối xóm rằng tôi làm sếp cho công ty nước ngoài (có lẽ qua vài lần lên thành phố chơi bà thấy tôi đi làm váy áo lịch sự quá), bộ đồ nào của tôi tặng là bà mặc rồi khoe khắp xóm, nghe đâu hai hộp bánh trung thu tôi mang về cũng được bà chia năm xẻ bảy cho người này người kia để họ biết đó là quà của "dâu thảo". Có lần, tôi đem vài quả bưởi da xanh về, ai ngờ bà đem biếu lại mấy gia đình chú thím quanh đó mỗi nhà một quả rồi bảo là quà của tôi biếu làm họ gặp tôi ngoài ngõ là cảm ơn rối rít. Lần khác, cô em họ bên chồng sinh con. Bà mua mấy hộp sữa và đồ dùng em bé qua tặng mẹ con cô ấy và bảo là tôi nhờ gửi vì tôi bận quá không về thăm được. Cô em gọi điện cảm ơn tôi mới biết. Vài lần như vậy, tôi nhận ra má chồng tôi rất quan trọng chuyện lễ nghĩa, xã giao, hình thức. Biết ý bà, mỗi lần về chơi, tôi thường chủ động mua ít quà cáp đem biếu những người bà con gần gũi xung quanh và thấy bà hài lòng ra mặt. Nhà có người bà con khá thân thiết với tôi, có gì cũng kể lại cho tôi nghe. Nhờ vậy mà tôi biết Dung, cô em bạn dâu của tôi (tức vợ của em chồng tôi) không được lòng má chồng tôi vì không biết cách lấy lòng bà cũng như những người thân bên chồng, cứ nghĩ đã là "người một nhà" rồi nên Dung chẳng khách sáo, giữ kẽ. Tôi cho rằng thực ra tính tôi cũng như Dung thôi, có điều, tôi đã không ứng xử với mẹ chồng "thẳng tuột" như Dung. Muốn được lòng mẹ chồng tôi nghĩ không khó, miễn mình có tâm và chỉ cần tinh tế một chút. Chẳng những không mất gì mà những cô dâu khôn khéo còn được nhiều là khác. Hẳn có người cho rằng tôi sống giả dối, hai mặt. Tôi thì cho rằng người ta còn cho phép những "lời nói dối trắng" (white lie) để làm vui lòng nhau thì tại sao tôi không thể làm những gì không đúng với con người thật của mình chỉ để làm vui lòng người khác, nhất là khi đó là những người thân yêu, gần gũi nhất của tôi và sự hài lòng của họ ảnh hưởng tích cực đến hạnh phúc của tôi chứ? Ấy là với những bà mẹ chồng thực sự xem "dâu là con", chứ với những bà mẹ chồng cưới dâu về để có người lo cho con mình, xem con dâu chẳng khác công cụ để "duy trì nòi giống" cho nhà họ thì có cố gắng làm gì cũng bằng không!
Ðề: Dâu phố về quê Muốn được lòng mẹ chồng tôi nghĩ không khó, miễn mình có tâm và chỉ cần tinh tế một chút. mình chẳng muốn thế
Ðề: Dâu phố về quê Cái này cũng tùy, có những người vừa nhìn thấy nhau đã thấy quý, có những ng tự nhiên chẳng làm gì cũng thấy ko có cảm tình.
Ðề: Dâu phố về quê Mình đồng ý với bạn, còn tùy vào mẹ chồng nàng dâu có hợp nữa không, có nàng dâu thì được mẹ chồng lo cho hết mức, có nàng dâu thì chẳng nhờ được cái gì cả!
Ðề: Dâu phố về quê mình thì nghĩ khác, nếu muốn làm được như thế thì phải có tiền, k có tiền thì muốn biếu, muốn gì cũng k được, và k ở cùng nhau lại là gái thành phố nên bà mẹ chồng dù sao cũng cưng nịnh hơn. ngay trong gia đình nhà tớ đây, để được lòng bà nội k khó chút nào, bà rất ưa hình thức, thích sĩ diện với dân làng, 1 cô con dâu thành phố có tiền, 1 cô con dâu nhà quê k có tiền dù là k ai sống chung hết nhưng 2 bà chị dâu được bà mẹ chồng phân biệt rõ luôn, chị cả thì nhiều tiền, khi thì biếu mẹ cái này, khi thì cái kia, có hôm mua cái túi về cơ quan mọi người chê già lại mang về biếu mẹ bảo con mua cho mẹ. Rồi anh em họ hàng ở quê mỗi lần có công việc gì thì mẹ chồng đều bỏ tiền ra xòng thì lại bảo cô con dâu gửi biếu, trong khi chị dâu cả biết là có việc cũng k để ý gì, chị dâu thứ 2 tự động mang tiền tới gửi mẹ chồng biếu họ hàng, mẹ chồng lại k nói là chị dâu thứ 2 gửi mà bỏ chung 1 phong bì và bảo là chị dâu cả gửi. COn dâu cả mua cho cái gì là khoe ầm ĩ lên, chị dâu thứ 2 mua cho cái gì thì k ai biết, và lúc nào cũng có vẻ so sánh, rồi chị dâu cả có ô tô mỗi lần về quê đều gọi để trở về, anh chị dâu thứ 2 k có otto về quê tự đi xe khách. Nói chung là tớ người ngoài cuộc đúc kết lại là: lấy lòng mẹ chồng cứ có tiền có điều kiện mới lấy được k có tiền dù tốt tới mấy cũng k được quý đâu.
Ðề: Dâu phố về quê Đấy là họ quý con dâu đấy chứ Mình gái HN, con 1, nhà trên phố lớn,bố mẹ đã nghỉ hưu, học hành chỉ dừng đến Đại Học và tự xin việc đàng hoàng. Hồi mới về nhà chồng chơi, khi ấy mới chỉ là người yêu thôi, mẹ chồng mỗi lần đi đâu có người hỏi :" Người yêu Minh quê đâu", mẹ trả lời :" Cháu nó nhà ở Hà Nội" là mình thấy mẹ tự hào lắm. Hê hê. Quê chồng mình cái gì cũng xính " Hà Nội", mọi thứ gắn mác "mua ở Hà Nội" là đều được mọi người trân trọng và rất thích. Thậm chí nhiều khi thấy mình mặc như con dở ( chồng mình bảo thế) mà cả nhà vẫn khen cá tính và nghệ thuật =)) Đồ mình nấu cũng bình thường, nhưng đều được đánh giá ngon và lạ. Vì ở ngoài này gia đình mẹ đẻ mình nấu hay ướp nọ ướp kia. Ở đây cũng nhiều gia vị hơn dưới quê nên có lẽ vị lạ hơn. Nói chung dù cái mình thấy mọi người tự hào mình thấy nó chỉ là profile thôi, và thậm chí rất bình thường nhưng khi cái ấy khiến mọi người nhìn nhận mình tốt hơn và quý mình hơn thì mình thấy cũng vui
Ðề: Dâu phố về quê Mẹ này nghe có vẻ khéo léo.Đấy là điều tốt và nên học hỏi.Vì mẹ chồng nào mà chả thích con trai lấy được người vợ như vậy.
Ðề: Dâu phố về quê làm được như nàng dâu này cũng là cái tốt mà, mình cũng muốn làm thế, dưng mà mẹ chồng lại ko thích, còn kêu là tiền ko có mà cứ mang đi cho (mặc dù chỉ có tí quà gọi là tình cảm thôi), rồi là dám tự ý cho mà ko hỏi ý kiến mẹ. Khiếp. Còn chuyện so sánh giữa các nàng dâu thì mình chẳng lạ gì, mình cũng bị vậy mà. Tuy không đứa nào ở gần và cũng ko có đứa nào trội hẳn nhưng bà vẫn hay so sánh đứa này thế này đứa kia thế kia.
Ðề: Dâu phố về quê Xa thơm gần thối........................chả qua cô em dâu kia ở gần nên không được lòng như chủ top
Ðề: Dâu phố về quê xa thơm gần thối ấy mà, có đk về quê mới biếu xén cai lọ cái chai chứ tằn tiêtnj tiết kiệm đủ ăn đủ tiêu về quê một chuyến là lại méo mặt thôi
Ðề: Dâu phố về quê Trong cuộc sống có nhiều mức độ khác nhau thuộc về cách của mỗi người, nó cũng có ranh giới của mỗi cái... Như khi ta cho gia vị vào món ăn: nếu cho ko đúng > hỏng món ăn, cho quá > mặn đắng món ăn! Cho nên chúng ta vẫn có thể dùng vừa và đủ để làm cho CS tốt lên! Trong Phật giáo kinh điển cũng cho rằng nếu lời nói dối gây lợi ích cho người khác vẫn có thể dùng! He he ,mình thi thoảng cũng làm vui lòng cha mẹ như vậy: vì con cái là niềm hãnh diện cho các cụ mà, cụ có "nổ " vì các con đâu nên mình thik cách cô dâu này hơn cô kia!
Ðề: Dâu phố về quê đôi khi nói dối để mọi người cũng hạnh phúc vui vè cũng oko phải là điều ji qua tệ