Công Lược Nam Chủ Bệnh Xà Tinh - Truyện hot TÓM TẮT TRUYỆN: Tác giả: Đường Miên Thể loại: Xuyên nhiều không gian - Huyền nhuyễn -- Nam chủ biến thái quá mức Chương: hình như 139 thì phải Tốc độ: so với rùa còn chậm hơn ( Chương 1 sẽ có vào ngày mai ) Editor: Vì Ai Mà Sinh Lưu ý: - Là người mới nên phong văn cực kỳ yết ớt. - Có góp ý thì cứ nói ^^ - Ta làm một chương phải nói là cực cực kỳ lâu. Giới thiệu Ma tu đại nhân Dụ Ninh vì độ kiếp phi thăng, cần không gian chủ thần để trở thành chuyện xưa của nữ phụ ở chín không gian khác nhau , ngăn chặn khả năng yêu đương giữa nữ chính và nam chính, cũng chính là gọi nam nhân chiến đấu rất mãnh liệt... Sau khi kiến thức được đủ loại kiểu dáng vặn vẹo của Cố Ti Vực, Dụ Ninh chỉ cảm thấy bản thân tự nhận là ma tu hai trăm năm, nàng cái gì mà ma tu chứ! So sánh với thái thượng trưởng lão của tông môn chính phái thứ nhất, nàng căn bản chỉ là đóa hoa tiểu bạch a! TAG : Đọc truyện Công Lược Nam Chủ Bệnh Xà Tinh Online Full TExt, Tải truyện Công Lược Nam Chủ Bệnh Xà Tinh Full PRC , doc truyen Công Lược Nam Chủ Bệnh Xà Tinh online , đọc truyện Công Lược Nam Chủ Bệnh Xà Tinh chương mới nhất , đọc truyện Công Lược Nam Chủ Bệnh Xà Tinh trực tuyến trên di động lẫn PC đơn giản và tiện lợi , đọc truyện Truyện Xuyên Không hay , đọc truyện Truyện Xuyên Không mới , Doc truyen Truyện Xuyên Không online , truyen xuyen khong moi >>> Nguồn: Công Lược Nam Chủ Bệnh Xà Tinh
Chương 1: Bên trong ngôi sao tối tăm có một cô gái trẻ ngồi xếp bằng ở trên hư không, toàn thân bình thản, thân mình mặc một chiếc áo choàng màu đen, thoạt nhìn gần như cùng xung quanh kết hợp thành một. Nếu chú ý quan sát sẽ phát hiện thấy bên trong ngôi sao hư không nhấp nháy những tần số giống như hơi thở của cô gái, vô cùng hài hòa. [ Hiện tại dựa vào vị trí phạm vi cốt truyện điều chỉnh tố chất của thân thể, xin mời máy chủ chuẩn bị ] Một cỗ linh khí đến từ hư không xuất hiện nhập vào trong cơ thể của cô gái, chỉ thấy vốn là ánh sáng ngôi sao mờ nhạt lại càng thêm suy yếu. Không khí ấm áp này giống như ánh nắng đầu tiên của lúc bình mình chiếu xuống, khiến cho Dụ Ninh rất thoải mái thiếu chút nữa đã rên rỉ ra tiếng. Thân thể không kịp phản ứng liền tự giác đem hơi thở dẫn vào bên trong kinh mạch, mà thời khắc khi hơi thở biến mất cô liền phát hiện tu vi của cô bị phong ấn. [Thế giới thứ nhất không có tu sĩ, cho nên sẽ tạm thời phong bế tu vi của cô] Dụ Ninh lấy ra nếm thử đan điền bên trong linh khí, sức mạnh bị phong ấn của cô bên trong rất nhiều, linh khí trong cơ thể giống như là ao tù nước đọng, tuy rằng không có biến mất nhưng không thể nghe lệnh. Làm cho cô không sử dụng được bao gồn hàng ngàn vạn linh hồn cũng bị niêm phong ở trong tri thức, tầm nhìn và nhận thức có cảm giác đã giảm xuống khiến cô có chút nhíu mày, tình trạng của cô hiện tại con nhà võ bình thường bình thường cũng có thể tùy ý chế trụ được cô. Cho dù vị trí phạm vi thế giới thứ nhất không có tu sĩ, không có tu vi bên cạnh cô cũng sẽ không có bao nhiêu an toàn. Bất quá dựa vào bí cảnh "Chủ thần" theo như lời nói này, miễn là cô ở chín thế giới đóng vai chín người khác nhau, hoàn thành nhiệm vụ do y giao phó là có thể không cần vượt qua kiếp tâm ma mà trực tiếp phi thăng linh giới, so với vấn đề này những chuyện khác không quan trọng. Dụ Ninh tự biết lòng của cô có tâm ma rất lớn, thăng cấp Nguyên Anh đã khiến cô cửu tử nhất sinh, nếu như không có phương pháp mưu lợi kia, việc độ kiếp phi thăng kia nếu xuất hiện kiếp tâm ma cô nhất định sẽ mất mạng. [ Mưu lợi:bằng thủ đoạn bất chính] Đã như vậy, cô tự nhiên nguyện ý đánh cuộc một lần. Hơn nữa hiện tại cô cũng không còn có sự lựa chọn nào khác, vượt mọi khó khăn đi đến bí cảnh cuối cùng này, cô mới phát hiện bí cảnh này là thuộc loại Linh giới thậm chí là với Thần giới gì đó, bằng năng lực của cô đừng nói đến lấy được báu vật bí mật gì, ngay cả vượt qua bí cảnh cũng đã rất khó khăn. Mà chủ nhân của bí cảnh cũng chỉ cho cô lựa chọn việc hoàn thành chín nhiệm vụ, cô đã từng nghĩ muốn buông tha cho cơ duyên này, cũng không có lựa chọn thứ hai. Nghĩ đến đây Dụ Ninh ngay cả tia do dự cuối cùng cũng biến mất sạch sẽ, hoặc là chết hoặc là phi thăng, tỉ lệ một nửa một nửa. Có thể nói tu hành từ trước đến nay của cô đây là cơ duyên lớn nhất, bất kể như thế nào cô nhất định sẽ chặt chẽ bắt lấy. [Chuẩn bị xuyên qua thế giới thứ nhất, tài liệu đang vận chuyển...] [Vận chuyển tư liệu xong, xuyên qua đếm ngược 3, 2, 1 -- ] Da đầu Dụ Ninh tê rần, rất nhiều tin tức hiện ra trong ý nghĩa, chẳng mấy chốc từ trong biển sao chuyển dời ánh mắt sang một gian phòng có vẻ kỳ quái. [ Ta nghĩ là biển sao là kiểu mấy cái ngôi sao quay vòng vòng trên đầu khi chóng mắt ấy. ] Tuy rằng tu vi của cô bị phong ấn, nhưng Thức Hải ở trong đầu cô vẫn là hàng thật giá thật, cho nên vài phút sau cô liền tiêu hóa đoạn trí nhất có chút không thể tưởng tượng nổi. [ta nghĩ Thức Hải là tên máy chủ hoặc không gian trong đầu @~@ bó tay ] Làm cho cô kinh ngạc chính là tư liệu về thế giới này. Tuy rằng thế giới này không có linh khí, thuật luyện khí lại là hướng đi cao nhất, nhờ sự giúp đỡ của công cụ thoạt nhìn cực kỳ yếu ớt có thể truyền âm ngàn dặm, thậm chí còn có mấy khối sắt bình thường được chấp vá vào nhau gì đó còn có thể chở được người bay trên không trung. Đối với việc không có linh khí mà nói, tất cả điều này vẫn rất đáng giá để tâm. Nếu như mọi việc bị đặt ở giới tu chân, người của thế giới này cùng người bình thường không thể tu hành không môn phái cũng không có gì khác biệt. Tuy rằng kỹ thuật công nghệ rất lợi hại, theo quan điểm của cô cũng không thể sánh bằng các tu sĩ loáng một cái đã xong. Trừ bỏ tư liệu của thế giới này cô còn chiếm đoạt một đoạn trí nhớ, khoảng chừng chắc là phạm vi vị trí nơi này mà do cô đóng vai nhân vật. Nhân vật này có tên giống như cô, tên là Cố Ninh, cùng cô tên giống nhau. Bên cạnh giường lộ ra một chiếc gương rõ nét, Dụ Ninh nghiêng đầu liếc mắt đánh giá. Tuy rằng vẫn là thân thể của cô nhưng bô dáng lại chênh lệch không ít, đây hẳn là khuôn mặt của nhân vật thế giới này. Ngũ quan so với cô trước kia bình thường đi rất nhiều, chiều cao khá thấp khoảng chừng một mét năm mươi, nhưng mà nhìn qua cũng có vài phần giống nhau, nước da trắng bạch nhìn qua có vẻ yếu đuối cùng màu sắc đôi môi đỏ quá mức ngược lại rất giống như trước kia, cồn có...Dụ Ninh cúi đầu nhìn thoáng qua, đã không có linh khí suy nghĩ của cô muốn sửa chữa lại thân thể để tiện đi đường không được rồi, như vậy hai khối thịt trước ngực này trở nên có chút bất tiện. Hơn hết nhiệm vụ của cô hướng tới chính là làm cho nam chính của thế giới này đối với cô sinh ra hảo cảm, hai quả trước ngực này hẳn là cũng không tính quá mức phiền toái. Nói đến nhiệm vụ, Thức Hải của cô có thêm ba con dấu màu xám nhạt và một con dấu màu vàng. Những cái này đại khái chính là vị trí giới hạn của cô ở trong nhiệm vụ lần này. Chẳng qua kỳ lạ nhất là khi cô đụng vào con dấu màu xám nhạt kia, chỉ có hai con dấu màu xám hiện lên ký tự, cuối cùng còn một cái dù thăm dò như thế nào cũng không có động tĩnh. Dụ Ninh đoán rằng con dấu màu xám cuối cùng đó có thể là nhiệm vụ không cố định, yêu cầu thời điểm đặc biệt mới có thể xuất hiện, cũng không hề đi thăm dò xem. Nhiệm vụ của thứ nhất và thứ hai cũng không khó lắm, đầu tiên là không thể giết chết nữ chính, thứ hai là ngăn cản nam nữ chính yêu nhau. Máy chủ có thể nghi ngờ cô vì hoàn thành nhiệm vụ thứ hai mà chọn áp dụng phương thức đánh nhanh thắng nhanh, mới đặt ra nhiệm vụ thứ nhất. Chỉ có điều, cô không thể giết chết nữ chính, vậy có hạn chế nào cô thiết kế người khác giết cô ta? Để phòng ngừa ngộ nhỡ, Dụ Ninh không có ý định mạo hiểm như vậy. Sau khi nhìn đến nội dùng của con dấu màu vàng, Dụ Ninh nhíu mày, nội dung của con dấu màu vàng là miêu tả nhiệm vụ đánh giá cấp bậc. Đánh giá cấp bậc từ F đến SS. Hoàn thành được nhiệm vụ cơ bản của ba con dấu màu xám sẽ lấy được nhiệm vụ đánh giá sẽ ở khu vực giữa d--d, mà đánh giá máy chủ càng tăng cao là quyết định dựa vào độ hảo cảm của nam chính. Nói cách khác cho dù cô hoàn thành nhiệm vụ ngăn cản nam nữ chính đến với nhau, nhưng nếu nam chính chán ghét cô, ba con dấu màu xám cô có làm tốt hơn thì nhiệm vụ đánh giá cũng chỉ có B. Mà với việc này đây, nam chính có thể đối với nàng đạt được độ hảo cảm cao nhất, chính xác là ôm lòng yêu mến cô hoặc là yêu cô, nhiệm vụ đánh giá của cô có thể đạt được cấp S trở lên. [hụt hơi @@ dài thế] Mà nhiệm vụ đánh giá sẽ quan hệ đến nhiệm vụ khó khăn thế giới tiếp theo của cô. Hơn nữa sau chín nhiệm vụ, nhiệm vụ đánh giá của cô nhất định phải một nửa trong đó cấp S trở lên, bằng không thần hồn của cô sẽ bị tiêu diệt. Chẳng hạn như thế giới này cô cùng nam chính là anh em khác cha khác mẹ, mà mẹ của y bởi vì bảo vệ y mà chết. Tuy rằng nhân vật này của cô vẫn luôn cùng y duy trì quan hệ như nước với lửa, nhưng nam chính cũng không có chán ghét cô quá lớn. Loại quan hệ này làm cho phạm vi vị trí này khó khăn không biết bao nhiêu. Suy ra có mấy cái ấn dấu màu vàng khó khăn tăng thêm, Dụ Ninh không rét mà run. Ví dụ cô là kẻ thù giết cha mẹ y, đã muốn bị biến thành người lợn, hoặc cô là người, mà nam chính vốn là không có các loại linh hồn súc vật.... [ -_- ta đang ghi quái gì đây ] Sau khi xem hết nội dung của ấn dấu màu vàng, Dụ Ninh liền đối với dung mạo sắc đẹp của cơ thể này có phần không hài lòng đứng lên. Nếu thế giới này có linh khí, cô có thể điều phối trăm loại thuốc tu luyện ra mị hoặc quyến rũ lòng người. Đáng tiếc nơi này không có tu hành linh khí, không có linh khí cô chỉ có thể sử dụng đơn thuốc để cải tạo thân thể. Cũng may mắn máy chủ chỉ là phong ấn thần thức bên ngoài của cô, không có lọc qua Thức Hải của cô, tu sĩ Trúc Cơ căn bản đều có thể đạt được kỹ năng xem qua là nhớ, lúc tuổi còn trẻ cô đã nhìn không ít tạp thư, hiện tại xem như phát huy công dụng. [tạp thư: sách vở không liên quan trực tiếp đến chuyên ngành ] Bất quá chỉ là một người phàm trần thế tục, tách y cùng nữ chủ xa nhau, cô không tin mị hoặc của bản thân không được. Ông trời lại bất cứ lúc nào cũng khiến người ta không ngờ được "kinh hỉ", khoảng một canh giờ sau, Dụ Ninh rõ ràng hiểu được đạo lý này không thể nói hết bằng lời. --- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---- Đã quyết định dùng phương thức cải tạo lại cơ thể mình, thời gian còn lại của Dụ Ninh có vẻ tương đối cô bắt đầu nhớ được mấy bộ công pháp cải tạo thân thể bên trong Thức Hải. Trong đó thích hợp nhất với việc tu thể hiện giờ là một quyển có tên gọi [Kinh Thanh] công pháp tu thể cao nhất, bản công pháp này là thời kỳ cô lên Trúc Cơ giết một vị thiền tu đoạt được. Xảy ra ở Tu Chân Giới cô còn không để trong mắt, nhưng đặt ở thế giới không có linh khí này, giống như là bởi vì thân thể của cô mà được chế tạo ra như nhau. [Kinh Thanh] đặc biệt ở chỗ có thể hấp thu khí tinh hoa ở trời đất để rèn luyện thân thể, mặc khác không có sức mạnh của linh khí thì so sánh với mức độ công pháp này, [Kinh Thanh] thích hợp với phạm vị vị trí này. Còn một việc khiến Dụ Ninh lựa chọn công pháp nguyên nhân là [Kinh Thanh] tu luyện cực ỳ bá đạo, phương pháp rèn luyện chính là dùng khí tinh hoa của trời đất gột rửa kinh mạch, dùng bản chải cọ rửa kinh mạch của ngươi khắp nơi nhưng không được phép lấy linh khí làm ấm. Đạo tâm nếu như không kiên định khả năng đau chết cũng không phải là không thể, nếu không làm sao thiền tu kia lại là tu sĩ kinh khủng nhất, dùng phương thức tra tấn chính mình để gia tăng tu vi, cô thấy so với ma tu còn biến thái hơn. Quay lại lời nói, tu vi và đan điền của cô đã bị phong ấn, nhưng kinh mạch vẫn là tu sĩ Nguyên Anh, cho nên có gột rửa kinh mạch mà nói thuộc loại hoàn toàn không ảnh hưởng quan trọng mấy. Ở dưới tình huống không có linh khí này, dùng tinh khí đất trời tu luyện cơ thể, đối với Trúc Cơ điều này khá nghèo nàn, cho nên đối với kinh mạch Nguyên Anh của mình mà nói, cô hoàn toàn sẽ không đau. Đó cũng là nguyên nhân cuối cùng khiến Dụ Ninh lựa chọn nó. Thêm nữa, tu luyện thiện môn công pháp này tới trình độ cực cao, khắp người của cô sẽ sinh ra một loại thanh khiết rực rỡ đó là đặc biệt của thiện môn. Theo như nội dung trong tư liệu của thế giới này nữ chính yêu thích nhất chính là ở mạt thế cứu người, biến chất đơn giản biến thành hợp chất phức tạp thích thú của cô ta là tha thứ cho kẻ muốn giết mình, vì thỏa mãn sở thích đặc biệt của nam chính, dù cho tu luyện thành Quan Âm cũng sẽ không tiếc. [ Thêm nữa chắc con xỉu, ta cũng không biết nên xưng hô vai nữ phụ chính này như thế này nên để là cô ta, còn thiện môn ta nghĩ là chính phái theo QT thì là đạo phật nhưng nghe không hay nên thiện môn nhé ^^ ] Quyết định công pháp, Dụ Ninh lập tức ngồi xếp bằng tiến nhập vào trạng thái Vô Niệm. Thời gian của cô lại ngắn một chút, xem xong tư liệu hiện tại cũng đã mười hai giờ, phạm vi vị trí này sẽ Giác Tinh một cổ năng lượng kỳ lạ, cổ năng lượng này sẽ làm động thực vật biến dị, cũng sẽ có một phần ba loài người trở nên mất lý trí biến thành tang thi thích ăn thịt người. Mà cô ít nhất phải là một tuần ngồi thiền tu luyện cơ thể mới có thể khôi phục một phần trăm thực lực trước kia, bất quá Thức Hải của cô có mấy quyển võ công thế tục khá tốt, chạy trốn nhìn chung không phải vấn đề gì. Vả lại nam chính trong vòng ngày mai liền thức tỉnh dị năng hệ Lôi, trong trí nhớ của Cố Ninh xem ra tuy rằng cô cùng anh mình ở chung giống như người xa lạ, nhưng anh của cô cũng sẽ không mặc kệ vứt cô đi. [cực thích mấy anh trong mạt thế có dị năng Lôi ngầu ds luôn >_< ] Nhưng mà.......Dụ Ninh có chút nghi ngờ lắc đầu, mỗi khi nhớ tới nam chính cô đều có một loại cảm giác kỳ quái như thế. Dụ Ninh ngờ vực một hút liền đoán rằng có thể cô thức tỉnh dị năng hệ thống, hệ thống cho cô tư liệu chỉ nói nam chính sẽ thức tỉnh dị năng hệ Lôi, nữ chính sẽ tiến hoa ra Phong, Thủy, Tốc độ tam hệ dị năng. Bất quá cô chỉ cần không phải tang thi cho dù là người thường với thủ đoạn của cô so với dị năng giả cũng chỉ kém chút, mà nếu thật sự biến thành tang thi, còn mất đi lý trí, cô ước chừng có thể xác định máy chủ giao cho nhiệm vụ này đơn thuần là đang đùa giỡn cô.
Chương 2: Một thế giới nếu có sinh vật sinh sống phần lớn đều sẽ có tinh hoa khi. [tinh hoa khi ta hiểu được sơ sơ mà không biết nên ghi sao vậy để dị luôn nha ^^] Tinh hoa khi đúng là so với môi trường là bộ phận sạch sẽ nhất. Gia đình Dụ Ninh điều kiện không kém, cư trú ở căn biệt thự này, lhu biệt thử này nằm trong khu xanh há cũng không tệ, hơn nữa mặt trời chỉ mới xuất hiện, Dụ Ninh hấp thu đầy đủ khiến thân thể cô có một luồng khí đang chạy. Một ngày trôi qua, bởi vì Dụ Ninh đã sớm tích cốc trăm năm, trong cơ thể cũng không có tạp chất gì, hơn nữa không có cảm thấy đau đớn mấy, cô chỉ cảm thấy tinh thần rất thoải mái, cũng không có cảm giác cảm thụ sâu gì. Thấy kim trong đồng hồ đã muốn nhảy tới tám giờ rưỡi, không cách nhau mấy cũng đến thời gian nam chính ăn điểm tâm, Dụ Ninh vẫn còn dư lại một tia thể khí bên trong Thức Hải, chuẩn bị gặp nam chính số một của thế giới này. [Thức Hải: đầu thì phải nhưng nó ghi hoa nên mình để vậy luôn] Vừa mở cửa phòng, Dụ Ninh nhìn thấy một bóng người chợt lóe đi qua, hai đầu gối như nhũn ra thiếu chút nữa đã té trên mặt đất. "Cố....Ti Vực?" Dụ Ninh chưa từng nghĩ tới hóa ra cô đã vô cùng sợ sệt, âm thanh lại run run thành một loại âm điệu khác, trở thành một loại hoàn toàn không thuộc về âm thanh của cô. [âm điệu: giọng] Bóng lưng gầy gò dừng một chút, quay đầu nhìn lại phía sau khiến Dụ Ninh thấy rõ khuôn mặt xinh đẹp đầy tà khí. Vừa nhìn xong, khiến Dụ Ninh tâm tình thoáng bình tĩnh một chút, tuy rằng tướng mạo tương tự, cũng có đồng dạng tên, nhưng người nam nhân trước mặt này hẳn là cùng Thái thượng trưởng lão Thiên Huyên Tông không có quan hê gì. Cô khẳng định nguyên nhân là bởi vì trong nháy mắt khi nhìn thấy hắn, hệ thống nhắc nhở hắn là nam chính của nhiệm vụ này, mà trong trí nhớ Cố Ninh một số ký ức về hắn cũng xuất hiện rõ rệt. Cũng bởi vì bí cảnh Tinh Hãn chỉ có tu sĩ có tu vi Nguyên Anh mới có thể tiến vào, thêm nữa ở giữa bí cảnh cô giết hai vị tu sĩ Thiên Huyền Tông không có xảy ra chuyện gì, tổng lại vài điểm trên cô mới có thể khẳng định như thế. [ Tinh Hãn: ngôi sao rộng lớn] Dĩ nhiên Dụ Ninh còn có không muốn thừa nhận một chút, đối mặt với cô là Cố Ti Vực chân chính. Khuôn mặt người này và tên lại cùng Cố Ti Vực giống nhau như thế, hẳn là máy chủ vì muốn tăng độ khó của nhiệm vụ, cho nên đem tâm ma sợ hãi nhất trong lòng cô đào ra ngoài. Nghĩ đến đối tượng nhiệm vụ bày ra vẻ mặt giống hệt Cố Ti Vực, Dụ Ninh đột nhiên ý thức được nhiệm vụ này dường như so với việc cô bị biến thành tang thi không có lý trí lại càng thêm khó khăn. Năm mươi năm trước cô đã từng cùng Cố Ti Vực đối địch với nhau, khi đó cô chạy trốn một tháng trời cũng bị Cố Ti Vực truy đuổi trong một tháng đó, một tháng kia là đoạn ký ức kinh khủng nhất từ trước đến nay khi cô tu hành. Lúc đó cô chỉ mới viên mãn Kim Đan, tuy rằng được không ít cơ duyên cũng có không ít thủ đoạn. Nhưng Cố Ti Vực đã là tu sĩ Nguyên Anh, hai bên đánh nhau kết quả không nghĩ cũng biết, một tháng nọ mỗi một ngày cô đều có một loại cảm giác kề cận cái chết. [ Viên mãn: kiểu như 99% còn 1% là lên Nguyên Anh chắc thê ] Đến cuối cùng cô liều mạng rút một tầng tu vi cùng kinh mạch đứt đoạn một bàn tay và hai chân, mới thoát chết được. Nhưng cái loại vô lực, sợ hãi cùng tuyệt vọng này đã khắc sâu vào trong linh hồn của cô, sau lần đó cô chỉ biết nếu Cố Ti Vực không chết ở trong tay cô, cô tuyệt đối không qua được kiếp tâm ma. Bất quá, Cố Ti Vực tiến giai quá nhanh, cô dưỡng thương hai mươi năm mởi trở về tầng Kim Đan cao nhất, mà khi đó Cố Ti Vực đã muốn viên mãn Nguyên Anh. Hơn nữa không đợi cô báo thù, ngược lại Cố Ti Vực sau khi mãn Tu Chân Giới liền truy bắt cô, cô chỉ có thể trốn đông trốn tây đến khi viên mãn Nguyên Anh, có thể nói là ông trời chiếu cố. [Cái này giống là anh giúp em thăng cấp thì có = )) ] Nhưng mà trước khi cô tiến vào Bí cCảnh từng nghe được Cố Ti Vực đã đến Hóa Thần trong truyền thuyết, chỉ chờ Tiệp Dẫn Chi Quang là có thể lên trời. Có lẽ cô vĩnh viễn sẽ không có cơ hội chính tay đâm kẻ thù, vừa nghĩ tới sát khí trong mắt chợt lóe rồi biến mất, bất quá nghĩ đến hậu quả của việc giết nam chính ở giữa nhiệm vụ, cô cũng sẽ bị máy chủ tiêu diệt hồn phách, lập tức buông xuống loại tâm tư này. Nếu có thể giết chết Cố Ti Vực cô nhất định sẽ liều mạng, nhưng vì một người không thật mà bị máy chủ tiêu diệt hồn phách cô bị thiệt thòi không ít đi. Cố Ti Vực nhíu mày đảo qua qua Dụ Ninh dùng sức xiết chặt cánh cửa đến mức các ngón tay lộ ra tái nhợt, có chút không xác định hắn vừa mới nghe được sự sợ hãi đến đổi giọng âm thanh xuất ra từ trong miệng của cô. Chẳng lẽ trong lúc hắn không biết cậu đã làm sai chuyện gì trêu chọc cô ấy rồi sao, xem cái dạng này cũng không giống, nhưng mà nhìn cặp mắt vừa trừng hắn vừa sợ hãi né tránh không dám đối diện với hắn cũng rất hứng thú. Cố Ti Vực nhíu mày:"Sao?" Âm thanh của Cố Ti Vực giả này cùng với âm thanh của Cố Ti Vực cũng vô cùng giống nhau, Dụ Ninh nhìn khuôn mặt khếch đại kia tương tự như Cố Ti Vực, tâm tư vừa chuyển, , khiến cho Cố Ti Vực yêu cô, cảm giác thành tựu của việc này không khác gì thăng thiên. Bất quá ánh mắt chạm được vào sâu cặp con ngươi băng lãnh kia của Cố Ti Vực, giọng Dụ Ninh lại phát run theo bản năng, quyến rũ gì gì đó căn bản là vấn đề. Cố Ti Vực thấy sắc mặt cô vừa thay đổi lần thay đổi này lại không có vẻ mặt đẹp đẽ , đoán rằng cô ở bên ngài chơi đùa đã xảy ra chuyện gì đó giải quyết không được, nghĩ muốn cùng hắn mở lời lại kéo không được mặt mũi:" Đã xảy ra chuyện gì?" Nghe được âm thanh của Cố Ti Vực hơi khàn khàn có chút lạnh, Dụ Ninh khống chế không được đánh một cái rùng mình, an ủi chính mình vô số lần Cố Ti Vực trước mặt tuy rằng thanh âm cùng Cố Ti Vực giống nhau, nhưng chỉ là một con rối mới tự nhiên nhìn thẳng hắn:".....Không có gì." Cố Ti Vực liếc mắt đánh giá cô một cái, chắc là cô nàng không biết hiện bộ dáng cô nàng hiện tại hoàn toàn không giống như là không có việc gì. Khéo léo mân miệng trắng bệch, mắt to ngấn nước làm bộ trấn định nhìn hắn bộ dáng giống con tiểu bạch thỏ bị dọa đến mềm nhũn. Bất quá nhìn còn rất ngon miệng, Cố Ti Vực ngoéo khóe miệng một cái, cảm thấy mình nhất định là sốt đến cháy hỏng đầu óc, bằng không làm sao có thể sản sinh ra loại ảo giác buồn cười này, nghĩ vậy cất bước đi xuống lầu trước. Thấy bóng lưng Cố Ti Vực biến mất, Dụ Ninh thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ là một chuyện, nhưng thật sự đối mặt Cố Ti Vực cô vẫn là sợ hãi, một người giả đã khiến cô sợ thành như vậy, Dụ Ninh có chút may mắn được khoảng thời gian bị Cố Ti Vực truy đuổi, cô không có liều lĩnh tìm tới Cố Ti Vực cùng hắn đồng quy vu tận. Nhìn phản ứng này của cô, nếu lúc đó thật sự như vậy, nhất định còn chưa có động thủ chân đã mềm nhũn. Điều chĩnh tâm tình trong chốc lát, Dụ Ninh cũng đi xuống lầu. "Tiểu thư, hôm nay rời giường thật sớm." Thím Vương có chút kinh ngạc nói. Bởi vì quan hệ bất hòa giữa Cố Ti Vực và Cố Ninh, cho nên Cố Ninh bình thường nếu có thể đều sẽ tránh thời gian gặp nhau cùng Cố Ti Vực. Hiện tại nhìn thấy hai người xuất hiện cùng lúc, ánh mắt Dụ Ninh còn rất bình tĩnh không có nóng giận, bà thật muốn vén rèm lên nhìn xem ngoài cửa sổ hôm nay mặt trời là từ đâu mọc lên. Dụ Ninh gật đầu, bước chân chần chờ một chút, ngồi đối diện Cố Ti Vực. "Sớm." Cố Ti vực ngây đi một chút mới kịp phản ứng cúi đầu xuống tiểu bạch thỏ là đang nói chuyện với hắn, tình huống này từ trước đến nay còn chưa từng xảy ra, điều này làm cho hắn có chút tò mò cô lần này là rốt cuộc là gặp phải chuyện phiền toái gì. Buông tờ báo trên tay, Cố Ti Vực hơi gật đầu:"Sớm." Ánh mắt Dụ Ninh chuyển hướng tới cơm sáng trước mặt, nghĩ thầm Cố Ti Vực giả này cũng không tính khó có thể ở chung. Cô đã rất lâu không có ăn ngũ cốc hoa màu, vừa nghĩ tới đem những thức ăn tầm thường này ăn vào bụng sẽ sản sinh ra tạp chất, Dụ Ninh có chút bài xích. Bất quá ở thế giới này tích cốc Trúc Cơ là không có khả năng, hơn nữa hiện tại cô nhìn thấy hơi nóng bốc lên từ cơm sáng, bụng đã muốn dâng lên cảm giác đói bụng lâu lắm không gặp. Dụ Ninh có chút lưỡng lự đem cái gói màu vàng sữa bỏ vào trong miệng, tinh tế ăn hai miếng, hương vị mềm mại ngọt ngọt cũng không sai. Cố Ti Vực đúng lúc bắt gặp một màn này, một cô bé phấn nộn nâng một bé phấn nộn khác lên, từng ngụm áp vào cái miệng nhỏ của bé, đôi mắt hạnh tròn tròn chớp động mấy cái, nói không nên lời là đáng yêu, còn nói không ra thật khiến người ta yêu thích. [ -_- người ta ăn ngũ cốc thôi mà] Tay Cố Ti Vực có chút ngứa, nghĩ muốn đâm chọc vào hai má phúng phính trẻ con của cô ấy. Dụ Ninh cầm ly sữa lên uống một ngụm, dư quang phát hiện Cố Ti Vực đang nhìn cô, tay cầm sữa run lên làm tất cả rơi ra trên người. "A, thật có lỗi...." Dụ Ninh bối rối đứng lên. Sau khi theo tiềm thức xin lỗi lập tức liền nghĩ muốn vả miệng của mình, người ta là tu sĩ Nguyên Anh gặp nguy không loạn đi đâu mất rồi, bất quá chỉ là một Cố Ti Vực giả, bộ dạng hoảng sợ của ngươi dù cho là người mù cũng có thể nhìn ra được. Cố Ti Vực nghệch miệng một cái, ánh mắt rất có phong cách nghiêng về một bên, không nhìn tới phần ẩm ướt lớn trên miếng vải. Cô kích động nhảy dựng lên trước ngực rung rung gợn sóng, thật đúng là khiến người khác không thể nào bỏ qua. Sau khi thấy cô đặt xuống cái chén, chân tay có chút luống cuống đứng tại chỗ không có ý thức được vấn đề trên người, Cố Ti Vực hiếm thấy một bộ huynh trưởng yêu mến nhắc nhở nói:"Cô trước đi đổi quần áo trên người đi" [Ta nên xưng hô sao đây T^T] Dụ Ninh cúi đầu nhìn, trước ngực cô bị thấm ướt một vùng lớn, quần áo bên trong ẩm ướt dính vào trong da thịt, có thể nhìn thấy rõ ràng nội y màu trắng bên trong. Trên mặt Dụ Ninh lập tức chải một lớp sơn hồng, màu sắc so với cà chua trên bàn còn đỏ hơn, đây tuyệt đối là hai trăm năm từ trước đến nay của cô ngượng ngùng duy nhất, nhìn Cố Ti Vực quay mặt đi, Dụ Ninh hung hăng cắn môi dưới, ôm ngực chạy rất nhanh trở về phòng. Tuy rằng Dụ Ninh không tu hành thuật Thái Âm Bổ Dương, nhưng dù sao cũng là ma tu cũng không phải là nữ tu sĩ bảo thủ. Sở dĩ lần này lại ngượng ngùng như vậy có lẽ cũng là bởi vì Cố Ti Vực này cùng Cố Ti Vực Tu Chân Giới có khuôn mặt giống nhau, làm cho cô không có thể diện nói không lên lời. Còn nhớ cô cùng Cố Ti Vực trong một lần ngầm đấu đá bên trong, áo cà sa trên người cô bị tét đột ngột, cô nhớ rõ cặp mắt bình tĩnh của Cố Ti Vực trong ánh mắt chứa đựng sự khinh thường, phi, ánh mắt nhìn cô đến mức cũng kém như vậy sao? Dù cho cô có lấy sắc dụ dỗ cũng sẽ không chọn hắn. Sau này nếu như có thể thăng thiên, cô nhất định phải đem Cố Ti Vực kia bằng thủ đoạn đào móc hắn. [quát] ... ...... ...... ...... .... Dụ Ninh đổi một bộ quần áo tốt, Cố Ti Vực đã đi ra ngoài, điều này khiến cho Dụ Ninh thở dài nhẹ nhõm, bằng không cô sợ khi cô nhìn thấy khuôn mặt hắn sẽ không khống chế được cắn hắn một ngụm. Bởi vì sữa, cô cũng không còn tâm tình ăn buổi sáng, Dụ Ninh thay đổi giày liền thăm dò ví tiền đi ra ngoài. Lục lọi trong trí nhớ của Cố Ninh, Dụ Ninh phát hiện thế giới này vẫn còn có phần liên quan đến tu hành gì đó, ví dụ như một nhóm người thuật sĩ xem phong thủy xem như là một nhánh nhỏ của Trận Pháp Sư ở Tu Chân Giới. Cô đối với việc vẽ bùa này coi như là mưu lược thông suốt, cho nên muốn mua lá bùa cùng chu sa xem thử. [hai cái này có liên quan gì nhau -_-] Bất quá thế giới này không có linh khí, dùng được bùa phỏng chừng cũng phải nhìn xem vận khí. Cố Ninh dừng lại ở một khu biệt thự cao cấp, đương nhiên không có nơi bán lá bùa, Dụ Ninh nhìn cỗ xe sắt của Cố Trữ kia, mi cau lại, vật có hình thù quái dị này thật sự không có linh khí cũng có thể di chuyển lên xuống sao? Bởi vì có trí nhớ lái xe Dụ Ninh liền lên xe thử vài lần, lần đầu tiên giẫm lên chân ga quá mạnh trực tiếp đâm vào cây cột ven đường, đầu xe bị thủng một vết lớn, Dụ Ninh không thèm để ý tiếp tục đi về phía trước, may mắn là thời gian này , thật làm cho Dụ Ninh cảm giác lái xe quen thuộc. Vận khí Dụ Ninh không tồi, đi ra khỏi khu biệt thự tới một nhà có chút nhỏ bán lá bùa trong trí nhớ. Tiệm của nhà này còn kiêm làm đồ dùng tang lễ, trước cửa treo một loạt đèn lồng giấy. Tấm biển là một mảnh gỗ hình chữ nhật, trên bảng hiện cũng không còn viết gì nữa, ban ngày ban mặt người nhìn vào đều cảm thấy có chút âm u. Dụ Ninh mất một phen công phu đem xe ngừng, thu hoạch một chút mấy tiếng còi xe, xuống xe còn nghe được vài tiếng:"Quả thật là một đứa con gái." Dụ Ninh quay đầu lướt qua vị tài xế kia, tài xế lập tức liền ngậm miệng, nhất thời cảm thấy cô so với cửa hiệu vàng mã kia càng khiến người ta hoảng sợ. Làm ma tu đã hơn hai trăm năm, ở trước mặt Cố Ti Vực coi như xong, trước mặt những người khác cô vẫn là tiểu bạch thỏ thật xin lỗi trên tay cô vong hồn tính bằng đơn vị hàng nghìn.