Thông tin: Hạnh phúc ở dưới chân - Hãy sống chậm lại 1 phút để cảm nhận

Thảo luận trong 'Kinh nghiệm sống' bởi Chuot*con*cua*me, 4/10/2011.

  1. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Truyện 1: Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày

    Có người nói "Thứ gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiềutiền". Nhưng một lúc nào đó trong cuộc đời người đó sẽ hiểu ra câu nóitrên không còn đúng nữa. Tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồnghồ nhưng không mua được Một giây thời gian. Mong rằng mỗi chúng ta luôn trân trọngtừng giây phút để làm những điều ý nghĩa mang giá trị cho đời

    [h=2]Bài học về thứ không mua được bằng tiền[/h]Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì.Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.
    Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc nàyanh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh tabèn nài nỉ:
    - Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm mộtnăm thôi.
    - Không được. – Thần Chết lắc đầu.
    - Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? – Anhta tiếp tục van xin.
    - Không được. – Thần Chết vẫn không đồng ý.
    [​IMG]
    Anh ta vội nói:
    - Vậy… tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, đượckhông?
    - Không được. – Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi háitrên tay.

    Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:
    - Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.
    Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:
    - Xin hãy ghi nhớ: “Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày”.
    Bạn thấy đấy, giá trị của thời gian không nằm ở đồng tiền, giá trị của thờigian nằm ở những năm tháng chúng ta đang sống hoài hoang phí. Bạn có biết, tuổithọ trung bình của người Việt là 70 năm. Nhưng trong 70 năm ấy, có người sốngtrọn nhưng không để lại thứ gì cho đời. Có người sống 30 năm nhưng lại để lại tấtthảy những điều tốt đẹp.
    Mục đích của câu chuyện này là nhấn mạnh cách sử dụng cuộc sống. Dù cả đời bạnlàm việc cật lực để kiếm tiền, nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho nhữngđiều tốt đẹp, thời gian cũng là vô ích. Bạn sẽ không để lại điều gì đẹp đẽ chođời. Khối tài sản hiện có cũng vô giá trị về mặt tinh thần, bạn ra đi mà khôngcó kỉ niệm vui, không có những năm tháng hạnh phúc bên người thân, bạn bè,không có những ngày “lăn lộn” cùng chiến hữu… Đó mới chính là giá trị thực màkhông thứ gì mua được.
    Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian. Khi còn chưa làm được gì cóích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.
    Bởi đồng tiền không mua được thời gian, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý. Đừngvì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá củabản thân.

    Truyện 2 : Hạnh Phúc ở Dưới Chân
    Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ…
    Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm…

    Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”. Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.
    “Anh đi đâu vậy ?” - Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.
    “Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc” - Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng…
    Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn…
    Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa, và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.
    Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.
    Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…
    “Cây ở trên đó thế nào?” - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.
    “Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.
    “Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” - Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp.
    Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.
    Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống…
    Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.
    Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần, và ấm áp.
    Cây chết, cỏ mọc xung quanh. Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ. Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ với cỏ mọc xung quanh.

    Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên…
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi Chuot*con*cua*me
    Đang tải...


  2. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    [h=6]Có một người cha nghèo đã quở mắng đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một chiếc hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, cô bé mang chiếc hộp đến và nói với cha: “Con tặng cha”.

    Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra thấy cái hộp trống rỗng.

    Ông mắng đứa con gái. Cô bé ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng: “Cha ơi, đó đâu phải là chiếc hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn để tặng cha mà!”

    Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy cô con gái bé nhỏ cầu xin con tha thứ.

    Ðứa con gái nhỏ sau đó không bao lâu qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau người cha vẫn giữ khư khư chiếc hộp giấy bên cạnh mình. Mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà cô con gái bé bỏng của ông dã thổi vào chiếc hộp.

    Trong cuộc sống, chúng ta sẽ và đã nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái chúng ta, từ bè bạn, từ gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được những tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.





    [/h][​IMG]



    Nguồn : Đẹp+ ( Facebook)
     
  3. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    [h=6] Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá.

    Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”

    Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.


    Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”

    Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống.

    “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”

    Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn.

    Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường.

    Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”

    Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn.

    Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.

    Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”

    Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”

    Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai.

    “Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.

    “Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.







    [/h][​IMG]



    [h=6]Nguon : Dep+ (Facebook)[/h]
     
  4. mebeshop

    mebeshop VNXK Độc - Đẹp 0912346083

    Tham gia:
    6/8/2009
    Bài viết:
    12,141
    Đã được thích:
    2,755
    Điểm thành tích:
    863
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Kể chuyện tiếp đi Chuột con ơi.................
     
    Chuot*con*cua*me thích bài này.
  5. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    hi hi ...
    Nhiều chuyện ý nghĩa lắm nàng ạ... mình đọc đc cái nào hay sẽ chia sẻ với mng nhé'''
    Đúng là ... Cần cho đi nhiều hơn nữa ....
     
  6. botreccon

    botreccon Thành viên tích cực

    Tham gia:
    17/8/2012
    Bài viết:
    612
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    chuột con kể chuyện hay quá, cứ phát huy nhé
     
    Chuot*con*cua*me thích bài này.
  7. www.thoitrangthailan.vn

    www.thoitrangthailan.vn Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    4/4/2011
    Bài viết:
    355
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    18
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    cảm ơn bạn đã chia sẻ những câu chuyện thật hay và thật ý nghĩa :D
     
    Chuot*con*cua*me thích bài này.
  8. ntthanhnga

    ntthanhnga hatviet.vn

    Tham gia:
    23/7/2009
    Bài viết:
    1,670
    Đã được thích:
    350
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Cảm ơn bạn câu chuyện hay quá, bởi vậy khi phán xét cần phải suy nghĩ thật kỹ, chuyện xảy ra trước mắt còn chưa hiểu hết :(
    Phải suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện mới được
     
    Chuot*con*cua*me thích bài này.
  9. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    [Truyện ngắn] - Hai ngăn tủ...(sưu tầm)
    *****

    Phòng ngủ của hai vợ chồng chị khá rộng, đồ đạc trong phòng đơn giản, cùng tông màu và được sắp đặt một cách hợp lý. Điểm nhấn trong cả căn phòng là chiếc bàn trang điểm dài, được vợ chồng chị chia đôi. Một bên để đồ trang điểm của chị còn một bên thành bàn rượu của anh với đủ loại rượu nội ngoại khác nhau. Chiếc bàn có hai ngăn tủ, chìa khóa riêng biệt dĩ nhiên cũng sẽ được phân đôi. Nó trở thành nơi chị để mấy đồ lặt vặt, các loại giấy tờ linh tinh, cứ cuối năm dọn dẹp là lôi ra cả đống biên lai thu tiện điện nước, sổ chi tiêu hàng ngày. Thế nhưng chị lại luôn tò mò về ngăn tủ của chồng, bởi thấy anh luôn khóa chặt lại chẳng bao giờ thấy lôi ra dọn dẹp. Đó chắc hẳn là một thế giới bí mật của riêng anh. Trong đó liệu có chút hình ảnh nào của chị hay không?

    Vợ chồng chị lấy nhau đã được ba năm và sinh được bé trai đầu lòng kháu khỉnh. Cuộc sống trôi đi khá êm đềm, chồng lo việc kiếm tiền còn chị lo thu vén gia đình và trông coi tiệm bánh ngọt nhỏ ngay đầu ngõ. Bố chồng đã mất từ lâu, còn mẹ chồng chị giờ lầm lũi như chiếc bóng, yêu thương con cháu bằng trái tim nhân hậu. Từ khi về làm dâu chị chưa khi nào thấy mẹ quở trách một lời. Mẹ hay im lặng nhưng sự im lặng của người già bao giờ chất chứa cả một thế giới nhiều buồn vui chiêm nghiệm phía sau. Nhiều khi chị giật mình hoang mang trước sự bình lặng của hạnh phúc gia đình. Chị rất sợ nó đang ngầm chứa nhiều giông tố bên trong mà không hề hay biết. Thứ linh cảm ấy lớn dần lên mỗi khi thấy anh cất cái gì đó vào ngăn tủ, khóa cẩn thận và luôn cất rất kĩ chìa khóa. Có lần chị chống cằm nhìn chằm chằm vào ngăn tủ và hỏi anh:

    - Trong ngăn tủ của anh không biết có những gì nhỉ?

    - Em thử đoán xem.

    - Quỹ đen chẳng hạn. Hàng tháng không nộp đủ lương cho vợ còn trích ra một khoản để nuôi bồ nhí.

    Anh phá lên cười:

    - Thời buổi này thiếu gì chỗ để cất tiền chứ. Cứ cho là anh có quỹ đen đi nữa thì anh cũng không dại gì cất nó ở một chỗ quá gần em như thế. Nguy hiểm lắm!

    - Vậy chắc chắn là kỉ vật tình đầu.

    - Em sai rồi, anh nhốt hẳn một người con gái ở trong đó.

    - Rồi khóa chặt?

    - Phải!

    Giọng chị chùng xuống, không giấu nổi nỗi buồn:

    - Người con gái đó thật là may mắn đấy.

    Anh dừng lướt trên màn hình máy tính, ngẩng lên nhìn chị cười đầy ẩn ý. Chị buồn bã đến mức không muốn nghe nốt bản tình ca phát ra từ chiếc hộp nhỏ xinh xắn có đôi tình nhân đang xoay xoay theo điệu nhạc. Ấy là món quà đầu tiên anh tặng chị nhân ngày valentine năm chị hai tư tuổi. Không bao lâu sau anh chị cưới nhau trong sự chúc phúc của hai bên gia đình. Chị hạnh phúc vì lấy được người mà mình hết lòng thương yêu. Còn anh, anh có thật sự hạnh phúc hay không ấy là điều mà chị luôn trăn trở. Bởi trước khi đến với chị anh đã có mối tình sâu nặng với một người con gái khác. Dù sau này không khi nào anh nhắc về người ấy nhưng chị hiểu rằng anh đã bao bọc kỉ niệm vào một thế giới rất riêng mà không ai có quyền chạm đến, chị thì lại càng không.

    * * *

    Thu là một người phụ nữ đẹp. Ngay cả chị cũng nhận ra vẻ đẹp ấy ngay từ lần đầu tiên chạm mặt chả trách anh say mê Thu đến thế. Nhìn Thu người ta thấy thiện cảm, thấy có trách nhiệm cần phải nâng niu. Nếu là đàn ông chắc chị cũng ngả nghiêng vì Thu mất. Cứ thử nhìn vẻ mặt anh lúc Thu bỏ đi lấy chồng thì đủ biết anh yêu Thu đến nhường nào. Cứ nhìn cách anh hững hờ, vô cảm với mọi thứ xung quanh dù Thu của anh ngày nào đã thành mẹ của hai nhóc tì sinh đôi kháu khỉnh. Thì cũng đủ hiểu rằng khi chị đến bên đời anh bằng tất cả tình yêu thương và nỗ lực cũng chẳng thể làm trái tim anh vui lên được.

    Anh đồng ý cưới chị đơn giản là vì anh quá mệt mỏi khi phải chạy theo người khác. Anh cần một người phụ nữ biết chăm lo gia đình, cần một người mẹ tốt cho các con anh sau này. Có thể chị không đẹp bằng Thu, nhưng bất cứ khi nào anh cảm thấy bất an, ngoảnh lại đều thấy chị đứng kề bên mỉm cười an ủi. Anh không còn trẻ trung gì nữa để mà theo đuổi những thứ phù du. Thế nên anh nắm chặt thứ đang có trong tay mình mà thôi không nhìn theo những cánh chuồn chuồn lập lờ cánh gió. Mà Thu thì đã là cánh chuồn đậu trên vai người khác. Anh còn mong ngóng làm chi…

    Chị có thói quen thích nhìn hai ngăn tủ. Lần nào chống cằm nhìn tủ chị cũng lôi anh ra để trách hờn theo kiểu:

    - Anh sướng thật đấy, có một mối tình dang dở đẹp đẽ mà hồi tưởng. Em yêu anh là mối tình đầu rồi lấy được anh, thế là anh chiếm trọn hết cả trái tim em rồi. Chẳng còn ai mà nhớ nhung da diết nữa…

    Anh quen quá với những kiểu dỗi hờn của chị. Dỗi không cần lí do, không nguyên cớ. Dỗi như thể thấy trời hôm nay bỗng nhiên nhiều gió, bỗng nhiên lòng buồn buồn thì dỗi. Dỗi như thể thêm chút gia vị mắm muối cho cuộc sống hôn nhân đỡ nhạt. Phụ nữ mà… Thế nên mỗi khi nghe chị dỗi anh thường chỉ cười bỏ đấy, hoặc cũng có khi anh bảo:

    - Em phải cảm thấy hạnh phúc mới phải. Vì anh đã từng yêu nhiều người khác mà cuối cùng vẫn quyết định ở bên cạnh em đến suốt cuộc đời. Thế có nghĩa là anh yêu em nhất đấy vợ ngốc ạ.

    - Sao em chẳng cảm thấy thế một chút nào. Em hỏi anh điều này, anh phải trả lời thật nhé. Anh vẫn còn thương nhớ Thu có đúng không?

    Anh bật cười:

    - Chuyện còn cũ xưa hơn cả cổ tích rồi mà sao em cứ thắc thẩm hoài. Em còn lẩm cẩm hơn cả người già rồi đấy. Người ta có chồng con, gia đình êm ấm cả rồi mà thi thoảng em cứ lôi ra để hỏi.

    Chị ngồi đó nghe anh nói mà ánh mắt vẫn không dời ngăn tủ. Suốt ba năm đầu kề má ấp anh dường như ất ít khi thể hiện tình yêu với chị. Cả ngày đi làm rồi về đến nhà lại quấn quýt, chơi đùa với con. Rất ít khi thấy anh hỏi chị đang nghĩ gì? Buồn hay vui? Càng ít khi thấy anh rủ vợ đi xem phim hay dạo phố. Thi thoảng cũng thấy nhắc chị sắm sửa cho bản thân một chút, nhưng chẳng bao giờ biết tự tay lựa đồ cho vợ. Chị mua gì anh cũng gật, mặc gì cũng khen. Khen như thể cho xong chuyện, khen để chị vui chứ thực chất anh chẳng quan tâm đến điều gì cả.

    Mẹ chồng dường như hiểu được nỗi lòng của tôi giấu kín trong từng ngày tháng. Nên có hôm mẹ bảo:

    - Thằng Quang tính nó vậy đấy. Từ nhỏ nó vốn là đứa không thích thể hiện tình cảm ra ngoài. Chứ thực ra nó thương yêu vợ con lắm đấy. Con đừng nghi ngờ nó mà tội. Mẹ đẻ nó ra nên mẹ biết.

    Mấy lời chắt ra từ ruột gan của mẹ không thể khiến chị thôi chống cằm nhìn chiếc ngăn tủ của anh. Những thứ ở ngay bên cạnh mà mình chưa bao giờ được chạm đến thường mình vẫn nghĩ nó chưa nhiều bí mật. Nó ngáng mắt chị hàng ngày, ngay cả khi đang nằm cạnh bên chồng. Để đến lúc không chịu đựng được chị lại hỏi anh một câu đã cũ xưa:

    - Anh cất gì trong ngăn tủ vậy?

    Anh khẽ luồn tay cho chị gối đầu rồi bảo:

    - Sao em cứ thắc mắc hoài mà không bao giờ thử mở nó ra xem sẽ rõ.

    - Chẳng phải anh luôn cất kĩ chìa khóa đó sao.

    - Chìa khóa anh luôn để phía dưới đáy chiếc hộp nhạc mà ngày nào em cũng nghe. Chưa bao giờ anh muốn giấu em điều gì cả.

    Nhưng phải rất lâu sau chị vẫn không mở ngăn tủ đó dù chiếc chìa khóa đang nằm trong tay chị. Bỗng nhiên chị rất sợ nếu mở ra, có một bí mật nào đó sẽ khiến chị đau lòng. Biết đâu ở trong đó lại đầy ăm ắp hình ảnh của Thu, lúc ấy chị biết phải làm gì để chắp vá trái tim vốn nhiều hoài nghi đến tội nghiệp của mình. Thà cứ để cái ngăn tủ ấy là một thế giới khác, một bí mật rất riêng của anh thì chị còn có quyền hy vọng rằng trong đó sẽ chẳng có gì ngoài vài bao thuốc lá, mấy lưỡi dao cạo râu hay tệp card visit đã phủ bụi. Như thế sẽ thấy dễ thở hơn. Rồi cũng có lúc chị lại nghĩ “hay là anh đã tiêu hủy, giấu diếm hết những gì liên quan đến Thu rồi”. Từng ngày dài những ý nghĩ vòng vo, nhằng nhịt ấy khiến chị quay cuồng.

    * * *

    Giữa xuân, tự nhiên mẹ bảo dọn nhà xem có thứ gì không dùng thì cho bà cụ đồng nát chiều nào đi qua cũng cất cũng rao yếu ớt. Còn bộ quần áo nào không mặc thì giặt sạch, gập gọn để ủng hộ đồng bào gặp hoàn cảnh khó khăn. Chị mất cả buổi sáng ở nhà để dọn dẹp mấy tầng nhà, phòng ngủ là nơi cuối cùng được sắp xếp lại. Chiếc ngăn tủ của anh là nơi duy nhất chị chừa lại không dọn dẹp, lau chùi. Anh đi công tác xa nhà, tối đó gọi điện về nhờ chị mở ngăn tủ lấy chiếc usb chuyển qua mail cho anh ít tài liệu quan trọng. Chị miễn cưỡng phải tra chìa vào ổ khóa, lòng xáo trộn, căng thẳng như nghẹt thở.

    Chiếc usb màu trắng nằm ngay ngắn trên quyển sổ nhỏ màu đỏ thậm. Quyển sổ này do chính chị tự tay lựa cho anh trong lần đầu tiên hai người đi mua sắm. Tài liệu thì đã chuyển cho anh rồi, còn quyển sổ vẫn nằm yên trong ngăn tủ. Chị lưỡng lự nhiều lần cuối cùng cũng quyết định mở ra. Mỗi trang đều được bắt đầu bằng “Ngày…tháng… năm…” và kết thúc bằng câu “Chúng mình lấy nhau đã được… rồi đấy. Ba năm qua anh thấy thật là hạnh phúc. Cảm ơn em!”. Chị lần đọc từng trang sổ nhỏ, nước mắt cứ thế nhòe đi…

    Trong ngăn tủ của anh chẳng có hình bóng nào ngoài chị!
    --------------------------------------------------------------------------
     
  10. thaohcm

    thaohcm www.khoedep360.vn

    Tham gia:
    2/7/2012
    Bài viết:
    1,618
    Đã được thích:
    361
    Điểm thành tích:
    123
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    hay quá, em chờ đọc tiếp...cảm ơn chủ topic nhiều!
     
  11. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    [h=6] Có 1 người cha già từ nông thôn lên thành phố thăm con trai mình.

    Cha: Mỗi tiếng con đi làm được bao nhiêu tiền?
    Con: (Vẫn đang chăm chú làm việc) Điều đó ba có cần thiết phải biết không?
    Cha: Ờ, uhm, thì ba chỉ muốn biết vậy thôi.

    Con: Khoảng 150k. Còn gì nữa không ba? Con còn nhiều việc lắm.
    Cha: Thế con cho ba mượn 100k được không?
    Con: (Quay lại) Ba cần làm gì? Ba mẹ thì có việc gì cần xài tới tiền đâu? Tiền ăn thì con vẫn lo rồi đấy thôi.
    Cha: Uhm, thôi con làm việc tiếp đi. Ba đi ngủ, sáng mai ba về lại quê.
    Con: (Bực bội) Đợi đã. 100k đây ba cầm đi. (Rồi làm việc tiếp).
    Người cha lục lại trong ví và gom góp số tiền lẻ còn lại thì được 50k. Người con thấy thế thầm nghĩ: “Đã có tiền mà còn xin chi không biết!”
    Cha: Ba còn được 50k, con cho ba 100k nữa là 150k. Ba muốn xin con 1 điều nữa được không?
    Con: (Bực mình) Lại gì nữa đây? Ba không thấy con đang rất bận à?

    Cha: Đây là 150k. con có thể dành cho ba mẹ 1 tiếng để về quê thăm nhà được không? Mẹ ở quê đang bệnh, buồn và nhớ con lắm.

    Từ khi con vô thành phố học và làm việc, con đã lâu lắm rồi không về thăm nhà…







    [/h][​IMG]



    Nguồn : Đẹp+ (Facebook)
     
    svngheo thích bài này.
  12. botreccon

    botreccon Thành viên tích cực

    Tham gia:
    17/8/2012
    Bài viết:
    612
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    bài viết hay và y nghĩa quá, cảm ơn mẹ nó
     
    Chuot*con*cua*me thích bài này.
  13. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Mình sưu tầm thôi bạn ạ. Thấy ý nghĩa nên copy cho mng đọc ... để mình cũng nhớ mà sống tốt hơn nữa !
     
  14. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    [​IMG]

    "Sống"
    mà thiếu đi cảm xúc thì cũng chỉ là
    "tồn tại"...
     
  15. singlemother

    singlemother Thành viên chính thức

    Tham gia:
    5/8/2012
    Bài viết:
    277
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Hic. Đọc " Hai ngăn tủ" thấy cảm động quá. Ước gì cuộc sống vợ chồng mình cũng được như thế...
     
    Chuot*con*cua*me thích bài này.
  16. bra_1986

    bra_1986 Bắt đầu nổi tiếng

    Tham gia:
    7/6/2012
    Bài viết:
    2,110
    Đã được thích:
    417
    Điểm thành tích:
    173
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Toàn những câu chuyện có ý nghĩa, Mình cần học hỏi nhiều thứ từ cs này
     
    Chuot*con*cua*me thích bài này.
  17. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Đọc tý giải trí các mẹ nhé ^^



    *GỬI VỢ THÂN YÊU: ANH VẪN ỔN!*


    Ngày… tháng… năm

    Vợ thân yêu:

    Em ở nhà mẹ đẻ vẫn ổn đấy chứ?

    Từ lúc chúng mình giận nhau đến bây giờ, em đã bỏ nhà đi 38 tiếng 37 phút rồi, khoảng thời gian này so với lần kỉ lục trong lịch sử những lần em bỏ đi còn kém những 4 tiếng 21 phút nữa.

    Anh biết em đang đợi anh đến nhà xin lỗi em, vốn anh cũng định làm thế, nhưng anh lại mong em có thể kiên trì hơn chút nữa, để xác lập thêm một kỉ lục mới.

    Anh ở nhà mọi thứ vẫn tốt, em không cần bận tâm. Mặc dù em đã mang sổ tiết kiệm đi, nhưng em khỏi cần bận tâm về vấn đề tài chính của anh, bởi vì trong tay anh còn có một chiếc thẻ tín dụng.

    Thẻ tín dụng xem ra rất tiện, anh đã mua 5 chiếc áo sơ-mi, 7 chiếc quần và 12 đôi tất, anh dự tính mặc mỗi ngày một bộ có thể mặc đến khi em trở về. Hàng hiệu đúng là hàng hiệu, mặc dù có hơi đắt một chút…..

    Em cũng không phải lo lắng về chuyện ăn uống của anh, anh đã từng đến ăn thử ở 7 quán rượu mới khai trương rồi; 3 đứa Cá Hố, Thủ Lợn, Dây Gai sợ anh ở một mình cô đơn, ngày nào cũng ở cạnh anh, nhưng chúng nó cứ toàn nhắm rượu ngon, món sang mà gọi, anh cũng không còn cách nào khác, em biết anh là người hay sĩ diện mà.

    Điều khiến anh cảm thấy phiền toái nhất chính là cô gái mới chuyển đến nhà đối diện, hầu như ngày nào cũng sang xin củ hành mượn chai giấm. Nhưng em cứ yên tâm, anh sẽ không bao giờ phạm sai lầm đâu, về mặt này em phải tin tưởng anh.

    Còn hoa cỏ trong nhà, anh muốn để chúng sớm thích nghi với môi trường sa mạc hóa, quyết không tưới nước cho chúng, điều này rất có lợi cho sự tiến hóa của chúng. Đúng rồi, con Miu Miu nhà mình đã theo em về nhà mẹ rồi đúng không? Hai ngày rồi anh không thấy nó đâu cả.

    Em cũng không cần lo lắng về hai cậu em vợ đáng yêu của anh, sợ
    họ sẽ nhất thời kích động đến tìm anh gây ra chuyện thiếu lí trí, hôm qua anh đã mời bọn họ hàn huyên một bữa., tiện thể tâm sự với họ một vài chuyện nhỏ giữa hai ta, họ nghe xong kéo tay anh vừa khóc vừa nói: “ Anh rể, số anh thật là khổ!”

    Anh sẽ đón em và xin lỗi em, nhưng em yên tâm sống ở nhà mẹ đẻ một thời gian cũng tốt, thỉnh thoảng về thăm nhà mà, bố mẹ già cũng cần em.

    Nếu mai em không về, Băng Băng hẹn anh đi ăn Pizza anh đã nhận lời rồi, dù sao thì cũng đang rảnh rỗi, cứ từ chối người ta mãi cũng không tốt, dù gì thì cũng là đồng nghiệp mà.

    Tạm biệt!

    Chồng kute của em.


    Ngày… tháng… năm

    Chồng thân yêu:

    Cảm ơn anh đã viết thư cho em!

    Em ở nhà mẹ mọi thứ đều tốt, anh không cần lo lắng. Quên không nói với anh, tiền trong sổ tiết kiệm đã chuyển vào tài khoản của em rồi, vốn dĩ em còn có chút lo lắng về tình hình tài chính của anh, nhưng nếu như anh đã có thể dùng tiền lương dự chi trong thẻ tín dụng sống thoải mái như thế thì cũng chẳng cần em phải lo rồi.

    Ngoài ra, em cũng có thiện ý nhắc nhở anh, phía dưới chạn bát còn có hai gói mì ăn liền, mặc dù bây giờ anh ăn uống rất tốt, nhưng em vẫn còn hơi lo lắng, có lẽ sau khi tiền trong thẻ tín dụng đã cạn mà Cá Hố, Dây Gai, Thủ Lợn ai cũng bận rộn đến nỗi không có thời gian gặp anh nữa, anh sẽ cần đến chúng đó.

    Thay em gửi lời hỏi thăm cô hàng xóm mới, cuối tháng phòng cho thuê sẽ đến kì đáo hạn, đến lúc đó anh sẽ phải nói bye bye với người bạn mới rồi!

    Đúng rồi, hoa trong nhà anh đừng tưới nước nhé, vì cây em trồng là cây xương rồng mà.

    Miu Miu đang ở cùng với em, thuốc xịt côn trùng trong nhà hết sạch rồi, giờ chuột gián nhất định sẽ viếng thăm anh thường xuyên đó.

    Hai cậu em đáng yêu của em đương nhiên sẽ không gây phiền phức gì cho anh, họ cứ khuyên em li hôn, đi tìm một người đàn ông có tài khác.

    Bây giờ mới cảm thấy cảm giác trở về nhà thật thoải mái, không phải ngày ngày vất vả giặt giũ nấu cơm như thế, có thể tự do dạo phố shopping, thật là vui!

    Chúc anh ngày mai đi chơi với Băng Băng vui vẻ, em còn nghe nói bạn trai mới của Băng Băng là huấn luyện viên quyền anh của học viện thể thao, cũng không rõ là thật hay giả, anh biết em không giỏi bói toán mà!

    Tạm biệt chồng kute!

    Vợ yêu của anh ♥
    P/S: Cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn :D
     
    svngheo thích bài này.
  18. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!


    1: Tác giả Nguyễn Bích Hồng (bút danh: caycodai) (Thế hệ 9x - 92)

    Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!

    [Lời mở: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi. Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!]

    Tôi - một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi no sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc.

    Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.

    --------------------------------------------------------------------------

    Chương I: Con nhỏ khó ưa!

    - Này chú, chú có thể nhường cho cháu chỗ này được ko?

    Tôi ngước lên, một con nhỏ mặc đồng phục học sinh, hình như là của cấp III, đeo cặp quai chéo, mái tóc búi lọn nhỏ, phất phơ mấy lọn tóc con, hơi rối. Có lẽ nó vừa đi học về. Con bé vẫn hướng đôi mắt nhìn tôi.

    - Nhưng vẫn còn bàn trống mà cô bé! – Tôi đáp, những tưởng rằng con bé sẽ nhận ra và đi tìm chỗ ngồi khác, ai dè:
    - Vì còn chỗ cháu mới bảo chú nhường lại bàn này cho cháu chứ. Đây là chỗ ngồi quen thuộc của cháu. Và cháu chỉ muốn ngồi ở chỗ quen thôi.
    - Nhưng đây là chỗ duy nhất còn có ổ cắm sạc điện. Chú cần làm việc với cái laptop của chú mà giờ nó lại sắp hết điện. – Tôi hếch chỉ cái laptop trên bàn. Thực ra tôi có thể đứng dậy và nhường lại chỗ này cho con bé, vì tôi cũng chả gấp gáp đến độ phải làm việc ngay trong khi đang được ngồi nghỉ tại một quán cà phê yên tĩnh thế này. Nhưng tôi không thích tí nào hay chính xác là tôi ghét cái cách nó nói chuyện và đề nghị tôi nhường bàn. Nếu không phải là quá đáng thì nói thật tôi thấy chẳng ưa gì con nhỏ này.

    Con bé vẫn giương đôi mắt nhìn tôi. Thật là, nó một con nhóc cùng lắm là học 11, 12 trong khi tôi đã 30 tuổi đầu. Âý thế mà nó dám nhìn một người lớn tuổi hơn mình bằng ánh mắt đó. Thật ko thể chấp nhận đc.
    - Chú nói, cháu ko hiểu sao?

    Ngay lập tức, tôi thấy nó đi đến cái bàn bên cạnh, quẳng cặp sách vào ghế một cái “bụp” rồi kéo mạnh một chiếc ghế khác ngồi vào đó. Và tôi nghe thấy rõ mồn một lời con bé lầm bầm: “Đồ ông già nhỏ mọn!” Cái gì? Ông già nhỏ mọn ư? Nếu nó nói là “Thằng cha nhỏ mọn” thì có lẽ tôi chả thấy gì đâu. Nhưng đằng này nó lại bảo tôi là “Đồ ông gìa”. Nói thật, tôi tuy đã 30 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi là trẻ hơn so tuổi và đẹp trai, phong độ hơn khối thằng cha bằng tuổi mình. Vậy mà, con bé đó lại dám kêu tôi là “ông già”, thật chẳng biết nhìn người tí nào. Nhưng thôi, tôi người lớn không chấp trẻ con làm gì.

    Tôi nghe thấy tiếng hút nước chùn chụt từ cái bàn bên cạnh. Con gái con đứa chẳng biết tệ nhị gì cả. Rồi chợt, tiếng ống hút gặp đá rít mạnh. Tôi quay sang nhìn, cốc sinh tố sữa chua của con bé đã cạn sạch trong khi cốc nâu đá của tôi gần như vẫn còn nguyên hay cùng lắm là vơi đi 1, 2 thìa. Con nhỏ bước ra khỏi bàn, túm lấy cái cặp và trước khi rời khỏi nó vẫn ko quên tặng tôi một cái lườm cháy da mặt.

    --------------------------------------------------------------------------

    Chương II: Oan gia ngõ hẹp.

    Sau ngày đụng độ phải con bé đó, tôi không biết có phải nó độc mồm độc miệng rủa tôi không nữa, mà tôi liên tiếp gặp chuyện bực mình. Nhất là cái chuyện mẹ tôi, bà cứ liên tục càu nhàu tôi chuyện đến giờ này mà vẫn chưa có bạn gái. Nói thật, xung quanh tôi thì không thiếu nhưng khổ nỗi, tôi chỉ mải miết với công việc, hơn nữa tôi biết họ chẳng thể làm vừa ý mẹ tôi đâu. Bà ấy quá kĩ tính.

    - Tối mai, con sẽ đi gặp mặt một người. Đó là con gái một bà bạn cũ của mẹ.
    - Gặp mặt? Con không có thời gian đâu!
    - Sao lại không? Mẹ không cần biết con bận gì, nhưng việc gặp mặt con phải đi. Con nghĩ, mẹ bỏ bao nhiêu thời gian ra để tìm vợ cho con là rảnh lắm à. Mẹ nói rồi đó.

    Đấy, tôi quên không nói thêm, ngoài việc kĩ tính ra mẹ tôi còn hơi độc đoán, có lẽ tôi thừa hưởng điều này từ mẹ. Và tất nhiên, tôi phải đi gặp mặt người ta theo sự ép buộc và sắp đặt của mẹ tôi. Đúng 8h tối, tôi có mặt tại khách sạn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước, tay còn phải cầm theo một quyển báo – ám hiệu mà hai bên dùng để tìm ra nhau. Tôi nhìn xung quanh phòng, duy chỉ có một cô gái ngồi đúng bàn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước và đang chúi mũi vào một tờ báo, hình như là hoa học trò thì phải. Tôi đã phải bật cười với ý nghĩ, cô ta lớn thế mà vẫn còn đi đọc tờ báo dành cho tuổi mới lớn thế ư. Và ngay sau đó tôi tìm được câu trả lời.

    - Tôi có thể cùng đọc báo với bạn ko? – Đó cũng là ám hiệu mà mẹ tôi dặn phải nói nếu gặp người ta trước.
    - Tất nhiên, nếu điều đó làm bạn thấy vui. – Đúng là câu ám hiệu tiếp theo rồi. Tôi khẽ cười vì đã tìm ra người ta dễ dàng, ko mất nhiều thì giờ của tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi gần như ko thể cười nổi. Và con bé đó hình như cũng thế. Sau khi nói xong câu ám hiệu và đặt quyển báo xuống, nó tròn xoe mắt nhìn tôi. Một cái nhìn chẳng mấy thiện cảm gì dành cho tôi.
    - Ko phải thế chứ! – Tôi chỉ biết thốt lên câu đó.

    Con bé nhếch miệng cười khẩy tôi.
    - Ko ngờ lại là ông! Thật là có duyên gớm!
    Sao tôi ghét cái cách nói chuyện của con bé này thế ko biết. Nó ở trường ko được học cách phải nói chuyện với người lớn tuổi ra sao ư? Tôi thấy khá giận và ko muốn phải lãng phí thời gian quý báu của tôi cho một con bé khó ưa này. Bao nhiêu giấy tờ và dự án đang chờ tôi ở nhà. Nghĩ vậy, tôi toan bước đi thì con nhỏ nhanh chân, rời khỏi bàn, chắn trước mặt tôi.

    - Sao chú bỏ đi sớm vậy. Mình vẫn còn chưa nói chuyện mà. – Nó cười đầy vẻ thách thức tôi.
    - Tôi nghĩ chúng ta ko cần phải nói chuyện nữa. Dẫu sao thì cũng biết kết quả rồi.
    - Chú đừng vội kết luận thế chứ! Biết đâu đấy, chúng ta lại hợp nhau.
    - Tôi ko nghĩ thế đâu cô bé ạ!
    - Chú ko thử sao biết! – Nói rồi con bé trở lại chỗ ngồi bình thản, hớp một hụp nước lọc ở sẵn trên bàn, con bé lại nói. - Dẫu sao thì cả chú và cháu đều đến đây rồi, ngồi lại nói chuyện coi như là cùng ôn chuyện cũ, bổ sung chuyện mới!

    Tôi ko hiểu ý con bé, chuyện cũ thì tôi hiểu nó ám chỉ việc gì nhưng còn bổ sung chuyện mới là sao? Giữa tôi và nó thì có cái quái gì chứ. Nhưng ko hiểu sao tôi cũng quay trở lại bàn. Con bé bình thản lật lật Menu.
    - Chú dùng gì?
    - Nâu đá.
    - Chú có vẻ thích cà phê quá nhỉ! – Nói xong con bé gọi đồ.

    Nhìn cái cách nó chọc chọc ngoáy ngoáy cái cốc sinh tố sữa chua làm tôi thấy khó chịu. Chẳng lẽ nó bảo tôi lại chỉ để ngắm cái việc nó đang làm sao.
    - Sao chú cứ cau mày nhìn cháu thế? – Tôi giật mình, con bé có mặt ở trên chán nữa à?
    - Cháu có nghĩ là cốc sinh tố sẽ ngon hơn thay vì cháu cứ chọc chọc mà ko uống ko?
    - Giống như cái lần ở quán cà phê trước ạ? – Nó bắt đầu ôn chuyện cũ rồi đó.
    - Lần ấy thì cháu uống ngon lành quá! – Tôi cố ý giễu cợt nó.
    - Cũng nhờ ở chú đấy! – Nó ngước mắt lên nhìn tôi. – Chú có thấy bữa nọ mình quá nhỏ mọn ko?

    Thật là, cái con nhỏ này nó nói chuyện sao mà khó nghe thế ko biết. Tôi hớp một hụm nâu đá, khẽ nói:
    - Còn cháu, có biết phải ăn nói với người lớn tuổi hơn thế nào ko?
    - Có! Nhưng chỉ là với những người đáng kính thôi, còn chú, cháu thấy ko cần thiết. – Con nhỏ nói xong, lúc này nó mới hút cốc sinh tố của nó, bình thản như ko cần biết nó vừa mới nói gì. Nói thật, tôi chưa lần nào gặp phải một con nhóc ko biết điều như thế này. Tôi cố gắng mỉm cười và nói:
    - Đó cũng là lí do tại sao cháu ko có được chỗ ngồi quen của mình.
    - À ra vậy! – Con bé nói mà ko thèm nhìn mặt tôi. Hút một hụm sinh tố nữa, nó đứng dậy, mỉm cười. – Có lẽ một lúc nào đó, chú sẽ thấy hối hận vì buổi nói chuyện ko mấy khôn khéo dành cho cháu bữa nay. À, bữa nay ta mới ôn đc chuyện cũ mà chưa bố sung đc chuyện mới. Chắc sẽ có một dịp khác. Chào chú!

    Nói rồi con bé sách cái túi bước ra khỏi khách sạn. Nói thực lúc đấy ngoài thấy khó chịu với con bé ra thì tôi chả hiểu những gì nó nói. Một con nhỏ bày đặt. Tôi nghĩ thế!
     
  19. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Chương III: Anh hùng cứu kẻ thù.

    Tôi về nhà, mang hết cái bực dọc từ buổi gặp mặt trút lên mẹ tôi - tất cả cũng do cái ý tưởng muốn tôi đi gặp mặt của bà mà ra.

    - Sao về sớm vậy con? Thế nào? Có gặp được cô ấy ko?
    - Có, đến cái là con gặp được ngay.
    - May quá vậy sao! Thế cô ấy được chứ?
    - Hơn cả sức tưởng tượng.
    - Thật hả? Bà ấy quả ko hề tâm bốc con mình! Thấy bảo cô ấy đựơc cả người lẫn nết đó.
    - Mẹ đùa đấy à? Cô ta có mà xấu cả người lẫn nết ý.
    - Con nói gì vậy?
    - Con ko biết mẹ chọn người kiếu gì nữa. Một con nhỏ thù dai, lại còn khó ưa, ăn nói thì khó nghe.
    - Vậy sao? Có nhầm ko đấy. Bạn mẹ bảo ai cũng khen cô ấy xinh đẹp, dịu dàng mà.
    - Tại mẹ chưa gặp cô ta thôi, gặp rồi con nghĩ mẹ còn khó ưa hơn cả con. Chắc bạn mẹ, bà ấy quá tâng bốc con gái mình rồi. Lần sau mẹ đừng bắt con làm mấy cái chuyện vớ vẩn này nữa. Mất bao thì giờ của con. Thôi con về phòng.

    Tôi bỏ về phòng bỏ lại mẹ tôi chưng hửng ở dưới phòng khách. Nghe những gì mẹ tôi bảo về cô ta mà sao tôi thấy cứ như là một trời một vực vậy. Khéo có mà là hai con người hoàn toàn khác nhau cũng nên. Con nhỏ thì xinh đẹp, dịu dàng nỗi gì? Có mà đành hanh, ghê gớm thì có!

    Vì con nhỏ đó mà cả đêm tôi chả thể nào vào đầu được mấy cái đề xuất dự án. Thế là bỏ phí cả một đêm làm việc mà đãng nhẽ ra như thường ngày là hiệu quả lắm. Thôi vậy, coi như được một đêm đi ngủ sớm. Tôi leo lên giường và đánh một giấc ngon lành đến tận sáng. Có lẽ cũng phải cảm ơn con nhóc đó, nhờ nó mà tôi mới có một giấc ngủ ngon đến thế.

    Tôi lái con SANTAFEB đen đi trên đường. Thật là lạ, có lẽ nhờ được ngủ một giấc ngon lành mà sáng nay tôi thấy người tỉnh táo và sáng khoái lạ. Đường giờ này vẫn còn ít người, tại bữa nay cao hứng thế nào tôi lại muốn đi làm sớm để tạt qua quán cà phê hôm trước. Tôi thích sự yên tĩnh của nó. Chợt tôi nhớ tới con nhỏ, nó từng bảo cái bàn tôi ngồi là chỗ quen của nó, chứng tỏ nó cũng hay đến đó. Nhưng một người như nó mà cũng đến cái quán cà phê mà có lẽ chỉ dành cho ai thích sự yên tĩnh và nhẹ nhàng như tôi. Còn nó, tôi nghĩ sự ồn ào, náo nhiệt và sôi động hợp với nó hơn.

    Tôi bước vào quán, khá bất ngờ, tôi thấy nó – con nhỏ khó ưa ngồi ngay ở cái bàn quen của nó và đang hướng đôi mắt xa xăm nhìn ra khung cửa kính. Trên bàn con nhỏ là đĩa bánh mì ốp la và cốc sinh tố sữa chua. Có lẽ nó rất thích món này hay sao mà lần nào tôi cũng thấy nó chỉ chọn uống sinh tố sữa chua. Mà ko biết con nhỏ đang nghĩ gì nhỉ, nhìn đôi mắt nó xa xăm thế chắc là phải đang nghĩ cái gì đó đặc biệt và quan trọng lắm. Tôi đắn đo ko biết có nên bước vào ko. Nhỡ lại đụng độ với con bé ấy thì phiền phức lắm.

    Đang suy nghĩ chợt con bé quay ngoắt ra nhìn tôi. Nó tròn xoe mắt, đôi lông mày nó chợt nhíu lại rồi lại dãn ra, nó đưa cốc sinh tố lên miệng vừa hút vừa nhìn tôi. Tức ko chịu được. Tôi ko còn sự lựa chọn nào khác. Tôi bước vào và cố tỏ vẻ ko thèm bận tâm tới sự có mặt của nó ở đây. Tôi chọn một cái bàn cách xa nó, tít tận trong cùng. Tôi ngồi vào chỗ và gọi đồ rồi mà con nhỏ đó vẫn cứ ngồi nhìn tôi chằm chằm. Thật chả biết vô duyên là gì. Tôi đưa mắt nhìn lại nó, nó liền đưa miếng bánh mì ốp la bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến cứ như là hàm ý chỉ tôi giống cái miếng bánh mì đó vậy.

    Đấy, nhìn nó vậy ai có thể chấp nhận được nó là một đứa con gái xinh đẹp, dịu dàng như lời mẹ tôi nói chứ. Mà bà bạn của mẹ tôi chắc cũng giống con nhỏ đó. Đúng là mẹ nào con đấy. Tôi vừa nghĩ đến thế thì thấy con nhỏ đứng dậy trả tiền. May quá, thế là tôi cũng thoát được nó. Nhưng ko hẳn như tôi nghĩ.

    - Ôi thôi chết, cháu quên tiền ở nhà rồi. – Con nhỏ sau một hồi lục lọi khắp túi quần túi áo tá hoả phát hiện ra là nó để quên tiền ở nhà. Bất chợt, tôi bắt gặp ánh mắt cầu cứu của nó. Tôi quay mặt đi, ko thèm nhìn và giả vờ như mình đang phải tập trung vào đồ ăn ở trên bàn. Tôi biết con nhỏ đang nhìn tôi dữ lắm, ánh mắt hình viên đạn cũng nên vì tôi thấy gáy tôi nóng bừng mà. Hì, hình như tôi thấy sướng. Mà tệ thật, từ lúc nào tôi lại đi chấp trẻ con thế này. Nhưng thôi, ai bảo con bé đó có thù oán với tôi chứ.

    Đang mỉm cười sung sướng thì tôi phải giật mình bởi tiếng con bé. Nó đứng cạnh tôi từ lúc nào ko hay.
    - Chú có thể cho cháu mượn tiền đc chứ?
    Tôi ngước lên nhìn nó.
    - Ko có tiền mà cũng vào ăn sao cô bé?
    - Chú! - Mặt nó nóng đỏ, có lẽ nó đang rất giận. Mặc kệ thôi, tôi chả bận tâm. – Cháu quên tiền ở nhà. Nếu biết ko có tiền cháu đã ko vào!
    Tôi cười khẩy:
    - Biết trước thì đã giầu cô bé ạ!
    - Thế tóm lại là chú có cho cháu mượn tiền ko? – Nó gần như gắt lên với tôi. Tôi định quoạng lại nó cơ, nhưng thấy mắt nó hình như hơi ươn ướt, tôi lại thôi.
    - Được, coi như là mời một người quen vậy. Được chứ! – Nó gật đầu cái “rộp” mới sợ!

    ---------------------------------------------------------------------------------------------

    Chương IV: Cô gái xinh đẹp!

    Tôi vừa trở về nhà đã thấy mẹ tôi hớn hở.
    - Này Lâm, con thật là… Hôm nay mẹ gặp cô ấy rồi, lúc trở bà Thanh đến câu lạc bộ. Trời ơi con bé xinh đẹp, đoan trang thế mà sao con còn chê hả?
    - Có phải là mẹ ko đó? Con mắt của mẹ tinh tường lắm mà!
    - Thì tất nhiên, cô ấy đúng là mẫu cô con dâu mà mẹ hằng mong. Hôm nay, mẹ đã mời gia đình họ cùng dùng bữa với gia đình ta tối nay ở khách sạn Phượng Dư rồi đấy.
    - Sao mẹ chẳng bao giờ hỏi ý kiến con vậy? Hôm nay con gặp cô ta rồi, và giờ con ko muốn gặp nữa. Xúi quẩy lắm!
    - Xúi quấy cái gì hả? Con ko lấy đc người ta mới là xúi quẩy của đời con đó. Con biết tính mẹ rồi mà, mẹ đã quyết định, 1 là 1.

    Thật đúng là trời chẳng bao giờ thương tôi. Một ngày mà phải gặp con bé tới 2 lần, khác nào tra tấn chứ. Lại một đêm lãng phí rồi, cứ thế này tôi đến chẳng còn cơ hội mà thăng tiến nữa rồi. Con bé đáng ghét, ko biết nó bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mẹ tôi rồi. Phen này, trứơc mặt bà, tôi quyết làm cho nó lộ cái đuôi cáo.

    Mới 7h30 tối, mà tôi và mẹ tôi đã có mặt tại chỗ hẹn. Hẹn người ta 8h thế mà mẹ tôi cứ một mực bắt phải đi sớm vì sợ người ta bảo mình ko chu đáo. Trất đất, chưa gọi đồ ăn, ngồi ở đó chắc là để ngắm người ta ăn. Đúng 8h, hai người phụ nữ một trẻ một già tiến tới chỗ chúng tôi. Nói thật, lúc đó tôi gần như ko thể tin nổi vào mắt mình, người phụ nữ trẻ ấy quá đẹp. Cô ấy quả là vô cùng đoan trang và dịu dàng trong chiếc váy lụa trắng bó sát người. Cái dáng người cực chuẩn và đẹp. Vòng eo thon nhỏ. Vòng ngực đầy đặn. Và làn da trắng mịn mà. Có lẽ tại căn phòng khách sạn lúc ấy ko ít những người đàn ông cũng đang cùng trạng thái ngất ngây như tôi. Nhưng có một điều làm tôi chợt tỉnh, cô gái ấy hoàn toàn ko phải là con nhóc khó ưa mà tôi gặp. Trời, vậy thì mọi chuyện là thế nào? Ko lẽ tất cả chỉ là một sự trùng hợp? Nếu vậy thì hôm qua cô gái xinh đẹp này đáng nhẽ ra phải đến gặp tôi thì lại ko đến. Vậy là sao? Ôi! Tôi chả hiểu gì cả!

    - Dạ chào bác, chào anh. - Giọng nói thật nhẹ và êm cắt ngang dòng suy nghĩ và lô tôi lại với thực tại.
    - À… ừ… Mời… mời cô ngồi. – Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại thiếu tự nhiên đến vậy.
    - Bà và cháu ngồi xuống đi! - Mẹ tôi quay sang phía tôi cười tươi - Thế nào, Thanh Trúc đẹp quá phải ko? – Tôi chị biết gật đầu mà ko dám nhìn vào cô ấy. Hình như cô ấy nhận ra sự bối rối của tôi hay sao mà tôi liếc nhìn thấy cô ấy đang khẽ cười. – Mà cháu út đâu rồi? - Mẹ tôi chợt quay sang hỏi bà Thanh.
    - Cái con bé đấy lúc nào cũng vậy, đang đi trên đường chợt nó kêu có chút việc cần giải quyết, có lẽ sẽ đến muộn.
    - Vậy thì chúng ta đợi cô bé đến cùng ăn vậy.
    - Thôi ko cần đâu, đợi con nhỏ đấy thì ko biết đường nào mà lần. Thôi chúng ta cứ dùng bữa trước.

    Hoá ra gia đình này lại còn có cả một cô con gái nữa. Cô ta tên là Thanh Mai. Chẳng biết có đẹp được như chị ko. Đúng là đàn ông tệ thật, suốt cả buổi tôi chỉ nhìn ngắm Thanh Trúc mãi thôi. Công nhận là cô ấy đẹp, ko chê vào đâu được. Chưa kể cô ấy hiện giờ còn đang là trợ lí cho một công ty liên doanh với nước ngoài. Mẹ tôi nói đúng, cô ấy đúng là mẫu vợ lý tưởng của rất nhiều người đàn ông, trong đó có tôi.
     
  20. Chuot*con*cua*me

    Chuot*con*cua*me Bột rau, coffee AN, Tiêu sạch, mật ong rừng

    Tham gia:
    27/5/2011
    Bài viết:
    17,473
    Đã được thích:
    6,203
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Hạnh phúc ở dưới chân

    Chương V: Kẻ phá đám!

    Buổi ăn tối có lẽ sẽ quả là tuyệt vời đối với tôi nếu như ko có sự xuất hiện của một kẻ phá đám - con nhỏ khó ưa. Trong khi mọi người chúng tôi đang say sưa thưởng thức những món ăn và tán chuyện phiếm với nhau thì tiếng lanh lảnh của một con nhóc vang lên:
    - Dạ, xin lỗi đã để mọi người phải chờ ạ. – Nó nói mà đưa đôi mắt nhìn tôi vẻ đắc ý lắm. À hoá ra là con nhỏ đó dám giả mạo chị gái để đi gặp mặt tôi. Con nhỏ thật quá quoắt. Nó mỉm cười với tôi một cái rồi kéo ghế ngồi xuống. Nó và chị đúng là khác nhau một trời một vực. Chị nó thì dịu dàng đoan trang thế kia, trong khi đó, nó - quần tụt, áo đuôi tôm, tóc buộc bổng, chân đi giầy, cổ đeo vòng chữ thập, tay đeo vòng nhựa đủ màu. Mẹ tôi nhìn nó cũng phải nhíu mày. Tôi dám cá là lúc đó mẹ tôi đã liệt kê nó vào danh sách những người ko ưng được của bà.

    Cả buổi tối tôi mất ngủ vì chuyện hai chị em gái Thanh Trúc và Thanh Mai. Tôi thực sự vẫn ko hiểu hành động của hai chị em họ. Ko biết chuyện đến gặp tôi là tự ý của con nhỏ hay là có cả sự đồng ý của Thanh Trúc. Nếu như vậy thì tôi ko hiểu cô ấy coi tôi như thế nào và liệu tôi có nên tiếp cận cô ấy ko. Nhưng nếu muốn thì chắc chắn tôi sẽ gặp phải sự khó khăn từ cô em gái đáng ghét của cô ấy. Nhức đầu thật!

    Tôi đến công ty, ngồi trong phòng làm việc mà mắt tôi ko thể nào rời khỏi được cái điện thoại và cái danh thiếp của Thanh Trúc. Tôi đắn đo ko biết có nên liên lạc cho cô ấy ko? Mà nếu tôi gọi thì biết nói gì với cô ấy. Nếu nói lung tung, hay những điều tẻ nhạt thì chắc chắn tôi sẽ mất điểm trứơc cô ấy.
    - Trưởng phòng, anh đang nghĩ gì thế? - Tiếng cậu Đức làm tôi giật mình. Cậu ta là cấp dưới của tôi nhưng hai anh em khá thân nhau.
    - Tôi muốn làm quen với một cô gái nhưng… - Tôi ngập ngừng.
    - Thật ko đó anh Lâm? - Đức có vẻ vô cùng ngạc nhiên. Cũng phải thôi, từ trứơc đến giờ cậu ta chỉ thấy tôi ngoài công việc ra thì ko nghĩ gì đến chuyện khác, đặc biệt lại là chuyện tìm hiểu bạn gái.
    - Cậu đang cười tôi đấy à?
    - Hì. – Cậu ta gãi tai – Ko phải thế ạ, nhưng lần đầu tiên thấy anh nhắc đến chuyện này nên em hơi ngạc nhiên một tí. Thế anh gặp khó khăn gì à? Có cần em giúp ko?

    Tôi xém quên mất, thằng Đức cậu ta nổi tiếng có tài cua gái ở công ty mà. Còn được mệnh danh là chuyên gia tình yêu nữa. Thế mà tôi lại chẳng nghĩ ra. Đúng rồi, vị cứu tinh của tôi đây rồi!

    Theo đúng sự hướng dẫn và giải pháp cậu Đức đề ra, tôi sau bao nhiêu lần hít khí trời, lấy dũng khí mới dám cầm máy ấn số gọi. Đầu dây bên kia một giọng nói nhẹ nhàng, êm du:
    - Alo, tôi Thanh Trúc xin nghe.
    - Tôi… tôi Hoàng Thiên Lâm đây.
    - À, là anh Lâm sao? Anh gọi cho em có chuyện gì ko?
    - À, cũng ko có chuyện gì quan trọng lắm, chỉ là tôi muốn mời cô đi ăn trưa thôi. Cô có rảnh ko?
    - Vâng, thế cũng được! – Tôi cúp máy mà lòng sung sướng ko gì diễn tả nổi. Toát cả mồ hôi hột và đúng là trời còn thương tôi ko bị cô ấy từ chối. Nếu mà bị từ chối ngay từ lần đầu này có lẽ tôi sẽ tụt hết cả dũng khí và chẳng bao giờ dám tiếp tục sự nghiệm tán đổ cô ấy mất.

    12h trưa tôi hẹn cô ấy ở nhà hàng Pháp. Tôi đến sớm hơn cả giờ hẹn, có lẽ mẹ tôi nói đúng, tôi sợ nếu đến muộn thì mình quả là chẳng lịch sự tẹo nào thôi thì cứ đến sớm trước cô ấy vậy. Tôi ngồi chờ mà cảm giác cứ nâng nâng khó tả. Tôi tưởng tượng ra một viễn cảnh thật đẹp. Rằng tôi và cô ấy sẽ cùng thưởng thức những món ăn Pháp thật tuyệt. Và cô ấy sẽ thật dịu dàng gắp thức ăn và bón cho tôi. Tôi nhớ mang máng hình như phim Hàn Quốc thường thế. Nhưng sự thật thì lại đau lòng, cô ấy đi cùng em gái của mình. Ôi lạy chúa tôi, giấc mộng của tôi tiêu tan và kế hoạch cưa đổ người đẹp của tôi bữa nay bước đầu đi đến phá sản.

    ---------------------------------------------------------------------------------------------

    Chương VI: Kẻ phá đám thật sự!

    - Dạ chào chú ạ! – Con bé đáng ghét cười toe toét như để trêu ngươi tôi.
    - Xin lỗi anh, hôm nay tan học Thanh Mai muốn đi ăn cơm hàng nên em rủ nó đi cùng, ko biết anh có thấy phiền ko? - Tất nhiên là phiền rồi! Tôi gần như chỉ muốn hét lên điều đó. Nhưng ko, trước người đẹp làm sao tôi dám nói điều đó chứ. Tôi cố tỏ ra vui vẻ:
    - Ko sao, được cùng ăn với em là vui rồi. – Tôi vừa nói xong thì con nhóc đáng ghét nhếch mép cười khẩy tôi một cái. Nếu tôi ko lầm thì chắc nó đang chửi tôi là đồ dẻo mép cũng nên. – Em và cô bé dùng gì?

    - Làm ơn gọi cháu là Thanh Mai! – Tôi gần như chỉ muốn lôi con bé đứng dậy và đuổi thẳng cổ nó đi. Tôi đã cố tỏ ra là lịch sự rồi thế mà nó cứ thích gây chuyện với tôi. Nhưng, nhìn Thanh Trúc thì tôi ko nỡ. Tôi sợ mất điểm trước cô ấy mà. Thanh Trúc khẽ cười:
    - Con bé nó vẫn thẳng tính thế, anh thông cảm nhé! – Tôi thấy bao cơn giận như nguôi hết. Gía như con bé ấy được thừa hưởng một phần mười cái tính cách dịu dàng và tế nhị từ chị của nó có phải tốt ko. Tôi cá là sau này ai lấy phải nó thì đúng là tự chuốc khổ vào thân.
    - Ừ ko có gì đâu. – Tôi vừa nói xong thì bắt gặp ánh mắt săm soi của con nhỏ. Rồi con bé lật dở menu. Trời ơi, tôi quá choáng khi con bé nó gọi món. Chẳng phải là tiếc tiền hay tôi ko đủ tiền mang đi mà vấn đề ở chỗ là tôi ko nghĩ ba người chúng tôi có thể ăn hết một núi món ăn như thế.

    - Cho tôi một đĩa gà rán, một đĩa tôm hùm, một đĩa cơm Pháp, ba phần bánh biza, ba phần chuối rán kem, 1 cốc sinh tố sữa chua, 1 chai rượu vang… (và còn nhiều món nữa mà tôi ko nhớ hết) - Gọi xong nó quay sang mỉm cười với tôi mặc dù bị Thanh Trúc huých chân nhắc nhở. – Chú mang đủ tiền chứ? - Lần này thì tôi thấy Thanh Trúc ngượng ra mặt. – Em hỏi trước kẻo sợ ăn xong lại bị “cắm” ở đây rửa bát trừ nợ thì chết.
    - Cái đó thì Thanh Mai ko phải lo, cái quan trọng bây giờ là chúng ta phải làm thế nào để ăn hết chỗ thức ăn sắp mang ra đây.
    - Cái đó thì chẳng phải lo đâu chú ạ. Yên tâm, dạ dày cháu to lắm!
    - Thanh Mai! - Lần này thì Thanh Trúc phải lên tiếng, có lẽ cô ấy cũng nhận thấy sự thiếu lịch sự của con bé, một lần nữa cô ấy lại phải quay sang tôi, khuôn mặt xinh đẹp đã có phần xấu hổ. – Anh thông cảm nhé, con bé nó vẫn còn trẻ con!
    - Ko sao mà, ăn khoẻ thì mới chóng lớn cô bé nhỉ? – Tôi cố cười quay sang phía con nhóc, ngay lập tức tôi đc nhận trả một cái nguýt dài.

    - Công việc của em thú vị chứ? – Tôi cố gắng bắt chuyện với Thanh Trúc. Cô ấy chưa kịp nói gì thì con nhỏ đã xen vào:
    - Công việc nào mà chẳng có sự thú vị của riêng nó. Chú hỏi thừa qúa đấy!
    - Thanh Mai, như thế là bất lịch sự đó!
    - Thì thôi vậy!...Em chỉ nói những gì mình nghĩ thôi mà!... – Con bé phụng phịu và tiếp tục chén miếng gà rán của nó.
    - Ko sao đâu mà Thanh Trúc, anh ko để ý đâu!
    - Cám ơn anh!
    - Có gì đâu! Mà em…
    - Này chị ơi! – Tôi chưa kịp nói xong con bé đã lại chặn họng tôi, nó tỉnh queo. - Chị ăn nhiều vào đi chứ, ko đói là chiều ko làm việc được đâu đấy! - Rồi nó quay sang nhìn tôi cười đểu kinh khủng. Cái con bé phá đám này, nó định chơi tôi đây mà.
    - Đúng rồi đấy. Em phải ăn nhiều như cô em gái có cái dạ dày to kia kìa.
    - Cám ơn chú đã quá khen! Chú có vẻ ko được tốt bụng cho lắm nhỉ?
    - Cái gì? – Tôi gần như phát cáu với con bé này. Đấy, xem ai có thể chịu nổi nó chứ. Suốt từ lúc nãy đến giờ tôi đã quá nhẫn nhịn nó rồi. Tôi đã làm gì nó mà nó bảo tôi ko tốt bụng chứ. Hay vẫn chỉ là cái chuyện cỏn con tôi ko nhường chỗ quen cho nó. Nếu vậy kẻ xấu bụng mới là nó. Ước gì tôi có thể băm vằm nó ra.

    - Chú sao phải nóng thế chứ? Cháu đâu có ý gì đâu!.... - Giọng con bé ngân dài một cách đáng ghét. - Tại cháu thấy suốt từ nãy đến giờ chú chỉ mải nói chuyện, ngắm chị cháu ăn chứ chẳng thấy chú ăn tí gì. Vì vậy cháu mới nghĩ chắc bụng chú ko được tốt cho lắm! – Tôi gần như cứng họng. Nó làm tôi thấy xấu hổ. Chưa bao giờ tôi lại phải đuối lý trước ai, đặc biệt lại là một con nhóc đáng tuổi cháu mình.
    - Hì, con bé nhà em nó thế đấy, anh ko vặn được nó đâu, nó lí luận kinh lắm!... Mà Thanh Mai, em nghịch thế đủ rồi đó, đừng trêu tức anh Lâm nữa biết chưa.
    - Anh đâu mà anh ạ, già thế đáng tuổi chú em thôi! – Ôi tôi đến chết vì tức mất thôi. Cái mồm con nhỏ này có độc hay sao mà nó ăn nói độc mồm độc miệng thế ko biết! Nhưng đã đến lúc tôi phải cho con nhỏ này một trận rồi. Nó phá tôi thế là quá lắm rồi. Tôi đang định lên tiếng thì chợt chuông điện thoại Thanh Trúc đổ.

    - Alo, vâng tôi biết rồi… - Ko biết có chuyện gì mà trông cô ấy có vẻ gấp gáp lắm. – Em xin lỗi, giờ em phải về tổng công ty ngay.
    - Sao vậy? Ta còn chưa ăn xong mà.
    - Đúng rồi đó chị, em còn chưa ăn xong.
    - Ở tổng công ty đang có việc gấp cần giải quyết em phải về ngay. Thôi anh và Thanh Mai cứ ở lại dùng bữa nhé. À phiền anh tí đưa Thanh Mai về giùm em nhá! Em đi đây! – Cô ấy nói xong rồi vội vã đi thẳng chẳng để tôi kịp nói câu gì. Mà ko đùa đấy chứ, tôi phải đưa con nhỏ đáng ghét này về ư?

    - Chú nghe rõ rồi đấy nhé, tí chú phải đưa cháu về! - Việc đưa nó về à? Cái đấy tính sau giờ tôi chỉ muốn xử lý con nhỏ vì cái tội phá tôi suốt từ đầu bữa đến giờ. Vì nó mà tôi chẳng thể nào chuyện trò thân mật và tiếp cận được với Thanh Trúc, nó đã phá buổi hẹn hò đầu tiên của tôi. Con nhỏ kia, ta ko tha cho mi đâu!
    - Này cô bé, tôi nghĩ chúng ta cần nói rõ mọi chuyện. – Tôi nghiêm giọng nói với nó thế mà cái mặt nó cứ cười cười như kiểu tôi đang nói đùa ko bằng, rồi nó thản nhiên hút sinh tố, cắn một miếng biza nhai ngồm ngoàm, hút thêm một hụm sinh tố nữa, nó mới thèm nhìn tôi và nói.

    - Nói chuyện hả chú? Cháu và chú thì có chuyện gì?
    - Hình như cô bé vẫn còn giận vụ ở quán cà phê lần trước.
    - Chú cũng biết à?
    - Chú nghĩ thù dai là ko tốt!
    - Thế chú nghĩ nhỏ mọn, luôn ra vẻ bề trên và chấp trẻ con là tốt hay xấu!
    - Ta mà như vậy sao?
    - Còn bảo thủ, cố chấp nữa!
    - Này Thanh Mai! Đừng thấy người khác nhường nhịn mà lấn tới.
    - Hì, cháu đâu có lấn tới gì chú đâu. Vẫn ngồi yên một chỗ mà! Chú nghĩ mình có lực hút lắm sao?
    - Chú đang nói nghiêm túc với cháu đó.
    - Hì, đấy là chú còn cháu thì ko! – Nói xong nó đứng dậy, vung vẩy hai cái tay. – Cháu ăn xong rồi, giờ thì về thôi!

    Dù trong lòng tức lắm và chỉ muốn cứ thế phi xe thẳng về công ty bỏ mặc nó lại. Nhưng… tôi ko thể vì… Thanh Trúc.
    - Xe cũng đc đấy nhỉ? Mua mấy tiền đó ông chú? – Tôi lặng im ko thèm đếm xỉa đến lời nó nói. Mà nghe cách nó hỏi thế có ai muốn trả lời chứ. - Hừ, người ta câm rồi!
    - Này con nhỏ kia, một vừa hai phải thôi chứ! - Lần này thì tôi tức thật sự. – Bây giờ tôi bận, muốn về tự gọi taxi mà về! - Dứt lời tôi leo lên ôtô phóng thẳng mặc cho nó đứng nghệt mặt ra. Có lẽ nó ko ngờ tôi lại phản ứng dữ dội thế. Nhưng tôi chịu thế là quá đủ rồi, chưa bao giờ tôi để cho một ai thiếu tôn trọng mình đến thế, con bé này thì lại càng ko!
     

Chia sẻ trang này