Học lớp 1... kiểu Đức

Thảo luận trong 'Trường lớp, học hành' bởi webmaster, 15/9/2009.

  1. webmaster

    webmaster Stay hungry. Stay foolish

    Tham gia:
    16/12/2006
    Bài viết:
    13,308
    Đã được thích:
    36,154
    Điểm thành tích:
    6,063
    “Tôi muốn các cháu như một tờ giấy trắng, chưa bị dây trước một vết mực nào! Dạy chữ và số cho chúng là việc của các thầy cô giáo, những người đã ăn lương từ tiền đóng thuế của quý vị!”. Bà hiệu trưởng tỏ ra không vui, sau khi giơ vài mẫu chữ cái, mẫu chữ số hỏi các học sinh mới và thấy nhiều cháu giơ tay trả lời.

    Đó là những ấn tượng khó phai trong câu chuyện học lớp 1 của cô con gái mà anh Trần Đình Ngân, Việt kiều ở Đức, chia sẻ cùng bạn đọc.

    Năm cháu Phương Hiền vào lớp 1 (Schulanfang), chúng tôi chuẩn bị cho cháu lễ khai giảng rất trọng thể, vì biết trong đời đi học, chỉ có một ngày khai giảng cho suốt 13 năm! Những năm học sau, cứ đến ngày học đầu năm thì thầy trò cùng vào lớp, không phải qua nghi thức “chào cờ", phát động thi đua… nữa!

    Đón tiếp học trò mới, ngoài ông thị trưởng thành phố, còn có thầy hiệu trưởng, các thầy cô giáo lớp 1 và đội văn nghệ đại diện của các bạn lớp 1 năm trước.

    Thành phần đông vui nhất của ngày khai giảng là sự hiện diện của ông bà, cha mẹ và khách mời của gia đình học sinh. Mọi lời phát biểu, chào mừng đều không quá 5 phút. Bà hiệu trưởng được dành thời gian nhiều nhất để làm quen với các học sinh.

    Bà tỏ ra không vui, sau khi giơ vài mẫu chữ cái, mẫu chữ số hỏi các học sinh mới và thấy nhiều cháu giơ tay trả lời.

    Quay về phía các gia đình học sinh, bà nói: “Tôi muốn các cháu như một tờ giấy trắng, chưa bị dây trước một vết mực nào! Dạy chữ và số cho chúng là việc của các thầy cô giáo, những người đã ăn lương từ tiền đóng thuế của quý vị!”.

    Bà hiệu trưởng đọc danh sách phân lớp, cô giáo chủ nhiệm nhận học trò và đưa các em nhỏ về lớp.

    Cháu Phương Hiền đi học được bốn tháng, điều kỳ diệu đã xảy ra. Cháu nhanh chóng đọc được các tờ báo tiếng Đức (dù nghĩa các từ chưa phải đã hiểu hết!).

    Không hề có khái niệm “đánh vần" nhưng nhìn thấy tờ báo tiếng Việt mà bố để trên bàn, cháu đánh vần luôn: “An-ninh-the-gi-oi”.

    Năm lớp 1, kết quả học tập không cho điểm, nhưng tôi rất yên tâm về con khi thấy sau mỗi bài có kèm theo những nhận xét nhỏ của giáo viên như “Giỏi”, “Đáng yêu"... và đặc biệt là những lời nhận xét ngắn với nét chữ rất đẹp của cô giáo chủ nhiệm "rất yêu gấu con!".

    Vốn là người đã có quá trình hoạt động sư phạm, tôi khâm phục sự dạy dỗ của các bậc đồng nghiệp người Đức, nhưng vẫn phân vân một điều: chữ viết của Phương Hiền xấu quá, nhiều chữ nghiêng ngả, to nhỏ không đều và nếu giấy không dòng kẻ thì chữ viết xiêu vẹo...

    Nhân được mời họp phụ huynh sau kỳ nghỉ Noel, tôi định bụng sẽ phàn nàn về áy náy của mình với cô giáo dạy môn Tiếng Đức.

    Ở hệ cấp 1 (Grundschule), các thầy cô sẽ đồng hành cùng học sinh đến hết cấp (lớp 4), cho nên theo ý thông thường, việc phàn nàn với giáo viên, nhà trường về chất lượng giảng dạy là điều phải thận trọng. Bà giáo R.Lipka, 55 tuổi, là giáo viên chủ nhiệm đồng thời dạy môn Tiếng Đức của lớp 1A.

    Bà nhận xét tốt về con gái tôi. Bà đề nghị khi ở nhà, không nên để cháu học thêm vì sau giờ chính khóa, nhà trường có hẳn một bộ phận giáo viên lo ăn, ngủ trưa, ôn bài và vui chơi thể thao của học sinh cho đến chiều (học bạ có một điểm nhận xét về môn này). Đến lượt mình, tôi dè dặt nói về chữ viết của Phương Hiền và tự tin đưa ra quyển vở tập viết của cháu.

    - Đâu?... Bằng chứng của ông đây à? - bà R.Lipka kéo quyển vở về phía mình và sửng sốt hỏi.

    Tôi bị bất ngờ về thái độ và nhận ngay từ bà giáo khả kính câu hỏi tiếp theo:

    - Ông có đọc được cháu viết chữ gì không?

    - Thưa... có! Đọc được nhưng chữ viết như vậy là xấu!

    - Xấu ? ... Tôi cũng đọc được như ông. Đây đúng là chữ tôi đã dạy để con ông tự viết ra.

    Bà giáo trầm lại, giảng giải:

    - Tôi có trách nhiệm dạy để con ông viết chữ mà ông, tôi, mọi người đọc ra được chữ của nó. Tôi không có quyền bắt con ông viết chữ giống tôi. Tôi đưa ra mẫu chữ theo quy định, chúng sẽ viết theo đó. Chứ... nếu tôi cầm tay chúng, nắn theo nét chữ của tôi, tôi sẽ bị đuổi việc. Vì đìều này là vi phạm luật về sự tôn trọng quyền riêng tư của con người. Chữ viết thế nào là nét riêng của mỗi người, chữ là đặc điểm nhận dạng ra mỗi cá nhân.

    ... CHLB Đức vốn chưa được xếp vào hàng các nước có nền giáo dục tiên tiến của châu Âu. Phương Hiền nhà tôi năm nay đã vào học lớp 11. Mang chuyện học ở Đức mà kể lại sợ có gì khập khiễng vì tại Việt Nam chuyện “cải cách giáo dục” vẫn còn nhiều tranh cãi. Xin chia sẻ cùng các bậc phụ huynh về đề tài "hóc búa" này.

    Trần Đình Ngân (Berlin, Đức)

    Nguồn: Vietnamnet
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi webmaster
    Đang tải...


  2. Le Khanh

    Le Khanh Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    2,065
    Đã được thích:
    1,787
    Điểm thành tích:
    863
    Đọc những thông tin về các phương pháp giáo dục của Mỹ, Pháp, Đức, Nhật.... dành cho trẻ em, đặc biệt là những trẻ nhỏ mẫu giáo , và cấp tiểu học mới thấy là trẻ em Việt Nam giỏi thật !
    Thử nghĩ xem, với một chương trình mỗi năm mỗi khác, ( mà chỉ khác có chút chút thôi ) rồi một hệ thống áp đặt từ trên cao cho đến tận các giáo viên, cùng với những thông tin, kiến thức lạc hậu, thậm chí sai sót ( mà không thèm sửa ) với những bài học mà trẻ phải thuộc từ con dấu chấm, dấu phẩy và một thời lượng học tập khủng khiếp ( tù sáng đến tối với đủ kiểu học) thì nếu cho trẻ em các nước kể trên mà qua VN học thì các em chỉ có nước khóc thét hay các phòng khám tâm lý- tâm thần sẽ rất là đông vui !
    Ấy thế mà trẻ em VN vẫn phây phây, tuy cũng có những trường hợp vẹo cột sống, đeo kính cận sớm, rồi cũng có rối nhiễu tâm lý, cũng có tự tử, và hầu như đa số là những trẻ thụ động, thiếu kỹ năng sống ....nhưng chả sao, dân Việt Nam còn đông lắm nên cũng chả cần thống kê làm gì những trường hợp đó, trời kêu ai, nấy dạ thôi ( mà có muốn thống kê chắc cũng không chính xác nổi vì những con số ảo) - Chúng ta chỉ cần mỗi năm mang vài mươi em cực giỏi đi thi các cuộc thi quốc tế để mang huy chương về ...khoe là đủ oai rồi, và vì thế đọc thì cứ đọc nhưng cũng chẳng cần phải so sánh để rồi phải khóc thầm ! Hãy cứ vui lên vì trẻ em Việt Nam vẫn lớn, vẫn trưởng thành, nhưng trưởng thành như thế nào ? ...biết chết liền !
     
  3. zinette

    zinette Thành viên tích cực

    Tham gia:
    19/3/2008
    Bài viết:
    840
    Đã được thích:
    242
    Điểm thành tích:
    83
    eo ơi, bao giờ cho đến tháng 10 hả các bác! nghe mà thèm
     
  4. hoa tranh

    hoa tranh Thành viên chính thức

    Tham gia:
    2/1/2009
    Bài viết:
    172
    Đã được thích:
    28
    Điểm thành tích:
    28
    ngưỡng mộ.............................
     
  5. MebeBi - NBN

    MebeBi - NBN Thành viên nổi tiếng

    Tham gia:
    19/12/2008
    Bài viết:
    4,682
    Đã được thích:
    300
    Điểm thành tích:
    173
    Nước họ Phát triển từ lâu rồi các bác ạ!!!!!!!!!!!! còn nước mình mới đang phát triển mà thôi!
     
  6. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Em nhớ ra có bác nào đó nói vì nét chữ là nét người nên trước khi nhập lớp 1 phải cho con đi đến lò luyện để các thầy cô cầm tay rèn chữ cho đẹp, chắc các bác ý cũng mong sau này nét người của con cũng đẹp như nét chữ cô luyện cho con vậy!
    Ở Nhật bọn em dạy tiểu học cũng giống ở Đức trong bài viết trên, chữ viết của các cháu thậm chí cấp 2 thì to như như củ khoai, mỗi cháu viết một kiểu mà chả thầy cô nào kêu ca gì cả, miễn sao đọc được là okie. Hồi ở Úc em thấy trẻ con viết chữ cũng dứa dứa về độ gà bới mà giáo viên và phụ huynh chả ai kêu. Không lẽ nét chữ của các cháu nước ngoài xấu thế thì sau này nét người họ bỏ đi hết để dân Việt Nam mình nhận hết giải Nobel của thế giới ý nhỉ?
    Có lần nói chuyện với 1 ông giáo già đã về hưu người Úc sang Hà Nội theo dự án tình nguyện viên giáo dục, đến thăm mấy trường tiểu học về lại Úc nói chuyện với tôi, ông này nói các cháu ở HN viết chữ đẹp lắm, viết rất đều đặn và tròn vo, một tiết học phải chép nhiều lắm, tốc độ viết ngang bằng cấp 2 ở Úc, sách giáo khoa sao mà nhiều chữ thế nhìn cứ như giáo trình của sinh viên đại học ý. Công nhận nếu nói về viết chữ đẹp và viết nhanh đọc nhanh thì trẻ VN chắc nhất nhì thế giới!
     
  7. MeCuaTit

    MeCuaTit Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    11/1/2009
    Bài viết:
    1,048
    Đã được thích:
    103
    Điểm thành tích:
    103
    Ý ông này khen hay chê việc trẻ e viết chữ đẹp hả bác?
     
  8. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Không chê và cũng chỉ khen bình thường.
    Nhưng nếu con em viết không đẹp thì em cũng không đi thuê người cầm tay nắn chữ cho con viết đẹp theo nét của người khác mà chỉ khuyến khích con viết thật rõ ràng, dễ đọc và viết ĐẸP theo kiểu nào mà con thấy đó là ĐẸP theo thẩm mĩ riêng của con.
     
  9. bongtomcua

    bongtomcua Thành viên chính thức

    Tham gia:
    28/3/2009
    Bài viết:
    152
    Đã được thích:
    25
    Điểm thành tích:
    28
    Bác giáo già này nhận xét trúng quá. Mình cũng boăn khoăn là các cháu mới đi học lớp 1-2 đọc chưa đọc thông viết thạo mà các sách giáo khoa đã chi chít chữ.
     
  10. Tô-Mô-Ê

    Tô-Mô-Ê Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    23/3/2009
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    77
    Điểm thành tích:
    28
    Em thích cái kiểu dạy trẻ con theo kiểu dần dần, ít CHỮ thôi nhưng học đến đâu là hiểu được cái NGHĨA đến đó. Học vẹt thì tuy nạp vào đầu nhiều chữ nhưng cái nghĩa chả biết có vào đầu không mới đáng sợ.
     

Chia sẻ trang này