Các ba, các mẹ chia sẻ những bài thơ mà mình thích vào đây nhé. ^^ Thơ sưu tầm hoặc thơ tự sáng tác cũng đều hoan nghênh hết. 1. NÓI CÙNG ANH Bước đường đời có mệt mỏi không anh? Tựa vào em cho vừa tròn giấc ngủ Gửi tặng anh một giấc mơ vừa đủ Hạnh phúc này em thấy cũng mong manh Hạ đã về nóng bức phải không anh? Chiều buông nắng níu chân người lữ khách Gió là em từ ngàn trùng xa cách Thổi hồn anh cho bớt nỗi nhọc nhằn. Cuộc sống này có náo nhiệt không anh? Một khoảng lặng - chắc anh cần như thế. Chốn bình yên bên em đều có thể Đón anh về xua hết những lo toan. Dù cuộc sống có bộn bề trăm ngã Phải gồng mình chống chọi với phong ba Điều đơn giản thầm mong anh hãy nhớ Cuối con đường- nơi ấy đã có em! Tác giả: kieudung_dtn82@yahoo.com.vn
Ðề: Hội những người yêu Thơ CÓ THỂ MỘT NGÀY CHÚNG MÌNH SẼ LẠI YÊU Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu Nhưng không phải yêu nhau, Mà là yêu người khác. Anh sẽ nắm tay một người con gái Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác… Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em Anh rồi cũng chẳng còn ghen, Những chỗ không anh, em diện màu áo mới. Tại đường phố đông người Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau. Có thể một ngày em mặc áo cô dâu Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh… Giông bão đi qua ô cửa màu xanh Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu. Có bao nhiêu sao sáng trên đầu Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa… Em ngồi nghe lại những bản tình ca Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế Vẫn say mê như chưa hề cũ Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau? Tác giả: DTH
Ðề: Hội những người yêu Thơ KHI TA MỈM CƯỜI VÀ NÓI... Khi ta mỉm cười và nói – không sao là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con… Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương những giọt nước mắt rơi không thành tiếng những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết mãi đến tận cuối đời… Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm biết đến bao giờ mới mở ra? Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa? là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào! Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối ta có thật lòng yêu? Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt ta kiệt sức vì lo toan… Khi ta mỉm cười và nói – cảm ơn là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ sao ta không chọn lựa để quên? Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất? Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau? Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại… Tác giả: Nguyễn Phong Việt
Ðề: Hội những người yêu Thơ HÃY ĐỂ CHÚNG TA ĐƯA NHAU VỀ Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ hãy để chúng ta đưa nhau về… trong thương nhớ… Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở và chúng ta chỉ giữ lại bình yên… Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen rồi từ mai sẽ từ bỏ… rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó… rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ… rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ… làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này? Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút để dù mai sau có đánh mất vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ! Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa trong tim vang tiếng chuông gió mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ như thiên đường… Đừng trách gì và cũng đừng ủi an hết con đường này sẽ đến con đường khác biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc khi khoé mắt rung lên… Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi kể cả khi cần phải đánh đổi một phần đời… Hãy để chúng ta đưa nhau về dù là tận xa xôi*… * Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào! Tác giả: Nguyễn Phong Việt
Ðề: Hội những người yêu Thơ BỞI VÌ KHÔNG THỂ QUÊN Bởi vì không thể quên nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình! Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường nấu cho nhau một bữa ăn mua một viên thuốc khi người kia đau ốm hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt… nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được chẳng dễ gì có thể sẻ chia… Đã bao giờ người muốn gọi tên ta muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời… Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi xót xa nào hơn… Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa không phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đó với một vòng tay bao dung! Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung yêu một người và lấy một người khác… rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi??? Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt… dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn… Bởi vì không thể quên nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình! Tác giả: Nguyễn Phong Việt
Ðề: Hội những người yêu Thơ THƠ VIẾT CHO ANH Bức thư này em viết cho anh Khi mùa hè đang dừng chân gõ cửa Em chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa Giữa bộn bề cảm xúc của yêu thương. Anh và em mỗi đứa một con đường Vô tình gặp nhau giữa dòng đời hối hả Anh – người đàn ông đã chai sạn bởi cuộc đời nghiệt ngã Trái tim lạnh lùng băng giá đã từ lâu. Vết thương lòng day dứt khó phai của mối tình đầu Anh giữ lại trong nỗi niềm thương yêu vô hạn Đến với anh lúc đầu em cũng chỉ là bạn. Dăm ba câu chuyện đời thường mình san sẻ cùng nhau. Em chỉ là cô gái nhỏ chẳng sang giàu Bước vào đời với vài ba ước mơ giản dị. Không đủ can đảm tự nhận mình làm thi sĩ Chỉ những lúc buồn em bất chợt làm thơ. Có phải chăng em đã quá mộng mơ ? Khi tin vào những giấc mơ không có thật Rằng trái tim anh xin đừng quá chội chật. Một góc nào trong lòng anh sẽ chỉ dành để viết tên em. Mải miết chạy đuổi theo hạnh phúc đã lấm lem Anh vấp ngã và quay đầu nhìn laị Có thấy không anh những nỗi buồn ngày thơ daị Em nâng niu mang về gói ghém lại ký ức những ngày xưa ? Chẳng biết tới giờ anh đã quên hết hay chưa Tình yêu cũ hay để thời gian kia vùi lấp Chỉ còn lại anh và em giữa dòng đời tấp nập Anh vô tình …có hiểu được trái tim em? Xin anh hãy một lần để quá khứ cũ ngủ yên Em sẽ chẳng bận tâm về ngày xa xưa ấy Bây giờ em chỉ tin vào những điều mà em nhìn thấy Hạnh phúc muộn màng này anh có nhận lâý không anh ?
Ðề: Hội những người yêu Thơ Nơi cũ Lạc đường qua lối cũ Nơi đã rũ lỡ làng Người trăm nẻo quan sang Để còn bao kỷ niệm Hương khế kia hiển hiện Như quện lẫn niềm đau Cả mùi tóc của nhau Những khi còn yên ả Chuyện xưa ghi khắc cả Bao kỷ niệm trong lòng Tình đã dứt, chẳng mong Một lần về chung lối Ngày xưa anh đã nói: _ Yêu mãi chỉ em thôi! Vậy sao nay người ơi Đường quen giờ quên biệt Tình tưởng đâu bất diệt Mà sao đã chia lìa Chiếc xích đu còn kia Chứng cho bao lời nói Giờ anh có người mới Tay trong tay mặn mà Nước mắt em trào ra Lồng ngực này quặn thắt Trong tinh yêu được - mất Mãi mãi tự ngàn xưa Mặn khóe mắt tiễn đưa Một cuộc tình dang dở Hồng Viên Anh sáng tác ngày 29/7/2013
Ðề: Hội những người yêu Thơ Mưa mặn Những hàng mưa đan mờ sao se thắt Hạt mưa rơi như đắng ngắt lòng tôi Đã xa rồi bao năm tháng người ơi Chợt nghĩ lại mà thấy buồn vương vất Tình yêu kia bao năm rồi đã mất Ngày đã qua, người khuất trong tầm tay Bóng hình kia, chẳng còn ở bên đây Làm hao gầy tâm tư người ở lại Thuở còn yêu tự thấy mình thơ dại Hai trái tim bồng bột giữa vườn mơ Để ngày nao mới nếm chữ ''không ngờ'' Làm tim yêu vật vờ trong đau khổ Thôi ta ơi, nhủ lòng: _ Kim đến cổ Chuyện yêu đương mãi mãi vẫn nặng lòng Buông lời thơ tự trách mình chẳng xong Để từ đây đoạn tình nơi bến cũ Hồng Viên Anh sáng tác ngày 16/7/2013
Ðề: Hội những người yêu Thơ Ngày giỗ Bố Hai mươi năm lại ngày giỗ Bố, Hai mươi mùa khắc khoải nhớ về Cha. Nghỉ làm ngồi lại nhớ về xa, Nơi xa lắm... Cha ở nơi xa lắm! Mi khép hờ... tâm tư trầm lắng, Đã khi nào con làm được Cha vui. Khi đó con ít tuổi Cha ơi, Hay quậy phá... nên lòng Cha buồn quá. Lòng nhủ thầm thời gian quay trả, Sẽ vạn lần cho khuây khỏa lòng Cha. Để giờ này khi ở phương xa, Cha sẽ luôn nở nụ cười mãn nguyện. Cuộc đời con... có bao mẩu chuyện, Không nghe Cha... tay dính máu bao người. Để bây giờ khi đã nên người, Ngồi ngẫm lại... thấy sao mà hối hận. Thôi Cha ơi... ở nơi vô tận, Xin ngàn lần... Cha hiểu thấu lòng con. Thêm nét chữ như những dấu son: ''Đến nay con đã hoàn toàn thức tỉnh!'' Hồng Viên Anh sáng tác ngày 5/5/2012 (rằm tháng tư năm Nhâm Thìn)
Ðề: Hội những người yêu Thơ Sinh nhật Hôm nay mình lại sinh nhật rồi Lại thêm tuổi nữa hỡi người ơi Trước nay từng đấy năm trăn trở Nhiều khi buồn, hé mở buồng tim Đời đã bao mùa tím hoa sim Cớ sao tình ái vẫn im lìm Cuộc đời chìm giữa nơi đơn độc Như con thuyền độc mộc giữa sông Hãy vút lên như cách chim công Để cuộc đời có bao hòa quện Tình yêu ơi, xin người hiển hiện Cõi trần gian để cứu vớt ta Không bao giờ muốn cảnh chia xa Lòng vẫn vậy, khi đôi tim hòa Cùng cất bao nhịp thương cho trọn Để kiếp này em vẫn bên ta Hồng Viên Anh sáng tác ngày 23/7/2013
Ðề: Hội những người yêu Thơ Thao thức Hà Thành đêm rét lạnh căm căm Mộng chẳng đến thăm chả muốn nằm Thao thức canh dài than thở vậy Có ai thấu hiểu với mình chăng Hơn ngàn dặm trong kia có lạnh Có buốt tê cánh mũi, đầu môi Có giá trong tâm trí người ơi... Cho cánh sen bật lên thảng thốt Sang năm mới anh xin cầu chúc Bao niềm vui quanh ở nơi em Hạnh phúc kia như nắng lên thềm Mãi vui vầy bên nơi sen nhỏ Lời ngày nao đến nay vẫn ngỏ Gió mây trôi chưa tỏ lần nào Thôi đành vậy, chứ biết làm sao Hai phương trời Bắc, Nam cách biệt Hồng Viên Anh sáng tác ngày 4/1/2012
Ðề: Hội những người yêu Thơ Vội ngày mưa Ngày nay mưa đẫm ướt vai mềm Cho Nhung chợt muộn với lời thêm Tâm tư chìm lắng sau màn nước Của hai người... ước đến bên nhau Giọt mưa đau, với bao kỷ niệm Của ai từng đã lỡ nhịp yêu Mong sao đừng để lúc xế chiều Thổn thức hoài với bao giằng xé Mình bên nhau, chuyện vui Nhung nhé Cho lấp san quạnh quẽ ngày xưa Không để lòng phải sũng nước mưa Khi chuyện xưa chợt về ngập lối Nhung em ơi, đời bao sáng tối Nơi dĩ vãng của anh và em Vì ai ai cũng trải bao phen Trong tình yêu ngọt - bùi - cay - đắng Bạn với Nhung, anh xin cố gắng Mang niềm vui để mãi nơi em Để cho anh và với cả em Sẽ không còn những khi buồn tủi Hồng Viên Anh sáng tác ngày 26/7/2013
Ðề: Hội những người yêu Thơ Mơ con Con yêu giờ vẫn ở nơi đâu Mơ mãi về con dạ nặng sầu Ngày nao có được con để thấy Tình cha con thắm đượm một màu Nhưng mơ mãi vẫn chẳng thấy đâu Ngày qua ngày ánh mắt rầu rầu Sao xa vời niềm vui bé nhỏ Cha vẫn tìm... nhưng biết ở đâu? Hồng Viên Anh sáng tác ngày 17/8/2012
Ðề: Hội những người yêu Thơ Bước hư vô Tối nay bước đến với chốn này Bỗng dưng thấy ''Những bài thơ hay'' Từ đâu cảm xúc dâng dâng lại Cho vần, thêm điệu mơ gió mây Một, hai... đếm bước thân trai gầy Nỗi sầu đong đủ giữa trời đây Ngày nao mơ hết thân cô quạnh Cho khỏi thêm hờn, vui lắm thay Lạc mỗi mình, khi say khi tỉnh Nơi dòng đời lắm bậc thềm yêu Tự giận thân đơn chiếc tiêu điều Như cách diều quay cuồng trong gió Đến bao giờ, lời thương sẽ ngỏ Cho một người để tỏ lòng yêu Sợ ngày nao khi đã xế chiều Mới biết điều ''Để thương, để nhớ!'' Hồng Viên Anh sáng tác ngày 29/5/2013
Ðề: Hội những người yêu Thơ Lời thương Lời ngày nao anh đã trót trao em Nét môi quen nơi Sài Thành... anh nhớ Mở câu thơ, nơi Bắc Kỳ than thở: ''Búp Sen Hồng... em đã trọn tim anh!'' Hai đứa mình mơ dạo gót vườn xanh Hái trái ''Yêu'' giữa một trời bình dị _ ''Để muôn đời mình có nhau em nhỉ?'' Nàng thẹn thùng: ''Em chả muốn thế đâu'' Trách ông Trời sao cứ mãi đời Ngâu Để lòng rầu, nhớ người yêu da diết Hỏi ông Trời: ''Đã yêu chưa mà biết, Nỗi khổ tâm cách biệt giữa hai miền?'' Những ngày này, Hà Nội rét triền miên Như đêm nay, một thân anh cô quạnh Nằm trong chăn mà sao lòng vẫn lạnh Chạnh cho đời khi ngậm cảnh biệt xa Ước sao được mang tình giữa bao la Để em gửi Trời Già đưa chút ấm Sưởi cho anh giữa ngày đông thăm thẳm Đuổi giá đi, cho khỏi buốt buồng tim Nghĩ về em, đôi mắt anh im lìm Chìm giữa buồn, giữa thương và nỗi nhớ _ ''Thùy Trang ơi... dù muôn trùng cách trở Vùng Trời Xanh xin mãi ở bên em... !'' Hồng Viên Anh sáng tác ngày 11/1/2013
Ðề: Hội những người yêu Thơ Chờ Chờ khi duyên thắm đầu môi Cho tình kia vẹn một đôi tim hồng Phượng kia quấn lấy bóng rồng Vờn trên mây tím ấm nồng xuân sang Thế là hết cảnh trái ngang Sông kia ngăn cản em sang với mình Rồi đất trời cũng chuyển mình Chứng cho hai đứa mặn tình với nhau Hồng Viên Anh sáng tác ngày 8/1/2013
Ðề: Hội những người yêu Thơ Lỡ tình Tự cổ đến nay có bao giờ Trong tình yêu biết được chữ ''Ngờ'' Vẫn biết khi yêu thật mộng mơ Làm say bao trái tim dại khờ Để lòng ngỡ như đang tan vỡ Khi đôi lòng lại lỡ chia ly Thôi cũng đành ôm nỗi sầu bi Kể từ khi người đi biền biệt... ! Hồng Viên Anh sáng tác ngày 4/6/2012
Ðề: Hội những người yêu Thơ Lẻ loi Một con thuyền độc mộc Lặng lẽ trên dòng sông Một người trai trong đông Bước chân tìm chút ấm Một cuộc đời vội chấm Đoạn kết cho lòng mình Hồng Viên Anh sáng tác ngày 14/12/2012
Ðề: Hội những người yêu Thơ Hoài niệm Bầu trời xám xịt những mưa, Nhớ về ngày ấy... lúc đưa người về. Còn đâu một mảnh trăng thề, Còn đâu lời ước trọn bề bên nhau. Ngẫm lại không khỏi đớn đau, Thế nhân sao tránh để nhau lụy tình. Rồi mình lại tự khổ mình, Tại mình hay tại người mình mến thương. Chữ ''Tình'' sao lắm vấn vương... (?) Còn thương sao lỡ để thương để sầu! Ngày sau khi đã bạc đầu, Rầu rầu ánh mắt nhìn nhau nghẹn ngào. Tưởng còn bên để thì thào: ''Người ơi, chỉ một chứ nào có ai! Trong tim... người chẳng nhạt phai, Muôn lần chỉ nghĩ đến hai đứa mình''. Mong cho người chẳng cạn tình, Ngày nao bên ấy mong mình đón đưa. Không quản ngại lúc nắng mưa, Chỉ mong công xá là mưa môi mềm! Hồng Viên Anh sáng tác ngày 25/5/2012
Ðề: Hội những người yêu Thơ Thời học sinh Thềm nhà ai nhạt phai hồng nắng Để mưa rơi quạnh vắng hồn tôi Thời áo trắng xa vắng người ơi Mong một lần tụ trường sống lại Hồng Viên Anh sáng tác ngày 6/9/2013