Một ngày nọ, có một người ăn mày bước vào một tiệm bánh ngọt nổi tiếng. Ông ta ăn mặc rách rưới và hôi hám đến nỗi khách hàng không ai dám ngồi gần ông vì phải nín thở. Người bán đứng phía sau quầy cố tình đuổi ông đi nhưng người ăn mày lấy ra mấy đồng tiền lẻ và nói rằng ông ta vào đây không phải để xin tiền, ông ta đã tiết kiệm rất lâu mới có ít tiền và muốn ăn thử các thứ bánh ngọt. Khi người chủ tiệm chứng kiến được việc này, ông ta đi về phía người ăn mày một cách lịch sự và đưa cho người ăn mày hai đĩa bánh ngọt nóng hổi. Ngoài ra, ông ta cúi xuống người ăn mày và nói: - Cám ơn ông đã mua bánh, xin ông trở lại. Trước đây, không cần biết khách hàng sang trọng, lịch sự đến dường nào, ông chủ luôn luôn yêu cầu nhân viên phục vụ cho họ. Mọi người kinh ngạc khi thấy ông chủ đích thân phục vụ người ăn mày với một tư cách hết sức lễ phép. Ông chủ giải thích: - Khách hàng thường xuyên của chúng ta, dĩ nhiên, rất quý họ, nhưng tất cả họ là người giàu có. Đối với họ mua vài cái bánh ngọt không đáng gì cả, rất là đơn giản. Nhưng người ăn mày hôm nay thì khác. Ông ta phải tiết kiệm tiền rất lâu, một ngày một chút. Đây là cơ hội không có nhiều. Nếu tôi không tự tay phục vụ, thì làm sao tôi có được chút danh dự này? - Nếu như thế, tại sao ông lại lấy tiền? - Nhân viên hỏi Ông chủ cười và nói: - Ông ta đến đây với tư cách là một khách hàng không phải là ăn xin. Chúng ta phải tôn trọng điều đó. Nếu tôi không lấy tiền thì tôi khinh rẻ ông ta. Phải nhớ rằng chúng ta phải tôn trọng từng người khách, thậm chí ngay cả người ăn mày. Và mọi thứ ta có được là từ khách hàng. Khách hàng là "thượng đế", mỗi một khách hàng dù có xuất thân như thế nào, thì chúng ta đều phải đặt họ lên hàng đầu. Chúc các bạn một tuần làm việc vui vẻ và hiệu quả!
Sự bình đẳng khi bán hàng là điều rất quan trọng. Phải làm sao bán cho khách không phân biệt giàu nghèo, tuổi tác, thành phần xã hội chính là lúc bạn đã thành công.