Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi lion queen, 13/11/2009.

Tags:
  1. lion queen

    lion queen I'm fine without you

    Tham gia:
    9/6/2009
    Bài viết:
    32,934
    Đã được thích:
    7,892
    Điểm thành tích:
    3,063
    Em đọc được bài này hay quá!
    Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi



    Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình
    Nơi chính em cũng chưa từng bước tới…
    J.L. BORGES​

    Khi xem xong bộ phim Juno (*), mấy cô cháu của tôi hỉ hả khen kết thúc phim thật có hậu, thật nhân bản. Riêng bà chị tôi ngồi trầm ngâm giữa đám con gái. Bộ phim đúng là rất vui nhộn, thực tế một cách hài hước, khiến các bậc cha mẹ phải suy nghĩ về cách ứng xử của mình khi con cái…lỡ lầm. Nhưng sự mãn nguyện của các cô gái với kết thúc phim đã khiến chị băn khoăn như tôi đang thấy trước mắt..

    Trong phim, Juno và cậu bạn trai của cô - người mẹ và người cha bất đắc dĩ – sau những ngày tháng quay cuồng đã trở lại con đường của mình…và tiếp tục cuộc đời còn rộng mở của họ. Đứa trẻ được ra đời, lớn lên dưới sự yêu thương của một người mẹ khác, và có thể nó sẽ hạnh phúc. Và Juno sẽ không phải mang gánh nặng của sự ăn năn như nhiều cô gái khác.

    Cháu gái tôi nhắc lại một mẩu tin trên báo, rằng vào ngày 1-10 vừa qua, có hơn 3.000 người đã đến chùa Từ Quang ở Sài Gòn để cầu siêu sám hối vì trót phá bỏ hoặc không thể giữ được sự sống cho hơn 5.000 thai nhi. Cô nói: “Trong số đó hẳn có nhiều người ước mình từng chọn lựa (và được chọn lựa) như Juno.”

    Chị tôi lặng im một hồi lâu rồi thốt lên rằng, bộ phim đã bỏ qua một điều rất quan trọng, vô cùng quan trọng. Đó là những vết thương lòng.

    Juno và bạn trai – dù muốn hay không, dù nhớ hay quên thì họ cũng đã là một người mẹ, và một người cha. Với cô bé và cậu bé, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhưng chắc rằng, Juno đã mang trong tim mình một vết thương lòng. Cô có thể quên nó đi trong một đoạn đời còn trẻ và vô tư lự, nhưng khá chắc chắn là nó sẽ tấy lên khi cô đã là một người mẹ thực sự, và có những đứa con khác. Và một khi vết thương ấy rỉ máu trở lại, nó không bao giờ lành nữa.

    Hãy hỏi những người mẹ. Họ sẽ nói có một đứa con ngoài ý muốn và để cho nó rời khỏi mình theo bất cứ cách nào đều là một vết thương lòng. Những vết thương lòng của ký ức, đôi khi chúng chỉ là một vết sẹo nhỏ, nhạt nhoà, nhưng thật lạ lùng, chúng luôn có khả năng ngăn cản ta cảm nhận niềm hạnh phúc của thực tại mà ta đáng được hưởng. Giống như bạn đang ăn một chén cơm gạo mới thơm ngon và cắn phải một hạt sạn nhỏ. Cảm giác của hai hàm răng khi cắn vỡ hạt sạn sẽ xoá đi cảm giác ngon miệng trước đó, và sau đó. Thậm chí, đôi khi, ta nhớ cái cảm giác rạn vỡ đó suốt cả đời.

    Chúng ta vẫn đọc trên các diễn đàn, và báo chí, những tranh luận chưa bao giờ ngừng nghỉ về việc trao gửi thân xác trước hay sau hôn nhân. Chúng ta đôi khi, cười như mếu trước những khoảng cách xa lắc giữa các bài học đạo đức và dòng chảy thực tế của cuộc sống.

    Khi nào là sớm, khi nào thì muộn? Nếu bạn muốn nghe, thì tôi sẽ nói cho bạn nghe điều tôi thực sự nghĩ. Đó là, “khi nào” không quan trọng bằng “với ai”. Đây không phải là một bài học đạo đức, mà là điều xảy ra trong thực tế, hôm qua, hôm nay và rất lâu sau nữa. Với ai, đó là vấn đề.

    Có rất nhiều người tôi biết đã và đang cảm thấy hối hận cả đời, không phải vì sau hay trước, mà vì trao thân gửi phận không đúng người. Nghĩa là nếu đã nhầm người thì trước hay sau đám cưới đều khốn khổ như nhau. Khi hai mươi hay khi ba mươi tuổi đều xót xa như nhau. Với góc nhìn từ người ngoài, trao nhầm trước khi cưới thì đáng chê trách hơn. Nhưng với chính cuộc đời bạn, đôi khi, trao nhầm sau khi cưới còn tệ hơn nhiều. Nếu chỉ không đúng thời điểm, có thể người ta sẽ nuối tiếc. Nhưng không hối tiếc. Trái lại, nếu không đúng người, thì ở bất cứ thời điểm nào, người ta cũng sẽ hối tiếc.

    Vậy thì, khi nào là đúng thời điểm? Khoảnh khắc nào là hoàn hảo để ta xa lìa thơ dại? Phải chăng chỉ có một đáp án đúng duy nhất: đêm tân hôn? Phải chăng trước luôn là sai lầm, và sau luôn là tối thượng?

    Có người nghĩ rằng chỉ cần bước qua khỏi “tuổi trẻ em” và có đủ hiểu biết để ngăn ngừa một đứa trẻ sinh ra ngoài ý muốn nghĩa là đã sẵn sàng để tiến đến nơi đó - bờ cấm, ranh giới mà ta phải vĩnh biệt thơ ngây. Nơi ta rũ bỏ mọi lớp áo khoác ngoài, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nơi ta tiến đến trước mặt người ấy chỉ với bản thể của ta, chỉ ta, trọn vẹn ta, ngoài ra không gì khác… Nhưng không phải vậy. Sẵn sàng, là khi ta có đủ hiểu biết, tin cậy, và tôn trọng để ngăn ngừa những vết thương lòng.

    Khoảnh khắc ấy sẽ tuyệt diệu nếu có sự yêu thương và trân trọng với đối phương, và với chính bản thân mình. Hoặc tối thiểu, là sự tôn trọng. Đôi khi sự tôn trọng còn quan trọng hơn cả tình yêu. Bởi nếu có tình yêu mà thiếu sự tôn trọng, thì vẫn không đủ. Nếu có đủ sự tôn trọng và nhận đủ sự tôn trọng, bạn sẽ biết, và sẽ có nhu cầu học biết cách khiến việc đó trở nên tuyệt diệu. Ngược lại, nếu thiếu sự tôn trọng, đó sẽ chỉ là một trò chơi hay một hình phạt, hay một trải nghiệm của sự đổi chác, lừa dối, ép buộc, chiếm đoạt, phục tùng, chịu đựng, sợ hãi, xem thường, chán ghét…Và sẽ có ai đó tổn thương.

    Người ta nói nhiều về cảm xúc, về ngừa thai, về khoái cảm, nhưng người ta đôi khi quên nói điều này: khoảnh khắc đó là khi ta dễ bị tổn thương. Khi không còn gì giấu giếm, cũng có nghĩa là không còn gì để tự bảo vệ. Khi ta bộc lộ mình rõ nhất, thật nhất, trần trụi nhất, ấy là khi ta trở nên hoàn toàn dễ bị tổn thương. Điều đó đúng cho cả nam và nữ.

    Khi ta sẵn sàng ở vào trạng thái dễ bị tổn thương với ai đó, là bởi ta tin vào mối quan hệ sâu đậm. Khi ta trút hết lòng mình, cũng như khi ta trút hết xiêm y vậy, là bởi ta tin.

    Tuổi thơ ngây mãi mãi là thiên đường của đời người. Nếu quyết định lìa xa nó vào bất cứ thời khắc nào đi nữa, hãy chắc chắn rằng bạn lìa xa nó để đến một thiên đường khác, chứ không phải là địa ngục. Và hãy chắc rằng mình chọn đúng người bạn đồng hành. Nếu có bất cứ gợn suy nghĩ nào rằng bạn chưa sẵn sàng, rằng bạn chưa đủ tôn trọng, hay chưa nhận đủ sự tôn trọng. Rằng bạn chưa đủ tin cậy, và chưa được tin cậy đủ thì hãy dừng lại. Hãy chầm chậm thôi, không phải để đợi đúng lúc, mà đợi để biết chắc rằng ta gặp đúng người.

    Khi còn nhỏ, ta thường mong mình sớm trở thành người lớn, ta muốn bước ngay vào thế giới mênh mông đó, cùng với những quyền vô hạn định. Nhưng, sự thật đắng cay mà chúng ta phải đối mặt là gì? Không ai có thể cưỡng lại thời gian. Thế cho nên cái khoảnh khắc ta sẽ phải / được thành người lớn ấy - khoảnh khắc ta trở thành một người đàn ông, hay một phụ nữ thực sự - trước sau gì nó cũng đến. Và cùng với nó, là bình yên và sóng gió, hạnh phúc và đắng cay, niềm khoái cảm ngắn ngủi và vết thương lòng dai dẳng, những gì ta kỳ vọng và cả những gì ta không hề chờ đợi…đều hứa hẹn sẽ đến theo.

    Ngược lại, những tháng ngày thơ dại xa xưa sẽ bỏ ta đi mãi mãi. Vô phương níu kéo.

    Phạm Lữ Ân



    (*)"Juno là phim hài dành cho tuổi teen, đoạt giải OscarKịch bản gốc hay nhất năm 2008. Juno, một cô học sinh 16 tuổi, bỗng phát hiện mình đã có thai được hai tháng.Thay vì đi phá thai, Juno lại có một quyết định là sẽ sinh con và kiếm một gia đình hiếm muộn nào đó nhận nuôi."
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi lion queen
    Đang tải...


  2. lion queen

    lion queen I'm fine without you

    Tham gia:
    9/6/2009
    Bài viết:
    32,934
    Đã được thích:
    7,892
    Điểm thành tích:
    3,063
    Em cần...
    ...Một vòng tay...
    ...đủ...
    ...để ôm em vào lòng...
    ...Em cần...
    ...một nụ cười...
    ...đủ...
    ...để làm cuộc sống thêm đẹp...
    ...Em cần...
    ...một lời cảm ơn...
    ...đủ...
    ...để thấy mình còn có thể làm điều tốt...
    ...Em cần...
    ...một câu xin lỗi...
    ...đủ...
    ...để thấy mình cong là gì đó trong anh...
    ...Em cần...
    ...một làn hơi...
    ...đủ...
    ...để sưởi ấm con tim...
    ...Em cần...
    ...một sự vấp ngã...
    ...đủ...
    ...để thấy mình còn đứng lên được...
    ...Em cần...
    ...một sự thất bại...
    ...đủ...
    ...để thấy còn có nhiều thành công...
    ...Em cần...
    ...một nỗi buồn...
    ...đủ...
    ...để thấy đời còn nhiều ý nghĩa...
    ...Em cần...
    ...một sự đơn giản...
    ...đủ...
    ...để thấy mọi thứ thật cầu kỳ...
    ...Em cần...
    ...một lời nói dối...
    ...đủ...
    ...để thấy mọi người còn chân thật với nhau...
    ...Em cần...
    ...một sự bối rối...
    ...đủ...
    ...để cảm nhận được tình thương của bao người...
    ...Em cần...
    ...một chút động lực...
    ...đủ...
    ...để tạo bước đường dẫn em tới điều em và anh mong muốn...
    ...Em cần...
    ...một khoảng thời gian...
    ...đủ...
    ...để thay đổi chính mình và hiểu anh hơn...
    ...Em cần...
    ...một giọt nước mắt...
    ...đủ...
    ...để em có thể thể hiện tình cảm mỗi khi nhìn thấy anh đi bên người khác...
    ...Em cần...
    ...một lời an ủi...
    ...đủ...
    ...để em có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã...
    ...Em cần...
    ...một ngày không anh...
    ...đủ...
    ...để biết rằng em còn sống được...
    ...Em cần...
    ...Em cần tất cả...
    ...đủ...
    ...để cảm nhận được hơi ấm của cuộc đời ban cho em thật hạnh phúc...
    ...Em cần...
    ...một vòng tay đủ lớn...
    ...đủ...
    ...để ôm trọn trái tim...
    ...Em cần...
    ...một trái tim...
    ...đủ...
    ...chân thành để tin tưởng...
    ...Em cần...
    ...một sự tin tưởng...
    ...đủ để yêu...
    ...Em cần...
    ...một tình yêu...
    ...đủ...
    ...đẹp để hạnh phúc...
    ...Nhưng...
    ...em không cần anh...
    ...cần chỉ là ham muốn khi em muốn có một người...
    ...Cái em cần là...
    ...một tình thương yêu...
    ...đủ...
    ...để em và anh có thể ở bên nhau trọn đời.
     
  3. lion queen

    lion queen I'm fine without you

    Tham gia:
    9/6/2009
    Bài viết:
    32,934
    Đã được thích:
    7,892
    Điểm thành tích:
    3,063
    TƯỞNG NIỆM

    Trầm Tử Thiêng

    Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
    thì hãi hùng hoàng hôn trờ tới
    Ta nghiêng vai soi lại tình người
    thì bóng chiều chìm xuống đôi môi
    Đang mân mê cho đời nở hoa
    chợt bàng hoàng đến kỳ trăng trối
    Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
    bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay
    Ta khổ đau một đời để chết trong tình cờ
    Ta tìm nhau một thời để mất nhau vài giờ
    Bàn tay làm sao níu một thời vừa đi qua
    Bàn tay làm sao giữ một thời yêu thiết tha
    Mang ơn em trao tình một lần
    Là kỷ niệm dù không đầm ấm
    Mang ơn em đau khổ thậm đầy
    Là nắng vàng dù nhốt trong mây
    Mang ơn trên cho cuộc đời ta
    Vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
    Trong cơn đau một vầng nhang khói
    Kéo ta về... về cõi... hư vô...
     
  4. lion queen

    lion queen I'm fine without you

    Tham gia:
    9/6/2009
    Bài viết:
    32,934
    Đã được thích:
    7,892
    Điểm thành tích:
    3,063
    Những đôi giày cũ, những tờ bìa cũ
    Mỗi lần sắp xếp lại giá sách, có những cuốn sách khiến anh phải dừng lại rất lâu. Vì đây là cuốn Dế mèn phiêu lưu kí, in trên giấy đenlàm từ bã mía, mua bằng tiền nhịn ăn sáng. Vì đây là cuốn Con Bim trắng tai đen, anh thấy ở hiệu sách gần trường, nhưng phải hai tháng sau, anh mới có thể rinh về. Đều đặn hai ngày một lần, anh lượn ngang và ngó vào hiệu sách, lòng thắc thỏm sợ rằng ai đó đã mua mất. Chị bán sách biết ý, chỉ nhìn thấy anh từ xa, đã đưa tay ra ra hiệu. Ý chị báo cho anh biết: Chưa, chưa ai mua đâu. Cuốn Bim vẫn còn đây…
    Vì mỗi cuốn sách cũ đã như một phần kí ức thời học trò nghèo của anh đấy, em ạ.
    Vì thế mà đã có lần anh cáu giận một cô bạn. Chỉ vì cô ấy mượn một cuốn sách của anh để viết tiểu luận, rồi tự tiện “thay áo” cho nó bằng giấy bọc bìa mới tinh in hoa rất đẹp. Vì với anh, giấy bọc bìa nâu xỉn tận dụng từ vỏ bao xi măng, có gì đó còn hơn cả kí ức. Giận hờn thuở nhỏ. Như tên bắn đi rồi không thu lại được. Để rồi anh cũng mất đi một người bạn tốt.
    Rồi đến những đôi giày cũ. Những đôi giày cũ anh xếp đầy trong thùng giấy, tràn cả ra sân. Đôi giày thể thao này đã đưa anh lên ngọn đồi cao nhất vùng trong chuyến leo núi ở một đất nước Đông Bắc Á, cùng nhóm bạn đến từ 15 quốc gia. Đôi giày da này từng đi trên phố Oxford Circus ở London . Đôi giày kia từng cứu bàn chân khỏi xây xát trong lần tai nạn xe máy ở Cần Thơ. Đôi giày vải này từng chạy xe máy cùng anh suốt dọc dài đất đỏ Tây Nguyên, từ Kon Tum vào Lâm Đồng…Một hôm anh đi vắng, gửi nhà cho người bạn. Người bạn đã chụp ảnh tất cả những đôi giày cũ, lưu trong trong một folder trên máy tính cho anh. Rồi gói ghém và gửi tất cả vào…thùng xe rác đang king coong chờ dưới phố.
    Lần này sao anh không còn thấy cáu giận nữa.
    Đôi lần ngó lên giá sách, anh thấy mình sao thật vô lý và ngượng vô cùng.
    Là vì anh biết đôi khi chính ta bị những tín hiệu ký ức đánh lừa. Đến độ ta quên mình đã được gì thực sự cho sự trưởng thành. Mà chỉ chăm chăm nhớ và lưu giữ những gì chỉ đơn thuần là tín hiệu. Như tờ giấy xi măng bọc bìa khiến anh lầm rằng đó mới chính là những gì khiến ta thêm hiểu biết. Như đôi giày cũ, không còn đi được nữa, đã thành rác, lại khiến anh nhầm tưởng đó mới chính là những trải nghiệm. Trong khi sự trải nghiệm thực sự lại nằm đâu đó trong ta, chứ không phải ở đôi giày, hay thậm chí cả một kho giày cũ.
    Như khi ta chỉ chăm nhìn ngón tay mà quên mất hướng nó chỉ cho ta thấy mặt trăng.
    Kể với em câu chuyện dông dài, để nhắc em, đôi khi lưu giữ những tín hiệu rác chỉ khiến hành trang thêm nặng. Khiến em không thể đi nhanh. Và đường xa thêm diệu vợi. Để nhắc cả em và anh rằng, biết phân biệt các tín hiệu rác và những gì thuộc về tri thức và trải nghiệm thật sự, chính là cách để thoát mê lầm để khiến mỗi ngày mới đến luôn đầy cảm hứng sống, luôn hướng về phía trước.
     
    hung soa thích bài này.
  5. meokity207

    meokity207 Thành viên mới

    Tham gia:
    12/6/2009
    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    3
    Em thích bài thơ nay của chị sư tử , chị sưu tầm đc nhiều bài hay và ý nghĩa ghê
     
    hung soalion queen thích.
  6. Girlvip Fashion

    Girlvip Fashion Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    18/1/2009
    Bài viết:
    8,644
    Đã được thích:
    1,477
    Điểm thành tích:
    863
    mình thích câu chuyện này, có lẽ mỗi người đọc sẽ có những suy nghĩ rất riêng, có khi ko ai ngờ tới...nhưng sẽ là câu chuyện để mình cho con gái mình đọc khi nó lớn, bởi nó có ý nghĩa giáo dục hơn những câu giáo huấn khô khan
     
    hung soa thích bài này.
  7. raucaudua

    raucaudua Thành viên sắp chính thức

    Tham gia:
    16/1/2012
    Bài viết:
    111
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    18
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình
    Nơi chính em cũng chưa từng bước tới…
     
  8. BanJiShop

    BanJiShop FB.com/TinhDauMoli

    Tham gia:
    12/9/2009
    Bài viết:
    13,893
    Đã được thích:
    2,509
    Điểm thành tích:
    863
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi


    Em mượn cái này cho lên face nhóe :D .
     
    hung soa thích bài này.
  9. hienluong86

    hienluong86 Thành viên nổi tiếng

    Tham gia:
    29/6/2011
    Bài viết:
    5,893
    Đã được thích:
    1,646
    Điểm thành tích:
    863
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    hi hi... Những mẩu chuyện thật ý nghĩa.Cám ơn c nhé!
     
  10. me mit 2009

    me mit 2009 baoholaodong247.com.vn

    Tham gia:
    6/7/2011
    Bài viết:
    5,003
    Đã được thích:
    3,104
    Điểm thành tích:
    2,063
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    hay quá chị ơi.....................
     
  11. hung soa

    hung soa Quạt điện ThaiLand

    Tham gia:
    31/3/2010
    Bài viết:
    2,415
    Đã được thích:
    1,370
    Điểm thành tích:
    913
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    Nếu kéo được thời gian quay trở lại
    Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi
     
  12. higgs

    higgs Thành viên chính thức

    Tham gia:
    2/5/2013
    Bài viết:
    262
    Đã được thích:
    33
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    Hồi xưa cũng lãng mạn, cũng thơ thẩn...nhưng rồi càng sống thì càng thực tế, thực tế đến chai sạn và vô cảm. Đôi lúc đọc những vần thơ,những câu văn hay, lại thấy tâm hồn sướt mướt như hồi xưa...nhưng lại sợ...sợ mình lãng mạn quá thì không sống được ở chốn trần gian thị phi này :((
     
  13. huongduongxanh_30032000

    huongduongxanh_30032000 LH: 0974.353.505

    Tham gia:
    14/6/2012
    Bài viết:
    22,698
    Đã được thích:
    5,697
    Điểm thành tích:
    3,113
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    đúng là có những khoảnh khắc rất đáng nhớ mà rất ngây thơ
     
  14. lion queen

    lion queen I'm fine without you

    Tham gia:
    9/6/2009
    Bài viết:
    32,934
    Đã được thích:
    7,892
    Điểm thành tích:
    3,063
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    Lúc bé...
    ...tưởng khóc là buồn.
    Bây giờ...
    ...phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn .
    ...Lúc bé
    ... tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.
    Lúc bé...
    ...tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình.
    Lúc bé...
    ... tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.
    Lúc bé...
    ... tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.
    Lúc bé...
    ... tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được.
    Lúc bé...
    ... tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.
    Lúc bé...
    ... tưởng mình có thể thay đổi cả thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình.
    Lúc bé...
    ... cứ thích trở thành người phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một người đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi.
    Lúc bé...
    ... tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao.
    Lúc bé...
    ...thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả .
    Lúc bé...
    ... vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời.
    Giờ thì...
    ... biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất.
    Lúc bé...
    ... tưởng khi đi xa nhà là thích nhất.
    Giờ xa nhà mới thấy buồn và nhớ thế nào.
    Lúc bé...
    ... tưởng mọi người sống vì mình.
    Giờ...
    ... lớn rùi mới thấy mình cần sống vì mọi người.
    Lúc bé...
    ... chơi trò cô dâu chú rể thấy đó là mơ ước, giờ mới thấy đó là thử thách.
    Lúc bé...
    ...tưởng cuộc sống là hôm nay.
    Giờ lớn...
    ... mới thấy sẽ còn có ngày mai và cả quá khứ.
    Lúc bé ...
    ...tưởng con trai, con gái giống nhau.
    Giờ mới thấy...
    ... chẳng ai giống ai.
    Lúc bé ...
    ... tưởng cho đi là hết, là tiếc nuối.
    Giờ mới thấy...
    ... cho đi là hạnh phúc, là còn mãi.
    Lúc bé ...
    ... tưởng để trở thành hoàng tử cần cao lớn, đẹp trai và khoác trên mình bộ áo choàng thật đẹp.
    Giờ thấy...
    ... ko có những điều đó vẫn trở thành "hoàng tử" của một ai đó
    Lúc bé...
    ...thấy cuộc sồng đơn giản.
    Giờ mới thấy...
    ... cuộc sống phức tạp đến chừng nào.
    Lúc bé...
    ...nghĩ tình yêu là điều xa xỉ.
    Giờ mới biết...
    ... yêu cỡ nào cũng ko đủ!
    Lúc bé...
    ...cho 10.000 là dư.
    Giờ...
    ... cho 1 triệu cũng ko đủ.
    Lúc bé...
    ... thấy tiền ko thích.
    Bây giờ lớn...
    ... thích cũng ko có đâu ra mà thích......
    Lúc bé...
    tưởng chỉ có kẹo là ngọt.
    Giờ lớn lên...
    ... còn biết có những thứ còn ngọt ngào hơn cả kẹo.
    Lúc bé...
    ... rất sợ phải chết.
    Nhưng bây giờ khi tôi lớn lên mới biết...
    ... sự lãng quên còn đáng sợ hơn cái chết rất nhiều..
    Lúc bé ...
    ...tưởng tượng rất nhiều
    Và giờ đây khi lớn lên mới nhận ra...
    ... chuyện cổ tích không bao giờ có thật.
    Lúc bé...
    ...mẹ nói yêu thương cho đi là yêu thương nhận lại.
    Giờ lớn lên chợt nhận ra...
    ...có những yêu thương chỉ cho mà không nhận.
    Lúc bé ...
    ... mong mình lớn.
    Giờ đây lớn rồi ...
    ... sao mong mình bé lại quá chừng ...
    Lúc bé ...
    ... tưởng cuộc sống chỉ có ông bụt bà tiên.
    Lớn lên mới biết...
    ... còn có ăn cướp, giựt đồ.
    Lúc bé...
    ... buồn thì khóc, vui thì cười, thấy mọi thứ đều đơn giản...
    Nhưng giờ mới thấy...
    ... sao xa lạ quá, là muốn trở về lúc bé nhưng lúc bé thì lại muốn trở thành người lớn.
    Lúc bé...
    ... tưởng mình xấu xí.
    Bây giờ mới biết...
    ... mình luôn đẹp nhất trong đôi mắt của một người.
    Lúc bé...
    ... tưởng tình đầu là tình cuối.
    Giờ mới biết...
    ... khi nó đã qua rồi ta mới nhận ra đó chỉ là tình đầu.
    Lúc bé...
    ... tưởng "ngày mai không biết ra sao nữa, dù có ra sao cũng chẳng sao".
    Giờ mới biết...
    ... thời gian quan trọng đến dường nào.
    Lúc bé...
    ... tưởng kiến thức đã được học sẽ theo mình mãi mãi.
    Giờ mới biết...
    ... kiến thức là những gì còn sót lại sau khi đã quên!
    Lúc bé...
    ...tưởng cho đi là phải được nhận lại.
    Bây giờ mới biết...
    ...cho đi là không bao giờ cần nhận lại.
    Lúc bé...
    ... tưởng ta lớn lắm.
    Giờ mới biết...
    ...nhìn lại ta ngây ngô biết chừng nào.
     
    Kichilachi thích bài này.
  15. banmainang

    banmainang Bắt đầu tích cực

    Tham gia:
    14/12/2012
    Bài viết:
    394
    Đã được thích:
    56
    Điểm thành tích:
    28
    Ðề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    Mình cũng thích bài này quá, đúng luôn những điều mình muốn nói với 1 người chỉ mình người đó thôi
     

Chia sẻ trang này