Lương Y như từ mẫu - bệnh nhân như nồi lẩu???

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi thalassemia, 11/11/2009.

  1. thalassemia

    thalassemia Thành viên tập sự

    Tham gia:
    9/11/2009
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Dạo này có hơi bị nhiều scandal về ngành Y, các bố các mẹ cũng biết cả rồi, em chẳng buồn nhắc lại làm gì.

    Nhiều lúc nghĩ ngợi mà tức điên lên được, tức vì bất lực, tức vì không làm gì được.
    Các mẹ, các bố thấy có công bằng không nhé: cùng là ngành dịch vụ, thế mà hàng tiêu dung thì có hẳn 1 cơ quan bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng , ngành y cũng là dịch vụ, dịch vụ khám chữa bệnh, kinh doanh sức khỏe và sinh mạng bệnh nhân, vậy mà có ai lập ra cơ quan bảo vệ bệnh nhân không?

    Bức xúc quá em mới viết bài này.

    Chuyện là ông em vừa gặp cơn bệnh hiểm nghèo, vừa phải cầu cạnh đến các vị lương y và hiền điều dưỡng.

    Ông bị tiểu đường lâu năm rồi, mà bệnh này thì tùm lum biến chứng. Mới hôm trước ông tự nhiên lên cơn khó thở, nhà em sợ quá, đưa ngay ông vào viện. Vào đến viện, muốn ứa nước mắt vì lo cho ông, lại bị 1 phen ứa gan, sôi máu vì giận các vị. Tức quá thể, ông em bệnh gần chết thế mà mấy ông bác sĩ cứ lăng xăng ở đâu đâu, bỏ mặt mấy người nhà em đứng lóng ngóng, em điên máu quá la hét ỏm tỏi lên mới có người đến đo huyết áp, bấm đường huyết cho ông, 1 lát sau mới có bác sĩ đến khám.
    Người nhà người ta lo lắng là thế, vậy mà các bà điều dưỡng cứ la ó: người nhà bệnh nhân ra ngoài hết đi, tránh chỗ cho bác sĩ người ta làm việc, nói rồi bả tiến tới, xua như xua chó, điên lên được, ông nằm đó, sống chết sau chưa rõ, la hét biểu mình đi ra, làm sao an tâm mà ra cho được?

    Còn bao nhiêu bực mình nữa trong suốt thời gian ông nằm việm mà em ko nỡ nói ra. May mắn là giờ ông đã ổn định lại và được về nhà rồi.

    Xin hỏi có bố hay mẹ nào từng có người thân phải nằm cấp cứu rồi, có thể cho em 1 câu công bằng không?](*,) Liệu cư xử như thế có phải là mặc định của ngành Y hay không?
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi thalassemia
    Đang tải...


  2. meyeutom

    meyeutom Bắt đầu nổi tiếng

    Tham gia:
    9/8/2007
    Bài viết:
    2,661
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    86
    mình thì nhớ tới lúc mẹ mình cấp cứu vì bị rắn cắn(ở SG nhưng xui quá nhà có nhiều cây nên có rắn). Tuy là rắn lục thôi nhưng cũng nguy hiểm,vô cấp cứu BV CHợ Rẫy mình nhìn vô thấy cho mẹ mình ngồi trên xe đẩy ở 1 góc ko ai ngó ngàng tới,mình ở ngoài này thì lo muốn chết. Chưa kể lúc đẩy lên phòng nằm, ở cả buổi sáng chẳng BS nào tới thăm bệnh, nếu ko có huyết thanh cũng báo ng bệnh 1 tiếng chứ, đẳng này chẳng thấy bóng dáng ai:( (buồn ghê). Nhưng tới lúc mình nhờ đc ông anh có ng quen ở đó hỏi thăm thì thôi quá trời BS tới coi rồi hỏi thăm đến bệnh nhân trong đó cũng thấy lạ. Rốt cục đi đâu cũng phải có ng quen, nghĩ tới thấy buồn cho bệnh nhân quá
     
  3. thalassemia

    thalassemia Thành viên tập sự

    Tham gia:
    9/11/2009
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Quen biết vẫn là số 1, người quen bác sĩ dc đề thẳng vào bệnh án để các bác khác thấy mà dành sự quan tâm đặc biệt hơn, nhưng mấy ai dc có người quen là bác sĩ để gửi gắm nhỉ.

    Ôi, nếu mình dc chăm sóc như thể người quen bác sĩ nhỉ...
     
  4. Heather

    Heather Thành viên tập sự

    Tham gia:
    10/11/2009
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    thế không quen thì sao nhỉ các bác? Đâu phải ai cũng có tiền và quen biết đâu! hix!
     
  5. thalassemia

    thalassemia Thành viên tập sự

    Tham gia:
    9/11/2009
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Có ai đề nghị thử vài cách giúp cho việc khám chữa bệnh trở nên nhẹ nhàng và dễ thở ko hen?
     
  6. Le Khanh

    Le Khanh Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    2,065
    Đã được thích:
    1,786
    Điểm thành tích:
    863
    Muốn cho hoạt động khám chữa bệnh trở nên nhẹ nhàng, dễ thở ? chuyện nhỏ !
    chỉ cần giảm số lượng bệnh nhân xuống còn 1/3 - tăng cường trang thiết bị y tế cho các phòng khám cơ sở lên gấp 3 - giảm chuyện họp hành, giao ban tại các BV xuống 1/3 - Tăng cường việc làm đẹp môi trường bệnh viện ( cây xanh, thoáng mát, sạch sẽ, yên tĩnh ) lên gấp 3 và tăng lương gấp 3 lần cho các nhân viên y tế . Cuối cùng - sau tất cả biện pháp đó là các biện pháp kỷ luật dành cho các sai phạm cũng tăng lên gấp 3 lần mức độ !
    Nhưng có điều :
    Hy vọng trong 30 năm nữa thì may ra chúng ta sẽ có được 1/3 những điều này !
     
    Sửa lần cuối: 13/11/2009
  7. meyeutom

    meyeutom Bắt đầu nổi tiếng

    Tham gia:
    9/8/2007
    Bài viết:
    2,661
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    86
    hic ko biết tới 30 năm sau mình có đc 1/3 những cái bác Le Khanh nói ko:(. Chứ e nghĩ tới bv là sợ lắm, ng lớn thì 2 ng/1 giường ko nói còn vô BV Nhi Đồng thì ít là 2 bé/1 giường còn bình thường 4 bé/1 giường. Hic lúc đó bệnh nhẹ cũng thành nặng, đến hành lang còn ko có chỗ. Ôi nghĩ tới là chán.......
     
  8. Le Khanh

    Le Khanh Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    2,065
    Đã được thích:
    1,786
    Điểm thành tích:
    863
    Thực ra, nói một cách nghiêm túc thì để giảm tải cho các BV thì một cách đơn giản nhất là không để bị bệnh ! vì hầu hết các bệnh xảy ra là do sự bất cẩn, sự lạm dụng và sự thiếu hiểu biết !
    Bất cẩn : Ăn uống linh tinh ( ăn đồ ăn sống, không sạch - uống nước pha hóa chất , ăn theo cảm hứng bất cứ lúc nào - bất cứ chỗ nào ) Không giữ những nguyên tắc vệ sinh và an toàn tối thiểu.
    Lạm dụng : Dùng nhiều chất mỡ, đường, chất hóa học ( trong các loại thực phẩm chế biến sẵn - trong nước ngọt có gaz - không gaz - kể cả những thứ trà xanh 0 độ hay "nóng trong người" ) chưa kể đến việc hút thuốc lá và dzô thoải mái bia bọt (kèm theo là các loại mồi nhậu không đụng hàng )
    Thiếu hiểu biết : Bất cứ tình trạng đau yếu gì cũng đưa vào bệnh viện ! Có những bệnh nhẹ có thể điều trị tại gia đình, cũng cứ cho vào BV ( đặc biệt là bệnh viện lớn cho chắc ăn ) Nhưng cũng có những bệnh nặng với dấu hiệu cảnh báo rõ ràng, mà gia đình không biết, cứ chạy chữa linh tinh đến khi phát nặng mới đưa vào bệnh viện thì ...ô hô ai tai !

    Thực ra, các nguyên tắc này hầu như ai cũng biết nhưng với đủ thứ lý do ( bận rộn quá, ăn qua quýt cho xong - tiện đâu ăn đó - quà vặt là một thú vui - nhậu nhẹt là điều tất yếu ! Trong đó có cả sự chủ quan : Lo gì, cứ ăn - uống - sống vô tư, khi đau đã có bệnh viện và khi vào BV thì đã có phong bì là ưu tiên thôi ! ) nên đã vô tình coi thường việc gìn giữ sức khỏe cho chính mình và cả những người trong gia đình, đến khi chen chúc, chầu chực tại các BV mới biết thế nào là ...lễ độ !
     
  9. hloan

    hloan Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    29/3/2007
    Bài viết:
    1,091
    Đã được thích:
    1,112
    Điểm thành tích:
    923
    Mình sinh mổ ở Việt Nhật. Trước lúc sinh- tiền. Vẫn bị tiêm thuốc gây tê 2 lần- quá liều, hậu quả 1 bên chân đau mất cả tháng k nhấc lên được. Sinh xong- tiền, mỗi lần tiêm hay tắm cho con đều phải tiền, nếu k thì "chệch ven 1 lần cho biết" và "muốn con sạch thì về mà tắm".... Chân thì đau, k đứng được, vậy mà y tá đưa con từ phòng tắm về "ra mà bế con đi, nằm ườn ra đấy à?" khiến cho các mẹ cùng phòng cũng phải tức hộ. Được 2 hôm, người trực tiếp mổ vẫn còn gặp đòi tiền thêm (sau khi chi cho ông ta 1tr roài), mình bảo ox quên luôn vì lúc gọi điện hỏi đau chân thì ông í bảo sang Việt Đức mà khám!!! Hic, sau 5 ngày nằm viện, tính ra tiền viện phí có 300k (do mình có BH) nhưng ngu phí gấp 10 lần như thế.
    @Bác Lê Khanh: Bác ơi, trong nhiều trường hợp đúng là do chủ quan và do thiếu hiểu biết của người bệnh. Nhưng quá nhiều người, dù biết mình có bệnh mà vẫn ngần ngại khi nhắc đến 2 từ "bệnh viện", bởi sợ "hành" và sợ "tiền"- điều này báo chí nói quá nhiều rồi ạ. Và như Phụ nữ chúng cháu, có muốn vào viện đâu, có chủ quan đâu, mà việc sinh nở là bắt buộc phải viện và viện đó thôi ạ!
    Hic, tất cả đều do "lương y" thôi! Giá mà họ biết coi trọng đồng loại, giá mà biết được điểm dừng về đồng tiền (đau thì phải xì tiền ra, ai mà k sợ chết!!!). Vào viện K, thôi rồi trái ngang. Nhà nghèo, k tiền đút lót mà đợi đến khi được trị xạ có khi mất vài ngày. Có tiền, ẹc, vào luôn nhé rồi về nghỉ ngơi! Nghĩ mà rầu rĩ....
     
  10. Le Khanh

    Le Khanh Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    2,065
    Đã được thích:
    1,786
    Điểm thành tích:
    863
    Ở VN thì bất cứ lĩnh vực gì cũng phải là người "thông minh" - mua hàng mà ko TM là bị lừa cái oạch ngay, ăn uống mà ko TM là ngộ độc ngay tắp lự , vì thế ngay cả khi bị bệnh cũng phải thông minh như thường ! Như vậy đây là một xã hội gì vậy ?
    Tôi chỉ dám khuyên mọi người nên cố gắng tự bảo vệ mình thôi - còn nếu nói đến chuyện dài nhiều tập ở BV thì e rằng nói đến "Tết" cũng chưa hết những cái tệ hại, tàn nhẫn và vô cảm.
    Có thể nói là vào BV mà vớ được 01 chị hộ lý, ( hiếm ) 01 chị y tá ( quý hiếm ) 01 ông bác sĩ ( cực kỳ quý hiếm ) có được sự vui vẻ, tận tâm và có chuyên môn tốt thì coi như là trúng số ( nhưng vẫn có người trúng ! ) trong khi đó thì tôi là người không chơi vé số ( dĩ nhiên là sẽ không bao giờ trúng ) vì thế khi hắt hơi sổ mũi mà ai dọa tôi, này vào BV khám đi nhé là tôi xuất mồ hôi và hết bệnh ngay ! vì vậy, nhờ sợ vào BV ( nhất là BV công ) mà tôi phải tự bảo vệ mình và ít khi đau ốm - Hay thật !
     
  11. Jacky Chan

    Jacky Chan Thành viên tập sự

    Tham gia:
    15/11/2009
    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý, để làm được nghề trước hết phải trải qua quá trình học tập để bồi dưỡng chuyên môn, thế nhưng mấy ai được bồi dưỡng cái tâm của nghề?

    Bác Lê Khanh nói chí phải, thời buổi này "Thạch Sanh thỉ ít, Lý Thông thì nhiều", kiếm được 1 người có tâm quả là như trúng số (giải khuyến khích cũng mừng lắm rồi, không dám mơ độc đắc đâu). Chúng ta không mong trúng số như thế, vỉ dù có trúng thì thân cũng mang bệnh mất rồi còn đâu. Bác Khanh có thể nói thêm về việc phòng bệnh không? Thết nghĩ đó là 1 mảng rất thú vị nhưng ít người quan tâm và thực hiện nghiêm chỉnh. Bác Lê Khanh ra tay giúp nước nhà nhé.
     
  12. Le Khanh

    Le Khanh Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    2,065
    Đã được thích:
    1,786
    Điểm thành tích:
    863
    Vấn đề phòng bệnh thì đã có rất nhiều người nói đến - rất nhiều kinh nghiệm hay đã được phổ biến - tôi không dám lạm bàn mà chỉ xin góp chút suy nghĩ của mình : Đó là sự vừa phải - cái gì cũng vừa phải :
    Ăn uống : Đừng ăn no, đừng uống nhiều, đừng ăn quá sạch, đừng ăn quá bẩn !
    Hoạt động: Đừng làm quá sức - đừng chơi hết mình - đừng quá nhiệt tình - đừng quá lười biếng !
    Suy nghĩ : Đừng quá lạc quan - đừng quá bi quan - Đừng suy nghĩ nhiều - đừng lười suy nghĩ !
    Tình cảm : Vui, buồn, giận, ghét, sợ, mừng, yêu vừa phải
    Ham muốn : thích nhìn cái đẹp, nghe âm thanh êm tai, ăn ngon, ngửi mùi hương thơm, thỏa mãn thể xác, cảm nhận niềm vui cũng vừa phải , chấp nhận những cái ngược lại!
    Tập luyện : Tập luyện cơ thể, trí óc, sức chịu đựng, tài năng cũng vừa phải luôn!
    Học hỏi : Học để biết kiến thức, chứ không học để lấy bằng - Biết những biện pháp bảo vệ sức khỏe ( Đông - Tây y ) nhưng không lệ thuộc biện pháp nào - không cho cái gì là nhất ở đời !

    Nguyên tắc phòng bệnh của tôi là : Bệnh từ Cách nghĩ, cách làm, cách ăn uống, cách hưởng thụ mà đến - vì thế, khi mình cái gì cũng vừa phải, thì nếu có bệnh, chắc là cũng vừa phải ! để khỏi phải nhập viện , và nếu có phải nằm bệnh viện, cần phong bì thì cũng phải phong bì, vì những hộ lý, y tá, bác sĩ họ cũng như mình thôi - cũng có những nhu cầu hưởng thụ, chỉ có điều không đúng chỗ ! - Nhưng điều đó thì không phải là tại họ, mà bởi vì xã hội đã không biết tôn trọng những giá trị của họ, thì tại sao họ lại phải chấp hành những quy định của xã hội ?

    Tóm lại : Khi cần thì siêng, khi thích thì làm, khi muốn thì hưởng và nếu không được thì cũng thôi, không lấy gì làm đau khổ buồn phiền.
    Nói thế, không có nghĩa là tôi không bị bệnh, cũng đã từng nhập viện vì thương hàn, đã từng bị giải phẫu... và vẫn phải uống thuốc trụ sinh thay cơm trong lứa tuổi thanh niên ! nhưng đó cũng chỉ là những điều tất yếu của đời người mà mình cần chấp nhận!
     
    Sửa lần cuối: 16/11/2009
  13. trang_muon68

    trang_muon68 Thành viên chính thức

    Tham gia:
    7/9/2009
    Bài viết:
    144
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    28
    Ôi bác ôi! Nếu làm được như bác thì em con em chúng ta sau này học ngành y thất nghiệp hết cả sao! Cái điều mà chúng ta mong ở dây là thái độ của các y bác sỹ ạ. Giá như họ thêm chút lương tâm , xem người bệnh như người thân của họ, quan tâm săn sóc nhiệt tình thì chúng ta sẽ phải cảm ơn họ lắm lắm. Đằng này chưa chi họ đã vòi ,vòi trắng trợn là khác. Chúng ta mất tiền và lại bực nữa kìa.
    Không biết các nước khác thế nào ,nhưng xem trên phim ảnh thì thấy bác sỹ họ nhiệt tình với bệnh nhân lắm ,chứ không như mình. Vừa vào bệnh viện đã hỏi : Có tiền thì chữa, còn không thì về nhà mà dưỡng( câu này em đã từng nghe - khi đưa người nhà bệnh trọng lên BM đấy nhé). Thực ra vẫn có những y bác sỹ tâm huyêt với nghề nhưng còn ít lắm ạ. À mà sau này khi tư nhân hóa các Bv viện thì chắc là các y bác sỹ cũng sẽ khá hơn chăng?
     
  14. Le Khanh

    Le Khanh Đủ quyền lập Họ

    Tham gia:
    11/12/2004
    Bài viết:
    2,065
    Đã được thích:
    1,786
    Điểm thành tích:
    863
    Đây là tôi nói về quan điểm cá nhân của mình trong cách phòng bệnh - theo đề nghị của bạn Jacky Chan ( giống tên của diễn viên Thành Long ? ) mà thôi - đó là khả năng tự bảo vệ mình - Chứ nhu cầu về chữa bệnh của xã hội thì bao giờ chẳng có và dĩ nhiên là những cháu học ngành Y Dược một cách bài bản, có năng lực thì chẳng bao giờ sợ thất nghiệp cả - nếu không muốn nói là ngày càng "có giá".
    Cũng như bạn nói, có những y bác sĩ tâm huyết với nghề - đã điều trị cho BN hiệu quả ( chính tôi đã được hưởng điều này - chứ nếu không thì giờ đâu còn trên cõi đời này để mà tán dóc nữa ) hay đã tạo ra được sự kính trọng của mọi người.
    Nhưng, cũng như bao nhiêu tấm gương khác, họ âm thầm sống và làm viêc - và những người được hưởng những gì họ đem lại, đã có mấy ai đưa ra lời cám ơn hay tỏ lòng biết ơn ? Nhưng trái lại, khi ta bị phiền hà về những nhũng nhiễu khi phải đi chữa bệnh, phải vào bệnh viện thì ta sẽ nhớ lâu và sẵn sàng đưa ra những lời phàn nàn ( dù rất đúng ) mỗi khi có dịp - Điều này sẽ khiến cho mọi người có suy nghĩ là các nhân viên trong ngành y bây giờ hỏng bét rồi ( vì đọc thấy toàn là lời chê bai mà lại không sai !)

    Chúng ta phàn nàn, chê trách thái độ của nhiều y bác sĩ là đúng, nhưng điều đó chỉ là một cách để xả stress - giống như bực mình thì chửi um lên thôi ! Đã có y bác sĩ nào động lòng vì những gì chúng ta phàn nàn chưa ? (nếu động lòng, nghĩa là họ còn có lương tâm và trách nhiệm )
    Vì vậy, việc gìn giữ sức khỏe để bớt phải vào bệnh viện, cũng là 1 cách tích cực để giảm tải cho các y bác sĩ - nhưng còn để giúp cho họ " điều chỉnh hành vi ứng xử" với bệnh nhân thì chắc chắn là không ích gì, điều đó phải hội đủ nhiều yếu tố mà bản thân chúng ta không làm được.
     
  15. TOMSUFASHION.COM

    TOMSUFASHION.COM Thiên Thượng Hỏa

    Tham gia:
    23/2/2009
    Bài viết:
    9,417
    Đã được thích:
    2,803
    Điểm thành tích:
    863
    Ôi nhắc đến ngành Y thấy chán như con gián.
    CHuyện này của em dâu tớ nhé. ĐI sinh con, trước khi sinh đã bảo BS là bị tràng hoa cuốn cổ. BS chủ quan cứ để kệ cho mẹ cháu trên bàn đau rồi thỉnh thoảng vào đá 1 câu "rặn đi", đến lúc bé ra thì không khóc, được mấy phút thì mặt mũi tím tái lại. Y tá cấp cứu ở đó nhưng không được vì BS lúc đó lại đi ra ngoài chỉ có cô Y tá và hộ lý. Hic, thế là các cô ý chuyển ngay lên phòng cấp cứu thở oxi và cấp cứu, khoảng 20p thì bé mới khóc. Hic, 20p đó cả nhà tim ai cũng ngừng đập và chỉ biết khóc.
    Đấy, BS đấy các mẹ ạ, nếu chẳng may có chuyện gì thì lại đổ tại "chuyên môn chưa cao".
     
  16. Jacky Chan

    Jacky Chan Thành viên tập sự

    Tham gia:
    15/11/2009
    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Hoàn toàn đồng ý với mẹ TOMSUFASHION.COM, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cháu của chị ra đởi dc và vẫn sống dc cũng là nhờ công của các y bác sĩ và hộ ly cơ mà.
     
  17. thalassemia

    thalassemia Thành viên tập sự

    Tham gia:
    9/11/2009
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Ối giồi ôi, topic của mình dc bác Lê Khanh để tâm tới, thật lá quý hóa.

    Sau khi bình tâm lại, thấy mình hơi quá khích, các y bác sĩ cũng là người thôi, mà người thì có kẻ tốt người xấu, có hỉ nộ ái ố, coi như hôm ấy em xui 1 tí, bù lại ông em ko sao là tốt rồi.

    Mừng cho trường hợp của mẹ Tomufashion, em dâu của mẹ thế là may đấy, mẹ tròn con vuông, tuy hơi trục trặc khúc giữa nhưng kết quả mỹ mãn là cả nhà đều vui rồi.

    Chỉ mong 1 điều, các bác sĩ nhẹ bớt gánh nặng công việc để có thể san sẽ bớt nỗi khổ của bệnh nhân.
     
  18. halethuy

    halethuy Thành viên rất tích cực

    Tham gia:
    2/8/2009
    Bài viết:
    1,179
    Đã được thích:
    572
    Điểm thành tích:
    723
    Nghe các bác phàn nàn về ngành y thì em cũng ớn lắm,mặc dù chồng là bác sĩ nhưng em cũng không thích đi khám tẹo nào .
    Trời đất cái BV Việt Nam mình sao nó vừa bé vừa đông(chắc tại đông quá nên thành ra bé) ;Mà lại còn bẩn nữa chứ!
    Ôi cái cảm giác hồi đẻ trong viện sản C vẫn còn thấy ớn cả người,nhắc đến đúng là cạch tới già:
    Mặc dù em đã có người quen đỡ đẻ,nhưng tới hôm đó không phải ca trực của chị đỡ đẻ đó!
    Vậy là lúc mình đi đẻ cũng là lúc chị ấy phải chạy vội vàng từ nhà đến!
    Chao ôi phòng sinh thật hỗn độn, các bà chửa kêu trời còn y bác sĩ thì kệ-đã đến giờ đâu mà đẻ,cứ từ từ mà chờ cho đau nhé!
    Sinh xong thì hôm đó đông quá nên phải ghép giường nằm 1 cái giường bé xíu mà có 2 bà chửa to đùng và 2 bé con bé xíu!
    Ôi em sợ quá hôm sau là về luôn,một đêm ở viện mới thấy khiếp,trẻ con khóc la ầm ĩ
    Mà còn vụ rửa vệ sinh mới khiếp,khi đẻ xong phải làm vệ sinh lau rửa,các mẹ đoàn dài,quần áo xệch xạc,leo lên cái bàn chuyên dụng để vệ sinh!
    Chị nào leo không nổi vì đau còn bị chửi cho,hic hic
    Mà trước khi làm vệ sinh mỗi chị còn phải đem theo tiền để dúi vào túi y tá nữa
    Còn khi cô y tá mang các bé đi tắm thì cũng phải như vậy,để tiền vào bên trong khăn quấn của bé cho các cô y tá mang đi
    Còn cái phòng vệ sinh của viện trong khu sau sinh thì eo ôi bẩn khiếp!Băng VS,máu,phân hôi rình!Thôi nhắc mà thấy ớn!Nhìn thấy thì nhịn luôn khỏi phải VS
    Vợ bác sỹ hay thường dân lẫn trong đoàn bệnh nhân thì cũng vậy thôi,đâu có phân biệt gì -trừ khi nằm phòng VIP thì lại khác đấy!
    Phòng VIP bệnh nhân được đối xử khác hơn nhiều-đúng kiểu tiền nào của đấy!
    Các BV bây giờ nhiều chỗ cũng đỡ hơn-nhưng chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay các BV mà thái độ phục vụ đi kèm với cơ sở vật chất tốt!
     
  19. Mẹ Bi Bốp

    Mẹ Bi Bốp Thành viên chính thức

    Tham gia:
    13/3/2007
    Bài viết:
    177
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    18
    Híc, đúng cái câu các cụ nói "tiền nào của nấy".
    Em thì quan điểm phụ nữ cả đời chỉ đẻ có 2 lần (hehe theo quy định nhà nước) mà lại rất hệ trọng liên quan đến tính mạng nên cưới xin có thể ko cần hoành tráng quá dưng mà đẻ thì kiểu j thì cũng cố mà dành xiền đẻ dịch vụ cho sướng, tiền rải thảm từ cổng bệnh viện tới lúc bế được bé con về nhà hic hic.
    Bản thân em thấy một số bạn cưới xin rất là hoành tráng nhưng khi đi đẻ con thì tiết kiệm từng đồng híc híc. Chả hiểu ra sao nữa. Cái j là "lệ" chưa thay đổi được thì mình phải chịu vậy, ko thì thiệt thân thôi. Đến khi có chuyện, mình dân đen chả ai kêu cho đâu, có đi kiện cáo bác sĩ thì được vạ thì má đã sưng rồi.
     
  20. Long Lan

    Long Lan Thành viên mới

    Tham gia:
    25/11/2009
    Bài viết:
    32
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Mình sanh bảo hiểm ở bệnh viện Từ Dũ hai lần mà có thấy gì đâu nhỉ. Thái độ của y bác sĩ và y tá, điều dưỡng không có vấn đề gì. Hay tại mình hên.

    Phần lớn các bệnh viện công ở Sài gòn đều ở trong tình trạng quá tải. Muốn nhanh thì có thêm lựa chọn là sử dụng dịch vụ (bệnh viện nào cũng có).

    Theo trải nghiệm của mình thì mình có ấn tượng tốt với BV Từ Dũ, Bình Dân, Chấn Thương Chỉnh Hình và BV Y Học Dân Tộc.

    Sợ nhất BV Chợ Rẫy.
     

Chia sẻ trang này