Tâm sự Mãi Mãi Offline ( Tạm Biệt Yahoo ! Messenger Một Thời Để Nhớ )

Thảo luận trong 'Tâm sự về các vấn đề khác' bởi ivory1990, 6/8/2016.

  1. ivory1990

    ivory1990 Thành viên đạt chuẩn

    Tham gia:
    17/10/2011
    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    8
    Truyện này khá ngắn gọn, nhưng sâu lắng, gợi cho thế hệ 8x, 9x đời đầu nhớ về một thời Yahoo!Messenger. Có chút gì đó vừa luyến tiếc, vừa xót xa...
    Truyện cảm động lắm, và mình cam đoan bạn sẽ phải nhớ về ngày xưa ấy, khi thưởng thức hết câu chuyện này...
    Bạn còn nhớ một thời từng làm quen, kết bạn trên Yahoo!Messenger? Bạn còn nhớ những lần rung động khi sign in YM và thấy tin nhắn offline từ ai đó chứ?

    Mãi mãi offline

    Trời lại mưa, những cơn mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thưở đó mùa mưa cũng vừa mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet… Những cuộc trò chuyện trên mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn...

    Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: ”Dậy rồi…”

    Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái vào sườn và nói: “Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều”. Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng. Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy thật dễ chịu.

    Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về tỉnh. Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái… Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đềubuzz tôi một cái vào trán: “Em làm tràn cái offline list của anh đó…”

    Thế rồi có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ anh còn có thể online được nữa, anh đã mãi mãi offline. Tôi nhận tin đó trong bàng hoàng. Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi vừa tỉnh giấc, để không buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà…

    Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi: “Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như nữa nhưng anh vẫn muốn nhắc – Dậy đi em”. Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch.

    Tôi đã khóc, cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy...

    (sưu tầm)
     

    Xem thêm các chủ đề tạo bởi ivory1990
    Đang tải...


Chia sẻ trang này